Hiển thị các bài đăng có nhãn 1001truyen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 1001truyen. Hiển thị tất cả bài đăng

1/12/11

Posted by Xmen on 18:23 | No comments

Cô Bé Bắt Chuột

Trong thời gian đi thực tập dạy học ở Long Xuyên, tôi đã được ăn thịt chuột lần đầu tiên ở một quán bán cơm tháng. Gắp miếng thịt chuột nướng lá cách bỏ vào miệng, tôi vừa sợ vừa run như lần đầu tiên hôn đại vào má người yêu.
Hai mươi năm sau, có dịp trở lại đồng bằng sông Cửu Long, tôi đã được đi bắt chuột và ăn thịt chuột do một cô bé nấu nướng. Lần này, thịt chuột thơm ngon và quyến rũ như đôi môi người tình.
Hỡi cô bé bắt chuột, em còn nhớ đến tôi hay chỉ nhớ đến... chuột?
*
* *
Nhân dịp đi lắp đặt máy vi tính cho một Công ty ở Cần Thơ tôi tranh thủ ghé thăm người bạn thân ở xã Thới Long. Anh đã từng học chung với tôi ở Đại Học Tổng hợp Sài Gòn. Ba năm rồi chúng tôi không gặp nhau nhưng vẫn thường thư từ với nhau . Anh cho biết đã về dạy tại trường trung học ở huyện Ô Môn. Khi nào có dịp tôi ghé nhà anh chơi và anh sẽ đãi một món ăn đặc sản quê hương: chuột đồng khìa nước dừa .
Thú thật bạn thân thì bạn thân mà ở xa xôi cách trở qua hai cái bắc, tôi cũng chỉ biết gửi "tấm lòng" là quí, chứ ít khi chịu gửi tấm thân ốm nhách của mình. Nhưng nghe bạn hứa sẽ chiêu đãi một món ăn đặc sản mà ở Sài Gòn không có thì đôi chân tôi dù có lỡ bị tai nạn, tôi vẫn cố chống nạng lên đường. Với tôi, một món ăn luôn luôn hấp dẫn hơn tình bạn, tình yêu vì những thứ đó tôi khó mà nắm bắt và bỏ vào miệng nhai nuốt như món ăn.
Chiếc xe lôi chở tôi, đậu lại ở một ngã ba đường đầy sỏi đá. Người lái xe nói:
- Đến nơi rồi . Anh đi bộ theo hướng này hỏi thăm nhà, chứ đường ruộng xe vào không được.
Tôi trả tiền xe, cám ơn anh rồi lững thững đi bộ trên con đường đất mấp mô . Trời xế trưa nắng gắt. Hai bên đường là những cánh đồng lúa mới gặt xong còn trơ gốc rạ. Xa xa còn một vài thửa ruộng gặt muộn, lúa đã chín vàng. Tôi thử quan sát thật kỹ một thửa ruộng bên đường xem có thấy bóng dáng một con chuột nào không. Nhưng chỉ thấy mặt ruộng nứt nẻ và những gốc rạ khô khốc. Tôi hy vọng bạn tôi đã nuôi sẵn chuột trong nhà để đãi khách, nếu không tôi đành phải than cho số phận hẩm hiu của mình. Món thịt chuột còn bị hụt ăn thì đừng mơ tới chuyện tình yêu .
Ở làng xóm, các ngôi nhà đều không có số. Tôi phải hỏi thăm gần chục người mới biết nhà bạn tôi phía trước có hàng cây so đũa và cái cổng gỗ sơn màu xanh. Cây so đũa là cây gì vậy trời ? May thay cuối cùng tôi cũng đi tìm ra cái cổng gỗ sơn xanh, đã khóa . Tôi gọi lớn tên người bạn:
- Tuấn ơi, Tuấn!
Một con chó mực chạy ào ra sủa vang đáp lời gọi của tôi, cứ y như nó tên là Tuấn. Tôi vốn ghét loài chó vì tính ưa "theo đuôi" chủ của nó (người ta thường gọi văn hoa là lòng trung thành), nhưng tôi lại rất thích ăn thịt chó. Thật kỳ lạ, con vật nào mình càng ghét, ăn thịt lại càng ngon. Tôi nghĩ nếu không có chuột đồng, tôi sẽ xúi bạn tôi "hạ cờ tây".
Một cô gái mặc bộ bà ba lấm tấm bông xanh, đỏ, tím, vàng đi ra . Em hỏi:
- Ông hỏi ai ?
- Có anh Tuấn ở nhà không em?
- Mời ông vào .
Cô bé mở cổng gỗ cho tôi vào . Em gõ nhẹ lên đầu con mực, nó không còn nhe răng gầm gừ mà chúi đầu vào chân em. Bước đến hiên nhà lợp lá dừa, cô bé gọi:
- Anh hai ơi, có khách.
Cô bé và con mực đi thẳng vào trong nhà. Một lúc sau, Tuấn chống nạng bước ra . Bàn chân phải của anh bó băng trắng che khuất mắt cá. Tôi sững sờ. Vậy là xong! Với cái chân bị thương đó. Tuấn chẳng thể đi bắt chuột nấu món ăn đặc sản đãi tôi .
Tuấn ôm vai tôi, mừng rỡ nói:
- Cơn gió nào đã đưa bạn hiền tới đây!
Tôi buồn bã nói:
- Chẳng có cơn gió nào hết, tôi phải đi bộ muốn gãy chân để tới đây . Chân cậu bị sao vậy ?
Tưởng tôi chia buồn, Tuấn cười nói:
- Không sao, không sao . Bị tai nạn xe cộ khi tôi về Cần Thơ . Ông vào nhà ngồi chơi . Tối nay ở lại đây nghe .
Tôi theo Tuấn vào nhà và ngồi xuống bộ bàn ghế đánh vẹc-ni láng bóng. Tuấn quay vào trong gọi:
- Út ơi!
Cô bé mặc áo bà ba lấm tấm bông ở nhà sau đi lên, đứng ở cửa . Tuấn nói:
- Em chặt một trái dừa đãi khách.
Tôi vội nói:
- Thôi khỏi . Hãy để dành dừa làm món chuột đồng khìa nước dừa .
Tuấn cười:
- Ông khỏi lo . Nhà còn mấy cây dừa ở phía sau .
Rồi anh quay qua nói với cô em:
- Nè Út, em đi bắt mấy con chuột để anh làm đồ nhậu đãi bạn.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Bộ cô bé không sợ chuột à?
Cô bé che miệng cười .
Tuấn nói:
- Chuột sợ nó thì có.
Đang ngồi ôn lại chuyện ngày xưa cùng đi học với Tuấn bên ly nước dừa, tôi thấy cô bé tay cầm cái chĩa, tay cầm lồng sắt đi ra cổng. Con chó mực lẽo đẽo chạy theo sau . Tôi vội nói với Tuấn:
- Để tôi đi phụ bắt chuột với cô bé nghe .
- Ông cứ ngồi đây chơi, một mình nó làm được mà.
Tôi cười nói:
- Tôi muốn đi thực tế. Vả lại chính tay mình bắt được chuột đem về nấu ăn mới ngon.
Tôi đuổi kịp cô bé khi em vừa ra khỏi cổng một đoạn đường. Con chó mực quay qua tôi gầm gừ, chắc nó sợ tôi dành chỗ nó "theo đuôi" cô bé. Tôi vội bước lên đi ngang hàng với em. Cô bé nói:
- Ông tuổi con gì?
- Tuổi tý.
- Vậy ông nên ở nhà.
- Trời đất! Đi bắt chuột mà cũng kị tuổi à?
- Ông hạp tuổi con chuột nên mới khó bắt, vì ông dễ dàng buông tha "đồng loại".
- Sức mấy mà tôi buông tha . Tôi đang muốn tìm vài "đồng hương" để khìa nước dừa . Còn em chắc tuổi con mèo, sát tinh của loài chuột?
- Không. Em tuổi con rắn. Ở miệt quê rắn bắt chuột giỏi hơn mèo .
Tôi mừng thầm. May mà tôi không ở miệt quê, nếu không chắc em sẽ "nuốt" tôi dễ dàng. Tôi hỏi:
- Em học lớp mấy rồi ?
- Hơn anh em một lớp.
- Xạo!
- Thiệt mà, em học lớp 12, còn anh em dạy học lớp 11. Ông cũng đi dạy học như anh em?
Tôi gật đầu:
- Anh em dạy chữ, còn tôi dạy sử dụng máy vi tính.
- Vậy ông có thể lập chương trình bắt chuột trên máy vi tính được không?
- Được chứ, nếu em cung cấp cho tôi những dữ kiện.
Đang đi bỗng cô gái quay trở lại, nói:
- Vậy chúng ta về nhà.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Sao lại về nhà?
- Đi bắt chuột làm chi cho mất công. Về nhà, em sẽ cung cấp cho ông những dữ kiện để ông đem về Sài Gòn khìa chuột đồng trên máy vi tính.
Tôi lắc đầu cười . Cô bé này quá lanh. Tôi ở thành phố còn chịu thua huống chi mấy con chuột ở đồng.
Cô bé dẫn tôi đến một cánh đồng lúa vừa mới gặt còn lác đác những hạt lúa rơi . Em dặn:
- Ông đứng im một chỗ, đừng đi lung tung, chuột nghe động bỏ chạy .
Tôi đứng trên bờ ruộng nhìn con mực trổ tài . Nó đi dọc theo bờ ruộng hít hít rồi sủa vang trước một miệng hang chuột. Cô bé quơ mớ rơm ở ruộng, đốt lửa, dúi vào miệng hang rồi em đứng dậy cầm cây chĩa ngạnh bén ngọt chờ đợi . Khói xông vào hang, một con chuột ngộp thở chạy ra, cô bé lanh lẹ đâm thẳng cây chĩa vào bụng chuột. Con vật kêu chít chít, cô bé gỡ con chuột bỏ vào lồng sắt. Rồi em đi theo con chó đến miệng hang khác.
Nhìn cảnh cô bé bắt chuột, tôi bỗng rùng mình nổi da gà. Không phải tôi ớn lạnh vì thấy cảnh "máu đổ thịt rơi" mà vì thấy tài đâm chĩa chính xác của cô bé. Con chuột nhỏ con và lanh như vậy, em chỉ đâm một chĩa là trúng ngay tróc. Tôi to con và chậm chạp hơn con chuột cả ngàn lần, chắc em mới dứ cây chĩa lên cũng trúng (tim) tôi ngay tróc. Đang lan man suy nghĩ, tôi nghe có tiếng cô bé la:
- Ông Vi Tính, chụp con chuột đang chạy tới ông kìa!
Tôi quay lại thấy một con chuột mập ú đang chạy về phía mình. Tôi vội đứng dạng chân, giơ tay như thủ môn chụp banh thời còn ở đội bóng đá sinh viên. Con chuột chạy qua mé phải, tôi khép góc bay người đón bắt. Nhưng khổ ơi là khổ! Nó là chuột chứ không phải là trái banh nên nó thản nhiên leo qua đầu tôi, chạy tiếp.
Tôi lồm cồm bò dậy, mắc cỡ liếc nhìn cô bé thì thấy em chỉ tay về phía mình và la lên:
- Cút! Cút! Lẹ đi .
Em chê tôi bắt chuột dở ẹc nên đuổi tôi đi ? Tự ái nổi lên dồn dập, tôi cóc cần mấy con chuột nữa . Tôi bước nhanh về nhà người bạn. Có thể tôi sẽ thuê xe lôi về Cần Thơ ngay . Bây giờ bạn tôi có đãi món chuột khìa kim cương tôi cũng không thèm ăn, huống chi món chuột khìa nước dừa rẻ tiền.
Bước vào cổng, tôi thấy Tuấn đang chống nạng đứng trước hiên. Anh hỏi:
- Bắt được nhiều ít rồi ?
Tôi nhăn mặt:
- Mới được có mấy con.
- Sao ông không phụ em tôi bắt thêm mấy con nữa ?
- Tôi vừa bắt hụt một con chuột, em gái cậu đã nổi giận đuổi tôi đi .
- Nó mà dám đuổi ông đi à?
Tôi nói kháy:
- Em cậu đâu dám đuổi mà chỉ "lịch sự" la: cút, cút đi .
Tuấn, tay chống nạng, tay ôm bụng cười . Tôi muốn cây nạng gãy làm đôi cho hắn ngã xuống để tắt đi tiếng cười khinh thường tôi như cô em gái hắn. Vừa xoa bụng Tuấn vừa nói:
- Ông hiểu lầm rồi . Em tôi la "Cút, cút" là nó gọi con chó mực đuổi theo con chuột ông chụp hụt, chứ đâu phải nó đuổi ông đi .
Tôi giật mình than:
- Trời đất! Ai lại đặt tên cho con chó là Cút ác nhơn vậy ?
- Em tôi chớ ai . Con nhỏ đó rất thích đặt tên theo sở thích. Nó không muốn con chó săn của nó bị trùng tên với bầy chó ở xóm này . Thôi ông hãy ra phụ nó bắt thêm một mớ chuột nữa đem về đây, tôi làm đồ nhậu .
- Bây giờ tôi hiểu rồi . Hèn chi lúc đó cô bé gọi tên tôi là ông Vi Tính.
Mặc dù trời sắp tối, tôi vẫn chạy vội ra ruộng. Khi đã hiểu rõ một điều gì, dù trời có tối người ta vẫn dễ dàng chụp bắt được điều đó. Chắc các bạn nghĩ tôi sẽ quyết tâm chụp bắt lại con chuột đồng đã chạy thoát ở ngoài ruộng? "Xời", tôi đâu có thông minh mà nghĩ được điều cao xa đó. Kẻ ngu ngốc như tôi chỉ nghĩ mình sẽ chụp bắt cô chủ của con Cút, vì trong tay cô đã có sẵn một cái lồng đầy chuột đồng mập ú.
Tôi chạy đến gần cô bé... Chợt em cười ré lên giữa đồng vắng. Chắc các bạn mừng cho tôi đã chụp trúng cô bé và làm em nhột? "Xời", nếu đúng như bạn nghĩ, Tết này tôi sẽ mời bạn đến nhà tôi ăn Tết lớn. Khổ thay, tôi đã chạy vấp vào bờ ruộng và ngã chúi xuống đất. Và kỳ lạ thay, tôi đã chụp trúng con chuột tôi bắt hụt hồi chiều .
Chắc các bạn sẽ hét lên: Xạo! Nhưng sự thật đúng như vậy mà. Vì chỉ có con chuột ngu xuẩn đó mới không chịu nằm trong bàn tay mềm mại của cô bé, nó thích nằm trong bàn tay thô bạo của tôi .

[top]

Posted by Xmen on 18:18 | No comments

Gặp Gỡ Trong Mơ


Cách đây gần hai năm, tôi nhận được một lá thư từ thành phố Canberra nước Úc. Thư của cô bé Tóc Tiên đang học lớp 12, muốn gia nhập vào gia đình Áo Trắng. Tôi buồn cười nghĩ, ở mãi tận nước Úc xa xôi làm sao sinh hoạt chung với nhau được mà gia nhập GÐAT! Nhưng để an ủi em, tôi viết thư trả lời: Em đã tìm đọc được tuyển tập Áo Trắng ở Úc, vậy em đã xứng đáng trong đại GÐAT. Tháng sau, tôi nhận được một bài tùy bút viết về học sinh Việt Nam ở Úc, dưới ký tên: Tóc Tiên (GÐAT Canberra-Australia). Ðọc dòng chữ ấy, tôi bỗng ước mơ mình mọc cánh bay sang Úc gặp gỡ GĐAT Canberra. Có lẽ "ước" nhằm giờ "linh" nên tôi đã "mơ" thật...
oOo
Sáng ngày 2 tháng 2 (nhằm mùng 6 Tết Mậu Thân), vừa bước vào phòng làm việc buổi đầu năm ở cơ quan, tôi nhận được cú điện thoại có giọng nói lơ lớ:
- Chào ông. Em là thành viên GÐAT Canberra. Phi cơ đang quá cảnh ở Singapore và sẽ đến sân bay Tân Sơn Nhất lúc 16 giờ. Ông có thể đến đón em?
- Nhưng tôi đâu biết em là ai mà đón?
- Dễ thôi. Ông nhìn thấy ai mặc áo pull trắng có dòng chữ Tiên trước ngực, đó là em. Người trong "gia đình" mà. Rồi ông cũng nhận ra em thôi.
- Ðược rồi, tôi sẽ đi đón em.
- Cám ơn ông. Chúc ông đầu năm đừng nhăn nhó. Xui lắm!
Tôi nghe có tiếng cười rồi tiếng cúp máy. Quả thật tôi đang rất "nhăn nhó". Chiều nay tôi được mời ăn tân niên ở nhà một người bạn. Vậy là mất toi một chầu nhậu chỉ vì một người trong "gia đình" mà mình chưa bao giờ gặp mặt.
Ðúng 16 giờ, tôi đến sân bay Tân Sơn Nhất. Nhìn tấm bảng điện báo hiệu, tôi biết chuyến bay từ Singapore đáp xuống TSN. Một đám đông đứng sát hàng rào sắt, cách cửa kính 2 mét, để nhận diện người thân đang làm thủ tục hải quan. Một số người đã đưa tay vẫy mừng rỡ khi nhận ra người thân. Chẳng biết mặt mũi Tóc Tiên như thế nào, tôi đành "đón lõng" em ở cuối con đường mà mọi hành khách đến phải đi qua để ra ngoài.
Nhiều hành khách đẩy những xe chở đầy hành lý đi qua. Rồi một cô gái đeo kính đen, tóc màu nâu, vai đeo ba lô, tay xách túi hành lý đang đi tới. Em mặc áo gió màu xanh không kéo dây khóa, để lộ chiếc áo pull trắng có chữ TIEN ở ngực. Tôi gọi: Tóc Tiên! Cô gái vẫn thản nhiên đi qua. Tôi vội bước theo và vỗ vai em hỏi:
- Xin lỗi, em có phải là Tóc Tiên?
Cô gái dừng lại, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi mỉm cười, nói:
- Chào ông Du.
Tôi xua tay:
- Thôi về đến Việt Nam rồi, em nói tiếng Việt đi. Ðừng nói tiếng Anh "You, I", tôi không hiểu.
- Em đâu có nói tiếng Anh. Trông ông giống du đãng quá nên em gọi tắt ông là ông Du cho... lịch sự!
Biết nói sao cho em hiểu? Ngay khi chào đời, tôi đã được trời ban cho một dấu "x" như cái sẹo ở gò má trái. (Ðấy là lý do tôi luôn luôn chụp hình nghiêng về phía bên phải). Chứ đâu phải tôi là dân "xã hội đen". Ðể khỏi thanh minh rắc rối, tôi hỏi:
- Bộ bên Úc người ta thích gọi tên tắt hả?
- Ðúng vậy. Bên Úc họ quen gọi em là Ti-en, nên khi ông gọi Tóc Tiên em cứ nghĩ ông gọi một người khác.
- Bây giờ em về đâu, tôi chở em đi?
- Biên Hòa.
- Trời!
- Còn Tết mà, ông đừng "nhăn nhó". Xui lắm!
- Tôi đâu có "nhăn nhó". Tôi đang "cười" đây nè.
- Vậy ông bị lão hóa rồi. Nụ cười của ông đầy nếp nhăn.
Trên xa lộ chạy về Biên Hòa, Tóc Tiên đã kể cho tôi nghe lý lịch trích ngang của em. Trước kia gia đình em sống ở Biên Hòa. Năm 10 tuổi, em theo gia đình qua Úc. Em ở Úc đã được 10 năm, hiện là sinh viên năm nhất khoa Marketing. Cách đây 4 năm, em đã về VN với mẹ ở 1 tháng. Thời gian đó em đã được đọc Áo Trắng. Sau em về Úc, bạn bè ở VN hàng tháng gửi AT qua tặng.
Tôi giữ vững tay lái Honda, ngó thẳng về phía trước, hỏi:
- Bên Úc có những tuyển tập thơ văn giống Áo Trắng không?
Em ngồi sau (ngó đi đâu, tôi không biết), đáp:
- Cũng có những tạp chí dành cho Teen-Age, nhưng họ thường đăng những bài về Mode, Music, Sport, Travel, Sex... chứ không có đăng thơ văn.
- Có phải em đã nhuộm tóc màu nâu theo mode?
- Ðâu có. Tại bên Úc bị nạn cháy rừng và tóc em đã bị lửa táp đó.
Tôi bật cười khiến tay lái loạng quạng, suýt tông vào chiếc xe Vespa chạy kế bên. Nhỏ này nói "dóc" cũng có trình độ bằng C.
- Sao em không về quê vào dịp đón giao thừa?
- Lúc đó em còn bận thi lên năm hai. Chuyến này em về một mình vì mọi người trong gia đình đang bận đi làm. Em về thăm ngoại vì nghe tin ngoại bệnh nặng. Ðáng lẽ bà dì đi đón em, nhưng dì vừa theo chồng ra Hà Nội làm ăn. Em có thể đi taxi, nhưng nghĩ thử xem GĐAT có thật sự giúp đỡ lẫn nhau như thường đăng trên báo không, nên em đã gọi điện thoại cho ông.
Nhà ngoại em ở Cù lao phố. Nơi đây chưa xây dựng nhiều nhà mới và cũng chưa mở nhiều đường mới nên em còn nhớ đường cũ, chỉ tôi chạy thẳng về nhà ngoại. Ðấy là một ngôi nhà ngói nằm sát bờ sông. Trong vườn đầy những cây xoài, mít, ổi và hàng rào leo đầy cây lá mơ chắc để "chuyên trị" thịt chó.
Nghe tiếng xe gắn máy nổ trước sân, một người trong nhà chạy ra nhìn rồi chạy vào dìu bà ngoại tóc bạc trắng bước ra. Tóc Tiên mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy ngoại. Một lúc sau bà ngoại nói:
- Con mời ông xe thồ vào nhà uống nước. Ðể ngoại trả tiền cho, con đâu có tiền Việt. Tóc Tiên đến bên tôi, nói:
- Ông đừng buồn nghe. Ngoại em mắt yếu mà. Mời ông vào nhà uống nước.
Tôi cười nói:
- Cám ơn. Tôi có việc phải đi về trước khi trời tối. Khi nào lên Sài Gòn, em điện thoại cho tôi biết đến chở em đi chơi. Ðồng ý?
Em gật đầu cười. Tôi phóng xe chạy về mà lòng buồn rười rượi. Không phải vì tiếc đã chạy xe tốn 4 lít xăng, mà vì "giống ông xe thồ". Không hiểu sao tôi luôn luôn giống một người nào đó mà không "giống mình"? Ðã có người nhận lầm tôi là ca sĩ Quang Lý, danh thủ bóng đá Sinh... rồi bắt tay làm quen! Giống những người nổi tiếng thật sung sướng vì thành quả tốt đẹp của họ, tôi được hưởng mà chẳng tốn giọt mồ hôi nào. Ðồng thời cũng thật chua xót, khi thấy người ta "vỡ mộng" vì biết tôi không phải là những người nổi tiếng đó. Nhưng riêng với Tóc Tiên, tôi vái trời cho em sớm bị vỡ mộng khi nghĩ tôi giống... du đãng!
Năm ngày sau, tôi nhận được điện thoại của Tóc Tiên nhắn đón em lúc 8 giờ ở bến xe miền Ðông. Em sẽ đi xe đò từ Biên Hòa lên Sài Gòn.
Tôi đã chở em đi khắp nơi để em biết những đổi thay ở Sài Gòn. Buổi trưa tôi mời em đi ăn ở nhà hàng Ðại Dương, tôi muốn đãi em những món ăn hải sản vì ở nước ngoài những món ăn này giá rất đắt.
Em mở tờ thực đơn ra đọc và hỏi:
- Chuột đồng nướng lá cách là món gì vậy ông?
- Em đã ăn chuột túi Kangaroo ở Úc chưa?
- Em ăn rồi. Món đặc sản của Úc mà.
- Chuột đồng này cũng là món đặc sản của đồng bằng sông Cửu Long.
Khi đĩa chuột nướng lá cách được dọn lên, em gắp một miếng quan sát kỹ rồi bỏ vào miệng nhai, xong uống một ngụm bia. Tôi hỏi:
- Em thấy chuột đồng ở Việt Nam và chuột túi ở Úc con nào ăn ngon hơn?
- Chuột đồng ngon hơn nhiều!
- Em không nịnh "món ăn quê hương" chứ?
- Thật mà. Thịt Kangaroo ở Úc bán giá 1 ký là 20 đô Úc. Còn thịt chuột đồng ở đây, em ăn đâu phải trả tiền.
- Nếu em còn thời gian ở đây, tôi sẽ dẫn em xuống Cần Thơ ăn các món đặc sản như lẩu mắm, thịt trâu nấu hèm, cá lóc nướng trui... Ăn ở ngay địa phương đó mới thấy chúng ngon tuyệt vời.
- Tiếc quá! 17 giờ chiều mai em phải bay về Úc rồi, không thể đi Cần Thơ được. Hy vọng vài năm nữa ra trường đi làm có tiền, em sẽ về VN nghỉ hè và theo ông đi tới các quán ăn ở Hà Nội, Huế.
- Lúc đó chân tay tôi đã run lập cập rồi, đi xa sao nổi!
- Ông đừng lo. Em sẽ giúp ông trẻ hóa mà.
- Bộ bên Úc có bán thuốc trẻ hóa à?
- Không phải. Gần đèn thì sáng. Gần em, ông thấy em ăn gì, ông ăn theo là trẻ ngay mà. Tôi bật cười và nói:
- Cám ơn "bài thuốc gia truyền" của em. Ðáp lại, tôi chỉ cho em một câu châm ngôn tiếng Anh để sống. Về Úc, em nói cho bạn bè nghe họ sẽ bái phục.
- Câu châm ngôn gì vậy?
- No-four-go. No là không, four là bốn, go là đi. Tổng hợp lại có nghĩa là "Vô tư đi!".
16 giờ 30 chiều hôm sau, tôi có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất. Gia đình ngoại đã thuê taxi chở Tóc Tiên từ Cù lao phố lên đây. Ðợi em chia tay bà con xong, tôi đến bắt tay em và nói:
- Chúc em đi mạnh khỏe.
Em cười:
- Chúc ông Dễ ở lại mạnh khỏe.
- Em đừng hiểu lầm tôi. Tánh tôi không dễ dãi đâu.
- Em đâu có nói ông dễ dãi, em nói ông dễ ghét. Nhưng ông đừng buồn. No-four-go!
Tóc Tiên vào phòng cách ly để làm thủ tục hải quan. Ðứng phía sau cửa kính, em đưa tay vẫy vẫy. Tôi mà dễ ghét ư? Ðể phản đối, tôi mạnh dạn hôn lên tay mình rồi đưa tay vẫy vẫy, để cho em biết tôi cũng có người thương tôi và vừa hôn tôi. Ti-en cũng hôn lên tay em rồi đưa lên vẫy vẫy chào tôi. Chúa ơi! Em lại hiểu lầm tôi rồi! Tôi đâu muốn gởi tặng em một nụ hôn gió để từ biệt. Tôi chỉ muốn... Một hành khách đẩy mạnh chiếc xe chở đầy hành lý vào người tôi, khiến tôi ngã nhào...
Tôi giật mình tỉnh dậy, mới biết mình vừa có một cuộc gặp gỡ trong mơ. Hèn chi, người ta luôn luôn hiểu lầm nhau trong mơ vì sự việc xảy ra không bao giờ có thật!

[top]

30/11/11

Posted by Xmen on 07:17 | No comments

Người giúp việc
Đêm đó chúng ta về nhà hơi sớm phải không em? Bữa tiệc không vui lắm và chúng ta bỏ về giữa buổi tiệc. Chúng ta đã dặn cô bé giúp việc ở nhà là phải quá nửa đêm chúng ta mới về. Và rõ ràng là cô bé không hề nghĩ là chúng ta về sớm. Mặc dầu chúng ta phóng xe vào đến tận sân, tiếng xe máy không phải là nhỏ thế nhưng cô bé vẫn không nghe thấy gì. Đúng ra là cả hai, cô bé và bạn tình của cô không nghe thấy gì. Cả hai đứa không hề nhận thấy đôi ta bước vào phòng. Hai đứa đang nằm trên đi-văng ôm nhau say đắm. Chúng ta hơi lúng túng, không biết có nên phá vỡ cuộc vui của chúng không. Thế rồi em đưa tay lên miệng, ra dấu yên lặng. Cả hai chúng tayên lặng đứng dựa vào cửa, nhìn hai đứa.
Cả cô bé và bạn tình của cô (chúng ta chưa hề gặp mặt bao giờ) vẫn còn nguyên quần áo trên người nhưng cậu bé đang cố thay đổi tình hình. Cậu luồn tay vào trong áo sơ mi đã cởi gần hết cúc của cô; cô bé rên lên khe khẽ, hơi miễn cưỡng, rồi kéo tay cậu bé ra. Cậu bé lại nhẹ nhàng đưa tay lên tháo thêm một nút áo nữa. Cô bé lại đẩy tay cậu ra. Giống hệt như đĩa CD bị vấp, cảnh này cứ lặp đi lặp lại. Rõ ràng là cậu bé muốn cái ở trong áo cô bé. Lúc ban nãy khi chúng mình đi dự tiệc, anh đã nhận thấy cô bé hôm nay không mặc áo lót. Bộ ngực căng tràn sức sống của cô dường như muốn bật tung ra khỏi cái áo sơ mi cũ em thải ra. Anh nghĩ là lúc đó anh tròn mắt nhìn cô bé nhưng có vẻ như cô bé không để ý. Lúc ra khỏi cổng, em vừa cười vừa nói với anh rằng anh thôi kiểu thèm khát ấy đi. Và bây giờ, bộ ngực hấp dẫn ấy đang được cậu bé vuốt ve, sờ mó. Đột nhiên cậu bé dường như quá mệt mỏi với việc cô bé cứ đẩy tay cậu ra, bèn bực bội ngồi dậy. Hai đứa vẫn không để ý tới chúng ta. Cô bé giúp việc cũng ngồi dậy, ôm ghì lấy cậu như sợ cậu bỏ về. Áo cô bé đã bị cởi gần hết, banh ra để lộ bộ ngực trần. Lúc đầu cậu bé vẫn còn giận, nhưng rồi cơn giận của cậu cũng dịu xuống. Cậu cũng ôm cô bé và hôn cô.
Cậu bé quyết định thay đổi chiến thuật. Một tay vẫn ôm cô bé, một tay cậu đưa xuống kéo khoá quần, cởi cúc quần mình, banh rộng quần ra. Môi cậu vẫn không rời môi cô bé, cậu nhấc mông dậy, kéo quần xuống đến gần đầu gối.
Con cặc cậu từ từ hiện ra. Cậu đã nứng lắm rồi. Cặc cậu to đùng, gân guốc. Từ kẽ hở ở đầu khất, một giọt tinh dịch đã rỉ ra. Cả hai chúng ta khẽ cười. Vẫn tiếp tục hôn, cậu bé cầm tay cô bé đưa lại cặc mình. Vài giây sau, cô bé rút tay lại, và ngừng hôn, cúi xuống nhìn cái cột buồm của cậu.
Chầm chậm, cô đưa tay vuốt dọc dương vật, xoa xoa nó một cách đam mê. Cậu bé rên lên khe khẽ; và vẫn ngồi yên, từ từ ấn đầu cô bé xuống háng cậu. Chúng ta đưa mắt nhìn nhau; cả hai ta đều hiểu rõ cậu bé muốn gì. Chúng ta gần như thì để lộ vì thở hơi to. Nhưng chúng vẫn không biết gì.
Cô bé đã cúi xuống hẳn, đặt một nụ hôn lên đầu khất cậu bé. Lưỡi cô lè ra, đưa một vòng quanh đầu khất. Cậu bé rên lên một tiếng khoan khoái.
Cô bé bắt đầu liếm dọc theo dương vật cậu. Rõ ràng là cô bé nhận thức được việc mình làm khiến cậu bé sướng thế nào. Lưỡi cô trượt lên trượt xuống dương vật căng cứng của cậu. Đột nhiên, cô ngậm đầu khất của cậu nút thật mạnh. Hai má cô hóp lại. Điều này khiến cậu bé không kìm được nữa, cậu hẩy mạnh mông về phía trước, cậu túm chặt đầu cô bé, hẩy mạnh mông về phía trước và cả con cặc của cậu chọc sâu vào mồm cô bé. Cặc cậu dài nên chạy sâu vào đến họng cô bé làm cô bé phải nhả cặc ra, húng hắng ho. Cảnh này làm chúng ta không kiềm chế được nữa, cả anh và em cùng thở hổn hển. Và lần này hai đứa nghe thấy vì chúng ta thở mạnh quá.
Cả hai đưa nhìn ra cửa, kinh hoàng khi thấy chúng ta đứng đó. Cậu bé mặt xanh lét, chộp vội lấy quần kéo lên. Cậu cố ấn con củ cặc cương cứng của cậu vào trong quần sịp, lúng túng kéo khóa quần lên. Cô bé hét lên, hai tay bưng kín mặt, quay mặt vào trong. Anh đoán là lúc đó em cũng không biết phải xử lý thế nào. Chúng ta muốn trấn an đôi trẻ là chuyện đó không có gì nhưng trông hai đứa hoảng hốt chúng ta không nén được cười.
Hai đứa càng hoảng, cậu bé chạy vội ra cửa, xô chúng ta ra để chạy thoát. Còn cô bé, quỳ xuống trước chúng ta, van vỉ :
- Cô chú đừng cho ai biết, đừng đuổi con. Nếu người khác biết chuyện chắc con chết mất. Con xin cô chú. Cô chú đừng đuổi con. Đuổi con đi thì con biết đi đâu về đâu. Con sẽ làm mọi thứ cô chú sai bảo. Xin cô chú đưng đuổi con
Cô bé thôi thổn thức, ngập ngừng ngước mắt nhìn anh. Anh đang mở miệng, định bảo cô bé không việc gì phải lo, dĩ nhiên là chuyện này sẽ được giữ kín và anh cũng không có ý định đuổi cô vì chuyện đó đâu...
Nhưng đột nhiên câu nói của cô bé lại xuất hiện trong đầu anh “Con sẽ làm mọi thứ cô chú sai bảo” “Mọi thứ”, anh nghĩ. Hừm. Dường như cô bé đọc được ý nghĩ của anh, bèn van xin anh lần nữa. Nước mắt cô đầm đìa trên khuôn mặt. Không thấy phản ứng gì từ phía anh, cô bé ngước mắt lên nhìn em nhưng em lại quay sang nhìn anh.
Chắc là lúc cô bé đang nhìn em van xin, cô bé phải ngạc nhiên lắm khi nghe tiếng kéo khóa. Và như không tin được, cô bé quay đầu sang phía anh. Cô bé thở hổn hển khi nhìn thấy con cặc anh lủng lẳng ngay trước mặt cô bé.
- Nào, bắt đầu từ đây. Bú đi - Anh nói.
Cô bé mở tròn mắt kinh ngạc, nhưng không rời mắt khỏi con củ cặc của anh đang cương lên nhanh chóng.
- Ban nay chú thấy cháu có vẻ khoái bú cặc lắm mà. Bây giờ chú muốn cháu tiếp tục công việc dở dang ban này
Tựa như trong mơ, cô bé tiến tới, le lưỡi liếm một vòng quanh cặc anh. Anh thấy em thở hổn hển khi cặc anh chui dần vào mồm cô bé. Cô bé bắt đầu ngậm sâu đến tận gốc dương vật và bú một cách say mê háo hức. Em quỳ xuống cạnh cô bé, kéo cô bé ra khỏi cặc anh :
- Chú ấy thích liếm, chứ không thích bú
Rồi em làm mẫu cho cô bé xem. Em le lưỡi, liếm nhẹ lên đầu khất anh. Anh nghe thấy cô bé thở hổn hển. Em nói với cô bé như là một cô giáo kiên nhẫn :
- Bây giờ cháu liếm từ trên đầu buồi xuống hai hòn dái
Cô bé làm theo lời chỉ dẫn của em, và anh nhận thấy cô bé ngày càng háo hức. Lúc cô bé liếm hết hai hòn dái của anh, em nhẹ nhàng nâng dái anh lên, mân mê nó.
- Bây giờ thì cháu cúi xuống liếm phía dưới hai hòn dái.
Anh đứng còn cô bé quỳ dưới đất nên cô bé phải ngửa mặt lên mới liếm được. Từ trên nhìn xuống, anh nhìn thấy bộ ngực căng tràn sức sống của cô bé chui ra khỏi áo. Anh thấy em cười khi em dõi theo ánh mắt của anh.
Em cúi xuống, cởi nốt cái cúc áo còn sót lại rồi bảo cô bé cởi hẳn áo ra. Cô bé ngưng liếm cặc anh, cởi áo ra rồi tiếp tục liếm. Bộ ngực cô bé căng tròn, hấp dẫn, chĩa ra phía trước mời mọc. Hai núm vú của cô bé săn lại. Em cúi xuống bóp vú cô bé, dùng ngón trỏ và ngón cái se se đầu vú cô bé.
Thế rồi đột nhiên em ngồi xuống, ngậm một bên vú cô bé mà bú. Cô bé ngừng lại, rên lên một tiếng mồm há to. Cô bé không tin được vào điều đang xảy ra. Dĩ nhiên là anh không thể cưỡng lại cái miệng mời mọc như vây. Anh đút cặc anh vào mồm cô bé. Sau vài giây ngần ngừ, cô bé bắt đầu bú cặc anh. Cô bé đẩy đầu tới rồi lui và ngày càng nhanh. Cơn khoái cảm lớn dần lớn dần trong người anh. Anh biết mình sắp xuất.
- Em thích nhìn anh địt mồm cô bé - Em nói - Anh sắp ra chưa?
Em quay sang nói với cô bé :
- Này cháu, cố uống hết tinh dịch chú ấy nhé. Phải làm cho chú ấy đờ dại đi.
Khỏi cần em phải nhắc, cô bé đang làm anh điên dại đi. Anh túm đầu cô bé, đẩy nhanh hơn, Anh cố đẩy vào sâu hết cỡ. Mồm cô ấy lúc này y hệt một cái lồn vừa ướt, vừa nóng. Và khi anh xuất tinh, từng bụm tinh dịch bay vào miệng cô bé. Cô bé không thể nào làm đúng lời em bảo. Cô ấy cố gắng hết sức - Anh nhìn thấy co bé nuốt ực một ngụm tinh dịch đầy mồm cô bé - nhưng cô bé chưa có kinh nghiêm. Cô không thể nào uống kịp từng luồng tinh dịch của anh bắn ra. Cuối cùng cô bé đành nhả cặc anh ra. Luồng tinh dịch cuối cùng của anh bắn đầylên mặt cô bé. Anh có thể nhận thấy là cô bé vẫn còn đầy tinh dịch trong mồm và em cũng nhanh chóng nhận thấy điều này.
- Em phải uống mới được - Em háo hức nói, và liếm hết tinh dịch trên mặt cô bé.
Cô bé vẫn chưa nuốt nốt chỗ tinh dịch trong mồm. Mồm cô bé vẫn đầy ứ tinh dịch. Tinh dịch tiếp tục rỉ ra hai bên khoé mép cô bé. Cuối cùng, em đặt miệng mình lên miệng cô bé, và em dùng lưỡi lách vào trong cùng thưởng thức tinh dịch của anh với cô bé.. Anh thấy cả hai người uống nốt chỗ tinh dịch còn lại; và sau đó, em không buông cô bé ra. Lưỡi em kéo lưỡi cô bé xoắn lại.
Nhìn hai người phụ nữ - một người kinh nghiệm đầy mình, một người còn ngây thơ - đang hôn nhau làm anh lại nứng lên. Mặc dầu anh vừa xuất, anh lại cảm thấy máu bơm vào cặc anh, cặc anh từ từ ngỏng dậy, đòi chiến đấu tiếp.
- Em ướt lắm rồi
Em thông báo cho anh biết và đứng dậy cởi đồ. Em dạng chân ra, đút một ngón tay vào ngoáy. Cô bé giúp việc ngoan ngoãn nhìn em. Em ra lệnh cho cô bé :
- Chú xong rồi, bây giờ đến lượt cô. Bú lồn cô. Cô muốn thấy lưỡi của cháu trong lồn cô. Liếm mồng đốc cho cô. Cô cũng muốn cháu làm cô ra.
Sững sờ, cô bé tròn mắt nhìn rồi cũng cúi xuống. Anh cúi xuống sát đất để có thể nhìn thấy cô bé làm gì. Lưỡi cô thè ra khi em banh rộng lồn ra, chỉ cho cô bé thấy cần liếm chỗ nào, bú chỗ nào.
- Nằm ngửa ra cháu!
Em ra lệnh rồi lật ngửa cô bé ra trước khi cô bé có phản ứng. Ngồi dạng chân trên mặt cô bé, em đẩy lồn tới miệng cô bé, để cho cô bé bú
- Bú đi cháu, bú cô đi - Em nói với cô bé.
Cô bé làm theo một cách ngoan ngoãn. Anh không nhìn thấy gì chỉ nghe thấy tiếng chóp chép. Em rên rỉ luôn mồm và chợt em cứng người lại, rên lên thật to. Anh biết là em đã ra.
Nhìn hai người phụ nữ chơi nhau, thêm vào đó là những âm thanh đầy dâm dục đã khiến con cặc anh cứng lên hơn bao giờ hết. Anh tưởng cặc anh sắp rách tung ra rồi.
Vài giây sau, em dưòng như đã tỉnh lại, và lại nứng lên, muốn chơi tiếp. Em bò ra khỏi cô bé và anh thấy dâm thủy của em dầm dề trên mặt cô bé.
- Anh cởi quần cô bé ra đi - Em bảo anh.
Anh đặt tay lên trên háng cô bé. Anh thấy hơi ẩm ẩm và cô bé rên lên lúc anh đặt tay vào. Anh nhanh chóng lột quần cô bé ra, anh đẩy chân cô bé gập lên. Đám lông lồn của cô bé màu đen đen bóng lên ướt đẫm dâm thủy. Khi anh vuốt theo đám lông đó, cô bé cứng người lên mà rên. Anh cúi xuống, bắt đầu liếm. Anh đưa lưỡi liếm hai bên bẹn. Cô bé rên rỉ liên mồm. Anh dừng lại. Thế là cô bé van xin anh :
- Chú ơi, đừng dừng lại, đừng dừng lại chú ơi.
Em khuyên cô bé :
- Cháu phải bảo chú ấy chính xác cháu muốn chú làm gì
Không phải để giục đến lần thứ hai, cô bé van xin anh :
- Bú cháu, chú ơi bú cháu đi. Làm cho cháu sướng đi chú
Anh sung sướng khi nghe những lời này và anh tiếp tục cúi xuống, đặt môi mình lên lồn cô bé và mút thật mạnh. Anh lia lưỡi vào trong ngoáy ngoáy lồn cô bé. Hai tay anh sờ soạng mông cô bé. Anh hết liếm lại bú, lưỡi anh thụt ra thụt vào lồn cô bé, anh lia lưỡi quanh mồng đốc cô bé làm cô bé luôn miệng rên rỉ, quằn quại sung sướng.
Chỉ vài phút sau là cô bé hét lên: “A... a.. a..” và rùng mình. Dâm thủy của cô ộc ra như người ta cầm hũ dốc xuống. Anh không thể nào uống hết dâm thủy của cô.
Nhận thấy con cặc anh đang cứng lên, em lên tiếng :
- Địt cô bé đi anh. Em chắc là thể nào cái lồn cô bé vừa chật vừa còn mới sẽ làm anh điên dại
- Chú ơi, địt đi - Cô bé giúp việc rên rỉ van xin - Chú đút cặc vào di. Cháu muốn thấy con cặc chú trong lồn cháu. Cháu muốn chú đút vào thật sâu. Đi chú. Địt cháu đi. Cháu nứng lắm.
Cô bé cúi xuống, thò hai ngón tay vào lồn ngoáy ngoáy cho đã. Anh vội vàng lật cô bé lại, banh rộng chân ra, dùng đầu buồi ngoáy ngoáy ngoài lồn cô bé. Miệng anh ngậm lấy vú cô bé mà bú :
- Chú ơi, cho vào đi. Địt đi. Đừng nghịch lồn cháu nữa...
Cô bé van vỉ. Anh nhổm mông lên rồi từ từ hạ xuống. Cặc anh từ từ trượt vào sâu trong lồn cô bé. Cảm giác lúc đó thật là tuyệt vời. Lồn cô bé chưa bị địt nhiều nên còn chặt. Lồn cô bé như một chiếc găng tay nhung mềm mại nhưng bó khít cặc anh. Lồn cô bé ép chặt cặc anh lại, làm anh sướng điên lên.
Anh tiếp tục nhẹ nhàng đưa cặc vào sâu hơn. Cặc anh bị ép chặt khiến anh cảm thấy cơn khoái cảm kéo đến nhanh hơn. Anh nhấp được vài nhát đã thấy tinh dịch bắt đầu ứ lại và rồi phụt ra nhanh chóng. Anh phóng hết tinh dịch vào lồn cô bé. Anh đê mê, mắt mờ đi sung sướng. Anh cứ thế nằm đè lên cô bé mà tận hưởng.
Em thấy anh như vậy bèn lên tiếng :
- Anh sao chưa gì mà đã ra nhanh thế. Anh chưa làm cô bé thỏa mãn
Thế rồi em ngồi lên mặt cô bé, và lần này thì cô bé háo hức kéo em sát lại gần rồi làm cái gì đấy anh không nhìn rõ. Nhưng anh vẫn biết làm gì vì tiếng rên rỉ của em, vì tiếng mút chùn chụt. Em xoay người lại đẩy anh ra. Con củ cặc anh truợt ra, nó ỉu xìu, ướt nhẹp. Em cúi xuống liếm cô bé say mê. Anh ngồi yên nhìn hai người bú mút cho nhau.
Anh thấy em liếm hết tinh dịch của anh đang trào ra nơi cửa mình cô bé, lưỡi em thụt ra thụt vào kéo bằng hết tinh dịch của anh vào mồm em. Cảnh này lại làm anh từ từ nứng lên. Con cặc anh ngóc đầu lên dần dần. Và khi em và cô bé cùng rên lên ầm ĩ vì đạt đến đỉnh cao khoái cảm, cặc anh cứng lên như cái cột buồm. Ngay khi em lăn ra khỏi người cô bé, anh nhảy lên người em, vội vã ấn thằng bé của anh vào lồn em. Cả hai ta đều bắt đầu thấy mệt, nên anh thúc xuống chầm chậm, em cũng từ từ nẩy mông lên hưởng ứng những cú đâm xuống của anh. Mỗi lần cặc anh cọ xát vào lồn em là một cảm giác khoan khoái xuất hiện. Chợt anh thấy chân anh bị banh rộng ra và một cái lưỡi đang liếm hai hòn dái của anh. Anh biết cô bé giúp việc lại nứng lên. Cô bé liếm dái anh một cách say mê. Mỗi lần anh rút cặc lên, lưỡi cô bé lại liếm ngọn lao của anh. Và khi anh thấy hai ta sắp xuất một lần nữa thì lưỡi cô bé lướt lên trên, ngoáy ngoáy lỗ đít anh. Cô bé banh rộng chân anh hơn nữa, đưa lưỡi vào trong. Lưỡi cô bé thụt ra thụt vào hậu môn anh. Anh không chịu được nữa, bắn nốt chỗ tinh dịch còn lại trong túi tinh vào lồn em. Bên dưới, lồn em cũng co thắt lại và em cũng ra...
Giờ đây, bên phương trời xa, em còn nhớ tới đêm hôm đó không em?
Hết

[top]

Posted by Xmen on 07:13 | No comments

Người đầu tiên
Đạp xe về nhà gần như theo quán tính, tôi không nhìn thấy xe và người chung quanh, trong đầu chỉ lởn vởn hình ảnh vừa nhìn thấy ở nhà nhỏ bạn. Người tôi nóng ran, rạo rực, một cảm giác “kinh khủng”, lạ lùng, không tả được. Đến lúc ấy, tôi mới chợt nhận ra người tôi đang gồng lên, bàn tọa miết xuống yên xe và càng lúc cảm giác lạ lùng đó càng tăng lên, và trời ơi, trời ơi, cái gì thế này, ahhhhhh, mắt tôi nổ đom đóm, hơi thở như nghẹn lại, người tôi căng lên, tôi có cảm giác như đang đái, như có nước trong lồn tôi tuôn ra. Tay lái loạng choạng, tôi đâm xe vào lề đường, thở hổn hển, bụng quặn lại. Khoái lạc, vâng khoái lạc, tôi vừa sướng vừa sợ, không biết chuyện gì đã xảy ra.
- Em bị sao vậy, trúng gió hả? - Một người đi đường hỏi
- Không, không em không sao.
Tôi lúng túng trả lời và tiếp tục chạy xe về nhà. Đũng quần tôi ướt đẫm.
Tôi chạy vội vào phòng, cởi quần, ngồi xuống giường, bẹt chân ra và lấy tấm gương soi. Lồn tôi ướt nhẹp, một thứ nước nhờn, tôi không biết là gì. Tôi nằm vật ra, tay mân mê mép lồn và nhớ lại cảnh đã nhìn thấy.

Tôi và Chi nấp sau tấm vách ván căn gác nhà nó, nhìn qua lỗ hổng. Nhà nó cho một cặp vợ chồng thuê căn gác.
Một hôm nó bảo tôi
- Tao biết vợ chồng yêu nhau thế nào rồi.
- Yêu nhau thế nào là thế nào?
- Đồ ngu, là ngủ với nhau, là...là, trời ơi con này ngu quá. Mày biết cặp vợ chồng ở nhà tao rồi chứ gì, một hôm tao khám phá vách phòng có lỗ hổng, tao nhìn vào. Tao giật mình, cả hai người trần truồng, đang nút lưỡi nhau. Trời ơi con cặc ông ấy kinh khiếp lắm, không giống của mấy thằng nhóc đâu, nó dài thế này này (vừa nói nó vừa giang tay ra), to bằng cườm tay tao, đỏ hỏn, chĩa thẳng ra, ngóc ngóc, lông nhiều lắm.
- Mày xạo, cái gì dài và bự dữ vậy?
- Thì hôm nào mày đến xem.
- Thôi kể tiếp đi - Tôi hồi hộp bảo.
- Còn lồn bà ấy thì không có lông, trụi lủi, hai mép hở ra. Ông T. vừa nút lưỡi vợ vừa bóp vú bà ấy, hai ngón tay xe xe đầu vú. Bà T. ưỡn người, hai chân dạng ra và nắm tay chồng đưa vào lồn trong khi tay bà nắm lấy con cặc vuốt ve. Ông T. đút hai ngón tay vào lồn vợ, thụt vào rút ra xong lại đưa lên miệng mút, trong khi lưỡi của ông ta liếm khắp hai vú, bà T. đờ người ra, có vẻ “đã” lắm.
Con Chi ngừng kể, tôi thấy mặt nóng bừng, cả nó cũng đỏ mặt.
- Rồi sao nữa?
- Bỗng ông ấy vật bà T. ra, bẹt chân bà ấy thật rộng và cúi xuống, trời ơi mày biết không, ông ấy bú lồn. Người đàn bà nắm lấy tóc chồng, ghì vào, miệng ngáp ngáp như cá mắc cạn, bà ấy chống chân xuống và nẩy lồn lên. Ông ấy liếm, nút mê say. Bà T. nói gì đó, thế là ông ấy nằm quay đầu lại và... và bà ấy há miệng nuốt hết con cặc ông ấy, tao nói thật đấy, con cặc ổng dài vậy mà bả nuốt vào lút luôn, xong bà ấy nhả ra, liếm dọc theo chiều dài, vòng quanh cái đầu, rồi nút tiếp.
Một lát sau ông T. ngồi dậy và cầm cặc đút vào lồn vợ, bà ấy lấy hai tay banh lồn ra, trời ơi nhìn thấy con cặc to tường của ông ấy đâm vào, tao run lên, chân muốn khụyu xuống. Khi con cặc vào hết rồi, ông T. nhấp mông liên tục, bà vợ có vẻ sướng lắm, mắt nhắm nghiền lại, nói lảm nhảm cái gì tao không nghe được, hai chân bà ấy quặp vào lưng chồng. Lát sau, tao thấy ông ấy vội rút cặc ra, bàn tay ông ấy sục liên tục, và một tia nước có màu trắng đục phọt ra, tao thấy bà ấy ngồi bật dậy, ngậm lấy con cặt, nút lấy nút để, ông ấy la lên, trời đất bà ấy nuốt hết luôn, đã vậy còn liếm một hồi nữa.
Tôi xiết chặt hai đùi lại, có cảm giác ướn ướt, mặt nóng bừng. Con Chi nói
- Mày biết không, lúc đó tao cũng muốn điên lên, nếu có một người nào đó đút cặc vào chắc tao cho ngay.
- Đừng nói bậy, con quỷ.

Nói thế nhưng bây giờ nhớ lại, tôi cũng nghĩ như nó. Hôm nay, tôi đã đến nhà Chi và hai đứa đã rình xem cặp vợ chồng nọ “ngủ với nhau”. Chắc có lẽ lúc nãy tôi đã sướng, khi lồn tôi liên tục cạ vào yên xe, và đó là cảm giác khi người ta “ngủ với nhau”. Tôi bỗng cảm thấy thèm một người đàn ông, thèm một con cặc. Tôi chà mạnh vào mép lồn, tưởng tượng một cái miệng đang liếm hai mép, ông ấy sẽ nút chùn chụt và cái lưỡi sẽ len lỏi vào khe lồn tôi. Ngón tay tôi bỗng chạm vào một chỗ làm tôi giật nẩy người lên, trời ơi đã quá, tôi tiếp tục, tiếp tục và ahhhhhh trời ơi, cảm giác lúc nãy, cảm giác lúc nãy lại đến, tôi sưướơng, sưưướơơng quá đi, ôôii, chết mất. Nước trong lồn tôi chảy ra ướt nhẹp.

Tôi ngồi học bài mà đầu óc cứ nhờ đến vợ chồng ông T.. Tôi mặc jupe ngắn, không có quần lót, tôi không thích mặc quần lót, vướng vướng thế nào ấy. Gió từ cây quạt dưới sàn nhà thổi vào, mát mát, tôi dạng đùi ra, đưa tay sờ, lồn tôi ướt đẫm, tôi đút ngón tay vào, tưởng tượng đó là một con cặc, ngón tay tôi lại trở về chỗ đã làm tôi sướng, trời ơi đã quá (sau này tôi mới biết đó là cái hột le, khi nút chỗ đó sướng không thể tả được). Tôi thèm một người đàn ông quá đi, nhưng làm thế nào bây giờ, tôi còn nhỏ xíu, mới 13 tuổi, ai mà để ý đến tôi, hai vú mới tròn như hai trái cam nhỏ, so với những người con gái đẹp trên báo, đài, tôi thấy mình xấu xí vô cùng. Mấy thằng bạn trai thì xem tôi như tụi nó, chẳng có gì lạ cả, không biết tụi nó có biết cái gì không. Tôi vẫn hay để ý chờ cơ hội xem thử cặc tụi nó thế nào, và tôi cũng bắt đầu nhìn vào bụng dưới của những người đàn ông, tự hỏi không biết cặc họ có bự và dài không.

Tôi đã lầm, có ít nhất hai người đàn ông thèm khát tôi và muốn làm tôi sướng (sau này tôi mới biết có rất nhiều người thích con gái cỡ tuổi tôi)

Tôi và ba tôi ở nhà chung cư, mẹ tôi mất sớm.
Bên cạnh là căn hộ của vợ chồng chú K. vừa dọn đến ở, họ có một đứa con nhỏ 1 tuổi. Thằng bé rất dễ thương, tôi hay sang bế nó và đùa với nó.
Khi tôi bắt đầu để ý đến đàn ông thì tôi cũng nhận ra chú K thường nhìn tôi một cách kỳ lạ và một điều thật kinh khủng là mỗi khi ba tôi ôm tôi thì tôi lại rạo rực trong người, lồn ươt nhẹp. Trời ơi, trước đây đâu có như thế. Tối đến, tôi thường hay ngồi trong lòng ba tôi, xem tivi, và ông hay vòng tay trước ngực tôi và ôm tôi. Nhưng bây giờ, khi được ôm như vậy, tôi ngất ngây, chỉ muốn cầm tay ông ấy đặt vào giữa háng, và tôi bắt đầu cảm nhận có cái gì cưng cứng cọ vào mông, trời ơi, có lẽ nào.... con cặc ông ấy cứng vì tôi, lúc trước tôi không hề để ý.
Một hôm tôi làm như vô tình, nhúc nhích mông một hồi rồi đứng dậy, ba tôi vội đưa tay vào giữa hai đùi, nhưng tôi cũng đã kịp thấy, trời đất con cặc ông ấy chĩa thẳng, đội cái quần short lên, tôi nóng mặt quay vội đi.

Tôi bắt đầu cảm nhận tôi có thể làm đàn ông cứng cặc lên, thích thú với ý nghĩ đó tôi muốn thử với chú K. Một hôm, tôi mặc cái jupe ngắn nhất, sang nhà chú, dĩ nhiên là không có quần lót. Chú đang ngồi dưới đất với thằng nhóc. Tôi ngồi xổm trước mặt chú, dạng chân ra và đùa với thằng bé.
Thình lình tôi ngước lên và bắt gặp chú đang đờ đẫn nhìn vào lồn tôi, chú chỉ kịp nhìn sang hướng khác, và tôi thấy, whoah, con cặc của chú đang ngóc lên.

Con Chi ghé vào tai tôi
- Mầy có biết những câu chửi đồ nứng lồn, nứng cặc là gì không?
- Là gì?
- Tao mới biết được nhiều thứ lắm, tao hỏi chị Ba cà phê, bà ấy la tao quá chừng, nhưng cũng giải thích cho tao hiểu là con cặc cương lên và cái lồn hở ra, chảy nước là nứng đó, còn con cặc đút vào lồn là đụ, là đéo, là quằm, bả còn nói nước trong con cặc xịt ra gọi là khí.

Càng ngày tôi càng nứng lồn thường xuyên hơn, cứ lúc nào không có ai, tôi lại vọc lồn cho đến lúc cực sướng, tôi làm như thế 5, 6 lần/ngày.

Tôi quyết định cho ba tôi đụ. Tôi biết ông ấy cũng muốn đụ tôi. Sau đó tôi sẽ cho chú K. đụ. Tôi sẽ bú cặc cả hai người và cả hai sẽ bú lồn tôi.

Như thường lệ, tôi ngồi trong lòng ba tôi, xem tivi. Con cặc ông ấy bắt đầu cương lên, ngay giữa khe mông tôi, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy ướ? nơi khe lồn. Tôi nũng nịu
- Ba, tắm cho con.
- Bậy, lớn rồi, tắm một mình đi.
- Không, con muốn được ba tắm, như lúc trước đó.
- Thôi được, nhõng nhẽo quá
Tôi trần truồng trước mặt ba tôi, tôi nứng kinh khủng, và con cặc ông ấy đang chĩa lên sau lớp quần xà lỏn. Tôi làm như không thấy gì.
Bàn tay nóng hổi của ba tôi bắt đầu thoa xà phòng lên người tôi. Trời ơi, bàn tay đi đến đâu, tôi nổi da gà đến đó, tuyệt quá, tôi run lên, thân thể rần rật như có kiến bò. Khi ông chạm đến vú, tôi phải cắn môi để ngăn tiếng rên, vú tôi như phồng lên, hai đầu vú cương dài ra. Những ngón tay quỉ quái ôm lấy hai bầu vú, xoa nhẹ, nắn bóp, rồi se se hai đầu.
- Ưưứưư........ Ahhhhhhh...... Aggghhhh, ba ơơơiiiiiiii.
Lần này thì tôi rên rỉ không còn e ngại gì cả. Ba tôi thở hổn hển, ôm tôi sát vào, con cặc ông ấy cứng ngắc và nóng hổi. Nhớ lại vợ chồng ông T. tôi hé miệng, le lưỡi ra, ba tôi liền ngậm lấy nút, trời ơi tôi chết mất, cái lưỡi quay cuồng trong miệng tôi, tôi cũng nút lại, có cảm giác như một con cặc đang thụt thụt trong miệng tôi.
Bàn tay ông ầy đang úp lên lồn tôi. Cảm giác tuyệt vời, khác hẳn với bàn tay của tôi. Ngón tay ông lướt dọc theo mép lồn, đút vào rồi lại rút ra, quay tròn trên cái hột le.
- Aaahhhhhhhh, sướng quá ba ơi,......... Baaaa ơi.
Ba tôi dội nước lên người tôi cho sạch xà phòng, bế xốc tôi lên và đi vội vào phòng. Đặt tôi xuống giường, ông tuột quần ra. Trời ơi, con cặc của ông ấy vừa dài vừa to, đỏ hỏn, đầu bóng lưởng, lông lá xồm xoàm. Ba tôi vục mặt vào lồn tôi, liếm, liếm, liếm điên cuồng. Tôi quằn quại, rên rỉ, hai tay tôi ghì đầu ông vào. Cái lưỡi thọc vào lỗ lồn tôi, nóng hổi, nó liếm cái hột le, đi lần xuống hậu môn, chạy ngược trở lên, tôi điên mất, trời ơi, trời ơi, ba ơi. Tôi sướng, tôi sứứươơnnng. Ba tôi vẫn bú say mê. Tiếng nút chùn chụt vang lên bên tai tôi.
Tôi lịm người đi, có cảm giác như nước trong lồn tôi tuôn ra không dứt, bụng tôi giật giật, tôi không còn biết gì nữa.
Khi tôi hoàn hồn lại, ba tôi đang ngồi nhìn tôi say đắm, mặt đỏ bừng, con cặc ông ấy vẫn chĩa ra như một khúc gỗ.
- Ba, đụ con đi, đụ con đi - Tôi vừa hối thúc vừa banh lồn ra.
Ba tôi đẩy hai chân tôi lên cao, đầu gối chạm vào ngực. Ông nhìn ngắm lồn tôi một lúc rồi một tay banh hai mép lồn tôi ra, một tay cầm cặc đút vào.
Tôi giật thót mình, thốn quá. Ba tôi ấn từ từ vào, con cặc đến đâu tôi biết đến đó.
- Ối, đau ba ơi - Ba tôi đâm mạnh vào
- Áááá...... - Nước mắt tôi trào ra - Đau quá ba ơi, cặc ba bự quá.
- Ráng chút xíu, sẽ hết ngay.
Ba tôi ngừng lại. Tôi đưa tay xuống lồn, trời đất, con cặc ông ấy đã vào hết trong lồn tôi, không tưởng tượng được.
Cảm giác đau rát đã biến mất, tôi bắt đầu thấy lồn ấm lên.
Ba tôi nhấp nhè nhẹ, ông gác hai chân tôi lên lưng và nhịp nhanh hơn. Đã quá, đã quá. Tôi rên rỉ càng lúc càng lớn tiếng, ba tôi liên tục nút lưỡi và nút vú tôi.
Ba tôi nắc càng lúc càng nhanh hơn, hơi thở gấp gáp hơn. Nước trong lồn tôi cứ tuôn ra lai láng.
- Lồn con đụ đã quá - Ba tôi hổn hển bên tai.
Bỗng nhiên, ba tôi rút cặc ra và hối thúc
- Ngậm đi, con, nút đi.
Tôi ngồi bật dậy, há miệng ra ngậm lấy con cặc.
Một dòng nước nóng hổi bắn vào họng tôi làm tôi muốn nghẹn, tôi cố gắng không nhả ra.
Ba tôi rên lên, răng nghiến chặt, mắt nhắm lại, đờ người ra, nhìn ông sướng thật đã.
Khí của ba tôi nhiều quá, tôi không thể nào nuốt hết được. Trời ơi, cái mùi kinh khủng, nồng nặc và cổ họng tôi bị gắt quá. Tôi bắt chước bà T. le lưỡi liếm đầu cặc ba tôi, vị mặn mặn, chát chát, kỳ kỳ. Lồn tôi như nở rộng ra, không còn khép lại được nữa..........
Tôi đã mất trinh với ba tôi và tôi đã nếm trái cấm lần đầu như thế đấy.

Hết

[top]

Posted by Xmen on 07:10 | No comments

Người đàn bà hư hỏng
Trinh chán nản nhìn kim đồng hồ tích tắt từng phút trong căn phòng làm việc; nàng đang ngập đầu trong mớ hỗn độn giấy tờ mà công việc buộc nàng phải làm, những thông tin, rồi những mớ hợp đồng.... làm nàng muốn điên đầu, nàng chỉ mong cho hết giờ để được về nhà ngay, đưa chân khẽ lãy đôi giày ra khỏi bàn chân nàng duỗi căng người ngáp vặt, phải chi bây giờ có một cốc rượu thì tuyệt - nàng thầm nghĩ. Thời gian chậm chạp trôi đi rồi cuối cùng cũng đến giờ tan sở. Trinh vội vã rời nhiệm sở về nhà như chạy trốn.
Về đến nhà ngồi vào chiếc ghế bành quen thuộc, tung đôi guốc ra sàn nhà tuột cái bra ra khỏi chân, rồi với tay kéo khóa nịt ngực rút ra khỏi váy, duỗi thẳng đôi chân thon dài nàng lim dim tận hưởng giây phút thoải mái sau một ngày làm việc mệt mỏi, với tay lấy cái cốc thủy tinh thật đẹp nàng xoay xoay nó trong tay, nở một nụ cười mãn nguyện rồi tay còn lại rót một chút rượu mùi đưa lên mũi ngưỡi ngưỡi trước khi tợp từng ngụm nhỏ trong thích thú
- Trinh ơi! Con ở đâu? - Giọng bố nàng vang lên.
- Con đây! trong phòng khách, bố vào đi. - Trinh ngước mắt nhìn ra cửa phòng khách thấy bố đang đi vào
Nàng định ngồi dậy chào hỏi Bố như thường lệ nhưng có lẽ quá mệt nàng vẫn nằm im nói :
- Xin lỗi Bố con không thể đứng dậy nổi, hôm này là một ngày thật tệ con bù đầu với mớ công việc phải giải quyết, lũ bạn đồng nghiệp trong công ty thật là một lũ vô dụng, óc bã đậu, một lũ ngốc thật sự.
- “Trinh! Con nói như vậy với bố à, con phải ăn nói cho đang hoàng chứ, bố không thích cái cách ăn nói như vậy của con đâu” - Giọng cha nàng nghiêm khắc - “thật tình bố không biết làm thế nào để cho cái mồm của con không thể nói ra những từ như vậy được”.
- Thôi đi mà Bố hôm nay là một ngày thật mệt mỏi, bây giờ con chỉ muốn nằm dài ra đây để nghỉ ngơi thôi. - Trinh trả lời
Trong ánh mắt bố Trinh thì nàng đang nằm xoãi dài hai chân hơi dang duỗi ra; cái váy xộc xệt bị cuốn lên tận đùi làm lộ rõ làn da mịn màng quyến rũ, đôi chân thật dài. Nàng nắm đó trông gợi dục vô cùng, cái váy bị kéo cao làm người đối diện có thể thấy được phần tận cùng của đôi chân nàng.
- “Làm ơn đừng nói với con về công việc nữa nhé” - Thấy đôi mắt mở to của bố nàng khẽ nhìn xuống người, rồi nhếch mép cười - “Trông con thật bẩn thỉu phải không?”
Nàng nói giọng khiêu khích
- Bố nên nhớ con đã là một người đàn bà, đã lấy chồng và ly dị, và đứa con của con cũng đã trưởng thành rồi. Con nghĩ con có quyền làm cái gì con muốn và nói cái gì con cảm thấy thích, con không còn là đứa con gái nhỏ nữa đâu bố à.
- Con nói con đã là một người đàn bà, nhưng con vẫn mãi là con gái của bố. Con sẽ làm những gì con nói à, con có biết con không quá lớn tuổi để bố có thể bế con lên người để phát những cái vào mông như những đứa trẻ không.
Bây giờ Trinh bắt đầu thấy khó chịu bực dọc
- “Bố nghĩ bố làm được điều đó nữa à?” - Nàng nói giọng ngang ngược - “Bố nghĩ là bố có thể phát vào mông con như hồi con 12 tuổi chứ gi, con thách bố làm lại điều đó”.
- “Mày thật mất dạy, mày nói như thế với bố à” - Bố nàng nuốt giận - “Mồm mày lúc nào cũng toàn nói những điều ngang ngược, bây giờ mày lại thách thức bố mày nữa sao? Tao không thể chịu mày được nữa rồi” - Nói xong bố nàng bước đến bên ghế Trinh đang nằm - “Tao cho mày suy nghĩ những gì mày vừa nói với bố, để mày có thể không bị đòn đấy lần này thì không là những cái tát vào mông nữa đâu”.
Trinh ngước nhìn cha đoan nhìn xuống váy mình. Đôi tay nàng đưa xuống chiếc váy nhưng thay vì kéo nó xuống nàng lại kéo nó lên cao hơn nữa, phơi bày toàn bộ đôi chân thoai thoải của mình. Lúc này ông bố có thể thấy rõ ràng cái đáy quần lót của nàng, đoạn nàng nói :
- Nè! đây là những gì ông nghĩ ông có thể làm phải không?
Nàng nói giọng khiêu khích :
- Ông dám làm ngay bây giờ không?
- Mày sẽ thấy bố mày sẽ làm gì mày.
Bố nàng chộp lấy cổ tay nàng kéo nàng đứng dậy khỏi ghế.
Trinh hơi ngạc nhiên với hành động của Bố; nàng đứng ngay người không chống cự lại. Nàng đứng đây, giống như một đứa bé vị thành niên hay một người con gái trẻ đang sống cùng bố mẹ. Cha nàng là một người nóng tánh và rất hung bạo. Trinh nhớ đến những trận đòn mà cô thường nhận khí con bé. Thật bất ngờ, tự nhiên nàng nhớ đến trận đòn cuối cùng mà Bố đã đánh nàng.
Lúc ấy nàng mới 18 tuổi và đi chốn nhà đi chơi với bạn trai đến tận 3 giờ sáng. Lúc đó cũng quá giờ giới nghiêm nhưng nàng nghĩ nàng cũng đã lớn. Nhưng khi về đến nhà thì thấy bố đang ngồi đợi, ông mắng nàng là đứa con gái hư, rồi túm lấy người nàng vật nằm ngang qua giữa hai đùi mình. Ông kéo một cách từ tốn quần lót nàng xuống. Nàng cảm thấy bị làm nhục, vì dù sao nàng cũng đã là một người trưởng thành không đáng bị đối xử giống như một đứa bé. Ông tát từng cái như trời giáng vào cái mông trần của nàng bằng bàn tay thô ráp, điều này làm nàng thấy bị xúc phạm. Vừa đánh ông vừa mắng nhiết nàng là đứa con gái bẩn thỉu là đứa con hư hỏng. Lúc đó Trinh cũng không chắc nữa, khi mà thỉnh thoảng trong những cái tát vào mông nàng có lúc bàn tay bố nàng lại chạm vào âm hộ mình trong khoảng thời gian đó thì trong thân thể nàng lái có chút khấy động về nhục dục, nàng cảm nhận được dương vật của bố mình đang đội thẳng quần lên chĩa vào ngay âm hộ nàng, khi nàng năm ngang lòng bố mình. Trận đòn vừa xong nàng chạy vôi về phòng với cái mông đít đỏ hỏn nhưng cái âm hộ lại ẩm ướt, nàng thấy bị khích thích hai ngón tay nàng banh hai mép âm đạo mà miết rồi ngón tay nàng thọc vào cào cấu hai thành âm đạo trong cơn khoái cảm tột cùng, nước nhờn tuôn ra đầm đìa cùng với khoái cảm dâng trào khắp người, rồi trân mình xuất khí ào ạt khi ba ngón tay cắm ngậm âm hộ, quên nói rõ cho các ban biết nàng thuộc loại người có nhu cầu tình dục rất mạnh mẽ.
Trinh trở lại với thực tế khi cha nàng bắt đầu kéo quần lót nàng xuống. Lúc này nàng nhận thức được là nàng đang nằm ngang lòng cha mình với cái mông trần ngay trong tầm mắt của cha mình
- “Tao sẽ dạy cho mày biết thế nào là sự vô lễ với bố mày” - Ông giận dữ nói và tát vào mông nàng cái tát đầu tiên - “Tao không chắc điều này có làm mày tốt hơn không nữa, đồng thời vỗ thêm hai ba vào mông nàng nữa”.
Lúc này nàng không thể chịu điều này nữa; Trinh lật ngửa người lại, nàng hy vọng bố mình không nhân thấy âm hộ ướt đẫm của mình, nàng không chờ đợi những cái tát nữa, nhưng trong thâm tâm nàng lại muốn nó, muốn một điều thật xấu xa với người đàn ông là bố nàng. Nàng không có đủ thời gian để né tránh.
- Bộp! Bộp! Bộp ba cái vộ liên tục vào ngay âm hộ nàng. Chuyện gì sẽ tiếp theo sau điều này? Thân thể nàng giờ đây dương như bắt đầu hưởng ứng theo ý nghĩ của nàng, nàng không thể tự chủ nàng được nữa rồi, nàng cảm thấy âm hộ mình ưỡn lên xuống trong lòng cha mình. Với mỗi cái vỗ dường như bàn tay muốn chuyển động vào trong cái lỗ be bé ở giữa hai chân nàng;mỗi cái vỗ xuống dường như thôi thúc nàng thêm.
Nàng bắt đầu nghe những từ rời rạc và nhận thức rõ nó đang phát ra từ miệng mình. Nàng nghe thân thể nàng nói :
- Con xin lỗi! Con là đứa con gái hư, Bố, con đang bị như vậy... con cần những cái tát nhưng không phải là những cái tát như thế này mà là....
Trinh thấy bố nàng dường như hạ mình thay đổi thái độ. Ông nhận thấy việc mình đang làm với Trinh, hơi thở ông ấy sâu và càng ngày càng gấp gáp hơn, gương mặt ông ấy đờ đẫn ra và nàng lại cảm nhận được dương vật bố mình đang vương lên sau lớp quần, nó chĩa vào phía dưới mông nàng
Đây là khoản thời gian Trinh hiểu rõ Bố mình đang muốn gì, nàng muốn bố nàng làm một điều liều lĩnh mà nàng đang mong đợi. Khi nàng ngước lên nhìn, nàng muốn ngồi vào lòng ông ấy và muốn ôm ấp ông ấy trong vòng tay mình
- Con xin lỗi, Bố, con sẽ là đứa con ngoan, con hứa - Nàng nói.
Nàng vương tay ôm cổ và húc đầu vào bố mình
- Nó làm con đau - Nàng khẽ thì thầm.
- Bố không muốn làm con đau, nhưng con hư quá.
Bố nàng dịu giọng. Ông nhìn xuống âm hộ mà ông vừa mới vã những cái tát vào nó, nó ửng đỏ vì những cái vã của ông, bàn tay ông lần nhẹ lên nó, rất nhẹ nhàng.
- Bố xin lỗi vì đánh con đau, cục cưng của bố.
Bàn tay ông giữ lại thật nhẹ nhàng ngay âm hộ sau lời nói, nàng cảm thấy bàn tay bố lần xuống đùi nàng rồi lại vuốt nhẹ lên đến đít. Khi bàn tay chạm đến đó lập tức Trinh dang rộng hai chân từng ngón tay móc vào làm lỗ đít nàng muốn rách ra rồi bàn tay lần vào chùm lông rầm rì mọc phủ đầy âm hộ mình của nàng. Ông ấy biết rõ ông ấy cần làm điều gì vào lúc này từng ngón tay chọt ra chọt vào âm hộ con gái mình mỗi lúc một nhanh hơn. Lúc này cho dù trời sập ông ấy cũng không ngừng thọc móc âm hộ và lỗ đít con gái mình
- Ưuư..... ahahhh con sướng qua bố ơi.
Nàng ưỡn lên trên cho bố nhìn rõ cái âm hộ sạch sẽ và mộng nước của mình, hai bàn chân nàng chuyển động thật điệu nghê làm cái quần lót tuột hặn ra khỏi người. Nàng nhìn thẳng vào mắt bố thấy ánh mắt bố đang nhìn như thiêu đốt chai mép âm hộ đỏ mọng đẫm nước ẩn hiện dưới lớp lông mịn như nhung, nàng cầm tay bàn tay đẫm dâm khí của bố đưa lên miệng mút thật nhẹ nhàng rồi lại đặt nó trở về âm hộ của mình. Bố nàng lại trượt dần vào trong người nàng còn những ngón tay nàng bây giờ mơn trơn bờ môi của bố, thời gian như ngừng đông trong lúc này đối với hai người
- Bố, con muốn nhiều hơn nữa kìa và đêm nay là đêm của hai ta con biết. Bố muốn gì và con cũng vậy.
Nàng bắt đầu cởi khuy áo phía trên cái váy, rồi nàng đứng dậy cái váy tuột xuống nền nhà nằm chồng lên cái quần lót bé tý của nàng, đối mắt bố nàng đờ đẫn chiêm ngưỡng trọn vẹn thân thể nàng.
Nàng thấy rõ sự thèm muốn đang hiện diện trên gương mặt bố, ống ây nhìn lên đôi vú to vễnh của nàng.
- Bố có nghĩ lá nó quá nhỏ không - Nàng nói đồng thời hai tay bợ hai bầu vú nâng lên miệng vục xuống lè lưỡi liếm nhẹ lên
- Kh..ô...ng.. bố bố... nó to lắm... bố thích......
- Cưng này, bố không ngờ nó lại đẹp đến như vậy.
Ông dứng lên bàn tay đặt lên vú trái còn môi thì tiến gần lại đặt lên môi Trinh một nụ hôn, lưỡi hai người xoắn vào nhau Trinh mút lấy lưỡi bô, thì bố mút lại môi Trinh, lúc này hai bàn tay bố nàng đã chiếm trọn vẹn hai bầu ngực của nàng, vừa xoa vừa bóp thật nhẹ nhàng hai cái núm vú se lại. Họ hôn nhau thật lâu kéo dài cà ngàn dây như nụ hôn của những cặp tình nhân, nhưng đây lại là nụ hôn của bố và con gái, bàn tay bố nàng rời khỏi cặp ngực và bắt đầu rờ rẫm khắp người con gái. Bàn tay Bố nàng lại chuyển động vào chùm lông đen mun giữa đôi chân dài của nàng tìm kiếm cái âm hộ... Khi những ngón tay trược sâu vào trong người nàng một cảm giác nao nức sương căng khắp thân thể nàng; cảm giác này nàng cũng biết nhưng lần nay nó không giống như nhưng lần nàng quan hê với những người đàn ông khác hoặc chồng nàng.
- Bố ơi! Móc vào sâu nữa hơn được không..
Nàng rên rỉ, bàn tay nàng lần mò từng cúc áo một của bố mình, cái áo được cởi ra, rồi bàn tay nàng lân ngay giữa lòng bố cởi nốt những thứ bố nàng đang mặc trên người
- “Bố! Chúng ta bắt đầu chứ” - Nàng cong miệng hỏi - “Bố không chỉ là bố của con, bố cũng không quá già phải không?”
- Điều gì làm cưng thấy thích thú với người đàn ông 67 như bố hả cưng?
- “Con biết điều bố nghĩ bố quá già đối với con” - Trinh nói. Nàng cầm lấy dương vật cứng ngắc của bố minh - “Oh! Nó còn hơn trong trí tưởng tượng của con” - Rồi cúi xuống ngậm lấy dương vật bắt đầu bú mút
Lưỡi nàng lấy lẩy lên đầu khuất rồi nuốt trọn dương vật vào trong họng đầy nước miếng vì thèm khác nhục dục, cái lưỡi đầy gai nham nhám tha hồ quét lên quét xuống dương vật nóng hổi rồi nó mớm lấy hòn dái hút mành làm ông bố giật nãy người,
- Ahhhhhhh!!!!! Dương vật giật giật như muốn xuất tinh.
Trinh nhìn lên bối rối :
- Bố sắp ra phải không? Sao bố im lặng thế? quá đủ với bố rồi hả? Bố muốn con làm tiếp nữa không?
- Bây giờ bố muốn con chống hai tay va khuỷ gối xuống.
Bố nàng nói, nàng nhanh nhẹn làm theo lời bố, nàng không thể nghĩ bố lại muốn kiểu này;đây là kiểu nàng thích nhất, chơi từ đằng sau. Bố nàng bước ra sau nàng và nàng bắt đầu thấy đầu dương vật chạm vào mép âm hộ, nàng chờ đợi một cú nắc thật mạnh vào nàng. Nàng muốn bố nắc thất mạnh, thật nhanh.... Nhưng trái lại, ông ấy lại chuyễn động đầu dương vật khắp âm hộ nàng, quét lên quét xuống cạ ca rồi ịn ịn nơi mồng đốc làm nàng nứng muốn đi6n lên, âm hộ nở to nước nhơn tuôn ra ào ạt, nàng thấy hẹ nhẹ khi đầu khuất khẽ lách hai mép âm đạo tiến vào nhưng nó lại kéo ra không chui tọt vào trong liền như nàng tưởng, tiếp theo nàng nhận thấy dương vật chạy dài một đường từ dưới lên đến lỗ đít và cạ quanh lỗ đít làm nàng nhột lỗ đít thúng lại hút đầu dương vật ứớt đẫm nước nhớt từ âm hộ nhoè ra, nó banh lỗ đít nàng ra từng chút một làm nàng vừa đau vừa sướng đến tột cùng.
- Phạch! Phạch! Ông bố nắc liên tục vào cái lỗ đít bé nhỏ của đứa con gái
- Ahhhh!!!! Hơơ.. hơ
Trinh rên rỉ trong đau đớn pha lẫn cái sướng mà lần đầu nàng được hưởng.
Rồi cái thời khắc nàng chờ đợi cũng đến khi cái dương vật tụt khỏi lỗ đít trường xuống cái âm hộ sũng nước, khẽ tách hai mép âm đao nó chui vào rồi dừng lại kéo nhẹ ra một cái bất thình lình nắc một cái thật mạnh làm nàng chúi người tới.
- Ahhhhh!!!! Con sương qua bố ơi, nhanh lên bô nha..... ôi đã qua, sướng qua bố ới
Nàng cắn răn vì cái hai bàn tay bấu chặt hai eo nàng khi bố nàng xiên cái dương vật to đùng tót vào lút cán trong âm hộ mình, khoái cảm dễ chịu khi dương vật kéo nhẹ nhàng êm ái nhưng lại đút vào rất kiên quyết làm nàng sướng tột cùng, nàng rên rỉ
- Bố ơi! Đút hết vào trong đi bố, ấn vào đi bố mạnh hơn nữa bố.
Âm hộ vuốt năn làn da gân guốc của dương vật làm ông bố cũng sương điên nhấn thật mạnh rồi kéo ra nắc vào thật sâu sàn qua sàn lại, âm đạo càng ngày càng ra nhiều nứơc làm dương vật mấy lần trợt ra khỏi âm đạo. Trinh liền lấy tay nắm lấy đút vào âm hộ mình liên, hai người quấn chặt nhau trong tư thế đó trong vài phút
Thì bất ngờ Trinh trườn người tới làm dương vật bố đang ngập trong âm hộ tuột ra rồi nhanh nhẹn lật ngửa người ra làm bố nàng hụt hẫng.
- Còn chờ gì nữa bố! Con muốn thấy mặc bố khi bố đút vào người con trong lần đầu tiên này, rồi ta lại trở lại kiểu cũ.
Ngay sau đó nàng xoay uốn éo cái hông nở to lên xuống qua lại, cái bụng uốn eo lên xuống như một vũ nữ lắc mông. Nàng thấy cha mình nhìn chắm chú vào thân thể trần truồng của mình con bàn tay nắm lấy dương vật ướt đẫm và bóng loáng dâm khí của mình. Nàng banh rộng chân ra chìa tay nắm lấy dương vật bố mình đặt vào ngay háng mình.
- Đây này! Bố làm cho con sướng nữa đi bố.
Lời nói chưa dứt thì dương vật đã từ từ đi vào trong âm hộ nàng
Bố Trinh cảm thấy nóng ấm và một thứ nước ẩm rịn ra từ trong tử cung đứa con mình bao phủ lấy đâu dương vật, thật chậm chạp ông ấn sâu thêm dương vật vào người đứa con gái mình. Ông đang làm một điều cấm kỵ của xã hội là giao cấu với đứa con gái dâm đãng mà mình sinh ra rồi với kinh nghiệm của một người đàn ông từng trải, ông chậm chạp nhấn từng chút một dương vật to và dài ngoằn của mình vào trong người Trinh con gái ông, cho đến khi dương vật vào sâu đến tận gốc ông nhìn xuống cái âm hồ đang phồng lên của con mình, hai mép âm hộ hé ra kẹp chặt và vuốt nắn dương vật mình. Ông giữ chặt tư thế đó chôn vùi dương vật vào sâu bên trong người Trinh, ánh mắt đê mê thưởng thức cái cảm giác tuyệt vời đang chạy lan tỏa khắp người ông
Ánh mắt Trinh mơ màng sung sướng nhìn gương mặt Bố đang thọc dương vật vào âm hộ mình. Nàng có thể thấy rõ sự khoái lạc đang thể hiện trên mặt Bố khi dương vật trượt sâu vào trong người mình. Còn Bố nàng cũng nhìn thấy sự thỏa mãn hoàn toàn thể hiện ra trên gương mặt của đứa con gái xinh đẹp khi nó thấy dương vật bố mình đã nằm trọn vẹn trong âm hộ, nàng chợt nghĩ, đây là sự thật chăng thật không thể tưởng tượng được mình lại được có thể làm tình với Bố, nàng trờ lại với cảm giác cực khoái khi bố nàng chuyển động dương ra ngàoi. Bố nàng kéo ra gần hết dương vật ra chỉ chừa lại đầu khất dương vật trong cửa mình nàng mãi một lúc sau mới đút vào trở lại rồi rút chặt lấy ngưới nàng, ông nhìn xuống lần thứ hai với ánh mắt thích thú khi hai bộ phận sinh dục của hai bố con dính chặt vào nhau, khoái cảm lăng tăng lại đến làm ông rút ra thúc một cái thật mạnh dương vật vào sâu trong âm đạo vào đứa con gái mình với tất cả sức lực mà ông có.
- Oh! Bố! Ngay đó đó Bố, phải...phải mạnh hơn nữa đi Bố... ahhhhhoơhơ.. con sướng quá... gọi tên con đi, con muốn mọi thứ từ Bố.
Bố nàng lúc này có lẽ cũng đang sướng và bị khích thích vô cùng, vừa nắc những cú thật mạnh ông vừa thì thầm
- Trinh ơi! Bố yêu con.. con làm bố sướng... trời ơi.... sướng quá Trinh ơi... con không là đứa con hư hỏng đâu bố yêu con... làm sao mà con hư khi con làm bố sướng ôi... sướng...
Đồng thời đưa tay nắm lấy hai bên hông nàng nắc thật mạnh vào cái thân thể trắng phau không một mảnh vải đang nằm dài trên sàng nhà.
Trinh quặp hai chân ra sau lưng cha, ông càng nhấn thật mạnh dương vật vào sâu hết cỡ âm hộ con gái mình thì chân của Trinh cũng kẹp chặt kéo sát thân thể cha mình thật sát mình để cái âm hộ chống đỡ những cú nắc như điên nhưng điều này càng làm bố nàng mạnh mẽ hơn nên nắc dồn dập vào âm hộ đỏ ửng và ướt sũng của nàng.
Ông biết con gái mình đang sắp đạt tới đỉnh điểm của cực khoái vì nét mặc Trinh bắt đầu nhăn nho, hai mắt hơi khép lại lờ đờ và hơi thở trở nên gấp gáp, ông cảm thấy dường như có một bức tường nhơn nhớt trong âm đạo đang ngăn rồi phủ trùm lên dương vật mình lại, tử cung như co thắt, thành âm đạo chà sát nhíp chặt lấy dương vật mình aggggg.... và sau đó Trinh trở nên bải hoải.
Trinh mở to đôi mắt nhìn Bố gương mặt trở nên bình thường trong đôi mắt to đen lay láy thỏa thích thú với những điều vừa xong.
- Bố tuyệt thật! Con chưa bao giờ đạt được khoái cảm như lúc nãy; Bố là một người tuyệt vời. Bây giờ con sẽ làm cho Bố ra nhé, con sẽ làm những gì bố muốn con làm cho bố lúc này, hay nói với con những điều bố muốn con sẽ làm, con muốn thấy Bố được sướng như con.
- Cưng ơi! Cưng ngoan lắm. Nếu con không mệt thì con có thể làm điều con muốn làm cho bố
- Bố dễ thương quá, Bố, ngồi lên cạnh ghế đi nào.
Nàng đỡ ông ngồi lên ghế, nàng quỳ giữa hai chân bố đầu cúi xuống miệng hé mở lè liếm dương vật, rồi nuốt trọn nó trong miệng mình. Nàng nhận thấy vị nhạt nhạt của dâm khí mình trong miệng, nàng liếm thật nhẹ nhàng hai hon dái đang thung lại, nó cũng ướt đẫm dâm khí của nàng, lưỡi nàng ra dọc dương vật xuống hai hòn dái rồi lần sâu đến lỗ đít của bố, nó cũng bóng lóang dâm khí từ âm hộ nàng rồi xoắn vào hoơhơ.. bố nàng rên rỉ. Trời ơi! Nàng nghĩ, nàng không ngờ mình lại bị khích thích vì dâm khí của nàng dính khắp mọi bộ phận sinh dục bố nàng, nàng bắt đầu xục xục dương vật nhớp nháp trong tay tay còn lại vuốt ve hai hòn dái săn chắc trước mặt nàng, Trinh hé mở đôi môi mọng nước ngập lên đầu khuất rồi muốt thật chậm thật chậm từng chút một dương vật bố vào trong miệng mình, nàng nghe tiếng bố rên rỉ, ông đang nhắm mắt tận hưởng khoái lạc từ miệng con gái, đầu nàng gục lên gục xuống liên tục đồng thời bàn tay xoa nắn hòn dai rồi khều mốc lỗ đít bố, được một lúc nàng lại rà lưỡi xuống lỗ đít thâm thâm của bố, lập tức hai bàn chân dang rông ra.
- Bố thích à! Phải bố thích con liếm lỗ đít bố phải không?
- Ừ! Như vậy đó con.. ưưư cứ như vậy đi con tiếng bố nàng đáp lại, bố rất thích cảm giác này với con trong lúc này, con liếm làm bố sướng lắm hư.. hư.. hư... cứ vậy nha con
Trinh bắt đầu xục và liếm láp hai hòn dái, ngón tay ướt đẫm dâm khí thọt sâu vào lộ đít bố, nàng liếm láp từng chút một vào đầu khất bố, rồi đặt dương vật vào giữa làn da mịn màng của đôi vú to kẹp lại, ông bố thích chí nắc lêng da dương vật vuốt xuống tận gốc cái đầu bùi bóng lưởng trồi thục giữa hai đôi vú kẹp chặt, khoảng 10 phút sau hơi thở bố nàng trở nên dồn dập và qua làn da của mình nàng cảm nhận được hai hòn dái căng ra thít lên.
- Bố sắp ra rồi Trinh ơi!
Trinh kẹp chặt hai cái vú lại dương vật trồi lên xuống giữa hai bờ ngực mỗi lúc một nhanh gần một phút sau nàng bắt đầu nhìn thấy mắt cha nàng nhắm nghiền, gương mặt đanh lại và một giọt tinh trắng đục bắt đầu phọt ra từ lỗ đái, bố nàng đang ra tinh khí vọt ra khắp cả hai bầu vú trắng nõn của nàng một vài giọt còn xịt lên tân má nàng, lấy tay nàng quẹt lấy đưa lên miệng mút một cách thèm thuồng.
Trinh đứng lên với tay lấy khăn lau chùi tinh khí đang vung vãi khắp mặt và ngực nàng rồi đi vào phòng tắm trong thân thể trần truồng không quên quay lại nháy mắt một cách tinh nghịch với ông bố bây giờ đang thở phì phò và xẹp lép như một cái bánh xe xì lốp, vào phòng tắm nàng tắm rửa thật kỹ chà sát đôi vú to săn chắc của mình cho sạch sẽ rồi lau khô người không quên xịt một chút nước hoa khắp toàn thân rồi trở ra phòng khách. Bố nàng vẫn nửa nằm nửa ngồi trên ghế dường như ông ấy đang ngủ, ông mở mắt nhìn nàng khi nàng nhẹ nhàng lau chùi dương vật ông bằng cái khăn nóng ấm thật sạch sẽ.
- “Trinh. Cho bố xin lỗi, thật sự bố không muốn làm điều này với con” - Gương mặt ông trở nên bối rối và trông thật bi thảm - “Bố không biết tại sao lại làm chuyện, con tha lỗi cho bố”.
- Tha lỗi à! Lỗi gì bố? Tha lỗi vì mang lại cho con một lần khoái cảm tột trong một thời gian dài mà con chưa bao giờ được hưởng; cho con một lần được hưởng sự thực tuyệt dịu này à, điều này không có gì quang trong cả bố không cần thấy có lỗi đâu, con rất thích và tự nguyện mà.
- “Trinh!” - Tiếng Bố nàng - “Bố là bố của con và bố không thể ngờ là lại quan hệ tình dục với đứa con gái mà mình đã tạo ra;vì bố không ngăn được bản thân mình trước thân thể con. Bố là một người không chín chắn, làm sao lại có một người lại quan hệ với những đứa trẻ mà mình tạo ra, con hiểu điều bố muốn nói không hả Trinh?”
- Đừng quan tâm điều này bố, không chỉ có mỗi bố đâu, con cũng đã từng lên giường với con trai của con mà, cũng giống như con và Bố thôi. Vậy nếu Bố là một người Bố xấu xa thì con cũng vậy, nhưng con không nghĩ như Bố.
- Ôi! Trời ơi con đã quan hệ với thằng Hưng? Trong bao lâu khi nào hả con?
- Trong một vài tháng, Bố, chuyện xảy ra lúc nó về thăm con trong kỳ nghỉ hè, tình cờ con biết nó có những ý định với con và con khuyến khích nó làm điều này, con rất lấy làm thú vì vì đã quan hệ với hai người đàn ông rất đặc biệt trong cuộc đời.
- Mọi người đàn ông nào cũng phải gục ngã trước vẻ quyến rũ của con thôi? Thằng Hưng chắc cũng không ngoại lệ cả như những người chín chắn như bố con không giữ nổi mình trước con nói gì thằng bé, nó cũng đẹp trai con nhỉ, à mà con cảm thấy bố và nó ai làm con thích hơn?
- “Con không biết Bố, mỗi người đều mang lại cho con một niềm khoái cảm khác nhau, hy vọng hè này nó sẽ về nữa, con sẽ giữ chặt cái dương vật nó trong âm hộ mình như kẹp chặt dương vật bố vậy hihihi...” - nàng cười dâm đãng - “Bố có thấy vui không? Thú vị không?” - Nàng hỏi tiếp.
- Hahaha gia đình mình thật... hạnh phúc hehe. Con đúng là một người đàn bà hư hỏng.
- “Con biết mọi người điều nghĩ như vậy mà” - Nàng trả lời - “Bố sẵn sàng cho lần nữa không?”
Hùng Lai
Hết

[top]

Posted by Xmen on 06:57 | No comments

Tình Dỏm Làm Sao Quên

Tình yêu chân thật, bạn sẽ nhớ suốt đời đời . Đúng rồi! Nhưng tình yêu “dỏm” như một cái tát tai cũng khiến bạn phải nhớ suốt đời. Tôi đã bị một cái tát tai như vậy và thỉnh thoảng vẫn cảm thấy má mình ran rát, mỗi khi nhớ lại. 
*
Gần đến ngã tư, tôi cẩn thận cho xe Honda chạy chậm lại . Chợt nghe có tiếng la hốt hoảng "cướp, cướp". Một chiếc xe Honda 67 chạy vụt lên. Tôi ủi luôn xe mình vào bánh sau chiếc xe đang chạy, cả hai xe té nhào xuống lòng đường. Mọi người bu đông làm hai tên cướp lính quýnh. Công an đã đến kịp thời tóm gọn chúng. Tôi lồm cồm đứng dậy với cái chân phải bị thương, cố gắng dắt xe vào lề đường.
Một cô gái tóc dài che nửa khuôn mặt, mặc áo thun màu trắng hở ngực, đến nói chuyện với công an. Họ trao đổi với nhau điều gì đó, rồi cô gái đến bên tôi .
- Anh bị thương nặng không?
Tôi nhìn chiếc xe Honda bị gãy tay thắng, bể đèn signal. Tôi nhìn xuống chân mình chỗ đầu gối rướm máu, chiếc quần jean mới mua bị rách một mảng. Tôi nhăn mặt định nói đau lắm lắm. Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt cô gái, tôi vội nhoẻn miệng cười và nói một câu thật dối lòng:
- Không có chi .
- Cám ơn anh đã giúp em lấy lại sợi dây chuyền vàng bị chúng giựt.
- Đây là một kinh nghiệm quý báu cho cô . Lần sau đi chơi đêm, đừng đeo dây chuyền vàng.
- Nhưng bọn chúng không biết đấy là dây chuyền giả.
Tự nhiên tôi thấy chân mình đau nhói, nên hậm hực nói:
- Dây chuyền giả mà sao cô la lên như ... thật vậy ?
- Em la theo thói quen.
Tôi tức "ứa máu" đầu gối . Đối với một cô gái làm bạn chết mê chết mệt và đối với một cô gái làm bạn tức "ứa máu" (bất cứ chỗ nào), cả hai đều có sức quyến rũ như nhau . Đấy là lý do khiến ngay sáng hôm sau, tôi tìm đến nhà nàng.
Nhà nàng ở xóm Cầu Kiệu . Cây cầu mới xây lại, sẽ đẹp vô cùng nếu ai có phép màu biến dòng nước đen ngòm dưới kia thành dòng suối trong xanh như cái tên của nàng: Thanh Tuyền.
Tôi gõ cửa một ngôi nhà bình thường vì bảng số bị long đinh nên quay ngược. Cánh cửa gỗ hé mở, một bà già tóc bạc nhô đầu ra . Tôi cúi chào và hỏi:
- Thưa bác, đây có phải là nhà cô Thanh Tuyền?
- Không phải .
Vậy là cô gái đã cho tôi địa chỉ dỏm. Tôi tức phát ho, xin lỗi bà già, quay ra .
- A! Chào anh. Không ngờ anh đến thăm sớm vậy ?
Cô gái đội nón vải rộng vành màu trắng, tay cầm giỏ nhựa màu tím như mới đi chợ về. Tôi muốn nói tại khuôn mặt em làm tôi mất ngủ, nhưng không hiểu sao tôi lại buột miệng:
- Cái chân nhức quá, không ngủ được nên tôi đến đây sớm.
- Tội nghiệp. Mời anh vào nhà .
Cô gái đẩy cửa bước vào trước, tôi bước cà nhắc theo . Nàng giới thiệu tôi với bà già:
- Đây là ân nhân của con. Còn đây là má của em, gia đình em chỉ có hai người .
Đúng là một gia đình lý tưởng. Bất cứ người đàn ông nào (dù đã có vợ) cũng đều mơ ước được đăng ký tạm trú rồi thường trú vĩnh viễn ở đây . Không đợi cô gái mời, tôi đã kéo ghế ngồi trước vì trong nhà chỉ có hai chiếc ghế cho ba người . Bà già bỏ đi xuống bếp. Cô gái pha trà rồi lấy trong giỏ nhựa một gói Jet đặt trên bàn.
- Mời anh.
- Em mua thuốc thơm làm chi tốn tiền. Anh hút thuốc đen được rồi .
- Anh đừng ngại . Cây nhà lá vườn mà.
Tôi sửng sốt hỏi:
- Thuốc jet này do em "tự sản tự tiêu"?
Nàng gật đầu cười:
- Anh hút thử đi . Bảo đảm khói thuốc này không thua khói thuốc ngoại .
Tôi thở dài, móc túi lấy gói thuốc lá đen của mình ra hút.
- Còn má của em là má ruột hay ...
Nàng chớp chớp mắt. Tôi không biết nàng chớp mắt vì cảm động hay muốn bắt chước diễn viên trong kịch truyền hình.
- Em mồ côi ba má từ nhỏ. Bà đây đem em về nuôi nên em yêu quý bà như má ruột.
Có tiếng lục đục dưới bếp rồi tiếng bà già gọi với lên:
- Hên ơi, hộp quẹt con để đâu ?
- Con để gần hũ chao đó má. - Nàng quay lại trả lời .
Vừa lúc đó cánh cửa hé mở. Một cô gái mặc đồ bà ba màu hường, tay cầm giỏ nhựa màu xanh bước vào . Cô nói nhanh như gió:
- Chín, đưa tao năm cây jet.
Nàng nói xin lỗi tôi rồi dắt cô gái vào buồng ngăn với phòng khách bằng một tấm vải có những bông hoa to bằng nắm tay . Một lúc sau, cô gái xách giỏ ra . Cô liếc nhìn tôi, mỉm cười rồi đi thẳng. Nàng bước ra, vuốt tóc nói:
- Trời nóng quá. Để em đi mua cà phê đá cho anh.
- Thôi khỏi mua . Anh đang nôn nóng muốn biết tên thật của em.
- Em có nói anh cũng không tin.
- Thì em cứ nói rồi anh sẽ tin.
- Lúc nhỏ, em đau ốm hoài, tưởng đã chết. Nuôi sống được là hên lắm rồi, nên má nuôi đặt tên em là Hên. Buôn bán với chị em bạn hàng, em đứng hàng thứ 9 nên họ gọi là Chín. Khi nghe anh giới thiệu anh là Kim Sơn - ngọn núi vàng - em muốn mình là con suối xanh nên nói tên là Thanh Tuyền. Còn tên thật của em là... Nữ.
Tôi bật cười và nàng cũng bật cười theo . Khi một người nam và một người nữ cùng bật cười ha hả, bạn hãy tin họ tâm đầu ý hợp với nhau lắm lắm. Vậy mà ba tôi nhất quyết không tin.
Suốt một năm trời tôi đã thuyết phục ba tôi rằng bản chất nàng là một con người chân thật. Rằng nàng như bông sen "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Ba tôi lắc đầu nói "gần mực thì đen, buôn bán hàng dỏm thì... dỏm".
Tôi là trưởng nam. Khi ba tôi chết tôi sẽ được thừa hưởng cái tủ thờ ông bà. Ba tôi không muốn có một cô con dâu, mai sau cúng ông toàn đồ ăn dỏm.
Khi tôi báo cho nàng biết ý kiến của ba tôi, nàng đã òa khóc. Tôi tin nàng đã khóc thật. Vì khi cúi xuống hôn đôi mắt nàng, tôi cảm thấy rõ ràng "nụ hôn có vị mặn".
- Bây giờ anh tính sao ?
- Chúng ta hãy ráng chờ đợi một hai năm cho ba anh tin em, như nhân dân ta sẽ tin hàng nội tốt hơn hàng ngoại .
Chẳng cần đợi một hai năm, ngay sáng hôm sau tôi đã nhận được tin dựng tóc gái . Cô bạn của Chín đến cơ quan tôi, báo cho biết đêm qua Chín đã tự tử. Tôi vội phóng xe Honda chạy như bay đến Trung Tâm cấp cứu . Thanh Tuyền đang nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, kiệt sức như một con suối mùa khô . Má của Hên, bạn của Chín, đứng kế bên thút thít khóc.
Tôi đi tìm bác sĩ trực hỏi tình trạng sức khỏe của nàng. Bác sĩ móc túi áo blouse trắng, đưa cho tôi một hộp Optalidon.
- May cho cô bạn của anh uống lầm thuốc dỏm, nếu không thì chúng tôi cũng chịu thua .
Cầm hộp thuốc trong tay, tôi phân vân tự hỏi: Không biết nàng đã vô tình hay cố ý uống lầm thuốc dỏm? Đây là câu hỏi mãi mãi còn làm tôi nhức đầu .

[top]

23/11/11

Posted by Xmen on 12:37 | No comments

Ví Dụ Ta Yêu Nhau: Ví Dụ 9


Như thế chỉ còn hai ngày nữa là Giáng Sinh sẽ đến, chậm rãi nhưng chẳng thể nào sảy hụt.
Cả lớp đang rộn lên với những lời chúc mừng và mời hẹn. Tôi ngồi ở bàn giáo sư nhìn ngắm những thiệp mừng đầy những hình vẽ Chúa Hài Ðồng, máng cỏ, lễ ba vua... do chính tay các em học sinh vẽ bằng màu nước sặc sở và ngộ nghĩnh gửi tặng. Một lớp học còn nhiều tình nghĩa, tôi nghĩ vậy và vừa lúc tiếng chuông vang lên. Các em đứng dậy thẳng người và chuẩn bị đọc những lời kinh mừng Chúa ra đời mà các em đã học trong giờ giáo lý. Tôi để lại xấp thiệp trên bàn đi xuống đứng dựa lưng vào vách tường cuối lớp. Trước mặt chúng tôi, trên bảng đen, tượng Chúa đóng đinh trên thập giá chìm ngập trong ánh nắng vàng nhạt buổi chiều.
Tôi không phải là một tín đồ Thiên Chúa giáo. Tôi quen một sư huynh làm Giám học trường nữ trung học này mời dạy, anh là một tu sĩ cấp tiến đã học chung với tôi nhiều năm tại Ðại học Văn khoa Sàigòn. Thú thật, tôi đã rất ngỡ ngàng hôm nhận được lời mời. Tôi phân trần với anh trong một ngôi trường giàu đức tin như vậy làm sao có thể dung chứa được tôi. Anh cười nói, thế càng may cho cậu. Sinh hoạt trong một môi trường giàu đức tin, biết đâu nó sẽ giúp cho cậu có được đức tin, bộ cậu không cần đến đức tin sao. Ðức tin, điều tôi chẳng bao giờ quan tâm đến. Tôi không biết khi tôi có đức tin tôi có sống khác với đời sống tôi đang sống không, có đức tin tôi sẽ sống dễ dàng hơn hay khó khăn hơn? Dù sao cũng thử xem, nên tôi đã vui vẻ nhận lời phụ trách môn Việt văn cho ngôi trường thiên về chương trình Pháp của anh.
Vào những phút đọc kinh ở hai buổi sáng, chiều của các em, tôi cũng đứng lẩm bẩm những lời kinh còn nhớ được và khi những cánh tay của các em vừa giơ lên, tôi cũng theo các em làm dấu thánh nhanh và gọn gàng. Một em trong lớp đã buộc tôi phải làm như thế. Ngay trong giờ ra chơi buổi dạy đầu tiên, em đến hỏi tôi:
- Thưa thầy, sao thầy không đọc kinh?
Tôi chẳng biết nhận mình theo tôn giáo nào, còn giải thích sự thiếu đức tin trong tôi cho em hiểu thì thật phiền, vì sợ biết đâu lại chẳng gây ra mối ngờ vực tôn giáo trong em. Tôi đành nói:
- Tôi có thể đọc thầm được chứ.
Cô bé lắc đầu.
- Ai mà tin thầy. Em cũng không thấy thầy làm dấu thánh.
- Tôi cũng làm dấu ngầm trong đầu.
- Cái gì cũng trong đầu như thế thật tiện, lần sau em sẽ bắt chước thầy.
Tôi vội khua tay.
- Không được, các em thì khác.
Cô bé quay mặt đi, làm như không muốn cho tôi nghe, em đọc một câu trong sách kinh nói về sự bình đẳng của mọi người trước Thiên Chúa và tôi đã phải hứa lần sau làm như các em, cô bé mới vừa lòng.
Ðể giử lời hứa với cô bé, khi tan học buổi sáng đó, tôi đi tìm thầy giám học nhờ anh chép hộ bài kinh các em thường đọc (bài kinh ngắn khoảng nửa trang giấy học trò, nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa một lần đọc thuộc trọn vẹn và nhờ anh dạy làm dấu thánh. Anh nghi ngờ hỏi tôi đã bắt đầu có đức tin rồi sao, nhanh vậy? Vì muốn giấu anh chuyện cô bé chật vấn, nên tôi trả lời là tôi muốn bắt đầu hình thức và anh gật gù nói chẳng bao lâu rồi nội dung sẽ đến sau.
Trong giờ học kế tiếp, vào phút đọc kinh, tôi thấy rõ ràng cô bé liếc mắt nhìn tôi kiểm soát. Thật may, tôi còn nhớ những lời kinh đầu nên đọc rất to và sau cùng tôi đã làm dấu thánh rất gọn gàng. Chẳng bao giờ tôi quên được nụ cười “đắc ý” của em.
Cô bé ấy tên Giang. Lúc đầu, tôi cũng bực mình vì tính tò mò bắt bẻ của em nhưng sau vài tháng dạy học, tôi nhận ra em rất thông minh.
Những người thông minh (nhất là con gái) gây nên rắc rối là chuyện thường, nên dần dần tôi đã thông cảm và có thiện cảm với em. Thật thích thú được dạy những em hay chất vấn vì nhờ đó lớp học đỡ tẻ nhạt.
Những tiếng A-men vang lên báo hiệu bài kinh dứt. Các em vội vã lấy cặp chào tôi ra về. Ðợi các em đã xuống cầu thang, tôi mới chậm rãi rời lớp học.
Ngoài hành lang, tôi thấy bé Giang còn đứng chần chờ đợi ai. Buổi chiếu có gió nên một tay cầm cặp, một tay em phải vuốt những sợi tóc bay lõa xoã trước mặt. Khi tôi đến gần, em cúi chào và trao một phong bì nhỏ màu trắng.
- Thưa thầy, ba má em có lời mời thầy đến dự tiệc chung vui với gia đình em đêm Noel.
Tôi đọc qua những lời mời viết trên danh thiếp in tên một thương gia nổi tiếng, rồi nói:
- Cảm ơn gia đình em. Trường nghỉ lễ một tuần, có thể tôi sẽ về thăm nhà ở ngoài Trung nên không chắc đến dự tiệc được.
Cô bé có vẻ hơi buồn, ngập ngừng lúc lâu em mới nói:
- Em kính chúc thầy mùa Giáng Sinh tốt lành.
- Tôi cũng chúc em và gia đình có những ngày lễ thật vui.
Tôi đi xuống cầu thang phía trái, dẫn đến phòng giáo sư. Các giáo sư đa số là sư huynh và dì phước, đang chuyện trò vui vẽ quanh chiếc bàn ngồi họp. Tôi gặp thầy giám học khi đến rửa tay ở lavabo. Anh nói với tôi những lời mời như bé Giang và tôi cũng xin lỗi không thể chung vui. Tuy vậy, anh vẫn căn dặn vào đêm Giáng Sinh nếu tôi đột nhiên đổi ý thì đừng ngại gì cả, cứ đến đây chung vui, những chai rượu nho luôn luôn có sẵn để đón tiếp tôi.
Ngoài sân chơi không còn một học sinh nào. Những tàng cây cao và tường quét vôi xám nhạt làm nơi đây trời tối rất nhanh. Vào mùa này nắng quá yếu, buổi trưa gần như biến mất, người ta nhận ra buổi sáng quá dài, buổi chiều chỉ trong vài tiếng đồng hồ rồi buổi tối rất nhanh. Tôi đi bộ trên đường vắng, có hai hàng cây chạy dài che khuất màu trời ở phía xa. Không khí mát lạnh dần, thỉnh thoảng những con én bay lượn giữa hai chòm cây, trông như một đàn dơi đi kiếm ăn.
Gần một ngã tư, những ống đèn màu bên ngoài một siêu thị đã bật sáng. Tôi ghé vào như thường lệ để mua những thực phảm làm sẵn. Những bữa ăn trưa, tôi đều ăn ở một quán gần nhà, nhưng bữa tối tôi thích tự tay mình làm lấy rồi ngồi ăn một mình thong thả và kiểu cách bên một ngọn nến.
Ở trong siêu thị đã trưng bày gần tuần nay một cây thông tươi lá xanh ngắt, mắc đầy những bóng điện có hình dạng ông già Noel và những trái cầu. Cô bán hàng quen thuộc mặc áo dài đỏ hồng đến chào hỏi:
- Hôm nay, ông có mua hột hạnh nhân về làm bánh ăn Reveillon không ạ?
- Tiếc quá, tôi phân bua. Tôi không biết làm bánh. Nhưng biết đâu chính vì thế Chúa sẽ thương hại ban ân sủng cho cô nào đó đến giúp tôi.
- Vậy thì tôi thành thật cầu chúc ân sủng sớm đến với ông.
- Cô không cần phải cầu chúc. Cô có thể làm cho ân sủng đó đến ngay bây giờ được mà.
- Ðâu được. Như thế “tai hoạ” sẽ đến với ông ngay.
Nàng nói xong, cả hai chúng tôi đều bật cười. Tôi nhờ nàng lấy cho mấy hộp thịt, đậu, cà chua, những búp rau xà lách tươi và một hộp trái vải. Tất cả được nàng bỏ vào một túi nylon có quai xách trao cho tôi đem đến tính tiền ở quầy hàng. Khi tôi bước đi, nàng nói:
- Ông quên chưa chúc mừng tôi.
Tôi nghĩ, không biết phải chúc gì cho nàng, nhìn thấy trên tường có dòng chữ điện màu đỏ Merry Christmas, tôi chỉ tay.
- Tôi chúc cô như vậy, đủ chưa?
- Ông hà tiện lời chúc quá.
- Tôi sợ lời chúc dài dòng của tôi không “đẹp” bằng dòng chữ ngắn gọn đó, nên sẽ kém linh nghiệm đi.
- Vậy thì xin cảm ơn ông.
Ðèn đường đã bật sáng khi tôi ra ngoài siêu thị. Những bóng đèn được thay có màu trắng xanh khác hẳn những bóng đèn tròn ngày xưa tỏa ánh sáng vàng đục. Ở phố chính, đèn xe và đèn các cửa hiệu bật sớm giúp bóng tối xóa nhanh chút ánh sáng vàng đỏ của buổi chạng vạng. Trong một quán kem thưa khách, dán đầy những poster các ca sĩ tóc dài và những dấu hiệu hòa bình. Tiếng nhạc Beatles thoát ra dồn dập. Get back! Get back to where you once belonged. Hãy trở về nơi anh đã một lần tùy thuộc. Tự nhiên tôi nhớ thành phố Ðà Nẵng một cách kỳ lạ.
Thành phố ấy đã chất đầy những kỷ niệm trong trí nhớ tôi. Những ngày mưa tháng gió, những người bạn chân tình, những đam mê (như văn chương, tình yêu... ) thật nồng nàn, chua xót. Tôi không sinh ra ở nơi ấỵ Một thành phố tạm cư, chẳng có gì bắt tôi phải giữ mối dây ràng buộc khi đã có dịp rời xa. Nhưng thành phố ấy, hình như còn muốn giấu, muốn nói với tôi một điều gì, nên đã nhiều lần rời xa, tôi vẫn cố gắng tìm cách trở về. Một ảo tưởng về nơi im khuất? Hay cần phải nuôi dưỡng một nơi chốn để trở về cho kẻ xa quê hương? Có thể ta sẽ trở về ngay trong ngày mai. Tôi nhủ thầm như vậy, khi băng qua đường đầy xe cộ dừng lại chờ đèn xanh.
Phải mất một tiếng đồng hồ, tôi mới làm xong bữa ăn gồm: một nồi cơm, tô soupe, rau sống và thịt kho. Vừa ngồi vào bàn, tôi nghe có tiếng gõ cửa dè dặt, vì lười biếng tôi ngồi yên trên ghế nói mời vào. Lạ lùng chưa Nguyên hiện ra ở cửa với chiếc va ly lớn. Tôi vội kéo ghế đứng dậy:
- Tôi không mơ đấy chứ!
Nàng cười nói:
- Thì Nguyên đã viết thư báo cho anh trước rồi còn gì.
Trong một lá thư, tôi còn nhớ đã viết: Nếu Nguyên có dịp xuống thăm thành phố ồn ào này hãy ghé thăm tôi. Chúng ta vẫn xem nhau là bạn như những ngày còn đi học và tôi hứa nhất định không “yêu” cô đâu mà sợ. Nguyên trả lời bằng lòng, nhưng không hẹn rõ ràng, nên tôi tưởng nàng sẽ đến vào dịp nghỉ hè không ngờ lại là đêm nay. Tôi chỉ mâm cơm:
- Số bạn thật may, tôi đang đói, nếu đến trễ chừng mười phút chắc bạn chỉ có cơ hội đi rửa chén. Bây giờ hãy đi thay quần áo rồi ngồi ăn với tôi cho vui.
Tôi đến xách va ly và chỉ cho Nguyên biết phòng ngủ và nhà tắm. Một lúc sau, nàng đã thay xong bộ quần áo có hoa lớn và mặc thêm một chiếc áo len trắng mỏng. Nàng hỏi:
- Anh không lạnh sao mà không mặc áo len?
Tôi lắc đầu.
- Tôi vừa mới nấu cơm xong.
Nàng cười lớn.
- Tội nghiệp chưa. Ai bảo ông giáo cứ khó tánh kén chọn hiền thê mãi.
Trong phòng chỉ có hai chiếc ghế mây, thật vừa đủ. Tôi kéo một chiếc ghế mời Nguyên và tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với nàng.
- Ăn cho no nghe bạn. Ðừng khách sáo rồi tối đến lại bắt tôi phải lặn lội đi mua bánh mì tội nghiệp.
Chúng tôi bắt đầu bữa ăn một cách vui vẽ. Nếm qua món soupe, nàng khen tôi nấu ngon không thua gì những nhà hàng lớn. Tôi bật cười nói:
- Nịnh vừa thôi chứ bạn. Ðịnh bắt tôi ngày mai phải nấu nướng cho bạn ăn nữa sao?
Chợt nhớ ra câu chuyện với cô bán hàng ở siêu thị lúc chiều, tôi kể lại cho Nguyên nghe. Nàng hỏi:
- Vậy theo anh. Nguyên đem đến cho anh ân sủng hay tai hoạ?
- Ðàn bà thường đem đến cả hai điều đó cùng một lúc.
- Nói chi mà dễ sợ.
Ngọn nến trên bàn ăn sắp tắt, tôi đứng dậy đi lấy cây nến khác, châm mồi và gắn trên thân cân nến tàn.
- Bóng điện ở phòng này bị cháy hả anh?
- Không. Từ bữa ăn tối trở đi, tôi sợ phải nhìn ánh sáng đèn điện, nếu không có việc cần làm tôi thường để nhà tối om. Có chút bóng tối để ẩn mình, tôi thấy sống dễ dàng hơn, không tin Nguyên cứ làm thử xem.
Nàng lắc đầu.
- Nguyên chịu thua. Anh luôn luôn có những tính kỳ quặc. Anh nhớ không, năm cuối ở trung học một lần chúng ta cùng đi dạo chơi trong rừng thông, anh mãi đuổi theo một con sóc rồi bỏ đi luôn. Sợ đêm xuống có thể bị lạc, Nguyên đã tức tưởi khóc lần mò đi về một mình. Vào thành phố gặp lại anh ngồi ngoài hiên một quán cà phê, anh nói tỉnh bơ: Tôi đuổi theo con sóc đến đây bị mất dấu. Nguyên không nhớ anh còn nói gì nữa. Nguyên mới chịu ngồi xuống uống nước với anh, có lẽ ngay từ lần ấy Nguyên đã bị cái tính kỳ quặc của anh mê hoặc.
Tôi khua tay.
- Thôi chứ. Kỷ niệm, bạn nhận ra không, chỉ làm bữa ăn nguội đi.
Nhưng rồi bữa ăn được hâm nóng bằng kỷ niệm của mỗi người. Nguyên kể lại những ngày học nội trú ở Ðà Lạt. Nàng nói trên ấy bây giời lạnh ghê lắm nếu ở trong phòng một mình, nhưng ra ngoài nhìn thấy những cây anh đào nở rộ tự nhiên mình cảm thấy ấm áp hơn. Rồi nàng tiếp tục nói về những người bạn, đặc tính của các giáo sư và các môn học.
- “Luận lý toán học” khô khan quá, nàng nói, đầu óc Nguyên chẳng ghi nhận được gì, đến kỳ thi cuối năm không biết làm sao đây.
Tôi nói:
- Với đàn bà, hai với hai là năm dễ hiểu hơn hai với hai là bốn.
Nàng nhăn mặt.
- Ông khi dễ tôi quá vậy. Nói cho ông biết kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt vừa qua, tôi đã đứng nhất và trong lớp tôi không thiếu những đấng “thông minh nhất nam tử” như ông đâu. Ðùa vậy chứ, trường anh hiện dạy có dễ chịu không, tốt nghiệp xong Nguyên nhờ anh xin cho dạy với.
- Nếu bạn dạy ở đây, tôi xin đổi đi nơi khác.
- Bộ giận rồi sao?
- Không phải vậy. Tôi chỉ sợ gặp bạn mãi, tôi chắc sẽ bị bạn mê hoặc mất.
Tôi dùng hai chữ “mê hoặc” của nàng khiến Nguyên cười ngất, đến phải buông đũa xuống.
Bữa cơm không có gì, nhưng chúng tôi cũng kéo dài khá lâu và chấm dứt bằng những trái mận vàng mọng, những trái dâu chín đỏ tươi, Nguyên mang từ Ðà Lạt xuống. Nàng nói:
- Ở Ðà Lạt, Nguyên biết có một chỗ bán rượu dâu nguyên chất rất ngọt lịm nhưng dễ say ngầm. Ðịnh mua cho anh mấy chai, nhưng nghỉ đàn ông có rượu dễ sợ lắm nên thôi.
Tôi ngây thơ hỏi:
- Tại sao vậy?
- Nguyên sợ biết đâu vì mấy chai rượu dâu anh sẽ nói “yêu” Nguyên.
- Ô, như thế người sợ rượu phải là tôi mới đúng chứ.
Chúng tôi pha cà phê uống và tiếp tục nói không ngớt những chuyện đâu đâu đến khuya khi những đóa hồng Nguyên mua tặng tôi, cắm vào chiếc ly lớn trên bàn toả hương thơm ngào ngạt. Tôi phải mời Nguyên đi nghỉ để còn lấy sức đi dạo chơi ngày mai.
Ðêm Giáng Sinh đến với sự chuẩn bị nhộn nhịp của người Công giáo. Trong nhà thờ Ðức Bà đông nghẹt những con chiên đứng ở các hành lang, khiến người ta chẳng thể nào nhìn thấy Ðức Tổng Giám mục đang làm lễ trên bệ cao. Bên ngoài nhà thờ, đa số là những người tuổi trẻ. Họ chưng diện quần áo đủ mốt, đeo mặt nạ, đội mũ giấy và miệng thổi những chiếc ống có vòi thò ra thụt vào như lưỡi rắn. Họ ném hoa giấy một cách xấc xuợc vào mặt những người đi đường và tất cả đều giỡn như đang tham dự lễ mừng Chúa ra đời.
Vì lý do an ninh, lễ nửa đêm được cử hành trước mười hai giờ khuya. Buổi lễ thiếu cái lạnh của đêm khuya và sự yên tĩnh giả tạo làm cho buổi lể như được mong cho chóng qua. Tôi còn nhớ lần dự lễ ở một ngôi làng nhỏ sát bải biển Thanh Bồ, nơi đa số dân chúng là những nguời di cư còn nghèo khổ và nghề chài lưới chưa đem lại mức sống tạm đủ cho mọi người. Nhà thờ được lợp tôn, gác chuông dựng trên những thân tre cao. Các con chiên đã phải quì gối đọc kinh ngoài sân trên cát uớt. Tiếng kinh cầu lẫn trong tiếng gió, tiếng sóng và sương lạnh đã giúp tôi thấu hiểu tại sao người ta phải tin một đấng thiêng liêng và tại sao đấng thiêng liêng cần phải hiện hữu. Tôi cũng đã tự hỏi, phải chăng tín ngưỡng đích thực chỉ có ở những người nghèo khổ. “Vinh danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm”. Tiếng đồng ca của các em nhỏ rét run trong những chiếc áo rách vải, nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng người thành kính ngẫng mặt nhìn trời chờ mong phép lạ, đã làm tôi ứa nước mắt. Còn lúc này, ở đây, buổi lễ vừa chấm dứt bằng một hồi chuông uể oải, tiếng ồn ào đã dẩy lên điếc tai bởi những người nôn nóng di chuyển sớm.
Tôi và Nguyên phải đi vào chỗ đậu xe hơi để đở chen lấn. Có tiếng thưa thầy khi chúng tôi đi ngang qua một chiếc xe sơn màu xanh thẩm. Bé Giang mở cửa xe bước xuống. Trong chiếc áo dài ngắn vạt màu cá vàng rực rỡ nổi bật trong đêm, trông em lạ và cao hơn ngày thường mặc đồ đầm đến trường. Em có vẻ mừng rở gặp tôi ở đây, em hỏi:
- Thưa thầy, thầy không về ngoài Trung?
- Không. Tôi ở lại đây.
- A! Như vậy, thầy có thể đến dự tiệc chung vui với gia đình em rồi. Ba má em ở nhà thờ sắp ra, xin thầy đợi ít phút để em được giới thiệu.
- Cám ơn em. Rất tiếc, tôi phải chung vui với người bạn đây.
Tôi chỉ Nguyên. Em ngạc nhiên nhìn nàng rồi quay lại hỏi tôi:
- Một người bạn của thầy?
- Phải.
Em cúi đầu chào Nguyên xong nhanh nhẹn mở cưa xe vào ngồi khuất trong bóng tối ở ghế sau.
Tôi nắm tay Nguyên đi len lỏi giữa những chiếc xe đang rồ máy, thoát ra khỏi đám đông chen lấn, bằng một con đường nhỏ dần ra khỏi trung tâm thành phố.

[top]