Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngươi lớn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngươi lớn. Hiển thị tất cả bài đăng

11/11/11

Posted by Xmen on 08:04 | No comments

Cõi thiên thai
Thời Lê mạt, miền đồng băng song Cửu Long còn là nơi hoang dã, nhìn quanh chỉ thấy đầm lầy lau sậy hoặc rừng sâu chằng chịt. Ở vùng Bảy Núi có một ấp nhỏ do những người cùng khổ ở Đàng Ngoài phải bỏ quê hương xứ sở vào tìm đất sống nơi hoang dã. Từ chục năm trước, ấp có lệ là cứ ba năm một lần phải tế một cô gái còn đồng trinh cho Thần Rừng. Nếu không thì nhiều tai họa sẽ đổ xuống cho ấp.
Năm đó, nàng Phù Dung bị trúng tuyển phải bị tế thần. Phù Dung vừa tròn mười tám tuổi, nhan sắc mặn mà, làn da trắng hồng dù lớn lên nơi thôn dã. Mặc cho cha mẹ nàng kêu khóc, đến ngày lễ các vị hương quản vẫn lạnh lùng đến bắt nàng đi.
Phù Dung được tắm rửa sạch sẽ và chỉ phủ trên người một mảnh vải trắng. Đoàn tế trang bị giáo mác, dẫn nàng đi sâu vào rừng. Đến một khoảng đất trống bao bọc bởi những cây cao bóng cả, họ đặt Phù Dung nằm ngửa trên mặt đất, hai tay hai chân bị trói vào bốn cái cọc trên mặt đất. Không hiểu số phận những cô gái bị tế trước kia ra sao mà không thấy xương cốt gì đó cả. Sau một hồi nghi lễ, đoàn tế lễ kéo về, bỏ Phù Dung ở lại với cảnh rừng thiêng đang sụp tối.
Bóng tối chập chùng đổ xuống làm Phù Dung kinh hãi. Xa xa thỉnh thoảng lại nghe tiếng cọp gầm, voi thét.. Từng đợt gió lạnh làm Phù Dung rợn người. Nàng nhắm chặt mắt lại, nước mắt chảy ròng ròng.
Bỗng Phù Dung cảm thấy như có một luồng hơi thở nóng phà vào nơi kính đáo nhất của nàng. Phù Dung mở mắt ra. Nàng thoáng thấy hai tia mắt vàng xanh sáng rực nhìn nàng khi ẩn khi hiện. Nàng cảm thấy như có ai kéo mảnh vải che thân trên người nàng xuống, rồi một thân thể âm ấm, êm mịn như bông dường như đang trườn lên người nàng. Bỗng chốc một vật gì dài dài, mềm nhưng chắc, từ từ cố gắng chui vào cửa mình nàng
Phù Dung hoảng sợ vì vật ấy làm nàng đau điếng. Nó đâm thẳng vào bên trong nàng và cứ rút ra rút vào. Nàng cắn răng chịu đựng cơn đau. Thế nhưng giây phút sau, cơn đau dịu dần để nhường chỗ cho một cảm giác sướng khoái mà nàng chưa bao giờ được biết. Cảm giác vừa tê tê, nhột nhột, đê mê, rang rang, lại vừa làm nàng bâng khuâng, buồn buồn.
Khoái cảm cứ dâng lên, dâng lên. Nàng cố gắng gượng lại nhưng không được nữa rồi. Một sự cực khoái xâm chiếm toàn bộ thân thể nàng. Hai tay hai chân nàng ghì xuống đất. Nàng bật lên một tiếng rên thỏa mãn. Cửa mình nàng giật giật. Chưa bao giờ nàng thấy sướng như vậy. Một luồng nước âm ấm chảy vào âm hộ nàng. Phù Dung mệt mỏi lả người đi.

Khi Phù Dung tỉnh giấc thì thấy mình đang nằm trên đống lá khô trong một hang động có nước chảy róc rách. Trong ánh lửa chập chùng, nàng nhìn thấy mấy thiếu nữ vô cùng xinh đẹp đang chuẩn bị đồ ăn. Bọn họ ai cũng lõa lồ, không mặc quần áo, nhưng da người nào cũng trắng hồng, mắt sáng long lanh. Tóc họ để xõa dài đến mông, ngựvà mông họ đều tròn trịa đầy nhựa sống.
Một thiếu phụ chừng ngoài ba mươi, nhan sắc như tiên sa, đến đỡ Phù Dung ngồi dậy.
- Chị tên là Giáng Tiên. Em tên gì? Bao nhiêu tuổi.
- Da.. Phù Dung. Mười tám tuổi.
- Mừng em cùng gia nhập Cõi Thiên Thai của chị. Các chị đây đều là những người bị tế thần trước em. Nay các chị em cùng sống với nhau ở đây vui vẻ, không bị ai làm phiền.
Phù Dung bắt đầu ngồi nhổm dậy. Nàng nhìn xuống thì cũng thấy mình hoàn toàn trần truồng như các chị. Nàng hỏi :
- Vậy các chị lấy gì để sống?
- Lo gì hở em. Nước suối thấm từ các kẽ đá chảy xuống đây trong vắt, mát rượi. Dưới sông, dưới rạch thì tôm cá ê hề. Cây trái, rau lá trong rừng cũng phủ phê, ăn không bao giờ hết. Thỉnh thoảng Sa-Ba còn mang về cho các chị mấy con nai, hoẳng, thỏ, gà rừng.
- Sa-Ba là ai hả chị?
- Sa-Ba là một chú beo gấm. Mẹ chú bị thợ săn bẫy chết. Chị mò tôm bắt cá về nuôi cho một bầy mấy anh em chú trong hang này từ khi chúng còn nhỏ cho đến bây giờ. Em có lẽ đã gặp Sa-Ba đêm qua.
- Sa-Ba đã làm gì em hả chị?
- Trước khi trả lời em, em hãy cho chị biết. Lúc đó em cảm thấy thế nào?
Phù Dung đỏ mặt, ấp úng :
- Cảm giác lạ lắm. Không thể tả được.
- Nhưng sướng khoái lắm phải không?
Phù Dung mắc cở gật đầu.
- Đó là cảm giác cực khoái khi hai giống đực và cái giao hợp với nhau. Sa-Ba đã giao hợp với em đêm qua. Các chị ở đây đều được Sa-Ba phá trinh.
- Không lẽ người và beo có thể giao hợp với nhau được hay sao?
- Nếu để tự nhiên thì Sa-Ba chẳng biết làm gì đâu. Nhưng các chị ở đây đã huấn luyện cho các anh em chú từ khi còn nhỏ để biết giao hợp với người.
* * * * *
Từ đó, Phù Dung sống cuộc đời hoan lạc không phải lo lắng gì bên cạnh các hiền tỷ. Một hôm, chị Giáng Tiên dẫn Phù Dung đến bờ con sông lớn rồi hỏi :
- Em bơi giỏi không?
- Da.. Em biết bơi từ lúc mới chập chững biết đi.
- Hôm nay chị gọi ông Nục lên chơi với em.
Nói xong, chị kéo Phù Dung lội xuống nước. Ra giữa dòng, chị Giáng Tiên bỗng làm những âm thanh lạ. Phút chốc giữa sông xuất hiện một chú cá heo nước ngọt, vốn chỉ sống ở vùng này. Chú tung mình nhảy mấy vòng trên mặt nước rồi bơi lại. Khi đến gần, chú cá heo bơi chung quanh hai cô gái, làng da láng lẩy của chú thỉnh thoảng cọ xát vào thân thể hai nàng. Chị Giáng Tiên nói :
- Ông Nục đang hứng đó.
Chị bảo Phù Dung dang hai chân ra. Lập tức chú cá heo đưa mũi vào ngay chỗ kín của nàng và thè chiếc lưỡi ra liếm. Cảm giác thú vị làm Phù Dung nổi da gà. Lúc đó, chị Giáng Tiên bẻ một ống sậy dài đưa cho Phù Dung và nói :
- Em cầm cái ống này để thở.
Phù Dung còn chưa hiểu ý chị thì Giáng Tiên đã lặn xuống nước. Tay Giáng Tiên sờ sờ trên bụng chú cá heo cho đến khi đụng một lằn xẻ. Nàng đút tay vào đó kéo cu của chú cá heo ra và xoa bóp cho nó cương lên. Đoạn chị quay qua gọi Phù Dung :
- Em hãy lặn xuống và dạng hai chân ra.
Phù Dung làm theo. Chú cá heo bơi đến, Phù Dung canh cho cu của chú đâm vào cửa mình của nàng. Hai chân nàng ôm lấy thân chú cá heo. Miệng nàng ngậm ống sậy để thở. Chú cá heo bơi lờ đờ, Phù Dung vẫn ôm chầm lấy chú. Cu của chú thụt vào thụt ra làm Phù Dung cảm thấy sướng khoái như khi ân ái với Sa-Ba. Cuối cùng một làn khí bắn vào âm hộ nàng thật mạnh. Cùng lúc, cảm giác tuyệt sướng lại kéo đến. Phù Dung bủn rủn nhưng vẫn cố bám chặt lấy chú cá heo.
Tàn cuộc, hai chị em lội vào bờ, nằm lăn ra bãi. Phù Dung hỏi chị Giáng Tiên sao không giao hợp. Chị chỉ trả lời rằng chị đã giao hợp với ông Nục nhiều lần rồi. Phù Dung tò mò hỏi :
- Vậy các chị còn giao hợp với loài nào nữa?
................
* * * * *
Những ngày tháng kế tiếp, các chị cũng dần dần tạo điều kiện cho Phù Dung có dịp biết được khoái cảm giao hợp với nhiều loài khác. Có mấy lần, nàng giao hợp với mấy chú nai tơ trên thảm cỏ hoang đầy những hoa dại. Nàng giao hợp với chú chó sói trắng Sài Lang dưới ánh trăng vằng vặc, tiếng rên sung sướng lúc cực khoái của nàng hòa vào tiếng tru trong đêm vắng. Nàng giao hợp với chú khỉ dã nhân Tinh Tinh trên cành cây đa già cỗi. Lần nào, các chị cũng bảo đảm tìm các chú thú dễ thương, được tắm rửa dưới suối cho sạch sẽ, trước khi cho chúng giao hợp với Phù Dung. Và lần nào Phù Dung cũng tìm được cảm giác cực khoái.
Một năm kia, mưa giông bỗng kéo dài ngày này qua ngày khác. Nước sông cứ dâng lên, dâng lên cho đến khi sắp ngập đến miệng hang nơi các chị em đang sống. Chị Giáng Tiên đốc thúc các chị trèo lên các dốc đá để lên chỗ cao hơn tìm nơi trú ẩn. Trong lúc tranh tối tranh sáng, Phù Dung bị trợt chân ngã xuống nước và bị nước cuốn đi.
Khi tỉnh dậy, nàng thấy mình đang nằm trong một túp lều tranh. Một thằng bé chừng 11, 12 tuổi đang bửa củi ngoài sân. Nàng cố ngồi dậy, loạng choạng bước ra ngoài.
- Chị nằm nghỉ đi. Em đem cháo vào cho chị.
- Đây là đâu hả em?
Theo lời thằng bé, nàng biết đây là một vùng hạ nguồn con sông lớn. Thằng nhỏ mồ côi cha mẹ, chỉ sống đơn độc nơi ven rừng bằng nghề lưới cá. Nàng nhìn xuống mình. Thằng nhỏ đã mặc cho nàng một bộ quần áo cũ rách. Nó hỏi nhà nàng ở đâu. Phù Dung trả lời rằng nàng cũng không biết nhà nàng ở đâu nữa. Nó mời nàng cùng ở lại với nó cho có bạn.
Khi thằng bé lên 13 tuổi, Phù Dung đã 21 tuổi. Chứng kiến sự dậy thì với những đòi hỏi sinh lý của nó, Phù Dung xin được làm vợ để đền ơn cứu mạng.
Hai người chỉ đốt nén hương làm lễ rồi giao hoan với nhau. Đó là lần đầu tiên Phù Dung ân ái với con người. Ngoài vấn đề tình nghĩa, nàng thất vọng vì thằng nhỏ tuy tràn đầy sinh lực nhưng không đem lại cho nàng những cảm giác tuyệt vời như nàng đã biết nơi rừng thẳm. Nhưng không sao, nàng có thể dạy cho nó, như chị Giáng Tiên đã dạy cho các loài vật.
Hết

[top]

Posted by Xmen on 07:41 | No comments

Cô giáo Liên
Phong vừa cầm ly nước ngọt vừa đi vòng vòng từ phòng này sang phòng nọ của căn nhà biệt thự rộng rãi. Lớp thảm trắng xóa dầy cộm trên sàn nhà, cái sàn gỗ bóng loáng màu nâu nhạt ở ngoài hành lang và trong nhà bếp – tất cả vẫn còn thơm cái mùi mới toanh của căn nhà vừa được xây cất xong. Buổi tiệc tân gia của người bạn cũ mới bắt đầu chiều hôm đó. Các bạn bè, quan khách đông đảo đứng hoặc ngồi quây quần quanh các bộ ghế sa lông, các bàn ăn, cái quầy ở trong nhà bếp. Trong phòng family room, hai giọng nói quen thuộc của cặp MC đang phát ra từ cuốn video Paris By Night trên màn ảnh rộng của cái TV.

Phong vừa chào hỏi xã giao với bạn bè, vừa lắng nghe những lời bàn tán qua lại của mấy nhóm người tụm năm, tụm bảy trong nhà. Một người phụ nữ trẻ trung ăn mặc bộ đồ áo suit quần tây mầu kem nhạt đang tía lia nói với các bà, các cô trong góc nhà bếp :
- Trời ơi, hôm nay shopping “sale” đại hạ giá mà chị hổng chịu đi. Em mua mấy bộ áo đầm luôn, rẻ lắm....
Ở ngoài cái sàn gỗ “phơi nắng” sau vườn, một đám đàn ông vừa uống beer Heineken, vừa hút thuốc lá, vừa bàn chuyện ồn ào. Một anh chàng thân mình to con, trên người mặc cái áo pull tay ngắn thể thao hiệu Polo đang tuyên bố :
- Mẹ kiếp, thằng VN nào cũng nắm lấy cổ phần “CISCO” không chịu buông ra. Chết thảm hết cả đám, chỉ có mình tao bán kịp lú....
- Hello, Phong.
Một giọng nói ngọt ngào quen thuộc phát ra đằng sau lưng Phong. Chàng quay mặt lại, nhìn bóng dáng người con gái từ quá khứ.
- Hello Liên.
Phong nhếch mép mỉm một nụ cười hiền từ, trả lời bằng cái giọng ấm át của chàng. Liên nhìn Phong một cách khôi hài... hừm... anh chàng này vẫn còn giữ cái nụ cười thư sinh... hì hì... chắc cái tính tình “sợ gái” vẫn chưa thay đổi chi mấy.
- Lâu ngày không gặp.
Nàng toét miệng cười đáp lễ. Liên thở nhẹ, cặp vú nhỏ nhắn của nàng phập phồng sau lớp vải lót bằng satin của cái áo suit jacket. Đôi nhũ hoa tự nhiên se cứng lên làm nàng tự động vòng hai cánh tay đằng trước ngực.
- Sáu năm rồi, Liên.
Phong vừa trả lời vừa thấy môi mình khô khan. Lâu ngày không gặp người con gái mình đã từng yêu thầm. Bây giờ nàng đang đứng trước mặt, nhan sắc xinh tươi ngày nào của cô gái học trò đã được kinh nghiệm của thời gian làm lộng lẫy, quyến rũ hơn.
- Thiệt hả? Trời, lẹ quá há? Bộ Phong đi tới đây “solo” à?
Liên nhìn ngón tay trần bên cánh tay trái của Phong, tò mò hỏi cái câu hỏi đầy ý nghĩa đấy. Phong cúi mặt nhìn xuống sàn nhà thật lẹ, trong lòng thấy hơi ngượng ngùng. Chàng từ từ ngẩng mặt lên, nhìn đôi chân thon thẻo trong bộ suit mầu kem, cái áo ôm bó sát thân eo đều đặn làm nổi bật cái tướng nữ phái của nàng. Đôi môi nàng ướt át, sóng mũi của nàng thẳng thắn, cặp mắt thật là đa tình. Nàng nhìn rất là đẹp!
- Yes, mình vẫn còn.... “single”. Còn... ông xã của Liên ra sao rồi? Vẫn bình thường chứ?
Liên không trả lời, nàng quay mặt ra ngoài vườn, nhìn bóng dáng người đàn ông quen thuộc của nàng, chiếc áo Polo trên người chàng. Nàng đưa tay ra sau cổ, vuốt ve mái tóc mượt mà. Nàng quay cái gót của đôi giày đế nhọn qua lại trên sàn nhà, tự mỉm một nụ cười đầy mạo hiểm trong lòng...
* * * * *
Phố phường vẫn còn vắng. Liên ngồi ở cái bàn ăn phủ khăn trắng ở ngoài vỉa hè. Chỉ còn 30 phút nữa là cái tiệm ăn này sẽ chứa đầy những người làm việc ở các công sở chung quanh ùa ra ăn trưa. Ánh nắng mặt trời mùa xuân chiếu sáng trên mặt nàng. Liên mở cái túi xách tay hiệu Prada ra, lấy cặp kiếng mát Ray-Ban đeo lên mắt. Nàng mở hộp phấn ra, vẽ lại đường son nhạt trên môi.

Đúng, hơn sáu năm trời đã trôi qua từ lúc nàng và Phong tốt nghiệp đại học. Liên nhớ lại cái thời mới ra khỏi trung học khi nàng và Phong bắt đầu quen nhau. Cái tình bạn của nàng và chàng vào thời “mực tím” ấy rất ngây thơ. Cái tướng thông minh kiểu “ông cụ non” của Phong đã làm Liên rất khâm phục. Đã bao nhiêu lần Phong đã cứu vớt nàng trong chuyện học hành bài vở. Trong cái tâm hồn đầy mơ ước của người con gái đang lớn, nàng thấy rất là mê cái tính trầm ngâm, im lặng của Phong. Nhưng nàng không bao giờ dám lộ tình cảm của mình ra cho Phong biết. Cho dù thế, nàng vẫn luôn mong chờ một ngày nào đó Phong sẽ tỏ tình với nàng. Nhưng không hiểu tại sao cả hai người vẫn im lơ. Cũng có thể vì Phong bằng tuổi nàng cho nên chàng coi nàng như là một đứa bạn thân khác phái chứ không phải là người yêu.
Như phần đông các cô gái sinh viên khác cùng lứa tuổi với nàng, khi nàng học đến năm thứ ba, nàng bắt đầu nghĩ đến tương lai đi lấy chồng. Và nàng đã nhận lời hỏi cưới của một anh chàng lớn tuổi hơn nàng, một người đàn ông ăn nói hoạt bát, thích bon chen sôi nổi với cuộc sống. Hai người làm lễ thành hôn ngay sau khi nàng ra trường.
Nhưng sau khi về nhà chồng thì nàng lại thấy mất đi cái niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ. Chồng nàng có sự nghiệp vững bền, làm ông chủ lớn trong cái ngành bán bảo hiểm nhân mạng cho dân VN. Cũng vì cái nghề ấy mà ông chồng của nàng suốt ngày đi nhậu nhẹt hoặc đi đánh tennis với mấy tên buôn bán, rồi còn mê say cờ bạc nữa. Liên thấy rất lẻ loi trong cuộc hôn nhân vô tình cảm của nàng. Nàng cần có người để giúp nàng phân tích cái tư tưởng cô đơn tràn trề. Và sau cái lần tình cờ gặp lại nhau hôm ấy, Liên và Phong thường hẹn nhau vào giờ ăn trưa để tâm sự.

Phong đã tới trước cửa tiệm ăn. Liên đứng lên vẫy tay chỉ chàng lại chỗ bàn ngồi. Hai người vui mừng tiếp đón nhau. Nhìn Liên, Phong thấy như muốn mê man trong lòng. Mái tóc dài đen óng thời nào bây giờ đã được cắt ngắn cao trên vai. Nàng rẽ ngôi từ bên phải sang, mấy cọng tóc trước mặt được uốn cao lên và giữ cong trên trán bằng keo xịt tóc, vài cọng dài rũ xuống đằng trước khuôn mặt trái xoan rạng rỡ. Nàng thấy hơi mắc cỡ dưới cặp mắt soi mói của Phong.
Bình thường thì Phong thường lắng tai nghe nàng nói. Hôm nay, nàng lại im lặng ngồi yên trong khi Phong kể chuyện. Mãi tới lúc người bồi bàn dọn đĩa đi nàng mới mở lời.
- Phong à, có bao giờ Phong nghĩ tại sao hai đứa mình lại chơi thân với nhau thật lâu dài như vầy không?
- Tại sao Liên lại hỏi một câu hỏi kỳ cục vậy?
- Không, thật đó. Tính tình của Liên khác hẳn với Phong....
Phong nhìn nàng thật lâu. Từ lâu nay, Liên đã nằm trong trái tim của chàng, nhưng chàng không hề đủ can đảm mở miệng nói ra cái chữ “yêu” với nàng. Một phần vì chàng tưởng Liên muốn giữ tình bạn cho thật tốt đẹp, một phần vì chàng quá “Quân tử Tàu”. Phong thường vẫn tự nhủ tại sao hồi đó mình không ôm chặt lấy nàng một cú thì mọi chuyện có thể đã xong xuôi rồi.
- Liên không nhớ đến cái câu người Mỹ hay nói à, “opposites attract”?
Đôi lông mày cong của nàng hơi nhíu lại khi nàng nghe câu ấy. Nàng hỏi ngược lại.
- Yes, Phong, but will it last?
Cái không gian nhỏ bé giữa chàng và nàng lúc ấy thật im lặng, khó mà diễn tả. Bất chợt Liên quay mặt lên nhìn Phong bằng cặp mắt sáng long lanh.
- Phong à... những cuộc hẹn hò của tụi mình... rồi sẽ đi đến đâu?????
Câu hỏi của nàng như một tia sét đánh vào trái tim của Phong làm tâm thần của chàng chấn động. Chàng vẫn mặc cảm vì mình mắc cái tính “nhát gái”. Hôm nay, không biết vì bị một động lực vô hình nào thúc đẩy, Phong lại chơi liều. Chàng đặt bàn tay ấm át của chàng lên năm ngón tay dài của Liên. Chàng bóp chặt lấy bàn tay mềm mại dịu dàng ấy với đầy giác cảm hiểu biết lòng nhau...
* * * * *
Cánh cửa phòng motel đóng sập lại sau khi Liên và Phong bước vô trong phòng. Màn cửa sổ khép kín làm hai người đứng trong bóng tối mù mịt, cho dù lúc ấy đã gần 2 giờ trưa. Trong phòng không có một tiếng động ngoài tiếng rè rè của cái máy điều hòa không khí. Bất chợt Liên ôm choàng lấy Phong. Nàng đặt đôi môi nóng bỏng của nàng lên môi Phong, khao khát ngấu nghiến hôn chàng một cách thật say mê nhiệt tình. Phong hơi ngạc nhiên trước cử chỉ táo bạo của Liên. Chàng hơi bỡ ngỡ làm Liên cũng thấy mắc cỡ. Nàng vội vã buông Phong ra, quay mặt bước vô giữa phòng.
Phong lúng túng tìm thấy cái nút mở đèn trên tường. Ánh sáng vàng huyền diệu của cái đèn ngủ bên cạnh giường hiện lên trong căn phòng ấm cúng. Liên cũng thấy trong lòng rung động, nàng vẫn cảm thấy được cái hơi thở ấm của Phong trên môi nàng. Nàng thấy thân mình nàng nhột nhạt khó thở, nửa vì e thẹn, nửa vì nứng.
- Tắt đèn đi, Phong.
Bóng tối lại bao phủ quanh hai người. Phong đứng yên giữa căn phòng, im lặng nhìn bóng dáng nhỏ bé của Liên trên cái giường. Nàng không nói một lời, với tay xuống chân cởi đôi guốc cao ra. Nàng lặng lẽ quay mình sang phía khác, hai bàn tay từ từ cởi nút áo trước ngực ra. Nàng lột mảnh áo blouse ra khỏi mình, để hở lộ cái lưng dài, đôi vai nhỏ, cái áo nịt ngực mầu đen làm làn da trắng như tuyết của nàng nổi bật lên. Trống tim của Phong cũng đang đập từng nhịp điên cuồng. Chàng cảm thấy các mạnh máu đang chạy ngược từ tim xuống hạ bộ, làm dương vật của chàng cương cứng lên như thép ở trong quần. Chàng loay hoay cởi giày và bộ đồ đang mặc trên người ra.
Liên nhỏm mông lên khỏi mặt nệm, với tay thả lỏng cái váy đầm xuống khỏi cặp chân tuyệt vời của nàng. Nàng vòng tay ra sau lưng cởi cái áo nịt, vứt nó lên mặt đất. Một tay nàng che đậy bộ ngực trần, tay kia nàng kéo cái mền và tấm vải ra đang phủ kín nệm giường xuống. Trên mình nàng bây giờ chỉ còn cái quần lót bằng cotton mầu đen có đường viền trắng. Trên đường viền có cái dấu hiệu “CK” nhỏ. Nàng chui vô dưới tấm vải ra mỏng, chờ đợi. Phong cũng leo vô trong chăn từ phía bên kia giường, trên mình chàng chỉ còn mặc độc nhất cái quần đùi. Hai người ôm xiết chặt nhau trong vòng tay, hai đôi môi nồng nhiệt tìm kiếm hơi ấm của nhau trong bóng tối.
Phong hôn nàng đắm đuối, một tay chàng vòng sau cổ nàng, bàn tay kia thám hiểm một cách dè dặt trên thân mình người thiếu nữ. Chàng vuốt hai ngón tay theo đường xương sống của Liên, vuốt lên lớp da mát rượi trên cánh tay nhỏ nhắn, lên gò má cao, lên cái đầu mũi của nàng. Phong vuốt ve nàng một cách thật nhẹ nhàng. Đây là lần đầu tiên chàng được thưởng thức trái đào cấm từ vườn cây cõi thiên thai. Khi chàng bóp tay lên cặp vú nhỏ bé của Liên thì nàng rên lên một tiếng nhẹ. Nàng đặt tay nàng lên cổ tay Phong, thúc đẩy chàng xoa bóp mạnh mẽ hơn. Phong luồn bàn tay xuống giữa đùi Liên, đặt bàn tay lên trên cái mons de venus của người đẹp. Liên hơi chồm người lên như bị điện giựt, nàng rên nhẹ trong cổ họng, vòng cánh chân của nàng lên đùi Phong, dùng sức kéo Phong sát vô lòng nàng. Đầu lưỡi nàng cuốn lấy lưỡi chàng liên tiếp như cơn gió lốc. Nàng đút tay chàng vô trong đáy xì-líp. Nàng rên lên thật lớn khi nàng cảm thấy đầu ngón tay của chàng đâm sâu vô trong mớ lông đen dầy, vô quá cái cửa mình đang ướt đẫm với dâm thủy. Liên với hai tay xuống tụt luôn cái xì-líp ra khỏi mông, trườn mình kéo miếng vải xuống đùi. Nàng cọ quậy bàn chân để đá cái quần lót ra khỏi mắt cá chân. Nàng với tay nắm lấy chiếc quần đùi của Phong, kéo nó xuống thật mạnh mẽ. Con cu nóng hổi nhỏng lên, cạ lên trên làn da mịn mà của cặp đùi nàng làm Liên giật nẩy mình. Phong lồm cồm leo lên trên mình nàng. Chàng vội vã cử động, cố đẩy đầu cu vào trong lỗ âm đạo. Vì chàng quá xúc động làm con cu cứ trượt lên trượt xuống theo hai cái mép âm hộ. Liên mỉm cười nắm lấy dương vật, giúp người đàn ông vào hang động cấm. Ôi, làn da thịt mềm mại trơn tru nóng bỏng trong mình Liên bóp chặt lấy con cu làm Phong ngây ngất. Chưa bao giờ chàng được thưởng thức cái khoái cảm rùng mình như vậy. Chàng không còn tự kềm chế được nữa, Phong thụt cu ra vô một vài lần, nghiền răng bắn tinh khí ào ào ra hết.
Phong gục mình xuống trên người Liên, trong lòng thấy thật là ngượng. Liên vòng tay ra sau cổ Phong, vuốt ve vai chàng thật nhẹ. Nàng nói nhỏ vô tai chàng.
- Đây là lần đầu... hở.. Phong?
Chàng gật đầu một cách xấu hổ trong bóng tối. Liên nhẹ nhàng đẩy Phong nằm ngửa trên nệm. Nàng leo lên nằm lên trên người Phong, thở nhẹ bên tai chàng.
- Nằm yên đi anh, không sao đâu.
Nàng từ từ trườn mình xuống. Nàng cạ đôi vú của nàng lên trên ngực, trên bụng của Phong. Liên liếm nhè nhẹ lên trên đầu vú của Phong, liếm bên phải, rồi liếm sang bên trái. Nàng tụt mình xuống phía dưới, lấy tay nắm lấy con cu mềm nhũn, rồi cúi mặt xuống, há miệng mút lấy đầu cu. Nàng mút lên, mút xuống cho dương vật cứng trở lại, rồi nàng tự thấm thật nhiều nước bọt trong miệng lên trên đầu lưỡi. Liên dùng lưỡi ngoáy quanh khe hở đỏ hỏn trên đỉnh đầu cu, rồi cạ lưỡi thật ướt át lên xuống đằng dưới quy đầu.
Cái động tác khẩu dâm thật điêu luyện của Liên làm Phong sướng phê mình. Liên tự mỉm cười khi con cu của Phong đã cứng ngắc trở lại trong miệng nàng. Nàng là gái có chồng, đã từng trải qua chuyện ái ân chăn gối. Bây giờ nàng đang trổ tài với một chàng trai tân làm nàng càng thấy hứng hởi thêm. Nàng không thể ngờ rằng nàng đã dám ngoại tình. Nàng càng cảm thấy như con chim xổ lồng, nàng như là một cô giáo đang giảng một bài học sinh lý mê ly tuyệt vời cho người học trò “tủ”. Nghĩ đến đó, Liên càng vùi mặt sát vô hạ bộ của Phong. Những sợi lông cứng trên háng của chàng cọ vô đầu mũi làm nàng khó thở, nguyên chiều dài của dương vật chạy tuốt vô trong mồm của nàng. Đầu cu của chàng cạ vô cổ họng làm nàng thấy nhột cổ.
Liên nhả con cu ra, ngồi bật dậy trở lại. Nàng leo lên trên mình Phong, ngồi chồm hổm ở trên hạ bộ của chàng. Nàng đưa tay đặt đầu cu vào cửa mình, rồi từ từ hạ thân mình nàng xuống. Nước bọt của nàng trên đầu cu làm dương vật của Phong chạy tọt vào trong âm đạo một cách dễ dàng. Liên ngồi thẳng lưng trên mình Phong, nàng đặt hai bàn tay của chàng lên trên hai trái vú của nàng. Nàng vòng tay ra sau, nắm lấy hai bắp thịt bên đùi của Phong. Thân mình nàng nhún nhẩy lên xuống, hai mép thịt âm hộ chà lên da thịt của dương vật, tiếng kêu lép chép pha lẫn với tiếng ọt ẹt của lò xo giường.
- Ô, Phong ơi, bóp vú Liên thật mạnh đi.
- Sướng quá, Phong ơi, sướng quá.
Điệu nhịp của nàng càng ngày càng nhanh. Cơn sướng tuyệt đỉnh đang tuôn ra từng đợt theo giòng suối âm thủy tràn trề. Từng âm thanh dâm đãng vang dội lớn lên trong căn phòng nhỏ. Liên quịu mình xuống, ôm chặt lấy Phong, mười ngón tay nàng cấu xé lên bắp thịt trên ngực chàng. Nàng cắn răng lên vai chàng, một tiếng rên thật dài phát ra từ miệng nàng.
- Aaaaa............ aaaa AAAAAAHHHHHHHHHHH.
Tiếng hét đầy nhục dục của nàng cũng làm Phong đạt khoái cảm một lần nữa cùng với Liên. Chàng bóp chặt lấy cặp mông của nàng, bắn từng đợt khí mới vào trong âm đạo. Liên co mông lên xuống liên tục trong cơn sướng của nàng. Nàng vòng một cánh tay ra sau, vừa xoa bóp hai hòn dái, vừa co bóp bắp thịt ở trong âm đạo, vắt sạch hết những giọt tinh trùng cuối cùng ra khỏi mình chàng.

Hai người nằm yên trong vòng tay nhau, thiếp đi trong giấc mộng đẹp tới gần xế chiều. Sau khi thức giấc, Liên đặt tay Phong lên trên ngực nàng. Nàng thở nhẹ bên tai chàng.
- Yêu em một lần nữa đi anh.
Phong phát tiếng cười trong bóng tối.
- Chắc anh không còn sức nữa đâu.
Hai người cười khăng khắc. Chàng đè nàng nằm ngửa ra. Lần này nàng để Phong tự chủ động. Chàng dùng ngón tay, dùng môi, dùng lưỡi thám hiểm khắp thân thể trần truồng của Liên bằng một cách mạnh dạn đầy tự tin. Nàng rùng mình cựa quậy, rên rỉ đầy hồn nhiên theo từng động tác “ôn bài” của anh chàng học trò.....

Trời đã tối. Liên ôm đống đồ trong tay, chạy vô phòng tắm. Nàng ngồi trên bàn cầu, lấy giấy vệ sinh lau chùi ở ngoài âm hộ sạch sẽ, rồi mở bóp lấy một cái bao plastic nhỏ hình vuông mầu hồng ra. Nàng xé bao lấy cái băng vệ sinh pantiliner thật mỏng, gắn nó lên đáy quần xì-líp. Nàng mặc xì-líp vào, rồi mặc quần áo trở lại. Liên vuốt lại mái tóc, trang điểm lại một tí. Nàng và Phong rời cái motel bước ra trở lại đường phố. Liên ôm Phong hôn chàng thật lâu, rồi chia tay từ giã.

Trong lúc đang lái xe về nhà, chất nhờn của nàng pha lẫn với cái chất đàn ông vẫn rỉ ra từ trong âm đạo, thấm ướt lên mảnh giấy mềm của cái băng. Hai đầu vú của nàng lại nhói lên với cái cảm giác khoái lạc của ban trưa. Tự nhiên nàng thấy rất cảm động. Vài giọt lệ ứa ra trên má. Nàng muốn khóc nức nở nhưng nàng cố cắn răng nhịn.

Trong bóng tối của đêm khuya, Phong nằm mở mắt trên cái giường nhỏ bé của chàng trai độc thân. Chàng thấy rất ngậm ngùi khi chàng nhớ lại cái kỷ niệm của “lần đầu tiên” ấy. Đủ thứ ý nghĩ vui buồn chạy lung tung trong đầu óc chàng. Phong cố ru giấc ngủ, tự nhiên chàng chợt nhớ tới câu hỏi của Liên.
“Will it last?”
Thiếu Lâm Cao Thủ
Hết

[top]

9/11/11

Posted by Xmen on 16:35 | No comments

Chuyện tình xóm đạo

Tôi sinh ra và lớn lên ở xóm Lương, xóm tôi và xóm Đạo cách nhau bởi Vườn đào ma.
Người ta kể rằng:ngày xưa ông Vạn Hòa - một địa chủ giàu có và khét tiếng ác ôn - đích thân qua tận xứ Đào Xà Phiên chọn giống và thuê thợ về làm vườn. Vườn đào có đúng 99 cây. Vì sao không là một 100? Ông Vạn Hòa vốn mê tín, làm cái gì cũng có 9. Tiểu thư Vạn Hòa con gái độc nhất của ông, yêu một anh tá điền nghèo. Nhưng ông lại bắt cô phải lấy một công tử phong lưu trên tỉnh. Trước ngày cưới, tiểu thư đã quyên sinh bằng một liều độc dược. Lúc ấy cô đã có mang hai tháng. Trước mộ người ta trồng một cây chuối, bảo rằng khi chuối trổ buồng thì cô sinh con. Có một bợm nhậu bảo một đêm anh ta tận mắt chứng kiến tiểu thư Vạn Hòa mắc võng đưa con trong vườn đào, chính tai anh ta nghe cô hát “Ầu ơ ví dầu...”
Người ta lại đồn: Ngày kia có chú mục đồng bạo gan hái đào, vừa đưa đến miệng đào đã hóa thành con cóc đầy mủ. Miệng chú lở loét mấy ngày sau thì chết. Từ đó vườn đào trở thành vườn đào ma. Không ai dám hái đào. Mặc cho nó rụng nảy mầm loạn xạ. Vườn đào vì thế không còn 99 cây nữa. Có lẽ vì vậy ông Vạn Hòa gặp nhiều chuyện xui xẻo chăng? Vài tháng sau cách mạng tháng tám, bà Vạn Hòa qua đời. Năm 75 đứa cháu cuối cùng cũng vượt biên qua Mỹ.
Còn việc xóm Lương và óm Đạo phân biệt với nhau từ bao giờ thì không nghe ai nói. Chỉ biết rằng xóm Đạo và xóm Lương ít khi qua lại, càng hiếm việc hôn nhân hai xóm. Nếu có thì cô dâu hoặc chú rể xóm Lương phải chịu phép rửa tội của linh mục, rồi học đạo rồi đi lễ nhà thờ như một con chiên thực thụ. Vì vậy, đã có những mối tình tan vỡ. Và điều ấy không biết sẽ tồn tại đến bao giờ nếu như không có một đêm.... tôi nhớ rõ là mùa đào năm 1977.
* * * * *
Trăng thượng tuần một mảnh hình chữ D hoa, treo lơ lửng trên nền trời xanh thẩm, hắc ánh sáng màu ngà xuống vườn đào đặc quánh mùi hương. Đêm tĩnh. Gió lặng. Chỉ có tiếng côn trùng ra rả. Xa xa vài tiếng vạc kêu sương, gọi bạn. Thỉnh thoảng một ngôi sao băng xẹt qua.
Tôi ung dung bước vào vườn đào ma. Và như thường lệ, tôi đến cây đào thứ 12 trước tiên. Vì nó sai trái nhất. Đặt cái thúng xuống đất, lấy chiếc bọc ni lông bỏ vào túi áo, hai tay ôm lấy gốc đào trèo lên bỗng tôi điếng người, tim muốn rớt khỏi lồng ngực: Ở một nhánh cao tuốt ngọn cây “tiểu thư Vạn Hòa” vận nguyên bộ đồ bà ba trắng, tóc xõa dài đang hái từng trái đào bỏ vào chiếc xách đệm máng trên cái chạc nhỏ. Ngoài tôi ra, không phải là “tiểu thư Vạn Hòa” thì còn ai dám đặt chân vào vườn đào ma lúc đêm hôm khuya khoắc thế này! Lũ trẻ chăn trâu ban ngày còn không dám đến gần, nói chi cô gái bình thường đến vào ban đêm. Nếu là đêm đầu tiên đến đây chắc tôi chết giất vì sợ. May là từ 7 năm qua, tôi là “chủ nhân bí mật” của vườn đào. Tôi trấn tĩnh buông gốc đào ra, hai ngón cái nắm chặt hai ngón trỏ tạo thành hai vòng tròn, mắt nhắm nghiền, miệng niệm thần chú! Niệm xong tôi ngước mặt lên, “tiểu thư Vạn Hòa” vẫn tiếp tục hái đào. Tôi dợm chân định chạy thì....... có tiếng rú từ trên ngọn cây :
- Á!........ A! Ù........ A! Ù.......
“Tiểu thư Vạn Hòa” rơi người xuống. Tôi lập tức đưa hai tay ra đón lấy, và ngã chúi về phía trước. Cô gái ngất xỉu. Tôi đặt “tiểu thư” dựa lưng vào gốc đào, vừa bắt gió vừa lay. Phải mất một lúc, “tiểu thư” mới tỉnh. Nhác thấy tôi, “tiểu thư” đã ôm mặt hét lên :
- Ma! Cứu tôi với.
Tôi gắt :
- Cô mới chính là ma đó.
Nghĩ vậy cô buôn tay khỏi mặt và chầm chậm nhìn tôi :
- Anh là người thật chứ?
Tôi dậm chân xuống đất thình thịch để khẳng định mình. Cô bỗng đứng dậy, reo :
- A! Tôi nhớ anh rồi! Anh là Phương, bán đào dạo bên xóm Lương!
- Còn cô không phải là tiểu thư Vạn Hòa chứ? - Tôi hỏi.
- Dĩ nhiên là không!
- Vậy! Cô là ai?
- Anh không nhớ tôi sao? Tôi là Vy, con thầy Năm thuốc rắn bên xóm Đạo.
À! Tôi nhớ ra rồi. Số là năm trước, một đêm má tôi nghe gà dưới ổ la hoang hoắc, tưởng trộm, bà bưng cây đèn trứng vịt xuống xem, ai dè đạp nhằm rắn hổ. Tôi chở bà qua nhà thầy Năm thuốc rắn để chữa. Cả xóm Đạo và xóm Lương chỉ có mình thầy năm là biết chữa rắn cắn. Má tôi được cứu sống. Thỉnh thoảng khi bán đào ngang đó, tôi cũng ghé biếu thầy vài chục, gọi là nhớ ơn. Có lần tôi đã gặp Vy nhưng không chú ý. Mà chú ý làm gì? Tôi là trai Lương. Còn Vy là gái đạo. Hơn nữa má tôi theo Phật giáo có “thẻ” gia đình Phật tử hẳn hoi.
- Thì ra, đào anh bán hàng ngày va biếu ba tôi là đào ma? - Vy chỉ cái thúng dưới chân tôi phán tội.
Tôi thanh minh. Năm 12 tuổi, ba tôi bị trúng gió bại liệt toàn thân. Tất cả tài sản đổ vào thang thuốc cho ông. Được ba năm thì ông mất. Mười lăm tuổi tôi phải gồng gánh nuôi mẹ và thằng em ăn học. Tôi làm đủ thứ nghề, theo mùa..... Mùa đào thì bán đào. Mà vườn đào nhà tôi chỉ có 20 gốc, bán chẳng mấy ngày đã hết. Tôi bỗng nghĩ đến vườn đào ma. Ở đó đầy trái chín. tôi cam đoan với nàng, đào tôi biếu thầy Năm là đào vườn nhà tôi.
Một lúc sau nàng mới cho tôi biết lý do làm sao nàng có mặt tại đây. Thì ra khi nãy, má nàng bỗng kêu thèm đào. Mà đàn bà chửa hễ thèm thứ gì là muốn ăn ngay cho bằng được. Nàng chèo ghe qua nhà tôi mua nhưng nhà không có ai - Lúc chiều thằng em đau bụng tôi và má đưa nó lên Dân y xã chưa về tới - nên nàng về. Nhưng nghĩ đến cơn thèm của mẹ nàng quyết định ghé vướn đào ma.
Tôi hỏi :
- Vy không sợ ma sao?
- Như anh biết người theo đạo Công giáo chúng tôi không tin ma quỷ! - Nàng đáp.
- Vậy sao hồi nãy Vy xỉu?
- Vì tôi nghĩ ngoài tôi ra không còn ai dám đến vườn đào. Khi ngó xuống bỗng nhiên thấy anh. Quá bất ngờ tôi không tự chủ được.
Tôi cười, nàng cũng cười theo. tiếng cười như tan vào ánh trăng.
- Chết rồi! Túi đào tôi còn mắc trên đó! - Nàng chỉ lên ngọn đào, nói.
- Để tôi lên lấy cho.
Tôi leo thoăn thoắt. Thoáng một cái, tôi đã phóng xuống đối diện với nàng, đưa nàng cái túi đầy đào. Vô tình tay tôi chạm phải tay nàng. Bạn đừng cười! Tim tôi đập còn mạnh hơn lúc tưởng nàng là “tiểu thư Vạn Hòa”. Nàng để yên.
“..... cái thủa ban đầu lưu luyến ấy, nghìn năm hồ dễ mấy ai quên”
Bấy giờ tôi mới để ý quan sát nàng. Dưới ánh trăng yếu ớt, nhưng từng đường nét trên gương mặt trái xoan của nàng vẫn hiện rõ mồn một. Mắt bồ câu, Mày vòng nguyệt thanh tú. Mũi dọc dừa. Miệng nhỏ rất có duyên.
- Bí mật của tôi đã bị Vy khám phá! Tôi bắt đền! - Tôi cúi xuống định hôn nàng, nhưng nàng lấy tay chặn lại
- Tôi không tố cáo anh với thiên hạ là may cho anh lắm rồi! Tôi về!
Tôi muốn giữ nàng lại nhưng không có lý do. Tôi muốn nói với nàng một câu gì đó nhưng không thành lời, cuối cùng mới mở miệng :
- Tôi đưa Vy xuống bến nghen!
Nàng gật đầu, chúng tôi men theo con đường đầy cỏ lau xuống bến sông. Nàng bước xuống ghe chèo đi. Tôi bàng hoàng chôn chân. Bỗng dưng, nàng ngừng chèo quay đầu lại :
- Đêm mai anh có đến hái đào không?
Tôi đáp nhanh :
- Có! tất nhiên là có!
Chiếc ghe khuất trong bờ lá.
* * * * *
Đêm ấy, đêm đầu tiên tôi mất ngủ. Đêm sau tôi vẫn xách thúng đi hái đào nhưng lại ngồi dưới bến sông, chỗ nàng đậu ghe hôm qua ngó về xóm đạo. Kìa nàng đang đẩy hai mái chèo. Tôi đứng dậy vẫy tay ra hiệu.
- Tôi... anh biết thế nào em cũng đến!
- Người ta đi hái đao, mắc mớ gì đến anh!
Nói vậy nhưng nàng lại đưa bàn tay nóng ấm, mềm mại cho tôi nắm bước lên bờ. Chúng tôi đi vào vườn đào và ngồi bên gốc đào đêm qua.
- Tặng anh!
Nàng dúi vào tay tôi một viên thuốc trị rắn cắn, được bọc trong chiếc bọc ni-long nhỏ. Suốt hai mươi mấy năm qua, dù đã là người thành phố, nhưng lúc nào tôi cũng giữ nó bên mình như giữ hình ảnh nàng trong tim tôi.
- Anh đi đêm hôm, bỏ theo túi cho chắc! - Nàng bảo.
Tôi vô cùng sung sướng trước sự lo lắng của nàng. hơn nữa tôi biết viên thuốc này nàng đã ăn cắp của cha nàng. Vì thầy Năm không bao giờ cho ai thấy thuốc của mình, chỉ tự tay đổ vào miệng nạn nhân. Có lẽ thầy sợ người ta cướp nghề.
Tôi choàng tay ôm vai nàng, mùi bồ kết thoang thoảng trên tóc nàng làm tôi ngây ngất. Nàng e lệ cúi đầu, bầu má hồng hồng lúng phúng những sợi lông măng dưới ánh trăng đẹp nuột nà, đánh bạo tôi đặt lên nó một nụ hôn.
- Anh này kỳ! - Nàng ngúng ngoảy nhưng vẫn không quay mặt đi chỗ khác.
Tôi bạo dạng lấy tay nâng cằm nàng lên, mặt đối mặt, mắt nàng long lanh nhìn tôi đắm đuối, bờ môi hé mở chờ đợi nụ hôn đầu tiên, chiếc áo bà ba ôm thít lấy bộ ngực phập phồng trong hơi thở mạnh. Mắt nàng đóng lại khi tôi chạm đôi môi khô khốc của mình vào môi nàng. Người nàng run lẩy bẩy hai tay bấu chặt tay tôi. Một chút lúng túng rồi tôi cũng bạo dạng lùa lưỡi mình vào giữa hai môi nàng, cái lưỡi tôi mơn trớn lợi nàng rồi xoắn lấy lưỡi nàng, nước bọt tuôn ra tôi uống hết, một nụ hôn ngọt ngào đầy thi vị mà tôi chưa từng nếm trải. Thời gian như lắng đọng để yên cho đôi trai gái trao nhau nụ hôn đầu đời. Tôi đẩy nàng nằm dài xuống gốc đào mà môi vẫn không rời môi nàng, bàn tay tôi ve vuốt cần cổ láng mịn, rồi nó chạy dần lên bầu vú đang phập phồng, nàng khẽ đặt tay mình lên tay tôi ngăn lại, bất giác nàng động đậy làm thân người chạm vào dương vật cứng ngắc của tôi, mắc cở tôi co chân xích người ra xa, nhưng đầu gối lại chạm ngay vào giữa hai chân nàng. Một tiếng rên nho nhỏ rồi bàn tay đang ghị chặt lấy tay tôi nới lỏng, được thế tôi bạo dạng úp trọn bàn tay lên một bên ngực nàng. Ôi! Cái cảm giác lần đầu tiên được chạm vào người khác phái mới tuyệt làm sao, bầu vú săn cứng. Bàn tay tôi bắt đầu chuyển động theo hình xoắn ốc thỉnh thoảng lại bóp nhẹ rồi lại xoa rồi lại bóp cứ thế không biết bao lâu, cho đến lúc tôi cảm nhận được hai núm vú săn cứng nhô lên khỏi lớp vải lần sần trong lòng bàn tay tôi (nàng chỉ mặc chiếc áo lá bên trong), quá kích thích tôi cúi xuống rồi bạo gan hé môi cắn nó. Cả thân người nàng bỗng rung lên bần bật, chân dũi đạp lung tung, hai tay bấu lấy vai tôi mà ra sức đẩy ra. Tôi phớt lờ làm như không biết rúc đầu vào bộ ngực no tròn miệng há to không ngừng mút như muốn nuốt chửng bầu vú vào họng mình, bàn tay phải tôi đặt lên bụng nàng rồi lần dần xuống giữa hai chân nàng túm lấy gò vệ nữ, dường như nơi đây rịn nước âm ẩm. Ngón giữa tôi đăït vào giữa háng nàng mà chà sát, hơi thở nàng nặng nề thấy rõ... Bất chợt nàng dùng hết sức mình đẩy tôi ra vuốt tóc, rồi đứng dậy :
- Vy phải về... trễ quá rồi.
Rồi bước đi thoăn thoắt về hướng chiếc xuồng.
Tối ngơ ngác ngẩn ngơ, ngồi nhìn bóng nàng thấp thoáng sau những bụi cây.
- Mai em có ra hai đào nữa không? - Tôi nói với theo.
- Hỏng biết nữa? - Nàng trả lời sau khi quẩy mái chèo cho chiếc xuồng trôi ra xa.
Nhiều đêm sau nữa chúng tôi ngồi với nhau trong vườn đào, nơi lý tưởng nhất cho những đôi uyên ương hẹn hò. Cơ hồ một thế giới cách biệt, chỉ có hai người yêu nhau. Cho đến một đêm.
Số là bữa đó tôi đi dự đám giỗ ở xóm trên cũng có uống vào ly rượu. Rượu làm đầu óc tôi quây quần lâng lâng, ngồi bên cạnh nàng mà người tôi nóng ran dương vật cương cứng đau buốt. Chúng tôi nói chuyện vẩn vơ một hồi rồi hôn nhau, được một lát tôi đẩy nàng dưa vào gốc đào rồi hôn hít điên cuồn lên cái cổ trắng ngần của nàng. Nàng nhột vùng vẫy đẩy tôi ra nũng nịu.
- Anh làm gì như hổ đói vậy?
Nàng thì thầm hơi thở phả vào tai làm tôi rạo rực, bờ eo thon thả của nàng nằm trọn trong cánh tay tôi từ lúc nào hỏng biết. Trong đầu tôi bắt đầu toan tính làm cách nào để thỏa mãn tâm nguyện bấy lâu nay. Nàng dựa lưng vào thân cây, dựa ngửa đầu, mắt nhắm lại, tay chân thả lỏng buông xuôi, dưới ánh trắng vằng vặc tôi chiêm ngưỡng thật gần cần cổ cao mịn màng, bộ ngực phập phồng nửa kín nửa hở dưới cổ áo bà ba, ống chiếc quần xoa không biết tại sao chạy tuốt lên gần bẹn nàng làm thấp thoáng cặp chân thon dài trắng muốt trong bóng tối mờ ảo. Bao ý nghĩ quay cuồng trong đầu, tôi phải làm sao đây? Tay tôi bắt đầu xoa bóp hai bờ vai nàng.
- Ahhhhh!!!! - Nàng khẽ rên.
Bàn tay tôi xoa bắp thịt trước ngực nơi giáp với vòng cồ, rồi thình lình tôi luồn tay qua cổ áo, da tôi tiếp xúc trực tiếp với da nàng. Dương vật tôi gục gặc chỏi lên làm phồng cả đáy quần xà lỏn. Trời xui đất khiến thế nào chiếc cúc áo trên cùng bỗng bung ra, làm tôi thấy rõ hai núm vú đang chĩa lên khiêu khích mỗi khi làn gió thổi tung mép áo lên. Nàng không mặt áo lá.
Tôi liều lĩnh úp trọn lòng bàn tay lên hai trái đào tiên nóng ấm. Nàng rút người lại, thân thể tụt xuống, ống quần bị kéo cao lên, đáy quần lót màu đen thấp thoáng ở giữa hai đùi. Tôi hít một hơi dài, đặt môi mình vào môi Vy, bàn tay trượt dần từ vú xuống cái bụng thoi thóp, ngừng lại ở đáy quần lót. Ngón tay tôi khéo léo ven đáy quần lót sang một bên rồi khẽ chạm vào phần da thịt ấm mềm, kéo nhẹ những sợi lông dài mượt mà. Thế là tôi bắt đầu khám phá vùng đất bí hiểm mà tôi hằng ao ước bấy lâu nay.
Nàng ưỡn người, vòng tay ôm cứng đầu tôi, lưỡi tôi như con rắn chui vào miệng nàng, lúc thì vuốt ve đầu môi lúc thì bỡn cợt chót lưỡi, tôi sướng tê người. Lúc này ngón tay tôi đã chạm cửa mình nàng, dâm thủy ứa ra ướt đẫm tay tôi, mông nàng rung rinh hai mép thịt chuyển động như muốn nuốt chửng ngón tay tôi.
Tôi quỳ giữa hai chân nàng, đưa tay cởi hết mất chiếc cúc áo còn lại rồi ghì đầu vào bộ ngực phập phồng. Mùi da thịt con gái, làn hơi hâm nóng của da thịt đàn bà làm tôi choáng váng. Một tay bóp vú, một tay thập thò nơi cửa mình nàng. Mồm tôi nút chặt nuốm vú nàng vừa mút vừa dùng lưỡi đùa giỡn cái núm bắt đầu săn cứng lại. Nàng ưỡn người lên cao hai đùi kẹp chặt eo tôi. Tôi lẹ làng lòn tay vào lưng nàng kéo xuống một chút vùng vẫy nhưng cuối cùng nàng cũng để cho tôi tuột cái quần ra khỏi thân mình, rồi tiện tay tôi lột luôn chiếc áo của nàng. Trên người nàng lúc này chỉ còn chiếc quần lót bé xíu không che kín được bộ phận sinh dục đang phồng lên vì hứng tình. Sau một lúc vuốt ve chiếc quần lót cũng từ từ lăn ra khỏi đôi chân nàng.
Ở vào độ tuổi trăng tròn thân thể nàng đã nảy nở trọn vẹn: hai trái vú căng tròn đầy đặn với hai núm vú đẹp không thể tả, bụng phẳng lỳ, hai đùi thon dài ở chỗ nối là chùm lông đen muốt óng mượt tựa như lớp lông tơ của quả đào, hai mép thịt vồng lên trông như đường khất của trái đào. Cái đường chẻ bên dưới chạy dài mất hút giữa hai háng. Bụng tôi áp vào háng nàng, nó nóng ấm làm sao ấy, đám lông rậm rạp trên mu cọ vào bụng tôi làm tôi nhột nhạt.
Tôi gục đầu lên âm hộ nàng, dùng mồm mút lấy hai mép thịt vun đầy đẫm nước nhớt đồng thời ngọ ngoạy cái lưỡi giữa chúng. Lưỡi tôi lướt dọc đường rãnh, chất nhờn mằn mặt trơn trợt ở đầu lưỡi, tôi le lưỡi ấn mạnh vào. Nàng rú lên, nẩy mông ép âm hộ sát vào mặt tôi, toàn thân giật giật...
Tôi quỳ thẳng dậy tuột quần xa lỏn, rồi chĩa đầu dương vật ngay cửa mình nhơn nhớt của nàng đút thẳng vào. Cửa mình trơn trợt, không khó khăn lắm khi tôi hẩy mông một cái dương vật đã chui tót vào âm đạo. Sướng bủn rủn cả người, dương vật nằm trong âm đạo thít chặt sướng làm sao, từng đợt, từng đợt, âm đạo như vuốt bóp thằng nhóc làm tôi thiếu điều muốn xuất tinh. Tôi trấn tĩnh rồi bắt chuyển mông thụt ra, thụt vào. Miệng nàng cắn chặt ngăn tiếng rên khoái cảm muốn thoát ra khỏi miệng nàng, tay bấu chặt eo tôi rồi lại đưa lên xoa nắn hai trái vú đang tưng lên theo từng cái nắc của tôi. Tôi cúi xuống nhìn thấy rõ dương vật mình bóng loáng dâm khí của nàng ẩn hiện giữa hai chân nàng. Tôi lim diêm mắt tận hưỡng cái sướng lan dần khắp cơ thể, nhất là chỗ hai cơ thể đang tiếp xúc với nhau. Cửa mình nàng bắt đầu bóp lấy gốc dương vật tôi vuốt ngược ra ngoài, tinh khí tôi như muốn phọt ra theo từng cái vuốt. Tôi ghì chặt mông nàng, cả người ưỡn tới trước. Hai tay nàng choàng lấy cổ tôi đu người lên, như móc cả thân thể vào thằng nhóc đang dựng ngược của tôi. Tôi thóc dương vật vào thật sâu, sâu mà tôi có thể rồi kéo sát thân thể trần truồng của nàng vào người. Toàn thân tôi giật từng đợt một, mỗi cái giật là một giòng khí phụt ra, áp lực trong người nhẹ dần theo từng dòng khí phọt ra. Nàng trân người, toàn thân căng cứng bất động, nhưng âm đạo thì co thắt như muốn vắt hết những giọt tinh khí cuối cùng trong cơ thể tôi.
Thân thể tôi bắt đầu mềm nhũn, dường như nàng cũng vậy. Hai đứa tôi nằm im trong im lặng bối rối vô cùng, tôi không biết phải làm sao tiếp theo nữa đây, dương như mọi sinh khí trong cơ thể tôi tan biến đi đâu mất hết.
Chợt nàng quay đầu sang tôi, nói khẽ :
- Anh có yêu Vy không?
- Có! Nhiều nữa là đằng khác.
Nàng không nói gì nữa rồi hôn nhẹ lên môi tôi, bảo đi về không mọi người bắt gặp. Bọn tôi vội vã mặc quần áo vào rồi bịnh rịn chia tay nhau về.
Tôi thưa chuyện với má. Má tôi cạy bà mai qua nhà nàng. Tôi phập phồng. Lúc về má tôi hầm hầm. bà mai kể: Ba má nàng là người tiến bộ, không tính chuyện giàu nghèo. Hơn nữa ông có ít nhiều thiện cảm với tôi trong những lần gặp trước đây. Vì vậy, ông bà chấp thuận gả Vy cho tôi. Song, ông có một điều kiện là tôi phải chịu phép rửa tội và vào đạo. Má tôi không đồng ý. Đã vậy, bà còn bảo, bà có ý định khi cưới nàng về sẽ bắt nàng bỏ đạo Công giáo để theo đạo Phật và ăn chay trường, để khi đến hội Long Hoa gì đó được lên Tiên giới. Vậy là hai bên nổ ra một cuộc tranh luận vừa nhằm bảo vệ đạo giáo vừa nhằm lôi kéo “cô dâu”, “chú rể” về phía mình. Cuộc tranh luận càng lúc càng gay gắt. Thấy tình hình không ổn, bà mai kéo má tôi xuống xuồng bơi thẳng một mạch về nhà.
Đêm ấy, tôi đã ngồi ở Vườn đào ma đợi nàng cho đến khi con chim chìa vôi gọi sáng.
Và, nhiều đêm nữa, nàng vẫn không đến. Rồi cậu tôi đi kháng chiến mười mấy năm, về tìm em gái. Ông đưa mẹ con tôi lên Sài Gòn sinh sống. Ở thành phố, má tôi trở thành người buôn bán nhỏ. Tôi vào học bổ túc theo tiêu chuẩn “gia đình cán bộ”. Rồi vào ngành viết lách.
Vào mùa đào chín của hai mươi mấy năm sau, nhân một chuyến công tác về quê cũ, tôi thăm lại vườn đào năm xưa. Như có phép lạ, vườn đào đã biến thành nhà nuôi dạy trẻ xinh xắn. chỉ có một gốc cây duy nhất ở trước sân, gốc to, da mốc thếch nhưng cành lá vẫn sum suê và đầy trái chín, chứng tỏ được chăm sóc rất kỹ. Dưới gốc cây lũ trẻ đang quây quần bên một nữ tu
- Chào chú! - Một đứa bé trông thấy tôi lễ phép cúi đầu chào.
Tôi đứng sững lại trân trối nhìn soeur. Mắt soeur xa vắng. Nhưng vẫn vương lại nét long lanh thời son trẻ.
Soeur nhỏ nhẹ :
- Chào ông! Xin lỗi ông đến có việc gì?
Tôi giở nón cầm tay.
- Vy không nhận ra.. a.... tô..i sao?
- Ông đã thiếu mất một tiếng soeur!
Tôi hiểu ý nàng :
- Tội tình gì vậy Vy ơi?
Nàng quay người bước đi. Lũ trẻ ngơ ngác. Tôi bước theo nàng vào phòng khách. Giọng soeur Vy trầm trầm....
Sau cái bận má tôi và ba má nàng “tranh luận”.... nàng biết mối tình đầu của hai đứa tôi không cókết quả. Nàng có ý định bỏ trốn cùng tôi đi thật xa, nhưng rồi nàng nghĩ, không lẽ nhưng đôi trai gái Đạo và Lương yêu nhau đều phải bỏ trốn sao. Nàng muốn làm một điều gì đó để xóa bỏ ngăn cách hai tôn giáo, đặc biệt là trong hôn nhân. Nàng muốn chứng minh trai gái khác đạo lấy nhau vẫn hạnh phúc. Nhưng đó là một việc quá lớn đối với một con chiên bình thường như nàng. Muốn thực hiện nàng phải có chút địa vị trong đạo. Vậy là nàng quyết định trở thành tu sĩ. Về giáo phận này nàng xin với chánh quyền phá bỏ vườn đào ma, chỉ giữ lại cây đào thứ 12 (Vì sao chắc các bạn cũng biết) để xây nhà giữ trẻ cho hai xóm Đạo và Lương. Thật ra nàng muốn xóa bỏ vườn đào ma mấy chục năm qua ngăn cách hai xóm. Khốn nỗi, người ta không dám đốn đào, vì sợ tiểu thư Vạn Hòa. Nàng phải tự tay cầm búa đốn cây đầu tiên.... Và nhà giữ trẻ mọc lên là cầu nối, là nơi gặp gỡ, làm quen giữa trai gái hai xóm Đạo và Lương. Nàng đã chủ trương thuyết phục các bậc cha mẹ hai xóm cho trai gái được tự do yêu nhau. Đến nay đã có 15 cuộc hôn nhân như vậy và họ sống rất hạnh phúc.
Kể xong souer Vy hỏi tôi về chuyện gia đình :
- Ông được mấy cháu rồi?
- Hai, souer ạ!
- Bà chắc cũng là người nhà nước?
- Vâng! Nhà tôi công tác ở ngành Y!
- Tôi luôn cầu Chúa ban phước lành cho ông.
Tôi lấy viên thuốc chữa rắn mà lúc nào cũng khư khư bên mình ra. Nàng dửng dưng :
- Ông là người thành phố rồi! Còn giữ nó làm gì?
- Làm gì ư? Cũng như souer, đã là tu sĩ sao không đốn bỏ cây đào thứ 12!
Souer cúi khẽ, giấu đôi mắt buồn. Tôi ngậm nguồi :
- Giá như...
Souer Vy ngước lên, cắt lời tôi :
- Mọi việc trên đời sao lại có thể giá như, phải không, thưa ông?
Nàng tiễn tôi ra sân. Bất giác hai chúng tôi đều dừng lại ở gốc đào. Nơi đây, hai mươi mấy năm trước, vào một mùa đào chín...
Phương Vy
Hết

[top]