Hiển thị các bài đăng có nhãn tuyển tập truyện nguoi lớn hay nhất. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tuyển tập truyện nguoi lớn hay nhất. Hiển thị tất cả bài đăng

11/11/11

Posted by Xmen on 07:52 | No comments

Cô giáo Tuyết - Phần một
Tôi tên là Cường. Ngày hôm nay là ngày cuối cùng tôi ở lại Việt Nam. Lòng bồi hồi bâng khuâng không biết cho tương lai sau này. Mới một tháng trước đây, tôi nhận được thư bảo lãnh do cậu tôi bên Úc gửi qua cho tôi qua bên đó. Cha mẹ tôi thì đã qua đời sau một tai nạn xe cộ để lại mình tôi với cậu hai và ông nội. Ông tôi cũng đón lẽ theo tôi bên đó để đoàn tụ bên Úc nhưng ông nói ông đâu còn sống bao lâu nữa đâu mà phải lìa xa quê cha đất tổ này. Tôi không muốn xa ông, xa bạn bè, xa đất nước nhưng vì ông và chú tôi mong muốn tôi thành tài bên xứ người nên tôi cũng ngậm lòng cất bước ra đi.

Sau hơn 9 tiếng đồng hồ ngồi máy bay, cuối cùng tôi cũng đã đến được Úc Châu. Tôi bỡ ngỡ bước ra phi trường mà dòm tới lui xem ra ai đón tôi. Vòng quanh phi trường Melbourne là đủ loại dân tàu, tây, ấn làm tôi mờ mắt mà đi kiếm ông cậu yêu dấu của tôi. Kiếm hoài kiếm không thấy, bực mình, tôi ngồi vào một chiếc ghế bang công mà thở dài. Rồi đột nhiên tôi thấy một cô thiếu nữ Á châu trạc chừng 23- 24 gì đó chạy đến tôi và hỏi :
- Em là em Cường phải không?
Tôi bỡ ngỡ đáp :
- Dạ phải! Chị là...???
Giọng người con gái ấy êm diệu phát ra :
- Chị là chị Tuyết, là hàng xóm thân của chú Phúc (tên của cậu tôi). Hôm nay chú em bận chuyện quan trọng nên nhờ chị đến đón em về nhà.
Dù đã hiểu, nhưng tôi còn dè dặt :
- Chị không nhận lầm người phải không chị Tuyết?
Cuời mỉm, chị đưa tôi tấm hình lúc tôi chụp hai năm trước gửi qua cho cậu tôi đưa tôi :
- Đây nè! Em xem hình cậu trai trẻ “đẹp trai” trong hình phải là em hay là người khác đây?
Ngượng ngùng, tôi dạ lí nhí theo chị Tuyết ra xe. Chiếc xe của chị Tuyết là một chiếc xe Ford đời mới. Tôi đoán rằng đời sống của chị cũng thuộc loại khá giả. Ngồi trong xe, mà tôi lặng thinh không dám cọ quậy gì. Có lẽ tôi vì mắc cỡ với tiếp xúc phái nữ và nhất là chị Tuyết lại là một người phụ nữ đẹp và duyên dáng. Lắm lúc tôi lại liếc mắt nhìn lấy chị. Chị Tuyết có một khuôn bầu dục, và một cặp mắt vui tươi và linh động mái tóc nhuộm nữa vàng xoã ngang vai tạo cho chị một nét đẹp trẻ trung đầy sức sống. Chiếc xe cũng như cá tánh chị được xếp đặt ngay ngắn và bốc tỏa một mùi xạ thơm. Có thể là do từ mùi thơm xe hay là do mùi thơm do người chị tỏa ra. Tôi ngây ngất ở đó mà liên tưởng đủ thứ chuyện. Trên đường về nhà, chị Tuyết hỏi tôi đủ mọi chuyện, nào là dạo này Việt Nam có gì mới không? Rồi ở Việt Nam tôi có sở thích hay bạn bè gì không? Tôi bị cuốn cút bởi giọng nói của chị, tôi đã hoà dẫn vào cuộc trò chuyện. Chị Tuyết đã tạo cho tôi một cảm giác dễ chịu để tôi bộc lộ tâm sự mà tôi hằng ôm ấp bấy lâu. Chị Tuyết như một người chị hiền biết lắng nghe và dễ thông cảm cho tôi. Cuộc trò chuyện với chị làm tôi hiểu rõ về con người chị hơn. Chị là một cô giáo dạy lớp ESL trong trường trung học Springvale. Ba mẹ chị sống bên Mỹ nhưng chị dọn qua bên Úc ở với chồng mới dạo có hai, ba năm trước đây thôi. Rủi cho chị là chồng chị bất hạnh qua đời sau một vụ cướp ngân hàng mà chồng chị bị bắn chết khi từ chối giao ra tủ hàng bí mật có tài liệu quan trọng của nhưng công ty quốc tế. Hiện giờ chị sống độc thân và thừa hưởng di sản của chồng và tiền bồi thường tử nạn từ công ty bảo hiểm. Chị tâm sự với tôi rằng, đời sống chị không còn phải lo lắng về vật chất nữa nhưng chị lại không muốn ngồi yên một chỗ mà quyết định làm gì đó cho xã hội để quên đi thời gian. Tôi như muốn khuyên chị nên kiếm một người đàn ông khác nhưng lại sợ chị Tuyết chưa quên mối tình cũ e làm mích lòng nhau......

Rồi cuối cùng chiếc xe đã dừng trước cửa một căn nhà lầu hai tầng. Chị Tuyết nói đây là nhà của cậu tôi. Rồi đột nhiên một người đàn ông mở cửa nhà. Tôi nhận ngay đó là cậu tôi. Cậu tôi trông già đi rất nhiều. Mái tóc đã có phần bạc màu. Nhưng trên khuôn mặt ấy tôi còn nhận ra được vẻ hiền hoà và thân thiện của thưở nào. Tôi chạy vội đến ôm chầm lấy cậu mà lòng mừng rỡ vô cùng. Từ ngày cha mẹ tôi chết đi, chú và ông là hai người thân nhất còn lại bên tôi. Vì chú độc thân nên coi tôi như là con ruột của chú. Rồi cuối cùng cuộc gặp gỡ ngày đầu đã xong xuôi tốt đẹp. Trời lúc đó đã xế chiều, sau một buổi ăn chiều thân mật với cậu và chị Tuyết, tôi về căn phòng mới dọn mà lăn ra ngủ khì khì.
Không biết đã bao lâu, tôi cảm giác như có ai đang lay thức tôi dậy. Ráng mắt nhắm mắt mở, tôi thấy chị Tuyết đang dòm tôi mà miệng cười chủm chỉm thiệt có duyên. Tôi giật mình thức giấc. Trời ơi, đêm qua tôi có nằm mơ thiệt nhiều về chị Tuyết. Tôi mơ thấy tôi được chị yêu thương, rồi tôi được chị ôm ấp vào lòng tỏa hơi ấm hương nồng sang cho tôi. Lòng tôi rạo rực quá. Không biết chị Tuyết có nghe tôi nói mớ những lời tâm sự ôm ấp của tôi không? Tôi choàng dậy, bỡ ngỡ hỏi chị :
- Ủa chị Tuyết, có chuyện gì không?
Chị hiền hỏa cười mỉm chi nói với tôi :
- Cậu em tôi ơi, đã 10 giờ sáng rồi sao chưa chịu dậy nữa vậy? Chú Phúc đã đi làm sớm nên chú nhờ chị qua kêu thức em dậy đó! Lẹ lên, thức dậy tắm rửa ăn sáng xong chị chở em đi mua đồng phục cho trường mới rồi chị còn dẫn em đi tham quan khắp nơi nữa.
Tôi lí nhí dạ theo mà trăm điều ngổn ngang tơ lòng. Tại sao cậu tôi lại thân với chị Tuyết quá vậy? Rồi mình sao lại cứ tưởng tượng để mong chị Tuyết ôm ấp lấy mình?? Thừa hiểu trong lòng là sẽ không bao giờ có chuyện như vậy mà tôi vẫn không ngừng suy nghĩ đến nó. Thế rồi, sau khi súc miệng, đánh răng và tắm sáng xong, tôi theo chị đi ra trung tâm chợ để kiếm đồ ăn sáng. Ăn xong, chị chở tôi lên một hãng bán quần áo khá xa nhà tôi để mua lấy đồng phục học sinh. Trên đường đi, chị Tuyết vui miệng kể về quan hệ giữa chị và cậu tôi và những gì cậu tôi an bày cho tôi trong thời gian tới. Chị kể rằng chị quen biết cậu tôi ngay từ ngày đầu khi đến Úc. Vì cùng là người Việt Nam nên cậu tôi và hai vợ chồng chị rất thân với nhau. Khi chồng chị qua đời, cậu tôi phụ giúp chị đủ chuyện về đám tang cũng như an ủi tinh thần cho chị. Quan hệ từ đó giữa hai người gần nhau hơn. Chị Tuyết hàng tuần vẫn thường qua dọn dẹp nhà cậu tôi, và bù lại, chú tôi cũng thường xuyên cắt cỏ và sửa những đồ điện bị hư trong nhà chị. Cậu tôi là một kỹ sư giỏi cho một hãng computer nổi tiếng nên rất giàu có. Năm nay cậu tôi đã ngoài năm mươi mấy gần sáu mươi, cái tuổi chuẩn bị hưởng tuổi già. Có thể nói bây giờ cậu tôi chỉ muốn sống trong tình gia đình, và mong tôi học hành đến nơi đến chốn là cậu đã mãn nguyện rồi. Một bên mất chồng, còn một bên cô hiu tuổi già nên họ đùm bọc nhau như hai chú cháu ruột thịt. Cậu tôi dự định cho tôi bắt đầu học lớp 10 bên đây để tôi thích nghi dần với những môn học bên đây và sang năm tới sẽ để tôi tự chọn những môn học mình thích cho hai năm VCE này.
Đến cái hãng đó, chúng tôi lựa chọn đồng phục xong cũng hơn một tiếng mấy đồng hồ. Khi ra về, chúng tôi lại gặp chuyện bất trắc. Trên đường ra carpark, có một gã da trắng xằng bậy đến chúng tôi và móc con dao nhọn hoắc chĩa về phía chúng tôi ra hiệu phải đưa túi tiền cho hắn. Vì đó là một con hẻm nhỏ vắng lặng nên ít người lui tới. Chị Tuyết hoảng hồn, tay lập cập đưa túi tiền cho nó còn tôi thì bất lực nhìn nó mà không biết phải làm gì. Thằng Úc rặc đó to con và đô lắm nên tôi có phần sợ cộng thêm tay gã lại có con dao sắc bén cứ chĩa về hướng tôi thì còn làm gì được nữa. Sau khi cầm lấy túi tiền, gã dòm ngó tới chị Tuyết mà đôi mắt cú vọ đó cứ ngó vào cặp ngực căng tròn của chị mà như thấy hết nhưng gì nằm sau lớp áo vải đó. Chị Tuyết sợ sệt lùi lại mấy bước cả thân mình chị rung lên vì sợ. Gã Úc ấy đột nhiên đưa cánh tay nhơ nhám của gã sờ lên cặp tuyết lê của chị Tuyết. Chị ấy giật nẩy mình, nét mặt xanh xao và đầy vẻ sơ sệt cũng như phẫn uất. Lửa giận tôi bùng bùng nổi lên, tôi bước đến dang tay trước người chị và chặn lại thằng Úc đô con kia. Gã Úc thấy có người ngăn chặn nên nóng giận xô mạnh tôi ra một bên. Sức gã đó quả là mạnh như trâu nên tôi bị bắn vô bức tường một cái “rầm” mà toàn thân đau nhức. Tôi đã nóng giận thiệt sự. Tôi quyết không cho gã đụng tới người chị Tuyết và cũng quyết trả thù mối nhục vừa qua, tôi phóng người đến đấm một quyền thôi sơn lên mặt hắn. “Bình” cú đấm ấy đã làm hắn xiển tản và chân đứng không vững. Một chiếc răng rơi ra từ miệng gã. Gã Úc rầm to lên một cái tay phải dùng dao đâm loạn xạ lên người tôi. Tôi cố gắng dùng những thế tránh né học được ở võ Tây Sơn Nhạn mà lách né luôn hồi. Những bài bản học suốt sáu năm qua bây giờ đã phát hiệu quả. Càng đánh gã Úc càng mệt nhào mà cứ vẫn đâm vào khoảng không khí. Tức mình, gã quay sang phía chị Tuyết mà dùng dao thọc mạnh hướng về chị. Chị Tuyết hoảng hồn và la lên :
- Trời ơi!
Trong tình thế hiểm nghèo ấy, tôi bất chấp nguy hiểm phóng đến trước người chị, ngăn chặn mũi dao nhọn hoắc kia cứ lao vung vút đến. Bên hông tôi đột nhiên nhói đau dữ dội. Lưỡi đao vô tình ấy đã xuyên ngang bên hông tôi và máu tươi đã lả tả trào ra. Trong trí óc tôi bùng ra một tia ý nghĩ, “ráng lên Cường, mày không thể gục được, mày gục xuống là chị Tuyết sẽ bị hãm hiếp”. Tôi rú lên môt tiếng vang dội, cơ thể tôi nhấc lên, phóng một cú phi cước, tuyệt kỹ mà tôi rèn luyện suốt những ngày, tháng dài, đá vào mang tai của gã Úc kia. “Bầm, Rầm” gã Úc ấy bị gục vì cú đá hết sức mình của tôi và tôi cũng rơi xuống cái “ịch” và ngất đi trong một nụ cười héo hắt.
* * * * *
Trong cơn mê, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng xe cứu thương, tiếng chị Tuyết khóc nức nở và tiếng nghẹn ngào của cậu tôi. Rồi tôi lại mơ đi...
Khi tôi tỉnh dậy, thấy chung quanh là một màn đêm dày đặc, rồi mũi tôi ngửi được một mùi hương quen thuộc. Dòm qua bên phải, tôi thấy chị Tuyết đang ngủ gục bên giường tôi. Có lẽ chị đã ở đây lâu quá nên nét mặt chị bơ phờ hẳn đi. Dòm chị Tuyết ngủ, tôi thấy chị đẹp vô cùng. Nét đẹp sắc sảo mặn mà của chị tạo lộ nét tuyệt vời của người phụ nữ thời nay. Chị có khuôn mặt đầy đặn và đôi lông mày lá liễu tạo ra một nét xuân sơn ảo mộng. Làn da của chị trắng mịn như tên của chị và mái tóc mượt mà và pha lẫn với nhuộm vàng óng ánh trông chị Tuyết thật diễm tuyệt. Tôi khẽ lay động mà toàn thân đau nhức. Chị Tuyết chợt thấc giấc. Có lẽ chị nhạy cảm có người lay động nên tỉnh lại. Thấy tôi đang ngồi dậy, nét mặt chị lộ vẻ hân hoan. Chị nói với giọng thật truyền cảm :
- Em Cường! Em tỉnh rồi hả? Ôi em đã ngủ hơn suốt ba ngày ba đêm rồi đó. Em làm chị và chú Phúc lo lắng quá!
Chị đứng dậy tính bấm chuông kêu bác sĩ nhưng bị tôi cản lại. Tôi nói với chị là để tôi nằm nghỉ chút lát nữa rồi hãy kêu. Chị chiều ý tôi. Chị Tuyết khẽ kể lại những gì đã xảy ra khi tôi ngất xỉu. Lúc đó, chị Tuyết bàng hoàng quá độ, chị vội gọi xe cứu thương và cảnh sát đến. Không đầy năm phút sau, xe cứu thương chở tôi và thằng ăn cướp vô bệnh viện còn chị bận rộn gọi cho cậu tôi và lo thủ tục nhập viện cũng như hồ sơ với cảnh sát. Sau đó, bác sĩ đã khâu lại vết thương cho tôi và nói với chị là tôi đã qua thời kỳ nguy hiểm. Thế là chị ngồi ở đây đợi tôi tỉnh lại. Kể xong, chị Tuyết cười với tôi và nói :
- Cường cũng bạo lắm đó. Chị nghe nói em làm tên ăn cướp bị điếc một bên luôn đó. Nhưng mà cũng may là trong trường hợp tự vệ nên Cường không bị gì hết đó.
Tôi vô tình thốt ra lời trong đáy lòng :
- Giả sử em có bị tù em cũng chịu miễn là chị Tuyết không bị gì là tốt rồi.
Nói xong tôi chết điếng và hối hận những lời tôi vừa nói ra. Tại sao tôi lại quá dại dột để nói những lời như vậy. Có lẽ trong yêu đương, tôi đã mù mờ và không chịu nổi những cơn khát vọng yêu thương của tôi với chị Tuyết. Lén nhìn chị, tôi thấy chị cũng hơi ngượng trước câu nói của tôi. Cả hai im lặng mà không biết nói gì. Rồi một lát sau, chị khẽ đứng lên nhướng tay vô nút chuông kêu bác sĩ. Tôi như bị ma đẩy nắm lấy tay chị, và hôn nhẹ lên ấy. Chị Tuyết rùng mình nhưng không rút tay lại. Tôi từ hôn lên dần, từ những ngón tay dịu dàng lên đến cổ tay trắng ngần và lên tới người chị. Mùi xạ hương thơm ngát quyện lại nơi mũi tôi. Tôi thấy mê ly quá, tôi kéo chị Tuyết lại gần, và khẽ hôn lên môi của chị. Nụ hôn ban đầu còn bỡ ngỡ, nhưng rồi khi lưỡi tôi nút lấy lưỡi chị, tôi thấy chị Tuyết không cầm chế nổi bản thân mình nữa. Chị vòng hai cánh tay qua người tôi dính chặt hai cơ thể lại với nhau. Từ trong miệng chị, mùi hương ngọc lan theo hơi thở của chị truyền cho tôi làm từng mạch máu trong người tôi sôi sục lại. Chiếc lưỡi tôi le liếm với lưỡi chị làm cho tôi thích thích làm sao. Tay tôi dần cởi bớt áo trên người chị ra. Từng mảnh áo cởi xuống làm tôi thấy rõ da thịt của chị Tuyết hơn. Làn da trắng mịn và mát rượi đã làm tôi mê mẩn. Con cặc tôi nãy giờ đã cứng như cây que sắt. Cuối cùng, khi tôi đã nhìn trọn cơ thể của chị Tuyết, tôi thốt lên một tiếng “whòa” tự đáy lòng. Chị Tuyết đẹp không tả nổi. Dưới một ánh đèn mờ của chiếc đèn ngủ, chị Tuyết để lộ một thân hình cân đối toàn vẹn của người thiếu nữ xuân thì. Chị năm nay chỉ khoảng chừng 24, 25 gì đó thôi. Chị đang sống trong thời kỳ sung sức nhất của người đàn bà và đã từng được yêu nên chị biết rõ về cơn vui sướng của ái lạc và mê sướng. Chị Tuyết dịu dàng đẩy tôi xuống giường và nói :
- Em hãy còn bị đau, để chị chủ động cho.
Tôi nghe lời chị, nằm xuống giường và mắt cứ như không dời khỏi nổi hai cặp vú tròn và căng đầy kia. Chị Tuyết ngồi lên trên đùi tôi, tay chị cầm lấy con cu tôi quét ngang qua âm hộ, nước nhờn trong lồn chị đã chảy ra tự hồi nào và thấm ướt lấy con cu của tôi. Con cu của tôi giựt giựt và cái khi cà sát vào hai mé lồn của chị. Một cảm giác khoan khoái và kích thích dâng đầy trong tôi. Rồi chị Tuyết ấn người xuống. Con cu tôi đã nhích mạnh vào trong lồn của chị. Chị khẽ rên một tiếng “Ư”, nét mặt chỉ căng thẳng lại biểu lộ sự hưởng thụ của sướng. Người tôi bấy giờ khó chịu khôn tả, cảm giác con cu tôi ở trong lồn như đang được ở trong một bao da thịt ấm áp và ướt át. Tôi lay ray bứt rứt làm sao và chỉ dễ chịu khi chị Tuyết nhấp người lên xuống mang theo sự kích thích thèm thuồng và thỏa mãn cho tôi. Chị nhún như vậy được vài mươi cái thì người chị đã toát mồ hôi. Những giọt mồ hôi nhẫy nhệ tỏa ra từ cổ chị xuống dưới phần hạ bộ. Chị Tuyết bây giờ như được bôi lên thêm một lớp mỡ cá nên người chị trơn ra trông thật bắt mắt. Tôi khẽ hôn lên cặp nhũ hoa của chị, miệng tôi thèm khát để ngậm một cái gì đó, và hai cái núm vú đen sẫm của chị lại cứ rung đều trước mắt tôi. Tôi ngậm lấy núm bên phải và tay không ngừng xoa bóp chiếc vú còn lại. Chị Tuyết lại rên lên những tiếng ú a ú ớ, nhưng tôi hiểu chị muốn biểu lộ sự khoái lạc của chị. Chị bây giờ càng nhún người càng mạnh. Tôi thấy kích thích dần ở phía cu, tôi bắt chước chị nâng lên xuống con cu của tôi theo nhịp trái của chị để con cu không rời khỏi âm hộ. Tôi nắc càng lúc càng nhanh và và mạnh hơn vì tôi có cảm giác như có gì đó trong cu tôi muốn bắn ra và tôi rất muốn bắn nó ra. Chị Tuyết cũng như tôi, chị sàng người lên tôi lắc qua lắc lại để hai bộ phận sinh dục sát rạt với nhau hơn và co sát với nhau. Chị bấu chặt lấy tôi và nhún đẩy mạnh ơn bao giờ hết...
Ọp ẹp.. Ọp ẹp... Chị đột nhiên thở dài ra, rồi trong cổ họng chị nấc ra những tiếng..
- Ưư ưư sướng... sướng quá đi Cường.. Mạnh mạnh lên nữa..
Rồi tôi thấy được lồn chị co bóp lại. Con cu của tôi bị bao da thịt thơm ngát ấy lúc co và giãn nhanh và kích thích hơn bao giờ hết.. Tôi gồng người lại... trong cu tôi một chất gì đó đã bắn ra.. tôi thấy nó nóng hổi và ướt át làm sao. Tôi cũng thấy chị Tuyết rũ người lên tôi, dường như trong người chị cũng xuất ra một bãi nước đục gì đó quyện lại với chất đục của tôi. Tôi dần dần mất đi cơn kích thích và con cu tôi cũng teo lại trong lồn chị Tuyết. Nhưng bù lại lòng tôi lại có một cảm giác thoải mái và an lành hơn bao giờ hết. Tôi thấy chị Tuyết như đã kiệt sức sau cơn ái ân mà thiếp lên người tôi. Cơn mệt nhoài và đau đớn từ vết thương đã làm tôi từ từ nhắm mắt lại. Trong cơn mê, tôi vẫn luôn cảm giác được mùi hương thơm ngát của chị luôn bám lấy tôi.
* * * * *
Lúc tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn. Nhìn quanh không thấy chị Tuyết đâu, lòng tôi lo lắng và như thiếu thốn đi một cái gì quan trọng lắm. Tôi bước xuống giường và đi ra ngoài để dòm kiếm chị Tuyết. Vết thương tuy còn bị đau nhưng miễn cưỡng tôi vẫn còn đi được. Tôi bước ra khỏi cửa phòng thì thấy một gian phòng lớn hơi với đủ bác sỹ y tá đi qua lại tấp nập. Chắc có lẽ tôi đang nằm lầu dưỡng sức nên khiến có nhiều người qua lại hơn những từng lầu kia. Tôi ráng bước đi phòng quanh để hy vọng kiếm bóng dáng của chị Tuyết. Rồi càng đi, tôi càng đuối sức và tôi đã khịu xuống ở một hành lang. Đang lúc tuyệt vọng và chán chường, một bóng hồng như gió thoảng đã đến bên tôi. Tôi quay người nhìn kỹ bóng dáng ấy thì chính là chị Tuyết, người đã đem đến cho tôi một cuộc sống mới. Chị lo lắng hỏi tôi :
- Cường! Tại sao em lại ra đây? Sao không ở trong phòng dưỡng sức?
Nhìn thấy chị, tôi như quên đi mọi chuyện, tôi ôm lấy chị mà lòng vui sướng như đã kiếm lại một bộ phận trong cơ thể tôi. Tôi nói với chị với một giọng chân thành.
- Sáng nay Cường dậy, không thấy chị nên Cường tưởng chị đã bỏ Cường mà ra đi rồi. Chị Tuyết ơi, chị đừng bỏ Cường nha! Cường cần chị lắm! Cường... Cường.. yêu... yêu chị lắm.. lắm.
Tôi ghì chặt lấy chị và muốn ôm lấy tấm thân mỹ miều ấy mãi. Tôi nhận ra những giọt nước ấm ấm rơi lên vai tôi. Tôi buông chị ra và thấy chị Tuyết mắt đỏ hoe và rươm rướm những giọt lệ trong suốt như những hạt chân. Trên môi chị lộ ra một nụ cười, một nụ cười sung sướng và trên khuôn mặt hiền hậu của chị Tuyết, tôi nhận ra được sự cảm động vui sướng. Chị nắm lấy tay tôi mà không nói được lời nào. Con tim hai chúng tôi như đã hòa lẫn với nhau mà hiểu rõ mọi chuyện. Chị dìu tôi đứng dậy và đỡ tôi về phòng. Chúng tôi thu xếp đồ đạc rồi ra về trong một niềm hạnh phúc dâng đầy.
Xem tiếp phần 2

[top]

Posted by Xmen on 06:32 | No comments

Cô bạn hàng xóm
Thanh có thói quen cứ chiều tối cơm nước xong, anh lại lên quán nước đầu ngõ để tụ tập nhâm nhi chén trà, đưa đẩy câu chuyện với mấy người hàng xóm.
Tối đó đang nhâm nhi chén trà đưa đẩy câu chuyện vô bổ trên trời dưới biển, thì Liên – Cô gái bên hàng xóm cũng ghé vào lấy mấy đĩa ca nhạc, buổi chiều Liên gửi đó trên đường đi làm. Vốn là dân tiếp thị nên Liên chẳng ngại chỗ đông người, Liên cũng sà xuống để góp vui cùng mọi người với một phong cách dạn dĩ, táo bạo.
Tuy là hàng xóm với nhau thật nhưng Liên và Thanh chưa có dịp ngồi bên nhau để tâm sự, họ chỉ gật đầu chào nhau hoặc hơn nữa là một vài câu đùa, trêu mỗi khi gặp nhau trong ngõ xóm. Bên chén trà, một sự vô tình hiếm hoi họ ngồi bên nhau, câu đùa trêu thường ngày lại được họ mang ra như để góp vui cùng mọi người trong chiều đêm bình dị nơi ngõ vắng.
Thế rồi câu chuyện cũng dẫn dắt, để Thanh hiểu Liên có thú vui nghe nhạc và rất thích tập hợp được những đĩa ca nhạc theo ý riêng của mình.
Tuy không phải là dân chuyên nghiệp nhưng việc làm các đĩa phim, ca nhạc lại là một sở trường của Thanh. Giờ Liên đưa ra, Thanh được dịp thể hiện với người đẹp.
Tối hôm sau Liên mang đĩa ca nhạc sang nhà để nhờ Thanh làm.
Ngồi cùng Thanh trong phòng khách, họ trò chuyện với nhau như những người bạn, như những người hàng xóm thân cận. Qua câu chuyện Thanh cũng được biết Liên cũng là dân mê máy tính và trong máy tính ở nhà Liên cũng sao chép rát nhiều bản nhạc mà mình thích.
Thế rồi cứ đôi ba ngày Liên lại mang đĩa sang để nhờ Thanh giúp.
Không biết có phải như các cụ xưa nói “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” hay không? Mà trong Liên nảy sinh một tình cảm quyến luyến với Thanh, hàng ngày như các cụ nói “Phải lòng mặt với nhau” hễ không được nhìn thấy Thanh là trong lòng Liên cảm thấy như thiêu thiếu, trống vắng một cái gì đó để nhiều lúc ngồi mình ở nhà Liên cứ mơ, cứ ước một điều gì đó xa xăm lắm.
Tối đó như thường lệ Thanh lại lên quán nước đầu ngõ. Một lát sau Liên cũng lên, họ lại ngồi bên nhau. Câu chuyện của họ thật tự nhiên, thân mật, xen một chút gì đó quyến luyến.
Liên mời Thanh sang nhà để hướng dẫn trên máy vi tính cách xử lý các bản nhạc theo ý riêng của mình.
Nhà Liên, một căn nhà khép kín, tĩnh lặng. Chiếc máy tính được đặt trong phòng trên gác hai.
Liên đã có chồng chưa có con, chồng Liên công tác xa nhà thường xuyên. Tối đó chỉ mình Liên ở nhà, Thanh đến sau một chầu chè nước với những câu chuyện vu vơ, không chủ định dưới phòng khách, họ cùng nhau lên gác hai.
Ngồi bên Thanh, trong Liên có một cái gì đó lâng lâng đến khó tả, một cái gì đấy mơ hồ, xa xăm lắm. Nên dù là một cô gái bạo dạn, Liên vẫn như một kẻ thỗn thờ, một kẻ vụng về. Liên cố cưỡng lại, cố dằn lòng mình...
Thanh hướng dẫn Liên các thao tác trực tiếp trên máy. Lời thanh mới truyền cảm, mới hấp dẫn làm sao, trong lời hướng dẫn thỉnh thoảng Thanh lại điểm những câu tếu táo, hài hước, vui nhộn. Còn Liên, những lời của Thanh như một cái gì đó thật tươi mát cứ thấm dần, thấm đẫm trong Liên để cái ham muốn, cái gì đó mơ hồ xa xăm cứ trỗi dậy, trỗi dậy mãnh liệt trong Liên...
Ôi! Giá mà... Giá mà... Ý nghĩ ấy càng làm Liên vụng về hơn, lúng túng hơn bên Thanh.
Nghe Thanh giảng mà Liên như kẻ mụ mị, lời của Thanh câu được câu chăng vào tai Liên, thao tác thực hành của Liên cứ nhầm lẫn liên tục để Thanh phải ngạc nhiên, phải đưa ra những câu bông đùa, hài hước với những cái vuốt tóc trên đầu Liên để xua đi cái vụng về của Liên.
Thế rồi...
Vốn là một cô gái mang tính cách mạnh bạo nên Liên dễ dàng vượt qua cái rụt rè, cái lúng túng ban đầu. Cái hấp dẫn của Thanh, cái tươi mát đang thấm đẫm trong Liên trỗi dậy mãnh liệt, cái ham muốn trào dâng, Liên chủ động sang ngồi chung một ghế với Thanh, làm như để dễ dàng hơn cho các thao tác thực hành.
Ngồi chung một ghế, Trong lòng Thanh cái quyến rũ của người con gái truyền sang, cái rạo rực, cái ham muốn của thằng con trai trong Thanh trỗi dậy. Như một bản năng không kìm được, dương vật của Thanh cục cựa cương lên, trong lớp quần tỏa nhiệt. Họ ngồi gần nhau quá, dù Thanh đã cố nép mình, ép người về sau, khúc dương vật đang cương cứng vẫn tỏa nhiệt, vẫn chạm vào người Liên để Thanh lại trở thành kẻ vụng về, kẻ lúng túng với Liên.
Liên biết, vẫn làm như vô tình, vẫn thao tác trên máy với những bài mà Thanh đã hướng dẫn, Rồi thật khéo, Liên ép người về sau như muốn dành khoảng trống phía trước nhiều hơn cho bàn tay dễ thao tác, khúc dương vật của Thanh càng tỳ sát hơn, ép sát hơn lên người Liên, truyền sang Liên cái cảm giác nóng ấm.
Vẫn làm như vô tình, Liên cựa quậy cọ mông lên khúc dương vật của Thanh, khúc dương vật của Thanh càng thêm bị kích thích, người cứ nhấp nhổm nửa như muốn né tránh, nửa như muốn tạo điểm chạm để tìm cho mình một chút cọ sát thỏa mãn ham muốn của thằng con trai.
Ngồi sau Liên, Thanh đưa tay về trước, làm như để hướng dẫn Liên thực hành, để có cớ tỳ người lên lưng Liên, rồi cũng như vô tình vòng tay Thanh thả xuống ôm lấy vòng eo, thít dần lại, dần lại.... với hơi thở thật gấp gáp bên tai Liên.
Liên ngả người về sau, ngẩng đầu nhìn Thanh tủm tỉm cười :
- Có định làm ướt quần em không đấy! Liên hỏi một câu thật táo bạo.
- Có em ở đây!... Nỡ lòng nào em để anh phải làm ướt quần em
- Đừng gian nhé... Định hiếp em sao?
- Một người đẹp như em mà hiếp thì còn gì là thi vị nữa! Còn gì là điều tuyệt vời của tạo hóa đã ban tặng cho người con trai và con gái! Người đẹp của tôi ơi!
- Thôi làm bộ hoài... Để em chữa cháy cho nhé... Đồng ý không nào hay là chê gái này không còn non tơ. - Lại một quyết định táo bạo của Liên.
Ngay Thanh – Thanh cũng một giây sững sờ với quyết định của Liên.
- ....
- Nhưng mà em khác với những người con gái khác đấy nhé!
Lại một lần nữa Thanh thực sự lúng túng, dù cái ham muốn chiếm đoạt được Liên vẫn còn vẹn nguyên.
Vẫn ánh mắt nhìn Thanh đắm đuối, Liên như chờ ở Thanh câu trả lời.
- Tuyệt vời! Chính sự khác lạ mới là điều làm nên sự hấp dẫn phải không em?
- Đồng ý rồi nhé! Vậy thì nghe em ra lệnh đây.
- Lệnh của em sẽ là chúa thượng! - Thanh đưa đẩy tâng bốc.
Giọng Liên lại táo bạo như kẻ giang hồ, một kẻ giang hồ thèm muốn trong ánh mắt đắm đuối, si mê.
- Vậy thì nghe Trẫm nói đây: Việc của ngươi là ngồi nguyên, ngả người trên ghế không được làm gì hết, còn tất cả mọi việc là của Trẫm...
- Tội anh quá em ơi! Thế này chắc anh ướt quần mất thôi em ơi?
- Ý! Ướt quần thì còn cơm cháo gì nữa! Anh chỉ được làm ướt nơi em thích thôi...
- ....
Thanh chưa biết Liên định làm gì thì Liên đã đứng lên lần cởi hàng khuy bầy dần ra trước Thanh một kiệt tác của tạo hóa đã ban tặng.
Lại một sự sững sờ của Thanh trước thân hình lõa thể của Liên. Một sự sững sờ xen lẫn cái bất ngờ mà Thanh không thể ngờ tới.
Liên là một cô gái có dáng cao gầy, giờ phơi bầy trước Thanh với vẻ đẹp ở đôi gò bồng đảo săn cứng, một đôi gò bồng đảo bánh tẻ nằm khiêm nhường trên ngực với làn da mịn màng, với màu da thật đặc trưng của con gái á đông trước cái nắng, cái gió của miền nhiệt đới và trái cấm của Liên, một trái cấm phẳng phiu với hai mép thịt khép sát thấp thoáng ẩn hiện dưới một thảm lông rậm rạp thật dầy, thật rộng mọc lan tỏa khắp vùng bụng tới tận gần rốn.
Trước một thân hình bốc lửa, mời gọi của Liên, Thanh bật dậy kéo khóa quần.
Liên lại chủ động :
- Ý! Không được! Anh phải ngồi nguyên kia mà... Mọi việc là của em...
Liên đến bên Thanh lần cởi hàng khuy áo, kéo khóa quần, còn Thanh như một con rối để Liên lột bỏ quần áo trên người trở về nguyên vẹn dáng Adam với khúc dương vật cương cứng chĩa thẳng lên.
Cởi quần áo vứt vội trên nền nhà, Liên cũng đứng trân người bên cạnh Thanh với ánh mắt đắm đuối, si mê, với ánh mắt đợi chờ.
Còn Thanh, Thanh vòng tay qua mông kéo Liên lại gần hơn nữa, để bàn tay mơn man trên bầu vú săn cứng, tìm cho mình cái cảm giác ban đầu trong cuộc tình cùng Liên.
Sự chủ động lại là Liên :
- Em ngồi lên lòng anh nhé!
- Ngồi lên đi em! Mình cho nhau trọn vẹn đi em!
Thanh ngả người trên ghế, đặt tay lên bờ vai, vòng chân qua lòng Thanh một tay Liên banh hai mép âm hộ, một tay cầm dương vật ke đúng vào tâm điểm, nhấn mông xuống. Trái cấm của Liên một trái cấm phẳng phiu, hai mép thịt không vun đầy, nhỏ khiêm nhường nên phải thêm đôi cú níc nữa mới ngậm trọn được khúc dương vật của Thanh để Thanh cảm nhận được lớp da của dương vật căng ra dồn xuống và cổ tử cung bóp thật chặt lên đầu khất dương vật.
Không như những cô gái khác, Liên không nhấp, không dập mông để dương vật Thanh thò ra thụt vào trong âm đạo lồn Liên. Ngồi trên lòng Thanh, trái cấm ngậm trọn khúc dương vật, Liên chỉ nhẹ nhàng day mông để dương vật Thanh ngoáy tròn và cái cảm giác cọ xát từ sự co bóp của cổ tử cung, thành âm đạo lồn Liên cứ đưa dần Thanh vào chốn hoan lạc tình ái, để Thanh đê mê, để Thanh bồng bềnh trong khoái cảm gái trai.
Liên là một cô gái thật nhạy cảm dù đang đê mê trong khoái cảm cùng Thanh từ trái cấm đang ngậm trọn khúc gân săn cứng, Liên vẫn cảm nhận được dương vật Thanh bắt đầu cục cựa phóng tinh. Thật nhanh Liên trườn xuống nhả dương vật ra khỏi miệng trái cấm, ngồi quỳ trên nền nhà và khi khuôn mặt Liên vừa đúng tầm thì Thanh cũng bắt đầu phóng tinh, từng luồng tinh trùng phóng ra đọng đầy trên khuôn mặt Liên.
Bàn tay Liên vừa nắm trọn vừa xóc trên khúc dương vật Thanh để Thanh được hưởng trọn những dư âm còn lại sau cuộc phóng tinh...
Ngước mắt nhìn Thanh trong cái nhìn của kẻ si tình Liên hỏi :
- Có thích không anh?
- Sao em không cho anh trọn vẹn trong trái cấm của em?
- Để anh và em, chúng mình hưởng lạc thú trong sự bình an và thanh thản...! Mà như vậy anh không thích sao? Vừa được hưởng cái đê mê vừa được nhìn tinh khí phóng ra, đọng đầy trên mặt em không thích sao?
- ...
- Bây giờ còn sức không? Em sẽ đền anh trong sự trọn vẹn...
- Của em như một cô gái chưa chồng... Thì luôn dư sức để cùng em..
- Sạo không đấy?...... Chờ em một chút nhé...
Đứng dậy, Liên với tay lấy khăn ướt lau sạch dấu ấn cuộc tình trên khuôn mặt mình và dương vật Thanh.
Thanh vẫn ngồi trên ghế. Lại quỳ trên nền nhà, Liên ngậm trọn khúc dương vật vào miệng. Liên lại vần vũ bằng đôi môi, bằng chiếc lưỡi thần kỳ, bằng ngón tay nhẹ mềm trên khúc gân của Thanh, chẳng bao lâu khúc gân ấy lại cương cứng, lại hùng dũng chỉa thẳng lên trời.
Vẫn trên chiếc ghế ấy, trái cấm của Liên lại ngậm trọn dương vật, Liên lại day, lại xoay mông thật nhẹ nhàng để Thanh lại cảm nhận được lớp da trên dương vật căng ra, dồn xuống và đầu khấc dương vật tê đi trong thành âm đạo lồn Liên bó chặt. Dương vật Thanh lại ngoáy tròn theo nhịp vũ điệu xoay mông đều đều. Thanh lại cảm nhận được sự co bóp của thành âm đạo, từ nhịp co bóp từ thành bụng Liên dồn xuống.
Cứ thế và cứ thế thật lâu cả hai chìm trong đê mê như quên lãng tất cả. Để rồi Thanh được hưởng trọn vẹn trong trái cấm của Liên với từng đợt, từng đợt tinh trùng phóng ra thật sâu trong âm đạo lồn Liên.
Liên cứ để nguyên khúc dương vật trong âm đạo lồn mình. Khúc dương vật trùng xuống, mềm đi rồi mềm oặt, lỏng ra trong thành âm đạo, Liên mới nhẹ nhàng rút ra.
Với tay lấy chiếc khăn ướt, Liên lại lau sạch dấu ấn cuộc tình.
Vẫn nguyên vẹn thế Adam và Eva. Liên lại ngồi cùng chung ghế với Thanh, để tiếp tục thực hành những thao tác Thanh đã hướng dẫn. Còn Thanh ngồi sau, chỉ còn mỗi việc là bàn tay mơn man trên bầu vú săn cứng, khiêm nhường của một cô gái cao gầy, với bờ lông rậm rạp, thật dầy, thật rộng mọc lan tỏa khắp vùng bụng tới tận gần rốn để bàn tay Thanh cảm nhận cái mềm mại, cái ram ráp từ thảm lông ấy.
Vốn là một cô gái mang tính cách mạnh bạo, khi đứng lên để chia tay nhau, đôi môi của Liên đã chủ động đặt lên bờ môi Thanh, rồi bờ môi ấy vần vũ lên khắp vùng ngực và.... đôi môi ấy lần xuống tìm đến khúc dương vật, bờ môi ấy vần vũ trên khúc dương vật đang nằm trọn trong miệng để Thanh ra về trong cái lâng lâng, nhơ nhớ...
* * * * *
Thế rồi... Thỉnh thoảng Liên lại giới thiệu, lại tặng bạn bè những đĩa ca nhạc được làm từ căn phòng gác hai ấy
Nguyễn Anh Dũng
Hết

[top]