Hiển thị các bài đăng có nhãn 1001 truyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 1001 truyên. Hiển thị tất cả bài đăng

1/12/11

Posted by Xmen on 18:09 | No comments

Lời Cho Một Nốt Mi

Tôi không biết một tí gì về âm nhạc và hội họa nhưng tôi rất say mê hai môn nghệ thuật này. Cái gì mình không biết rõ, mình rất dễ say mê đắm đuối, giống như yêu một người vậy.
Một anh bạn nhạc sĩ đọc xong truyện này đã cười nói: Cậu không viết về nốt mi, cậu viết về nốt mì. Nhẹ và thấp như một tiếng thở dài.
*
* *
- Anh sẽ mặc bộ veston màu gì trong ngày cưới của chúng ta ?
Nghe Mai hỏi, Trịnh uống vội một ngụm cà phê cho thấm giọng rồi trả lời:
- Anh đi thuê mà, gặp bộ nào mặc vừa thì mướn.
Mai lắc đầu:
- Thuê thì thuê, nhưng em thích anh mặc bộ veston màu kem có những đường sọc màu trắng trông sang hơn.
Trịnh bật cười:
- Tướng anh dù mặc áo dát vàng, trông cũng vẫn cù lần. Vả lại, một bộ veston như em đòi hỏi, dễ gì tìm thấy ở những tiệm cho thuê đồ cưới . Còn em, em sẽ mặc áo cưới màu hồng.
- Màu hồng ư ?
- Áo màu hồng hợp với bó hoa Maguerite trắng em cầm trên tay .
Trịnh hít một hơi thuốc dài rồi thở ra:
- Tùy em, mọi chuyện sẽ do em quyết định.
Mai khuấy lanh canh ly đá chanh rồi sôi nổi nói:
- Em quyết định phải không? Vậy anh hãy sáng tác một bản nhạc cho ngày cưới của chúng ta .
Trịnh trợn mắt:
- Sáng tác làm gì nữa . Anh sẽ đàn cho em hát bản The Wedding đã nổi tiếng khắp thế giới .
- Không, em muốn có một bản nhạc ngày cưới riêng của chúng ta do anh sáng tác.
- Dù rất dở?
- Cũng được. Nhưng của riêng chúng ta . Anh nhớ sáng tác nghe . Còn ba tháng nữa mà. Đám cưới của chúng ta sẽ tổ chức sau tết một tháng.
Từ hiên quán cà phê, Trịnh ngó mung xuống mặt sông Sài Gòn. Nước đen thẫm, lấp loáng ánh đèn từ trên bờ hắt xuống. Trịnh nói:
- Anh biết viết gì bây giờ?
- Về hạnh phúc của chúng ta .
Trịnh quay qua nhìn thẳng vào đôi mắt đen, to của Mai . Anh khẽ hỏi:
- Nó có khác gì với mọi người ?
Mai cười, ngả đầu vào vai anh.
- Nó rất khác vì nó của riêng chúng ta .
*
* *
Những ngày gần Noel, trời Đà Lạt thật lạnh. Lạnh đến nỗi người ta khó mà khóc được, như thể nước mắt đã đóng thành băng ngay trong tuyến nước mắt. Đấy là lý do khiến đôi mắt Mai ráo hoảnh khi nghe người đàn ông hỏi:
- Còn một tuần nữa, đám cưới của chúng ta sẽ tổ chức tại đây . Em sẽ mặc áo cưới màu gì?
- Tùy anh quyết định.
- Em hãy mặc áo cưới màu trắng tay ôm bó hoa hồng nhung đỏ. Còn anh, anh sẽ mặc bộ veston màu kem có những sọc trắng trông rất sang. Bộ veston đó anh mang ở Mỹ về.
"Mình biết anh ấy rất căm giận. Nhưng biết giải thích làm sao bây giờ? Vì hoàn cảnh gia đình, vì lý do bất khả kháng, vì... chẳng có lý do nào hợp lý khi giải thích sự phản bội . Mình chỉ mong anh ấy tha thứ cho mình. Chỉ mong anh ấy sẽ nhanh chóng quên mình như mình đã quên..."
Mai khẽ lắc đầu . Người đàn ông vuốt tóc Mai, hỏi:
- Em không đồng ý à?
- Em đã nói tùy anh quyết định mà.
- Good! Anh sẽ thuê một ban nhạc chơi bài The Wedding nổi tiếng thế giới . Đám cưới chúng ta sẽ quay vidéo, để khi chúng ta qua bên đó chiếu cho gia đình, bạn bè của anh xem, mọi người sẽ thấy nó sang trọng không thua gì những đám cưới của người Việt tổ chức ngay tại Mỹ.
"Anh ấy đã hứa sẽ làm quà cho ngày cưới của mình một bản nhạc do anh ấy sáng tác. Mình sẽ không hát bản nhạc ấy trong ngày cưới cho mọi người nghe . Mình sẽ thầm hát trong trí tưởng tượng mỗi đêm cho mình và cho anh ấy nghe ..."
- Em có thích bản nhạc quốc tế The Wedding không?
Mai ứa nước mắt nói:
- Thích. Em rất thích.
- Very good. Nhưng tại sao em khóc?
- Trời quá lạnh đã làm em chảy nước mắt.
- Khách sạn này tệ thật, không có máy sưởi ấm. Qua bên đó dù ngoài trời tuyết đang rơi, ở trong phòng có máy sưởi vẫn ấm như thường. Hạnh phúc mà thiếu lò sưởi cũng dễ bị đóng băng lắm phải không em?
Người đàn ông bật cười thích thú với câu nói khôi hài của mình. Mai lập lại như người mất hồn:
- Vâng, lò sưởi cũng dễ bị đóng băng lắm.
*
* *
Trong căn phòng nóng nực, Trịnh cởi trần ngồi đàn lại bản nhạc "Ngày cưới" do anh mới sáng tác. Phần nhạc đã xong, phần lời cũng gần xong. Chỉ còn một chữ cuối cho nốt mi. Tôi yêu Mai. Tôi yêu... em, tôi yêu... nàng. Tôi yêu... người. Trịnh phân vân không biết chọn chữ nào.
Đã bao giờ bạn thấy một người đàn ông hôn một người đàn ông chưa ? Thật buồn cười phải không? Vậy mà Trịnh đã ứa nước mắt khi anh hôn... anh trong tấm gương treo trước bàn. Rồi anh cúi xuống viết dưới nốt mi tròn như giọt lệ chữ: Tôi.

[top]

30/11/11

Posted by Xmen on 07:30 | No comments

Người tình của Chúa
Là một thanh niên lớn lên trong gia đình nề nếp nho phong và đặc biệt là từ bao đời nay theo đạo Công giáo. Tôi hiển nhiên luôn được giáo dục những điều hay lẽ đẹp của cuộc sống cũng như được khuyến khích nên tránh xa những tội lỗi xấu xa của trần thế... Do vậy, hàng tháng tôi vẫn đến nhà thờ xưng tội dù đôi khi mình chẳng có tội lỗi gì. Tôi luôn tin tưởng rằng, Chúa sẽ ban cho mình nhiều ơn phước, nếu cả đời thực hiện đúng mười điều răn và dĩ nhiên tôi luôn cảm thấy vui mừng, tự hào vì mình sống rất thánh thiện. Tuy nhiên có một điều khác thường là tôi rất buồn vì cảm thấy luôn bơ vơ lạc lõng giữa đám bạn. Nhiều lúc thấy cuộc đời mình y như một con chim quý được giam lỏng trong một chiếc lồng con xinh đẹp với đủ thứ đồ ngon vật lạ, nhưng lúc nào cũng không hài lòng, do quá cô đơn...
Mỗi ngày sau giờ học tôi phải về nhà ngay vì bố mẹ không muốn tôi giao tiếp với những đứa bạn lêu lỏng ngoài phố. Họ sợ tôi nhiễm những thói hư tật xấu của chúng mà sao lãng việc học cũng như quên đi việc thờ phượng đấng tối cao. So với tụi thanh niên cùng tuổi, trông tôi có vẻ rất thư sinh nhưng lại nhút nhát và khù khờ hơn nhiều. Nhất là về chuyện xã giao và thỉnh thoảng tôi thường ghen tị, vì tụi nó rất mạnh dạn và hiểu biết thật nhiều câu chuyện đặc biệt trong đời thường để kể cho nhau nghe, những câu chuyện mà tôi kiếm hoài trong quyển Phúc âm dày không hề thấy.
Theo thời gian, dần dần tôi lớn lên và cũng hiểu được ít nhiều về nội dung những câu chuyện bóng gió đó rồi trở nên say mê, luôn muốn tìm hiểu thêm. Cảm giác của tôi cứ lâng lâng khó tả mỗi khi nghe tụi bạn nói về đề tài tình yêu và tình dục gì đó... Đề tài này rất xa lạ với tôi vì tôi thuờng được dạy rằng đó là những điều tội lỗi cần phải tránh xa. Nhưng mỗi lần muốn tránh xa thì cái lỗ tai tôi y như cứ muốn gần kề, để lắng nghe và đêm về lại một mình trăn trở thao thức với nhiều câu hỏi bâng quơ. Phải chăng vấn đề sinh lý và tình dục là rất xấu xa tội lỗi? Thoạt đầu tôi tin là thế nhưng cơ thể tôi đầy nhục vọng lúc nào cũng đòi hỏi và khao khát về điều này đã làm cho niềm tin nhạt phai mau. Sau mỗi lần thủ dâm, thay vì sung sướng thì tôi lại mặc cảm vì tội lỗi, do vậy, lần nào đi xưng tội cũng bày tỏ cảm nghĩ mình với vị linh mục về những gì mình làm. Dĩ nhiên tôi lại được hay bị lên lớp và những lời khuyên quá thuộc lòng luôn được lặp đi lặp lại.
Tôi rất hối hận và xấu hổ về sự tò mò cũng như sự đòi hỏi của cơ thể mình. Do vậy càng lớn tôi lại càng muốn đi các nhà thờ khác nhau, xa nhà càng tốt để xưng tội. Tôi không muốn nói những điều này với các vị linh mục quen thuộc của giáo xứ mình... kỳ lắm!

Hôm nay cũng thế, sau nhiều đêm trăn trở tôi quyết định phải đi đến nhà thời ngay, nếu không thì có lẽ tôi không thể nào yên ổn trong trong tâm tư được lâu. Tuy nhiên, nói gì thì nói chứ dẫu sao thì tôi cảm thấy rất thích thú và ao ước sự việc này sẽ luôn được tái diễn lại, dù cho phải thường xuyên đi xưng tội.
Sau một hồi chờ đợi thì cũng đến phiên, tôi chấp tay qùy xuống bục gỗ, ghé sát mặt vào khung lưới mỏng nhỏ chắn ngang qua một khung gỗ hinh chữ nhật nhỏ vừa đủ chỗ để tôi thì thầm với một vị linh mục xa lạ nào đó ngồi phía sau buồng giải tội, rồi bắt đầu :
- Thưa Cha, con là kẻ có tội và hôm nay xin Cha giải cho con thoát khỏi những tội lỗi dó.
Một giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng hơi quen thuộc khẽ đáp lại, làm cho tôi bỗng run rẩy tay chân, chẳng lẽ hôm nay xui hay sao mà tôi lại gặp đúng vị linh mục quen biết nào đó ngồi phía sau kia?
- Hãy nói đi, chuyện gì đã làm con ray rức?
- Thưa Cha, con đã đem lòng yêu thương một người!
- Thế thì tốt chứ đâu có gì xấu mà con phải lo! - Vẫn giọng nói trầm ấm đều đặn quen quen đó vang lên - Chúa dạy chúng ta phải biết yêu thương mọi người mà, con không nhớ sao?
- Thưa Cha, con vẫn nhớ! Tuy nhiên người mà con yêu lại là một người cùng phái. Điều này trong kinh thánh và mọi người cho là ti lỗi.
Tôi mạnh dạn vào thẳng đề tài, mặc kệ cho vị linh mục ngồi phía trong buồng đó là ai và đang nghĩ gì? Dẫu sao thì cũng phải một lần xưng tội về điều này mà... một thoáng im lặng xảy ra rồi vị linh mục lên tiếng :
- Đúng thế! Tuy nhiên Cha muốn biết rõ về câu chuyện này. Con quen người ấy ra sao và tình cảm tiến triển đến đâu rồi?
- Thưa Cha, chỉ mới quen thôi, vào một dịp tình cờ đang lang thang trên phố. Anh ấy đến với con rất nhiệt tình và con tỏ ra yêu mến anh ta ngay từ giây phút đầu tiên.
- Nhanh thế à! Rồi sao nữa? - Vị Linh mục vồn vả hỏi tiếp - Thế anh ta có yêu thương con không?
- Thưa Cha, chúng con mới chỉ gặp nhau lần đầu thôi nên con không biết rõ, nhưng hình như anh ta thích con lắm!
- Chưa biết rõ mà con đã tỏ lòng yêu thương người ta ngay được sao?
- Thưa cha, không chỉ yêu thương mà ngay lần gặp gỡ đầu tiên, chúng con đã tiến xa hơn với nhau một tí rồi. Chuyện xảy ra rất nhanh và con không thể nào từ chối được. Chỉ tại con vừa tò mò và vừa muốn chứng tỏ ta đây hiểu biết lắm!
Một thoáng im lặng nữa lại xảy ra. Tôi hồi hộp chờ đợi những câu trách móc sắp đến. Nhưng không, giọng nói trầm ấm ấy vẫn thong thả vang lên, làm cho tôi tự tin hơn :
- Thế cảm giác con lúc đó và bây giờ ra sao?
- Thưa Cha, nếu không nghĩ đến tội lỗi thì con rất thích. Đây là lần đầu tiên trong cuộc sống, con được hưởng những giây phút khoái lạc không thể nào quên được! Anh ấy đã cho con tất cả những gì con chưa hề có..
- Vậy à! Hãy nói đi, con đã nhận được gì nào?
- Thưa Cha, anh ấy đã...
- Đã sao? - Giọng nói vị Linh mục có vẻ dồn dập hơn.
- Đã làm tình với con và con rất thích điều đó!
Lại một thoáng im lặng trôi qua. Tôi cảm thấy xấu hổ và muốn đứng dậy ra về ngay nhưng không dám vì như vậy không lịch sự lắm và biết đâu lại mang thêm tội không tin tưởng nơi Chúa nữa, nên e dè tâm sự tiếp :
- Cho đến hôm nay con không thể nào quên người ấy được! Xin Cha tha tội cho con.
- Nội dung câu chuyện ra sao, Cha chưa rõ nên chưa có thể giúp gì cho con được. Nào, hãy cam đảm đi!
Như được động viên thêm, tôi mạnh dạn hơn đôi chút :
- Sau khi di dạo phố với anh ta xong thì trời cũng vừa tối. Anh ta có ý mời con đi ăn tối và con không thể chối từ.
- Tại sao lại không thể? Chắc con đói bụng hay thèm ăn một cái gì đó mà không phải trả tiền chứ gì? Lòng tham của con người luôn vô đáy đó con!
Tôi chợt mỉm cười vì câu nói ngộ nghĩnh của Cha, rồi trả lời ngay :
- Thưa Cha, không phải thế! Con chỉ muốn được gần gũi anh ta lâu thêm một tí thôi.
- Có phải vậy không đó? Rồi sao nữa..?
- Sau đó chúng con lại đi dạo với nhau dọc theo bờ sông vắng. Anh ta luôn nắm lấy tay con thật chặt và bỗng ôm con vào lòng. Con không nỡ đẩy anh ta ra.
- Tại sao lại không? Con có biết là ban đêm đi dạo với một người xa lạ ở chỗ vắng vẻ như vậy rất nguy hiểm không?
Tôi chuẩn bị nghe những câu trách móc như thường lệ và tỏ vẻ ân hận, nhỏ nhẹ đáp lại :
- Thưa cha, con biết! Con là kẻ có tội đáng bị trừng phạt! Xin Chúa thương sót cho con.
- Không nên nói thế! - Giọng nói vị linh mục trở nên cương quyết hơn - Chưa đến lúc phải làm điều này! Cha không phải là người kết án tội của con mà là Chúa. Tuy nhiên, con chưa cho biết là tại sao lại để cho người ta ôm ấp mà không chịu kháng cự lại?
- Dạ, vì con tò mò muốn biết anh ấy làm gì! Con không nghĩ anh ta là người xấu nên cứ để như thế và con thấy thích thú lắm! Đây là lần đầu tiên con được một người cùng phái ôm ấp vuốt ve và còn được tặng cho những nụ hôn nồng cháy nữa.
- Lần đầu tiên à? Vô lý quá!
Tôi ngạc nhiên hỏi lại :
- Thưa Cha, cái gì vô lý?
- Thì cái hôn chứ cái gì nữa! Lần đầu tiên được hôn thì làm sao biết được là nồng cháy?
- Thưa Cha, con cảm thấy thế vì cái lưỡi của anh ta...
Tôi do dự giây lát rồi cất câu hỏi :
- Con phải kể rõ từng chi tiết sao Cha?
- Nếu con không muốn giấu diếm điều gì với Chúa!
Tôi phân vân, chẳng lẽ đi xưng tội mà lại giấu diếm này nọ thì cũng vô ích, mà kể chuyện làm tình ra cho một người thứ ba, nhất là một vị tu hành thì mắc cỡ quá, nhưng vì luôn tin tưởng Chúa ở khắp mọi nơi và luôn biết rõ những việc mình làm, nên tôi liều mạng :
- Cái lưỡi của anh ta sục sạo khắp mọi nơi trong miệng con và... con cũng làm thế! Sau đó anh ta dìu con ngồi xuống cái ghế đá ven sông rồi hôn con liên tiếp như thế rất nhiều lần. Con rất thích những nụ hôn này đó Cha! Nó rất ngọt ngào quyến rũ đến nỗi hôm nay dù biết là có tội nhưng sao con vẫn thèm muốn!
- Hừm! Con tham lam quá đó! Ngoài ra con thấy anh ta thế nào?
- Thưa Cha, lúc đó do quá sung sướng nên con nhắm chặt mắt lại, bởi vậy con không nhìn thấy anh ta.
- Ghê thế! Lần sau nhớ phải để ý kỹ nghe không? Thỉnh thoảng cũng phải mở mắt ra nhìn một tí chứ! Nhỡ may người ta làm thêm cái gì đó thì làm sao mà con biết được!
Dường như nói hơi quá trớn nên vị linh mục bào chữa ngay :
- Cha quên, lần sau không được làm thế nữa hiểu không? Rồi sau đó ra sao, chẳng lẽ con cứ nhắm mắt hoài như vậy được à?
- Thưa Cha không. Sau đó thì những ngón tay lạnh giá vì sương đêm của anh ta bắt đầu mở những chiếc nút áo sơ mi rồi từ từ sờ soạng trên thân thể con. Làm sao con có thể nỡ lòng kéo tay anh ta ra được trong tình huống này hả Cha?
- Sao lại không được? Con là một thanh niên khỏe mạnh chứ đâu phải là một thiếu nữ mềm yếu!
- Đúng thế! Nhưng có lẽ sự tự tò mò và dục vọng đã làm cho con gục ngã. Thoạt đầu con không nghĩ là mình sẽ có những giây phút khoái cảm với anh ta, nhưng rồi thì mọi chuyện tự động xảy ra.... Con cảm thấy mình có tội.
- Con không nên luôn kết tội mình như thế! Tiếp tục đi!
- Sau một hồi sờ soạng và xoa bóp các bắp thịt trên ngực con, anh ta bắt đầu lấy những ngón tay vân vê hai núm vú đang cương cứng lên của con thật mạnh và liên tục. Lúc đó con rất hứng thú và tự ưỡn ngực ra khiêu khích nữa. Đến hôm nay đầu vú con vẫn còn xưng, tuy hơi tê tê một chút nhưng nghĩ lại thì rất thú vị! Thưa Cha, con biết mình đã phạm ti một cách tình cờ!
- Con chỉ nói những điều không hay thôi! Thế anh ta có nói gì không?
- Thưa Cha, lúc đó anh ta không nói gì được vì đang bị con khóa miệng lại bằng những nụ hôn tới tấp. Đôi lúc con ngậm thật chặt đôi môi ướt nhẹt của anh ta lại, rồi còn mút cái lưỡi háo thắng đó nữa. Dường như thỏa thích lắm, nên anh ấy khe khẽ rên lên từng hồi ngắn trong miệng con.. Anh này cũng thuộc dạng dữ tợn đó Cha. Cái lưỡi nhọn hoắc của ảnh đập liên tục vào lưỡi của con, đôi lúc còn xoắn vào nhau nữa, thỉnh thoảng nó còn muốn thọc thật sâu vào sâu trong cuống họng con đó!.. Dĩ nhiên đến lúc này thì con có cảm giác hưng phấn thật sự rồi. Anh ấy bóp chặt từng hồi vào hai bờ vai rồi xoa xoa vào tấm lưng cứ nóng dần lên của con. Sau đó, chưa chịu ngưng lại, anh ta lại đưa đưa tay ra trước xoa bóp liên hồi bộ ngực căng phồng, rồi hôn lên cổ, lên má, lên mắt và đưa lưỡi liếm quanh hai vòng tai của con nữa. Tim con bỗng đập loạn sạ lên khi phát hiện bàn tay của ảnh từ từ tiến sâu xuống phía dưới. Con hồi hộp quá nhưng không bỏ lỡ cơ hội, chợt thót cái bụng lại và không ngờ bàn tay ấy đã nhanh nhẹn luồn sâu vào trong đó, đúng ngay cái chỗ ấy! Thưa Cha, con không thể nào đẩy nó ra được nữa!
- Hừm! Chuyện gì nữa mà không thể? Phải có lý do chứ?
Tôi lim dim nhớ lại cảm giác ngất ngây lúc đó, một cảm giác sung sướng xem lẫn thẹn thùng khó tả được khi bàn tay anh ta sờ mó vào dương vật của mình, rồi khẽ kéo lớp da quy đầu lên xuống một cách nhịp nhàng! Thằng nhỏ qủy quái của tôi mọi lần vẫn ngoan ngoãn nằm im, nay cứ ngóc đầu dậy và hình như nó cũng đang run rẩy và vụt lớn một cách rất nhanh trong bàn tay tinh nghịch ấy. Toàn thân tôi bị kích thích cao độ như có một luồn điện mạnh chạy qua. Tôi quên hết mọi việc chung quanh và ôm thật chặt anh ta lại, bờ môi vẫn dán chặt vào nhau. Sau một hồi nghịch ngợm, dường như anh ta linh cảm được điều mà tôi đang thèm khát, nên khẽ dìu tôi nằm xuống bãi cỏ sau một lùm cây sum xuê lá. Hai tay bắt đầu mở chiếc dây thắt lưng vướng víu nãy giờ ra và cái quần Jeans bó sát của tôi được kéo xuống một cách rất điệu nghệ. Tôi khẽ uốn éo thân mình và ưỡn lên cao rồi hạ xuống liên tục. Thằng nhỏ đang cương cứng và có vẻ ướt nhẹt của tôi cứ chực chĩa thẳng ngay vào mặt anh ta như thách thức. Không bỏ lỡ cơ hội qúy báu, anh ta ngậm ngay nó vào miệng và mút hết những nước nhờn chung quanh mà tôi đã tiết ra trong lúc bị kích thích. Cái lưỡi anh ta sục sạo dữ dội trong miệng tôi ra sao thì bây giờ cũng không thua kém gì khi vờn quanh đầu thằng nhỏ ướt át đó. Lớp da quy đầu của tôi được kéo xuống hết cỡ và anh ta say mê liếm từng giọt từng giọt nước nhờn thoát ra từ cái lỗ bé tí xíu ở đầu đỏ hỏm ấy. Tôi vẫn quằn quại đưa mình lên xuống một cách nhịp nhàng và cuối cùng thì giây phút thần tiên cũng đến. Tôi bóp thật chặt vai anh rồi nhấn đầu anh ta xuống thấp hơn trong lúc xuất tinh. Một làn tinh khí bắn ra thật mạnh mẽ tưởng như không bao giờ cạn vào thật sâu trong cuống họng anh. Tôi rên lên hay nói đúng hơn là la lên vì quá sung sướng. Toàn thân như muốn rung chuyển để tận hưởng phút giây tuyệt vời này càng lâu càng tốt.
Bỗng giọng nói của vị linh mục vang lên, đưa tôi trở lại hiện tại :
- Có thật là con chưa làm tình với ai bao giờ không?
- Thưa cha đây là lần đầu tiên trong đời con!
Cái đầu gối của tôi gần như mất hết cảm giác vì đã qùy trên bục gỗ cứng nãy giờ đã lâu. Liếc mắt nhìn về phía sau và thấy vài con Cchiên ngoan đạo đang cúi mình cầu khẩn gì đó, nên an tâm vì có thể họ không nghe ngóng được câu chuyện tội lỗi của mình.
- Con thích điều này thật sao?
- Thưa Cha đúng thế!
- Hừm! Quả thật tình dục đã chiến thắng con rồi!
- Xin Cha tha tội cho con!
- Chưa đến lúc! Thế con đã làm gì cho anh ta sung sướng?
- Cha muốn hỏi là... là con có nghịch thằng nhỏ của anh ta, phải không?
Tôi do dự hỏi rồi tự trả lời :
- Dạ cũng có chút chút thôi. Con nhút nhát lắm nên bây giờ thấy rất hối hận.
Tôi nghe thấy giọng cười nhỏ nhẹ của vị linh mục kèm theo một câu phán quyết :
- Như vậy mà cho là nhút nhát à! Mà con hối hận chuyện gì vậy? Phải chăng con không vừa ý, chưa được toại nguyện lắm?
- Thưa Cha, con thì thỏa mãn rồi nhưng còn anh ấy! Sự thật con chỉ mới sờ mó thằng nhỏ của anh ta thôi chứ chưa hôn hít hay tiến xa thêm nữa, con rất hối hận là chưa làm cho anh ta sung sướng.
Vị linh mục hỏi dồn dập :
- Tiến xa hơn nữa à? Phải chăng con muốn nói về việc giao hợp ở phía sau?
- Là cái gì vậy Cha? - Bây giờ đến lượt tôi thắc mắc. - Giao hợp ở phía sau là gì vậy thưa Cha?
- Con không biết thật sao?
- Thưa Cha con không biết! Nhưng nó có phải là...
- Thôi, Thôi! Đủ rồi! Không biết thì lần sau gặp anh ấy mà hỏi, hiểu chưa? Đây là nơi thờ phượng không nên nói nhiều về nó!
- Con rất hối hận!
- Gì nữa?
- Hối hận vì con quá nhút nhát!. Bây giờ rất thèm muốn nhưng biết anh ta ở đâu mà tìm.
Vị linh mục bắt đầu nạt :
- Sao con khờ khạo thế! Đáng lẽ phải xin địa chỉ hay số phone chứ!
- Thưa cha, khi chia tay, chẳng hiểu vì sao mà con quên mất điều này! Trước đó con đã nghĩ đến! Bây giờ trễ rồi!
Tôi thở dài sầu não. Không ngờ mình đến nhà thờ để xưng tội, ai dè lại bị khơi lại nỗi niềm nhung nhớ và bị lún sâu thêm vào cái vòng dục vọng này. Giờ này anh ấy ở đâu, có biết chăng tôi đang thổn thức và luôn nhớ đến? Anh ấy có bao giờ nhớ đến kỷ niệm đêm hôm đó không hay chỉ xem nó như một cơn gió mát chợt thoáng qua đời buồn? Tôi suy nghĩ bâng quơ rồi vội cầu khẩn :
- Xin Chúa thương xót và cứu rỗi linh hồn đầy nhục vọng của con. Con cố gắng sẽ quên đi người ấy và từ nay sẽ nghĩ đến Chúa...
- Con nói gì đó?
Vị Linh mục hỏi và không đợi tôi trả lời, ông ta đề nghị ngay :
- Thôi bây giờ như vậy nha! Chuyện của con đáng lẽ không được phơi bày nơi nhà Chúa mà ở chỗ khác! Để giúp con thoát khỏi cảm giác tội lỗi và tiếc nuối này. Chiều nay con vào nhà Xứ tìm gặp Cha, con đồng ý chứ! Thôi hãy về đi và Cha sẽ cầu nguyện. Chắc chắn Chúa sẽ ban cho con nhiều ơn phước.

Sau khi từ giã vị linh mục không biết mặt mũi ngồi phía sau buồng giải tội, tôi ra về với tâm hồn nhẹ nhõm kèm theo những câu hỏi hoài nghi. Tại sao lại gặp riêng để nói chuyện và tại sao giọng nói của ông Cha này sao quá quen quen? Tôi cứ suy nhĩ mãi nhưng vẫn không tìm ra được câu trả lời xác thực.
Cuối cùng thì tôi không muốn nghĩ đến nó nữa, chỉ mệt óc thôi! Quả thật, vị linh mục này nói cũng có lý, đáng lẽ tôi nên tìm đến những nơi giúp đỡ giải đáp về vấn đề sinh lý thì đúng hơn là vào nhà thờ xưng tội. Có chắc gì sau khi xưng tội xong thì vấn đề của tôi được sáng tỏ thêm? Tôi cứ nhớ mãi câu nói cuối cùng trước khi rời khỏi nhà thờ của vị linh mục :
- Tình yêu và tình dục không được xem là tội lỗi. Nó là một nhu cầu của cuộc sống. Đã là người thì ai cũng biết và cần đến nó, y như chúng ta cần ăn uống, nghỉ ngơi vui chơi hay sinh hoạt vậy thôi.

Đúng hẹn, chiều hôm đó tôi đến nhà Xứ gặp Cha. Người vồn vả tiếp tôi ngay cửa chính là.. là anh ấy! Tôi hết sức ngạc nhiên với sự hội ngộ không chờ đợi này và cảm thấy quá vui quá hạnh phúc. Tim tôi đập loạn sạ lên giống y như lúc anh ta đưa những nhón tay lần mò sâu trong quần tôi tối hôm nào. Thật vậy! Chúa đã thương và đoái hoài đến lời nguyện cầu của kẻ hèn mọn. Tôi muốn chạy nhanh đến và ôm anh thật chặt để cho thỏa lòng mong nhớ, nhưng tôi không dám và toàn thân bỗng lạnh toát như bất động, những sợi tóc như dựng đứng hết lên.. Tôi y như một người mất hồn khi nghe anh ta hỏi
- Sao rồi, cậu bé của anh hết buồn rồi chứ?
Ôi, giọng nói! Giọng nói sao quá giống như của vị linh mục sáng nay. Có lẽ nào lại như thế? Tôi ngần ngại không muốn tin và hy vọng chuyện này đừng bao giờ xảy ra. Nhưng hy vọng chỉ là hy vọng, vì người tôi yêu mến và đã cùng tôi một lần phiêu du vào con đường ái tình chính là anh, là vị linh mục mà tôi đã thổ lộ hết những nỗi niềm riêng...
Cuộc sống luôn có những cái không hẹn mà gặp, không muốn mà được, không chờ đợi mà vẫn đến.. Và cuộc tình của tôi cũng không nằm ngoài cái vòng định mệnh đó! Dẫu sao đi nữa thì tôi cảm thấy anh ta đã là một cái bóng của đời mình, không thể nào tách rời được nữa.
Tôi đã yêu anh không phải vì anh là linh mục hay bác sĩ hay kỹ sư.. mà đơn giản là yêu một người, người đã cho tôi niềm hạnh phúc trọn vẹn. Ngoài tình yêu tôi đó, tôi còn rất kính phục và qúy mến anh, vì trong đời thường không những anh luôn là một người đàn ông trẻ trung đẹp trai biết chiều chung và quan tâm an ủi cũng như cùng tôi xây dựng nhiều hạnh phúc, mà trong công việc anh cũng luôn hoàn thành được trách nhiệm của mình, của một vị linh mục một cách thật tuyệt vời.
Bây giờ mỗi khi nghe những ai thích lên án các vị tu sĩ có quan hệ tình dục này nọ.. thì tôi chỉ cười thầm và không bao giờ đồng quan điểm. Tôi đã hiểu được, tình yêu và tình dục là quyền thiêng liêng của mọi người cho dù người đó là ai, chức vụ gì, ra sao..? Đã là con người thì ai cũng thích và có nhu cầu về điều này, do vậy tôi không bao giờ kết án hay cấm đoán ai hết. Những gì tôi cảm thấy thích thú và mang cho tôi hạnh phúc thì tôi cũng muốn những người khác cũng có được. Tôi không còn mặc cảm và cho đó là tội lỗi nữa? Với tôi, linh mục hay các thầy tu.. thì cũng chỉ là một cái nghề để sinh sống, nó không hơn hay thua gì những nghề nghiệp khác...
Điều quan trọng trên hết vẫn là trách nhiệm và bổn phận được giao phó, nó có hoàn thành hay không? Còn tình cảm cá nhân hay sinh hoạt đời tư thì hãy để cho nó một góc trời thơ mộng tự do chấp cánh. Chúa không kết án chúng ta, thì tại sao chúng ta lại kết án nhau để làm gì?
Pham
Hết

[top]

Posted by Xmen on 06:48 | No comments

Trái Tim Hạt Tiêu

Một buổi chiều cuối năm. Tôi phóng xe đến nhà Sơn, định rủ anh đến khu đường rầy xe lửa số 6 nhậu lai rai món dê tay cầm. Vừa dựng xe trong sân ngôi nhà có cánh cửa sơn màu nâu đậm nổi bật trên tường vôi vàng mới quét, tôi thấy Sơn đã mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi đâu. Tôi chưa kịp chào hỏi, Sơn đã vồn vã nói :
- May quá. Ông đến thật đúng lúc.
- Có người mời nhậu tất niên à ?
- Không. Tôi muốn nhờ ông một chuyện.
Sơn ngó vào trong nhà rồi nắm tay tôi kéo ra ngoài cửa lớn.
- Sáng nay vợ chồng ông anh tôi phải về Mỹ Tho dự đám cưới cô em gái vợ của anh ấy. Hai người có nhờ tôi trông coi giùm cháu Uyên. Chắc ông đã biết cháu Uyên ?
- Tôi đã thoáng thấy cháu một lần ở nhà anh ông.
- Chiều nay tôi kẹt phải đi dự sinh nhật một cô bạn, tôi không muốn để Uyên ở nhà một mình. Vậy nhờ ông dắt nó đi chơi được không ?
Tôi thở dài.
- Nó có nhậu được không ?
- Thôi mà. Lâu lâu mới nhờ vả ông một bữa.
Sơn quàng vai tôi kéo vào trong nhà rồi gọi lớn.
- Uyên ơi, chú Thạch đến rủ cháu đi chơi nè.
Có tiếng đáp từ phòng trong ra.
- Dạ thôi, cháu ở nhà nằm nghe nhạc được rồi.
Sơn đi vào phòng, một lúc sau anh dắt bé Uyên bước ra. Cô bé nói :
- Chào ông.
Sơn vỗ vai em nói nhỏ.
- Chào chú cho thân mật.
- Ông ấy và cháu đã có gì thân mật đâu.
Tôi ngạc nhiên thấy Uyên lớn như thổi. Mới mấy tháng không gặp, trông em đã như một thiếu nữ. Có thể tại lần trước tôi gặp em mặc đồ bộ ở trong nhà, còn hôm nay trông em lớn hơn vì mặc quần jean rộng thùng thình, áo thun trắng sát nách và đeo kính đen rất mốt. Ði chơi với một cô bé mặt mũi sáng sủa như em, tôi cũng dễ dàng quên đi món dê tay cầm.
Tôi chở Uyên vào khu giải trí Ðầm Sen. Gửi xe xong tôi dắt em đi bộ trên con đường trải đá đến tận bờ hồ. Không phải ngày chủ nhật nên cũng ít người đi dạo chơi. Một gia đình chắc có thân nhân là Việt kiều, đang đứng quay vidéo trên chiếc cầu treo bằng gỗ.
Ðợi họ quay phim xong, tôi dắt Uyên bước lên cầu gỗ ra ngoài đảo nhỏ.
Tôi thuê hai cần câu, mua mồi câu rồi chúng tôi ngồi xuống vạt cỏ xanh ven hồ, câu cá. Uyên có vẻ thích thú trò chơi này. Em cứ rung rung cần câu và miệng luôn mỉm cười. Tôi nói :
- Em phải giữ im cần câu, cá mới cắn câu.
- Giữ im cần câu làm sao cá biết có con mồi. Em đang nhử cá vào bẫy.
Tôi lắc đầu nhìn cái phao đang nổi lền bềnh trên mặt nước. Ðột nhiên Uyên giật mạnh cần câu. Một con cá bằng hai ngón tay đang giãy ở đầu lưỡi câu. Uyên cười nói :
- Ông thấy không, em đã "bẫy" được một con cá.
Tôi giúp em gỡ con cá ra khỏi lưỡi câu rồi móc mồi khác vào. Uyên nói :
- Ông cho em xem con cá.
Tôi đặt con cá vào lòng bàn tay em. Uyên vuốt vuốt thân con cá như vuốt bộ lông một chú mèo con.
- Sao nó lạnh quá ông à ?
- Thì nó mới ở dưới nước lên.
- Không. Chắc nó lạnh run vì sợ.
Và trước khi tôi phản đối ý kiến của em, cô bé quăng con cá xuống hồ nước.
- Thôi em không câu cá nữa đâu. Chẳng thích thú gì khi lừa những con cá nhỏ bé vào bẫy.
Chiều theo ý muốn của em, tôi đi trả lại hai cần câu rồi chúng tôi rời khỏi đảo.
Nghĩ cô bé đã khát nước, tôi đến kiốt bán nước giải khát mua hai hộp kem. Em mở hộp kem, xúc một muỗng lớn đưa vào miệng rồi ngậm chặt đôi môi cho kem tan đi. Tôi nói :
- Ăn kem kiểu đó coi chừng lạnh rụng răng.
Cô bé nhếch môi cười.
- Em muốn thử xem nó có làm em lạnh cóng không. A ! Có tiếng trẻ nô đùa. Chúng ta đến đó đi.
Tôi dắt Uyên đi đến chỗ có chiếc đu quay khổng lồ chạy bằng điện. Trẻ em cùng cha mẹ đang ngồi trong những chiếc lồng sắt từ từ được đưa lên cao theo hình vòng tròng. Khi đu quay tạm ngừng, tôi mua hai vé, dắt cô bé vào ngồi trong lồng và gài chốt cửa lại. Chiếc đu từ từ quay lên cao...
Lên đến đỉnh cao. Toàn cảnh mặt hồ phủ một màu hồng cánh sen vì mặt trời tròn đỏ sắp lặn sau những hàng cây xanh um. Tôi vỗ vai cô bé định chỉ cho em thấy cảnh đẹp đó nhưng may thay tôi đã kịp ngưng lại. Cô bé hỏi :
- Ông muốn nói chuyện gì vậy ?
- À... tôi muốn hỏi lên trên cao em có cảm thấy sợ không ?
- Không. Lên trên cao em cảm thấy thoải mái vì không cần phải mang kính đen như ở dưới thấp.
Cô bé gỡ chiếc kính đen đang đeo ở mắt gài lên đầu. Em nhìn thẳng phía trước và mỉm cười. Dưới hàng mi dài đen mượt, tôi thấy đôi mắt em tròn xoe chỉ một màu trắng đục. Tự dưng tôi ứa nước mắt và rủa thầm : Bố khỉ ông trời, một tên thợ vụng, ông đã nặn ra được một tác phẩm đẹp như vậy lại làm hư đôi mắt. Thật uổng cho óc sáng tạo của một đấng tối cao !
- Ông có nhìn thấy mùa xuân không ?
Tôi vội chùi nước mắt và trả lời câu cô bé hỏi :
- Còn một tuần nữa mới đến Tết mà.
- Ông không nhận ra mùa xuân đã đến rồi à. Trời xanh hơn. Không khí trong lành hơn. Những lá cây cũng tỏa hương thơm như những đóa hoa. Và trái tim chúng ta cũng đập nhanh hơn.
Tôi cười nói :
- Bây giờ tôi mới biết mình như con cá nhỏ đã bị em lừa vào "bẫy".
- Bẫy nào đâu ?
- Tôi cứ tưởng em không trông thấy gì, không ngờ em đã thấy tất cả.
- Mắt em có trông thấy gì đâu ?
- Em không nhìn bằng mắt mà nhìn bằng trái tim.
Cô bé thở dài.
- Sống cô đơn không bạn bè như em, trái tim bị teo lại chỉ bé bằng hạt tiêu.
- Chính vì vậy nó đã làm tôi "cay" chảy nước mắt.
Chiếc đu quay từ từ ngừng lại. Cô bé lấy kính đen đeo lên mắt. Tôi mở cửa lồng sắt dắt em ra.
Trời tối dần. Ðèn trong khu giải trí đã bật sáng. Gió thổi mạnh từ mặt hồ lên mát rượi. Chúng tôi im lặng đi bộ bên nhau trên con đường trải đá lổn nhổn. Cô bé bị trượt chân suýt ngã. Tôi vội cầm lấy tay em dắt đi và em dựa sát đầu vào cánh tay tôi. Mái tóc em ấm như một nụ hôn. Một vài người di dạo nhìn chúng tôi chắc nghĩ chúng tôi là một đôi tình nhân đang hạnh phúc. Bố khỉ thiên hạ, quí vị luôn luôn nghĩ không đúng về những người khác.
Nhưng có thật họ nghĩ không đúng về chúng tôi không?

[top]

19/11/11

Posted by Xmen on 06:38 | No comments

Mùa hè qua mau
Khi Nhân lái xe từ New York qua New Jersey qua Pennsylvania đến tiểu bang Delaware thăm Diệu. Mười lăm năm sau mới biết tin tức nhau. Nhân đã có vợ còn Diệu đã có chồng. Thời còn ở Việt Nam học trung học hai người là bồ bịch với nhau. Nói là bồ bịch là cho vui, chứ ở Việt Nam chưa bao giờ hắn hôn nàng, chỉ cầm tay là mừng rồi. Người nhút nhát là hắn chứ không phải nàng. Nhiều khi hai người ở chỗ vắng vẻ, nàng chờ đợi, hắn cứ phớt lờ nói chuyện đâu đâu. Sau đó vì nhiều thay đổi nên hai người xa nhau. Sau bao thăng trầm bây giờ mới biết tin nhau. Hắn hối hả đi tìm nàng.
Nàng không cho hắn địa chỉ nhà, mà hẹn trên một đường phố. Khi hai người gặp nhau mừng rỡ. Họ ôm nhau thật lâu rồi mới buông ra. Cả hai đều rớm nước mắt. Nàng nhìn hắn nói :
- “Nhân vẫn vậy! Chỉ hơi ốm”
Diệu vẫn còn đẹp, nhưng hơi đẩy dà da thịt hơn, thân thể nở nang hơn thời con gái. Hắn nghĩ trong đầu: Nàng vẫn xinh như mộng!.
- “Chúng ta sẽ có một cuối tuần ở bên nhau!” - Diệu nhìn hắn thản nhiên nói.
Hắn ngạc nhiên :
- “Còn chồng Diệu.... Thì Sao được?!”
- “Nhân! Tôi đã thu xếp tất cả... chúng ta có nguyên vài ngày!” - Nàng nhìn thẳng mắt hắn - “Tôi cần vài ngày ở biển một mình, chồng tôi đồng ý... còn Nhân được hay không?!”
- “Vâng! Vâng!.. Tôi đã đi xuống đây được... thì ở lại nhằm nhò gì!”
- “Vậy... Tôi đã sửa soạn tất cả... chúng ta ra Ocean City của New Jersey nhá!” - Nàng nhìn hắn thong thả nói.
- “Sua! Tuân lịnh. Mời Hoàng hậu lên xe!” - Hắn cười tươi.
Thuê khách sạn xong, hai người xuống biển đi lang lang thang chỗ dành cho người đi bộ, phía ngoài là biển, phía trong là những gian hàng nối đuôi nhau san sát, bán tất cả mọi thứ: từ thức ăn cho đến những tặng phẩm, hay áo quần. Đi bộ cho đến chiều, hai người hỏi han nhau chuyện từ ngày xưa cho đến bây giờ, nhưng chưa có ai thố lộ đời tư cho nhau nghe. Khi ngồi xuống nghỉ mệt trên băng ghế gỗ, Nhân bắt đầu câu chuyện của mình :
- “Diệu biết không? Vợ tôi là người đàn bà có nhan sắc, nhỏ hơn tôi khoảng năm tuổi. Chúng tôi lấy nhau mười năm, sau mấy năm ở Mỹ. Đừng hỏi tại sao tôi lại đến được xứ sở này, dài dòng lắm! Không cần thiết! Chỉ biết là từ khi tôi lấy vợ, tôi là người chồng tốt, gương mẫu, chí thú làm ăn. Tôi làm hai job từ sáng cho đến hai giờ khuya. Tiền vào không nhiều nhưng cũng khá. Vợ chồng tôi lại không có con, nên nhiều khi cũng ít có thì giờ cho nhau. Chính vì tôi lo làm tiền quá nên mới xảy ra chuyện không tốt. Tôi cứ nghĩ đem tiền về thật nhiều là vợ tôi vui. Nàng muốn làm gì thì làm. Mua đồ mua đạt, sắm sửa, hay đi mỹ viện làm đẹp, với tôi không thành vấn đề. Nếu nàng muốn đi đâu chơi thì đi. Tôi chỉ thích trong sở làm mà thôi. Nếu có dịp đi tiệc tùng ai cũng khen vợ tôi đẹp và khiêu gợi, tôi hãnh diện và chỉ biết vậy thôi chứ không ý tứ gì. Tôi năm nay cũng đã bốn mươi, còn nàng thì ba mươi bốn ba lăm gì đó. Ừ xin lỗi Diệu bao nhiêu? Ba mươi bảy hả. Xin lỗi tôi phải hỏi, ừ hình như Diệu học sau tôi ba bốn lớp gì đó!. Là như thế nầy, câu chuyện xảy ra là tôi bất thân về sớm lúc tám chín giờ tối gì đó. Chả là trong sở làm của tôi trục trặc kỹ thuật nên nhân viên phải về trong đó có tôi. Lúc về đến nhà tôi thấy đèn tắt tối thui, chỉ có ánh sáng mờ mờ trong phòng ngủ. Tôi lại tưởng vợ tôi đi ngủ sớm, nên muốn làm cho nàng ngạc nhiên, tôi se sẽ đi lại phòng ngủ nhón gót hé nhìn vào, vì phòng ngủ của chúng tôi phía sau là có hàng rào cao che khuất, chỉ có tôi và vợ tôi mới mở cửa hàng rào được. Nhưng khi nhón gót hé mắt nhìn vào được bên trong, cảnh tượng làm tôi chóng mặt.... Vợ tôi ngoại tình... Trời ơi! Tôi đâu ngờ.. Trời. Tôi ngồi phịch xuống đất, đầu óc quây cuồng rối mò. Cảnh tượng trước mặt làm tôi muốn điên. Tôi muốn vào lấy súng bắn cho chúng nó chết hết. Nhưng trong bóng tối một lát đầu tôi tỉnh táo, tôi thấy điều đó không ổn, vì tôi có bổn phận nuôi Mẹ tôi còn ở Việt Nam. Nếu tôi ở tù ai lo cho mẹ tôi. Vì ánh sáng không đủ nên tôi không biết thằng khốn nạn kia là ai. Định tâm một chút tôi rón rén vào nhà bò nhẹ lại phòng hé cửa nhìn vào. Sau khi nhìn kỹ tôi biết, à! Thì ra thằng nhóc con tên Khánh cách đây vài lốc đường. Những ngày nghỉ tôi vẫn thấy hắn chạy tập thể dục qua ngang đây. Cái thằng thân thể to lớn vai u bắp thịt rắn chắc mà tôi có lần nhìn hắn nghĩ: Mẹ! Thằng này ngủ với con nào con đó mê chết luôn. Hắn cỡ chừng hai mươi là cùng, làm huấn luyện viên trong mấy phòng tập thể dục gần đây mà thôi. Bây giờ hắn ở trên giường với vợ tôi. Tôi nghe tiếng rên rỉ của nàng khi hắn bú âm hộ nàng mà tôi ứa máu. Xin lỗi Diệu nha, tôi phải kể hết, vì chuyện có thật, tôi ứa máu bầm tim, khi nàng nắm cái dương vật hắn bú say sưa mê mẫn sau đó hắn để cái dương vật tổ chảng của hắn vào cái lồn nhỏ của nàng mà nắc. Tôi thấy vợ tôi quằn quại sung sướng, hai tay như bấu vào lưng của nó rướm máu. Cái đó của tôi đâu có nhỏ mà so với thằng cô hồn khi chỉ bằng phân nữa. Hắn nhấp vợ tôi tới tấp cho đến khi chịu không nổi hai người la lớn thì hắn rút ra, chĩa lên ngực vợ tôi mà bắn tinh. Cái đầu khấc hắn giựt liên hồi, giòng tinh khí trắng trải đầy lên hai đôi vú to nhô cao của nàng. Tôi thấy nàng không muốn như vậy, sự kích thích làm nàng cứ ưỡng mông lên mãi cho tới khi hắn nhét vô trở lại, nàng mới chịu. Diệu thấy không, xin lỗi nha, đàn bà nhiều khi tôi hiểu không nổi. Tôi bò đi tìm cái phòng trống nhảy vào khóa cửa, đầu óc cứ nhão ra. Tôi ngủ trong cơn mê loạn cảnh làm tình, vừa đau đớn, vừa rây rức, tôi cũng biết lỗi tại tôi mọi đàng, tôi quên bổn phận làm chồng. Tối hôm đó dương vật tôi bắn tinh trong cơn mê. Xin lỗi Diệu, tôi phải nói những điều, mà ngày xưa tôi không dám nói” Thôi chúng ta tìm cái gì ăn.
Khuôn mặc Diệu đỏ hồng khi đứng lên với hắn.
Buổi tối đèn đuốc sáng choang ngoài đường của phố biển, người qua lai đông đảo trong cảng ồn ào vui vẻ. Nhân và Diệu vào trong một quán ăn sang trọng. Hắn kéo ghế nàng ngồi. Hai người uống Wine ăn đồ biển. Diệu nhìn hắn nói :
- “Tôi nghĩ anh đâu cần phải ly dị, Chị Nguyệt đã biết anh biết rồi. Bây giờ anh bớt làm và săn sóc chỉ nhiều hơn đi!”
- “Không được đâu! Vợ tôi mê thằng nhóc đó quá rồi! Chịu thôi. Nhưng tôi vẫn sống, tiền ai làm nấy giữ, nàng vẫn đi làm, còn tôi muốn đi đâu tôi đi. Chúng tôi cho tự do cho nhau! Vậy cũng được, khỏi phiền. Còn Diệu nói cho tôi nghe đi?”
Diệu nhìn Nhân như đo lòng hắn, rồi nàng cất giọng :
- “Chuyện tôi cũng nhiều gây cấn, anh đã kể chuyện của anh thành thật thì tôi cũng chẳng ngại gì không nói ra hết. Tôi lấy Tùng lớn tuổi hơn tôi rất nhiều. Cái vụ làm tình thì lâu lâu mới có một lần. Nhưng Tùng là người không tốt với tôi lắm. Thời mới lấy hắn ưa dùng tay chân với tôi khi hắn giân dữ. Nhưng tôi đâu phải người ngu, tôi tìm số phone hội bảo vệ phụ nữ nhờ giúp, thế là hắn bị luật pháp cảnh cáo, nếu tái phạm thì hắn ở tù, hắn sợ. Tùng làm thợ xây cất nhà cửa, nên lâu lâu ưa dẫn bạn bè hắn về nhậu. trong đám hắn có một thằng tên Trọng cỡ bằng tuổi tôi. Thằng Trọng nầy mới là nhiều chuyện phiền cho tới ngày nay. Càng về sau nầy Tùng hình như có bịnh gì nên ít gần gũi đàn bà. Tối nào mà hắn leo lên bụng tôi chưa đầy hai phút là ngã ngửa ra lăn quây. Một hôm sau chầu nhậu mà tôi phải làm thức ăn thức uống, cho tới khuya thì chồng tôi cựa hết nổi. Bình thường thì sau đó tôi tắm rửa xong lên phòng ngủ. Đang nằm lơ mơ, thấy có bóng người mở cửa vào. Tôi tưởng chồng tôi, nên chẳng có nói gì, quây mặt lại phía trong. Bỗng có bàn tay bịt miệng tôi lại. Tôi kinh hải xây qua thì thấy Trong tay cầm cái dao nhỏ để lên cổ tôi và nói nhỏ: “Nín nếu không muốn chết!”
Tôi rụng rời tay chân, bất động nhìn hắn. Không nói tiếng nào, trên tay hắn đã có sẵn mấy sợi dây thừng bằng ny lông mềm. Hắn dang hai tay tôi ra cột vào thành giường, sau đó hắn dang hai chân tôi ra cột vào thành giường bên dưới. Tôi nằm ngửa ra hết cục cựa. Không nói tiếng nào, tôi nhìn hắn như van xin. Hắn lạnh lùng im lặng làm việc. Sau đó hắn lột đồ ngủ của tôi ra hết. Bây giờ cả cơ thể trần truồng của tôi trước mặt hắn. Tôi ngượng chín người và sợ hãi. Tôi là người biết hắn rất lâu, hắn thường gọi tôi là chị mà bây giờ hắn hành động như vậy, tôi không hiểu. Không nói tiếng nào hắn cầm trong tay chai sâm banh nhỏ, mở ra đổ tràn đầy từ vú trở xuống, xong hắn vục lưỡi xuống liếm hai đầu vú. Tôi nhắm mắt cam chịu. Sau đó lưỡi hắn đi xuống và dừng trên âm hô của tôi. Tôi cứng người xâu hổ. Nhưng khi lưỡi hắn đánh nhiều lần ở vùng mồng dóc thì tôi chịu hết nổi nên rên nhỏ. Hắn tự cởi đồ hắn ra. Dương vật hắn bung lên cứng ngắc. Dương vật hắn không lấy gì lớn lắm. Hắn leo lên lấy cái đó cà cà hoài trên âm hộ thì thực tình tôi thấy ngất ngư vì sướng. Sau đó hắn cúi xuống bú tiếp. Có trời mà chịu thấu. Thân thể tôi ngây ngất, và tôi quên hết mọi sự khi cái ở dưới của tôi ướt nhẹp. Hắn đâu có tha cho tôi, hắn lấy trong túi áo cái máy hình và bắt đầu chụp hình tôi đủ kiểu, có cái hắn để sát vào âm hộ tôi chụp thật gần...... Thôi mình đi về phòng tôi kể tiếp.”
Diệu nói :
- “Chúng ta ngồi ở đây lâu quá rồi!”
Nhân cảm dương vật mình cương cứng khi nghe Diệu kể. Nhưng bắt buột hắn phải đứng dậy ra về. nhưng nhờ trong quán tối nên không ai thấy. Khi về phòng, họ thuê phòng hai giường ngủ, ngoài có phòng khách. Hai người ngồi trên sofa. Hắn gọi bồi đưa thêm một chai wine. Hai người uống wine nhìn ra ngoài trời biển. Đêm đang xuống biển đen ngòm. Diệu cất giọng nhẹ.
- “Nhân biết không? Hồi đó sao Nhân nhát gái quá! Nhiều khi tôi muốn trao cho Nhân mà thấy Nhân ơ hờ quá đi thôi!”
Hắn cười cười.
- “Hồi đó còn con nít mà!”
Để tôi kể tiếp cho nghe :
- “Trọng liếp láp một hồi thấy tôi chịu không muốn nổi, hắn đẩy cái của hắn vào. Công nhận hắn chơi lâu dễ sợ. Cũng có thể nhờ rượu, hắn làm tôi ra hai ba lần, chịu đời sao thấu, tôi rên hừ hự lúc sướng. Sau đó hắn cởi dây trói ra, tôi ôm hắn chặt khi hắn phóng tinh vào người tôi. Khi hắn ra khỏi phòng tôi như cái mền rách. Tôi phải đứng dậy lau chùi để rủi chồng tôi biết thì sao! Sau đó hắn lợi dụng mấy tấm hình bắt chẹt tôi đủ điều. Khi nhậu xong là nó tìm tôi, bất cứ ở đâu, trong nhà tiêu, nhà bếp, nhà ăn, hể có cơ hội là nó lọt quần tôi ngay. Nó nói không cho làm nó sẽ đưa cho chồng tôi coi mất tấm hình. Tôi thật tình không có tình yêu với nó. Cũng không có tình yêu với chồng Nhưng phải chấp nhận. Nhưng nhiều khi tôi cũng cần nó, vì chồng tôi càng ngày càng yếu lắm!
Nhưng tôi sẽ tranh đấu ra khỏi cảnh này. Tôi đã xin giấy ly thân với Tùng. Trọng chưa biết. Rồi đây tôi sẽ đi khỏi tiểu bang khác. Giọt nước mắt rơi xuống lăng nhẹ trên má Diệu.
Nhân ôm Diệu hai người hôn nhau say đắm. Tay hắn lần mò tìm âm hộ Diệu. Âm hô đã ẩm ướt. Hắn lọt trần Diệu ra từ tốn nhã nhặn. Khi Diệu không còn mảnh vải trên người, hắn đưa lưỡi quét nhẹ lên núm vú săn cứng. Diệu nhắm mắt. Lưỡi hắn rà xuống bú sâu vào vùng đất kín, Diệu rên lên, hắn say sưa bú cho đến khi đứng dậy, hắn đẩy nhẹ đầu khấc phồng to vào trong hai bờ mu cương cứng. Mười lăm năm sau hắn say sưa đụ người hắn yêu. Quả thật làm hắn sung sướng tột bực. Nhưng người sung sướng hơn Nhân là Diệu. Nàng đã muốn cho hắn trinh nguyên ngày xưa và chờ cho tới bây giờ dù không còn tiết trinh gì nữa. Làm tình với người mình thật lòng yêu là sung sướng nhất trần đời....
Mùa hè ở Califonia.
Nhân ôm vợ hôn lên đôi môi nóng bỏng nàng. Hôm nay là ngày kỷ niệm hai năm lấy nhau. Hắn thẩy vợ lên cái bàn đầy đồ ăn ở phòng ăn sang trọng. Diệu cười lớn. Nhân nói nhỏ với vợ: “Để thằng nhóc ngủ!” Hai vợ chồng vừa có đứa con một tuổi, nó đang ngủ. Hắn lột trần truồng nàng ra và bôi đầy thức ăn lên mình vợ sau dó hắn bú mớm nàng cho đến khi Diệu rên lớn. Hắn cởi đồ hắn ra. Cặc hắn ngỗng lên cứng ngắc. Vợ hắn nắm lấy và bú hắn say sưa, Hắn đè vợ hắn ra đánh lưỡi vào âm hộ nàng. Nước nhờn ứa ra hai bờ mu cao. Hắn bắt vợ hắn chổng mông ra phía sau. Diệu có đôi mông rất gợi cảm gợi dục. Vì mông nàng rất tròn trịa hấp dẫn vung cao về phía sau, khi nàng tách đôi chân ra âm hộ lõ ra mời mọc. Nhân đụ vợ điên cuồng trong hạnh phúc. Lồn vợ hắn chảy nước liên tục. Hai vợ chồng rên la thật lớn. Khi từ phía sau hắn phóng tinh ào ạt, thì thằng nhóc trong phòng tỉnh giắc khóc ré lên. Mùa hè đang qua mau ngoài kia.
Nguyễn Chuối Tiêu
Hết

[top]