Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen tinh yeu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen tinh yeu. Hiển thị tất cả bài đăng

23/11/11

Posted by Xmen on 12:51 | No comments

Ví Dụ Ta Yêu Nhau: Ví Dụ 4


Sáng thứ sáu ấy, dù bị nhức đầu, tôi cũng cố gắng đến giúp người bạn trang hoàng sân khấu cho một buổi trình diễn ca nhạc của trường anh như đã hứa. Buổi trình diễn có bán vé để lấy tiền phát phần thưởng cho các học sinh xuất sắc cuối niên học.
Tôi đến quá sớm. Trước rạp hát chưa có khán giả, những em học sinh trong ban trật tự đeo nơ đỏ trước ngực đang loay hoay làm những công việc vặt. Tôi đưa thiệp mời cho một em gác cửa để vào rạp ngồi nghỉ chân. Trong rạp tối om, máy điện chưa chạy, chỉ có một vài vệt sáng lờ mờ ở những khe cửa hở ở trên cao, tôi phải đưa tay lần mò để tìm một chỗ ngồi.
Bóng tối và những dãy ghế trống trơn đã giúp cơn đau trong đầu tôi dịu đi rất nhanh. Nhắm mắt lại, tôi ước ao được ngủ ở đây một giấc có lẽ bệnh nhức đầu sẽ không còn hành hạ. Chợt có tiếng ca nho nhỏ khiến tôi mở mắt, nhờ đã quen với bóng tối tôi nhận ra một người mặc áo trắng ngồi cách tôi một hàng ghế. Có lẽ em là nữ sinh trong ban văn nghệ nên mới được phép vào rạp lúc này. Em đang hát một bài nhạc nào đó tôi không nghe rõ lời, nhưng tiếng ca thật trầm ấm và tôi không ngăn được đánh diêm để châm một điếu thuốc. Tiếng diêm quẹt làm em ngừng hát, nhờ ánh sáng leo lắt ở đầu que diêm, tôi thấy em quay lại và đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Tôi vội quăng que diêm đang cháy dở nói xin lỗi đã gây ra tiếng động. Em nói không sao, chính em đã gây ra tiếng động trước ông. Tôi hỏi em có hát trong buổi trình diễn sáng nay không. Em nói dạ có. Tôi hỏi thăm người bạn trưởng ban văn nghệ đã đến chưa. Em nói em cũng đang đợi thầy ấy đến và ông có phải là người mà giáo sư nhờ đến đánh nhạc đệm cho tụi em hát không. Tôi lắc đầu. Tôi không biết đánh đàn, tôi đến giúp người bạn căng cái màn trên sân khấu và tôi chỉ biết kéo màn. Em cười nói công việc ấy cũng quan trọng lắm, vì nhờ ông khán giả mới thấy tụi em. Tôi nói cũng nhờ các em mà tôi mới có việc làm.
Điện trong rạp được bật sáng cùng lúc một số đông người bước vào. Người bạn đến chào tôi rồi anh vẫy tôi cùng một số học sinh đi vào hậu trường. Phải mất nhiều thời giờ chúng tôi mới căng được chiếc màn hơi nhỏ so với chiều rộng sân khấu. Vì thiếu ròng rọc để kéo dây nên hai em học sinh đã thay tôi nắm hai cánh màn chạy đi chạy lại mỗi khi muốn mở hay khép màn.
Buổi trình diễn thật vui, những tiếng vỗ tay chen lẫn tiếng la ó đã không ngớt vang lên sau mỗi màn trình diễn. Suốt buổi, tôi mải nói chuyện với một người bạn về ban vũ của các học sinh Chàm. Trong bộ quần áo nhiều màu sắc, các em đã bước đi những bước lạ lùng theo tiếng nhạc dồn dập, nhưng vẫn ẩn mang những nỗi buồn man mác. Tôi đã quên mất cô bé gặp trong rạp lúc đầu.
Khi buổi trình diễn chấm dứt, tình cờ gặp lại em trên đường về cùng đứng đợi xe lam, tôi ngờ ngợ hỏi:
- Có phải em đã hát bản Phố buồn trong buổi trình diễn ?
Cô bé nhướng mắt nhìn tôi qua khung kính cận để nhận diện rồi trả lời:
- Vâng, ông nghe em hát thế nào ?
Thú thật, lúc em hát tôi mải nói chuyện với người bạn nên đâu có biết gì, nhưng chỉ cần nhìn tướng em, tôi cũng đoán được em là một người hát rất hay.
- Thật tuyệt vời. Tôi ước ao có dịp được nghe em hát lại.
Hẳn nhiên, em chẳng tin lời tôi. Nhưng may nhờ đôi mắt tôi, đôi mắt lờ đờ như người sắp chết, trông có vẻ rất thành thật nên em bằng lòng hứa sẽ hát cho tôi nghe khi có dịp.
Tôi không bao giờ tin dịp may có sẵn từ trời cao rơi xuống đầu mình, nên tôi phải tự tạo ra dịp may bằng cách hỏi thăm người bạn dạy học về tên và địa chỉ của em. Ngay trong buổi chiều thứ bảy, sau khi đã hút hết nửa bao thuốc để lấy can đảm, tôi đã mạnh dạn đến gõ cửa nhà em.
Thật may, tôi đã gặp chính em mở cửa. Cô bé tròn xoe mắt ngạc nhiên và niềm nở mời tôi vào nhà.
Em cho biết đây là nhà của nội em, em đến đây trọ học vì nơi gia đình ở, trường trung học chỉ có các lớp đệ nhất cấp. Em nói vì mới đến đây học niên khóa đầu nên chưa có bạn bè, đi học về em chỉ biết nằm nhà đọc sách. Tôi nói:
- Con gái không nên đọc sách nhiều.
Em hỏi:
- Tại sao vậy ?
- Đọc nhiều chỉ tổ cận thị.
Em cười nói:
- Em đã lỡ cận thị rồi, có tăng thêm độ cũng không sao ?
Chuyện trò một lúc lâu, tôi nói:
- Em hát tặng tôi một bài đi.
Cô bé lắc đầu.
- Em chưa là ca sĩ để có thể hát bất cứ lúc nào theo yêu cầu, em chỉ hát được nhờ hứng. Vậy ông chịu khó đợi, đừng trách em.
Tôi chẳng phải là người thích trách cứ kẻ khác, vả lại cần gì nghe em hát, chỉ cần nhìn em tôi cũng thích thú lắm rồi, chẳng muốn đòi hỏi thêm.
Ở quận lỵ nhỏ bé này, tôi chẳng biết làm gì khi rảnh rỗi nên thường đến nhà em trò chuyện bâng quơ. Một lần, tình cờ nhìn vào lòng tay em tôi thấy rõ một hình ngôi sao in đậm nét, tôi chẳng hiểu nó có ý nghĩa gì, nhưng cũng đoán mò như thầy bói mù. Số em nếu sống ở thời vua chúa chắc sẽ có một hoàng tử đến rước về triều đình, nhưng ở thời chiến tranh này tương lai em sẽ là một bà chuẩn tướng. Vậy từ bây giờ, tôi sẽ gọi em là "cô bé chuẩn tướng". Em tỏ vẻ không thích tên gọi đó, nhưng khi biết tôi chỉ là một binh nhì, em bắt tôi mỗi lần gặp em phải giơ tay chào theo kiểu nhà binh cho đến khi em ra lệnh bỏ tay xuống mới thôi. Có lần trễ hẹn, em đã bắt tôi giơ tay chào suốt buổi chiều mặc cho tôi năn nỉ. Em nói nếu ông bỏ tay xuống em sẽ nghỉ chơi với ông luôn. Vì em thường làm những gì em nói nên tôi phải triệt để tuân lệnh, khi em cho phép thôi chào thì tay tôi đã cứng đơ chẳng thể nào nhúc nhích. Em đã phải ráng sức kéo nó xuống và tìm dầu cù là xoa bóp một lúc, tay tôi mới có thể cử động bình thường.
Biết mình đã dạy dột trong trò đùa này nên tôi đề nghị với em bỏ trò chơi đó đi, nhưng cô bé nhất định không chịu. Em nói, chuyện đã rồi, sửa đổi cũng vô ích. Con gái mà hay nhăn mày nhíu mắt như em thì bướng bỉnh số dách. Tôi tự hứa mỗi lần nói chuyện với em phải cẩn thận uốn lưỡi một triệu lần trước khi nói.
Vườn nhà em, có một cây táo gai rất lớn, đến mùa những trái táo chín vàng trông thật đẹp mắt. Không hiểu sao tôi rất thích ăn trái táo phải gió đó dù chúng luôn luôn có sâu và chẳng béo bổ gì. Mỗi lần thăm em tôi đều nói em đi lấy muối ớt để chấm táo ăn. Nhìn những trái táo chín vàng trên cành, tôi không ngăn được đưa tay hái và em dậm chân la lên.
- Đừng có hái mà, để em rung cho rụng xuống ông lượm. Nếu ông hái một trái trên cành cả cây táo sẽ có sâu.
Không hiểu em nói vậy có đúng không, nhưng nhìn cách em dậm chân, tôi biết em đã quả quyết đúng và tôi đành cúi lượm những trái táo rơi rải rác trên mặt đất. Cắn một trái táo, tôi phải vội quăng đi vì con sâu trắng ởn nằm ở trong. Tôi nói:
- Sao mấy trái táo em rung rơi xuống đất vẫn có sâu như thường ?
Em cười, nói:
- Tại đã có người hái trái trên cành trước ông, mà sâu táo ăn đâu có sao, ông cứ ăn đi em bảo đảm không đau bụng đâu mà sợ.
Bây giờ, tôi mới nhận ra cổ nhân nói: "Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo" quả thật không sai. Tuy vậy, không phải cô bé này nói láo đâu, em rất thành thật nói ngay những gì em nghĩ và không che giấu tình cảm của mình. Có lần trời đổ mưa bất ngờ, cả hai không chịu chạy vào nhà, chúng tôi đứng núp mưa dưới tàn cây táo rậm lá. Tôi nhẹ nắm tay em và em nói:
- Ở bên ông, em cảm thấy thật hạnh phúc.
Tôi nói:
- Hạnh phúc như trái táo chín vàng, tôi nắm tay em hạnh phúc ấy đã có sâu.
- Chẳng sao, những trái táo sâu ăn rất ngon. Em mong chúng ta sẽ sống mãi bên nhau dù cho hạnh phúc của chúng ta là trái táo có sâu.
- Tôi không có số giữ của, có bao thuốc trong túi mà bạn bè lấy lúc nào cũng không hay, vậy làm sao tôi có thể giữ được em vì em làm một viên ngọc quí.
- Không, em chỉ là một viên sỏi.
- Nhưng viên sỏi lấy từ mặt trăng nên còn quí hơn ngọc nhiều.
Em nhăn mặt nói:
- Em chỉ là một viên sỏi tầm thường ở ven đường thôi, ông hiểu chưa ?
Khi em bậm môi trợn mắt trông còn dữ hơn cọp, nên tôi vội trả lời:
- Ừ, em là một viên sỏi nằm ở ven đường, nhưng đã làm tôi trợt chân té u đầu.
Một buổi chiều, tôi dẫn em xuống phố quận để mua vài quyển truyện cho em, không hiểu vì tướng tá tôi cù lần hay sao mà thiên hạ cứ trố mắt nhìn. Tôi nói:
- Em thấy chưa, người ta đang thì thầm: Tiếc thay cây quế giữa rừng, để cho thằng mán thằng mường nó leo.
Em bĩu môi:
- Em cóc cần những con mắt trần gian.
Lâu lâu, em vẫn thường chêm tên các bản nhạc vào lời nói như thế, em thuộc rất nhiều nhạc và tất cả đều là nhạc buồn, thật trái hẳn với tính vui vẻ của em.
Mua sách xong, chúng tôi đi bộ dọc theo con sông nước mặn về nhà em. Trời hoàng hôn, dòng sông phẳng lặng phản chiếu bầu trời xanh thẳm và những đám mây tím rực. Chúng tôi im lặng đi bên nhau sợ lời nói làm xao động mặt sông sẽ phá vỡ những đám mây huyền ảo kia. Đột nhiên, cô bé cất tiếng hát: Chiều nay em ra phố về thấy đời mình là con nước trôi...
Quen em đã lâu, đây là lần đầu tiên tôi được nghe em hát rõ ràng. Tôi chẳng hiểu gì về âm nhạc, nhưng nghe giọng em tôi cảm thấy xúc động lắm lắm. Có lẽ em đã làm mủi lòng người nghe vì chính những giọt lệ của em. Tôi nói:
- Thôi đừng khóc nữa em.
Đầu cúi gằm, tóc che khuất khuôn mặt, em nói thầm thì:
- Ông nghĩ sao nếu em nói em yêu ông ?
Câu nói của em đã làm tôi bối rối, từ lâu tôi vẫn giấu em căn bệnh ngặt nghèo không biết sống chết lúc nào của mình. Tôi không muốn em đặt tin tưởng đời em vào một người mà chính hắn cũng chẳng dám hy vọng gì ở cuộc sống. Tôi đành nói:
- Em chưa điên, nên chẳng thể yêu tôi đâu ?
Em ngẩng mặt nhìn tôi đôi mắt đỏ hoe.
- Tại sao vậy ?
- Vì chỉ người điên mới hiểu tôi.
- Vậy em phải tập điên ngay từ giờ phút này.
Vì cố gắng tập điên nên em đã tỉnh dần. Em không còn sống trong cơn mê hạnh phúc bên tôi. Khi nhận ra tôi chỉ là một cây táo gai hèn mọn, em đã vỗ cánh bay đến những khu rừng bát ngát khác. Hôm chia tay tôi để rời khỏi quận lỵ, em nói:
- Suốt đời em sẽ không quên những kỷ niệm đẹp của chúng ta. Mỗi lần tưởng nhớ đến ông em sẽ nhắm mắt lại và thầm gọi tên ông.
Tôi gượng cười nói:
- Ừ, muốn thấy tôi em chỉ cần nhắm mắt lại vì bóng tối là tôi.
Bây giờ chúng tôi đã xa nhau. Mỗi khi nhớ đến em tôi đều thầm mong trên đường bay vạn dặm, con sơn ca yêu dấu của tôi đừng bao giờ đâm đầu vào một đám mây đen.

[top]

19/11/11

Posted by Xmen on 07:04 | No comments

Ngàn năm đâu dễ mấy ai quên - Phần một
Cuối cùng thì Nga cũng đã đi lấy chồng, người mà tôi yêu quý nhất đã mãi xa tôi rồi sao? Tôi tự hỏi. Những ngày Tết sắp đến rồi mà lòng tôi thì vẫn cứ buồn rười rượi. Tôi tự trách sao số phận của mình quá nghiệt ngã.
Cây mai trước ngõ nhà tôi đã bắt đầu nở những bông hoa đầu tiên. Mai nở thật đẹp, thật rực rỡ, nhưng hình như không phản ánh đúng tâm trạng lúc này của tôi. Ngồi trên bàn học, tôi ủ rũ nhìn xuyên qua cửa sổ như đang trông ngóng một điều gì đó rất xa lạ nhằm có thể quên đi được tâm trạng này. Nhưng vô ích. Mọi việc đều diễn ra bình thường như chưa từng có chuyện gì.
Đường phố vẫn cứ nhộn nhịp, xe cộ vẫn chạy đều đều, thậm chí còn tấp nập hơn nữa là đằng khác bởi lẽ họ đang chuẩn bị ráo riết để mà mua sắm đồ Tết. Cha mẹ tôi cũng vậy, ông bà đã đi mua sắm không những là đồ Tết cho gia đình mà còn những thứ khác để tặng biếu bà con và những khách hàng quen mà gia đình tôi thường cấp hàng sỉ cho họ.
Căn nhà quá vắng vẻ, chỉ có tôi và chị giúp việc. Tôi mơ nghĩ mông lung về Nga. Tôi không hiểu sao lúc này mình như là người mất hồn vậy. Tôi không còn tha thiết một điều gì trên đời này nữa. Tôi quá cô đơn. Trong lúc tôi như thế thì bất chợt trông thấy Nhi, người bạn cùng lớp của tôi, đi qua và ghé ngang nhà tôi.
Tôi vội vàng rửa mặt, thay đồ mới và xuống tiếp Nhi. Nhi không đẹp lắm, nhưng được một điều là Nhi rất dễ thương, tính tình thùy mị nết na. Các bạn trong lớp tôi tuy chỉ mới học gần năm tháng thôi mà đã có nhiều chàng muốn tán tỉnh Nhi. Và thất vọng thay là bọn họ đều thất bại. Có thằng bạn thân nhất của tôi nói với tôi :
- Nghe nói nhỏ kết đứa nào trong lớp. Bạn bè bàn tán xôn xao.
- Thì kệ nhỏ đi chứ mắc mớ gì tới tao.
- Tao nghi là nhỏ kết mày đó Minh. Ngày nào vào lớp nhỏ cũng lén nhìn mày. Không biết mày có biết chuyện đó hay không?
- Thiệt hả?
Thật ra thì lúc đó tôi cũng không để ý gì cho lắm. Bởi lẽ tôi nghĩ lúc này là lúc mà tôi nên chú tâm nhiều cho việc học hơn là việc yêu đương tình tứ. Còn việc mà Nhi biết nhà tôi và đến thì quả là một điều làm cho tôi bất ngờ. Tôi lịch sự :
- Chào Nhi, bạn đến đây tìm mình hả?
Nhi cười mỉm và nói :
- Chứ còn tìm ai nữa. Mấy bữa nay nghỉ Tết, Nhi nhớ Minh quá nên ghé qua thăm hỏi một chút mà.
Tôi không biết nói gì hơn đành phải nhỏ nhẹ hai tiếng cám ơn :
- Mình cám ơn Nhi.
- Có gì đâu mà ơn với nghĩa cơ chứ, chỗ bạn bè quen biết mà.
Bây giờ thì tôi đã có thể khẳng định được điều thằng bạn tôi nói là hoàn toàn chính xác. Tôi cũng chưa nghĩ tới hoàn cảnh hiện nay nữa cho nên có lẽ tôi hơi bất ngờ (quá bất ngờ nữa là đằng khác). Tôi khẽ mời Nhi :
- Mời Nhi ngồi chơi để mình đi lấy nước cho Nhi uống.
Nàng ngồi xuống chiếc ghế sa lông gần đó và nhỏ nhẹ :
- Cám ơn bạn.
Tôi lấy hai chai nước ngọt mời Nhi. Lúc trước tôi thật tình chỉ hơi mến mến Nhi mà thôi chứ hoàn toàn chưa có tình cảm gì đặc biệt với Nhi cả. Nhi không đẹp nhưng dễ thương. Nàng để tóc ngắn như con trai. Chiều cao khiêm tốn: 1m65. Tôi biết được điều này là vì trong năm học giáo viên thể dục đề nghị các học sinh khám sức khỏe tổng hợp. Thân hình của nàng hơi thon thả. Đôi mắt nâu quyến rũ. Làn da mặt thật trắng và mịn màng. Đôi tay thon thả và mềm mại. Nhưng một điều đặc biệt và nổi bật nhất của Nhi đối với tôi là tính tình hòa đồng và thương người.cũng vì thế cho nên các bạn học cùng lớp ai cũng yêu mến nàng.
Trang phục của Nhi không rườm rà mà giản dị vô cùng. Đi học thì quần jean và áo tay ngắn, có khi lại là áo thun. Lúc này cũng vậy, trông Nhi lại càng xinh với quần jean xanh và áo thun màu hồng nhạt thật quyến rũ. Cặp ngực của Nhi nhìn qua áo thun không căng to như Nga và chị Trâm nhưng cũng đủ để bắt mắt người khác.
Nàng mở đầu câu chuyện :
- Nhi thấy bạn hình như đang có chuyện buồn thì phải?
Đúng là linh tính của người phụ nũ. Nhi quá nhạy cảm và sâu sắc trong vấn đề tình cảm. Đúng là tôi có đang buồn thiệt (buồn vì chuyện của Nga), nhưng tôi đâu có nói cho ai biết là tôi buồn đâu. Vả lại tôi cũng tiếp chuyện với Nhi theo một phong thái bình thường mà. Tôi lấy làm lạ hỏi Nhi :
- Làm sao Nhi có thể biết là mình đang buồn?
- Thì nhìn mặt là biết liền à. Bạn giấu ai chớ đừng giấu Nhi.
- Đúng thật là mình đang có chuyện không vui. Chuyện này khó nói lắm. Má cho dù có nói ra chăng nữa thì chắc gì vui lên được tí nào.
Nhi thông cảm :
- Mình hy vọng là mình có thể đem lại niềm vui cho bạn.
Quả thật Nhi là một người bạn rất tốt. Gặp lúc tôi thế này mà có được một người hiểu được mình thì còn gì bằng. Tôi nói với Nhi :
- Mình cám ơn Nhi nhiều lắm.
Nhi e thẹn nhìn tôi rồi nói :
- À Minh ơi! Nhi có một chuyện này muốn nói cho Minh. Nhưng vì suốt học kỳ thấy Minh lo học nhiếu quá nên mình nghĩ là Minh không có thời giờ nên mình cũng không dám nói.
- Chuyện gì vậy Nhi?
Nhi hơi ngại ngùng. Một lát sau Nhi có lẽ lấy hên can đảm mới dám nói, tôi biết được là vì tôi để ý thấy đôi má của Nhi hơi ửng hồng. Nàng nói :
- Minh nhắm mắt lại đi, Nhi có cái này cho bạn nè.
Tôi thêm vào :
- Làm gì mà có vẻ bí mật như vậy không biết nữa. Có gì thì nói ra luôn cho rồi.
Mặc dầu nói vậy nhưng tôi vẫn nhắm mắt lại. Chờ có thế, Nhi ôm chồm lấy tôi, hôn tôi một cái rồi nói :
- Nhi yêu bạn lắm, Minh ơi. Không biết là bạn có hiểu cho Nhi hay không?
Nhi vẫn ôm chặt lấy tôi, tôi quá bàng hoàng đến nỗi không thể phản ứng được gì. Mọi việc diễn ra quá nhanh đối với tôi. Còn về phía Nhi, là người chủ động nên có thể kiểm soát được tình thế. Tôi chết lặng đi.
Nhi lại hôn nhẹ lên má tôi rồi nói :
- Còn Minh thì sao? Minh có cảm tình gì với Nhi không?
Thú thật là tôi không còn biết nói gì trong giây phút nàu đây. Nhưng sau một hồi suy nghĩ thì tôi cũng tìm ra được một câu trả lời mà tôi cảm thấy là hợp lý nhất trong lúc này. Tôi nói :
- Hiện giờ thì Minh chỉ coi Nhi như một người bạn tốt mà thôi. Mình chưa có ý gì hết.
- Thì bây giờ là bạn, còn sau này có thể hơn nữa thì sao.
- Đến lúc đó rồi tính. Còn bây giờ mình muốn yên tĩnh một chút để suy nghĩ.
Nhi hôn tôi. Lưỡi Nhi tìm đến lưỡi tôi rồi cạ sát vào. Tôi cũng làm như thế để không phụ tình của Nhi. Tôi và Nhi hôn nhau một hồi rồi thôi. Tôi nói :
- Chuyện vừa rồi thì để mình từ từ suy nghĩ rồi nói cho Nhi sau. Còn bây giờ thì mình có chút công chuyện, Nhi thông cảm.
- Thôi cũng được, Nhi xin phép đi về vậy.
Tôi tiễn Nhi ra tới tận cửa. Dắt chiếc xe đạp Trung Quốc cho Nhi. Khi Nhi đã đi một đoạn, tôi nhìn theo nàng và hiểu: có lẽ là nàng rất buồn. Tôi hối hận. Lẽ ra mình không nên nói như vậy. Mình quá ích kỷ chăng, Nhi đâu có tội tình gì mà phải bị từ chối tình cảm như vậy chớ. Tôi lại tự trách mình. Ít ra tôi cũng mong nàng hiểu cho là tôi cũng có một chút tình cảm dành cho nàng.
Tôi trở về phòng, nằm ngủ một giấc để chờ bữa cơm cuối cùng trong ngày.
Tôi ngủ cho quên đi sự buồn bã. Buồn về Nga, về Nhi và cả tôi nữa. Tôi mong tìm đến giấc ngủ cho mau. Tôi bật nhạc nhẹ, chiếc máy cas- set quen thuộc vang lên một bản nhạc tình do một ca sĩ hải ngoại trình bày. Tôi chìm dần vào giấc ngủ.

Chỉ còn chừng một tuần nữa là Tết đến rồi. Những ngày này tôi cố gắng lấy lại sức lực sau một học kỳ quá mệt mỏi. Chuông đồng hồ điểm 6 tiếng, 8 tiếng, 9 tiếng. Tôi vẫn còn ngủ nướng. Tôi nghĩ nếu giờ này có dậy chắc cũng chẳng có việc gì để làm cả, chi bằng ngủ cho nó khoẻ.
Đã chín giờ rưỡi rồi. Vị khách ngày hôm qua nay lại đến. Đó là Nhi. Tôi đi vôi xuống nhà, nói :
- Nhi ngồi đợi mình một nhút nha.
Tôi nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân. Tôi cố gắng giải quyết thật nhanh không để Nhi phải đợi lâu. Tôi ngại Nhi sẽ cười tôi vì ngủ dậy trễ. Xong cả mọi việc tôi trở lên phòng khách nhưng không còn thấy Nhi đâu nữa. Chị giúp việc bảo là cô ta đã lên phòng tôi ngồi đợi.
Tôi bước lên phòng mà trong đầu cứ mãi ngạc nhiên. Không hiểu tại sao mà nàng làm như vậy. Tôi vừa bước vào phòng thì Nhi đã nói :
- Xin lỗi bạn. Mình có một chuyện quan trọng cần nói với bạn nhưng ngại chị giúp việc của bạn nghe thấy.
Nãy giờ lên đây mà bây giờ tôi mới để ý thấy Nhi hôm nay đẹp lạ kỳ. Với bộ áo dài truyền thống tôi trông thấy Nhi đẹp hẳn ra. Để lộ ra những phần cơ thể đầy khêu gợi. Một hương thơm nhẹ nhàng toát ra từ trên thân người của nàng, một hương thơm đầy quyến rũ. Tôi hít một hơi thât đầy với hy vong lùa toàn bộ mùi hương vào sâu trong lồng ngực của tôi. Nhi nói :
- Bạn làm gì thế. Trông bạn có vẻ lạ lùng thiệt.
- Đâu có đâu, tại hương thơm trên người bạn quá quyến rũ là cho mình phải ngây ngất luôn.
Nhi nói :”Cám ơn” và không hiểu là vô tình hay cố ý mà Nhi lăn ngửa ra giường nệm của tôi một cách thoải mái cứ như là đang ở tại nhà của mình. Một hồi sau, Nhi nói :
- Nệm này êm quá ha. Nhi từng ước ao được một lần nằm giường nệm như thế này đây. Đây là lần đầu tiên mà mình nằm nệm êm như thế này.
Sau đó một lát, Nhi nói tiếp :
- Sao bạn không nằm xuống đây luôn để mình tâm sự một chút. Nhi đang có chuyện buồn đây nè.
Tôi cố trấn tĩnh và nói :
- Thôi cũng được.
Không đợi tôi nói dứt lời, nàng ngồi dậy và kéo tôi nằm xuống. Tôi nằm xa nàng và giữ khoảng cách.
Nàng mở đầu :
- Bạn nói gì về gia đình của bạn đi Minh.
- Mình thì có gì đâu để mà nói. Thôi Nhi nói về Nhi trước đi, rồi lát nữa, mình nói sau.
- Hoàn cảnh của mình buồn lắm. Cha mình thì mất sớm, mình phải ở với mẹ ở bên nhà ngoại.
- Xin lỗi, mình không cố ý gợi lại chuyện buồn như thế.
- Đã vậy nhà mình cũng nghèo lắm đâu có được như Minh đâu. Mà mình còn buồn một chuyện khác nữa.
Tôi gạn hỏi :
- Chuyện gì hả Nhi?
- Chuyện tình cảm của mình. Mình có yêu một người mà người đó tại sao lại không yêu mình cơ chứ. Hay là người ta chê mình nhà nghèo mà không yêu mình??
Tôi an ủi :
- Không phải như thế đâu. Chẳng qua là mình có tâm sự riêng.
- Tâm sự gì có thể nói cho Nhi nghe được không.
Tôi kể lại tóm tắt cuộc đời lận đận của tôi cho Nhi, từ chuyện đổi nhà rồi đến chuyện tình dang dở của tôi với Nga, vì rằng là Nga đã đi lấy chồng. Điều đó làm cho tôi buồn và không thiết nghĩ đến việc phải yêu một người khác.. Tuy nhiên, tôi cố giấu chuyện tôi có quan hệ với Nga. Vì sợ nói ra thì Nhi sẽ đánh giá không tốt về tôi, nàng sẽ nghĩ tôi là một người không đứng đắn. Nhưng có một điều mà tôi dám chắc là chuyện tôi quan hệ tình dục với Nga là chuyện mà chính Nga là người chủ động chứ không phải tôi.
Nghe tôi kể xong Nhi lên tiếng :
- Thì ra mấy bữa nay anh buồn là vì chuyện đó.
- Tại sao gọi mình là anh.
- Anh Minh lớn tuổi hơn thì Nhi kêu là anh có gì đâu.
Tôi đành chấp nhận :
- Thôi cũng được, tùy em.
- Em cũng hiểu tình cảm của anh lúc này. Có lẽ vì thế mà anh không muốn làm người yêu của em.
- Em đừng nghĩ vậy. Chẳng qua là anh bị xốc nặng trước tình cảnh Nga đi lấy chồng mà thôi.
- Thôi em hiểu.
Nhi im lặng một chút. Hình như là nàng đang suy nghĩ một điều gì đó thì phải. Một hồi sau Nhi nói :
- Em có một chuyện muốn làm cho anh ngạc nhiên. Nhưng trước hết anh phải đi tắm cái đã.
Tôi không biết sự việc rồi sẽ đưa tôi đi đến đâu nữa. Nhưng thôi, tôi đành chiều theo ý của nàng vậy. Dù sao thì tắm cho mát người vào lúc này không hẳn là một ý tồi.
Tắm xong tôi thấy mình mát mẻ hẳn ra. Tôi lên phòng, mới vừa mở cửa ra thì thấy một cảnh tượng hết sức là lạ lùng. Nhi đã cởi bỏ áo quần, chỉ còn chừa lại cái nịch ngực và quần lót mà thôi. Tôi hốt hoảng :
- Em làm gì kỳ vậy hả Nhi.
- Anh có thích không? Thấy em có đẹp lắm không.
Lúc này tôi không còn nhận ra cô bé Nhi bạn của tôi nữa, mà giờ đây trước mặt tôi là một người phụ nũ hết sức quyến rũ và đầy vẻ khêu gợi. Con cu của tôi bỗng cứng đơ lên. Tôi không kiềm chế nổi nữa rồi. Tôi nói :
- Nhi ơi. Em đẹp lắm.
- Làm tình với em đi anh Minh.
Tôi đóng sập cửa lại. Cởi quần áo ra. Lao xuống nệm trong tư thế không trọng lượng. Tôi ôm nàng và lăn lộn trên giường nệm của tôi. Tôi xé bỏ luôn cả quần sịp của nàng. Nhi cởi nịch ngực ra. Hơi thở của hai người dồn dập từng hồi.
Tôi ôm Nhi và hôn lên đôi môi bé nhỏ của nàng. Tôi nút lưỡi của Nhi. Hai người ôm hôn nhau và lăn lộn từng nhịp. Một hồi thấm mệt hai đứa tôi không lăn nữa. Tôi vừa hôn vừa khám phá cơ thể của nàng. Bắt đầu tôi hôn lên trán rồi lên môi. Sau đó, tôi nhoài người xuống và hôn cổ nàng, vừa hôn vừa liếm làm cho nàng cảm thấy nhột. Mùi nước hoa thơm phức.
Kế đến tôi lại sổ sàng hôn rồi liếm từng hồi lên cặp vú của nàng đang đỏ ửng và căng phồng lên. Tôi nút chùn chụt không ngừng, hết vú bên này sang vú bên kia. Nàng rên lên vẻ mệt mỏi :
- Nhột quá, phê quá anh ơi. Làm tiếp đi anh, làm cho em sướng đi anh.
Tôi xoay người liếm âm vật của Nhi, nút hết, liếm hết âm dịch chảy ra từng hồi không ngớt. Đồng thời với tôi, Nhi cũng liếm rồi nút con cu của tôi. Tôi lấy ngón tay cái chọc vào lỗ lồn một cái thiệt mạnh. Nàng co người hẳn lên mà la :
- Thôi anh ơi. Em chịu không nổi nữa nè.
Tôi nói :
- Em sục con cu của anh cho nó bắn khí đi em.
Nàng nghe lời tôi, dùng lưỡi liếm cu tôi rồi sục. Nàng sục cu tôi bằng cách nút nó, dùng môi ngậm lại cái đầu cu của tôi rồi lấy tay sục sục. Đồng thời nàng còn dùng lưỡi liếm liếm lỗ cu của tôi. Tôi không vừa ý, nói :
- Ngậm nó vô sâu luôn đi em.
Nàng nghe vậy, cầm mông đích tôi chốc vào, đầu cu của tôi chạm đến tận thanh quản của nàng luôn. Cứ thế hai ba lần gì đó thì cu tôi bắn khí vào đầy miệng của Nhi và được nàng nút hết. Tôi thì vẫn còn nằm liếm âm hộ của nàng.
Nàng nói với tôi :
- Thôi em về đây, ngày mai em lại qua có được không.
Tôi qua phòng ba mẹ tôi, lục tìm cho Nhi cái quần lót của mẹ tôi cho nàng mặc rồi tiễn nàng ra cửa. Tôi nói :
- Ngày mai em nhớ đến nha, anh chờ.
Xem tiếp phần 2

[top]