Hiển thị các bài đăng có nhãn 1001 truyen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 1001 truyen. Hiển thị tất cả bài đăng

1/12/11

Posted by Xmen on 18:13 | No comments

Hồng Hà

Có một số người thuở nhỏ rất thông minh nhưng càng lớn lên càng ngu, tôi là một trong số những người hiếm hoi đó. Ðáng buồn thay !
Thuở nhỏ tôi không phải là thần đồng (nếu là thần đồng chắc các bạn đã biết tiếng tăm của tôi hết rồi, khỏi cần giới thiệu lôi thôi), nhưng chắc chắn tôi con nít ngày xưa đã thông minh hơn tôi người lớn bây giờ rất nhiều. Tại sao có trường hợp hợp lạ kỳ như vậy hả ? Ðêm đêm nằm vắt tay lên trán tôi vẫn thường bị mất ngủ vì không giải đáp nổi thắc mắc đó.
Bạn thấy chưa, khi nằm ngủ mà đầu óc còn phải thắc mắc này nọ, chỉ điều nhỏ nhặt đó thôi cũng đủ chứng tỏ tôi ngu hơn xưa rất nhiều. Ngày xưa, đâu có vậy, tôi đã ngủ khì ngay khi chưa đến giờ đi ngủ. Tôi thường gục đầu kéo một giấc đã đời ngay trên bàn học và buổi sáng hôm sau, khi má tôi đánh thức dậy, tôi mới hay mình đang nằm trên giường.
Vì tánh dễ ngủ đó nên tôi bị học "đúp" năm lớp Nhất, đến năm 12 tuổi tôi mới thi vào lớp Ðệ Thất (6) trường công lập. Ðấy là cuộc thi khá gay go, "một chọi bảy" vì nhà trường chỉ lấy 300 học sinh trúng tuyển trong số 2100 học sinh dự thi.
Mặc dù chính tôi cầm giấy bút đi thi chứ không phải bố mẹ tôi, vậy mà bố mẹ tôi có vẻ run hơn tôi nhiều. Buổi sáng, trước khi đến trường thi, biết tánh tôi hay ngủ gục, mẹ tôi căn dặn : "Con đừng ngủ trong phòng thi nghe, ngủ ở đó nóng lắm. Con ráng thức làm xong bài rồi về mẹ quạt cho con ngủ". Bố tôi thực tế hơn (người ít tin vào lời nói, vì cho rằng lời nói thường bay đi) nên ông dẫn tôi đi uống cà phê ở một quán cóc đầu ngõ. Ðấy là lần đầu tiên trong đời, tôi được thưởng thức hương vị cà phê đen và cũng từ ấy tôi bắt đầu nghiện uống cà phê luôn.
Kết quả kỳ thi đã làm bố mẹ tôi đứng tim, nhưng tôi thì hãnh diện lắm lắm. Tôi đỗ thứ ba (bạn thấy tôi giỏi không), trong số ba người đỗ dự khuyết. Tôi nghĩ người giỏi là đỗ thủ khoa, nhưng người thông minh phải là người đỗ chót, vì người đó biết cách làm bài chỉ đủ điểm đỗ là ngừng, biết cách làm bài khiến giám khảo không thể nào đánh rớt được, thế mới tài. Ðỗ cao làm gì cho mệt. Thầy giáo tôi đã dạy rằng : "Càng cao danh vọng càng dày gian nan".
Bạn thấy chưa, ngay thuở nhỏ tôi đã hiểu được ý nghĩa thâm thúy của câu nói đó nên đã biết chối từ danh vọng. Ấy thế mà lớn lên, tôi lại thích gian nan mới ngu chớ. Làm việc gì tôi cũng hì hục cố đạt cho được hạng "nhất thống sơn hà" mới vừa lòng. Do đó tôi đã bị nhiều người ghen ghét nhất, bị nhiều người hãm hại nhất, vì vậy mà tôi trở thành kẻ ngu nhất.
Nhưng mấy chuyện ngu đần lẻ tẻ đó đâu có nhằm nhò gì nếu so sánh với chuyện ngu đần vĩ đại của tôi sau đây :
Cũng năm 12 tuổi đó tôi được biết Hồng Hà. Hồng Hà nếu chỉ là tên con sông phát nguyên ở miền núi Vân Nam dài 1200 km, có hai phụ lưu chính là sông Ðà ở hữu ngạn và sông Lô ở tả ngạn, có phù sa đỏ ngầu, chảy ngang Hà Nội và đổ ra Vịnh Bắc phần... Như vậy thì Hồng Hà muốn chảy đi đâu thây kệ Hồng Hà, chẳng ăn nhập gì đến tôi. Nhưng Hồng Hà còn là tên của một cô bé nữa, đó mới là điều khốn khổ cho tôi.
Thi đỗ vào trường công lập, tôi được xếp và học lớp Ðệ thất A3 và ngồi sau lưng một con bé Bắc kỳ tên Hồng Hà. Hồng Hà rất giỏi toán nhưng vẽ thì dở ẹc. Con bé vẽ hai đường song song bao giờ cũng gặp nhau nếu chịu khó kéo dài ra một chút nữa. Còn vẽ vòng tròn dù đã dùng compa, con bé vẽ vẫn giống như quả đất ở giữa thì tròn hai đầu hơi bẹp. Trái lại tôi vẽ rất giỏi, nhưng toán thì dốt đặc cán mai. Tôi có thể nhắm mắt xoay chuyển vở một vòng là đã vẽ xong một vòng tròn như trăng rằm và không cần dùng thước kẻ lôi thôi, tôi vẫn vẽ được hai đường thẳng song song chẳng bao giờ gặp nhau, cho dù bạn có mỏi tay kéo dài hai đường đó đến vô cực. Chính vì có những tài năng trái ngược đó mà chúng tôi bắt buộc phải thân với nhau, để cùng nhau cộng tác làm những bài toán giải đúng và đẹp.
Gia đình Hồng Hà ở cùng trại định cư của người Bắc với gia đình tôi. Mặc dù nhà chúng tôi cách xa nhau (người ở đầu trại kẻ ở cuối trại), nhưng hai gia đình vẫn quan biết nhau như thường, vì bố tôi cùng quê với bố Hồng Hà và hai người thường gặp nhau để kể "chuyện đời xưa".
Tuy vậy, Hồng Hà và tôi chỉ biết nhau khi học chung một lớp và chỉ thân nhau khi Hồng Hà thường đến nhà nhờ tôi vẽ giúp các hình toán học, vạn vật, địa lý và các mẫu thêu, vì tôi nổi danh là "Ðịnh họa" mà lị.
Một buổi tối tôi đang cặm cụi vẽ hình những con tương cận với những con ếch cho Hồng Hà, con bé từ ngoài vườn chạy vào vỗ vai tôi :
- Ðịnh ra vườn Hà chỉ cho xem cái này đẹp lắm.
- Ðể Ðịnh vẽ cho xong cái miệng con cóc đang kêu đã, từ nãy giờ vẽ cứ hỏng mãi.
- Ðể đó chốc nữa vẽ tiếp. Ðịnh ra xem mau lên.
Không cho tôi phát biểu ý kiến, con bé giựt bút chì ra khỏi tay tồi kéo tôi đi. Phía sau nhà tôi có một khu vườn rộng trồng đủ các loại rau mà người Bắc ưa thích như : rau đay, mồng tơi, húng chó, tía tô, thì là, cải cúc... Ðêm đó trăng rất sáng và tôi nhìn thấy rõ những cánh hoa rau thì là nở trắng lấm tấm như những hạt cát. Nhìn quanh vườn chẳng thấy có gì lạ, tôi lại hỏi :
- Hà nói cái gì đẹp ?
- Ðịnh không nhìn thấy à ?
- Ðịnh chẳng thấy cái gì ăn được ngoài cây ớt chưa chín.
- Bộ cái gì ăn được mới đẹp sao ?
- Phải. Ðịnh thấy con gà luộc đẹp hơn con Liên "hoa hậu" lớp mình nhiều.
- Thôi "ông", nhìn kia kìa. Ðẹp không ?
Tôi nhìn theo tay con bé chỉ ra góc vườn. Nơi có cây hồng bạch đang trổ bông trắng xóa. Dưới ánh trăng, cây hồng trông giống như một chiếc khăn trắng bay vướng vào hàng rào kẽm gai. Cây hồng đó do một bà dì ở Lâm Ðồng đem xuống cho tôi trồng, không phải để làm cảnh mà để làm thuốc chữa bệnh ho gà kinh niên của tôi. Mỗi khi lên cơn "hụ hụ", tôi phải chạy ra vườn hái vài bông hồng bạch đưa cho má tôi chưng với cam thảo và đường phèn, chỉ cần uống một bát thuốc như vậy là cơn "hụ hụ" trong tôi chấm dứt ngay.
Chắc bạn cũng đã rành bệnh ho gà là gì rồi phải không ? Vậy tôi khỏi phải kê khai bệnh trạng ra đây. Tôi chỉ nói cho bạn biết là mắc bệnh đó bạn không đau đớn gì, nhưng bạn sẽ làm cho người khác bực mình ghê lắm. Ðêm đêm nằm ngủ, bạn cứ lên cơn "hụ hụ" như tiếng gà gáy đánh thức người ta thì đố ai mà ngủ nổi. Chính mẹ tôi là người thương yêu tôi nhất nhà vậy mà bà cũng phải cho tôi nằm ngủ riêng một mình ở dưới bếp. Bạn biết không, tôi ho "hụ hụ" to đến nỗi mấy con gà ở trong buồng gần bếp đều bị mất ngủ và chết dần mòn khiến má tôi sợ hãi phải dời chuồng gà đi nơi khác gấp.
Bạn đã hiểu sơ qua về bệnh ho gà rồi, chắc bạn sẽ thông cảm với tôi, không phiền trách khi biết tôi coi cây hồng bạch như vị "cứu tinh ho gà" và sẵn sàng bảo vệ nó đến "cơn ho gà cuối cùng". Cho nên khi Hồng Hà nói :
- Cây hồng bạch đẹp quá, cho Hà cây hồng đó nghe.
Tôi hét lên :
- Cho cái chổi cùn.
Cô bé cười cười nhìn tôi trông rất ngây thơ vô (số) tội.
- Ðịnh không thương Hà à ?
- Thương Hà làm quái gì. Hà có giúp Ðịnh hết ho gà không ?
- Nhưng Hà giúp Ðịnh làm toán khỏi bị dê rô.
- Ðịnh không sợ dê rô. Ðịnh chỉ sợ ho "hụ hụ".
Con bé chớp chớp mắt.
- Hà sẽ nghỉ chơi với Ðịnh.
- Nghỉ thì nghỉ chứ ai cần. Ðịnh sẽ chơi với con Thu, con bác Sơn bán cà phê ở đầu ngõ.
Con bé bặm môi, mắt rươm rướm nước mắt rồi bật hét lên như còi xe chữa lửa :
- Con Thu bị ghẻ ruồi. Nó sẽ lây bệnh sang Ðịnh, cho chết luôn.
Hồng Hà bỏ chạy vào nhà lấy vở đi về, tôi cứ đứng yên ở vườn, tâm thần mê mẩn vì đã khám phá ra một chuyện bí mật. Không phải chuyện "con Thu bị ghẻ ruồi" đâu, tôi đã nghĩ ra cách muốn vẽ miệng con cóc đang kêu cho thật linh động, tôi chỉ cần vẽ theo cái miệng Hồng Hà lúc con bé hét lên là đúng ngay boong.
Bạn thấy chưa, ngay khi còn bé tôi đã dư thông minh để biết coi thường ánh mắt, nụ cười, nước mắt con gái. Những thứ đó tuy vớ vẩn nhưng cũng đã khiến cho ông Adam bị "sút" văng khỏi Thiên Ðàng và khiến cho biết bao nhiêu ông vua ở hạ giới bị "sút" văng khỏi ngai vàng. Bây giờ chẳng cần phải ánh mắt nụ cười, chỉ cần người đẹp ban cho một cái móng chân để làm kỷ niệm tôi cũng sẵn sàng bắt chước Tỉ Can móc tim mình dâng cho nàng ngay chứ đừng nói gì dâng cây hồng bạch vớ vẩn đó. Ðấy bạn xem, tôi-người-lớn có ngu không chứ !
Trại định cư của chúng tôi ở bên bờ một con sông nhỏ. Mỗi chiều, tôi thường ra sông tắm và đợi đến khi bữa ăn tối ở nhà đã dọn xong, tôi mới lò dò trở về để khỏi bị mẹ sai vặt. Một buổi chiều đang thả nổi mình trôi theo dòng nước, tôi nghe có tiếng khóc ré lên, nhìn lên bờ thấy Hồng Hà đang đánh cô em gái, tôi vội bơi vào bờ.
Cả tuần nay hai đứa tôi giận nhau. Không có con bé cộng tác làm toán chung tôi đã bị một con dê rô trong vở bài tập nên "hầm hơi" lắm lắm và chỉ đợi dịp gây lộn với con bé. Sẵn có dịp này, tôi vội nhào đến can thiệp.
- Hà không được đánh em Hà. Thầy giáo đã dạy "Chúng ta không được hà hiếp kẻ yếu đuối".
Con bé giở giọng người lớn nói :
- Tôi đánh em tôi, chứ tôi đánh em ông đâu mà ông nói.
- Em của ai cũng vậy. Thầy giáo đã dạy "Anh hùng thấy chuyện bất bình chẳng tha". Hà mà đánh em Hà nữa, tôi đánh Hà liền.
Con bé tát ngay vào mặt cô em cái bốp rồi đứng chống nạnh nhìn tôi thách đố.
- Ðố ông đánh tôi đấy.
- Ðánh ngay chứ sợ à, nhưng Hà không được mách bố Ðịnh mới là "anh hùng".
Không đợi con bé trả lời có chịu làm "anh hùng" hay không, tôi đấm ngay vào bụng con bé cái hự rồi bỏ chạy. Trong khi tôi lo đi trốn, Hồng hà đã chạy đường tắt về mách bố mẹ tôi. Vì vậy, tối đến, vừa thấy tôi bước chân vào cửa, (mặc dù tôi đã giả vờ lên cơn ho gà ho "hụ hụ") bố tôi vẫn túm lấy áo tôi kéo lên phản nằm, rồi quất roi mây túi bụi.
Bạn thấy chưa, ngay khi còn bé tôi đã sáng suốt biết bênh vực những kẻ "thấp cổ bé miệng" và sẵn sàng đánh con gái bằng "quả đấm" đàng hoàng. Còn bây giờ gặp chuyện như trên chắc tôi sẵn sàng giúp cô chị bạt tai cô em mấy cái cho nàng đỡ mỏi tay. Tôi cũng chẳng còn can đảm đánh con gái bằng "đóa hồng". Tôi chỉ có can đảm đưa tấm thân "tuổi ngựa" của tôi cho nàng hành hạ mà thôi. Thế mới ngu chứ !
Bị ăn bữa "cháo lươn" mập mình, buổi sáng hôm sau gặp Hồng Hà ở trường tôi liền xỉ vả con bé :
- Hà là một con hèn.
- Ai bảo Ðịnh đánh Hà đau làm chi.
- "Anh hùng" phải ráng chịu đau, không khóc than, không đi mách bố người ta.
- Ðịnh nói sai rồi, con gái không là "anh hùng", con gái chỉ là "liệt nữ".
Chắc tối qua con bé thức suốt đêm ngồi tra tự điển Hán Việt nên mới rành nghĩa hai chữ để "sửa lưng" tôi, tôi nổi sùng cãi bướng.
- "Liệt nữ" cũng vậy. Ngày xưa Hai Bà Trưng bị quân Tàu đánh, cũng đâu có khóc than và đi mách bố quân Tàu.
Con bé đuối lý, bĩu môi :
- Ðịnh chỉ tài bắt nạt con gái, có giỏi Ðịnh đánh thằng Hùng đi, Hà thách đó.
Thằng Hùng trưởng lớp tôi, nhà nó cũng ở trại định cư và ở gần nhà Hà. Nó to con và cao lớn hơn tôi nhiều vì đã 15 tuổi nhưng được bố mẹ khai sụt tuổi để thi vào trường công. Mặt nó đầy mụn trứng cá đỏ sần nên có biệt danh là "Hùng sùi". Nghe Hồng Hà thách đố, tôi nổi máu anh hùng, chẳng còn biết Hùng sùi là ai nữa. Tôi nói :
- Ðịnh đánh thằng Hùng ngay. Hà cá cái gì ?
- Ðịnh đánh thắng thằng Hùng. Hà chịu mất năm đồng. Còn Ðịnh thua thì sao ?
- Chịu mất hai hòn bi sứ.
- Hà đâu thèm chơi bi.
- Một ná cao su bắn chim gọng đồng.
- Không đáng một đồng.
- Vậy Ðịnh sẽ để Hà đấm ba cái vào lưng.
- Ðấm Ðịnh thêm mỏi tay.
- Chớ Hà muốn gì ?
- Cây hồng bạch của Ðịnh.
- Trấu xay. Nghèo mà ham. Cây hồng bạch đáng giá một trăm đồng.
- Vậy Ðịnh cắt một cành hồng cho Hà đem về trồng.
- Còn lâu, một cành hồng đáng giá mười đồng.
- Ðịnh không chịu thì thôi.
Con bé lững thững bỏ đi, tôi đứng lại phân vân suy nghĩ. Chắc bạn cũng biết năm đồng cách đây 27 năm cũng lớn lắm. Chỉ cần năm cắc bạn có thể uống được một ly cối cà phê đen tha hồ bỏ đường. Năm đồng đối với một thằng bé ở trại định cư nghèo khổ như tôi lúc đó quả là một món tiền vĩ đại. Tôi chỉ có được số tiền ấy mỗi năm một lần vào dịp Tết, khi cộng tiền ấy mỗi năm một lần vào dịp Tết, khi cộng tiền lì xì của tôi với tiền lì xì tôi ăn cắp của mấy đứa em. Có năm đồng, tôi sẽ tha hồ mua đồ ăn (tôi không thích đồ chơi, tôi chỉ thích đồ ăn) như bánh rán, kẹo kéo, bánh bao, thịt bò khô, táo tàu, xoài dầm cam thảo, bánh đa phết mật... Ối giời ! Có năm đồng tôi sẽ mua tất cả các hàng quà rong quanh trường. Nghĩ vậy, tôi chạy theo Hồng Hà nói chấp nhận cuộc đánh cá và hẹn con bé năm giờ chiều ra bờ sông xem tôi đánh Hùng sùi, vì Hùng sùi cũng thường ra sông tắm giờ đó.
Nhưng Hùng sùi không phải là thằng vô hình. Chỉ cần đợi đến khi xếp hàng vào lớp là tôi biết ngay nó thật sự hiện diện ở cõi đời này còn chắc chắn hơn bánh rán, kẹo kéo bánh bao nhiều. Nó đứng chỉ huy xếp hàng, bên nam, bên nữ, nhỏ trước lớn sau. Ðứa nào đứng lộn xộn nó cú lủng đầu ngay, bất kể gái trai. Tôi còn đang mê mẩn tính, nếu có năm đồng mình sẽ mua những đồ ăn gì thì Hùng sùi cú vào đầu tôi cái cốc, khiến mọi đồ ăn đều văng ra ngoài hết. Nó hét lên :
- Mày to đầu phải đứng ở dưới kia biết chưa ?
Bấy giờ tôi mới biết Hùng sùi mạnh và hét to hơn tôi nhiều. Ðiệu này chắc tôi sẽ chẳng được năm đồng mà còn bị đòn no và mất thêm một cành hồng. Nhưng may thay, đầu óc thông minh của tôi đã hoạt động và hiến cho tôi một mưu kế thần sầu.
Ngay khi ra chơi tôi gặp riêng Hùng sùi để thương thuyết. Tôi kể cho nó nghe mọi chuyện và nói nếu nó chịu giả vờ đánh thua, tôi sẽ chia cho nó hai đồng. Hùng sùi lắc đầu :
- Mày khôn bỏ mẹ. Mày đánh tao sướng tay lại được con Hồng Hà phục, vậy mà còn được ba đồng, đâu dễ dàng vậy. Tao phải được ba đồng, nếu không tao đánh mày gục luôn.
- Mày đánh tao gục, mày cũng đâu được đồng nào. Con Hồng Hà nó đâu có đưa tiền cho mày.
- Nhưng tao sẽ làm mày mất một cành hồng và tao sẽ đấm mày đến khi nào mỏi tay mới thôi.
Nghe nó dọa "đấm mỏi tay mới thôi" khiến tôi phát hoảng. Nó mà đấm tôi kỹ như vậy chắc tôi phải nghỉ học một tuần lễ là ít. Tôi đành chấp nhận đòi hỏi của nó. Tuy vậy Hùng sùi còn dặn :
- Mày đấm tao nhẹ nhẹ thôi, nghe. Mày đấm mạnh là tao cáu sườn, không "bảo đảm sinh mạng" mày đâu.
Dĩ nhiên, trong trận "Long Hổ sát đấu" buổi chiều đó, tôi đã toàn thắng Hùng sùi. Tôi chỉ mới đấm một cú nhẹ vào bụng, vậy mà nó đã ôm ngực la "Ối giời! Bị giập phổi rồi. Tao phải đi nhà thương gấp" rồi nó chạy biến. Hồng Hà móc túi đưa tôi năm đồng, mặt con bé như cái bánh đa nhúng nước, nhưng đôi mắt con bé nhìn tôi có vẻ khâm phục sức mạnh của tôi lắm lắm.
Bạn thấy chưa, ngay từ thuở nhỏ tôi đã biết liên kết bạn bè "moi tiền" con gái tiêu chơi. Còn bây giờ, không những tôi sẵn sàng moi tiền của thằng bạn thân nhất mà còn sẵn sàng moi tiền của bố mẹ và của chính tôi để dâng cho bất cứ người đẹp nào, thế mới ngu chứ !
Suốt ba ngày sau không thấy Hồng Hà đến lớp học, tôi nghĩ chắc con bé tiếc năm đồng nên không muốn nhìn mặt tôi. Mãi đến khi bố tôi cho biết Hồng Hà bị bệnh thương hàn và bảo tôi đến thăm, tôi mới chịu khó cuốc bộ đến nhà con bé ở cuối trại định cư.
Mẹ Hồng Hà dẫn tôi vào một căn phòng được che kín bằng những màn vải có hoa lớn màu vàng. Con bé nằm im trên giường, mắt nhắm lại, mặt xanh lè, mồ hôi vã ra ướt đẫm cả tóc, vậy mà con bé vẫn phải trùm khăn đến cằm. Khi mẹ Hồng hà bận ra ngoài để coi siêu thuốc bắc, tôi ghé bên con bé gọi nhỏ :
- Hà, Hà, cho Ðịnh mượn vở tập toán nghe.
Con bé mở đôi mắt lờ đờ nhìn tôi hỏi :
- Ai đấy ?
- Ðịnh họa đây.
- Vậy mà tưởng Hùng sùi.
- Bộ mặt Ðịnh nổi nhiều mụn trứng cá lắm hả ?
Con bé cười không trả lời, trông dễ ghét lạ. Nếu không sợ kỳ tới thầy giáo gọi tôi lên bảng trả bài tập toán, chắc tôi sẽ cầu trời cho con bé ốm chết luôn cho bõ ghét. Tôi hỏi :
- Vì tiếc 5 đồng nên Hà ốm phải không ?
Con bé lắc đầu, rồi đột nhiên ôm ngực ho "hụ hụ". Mặt con bé đỏ gay như người say rượu và lăn lộn trên giường giống hệt tôi mỗi khi lên cơn ho gà. Tự nhiên tôi thấy thương con bé lạ. Một lúc cơn ho vừa dứt, con bé nhìn tôi nói :
- Ðịnh cho Hà một cành hồng bạch nhé ?
Tôi định hét "trấu xay", nhưng nghĩ đến cơn ho vừa qua của con bé, tôi đổi ý nói:
- Ðược rồi, tối nay Ðịnh sẽ đem đến cho Hà một cành hồng. Bây giờ, Hà cho Ðịnh mượn vở toán tập của Hà đi.
Con bé mừng rỡ cố nhổm dậy giơ tay chỉ :
- Vở toán tập Hà để ở bàn kia kìa, Ðịnh lấy đi. Tối Ðịnh nhớ đem cho Hà một cành hồng bạch thật nhiều bông nghe. Hà sẽ nhờ mẹ trồng ở góc vườn và khi khỏi bệnh Hà sẽ chăm sóc nó kỹ hơn. Ðịnh nhớ đem đến sớm nghe, Hà đợi đó.
Buối tối, ăn cơm xong, tôi cầm con dao ra vườn chặt cho Hồng Hà một cành hồng nở đầy bông trắng. Sợ mẹ mắng về tội "chặt vị cứu tinh", nên tôi không dám cầm cành hoa đi ra cửa trước mà phải chui vào hàng rào phía sau vườn, rồi chạy đến nhà Hồng Hà.
Gần đến nhà con bé, tôi gặp Hùng sùi đứng chống nạnh ở giữa đường. Nó hỏi :
- Mày đi đâu đó Ðịnh họa ?
- À trời nóng quá, tao đi vòng vòng cho mát.
- Xạo ke, mày đến nhà con Hà phải không?
- Ừ... Nghe nói nó ốm, tao định đến thăm.
- Mày cầm cành hồng cho nó hả ?
- Sức mấy mà cho. Nghe nó bị ho gà nên tao đem đến bán.
- Xạo ke, người ta bán hoa thôi chứ ai bán cả cành. Mày định cho con Hà để nó trồng trong vườn phải không ?
- Bố tao nói đem tặng bố nó một cành hồng để trồng làm cây cảnh.
- Xạo ke, mày "mết" con Hà nên đem cành hồng tặng nó còn bày đặt nói nọ kia. Sáng mai đến trường, tao sẽ nói cho tụi nó biết mày là thằng "gà mái ướt" mới đi "mết" con gái.
Bị gọi là "gà mái ướt", tôi cảm thấy nhục nhã ghê gớm... Tôi hét lên đính chính :
- Tao "mết" con Hà hồi nào, tao ghét nó như ghét ông thầy dạy toán. Tao tính đem cành hồng đến lêu lêu cho nó thèm chứ còn khuya tao mới cho nó. Mày xem dây.
Tôi quăng cành hồng xuống đất, rồi giẫm nát những đóa hồng trắng dưới đôi guốc mộc. Hùng sùi vỗ tay reo :
- Mày đúng là thằng "gà cồ". Tao xin lỗi mày nghe, giờ tao đãi mày đi ăn thạch chè.
Hùng sùi quàng tay quanh vai tôi kéo đi. Ðược gọi là "gà cồ" tôi nở mũi sung sướng mặc kệ cho Hồng Hà đợi chết luôn.
Hai mươi bảy năm đã trôi qua. Bây giờ tôi đố bạn, Hồng Hà hiện đang ở đâu đấy ? Chắc bạn nói nàng đang ở trong nghĩa địa, và "mồ xanh cỏ" rồi chứ gì !
Xời ! Nếu được như bạn nói thì thật "phúc đức bảy mươi đời" cho tôi. Chẳng cần phải nghĩa địa. Hồng Hà ở bất cứ chỗ nào trừ nhà tôi, tôi cũng sung sướng lắm lắm. Nhưng khổ nỗi, hiện giờ nàng đang ở trong nhà tôi đấy bạn ạ. Ðiều đó chưa có gì kinh khủng lắm đâu nếu bạn còn biết thêm rằng Hồng Hà hiện đang là "nhà tôi", thế mới thảm chứ ! Tôi thật xứng đáng được bạn phân ưu phải không ?
Có một số người thuở nhỏ rất thông minh nhưng càng lớn lên càng ngu, tôi là một trong số những người hiếm hoi đó. Biết làm sao bây giờ ?

[top]

30/11/11

Posted by Xmen on 07:29 | No comments

Người thứ hai
Kể từ lúc cho ba tôi đụ, càng ngày tôi càng dâm đãng hơn, chính ba tôi cũng xác nhận điều đó. Ba tôi dâm lắm, nhưng trước đó vì ngại nên khi có tôi ông rất cẩn thận. Bây giờ thì hết rồi. Trong nhà, cả hai chúng tôi ở truồng thường trực, và chúng tôi đụ nhau bất cứ lúc nào thấy thèm, trên giường, trên ghế xa lông, trong phòng tắm, trong bếp. Ba tôi mê đắm cái lồn trơn nhẵn của tôi, ông nói rất nhiều người đàn ông thích vợ hay người tình cạo sạch lông lồn. Ba tôi dâm đến độ ông còn bảo tôi nếu có cho ai đụ thì mang lồn còn khí về cho ông bú.
Như đã nói, chú K. hàng xóm của tôi có vẻ thèm muốn tôi và tôi cũng đã quyết định cho ông ấy đụ. Ông ấy chỉ mới nhìn thấy lồn tôi, còn tôi chỉ mới nhìn thấy cặc ông ấy cương lên sau lớp vải quần. Nhưng cả hai vẫn còn ngại sợ cô K. bắt gặp.
Dịp may đã đến. Chú K. sang xin phép ba tôi cho tôi đi Vũng Tàu cùng cô chú nhân dịp 30/4 và 1/5.

Chúng tôi đi Vũng Tàu bằng xe 15 chỗ ngồi. Tôi ngồi gần cửa sổ, rồi đến chú K., cô K. ẵm thằng nhóc ngồi ngoài. Tôi mặc jupe ngắn và không có quần lót. Lên xe tôi cố ý kéo jupe lên cao để lộ hết đùi.
Xe khởi hành lúc 5 giờ sáng, trên xe tối đen. Tôi làm như còn thèm ngủ, và như vô tình tôi gác đầu lên vai chú. Lát sau, tôi cảm nhận được bàn tay chú đặt nhẹ lên đùi tôi. Thấy tôi không phản ứng, bàn tay nhích dần lên. Hơi ấm từ tay chú làm tôi rạo rực khắp người. Tôi dạng đùi ra và nẩy bụng tới trong khi vẫn làm bộ ngủ. Bàn tay đi lần đến bẹn tôi và một ngón tay bắt đầu vuốt nhẹ mép lồn tôi. Trời ơi, tôi nứng quá. Lồn tôi đã ướt nhẹp. (sau này tôi mới biết đây là điều hấp dẫn đàn ông, mà tôi thì rất nhạy, chỉ cần sờ nhẹ vào vú là lồn tôi đã ra nước, và càng lúc càng ra nhiều hơn).
Khi đưa ngón tay vào giữa khe lồn tôi và cảm thấy dâm thủy ra lai láng, chú K. bạo hơn. Bàn tay chú úp lên mu lồn, một ngón tay bắt đầu thọc vào. Tôi dạng chân ra nhiều hơn và nẩy lên, đồng thời đè tay chú vào, để chú biết rằng tôi nứng và ưng thuận. Tôi phải cố gắng lắm để không bật lên tiếng rên. Trời ơi sướng tuyệt vời. Cô K không bao giờ ngờ được chồng cô đang vọc lồn tôi ngay sát bên.
Ngón tay đút vào lồn tôi, thụt thụt rồi rút ra, thoa lên hột le, chà lên mép, trở lại hột le, khi thì xoay tròn, khi thì vỗ nhẹ nhẹ, khi thì ấn, khi thì se. Tôi muốn điên lên, người căng cứng, máu chảy rần rật, nước trong lồn tuôn ra ướ? đẫm mông. Tôi bỗng rùng mình, bấu chặt cánh tay chú, miệng cắn chặt lại, trời ơi tôi sướng, tôi sướng, á á á á. Hai đùi tôi kẹp cứng bàn tay chú K.
Chú rút tay ra, đưa lên miệng mút ngon lành.
Chú K. quay ba lô trên đùi lại, che tầm nhìn của vợ rồi kéo fermeture quần. Chú nắm tay tôi kéo qua.
Tôi nắm con cặc nóng hổi của chú. Con cặc to và dài như cặc ba tôi. Chắc chú nứng dữ lắm, tôi xoa nhẹ và thấy đầu cặc ướt nhẹp. Tôi sục cặc chú càng lúc càng nhanh hơn, vừa làm vừa canh chừng cô, vì tôi có chủ ý. Chú K. nhắm mắt lại, mặt đờ ra. Tôi cúi xuống thật nhanh và ập miệng lên con cặc, vừa đúng lúc chú xịt khí ra. Chú ấn đầu tôi xuống, trời ơi khí của chú nóng hổi, xịt từng tia, từng tia vào cuống họng tôi, tôi nuốt đến giọt cuối cùng.
Vào phòng khách sạn, tôi bắt đầu phụ chú K. soạn đồ thì cô bảo để cô ẵm thằng bé xuống phòng ăn kiếm cháo cho nó.
Cô vừa ra khỏi phòng thì chú K. lao vào tôi như con hổ đói. Chú nút lưỡi tôi như điên dại, hai tay bóp vú tôi đau điếng. Lưỡi hai chúng tôi quấn lấy nhau, liếm, nút. Chú đè ngửa tôi ra giường và úp mặt vào cái lồn ướt nhẹp của tôi, chú bú như đứa trẻ khát sữa. Tôi quằn quại, rên la như con điên, tôi càng rên chú càng bú dữ, và tôi lại sướng lần nữa. Tuyệt quá. Tôi nằm như chết rồi. Chú vẫn say mê liếm, chú càng liếm nước trong lồn tôi càng ra nhiều hơn. Chịu hết nổi, tôi đẩy đầu chú ra, hào hển như đứt hơi.
Chú K. đã tụt quần ra, rõ ràng chú cũng có chủ ý nên chú không mặc quần lót. Con cặc kiêu hãnh ngóc ngóc như sốt ruột. Lúc này lồn tôi nở rộng và trơn tuột nên chú đút vào dễ dàng, chú nắc một cái là con cặc chui tọt hết vào lồn tôi. Tôi quặp chân hai bên hông chú và rên rỉ
- Đụ em mạnh đi anh ơi, đụ em, hiếp em đi, đụ cho rách lồn em đi, xịt khí vào lồn em đi anh ơi, cặc anh đã quá anh ơi.
Càng nghe tôi rên chú càng nắc dữ hơn. Chú bỗng trân người, miết mạnh vào, miệng rên ư ử
- Anh ra em ơi, anh ra, anh ra.
Một dòng khí nóng hổi bắn vào lồn tôi, và tôi sướng, tôi sướng
- Em sưưướnnnng, anh ơơơiiii...
Chú rút cặc ra, khí của tôi và của chú vọt ra lai láng. Tôi ngậm lấy cặc chú, nút nhè nhẹ cho đến khi sạch. Cái này do ba tôi dạy, người đàn ông nào đụ tôi cũng thích.
Có một điều tôi không ngờ là chỉ có tôi sợ cô K. biết chứ không phải chú. Khi tôi và chú xuống phòng ăn, vừa ngồi xuống thì cô thì thầm vào tai tôi :
- Có đã không?
Tôi giật mình nhìn cô rồi nhìn chú. Hai người cứ cười cười, rồi cô bảo tôi :
- Ông ấy thèm em lâu lắm rồi, cứ thoải mái đi, chị đồng ý mà, hồi chị bị đụ lần đầu cũng bằng tuổi em.

Kể từ lúc đó, chúng tôi làm tình tay ba liên tục. Cô còn kể, điều này giống ba tôi nói quá, thỉnh thoảng cô cho người khác đụ và chú nấp xem, khi người kia đi về, chú nhào ra bú cái lồn đầy khí lạ của cô. Trời ơi, hai người này cũng dâm thật, tôi phải nói cho ba tôi biết để ba tôi đụ bà ấy.
Sau đó cứ mỗi lần tôi cho chú K. đụ xong và ba tôi có ở nhà, tôi lại chạy ngay về nhà, khí chảy dọc theo hai đùi. “Ba ơi ba, lồn con đầy khí nè”. Ba tôi vục mặt vào, liếm say mê, sau đó đút cặc vào, ông bảo lúc đó lồn tôi nóng hổi, đã lắm.
Hết

[top]

Posted by Xmen on 07:15 | No comments

Người đi nhờ xe
“Cảm ơn đã cho tôi đi nhờ,” Lynn nói và lau sạch nước mưa trên mặt. Nàng nhìn vào người lái xe và nhận ra cô ta thật xinh đẹp. Điều này làm nàng ngạc nhiên, tất cả những người đưa nàng trước đây đều là đàn ông. Người phụ nữ bật chiếc lò sưởi lên.
“Đừng đẻ ý,” người phụ nữ nói và cười, “Tôi phải đi quãng đường dài và cần có bạn đồng hành. Cô đi Miami hả?”
“Vâng, nhưng cũng đã dùng rồi,” Lynn nhìn xuống mẩu các tông méo mó trên sàn đã bắt đầu tan ra, “Tôi không nghĩ nó còn dùng được nữa”
“Nghỉ ngơi đi, cô sẽ không cần nó. Tôi sẽ đi tới Orlando và đến đó rất dễ. Thực sự không còn nơi nào khác để đến cả.”
“Tuyệt quá!” Lynn hổn hển. “bao xa thì đến Orlando?”
“Khoảng ba ngày. Cô có thể dùng phòng chung nếu cô muốn.”
Lynn bắt đầu ấm dần nhờ chiếc lò sưởi. Nàng cởi chiếc áo vét ra, làm lộ cặp vú săn chắc và ním vú cương cứng dưới lớp vải áo sơ mi ẩm ướt. Người phụ nữ dường như đang liếc nhìn nàng. Cô vặn nhỏ chiếc lò sưởi rồi mở cửa sổ. Nhiệt độ trong xe đang dễ chịu dần.
“Ôi trời, chị không thể tin được tôi hối tiếc như thế nào khi ra ngoài giữa trời mưa lạnh như thế. “
Cửa sổ trước giờ đã rõ hơn. Chỉ mấy cửa sau vẫn còn đẫm sương mù vì ẩm ướt từ Lynn thoát ra. Nó lưu lại cho đến khi nàng khô hoàn toàn. Chiếc ôtô là một hòn đảo ấm áp an toàn trong một đêm gió bão. Tâm trạng thật ấm áp và dễ làm bạn.
“Ohio có thời tiết khắc nghiệt, cả vào mùa xuân,” người phụ nữ nói. ánh sáng lướt qua chiếu vào khuôn mặt cô. Một tia ánh sáng từ cái gạt tàn mở chiếu vào đôi chân cân đối và một chiếc váy ngắn. Lynn ngạc nhiên trước sự hoàn hảo mịn màng của cặp đùi hơi rám nắng và hấp dẫn của người phụ nữ. Chiếc váy ngắn trông như là của một phụ nữ kinh doanh. Chiếc ôtô nhãn hiệu Sable, các ghế ngồi khá tốt khi dịch vào. Sự im lặng kéo dài một lúc. Lynn đã ấm lại, nàng gật đầu.
“Vậy, cô có chơi trò chơi gì không?” Giọng mềm mại của người phụ nữ phá vỡ vẻ yên bình của đêm tối
“Bất cứ thứ gì”
“Ví dụ như…”
“Tôi chơi một số trò chơi vui nhộn với những người đàn ông đưa tôi về”
“Ví dụ”
“À,” Lynn cười khúc khích có vẻ ngượng ngùng, “hầu hết cánh đàn ông tôi gặp đều muốn tôi thổi kèn cho họ khi họ lái. Họ nói đó là bài kiểm tra về lòng dũng cảm hoặc đó là những gì mà mà cái kiểm soát tốc độ dành cho. Tôi đã làm những cái rất đẹp”
“Chà, nghe khá thú vị. Này. tôi cũng có cái kiểm soát tốc độ”
“Đúng, nhưng chị không phải đàn ông”
“ồ, hãy nghĩ về tôi như một người đàn ông bị nhốt trong thân thể phụ nữ.”
“Ngiêm túc chú?”
“Chắc chắn. Tôi là người lưỡng tính, nếu cô thích. Dù vậy tôi cũng không ép cô, tôi đùa chút thôi”
“Lưỡng tính? Có nghĩa là chị thích nghi cả hai cách?”
“Dĩ nhiên” người phụ nữ nói vẻ ngạc nhiên.
Lynn gật đầu suy nghĩ. Sự im lặng kéo dài và tiếng ù ù của máy móc bắt đầu ru Lynn ngủ. Nàng lắc đầu để tỉnh lại và nhìn người phụ nữ. Người phụ nữ nhìn nàng và cười
“Tôi mệt quá,” Lynn nói và ngáp.
“Đừng làm thế, tôi đang cố thức đây. Đó là lí do tôi nhắc đến cái thứ kiểm soát tốc độ. Thị trấn tiếp theo cách đây 100 dặm đó.”
“Tệ thật, chị nghiêm túc hả?”
“Chắc chắn”
“Tôi chưa bao giờ làm chuyện đó với phụ nữ.” Lynn nói vẻ suy nghĩ. Người phụ nữ gật đầu không nói, ý thức rằng Lynn đang cố quyết định. Bất chợt Lynn tiến sát đến gần và đặt một tay lên chân người phụ nữ. Người phụ nữ khẽ mở rộng hai chân.
Lynn thích cái mùi mềm mại như bơ từ cặp đùi chắc khoẻ của người phụ nữ. Làn da mịn màng nhưng cơ bắp săn chắc, xiết vào thả ra khi nàng chạm vào cặp đùi vàng của người phụ nữ
“Mềm quá,” Lynn nói như hụt hơi.
Người phụ nữ bạt máy kiểm soát tốc độ lên với một tiếng nhấn nghe rõ. Cô nâng bánh lái rồi nhấc bàn chân khỏi cần lái. Cô nhín chân rộng đặt lên trên ghế. Lynn thở hổn hển vì bị kích động khi nhìn vào chiếc quần lót vài màu đen lộ ra lần đầu tiên. Chiếc váy kẻ sọc tự động đẩy lên khi chân ngưòi phụ nữ mở rộng ra. Nó như một vùng đất thần tiên của làn da mềm mại
“Tuyệt vời” Lynn thở dài rồi nhìn xuống bên dưới váy của người phụ nữ. “Tôi không chắc tôi có làm được không, nhưng tôi thực sự cũng rất muốn,” Lynn nói lắc lắc như thẻ nàng lại lạnh.
“Thử đi” người phụ nữ dịu dàng nói.
Có gì đó về đêm mưa lạnh ở bênngoài và sự ấm ápthoải mái bên trong làm Lynn sẵn sàng làm những điều mà nàng không thường làm. Nó có gì đó để làm với không khí dễ kết bạn bên trong xe. Nó là nơi trú ngụ an toàn của làn da mềm, mùi hương ngọt ngào, làm nó trở nên mờ ảo.
Trong trạng thái mê mẩn, Lynn tiến sát lại đôi chân đang mở ra đầy cám dỗ. Đôi chân như mời gọi, hư ảo và khêu gợi.
Hơi lo lắng, làng trượt đầu xuống dưới váy của người phụ nữ và sát vào đáy quần lót của cô ta. Nàng hôn lên làn da tuyệt vời trên cặp đùi người phụ nữ,. Nàng hít mạnh khi ngửi thấy mùi hương từ âm hộ. Đó là lần đầu tiên nàng ngửi thấy ngoài mùi của nàng. Có gì đó rất thoải mái khi biết mùi của người phụ nữ giống mùi của nàng. Lynn hôn lên phần sâu kín nhất trên chân người phụ nữ, rồi hít hà đáy quần lót của cô gái. Đầu nàng ẩn vào bóng tối để đáy quần người phụ nữ trong bóng tối, nhưng mùi hương thì rất tuyệt. Lynn thường xuyên thưởng thức vị ngọt từ cơ thể nàng trên dương vật của những người tình, nhưng chưa bao giờ quan tâm tìm hiểu vị giữa đôi chân của người phụ nữ khác. Từ khi nàng biết vị của mình, nàng không còn ngạc nhiên về mùi của phụ nữ. Dù vậy nàng vẫn lưỡng lự. Đây là một bước đi quan trọngk Nàng sắp từ một cuộc sống bình thường, của người thích giao hợp với người khác giới để trở thành một cô gái đồng tính nữ chỉ trong một vài giờ. Nó không phải là điều dễ làm.
“Ôi, điều này thât khác lạ,” Lynn nói, mu bàn tay nàng rung rung cạ cạ vào bên trong đùi của người phụ nữ trong khi nàng suy nghĩ. Nàng rụt rè uốn người tới và hôn lên khe cao nhất trên đùi phải người phụ nữ. Bên trên người phụ nữ đang thở hổn hển.
Đôi môi đỏ nóng bóng trở nên khác thường trên bắp đùi ấm áp của người phụ nữ. Đó là vị của những thứ thần tiên sắp đến. Người đàn bà cố mong Lynn sẽ gấp hơn và làm nguôi cái lồn đang nóng bỏng của mình, nhưng nàng biết nàng sẽ phải bình tĩnh và để Lynn tự do quyết định
“Ôi tệ thật, mình phải làm thế,” Lynn rên rỉ rồi bịt đôi môi nàng lên đáy quần lót của người phụ nữ. Nàng bú một cách tham lam đến mấy phút rồi mới lùi lại một chút và nâng đáy quần lót của cô ta sang bên làm lột ra một kho báu vô giá đang được giấu kín giữa đôi chân người phụ nữ. Mặc dù ở dưới chiếc váy và đầu Lynn đã che mất ánh sáng nhưng nàng vẫn đủ nhìn thấy để phải thở hổn hển khi thưởng thức. Mùi vị từ đảo tình càng lúc càng nặng hơn. Nàng chợt nhận ra khi nàng ngửi mùi này ở trong phòng, toàn bộ mùi hương là của người phụ nữ, nàng chưa bao giờ nhận ra nó trước đây.
“Chị có vị ngon quá,” Lynn nói. Nàng ấn môi vào cái nóng ẩm ướt của âm hộ người phụ nữ và khẽ hôn lên đó. Nàng cảm thấy cặp đùi ép vào hai má nàng đang chặt lại dần và rúng động. Lynn tiếp tuc nụ hôn nhẹ nhàng trong khi đầu lưỡi nàng trượt vào trong các nếp thịt ẩm ướt mềm mại. Mu người phụ nữ thật đẹp. Lynn thích cái cảm giác và vị trong miệng nàng. Đó là nụ hôn tuyệt nhất mà nàng có.
“Tuyệt vời,” người phụ nữ thở ra, cố gắng tập trung lái xe trong khi cảm nhận những cảm giác đang đồ ào về nửa thân dưới của nàng.
Lynn tập trung vào nếm vị và khám phá. Nàng không vội vã mặc dầu người phụ nữ thì thế. Nàng muốn thưởng thứuc kinh nghiệm còn người phụ nữ chỉ muốn được giải thoát.
Lynn ấn đôi môi nhăn nheo của mình lên vùng nơi âm vật và tìm thấy một hột thịt nhỏ bằng lưỡi. Nàng lo lắng cho thành viên bé nhỏ cứng, tạo ra những cơn bùng nổ khoái cảm trong háng của người phụ nữ. Khi âm vật người phụ nữ cứng lại và sưng lên, Lynn liền bú nó trong đôi môi nàng. Nàng đang tặng cho dương vật tí hon của người phụ nữ một bữa thổi kèn như một người đàn ông đã làm cho Lynn lâu rồi.
Lynn thích thú khi âm hộ nhấp nhô ép vào môi nàng. Nàng cũng thích thú với âm thanh đầy đam mê của người phụnữ. Nó thật khêu gợi.
Mùi âm hộ của người phụ nữ và nhiệt độ nóng bỏng giữa hai đùi của cô ta như một thức thuốc phiện. Nó thật tuyệt vời bên dưới lớp váy kẻ sọc của người phụnữ.
“Cô giỏi lắm,” người phụ nữ hổn hển nói
Lynn mỉm cười, nàng bú âm vật vào môi mình rồi hành hạ nó với đôi môi bằng lưỡi của mình. Nàng nghe thấy người phụ nữ rít lên, chiếc xe lên xuống trên đường như say rượu.
“Cẩn thận” người phụ nữ thở hổn hển. “nhẹ nhàng thôi”
Lynn hôn âm hộ người phụ nữ nhiều lần với đôi môi đầy sảng khoái, rồi nàng hạ thấp miệng xuống trượt lưỡi vào âm hộ của cô ta. Người phụ nữ ép mạnh âm hộ ướt nhẹp của nàng vào miệng Lynn, nhấp nhô như một con rắn. Cái lưỡi dài khêu gợi của Lynn luân phiên đâm vào trong người phụ nữ rồi trượt ra.
Lynn trượt tay nàng xuống dưới cặp mông săn chắc của người phụ nữ, nàng dùng ngón cái giữ chiếc quần lót sang bên và bắt đầu ăn toàn bộ âm hộ của cô ta. Nàng đã thấy như thế trên ti vi và trong âm hộ củânngf. Nàng biết một phụ nữ muốn được ăn như thế nào và biết một vài tro mà đàn ông sử dụng với nàng ngày trước. Lynn là một cô gái thích tình dục và học được nhiều từ kinh nghiêm của nàng.
Lynn cũng biết người phụ nữ sắp xuất tinh, nàng có thể nghe thấy tronghơi thở của cô gái. Miệng nàng liếm láp khắp nơi trong khi lưỡi nàng đập vào những nếp thịt nóng bỏng và ẩm ướt. Nàng bú liếm không thương tiếc làm cho người phụ nữ quằn quại trên ghế. Nàng thích cảm giác cặp mông đầy thịt trong tay mình. Nàng thích làn da mềm mại cạ vào mặt nàng. Thật là tuyệt.
Lynn liếm toàn bộ những nếp thịt trên âm hộ cô gái từ trên xuống dưới. Người phụ nữ bật dựng lên một lẫn lưỡi của Lynn đập vào âm hộ sưng phồng lên của cô. Trong một lúc, người phụ nữ bắt đầu thở hổn hền, khẽ rít lên khi cơn cực khoái tấn công tơi bời âm hộ của nàng. Lynn không chuyển động miệngnữa, nàng bú nhẹ nhàng khi âm hộ quằn quại trong miệng nàng. Đó là kinh nghiệm khêu gợi nhất mà Lynn đã trải qua
“Tệ thật, tôi gần như chạy ngoài lề đường,” người phụ nữ chợt thở hổn hển. Lynn ngồi dậy để nhìn con đườngcũng tối và mưa mà nàng đã từng thấy, dường như cách 20, 30 phút.
“Thật không tin được,” người phụ nữ háo hức nói. “Tôi sẽ tìm một khách sạn càng nhanh càng tốt. Tôi muốn cái âm hộ nhỏ bé này trong miệng tôi,” cô gái trườn tay vào trong vạt áo Lynn vào chụp lấy đáy quần nàng.
Ôi trời, núm vú của tôi cứng quá, chúng sắp phá tan áo sơ mi của tôi mất,” Lynn nói, nàng lấy một tay chụp lấy bầu vú quyến rũ nhỏ bé của nàng.
“Tôi không chịu được nữa,” người phụ nữ nói rồi lướt sang một bên đường. “Mở ra,” cô gái nói khi để xe trong bãi đỗ và lao vào bứt chiếc cúc quần jeans của Lynn. Lynn nhấc mông lên và tuột chiếc quần Jeans và cả quần lót xuống mắt cá chân. Trước khi nàng kịp chuẩn bị, miệng người phụ nữ đá tìm thấy âm hộ nàng. Cô gái liếm láo như một con chó, bú liếm khi cần thiết để ngăn dòng nước dâm. Cảm giác cái đầu mềm mai của cô gái trên chân cua Lynn thật quá gợi dục làm Lynn xuất ra ngay. Lynn nhìn xuống khuôn mặt hăm hở dưới vạt áo nàng và vuốt ve mái tóc của người phụ nữ khi miệng cô đang đốt lửa trong âm hộ nàng. Lynn nhìn xung quanh vẻ không thoải mái sợ rằng trong bóng tối có ai đó nhìn thấy. Rồi nàng không quan tâm nữa. Lửa đang bùng lên trong cái mu nóng bỏng của nàng. Người phụ nữ ăn âm hộ của nàng hăng say với kinh ngiệm của một người phụ nữ từng làm vui những phụ nữ khác. Cô gái biết khi nào liếm âm vật Lynn, khi nào liếm môi nhỏ của nàng.
“Ôi, tệ thật, tôi sắp ra rồi,” Lynn quằn quại. Âm hộ nàng bùng nổ gần như không báo trước. Nảy mông trên ghế, Lynn đưa cả âm hộ ẩm ướt cho người phụ nữ ăn. Nàng giữ đầu người phụ nữ giữa hai chân. chà sát âm hộ mình vào mặt cô gái. Cô gái theo sát âm hộ Lynn lên xuống khi nó co thắt. Tất cả quá sớm, cơn cực khoái của nàng đã qua. Lynn đẩy cái miệng tham lam của người phụ nữ ra.
“Thật tuyệt vời!” Người phụ kêu lên thích thú. Cô ta dướn người tới và hôn vào môi Lynn, họ đan xen vào nhau và cẩn thận lau sạch mặt Lynn.
‘Chúng ta sẽ có nhiều trò vui” người phụ nữ thở dài. Cô ta ngồi lùi lại và bắt đầu lái trong khi Lynn mặc lại quần. Nàng bắt đầu cảm thấy lỗi lầm nhưng những hình ảnh khiêu dâm vẫn còn trong đầu nàng.
“Tôi cũng cảm thấy hơi thích thú” Lynn thú nhận
“Nó sẽ đến,” người phụ nữ nói “Khi một phụ nữ hoàn toàn từ bỏ cảm giác của mình, nói rằng đó là tình cờ hay cô ta quá chai sạn. Nhưng nhanh chóng cô ta sẽ trở lại cảm giác thực của mình. Phụ nữ là để yêu nhau, không cần quan tâm đàn ông hay phụ nữ khác có yêu hay không. Cô sẽ thấy”.
Tiểu Long Nữ
Hết

[top]

23/11/11

Posted by Xmen on 12:52 | No comments

Ví Dụ Ta Yêu Nhau: Ví Dụ 3


Lúc mới đặt chân đến Phan Rí lần đầu thú thật tôi đã muốn khóc. Tôi cứ tưởng thành phố này phải to lớn lắm vì nó có tên trên bản đồ Việt Nam đàng hoàng, không ngờ nó là một cái xã còn nhỏ hơn lòng bàn tay.
Chiếc xe đò tôi đi có từ hồi Pháp thuộc loang lổ vết sơn xanh đỏ, chạy một mình không nổi lại chất đầy những rổ cá lớn, cá bé trên mui và trong lòng xe, những rổ cá này nghe đâu bị kẹt đường nên phải trở về nguyên quán. Phải mất 3 giờ đồng hồ chiếc xe mới lết được từ Phan Thiết đến Phan Rí. Trên đoạn đường chỉ dài hơn 60 cây số. Vừa vào đến bến xe nằm ngay ở trung tâm con phố tôi vội xách valy bước xuống vì không chịu nổi mùi cá tanh nồng bốc lên khi xe đậu.
Đã sáu giờ chiều mà trời vẫn còn nắng gắt, thêm những ngọn gió thổi cát bụi bay mù khiến tôi nóng muốn điên người. Lấy khăn ra lau mồ hôi xong, tôi lững thững đi bộ dọc theo con đường trước mặt, nhìn lên tấm bảng một hiệu buôn, thấy đề Đại Lộ Trần Hưng Đạo mà buồn cười. Con đường chỉ rộng hơn một con hẻm ở Sài Gòn mà cũng xưng là Đại lộ. Địa chỉ tôi muốn đến : Công ty nước mắm Hoa Hồng số 3 Đại lộ Bạch Đằng. Cũng Đại lộ, không biết "đại lộ" đó lớn hơn "đại lộ" này được mấy phân. Đang lóng ngóng tìm một người hỏi thăm đường, tôi gặp một nữ sinh mặc quần áo trắng bước tới. Kinh nghiệm cho biết vào nhà hỏi bà già ra đường hỏi học trò nên tôi móc túi đưa mảnh giấy ghi địa chỉ cho cô bé.
- Em cho tôi hỏi thăm địa chỉ này ở đâu ?
Cô bé mở to đôi mắt đen láy quan sát tôi từ đầu đến chân xem tôi có phải là người lạ không rồi mới cúi đọc tờ giấy. Trước khi đến đây tôi nghe người ta đồn rằng con gái xứ này hai mắt đều toét vì bị cát bụi thổi vào, nhưng nhìn kỹ cô bé đây tôi chẳng thấy mắt em toét tí nào mà trái lại còn trong sáng hơn mắt mèo nhiều, tôi không hiểu thiên hạ đồn sai hay cô bé là người xứ lạ đến đây như tôi ?
- Ông mới đến đây lần đầu ?
- Phải, nếu đến đây lần thứ hai thì tôi khỏi làm phiền em.
- Em cũng ở đường đó, vậy ông cứ đi theo em là đến nơi.
Em trả lại tờ giấy rồi ôm cặp đi trước, tôi vội xách valy đi nhanh cho ngang hàng với em. Cô bé dừng lại lắc đầu.
- Đừng. Ông hãy đi sau em vài bước, ông đi bên em thiên hạ sẽ đồn thế này thế nọ ngay.
- Ở đây thiên hạ thích bàn chuyện của người khác lắm sao ?
- Vâng, chổ nhỏ bé mà. Ông cảm phiền.
Tôi đành đứng lại đợi cô bé đi trước rồi mới lẽo đẽo xách va ly theo saụ Tức mình, tôi rủa thầm mẹ kiếp thiên hạ, chắc quý vị no cơm ấm cật, dư thì giờ nên thích bàn chuyện người khác còn đói như tôi thì bàn chuyện bao tử của chính mình mãi vẫn chưa xong. Đến một con hẻm lầy cát, hai bên là bờ tường cao thấy không có bóng dáng "thiên hạ" tôi vội bước lên đi cạnh cô bé trò chuyện.
- Đi một mình lủi thủi ở sau tôi thấy tủi thân quá.
- Tại sao vậy?
- Tôi có cảm tưởng người ở đây đã bạc đãi mình.
Cô bé cười:
- Vậy ông đến đây làm gì ?
Tôi kể cho em nghe tôi là một quân nhân giải ngũ loại hạng hai đang thất nghiệp. Có một người bạn ở Sài Gòn giới thiệu tôi ra đây làm thư ký cho công ty nước mắm Hoa Hồng để sống qua ngày và tôi hy vọng người ta sẽ không từ chối.
- Em sợ ông không chịu nổi đâu.
- Làm thư ký có gì nặng nhọc mà hông chịu nổi ?
- Không, em muốn nói mùi nước mắm kìa.
- Đó là mùi quốc hồn quốc túy người Việt nào sống ở ngoại quốc cũng nhớ nó, sao em lại nói là chịu không nổi.
- Rồi ông sẽ biết.
Đi thêm một lúc cô bé dẫn tôi đến bờ sông. Con sông rộng ở gần cửa biển đậu đầy ghe chài sơn màu sắc rực rỡ. Trên bờ người ta qua lại tấp nập và những nong mực được phơi đầy hai bên đường choán cả lối đi. Cô bé chỉ tôi một ngôi nhà lớn quét vôi vàng cách chổ chúng tôi đứng một cột đèn.
- Đó là công ty Hoa Hồng. Em chúc ông may mắn.
Tôi thật cảm động nghe câu nói đó từ ngày thất nghiệp đến nay, chưa ai chúc tôi một lời may mắn nào. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô bé.
- Cám ơn em, tôi tin người ta không nỡ từ chối một thương phế binh đói rách như tôị Nhà em ở đâu có dịp tôi sẽ đến thăm ?
Cô bé chỉ tay về một khu nhà lố nhố ở phía xa.
- Nhà em gần chợ cá kia kìa, chắc ông không nhìn thấy đâu. Nếu ông được làm việc ở công ty, em sẽ còn gặp ông vì thỉnh thoảng em vẫn đến đó nhận giấy giao hàng. Thôi, em xin chào ông.
Nhìn cô bé đi khuất vào đám người trên bờ, tôi mới lững thững xách va ly đến công ty. Phía trước nhà có một tấm bảng lớn hai bên vẽ hai bông hồng to ướng, tôi đi thẳng vào cửa và xin gặp ông giám đốc. Người lao công dẫn tôi đi vào một phòng nhỏ, tôi gặp một ông tóc bạc đang ngồi đọc nhật báo. Tôi cúi đầu chào ông và đưa lá thư giới thiệu việc làm do người cháu ruột ông ta viết. Đọc thư xong ông hỏi tôi những giấy tờ cần thiết, tôi mở va ly lấy và đưa ông xem. Ông nói được rồi cậu sẽ ở luôn đây và bắt đầu làm việc từ ngày mai. Được việc làm tôi mừng rỡ nói cảm ơn ông. Ông nói không có gì tôi sẽ xem cậu như cháu tôi, rồi ông gọi người lao công vào căn dặn thu xếp nơi ăn chốn ở cho tôi.
Công ty chiếm một khu đất khá rộng, người lao công dẫn tôi đi quanh một vòng cho biết và chỉ cho tôi chỗ ngủ là một cái chái nhỏ lợp tôn ở gần nhà ông. Về cơm nước ông nói nếu cậu muốn ăn ở ngoài, ngày mai tôi sẽ dẫn đến một nơi nấu cơm tháng. Tôi nói nếu tiện nhờ bác nấu cho tôi ăn luôn khỏi phải đi xa. Ông nói nhà tôi ăn uống bết lắm sợ cậu nuốt không nổi. Tôi cười nói có rau có cháo để ăn là may rồi tôi đang thất nghiệp mà bác. Ông cười nói vậy thì được.
Công việc làm ở công ty tương đối nhàn hạ. Hàng ngày tôi đánh máy những hoá đơn giao hàng, nhận hàng, nhưng giấy tờ chứng nhận phân tích nước mắm đến các tỉnh khác. Phía sau công ty là nhà lều nước mắm của riêng ông giám đốc. Trong những thùng gỗ lớn người ta đổ cá vào đầy ướp muối rồi đợi ngày cá rã ra nhỏ giọt thành nước mắm. Mỗi lần vào lều kiểm soát các phu vợi nước mắm vào những thùng sắt nhỏ để chở đi bán tôi phải bôi dầu cù là vào mũi và phải châm thuốc hút liên miên. Hôm đầu nhìn người ta lấy xác mắm ra tôi phải chạy ra ngoài nôn ọe vì không chịu nổi mùi hôi kinh khủng từ xác mắm bốc ra. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao cô bé nói sợ tôi không chịu nổi mùi nước mắm. Nếu không vì cái bao tử mỗi gày đều đói chắc tôi đã xách va ly đi ngay sau lần nôn ọe đó.
Tôi lẩm cẩm nghĩ không hiểu tại sao các ông "hàm hộ" ở đây chẳng ông nào chịu lấy dấu hiệu nước mắm của mình là cá nục, cá thu, cá cơm, cá óc nóc... mà đi chọn những hình con thỏ, con gà, con én, hoa sen, hoa hồng...? Nếu những đôi tình nhân ở xa đều biết hoa hồng là dấu hiệu của công ty nước mắm lớn ở đây chắc họ sẽ không ham tặng người yêu một đóa hồng vì chẳng lẽ họ còn muốn tình yêu của họ sẽ mặn mòi và sực nước mắm ?
Dù không thích mùi hương của nó nhưng tôi cũng phải cám ơn nước mắm đã giúp tôi có công ăn việc làm và sống qua những ngày đói khát. Mỗi sáng để khỏi ăn điểm tâm tốn tiền tôi thường xuống lều múc một ly nhỏ nước mắm uống ực một hơi rồi chạy lên nhà uống luôn hai ly cối nước trà cho đã khát. Như vậy no suốt buổi. Cũng may nước mắm có nhiều chất đạm nên càng ngày tôi càng nặng xương.
Một buổi sáng khi tôi vừa uống xong ly nước mắm điểm tâm miệng đang mặn đắng thì cô bé tôi gặp hôm đầu tiên đến xứ này, đi vào. Em chào tôi, tôi chẳng kịp chào lại mà vội rót hai ly cối nước trà uống luôn một hơi. Em hỏi:
- Ông làm cái gì mà khát dữ vậy ?
- Tôi mới điểm tâm bằng nước mắm.
Cô bé trợn tròn mắt không hiểu. Tôi phải giải thích cặn kẽ cho em rõ. Nghe xong cô bé cười.
- Ông thật có duyên với nước mắm. Em chỉ uống một muỗng nhỏ thôi cũng đủ sặc chết người.
Tôi hỏi em sao cả tuần nay không đến chơi, tôi có ý đợi em mãi. Cô bé nói em cũng muốn đến thăm nhưng không có dịp, sáng nay em nghỉ học và ba em sai em đi phân chất nước mắm nên em mới có cơ hội đến đây. Em trao tôi một chai nước mắm nhỏ, tôi cầm lấy đem vào phòng giảo nghiệm. Ở đây các nhà lều trước khi đem bán nước mắm đều phải đem đi giảo nghiệm để xem nước mắm của mình có bao nhiêu chất cá, chất cá càng nhiều nước mắm bán giá càng cao. Phòng giảo nghiệm chưa có người làm việc, tôi trở ra kéo ghế mời em ngồi đợi. Em hỏi:
- Ông đã đi đâu chơi chưa ?
- Ở đây có chỗ nào mà đi chơi. Mỗi tối tôi chỉ biết ra bờ sông nhìn thiên hạ qua lại hay đến quán Lều Gỗ uống nước rồi về ngủ.
- Vậy thì còn thiếu sót nhiều. Ở đây có nhiều chổ đáng đi chơi lắm như đi rẫy ăn táo, đi xóm Rừng ăn mận, đi tắm biển ở bãi Trùng
Dương hay Ghềnh Son. Đi thăm chùa ông Hai Đại, đi xem thắng cảnh đập Đồng Mới ...vv...
- Vậy hôm nào rảnh tôi mượn xe Honda chở em đi chơi nghe.
- Đâu được thiên hạ nói chết.
Lại thiên hạ. Tôi rủa thầm mẹ kiếp thiên hạ, xin quí vị để cho tôi sống với chứ. Tôi phân bua với cô bé.
- Thây kệ họ. Chúng ta hãy sống cho chính chúng ta, họ đâu có sống giùm chúng ta mà chúng ta lo.
Cô bé cũng đồng ý với tôi như vậy nên vào những chúa nhật kế tiếp em đã đến dẫn tôi đi thăm những nơi chốn em nói. Từ khi chúng tôi thân với nhau, những tối rảnh rỗi em thường đến nơi tôi ở, nấu chè chuối bột báng nước dừa hay em đem cá hấp ở nhà đến chúng tôi quấn bánh tráng rau sống chấm với nước mắm "nhĩ" ăn thật ngon lành.
Một tối em đến chơi, tôi vui miệng nói lại với em những điều cậu học sinh con trai bác lao công cho tôi biết là có rất nhiều nam sinh ở trường đã si em bỏ cả học hành. Cô bé cười nói :
- Ai mà si em, em cho chết luôn.
Tôi khoái chí cười:
- Đúng, đúng. Nhưng còn tôi ?
- Ông hả, em cũng cho chết luôn.
Tôi chưng hửng hỏi:
- Bộ nhất định em không khóc thương ?
- Khóc hả, cười bể bụng thì có.
- Chúa ơi, chắc tim em bằng sắt?
- Sắt hả, ai mà ưa thứ mau rỉ sét.
- Bằng đá chăng?
- Nước chảy đá mòn, đá yếu xìu.
- Bằng gỗ thùng nước mắm?
- Vâng bằng gỗ, nhưng không phải gỗ làm thùng nước mắm đâu mà là gỗ thông sản xuất từ rừng thông Đà Lạt.
- Vậy chắc em sinh ở Đà Lạt?
Cô bé gật đầu kể cho tôi biết gia đình em trước kia ở Đà Lạt sau đó dời xuống đây lập nghiệp đã được 10 năm và bây giờ ở chốn này em là một cây thông nhớ rừng.
Cô bé cười nói:
- Em mới nhận được một lá thư tình.
Tôi ngạc nhiên nói :
- Tôi có viết thư cho em hồi nào đâu mà em nhận được?
- Ai nói ông viết bao giờ đâu, thư này của một người khác.
- Em đã có một người tình khác?
- Không phải đâu, thư này của người dạy kèm em gửi cho em, để em đưa cho ông đọc.
Cô bé móc túi đưa cho tôi một phong thư màu xanh để ngỏ, bên trong có một tờ giấy màu hồng viết đầy chữ Anh. Tôi hỏi :
- Thầy dạy em người Mỹ à?
- Không, ông ấy dạy kèm Anh Văn cho em và mấy nhỏ bạn.
Anh văn tôi mới học đến lession 10 trong quyển English For Today book one nên chẳng hiểu ông giáo viết gì, tôi trao lại lá thư cho cô bé.
- Em dịch dùm tôi đi. Lần sau em nhớ nói ổng viết bằng chữ Việt tôi mới có thể đọc được.
- Đại ý ông ấy viết, ông ấy thương yêu em và muốn gặp em chiều Chúa Nhật này tại nhà trọ ông ấy.
Tôi nổi sùng nói :
- Sao em không đưa lá thư mắc dịch này cho ba má em đọc.
- Thôi, em sợ rùm beng cả nhà đều biết em dị chết.
- Em có viết thư trả lời cho ông ấy không? Em có định đến thăm ông ấy không?
- Còn lâu. Nhưng em sợ ông ấy cứ viết thư hay gọi em tập đọc hoài tụi bạn biết được chúng chọc em chết. Vậy em nhờ ông đóng vai anh em đến nói ông ấy đừng có viết thư cho em nữa.
- Xong rồi, chiều chủ nhật này tôi sẽ thay em đóng vai người tình đến thăm ông ấy.
- Khỏi đợi đến chiều chủ nhật, chiều mai khoảng 6 giờ ông đợi em ở quán Lều Gỗ rồi em sẽ chỉ cho ông thấy thầy em vì ông ấy ăn cơm tháng gần đó.
Buổi chiều, mới 5 giờ tôi đã có mặt ở quán Lều Gỗ, một quán nước vĩ đại nhất ở xứ Phan Rí này. Quán gồm hai phần : một sân rộng đặt bàn ghế bán nước uống và một căn nhà có những tủ kính (trước bày bán đồ điện sau ế dẹp luôn) bày những quyển sách truyện cho thuê. Tôi vẫn thường đến đây trước để uống một ly đá chanh cho đã khát vì lỡ uống nước mắm quá nhiều, sau đó thuê vài quyển truyện chưởng về nhà tối đọc đở buồn. Tôi thuộc loại khách đặc biệt được chủ quán đeo kính cận trông rất trí thức thông cảm cho ký sổ vàng cuối tháng trả tiền nên chiều nay dù trong túi không có đồng nào tôi vẫn mạnh dạn bước vào quán gọi một chai 33, nữa gói Capstan. Tôi uống bia dở ẹc, chỉ một chai mặt cũng đỏ bừng như gà đá nhưng vì sắp đụng độ với ông giáo nên tôi muốn mặt mình phải sừng sừng một tí cho ông ấy ớn.
Buổi tối quán thường đông nghẹt khách nhưng vào giờ này thì vắng như chùa bà đanh. Học sinh còn đi học và những ông "ba đờ ghe" còn bận bán cá chưa có thì giờ rảnh đến ngồi thưởng thức nhạc "tiền chiến hậu chiến" do chính tay chủ quán chọn lọc. Tôi chúa ghét nghe nhạc ở các quán nước, ồn ào điếc tai nên rất thích ngồi ở đây vào buổi xế chiều để được thiên nhiên ca bản The Sound Of Silence. Trên chiếc sàn xi măng rộng (trước là sân patin sau ế dẹp luôn) đọng đầy những vũng nước do ông chủ tưới những chậu kiểng, chưa đến tuổi tam thập nhị lập mà ông ta đã thích cái thú "vạch lá tìm sâu" kể cũng lo hưởng nhàn hơi sớm.
Nắng càng lúc càng đậm màu trên cây bạc đầu ở cuối sân, tôi ngồi im chờ đợi buổi chiều len lén vào hồn xem nó ra làm sao nhưng đợi mãi chẳng thấy buổi chiều đâu cả mà chỉ thấy có cô bé len lén đi vào sân.
- Ông đợi lâu chưa ?
- Chưa, chỉ mới hơi dài cổ thôi.
- Em hẹn ông sáu giờ mà.
- Quân đội dạy tôi muốn phục kích địch phải đến sớm quan sát địa thế cho chắc ăn.
- Nhưng ngồi chổ này làm sao ông quan sát được ?
Cô bé kéo tôi ngồi ở một chiếc bàn khác gần hàng rào được kết bằng những ống tre chẻ đôi. Ngồi đây nhìn qua kẻ hở hai thân tre có thể thấy rõ bên ngoài. Nhìn mãi mỏi cả mắt chẳng thấy ông giáo dạy kèm đâu tôi nói cô bé quan sát thay tôi, khi nào thấy ông ta đến thì báo động. Tôi vừa hút xong điếu thuốc, cô bé nói :
- Ông ấy kìa. Tôi ghé mắt nhìn qua khe hở thấy có hai người đang từ xa đi đến, tôi hỏi cô bé.
- Thầy của em là người đeo kính cận, mặt mũi sáng sủa đi bên kia đường phải không ?
- Không phải đâu, đó là học sinh. Thầy của em đang đi gần gốc me kìa.
Tôi chăm chú quan sát gã đàn ông theo lời cô bé chỉ. Y mặc áo thun màu xanh thẫm có in đầu một co dê to tổ bố (dậu hiệu của tuổi Dương Cưu ?) y dê mà dám nhận mình dê kể cũng khá chì. Quần y may bằng vải bố trắng ống rộng và chân đi giày mọi màu vàng. Tóc y để dài thòng, phía trước cắt ngang chân mày và miệng phì phà điếu thuốc ngậm ở khóe môi trái. Người y cao, ốm như con mắm, mặt đen đen giống y chang dân "ba đờ ghe" mới đánh cá ngoài khơi về, vậy mà y lại là giáo sư dạy kèm thì thật là lạ . Tướng y thật thích hợp để đóng vai "Xì-ke đại huynh" và chắc không tài tử nào đóng hay hơn y trong vai đó.
Tôi nói với cô bé :
- Em ngồi đây để tôi ra nói chuyện phải trái với ông ấy.
Uống hết ly bia cho hào khí bừng bừng và cầm theo một điếu thuốc tôi bước ra ngoài quán vừa lúc ông giáo đi đến, chắc y cũng định vào quán thuê truyện chưởng về đọc. Tôi nói :
- Xin lỗi ông bạn cho châm nhờ điếu thuốc.
Y trao điếu thuốc cho tôi mỗi rồi tôi tại lại y:
- Ông bạn là ông giáo dạy kèm Anh văn ?
Y gật đầu bù xù như tổ quạ.
- Phải. Ông muốn học thêm Anh văn ?
- Tôi học Anh văn làm quái gì! Sở Mỹ đóng cửa hết rồi. Tôi chỉ yêu cầu ông đừng viết thư cho em Phạm Thị Đồng Ý nữa.
- Ông là gì mà cấm tôi viết thư cho em ấy?
- Tôi là anh hai nó.
- Sao trông ông không giống em ấy tí nào hết vậy ?
- Giống hay không kệ tôi. Bộ ông giống tía ông lắm hay sao?
- Ông đừng giận, tôi có lời khen ngợi em ông học rất giỏi và tôi rất mến em ấy.
- Nó học giỏi hay dốt cũng thây kệ nó, tôi không cần ông mến nó. Ở đây thiếu gì cô giáo xinh đẹp sao ông không mến các cô mà đi mến nữ sinh làm gì cho tai tiếng.
- Tôi không ưa cô giáo, tôi chỉ ưa nữ sinh thì đã sao ?
- Ông không ưa cô giáo thây kệ ông, ông chỉ ưa nữ sinh thây kệ ông nhưng tôi không ưa ông ưa em gái tôi.
- Tại sao ông lại không ưa tôi nhiều quá vậy ?
Thật ra tôi cũng không ghét gì ông giáo này, y xứng đáng là bạn tri kỷ của tôi vì cả hai cùng chung một sở thích là cô bé nhưng tại y có lợi thế là địa vị cao hơn tôi nên tôi nổi sùng nói:
- Tôi không ưa ông vì ông dạy kèm, chỉ giản dị thế thôi.
- Dạy kèm là một nghề cao quí mà.
- Nghề đó không cao quí tí nào nếu ông tiếp tục tán em gái tôi, còn ông tán bất cứ ai nghề đó vẫn cao quí như thường.
- Được rồi, ông để tôi về suy nghĩ lại.
- Không suy nghĩ tới suy nghĩ lui gì nữa cả, nếu ông còn viết thư cho em gái tôi có ngày ông ăn đòn.
- Ông hăm dọa giái sư dạy kèm phải không ? Ông tên gì ? Tôi sẽ nộp đơn kiện ông ở Hội đồng xã.
Nghe kiện cáo tôi cũng hơi "rét" nhưng kinh nghiệm cho biết một người có "rét" hơn mình mới hăm dọa kiện cáo lôi thôi nên tôi thừa thắng xông lên.
- Ông có nộp đơn kiện ở Tối cao pháp viện tôi cũng không sợ. Tôi là lính giải ngũ, tên Phạm Bất Bình, số quân 68 156890 ông nhớ kỹ chưa?
- Tôi không cần nhớ tên ông nữa. Tôi nhớ mặt ông rồi, nếu ông đánh tôi là tôi nhận ra ngay ông đánh tôi.
Ông giáo dạy kèm hầm hầm bỏ đi chẳng thèm chào tôi một lời cho đúng với nguyên tắc sư phạm. Tự dưng tôi thương y chi lạ. Trong lúc nói chuyện, nhìn kỹ đôi mắt y tôi mới biết y đã cố ý làm cho mọi người hiểu lầm y qua cách ăn mặc, cách nói chuyện để che dấu nỗi cô đơn mà y đang chịu đựng. Nếu không kẹt cô bé chắc tôi đã mời y vào quán uống vài chai 33 để kết bạn tâm giao. Ở xứ này có người bạn như y cũng thú lắm chứ nhưng chắc là không thú bằng được quen với cô bé rồi. Tôi trở vào quán hăm hở kể lại cho cô bé nghe trận đụng độ vừa qua. Em cười nói ông đóng kịch tài ghê sao ông không đi theo các ban kịch ở Sài Gòn?
Vì có cuộc hộp họp quan trọng với các hãng nước mắm ở Phan Thiết tôi phải đi theo ông giám đốc làm biên bản mất ba ngày. Buổi tối về đến nhà bác lao công trao cho tôi hai lá thư.
Một lá của tổng hội thương phế binh cho biết tôi đã được nhận làm thư ký cho một hãng buôn ở Saigon, nếu muốn làm tôi phải về Saigon nhận việc gấp. Tôi phân vân không biết quyết định thế nào. Ở phan Rí này được bốn tháng, tôi đã mến người dân ở đây. Họ tuy lắm chuyện nhưng rất chân thật và sẵn lòng giúp đỡ người lạ. Mảnh đất này tuy nhỏ bé nhưng rất hậu đãi những người phương xa đến đây lập nghiệp. Nắng ở đây có làm da tôi đen sậm nhưng không khí vùng biển trong lành đã giúp tôi khoẻ mạnh hơn xưa. Tôi cũng đã bắt đầu nghiền mùi nước mắm, một mùi hương khó quên như hương tóc người tình đã chia xa nhưng tôi vẫn nhớ rõ ràng vào những đêm mưa. Ở Sai gon dĩ nhiên là vui vẻ hơn, bạn bè đông hơn và có nhiều cơ hội tiến thân hơn nhưng tôi chưa muốn xa cô bé. Tình yêu đã bắt hụt nhiều lần vì với quá cao, lần này nó đang nằm trong tầm tay tôi không lẽ tôi lại bỏ mất dịp may.
Lá thư thứ hai của cô bé mới gửi đến sáng nay. Em cho biết trường em đã nghỉ hè, gia đình em mới mở một đại lý bán nước mắm ở Đà Lạt, em sẽ theo má lên đó buôn bán và xin chuyển trường lên học ở Bùi Thị Xuân. Em đã đến tìm tôi hai lần nhưng không gặp và sáng mai em phải đi sớm một mình vì má em đã đi trước. Em viết : Thôi ông khỏi tiển đưa làm gì cho mất công. Thiên hạ biết cười chết. Em muốn chúng ta chia tay âm thầm. Nếu gặp ông ở bến xe em sẽ không viết thư cho ông nữa và khi nào có dịp về thăm ba, em cũng không thèm ghé thăm ông.
Tờ mờ sáng hôm sau tôi đã có mặt tại bến xe. Trời hơi lạnh vì đêm qua mưa suốt đêm, tôi co ro đứng núp trong bóng tôi một hiên nhà mong nhìn thấy cô bé một lần nữa trước khi chia tay. Khoảng năm giờ ba mươi tôi thấy vai em mang xách tay đi từ một con hẻm nhỏ một mình. Em đến ghi tên ở quầy lấy vé rồi bước lên xe ngồi ở một ghế gần cửa. Thây kệ thiên hạ cười, thây kệ những lời dặn trong thư tôi chạy vội đến gặp em.
- Ông không nghe lời em há. Được rồi em sẽ làm đúng theo những gì em đã viết.
Tôi đưa mắt nhìn em chẳng biết nói gì. Tôi luôn luôn chẳng biết nói gì vào những dịp chia tay. Mãi đến khi xe rồ máy chạy, tôi không ngăn được, đưa tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của em bỏ ra ngoài cửạ Cô bé nói như sắp khóc.
- Ông là một con mọt.
- Chúa ơi! Một người bảnh bao như tôi lại có hình dáng như con mọt sao ? Cô bé có cận thị chăng ?
- Ông là một con mọt kinh khủng đã ăn ruỗng trái tim bằng gỗ thông của em.

[top]

Posted by Xmen on 12:51 | No comments

Ví Dụ Ta Yêu Nhau: Ví Dụ 4


Sáng thứ sáu ấy, dù bị nhức đầu, tôi cũng cố gắng đến giúp người bạn trang hoàng sân khấu cho một buổi trình diễn ca nhạc của trường anh như đã hứa. Buổi trình diễn có bán vé để lấy tiền phát phần thưởng cho các học sinh xuất sắc cuối niên học.
Tôi đến quá sớm. Trước rạp hát chưa có khán giả, những em học sinh trong ban trật tự đeo nơ đỏ trước ngực đang loay hoay làm những công việc vặt. Tôi đưa thiệp mời cho một em gác cửa để vào rạp ngồi nghỉ chân. Trong rạp tối om, máy điện chưa chạy, chỉ có một vài vệt sáng lờ mờ ở những khe cửa hở ở trên cao, tôi phải đưa tay lần mò để tìm một chỗ ngồi.
Bóng tối và những dãy ghế trống trơn đã giúp cơn đau trong đầu tôi dịu đi rất nhanh. Nhắm mắt lại, tôi ước ao được ngủ ở đây một giấc có lẽ bệnh nhức đầu sẽ không còn hành hạ. Chợt có tiếng ca nho nhỏ khiến tôi mở mắt, nhờ đã quen với bóng tối tôi nhận ra một người mặc áo trắng ngồi cách tôi một hàng ghế. Có lẽ em là nữ sinh trong ban văn nghệ nên mới được phép vào rạp lúc này. Em đang hát một bài nhạc nào đó tôi không nghe rõ lời, nhưng tiếng ca thật trầm ấm và tôi không ngăn được đánh diêm để châm một điếu thuốc. Tiếng diêm quẹt làm em ngừng hát, nhờ ánh sáng leo lắt ở đầu que diêm, tôi thấy em quay lại và đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Tôi vội quăng que diêm đang cháy dở nói xin lỗi đã gây ra tiếng động. Em nói không sao, chính em đã gây ra tiếng động trước ông. Tôi hỏi em có hát trong buổi trình diễn sáng nay không. Em nói dạ có. Tôi hỏi thăm người bạn trưởng ban văn nghệ đã đến chưa. Em nói em cũng đang đợi thầy ấy đến và ông có phải là người mà giáo sư nhờ đến đánh nhạc đệm cho tụi em hát không. Tôi lắc đầu. Tôi không biết đánh đàn, tôi đến giúp người bạn căng cái màn trên sân khấu và tôi chỉ biết kéo màn. Em cười nói công việc ấy cũng quan trọng lắm, vì nhờ ông khán giả mới thấy tụi em. Tôi nói cũng nhờ các em mà tôi mới có việc làm.
Điện trong rạp được bật sáng cùng lúc một số đông người bước vào. Người bạn đến chào tôi rồi anh vẫy tôi cùng một số học sinh đi vào hậu trường. Phải mất nhiều thời giờ chúng tôi mới căng được chiếc màn hơi nhỏ so với chiều rộng sân khấu. Vì thiếu ròng rọc để kéo dây nên hai em học sinh đã thay tôi nắm hai cánh màn chạy đi chạy lại mỗi khi muốn mở hay khép màn.
Buổi trình diễn thật vui, những tiếng vỗ tay chen lẫn tiếng la ó đã không ngớt vang lên sau mỗi màn trình diễn. Suốt buổi, tôi mải nói chuyện với một người bạn về ban vũ của các học sinh Chàm. Trong bộ quần áo nhiều màu sắc, các em đã bước đi những bước lạ lùng theo tiếng nhạc dồn dập, nhưng vẫn ẩn mang những nỗi buồn man mác. Tôi đã quên mất cô bé gặp trong rạp lúc đầu.
Khi buổi trình diễn chấm dứt, tình cờ gặp lại em trên đường về cùng đứng đợi xe lam, tôi ngờ ngợ hỏi:
- Có phải em đã hát bản Phố buồn trong buổi trình diễn ?
Cô bé nhướng mắt nhìn tôi qua khung kính cận để nhận diện rồi trả lời:
- Vâng, ông nghe em hát thế nào ?
Thú thật, lúc em hát tôi mải nói chuyện với người bạn nên đâu có biết gì, nhưng chỉ cần nhìn tướng em, tôi cũng đoán được em là một người hát rất hay.
- Thật tuyệt vời. Tôi ước ao có dịp được nghe em hát lại.
Hẳn nhiên, em chẳng tin lời tôi. Nhưng may nhờ đôi mắt tôi, đôi mắt lờ đờ như người sắp chết, trông có vẻ rất thành thật nên em bằng lòng hứa sẽ hát cho tôi nghe khi có dịp.
Tôi không bao giờ tin dịp may có sẵn từ trời cao rơi xuống đầu mình, nên tôi phải tự tạo ra dịp may bằng cách hỏi thăm người bạn dạy học về tên và địa chỉ của em. Ngay trong buổi chiều thứ bảy, sau khi đã hút hết nửa bao thuốc để lấy can đảm, tôi đã mạnh dạn đến gõ cửa nhà em.
Thật may, tôi đã gặp chính em mở cửa. Cô bé tròn xoe mắt ngạc nhiên và niềm nở mời tôi vào nhà.
Em cho biết đây là nhà của nội em, em đến đây trọ học vì nơi gia đình ở, trường trung học chỉ có các lớp đệ nhất cấp. Em nói vì mới đến đây học niên khóa đầu nên chưa có bạn bè, đi học về em chỉ biết nằm nhà đọc sách. Tôi nói:
- Con gái không nên đọc sách nhiều.
Em hỏi:
- Tại sao vậy ?
- Đọc nhiều chỉ tổ cận thị.
Em cười nói:
- Em đã lỡ cận thị rồi, có tăng thêm độ cũng không sao ?
Chuyện trò một lúc lâu, tôi nói:
- Em hát tặng tôi một bài đi.
Cô bé lắc đầu.
- Em chưa là ca sĩ để có thể hát bất cứ lúc nào theo yêu cầu, em chỉ hát được nhờ hứng. Vậy ông chịu khó đợi, đừng trách em.
Tôi chẳng phải là người thích trách cứ kẻ khác, vả lại cần gì nghe em hát, chỉ cần nhìn em tôi cũng thích thú lắm rồi, chẳng muốn đòi hỏi thêm.
Ở quận lỵ nhỏ bé này, tôi chẳng biết làm gì khi rảnh rỗi nên thường đến nhà em trò chuyện bâng quơ. Một lần, tình cờ nhìn vào lòng tay em tôi thấy rõ một hình ngôi sao in đậm nét, tôi chẳng hiểu nó có ý nghĩa gì, nhưng cũng đoán mò như thầy bói mù. Số em nếu sống ở thời vua chúa chắc sẽ có một hoàng tử đến rước về triều đình, nhưng ở thời chiến tranh này tương lai em sẽ là một bà chuẩn tướng. Vậy từ bây giờ, tôi sẽ gọi em là "cô bé chuẩn tướng". Em tỏ vẻ không thích tên gọi đó, nhưng khi biết tôi chỉ là một binh nhì, em bắt tôi mỗi lần gặp em phải giơ tay chào theo kiểu nhà binh cho đến khi em ra lệnh bỏ tay xuống mới thôi. Có lần trễ hẹn, em đã bắt tôi giơ tay chào suốt buổi chiều mặc cho tôi năn nỉ. Em nói nếu ông bỏ tay xuống em sẽ nghỉ chơi với ông luôn. Vì em thường làm những gì em nói nên tôi phải triệt để tuân lệnh, khi em cho phép thôi chào thì tay tôi đã cứng đơ chẳng thể nào nhúc nhích. Em đã phải ráng sức kéo nó xuống và tìm dầu cù là xoa bóp một lúc, tay tôi mới có thể cử động bình thường.
Biết mình đã dạy dột trong trò đùa này nên tôi đề nghị với em bỏ trò chơi đó đi, nhưng cô bé nhất định không chịu. Em nói, chuyện đã rồi, sửa đổi cũng vô ích. Con gái mà hay nhăn mày nhíu mắt như em thì bướng bỉnh số dách. Tôi tự hứa mỗi lần nói chuyện với em phải cẩn thận uốn lưỡi một triệu lần trước khi nói.
Vườn nhà em, có một cây táo gai rất lớn, đến mùa những trái táo chín vàng trông thật đẹp mắt. Không hiểu sao tôi rất thích ăn trái táo phải gió đó dù chúng luôn luôn có sâu và chẳng béo bổ gì. Mỗi lần thăm em tôi đều nói em đi lấy muối ớt để chấm táo ăn. Nhìn những trái táo chín vàng trên cành, tôi không ngăn được đưa tay hái và em dậm chân la lên.
- Đừng có hái mà, để em rung cho rụng xuống ông lượm. Nếu ông hái một trái trên cành cả cây táo sẽ có sâu.
Không hiểu em nói vậy có đúng không, nhưng nhìn cách em dậm chân, tôi biết em đã quả quyết đúng và tôi đành cúi lượm những trái táo rơi rải rác trên mặt đất. Cắn một trái táo, tôi phải vội quăng đi vì con sâu trắng ởn nằm ở trong. Tôi nói:
- Sao mấy trái táo em rung rơi xuống đất vẫn có sâu như thường ?
Em cười, nói:
- Tại đã có người hái trái trên cành trước ông, mà sâu táo ăn đâu có sao, ông cứ ăn đi em bảo đảm không đau bụng đâu mà sợ.
Bây giờ, tôi mới nhận ra cổ nhân nói: "Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo" quả thật không sai. Tuy vậy, không phải cô bé này nói láo đâu, em rất thành thật nói ngay những gì em nghĩ và không che giấu tình cảm của mình. Có lần trời đổ mưa bất ngờ, cả hai không chịu chạy vào nhà, chúng tôi đứng núp mưa dưới tàn cây táo rậm lá. Tôi nhẹ nắm tay em và em nói:
- Ở bên ông, em cảm thấy thật hạnh phúc.
Tôi nói:
- Hạnh phúc như trái táo chín vàng, tôi nắm tay em hạnh phúc ấy đã có sâu.
- Chẳng sao, những trái táo sâu ăn rất ngon. Em mong chúng ta sẽ sống mãi bên nhau dù cho hạnh phúc của chúng ta là trái táo có sâu.
- Tôi không có số giữ của, có bao thuốc trong túi mà bạn bè lấy lúc nào cũng không hay, vậy làm sao tôi có thể giữ được em vì em làm một viên ngọc quí.
- Không, em chỉ là một viên sỏi.
- Nhưng viên sỏi lấy từ mặt trăng nên còn quí hơn ngọc nhiều.
Em nhăn mặt nói:
- Em chỉ là một viên sỏi tầm thường ở ven đường thôi, ông hiểu chưa ?
Khi em bậm môi trợn mắt trông còn dữ hơn cọp, nên tôi vội trả lời:
- Ừ, em là một viên sỏi nằm ở ven đường, nhưng đã làm tôi trợt chân té u đầu.
Một buổi chiều, tôi dẫn em xuống phố quận để mua vài quyển truyện cho em, không hiểu vì tướng tá tôi cù lần hay sao mà thiên hạ cứ trố mắt nhìn. Tôi nói:
- Em thấy chưa, người ta đang thì thầm: Tiếc thay cây quế giữa rừng, để cho thằng mán thằng mường nó leo.
Em bĩu môi:
- Em cóc cần những con mắt trần gian.
Lâu lâu, em vẫn thường chêm tên các bản nhạc vào lời nói như thế, em thuộc rất nhiều nhạc và tất cả đều là nhạc buồn, thật trái hẳn với tính vui vẻ của em.
Mua sách xong, chúng tôi đi bộ dọc theo con sông nước mặn về nhà em. Trời hoàng hôn, dòng sông phẳng lặng phản chiếu bầu trời xanh thẳm và những đám mây tím rực. Chúng tôi im lặng đi bên nhau sợ lời nói làm xao động mặt sông sẽ phá vỡ những đám mây huyền ảo kia. Đột nhiên, cô bé cất tiếng hát: Chiều nay em ra phố về thấy đời mình là con nước trôi...
Quen em đã lâu, đây là lần đầu tiên tôi được nghe em hát rõ ràng. Tôi chẳng hiểu gì về âm nhạc, nhưng nghe giọng em tôi cảm thấy xúc động lắm lắm. Có lẽ em đã làm mủi lòng người nghe vì chính những giọt lệ của em. Tôi nói:
- Thôi đừng khóc nữa em.
Đầu cúi gằm, tóc che khuất khuôn mặt, em nói thầm thì:
- Ông nghĩ sao nếu em nói em yêu ông ?
Câu nói của em đã làm tôi bối rối, từ lâu tôi vẫn giấu em căn bệnh ngặt nghèo không biết sống chết lúc nào của mình. Tôi không muốn em đặt tin tưởng đời em vào một người mà chính hắn cũng chẳng dám hy vọng gì ở cuộc sống. Tôi đành nói:
- Em chưa điên, nên chẳng thể yêu tôi đâu ?
Em ngẩng mặt nhìn tôi đôi mắt đỏ hoe.
- Tại sao vậy ?
- Vì chỉ người điên mới hiểu tôi.
- Vậy em phải tập điên ngay từ giờ phút này.
Vì cố gắng tập điên nên em đã tỉnh dần. Em không còn sống trong cơn mê hạnh phúc bên tôi. Khi nhận ra tôi chỉ là một cây táo gai hèn mọn, em đã vỗ cánh bay đến những khu rừng bát ngát khác. Hôm chia tay tôi để rời khỏi quận lỵ, em nói:
- Suốt đời em sẽ không quên những kỷ niệm đẹp của chúng ta. Mỗi lần tưởng nhớ đến ông em sẽ nhắm mắt lại và thầm gọi tên ông.
Tôi gượng cười nói:
- Ừ, muốn thấy tôi em chỉ cần nhắm mắt lại vì bóng tối là tôi.
Bây giờ chúng tôi đã xa nhau. Mỗi khi nhớ đến em tôi đều thầm mong trên đường bay vạn dặm, con sơn ca yêu dấu của tôi đừng bao giờ đâm đầu vào một đám mây đen.

[top]