Hiển thị các bài đăng có nhãn cô gái bán bia ôm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cô gái bán bia ôm. Hiển thị tất cả bài đăng

17/11/11

Posted by Xmen on 18:28 | 1 comment

Lệ ma - Phần một
Happy Halloween to all!

Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vả cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.
Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mảnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.
1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi. 2:00.Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.
Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mảnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa... Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.
Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng sập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.
Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đổ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy. Tiến thấy hơi sợ, sợ ma!
Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào giấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.
Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào. Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi, mai sáng sẽ đi sớm.
Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.
Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rảo bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.
Tiến vồn vã chặn hỏi :
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu... cháu từ...
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẩu nói khéo :
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối, định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.
Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.
Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “Cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đổi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.
Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, Tiến ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.
Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.
Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong :
- Có ai trong nhà không?
Không có tiếng nào trả lời, Tiến gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi :
- Thưa có ai ở nhà không?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp :
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ...Không biết...
Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào.
Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào.
“Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về”.
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á...”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói :
- Cháu tới đây ở nhờ phải không?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường, đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời :
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời sập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói :
- Ngủ nhờ hả. Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.
Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó. Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sao, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.
Chưa biết tính sao thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng :
- Vào trong đi, sao còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở :
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.
Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đít bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói :
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều. Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh... nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói :
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói :
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu... cháu ăn rồi!
Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp :
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.
Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít :
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái :
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!
Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ. Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép :
- Cám ơn bác.
Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.
Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương.
Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.
Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao. Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm...
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.
Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ.
Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẽ rùng mình.
Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma.
Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó giấu.
Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà Phật” có thể trấn an được lòng mình.
Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô.
Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.
Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào. Tiến đưa tay bụm lại thành gáo khoát nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước.
“Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vở, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương này vậy “Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”.
Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.
Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.
Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.
Tiến giật nẩy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi.
Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi”. Vì lo mắc cở nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm. Một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.
Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “Mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cở”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.
Xem tiếp phần 2

[top]

11/11/11

Posted by Xmen on 07:33 | No comments

Cô gái bán bia ôm - Phần một
- Anh rất yêu em, sau khi cưới anh sẽ đưa em qua Mỹ. Thích không em?
Hắn vừa nói vừa đưa tay gỡ từng cái nút áo của tôi. Hắn kéo khóa kéo quần tôi xuống rồi từng chút từng chút một Hắn đã lột tôi trần truồng. Trong đầu tôi đang mơ đến được lấy chồng Việt kiều và sắp đi qua Mỹ. Tôi say đắm nằm yên trên giường không kháng cự gì cả.
Tôi thót mình trở về thực tại khi Hắn kê miệng xuống chim tôi nút một cái mạnh. Tôi thật không ngờ, lần đầu tiên tôi có thể nằm trần truồng phơi bày trước một người đàn ông như vậy. Tự nhiên tôi cảm thấy xấu hổ nóng rang cả người. Cái hàm râu cá chốt của hắn cò cọ hai bên mép chim tôi, tôi rùn mình nổi đầy gai ốc.
Tôi thấy tê đại toàn thân, một cảm giác đê mê khó tả. Tôi nhắm mắt lại để thưởng thức cái cảm giác kỳ diệu này. Hắn giương tay bóp ngực tôi, rồi ngắt nhè nhẹ hai đầu vú. Tôi hơi đau đau nhưng lại thích thú vô cùng. Cái lưỡi của hắn liếm ngang liếm dọc, liếm sâu vào chim tôi, thỉnh thoảng Hắn ngậm trọn cái mu chim của tôi mà hút chùm chụp.
Tự nhiên tôi phải thở dồn dập, thân thể rã rời như không có chút sinh lực nào. Tôi phải nắm chặt tóc Hắn ghì mạnh để khỏi rung lên bần bật. Hắn bóp hai đầu vú hồng của tôi đến nỗi tôi thấy nóng rát, có lẽ vú tôi đã đỏ ửng rồi. Tôi lịm người đi sung sướng, khi cảm giác có một dòng dâm thủy trắng và nóng rịn ra ở mép chim tôi. Hắn liếm sạch những giọt khí đang rỉ ra. Lưỡi hắn quét mạnh từ đít lến đến mồng đốc. Hắn rà lên rà xuống một lúc lâu, rồi dùng lưỡi ấn mạnh xuống hột le của chim tôi. Quả thật tôi vô cùng sướng, chưa bao giờ sướng như vậy.
Tôi quíu cả người lại, bấu chặt tay xuống giường. Hắn cho lưỡi vào hai mép chim mà ngoáy. Rồi hắn tiếp tục mút cái hột le, một cảm giác rêm rêm chạy khắp người tôi, tôi cắn răng lại, nhưng tự nhiên tiếng rên hừ hừ cứ thoát ra từ miệng tôi.
Hắn đứng dậy, tôi há họng thật to khi thấy con cu to tổ bố của hắn chĩa thẳng lên. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dương vật của đàn ông, trông nó ghê thật. Đến lúc này thì ở háng và chim tôi ước nhèm nhẹp.
Hắn dí cái dương vật của hắn vô mép chim tôi. Tôi rung lên hồi hộp và sợ quá, thở mạnh để trấn an lại. Hắn chồm tới ấn mạnh một cái, con cu của hắn lọt tuốt vô chim tôi một cái ót. Tôi bắn người lên, dường như có những dòng điện cực mạnh truyền lên tới óc làm tôi tê điếng cả người. Tôi hét lên thật to vì chim tôi như bị tét ra. Thật sự thì bây giờ tôi dau rát vô cùng, nhưng hắn cứ thục ra thục vô liên tục. Bất đắc dĩ tôi phải la lên “Đau, đau quá anh ơi”.
Tội nghiệp cho tôi, hắn không nghe thấy, cứ tiếp tục nhấp mãi. Tôi đành cắn răng chịu đựng, gồng mình lên, mặt tôi nóng hổi, nước mắt tuôn ra. Sau lâu quá vậy, tôi tự nhủ như vậy. Trời ơi đau quá đau quá. Hai tay tay tôi cào lấy lưng hắn dường như đến rướm máu. Hắn nhấp và nhấp, nếu kéo dài có lẽ tôi phải xỉu thôi. May quá, hắn ngừng lại. Thì tự nhiên tôi la ré lên, hắn bắn mạnh tinh khí vào trong tử cung của tôi.
Hắn rút con cu ra một cái thì người tôi như cọng bún, té bật ngửa trên giường. Một dòng trắng hồng chảy ra hai bên mép chim của tôi.
Hắn trở về Mỹ và từ đó tôi không còn nghe tin tức gì của hắn nữa. Một tuần, một tháng, ba tháng rồi sáu tháng tôi chờ chờ mãi mà vẫn không thấy gì. Biết mình đã bị lừa, tôi vô cùng hối hận, nhưng đã quá muộn màng. Hằng đêm tôi khóc nức nỡ, tự trách mình sau quá nhẹ dạ và dễ tin.

Bố mẹ tôi đã đi làm từ sớm rồi, nhà chỉ còn mình tôi. Tôi nằm nướng mãi trên giường, nhớ về cái đêm mà hắn ta phá trinh tôi, tôi tức giận đến điên người. Trời mùa hè nóng quá, tôi cởi phắt mấy cái nút áo ra cho mát một chút. Nằm một lúc thì tự nhiên tôi cảm thấy trong người rạo rực. Tôi mân mê se se lấy hai cái đầu vú rồi tự bóp lấy vú tôi như nhồi bột. Một cảm giác khoan khoái nhột nhạt chạy dài đến chân. Tôi càng bóp thì dường như ngực tôi càng căng lên, vung cao. Đôi núm vú đỏ hồng trở nên cứng cứng.
Con chim tôi nó cũng căng cứng và nóng hổi. Tôi đưa một ngón tay lần vào cửa mình, rồi từ cho hết trọn cả ngón tay vô. Tôi rờ lấy hột le mà bấm nhè nhẹ thì như có một dòng điện xoáy từ chim tôi lên tới đầu. Tôi đờ đẫn một thoáng rồi duổi thẳng chân ra. Lúc ấy một dòng nước nhờn chảy ra hai mép chim mà tôi không ngăn lại được.
Sự kích thích bắt đầu gia tăng. Tôi cho hai ngón tay vào trong chim ngọ nguậy bên này ngọ nguậy bên kia, rồi tôi ngồi lên bẹt háng ra và dùng cả ba ngón tay đút vào. Lúc này tôi đã xuất khí ra đầm đề nên ba ngón tay chui vô trong chim cũng thật dễ dàng. Tôi không thấy đau rát như đêm hôm nào, mà bây giờ tôi lại thấy kích thích vô cùng. Toàn thân tôi nóng rang, hai mép chim tôi đã đỏ ửng và căng cứng lên thật khó chịu.
Một tay tôi tự bóp vú, một tay tôi tự móc chim. Kể ra thì tôi cũng đã đã đê mê lắm rồi. Tôi nhớ lại cái dương vật của hắn, giá mà giờ nầy có cái dương vật đút vào chắc sướng ghê lắm. Tôi bỗng nhìn thấy cái cây đèn cầy trên bàn, tôi liên tưởng đến cái đó của hắn (hôm qua cúp điện nên phài thắp đèn cầy).
Tôi bặm môi chụp lấy cây đèn cầy, lau sạch sẽ rồi nhét vào cửa mình. Tôi nằm ngửa ra, nhắm mắt lại, co hai chân lên, tay cầm đèn cầy thục vô kéo ra con chim của tôi. Tôi thấy đê mê quá, tôi càng thọc sâu vô tử cung của mình. Kỳ diệu thay, tôi có cảm giác như đi vô cõi thần tiên vậy. Cái cảm gíac tê tái ở cửa mình và ở tận trong tử cung không làm sao tả xiết nổi.
Tôi ấn cây đèn cây càng sâu càng mau, nước nhờ của tôi càng tuôn ra nhiều. Sự sung sướng tăng dần dần, tôi trân mình nghiến răng lại, có lúc như muốn lịm đi. Hơi thở tôi bị đứt khoảng theo nhịp thụt của cây đèn cầy. Tôi bắt đầu quằng quại, và tôi tự động rên rỉ không kiềm chế được.
Tôi tiếp tục dùng cây đèn cầy cho đến lúc hơi thở tôi dồn dập đến độ không còn kiểm soát được. Tôi rút nó ra, ngẩng đầu lên thở hổn hển. Vừa ngẩng đầu lên, tôi cảm thấy xấu hổ đến độn thổ. Ông già hàng xóm nhìn qua cửa sổ và đã coi thấy tôi từ hồi nào, và còn đứng đó trơ mắt cười với tôi.
Tôi đóng sập của sổ lại, ngồi gục đầu xuống giường. Đêm qua nóng quá tôi không đóng cửa sổ.
Xem tiếp phần 2

[top]