Hiển thị các bài đăng có nhãn vú to. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vú to. Hiển thị tất cả bài đăng

19/11/11

Posted by Xmen on 07:05 | No comments

Ngày cuối cùng ở Việt Nam

Chương 1: Nga
Đó là ngày tôi không sao quên được. Nó đánh dấu niềm mơ ước rời VN của tôi đã thành sự thật. Gia đình tôi được bảo lãnh sang Mỹ, và hôm đó là ngày cuối cùng của tôi ở mảnh đất tôi đã được sinh ra, lớn lên, và biết yêu.
Sau một đêm ngao du cùng đám bạn, tôi thức dậy thì cũng đã hơn 10 giờ sáng rồi. Mọi chuyện đã thu xếp xong xuôi trước đó, đột nhiên tôi không biết phải làm gì bây giờ. Xách xe đi lang thang, ngang qua Cao Đẳng Sư Phạm, tôi chợt nhớ cô bồ cũ đang làm y tá ở đó.

Nga lớn hơn tôi 2 tuổi. Nàng học chung với tôi năm lớp 9 và dĩ nhiên lúc đó nàng bắt tôi gọi bằng chị. Tôi rất thích nàng nhưng nàng thì chả ngó ngàng gì tới tôi cả vì nàng đang bận rộn với mấy tên học lớp 12. Nhưng nàng thích nói chuyện với tôi. Tôi nhớ hoài mùa hè của năm lớp 9 đó. Nàng thường ở lại trễ với tôi. Sân trường có một cây phượng vĩ to và đỏ rực hoa. Hai đứa thường leo lên cây, trò chuyện, ngắt hoa phượng ném nhau. Có lần nàng ngồi chung một chạc cây. Nàng gần tui trong gang tấc, tôi cảm giác được hơi thở nhè nhẹ của nàng. Tôi thấy được bờ cong tròn trịa của vú nàng qua khe hở của chiếc áo sơ mi trắng mà nàng luôn mở một chiếc nút. Ngước nhìn nàng tôi thấy như vũ trụ ngừng xoay chuyển. Tai tôi chỉ nghe hơi thở nàng, mắt tôi chỉ nhìn thấy bờ ngực tròn trịa. Rồi chợt nghe nàng nói :
- Thôi chị đi về nhe T. - Và nàng cười tủm tỉm.
Sau đó vài tháng, tui được tin nàng đi Thanh niên xung phong. Rồi thì chẳng nhận được tin tức gì về nàng nữa. Tôi cũng quên đi người chị mà tôi thầm yêu, mải mê lao vào cuộc sống thác loạn với những người yêu ngây thơ trên giường.

Hai năm sau tôi gặp lại nàng. Nàng vẫn đẹp như ngày nào, vú nàng xem chừng còn bự hơn ngày trước. Chúng tôi mừng rỡ khi gặp lại nhau, kéo nhau đi uống café trò chuyện. Rồi đi coi xi-nê.
Trong bóng tối mờ mờ ở hàng ghế sau cùng bên góc phải, tôi hôn nàng. Môi nàng dầy, hơi trễ ra. Tôi cắn nhè nhẹ lên đôi môi gợi cảm ấy rồi môi tôi bấu chặt trên môi nàng. Tay tôi vuốt nhè nhẹ lên ngực nàng. Nàng ậm ừ gì đó trong miệng, rồi kéo tay tôi xuống. Tôi lại lần lên bóp nhẹ nhàng. Dường như lưỡi nàng đờ ra trong miệng tôi. Tôi cẩn thận mở thêm một nút áo, rồi lòn tay vào áo ngực nàng mân mê đầu vú tròn lẳn, cưng cứng. Nàng không hôn tôi nữa, vùi đầu vào vai tôi để mặc tôi muốn cắn xé nàng ra trăm mảnh. Tôi thở hổn hển, nói đứt đoạn nho nhỏ bên tai nàng :
- Nga về nhà anh nhe!...

Cuộc tình ấy kéo dài được năm tháng. Tôi quen được một cô gái khác, trẻ hơn, thân thể căng tràn nhựa sống hơn. Tôi quên mất người chị tôi tôi mơ ước khi còn là cậu bé 14 tuổi. Khi mà thân thể nàng đã thuộc về tôi, nàng chỉ là một cô gái tầm thường như bao người con gái tầm thường khác đã nằm trên giường tôi.

Thế mà trong ngày cuối cùng ở VN, tôi ngang qua nơi nàng làm việc và chợt nhớ đến chùm phượng vĩ đỏ thắm ngày nào trên sân trường.
Tôi dắt xe đi thẳng vào phòng y tá. Nàng vẫn như xưa, đôi mắt to, cặp môi mọng hơi trễ xuống, đôi vú đầy căng phồng qua lớp áo y tá. Nàng nói chuyện ríu rít mừng vui. Tôi nói chuyện với nàng, nhìn ngắm nàng và không hiểu sao hồi nhỏ tôi coi nàng như thần tượng.
Kéo nhau đi nhà tàu gần đó ăn trưa, tôi đòi về nhưng nàng bảo ở lại nghỉ trưa một chút. Nàng đóng cửa, đóng kín luôn cửa sổ.
Tôi nằm trên giường bịnh nhân, nàng xà xuống bên cạnh. Nàng kéo tay tôi đặt lên ngực nàng, rồi quay qua hôn tôi. Tôi hơi bối rối vì dù sao chúng tôi đã không còn là bồ bịch nữa, nhưng rồi tôi cũng quên đi điều đó. Nàng càng lúc càng bị kích thích, hơi thở dồn dập. Nàng cắn nhẹ lên tai tôi, giọng nói nhẹ như làn gió :
- Mình về nhà anh chơi được không?
Tôi giật mình, nhìn đồng hồ :
- Chắc không được đâu, giờ đã hơn 1 giờ, chiều nay anh có hẹn với Trinh lúc 4 giờ!
Nàng rà lưỡi vòng quanh tai tôi :
- Không sao đâu, kịp giờ mà!
Đến nước này thì tôi còn từ chối sao đặng!
Lên tới phòng tôi, nàng chẳng nói chẳng rằng, cởi phăng quần áo. Vú nàng to, hơi xệ một tí nhưng vẫn tròn trĩnh. Tôi úp mặt vào vú nàng, thấy êm ái dễ chịu. Hai tay tôi cuống quít tự cởi quần áo của mình. Rồi hai đứa nằm xuống, hai thân hình trần trụi quấn quít.
Căn phòng tôi nóng bức, những giọt mồ hôi quyện vào nhau, mùi nồng mặn làm tôi càng kích thích. Tôi ghì sát nàng trong vòng tay, buông ra rồi nhìn như thôi miên vào những dấu bấu hồng trên làn da trắng nõn của nàng.
Nàng nhắm chặt mắt, tay kéo tôi lên nằm sấp trên người nàng. Nàng vốn hơi mập một tí, nằm trên nàng tôi luôn cảm thấy êm ái hơn bất cứ tấm nệm nào.
Tôi ngụp lặn nhấp nhô, óc mơ màng nhớ đến bờ ngực căng phồng của nàng ẩn hiện qua làn áo sơ mi ngày nào trên chạc cây phượng, với những chùm hoa đỏ thắm...
Chương 2: Trinh
Chia tay với Nga, tôi vội vàng đi đến điểm hẹn với Trinh. Cũng may mà tôi đã tranh thủ thời giờ với Nga, tấn nhanh rút lẹ. Nga cũng thông cảm cho cái ngày cuối cùng của tôi ở Việt Nam nên sau khi thỏa mãn xong nàng cũng vội vàng chạy xe về Cao Đẳng Sư Phạm. Có lẽ tại lâu quá nàng không quen được với anh chàng nào có phòng riêng nên nàng mới sung sức như vậy. Tôi cũng chỉ làm ăn lấy lệ, sức lực phải để dành cho cô bồ ruột cuối cùng ở Việt Nam chứ: Trinh.

Tôi biết Trinh từ khi Trinh còn là cô bé quàng khăn đỏ trong đội Thiếu Nhi Tiền Phong. Lúc đó tôi là chi đội trưởng. Tôi vẫn nhớ một con bé con nhỏ nhắn, dưới ánh đèn đường lờ mờ trong căn hẻm nhỏ; ngước lên nhìn tôi nũng nịu: “Anh thắt lại cho em cái khăn quàng đi....” Tôi nhớ làn da trắng nõn trên chiếc cổ cao, ngẩng lên chờ đợi. Lúc đó tôi chỉ là chú bé con, hơn Trinh khoảng 4 tuổi, tâm hồn vẩn đục bởi những cuốn truyện tình cảm ướt át của Tự Lực Văn Đoàn trong tủ sách gia đình.
Khi lớn lên, gia đình nàng càng sa sút trong cái xã hội đói khổ của thập niên 80.
Sau giờ học, nàng bán tại một xe bán thuốc lá sát nhà tôi. Dĩ nhiên tôi là khách hàng quen thuộc, vì nàng cho ký sổ thoải mái. Những khi vả độ, túi hết tiền, tôi thường xách cây đàn ra hàng nàng ngồi, tôi đàn nàng hát. Chúng tôi nói chuyện thoải mái về mọi vấn đề vì tôi coi nàng như em út trong nhà. Tôi biết nàng có thằng kép rất giàu và đẹp trai. Nàng vẫn thấy tôi đi với hết em này tới em khác trong mấy năm qua. Câu chuyện vẫn luôn vui vẻ và dù mới 17 tuổi, nàng nói chuyện chả chút e dè. Có lần tôi nói :
- Lúc này em bị mụn hơi nhiều đó, ăn cái gì mát mát đi!
Nàng cười, nụ cười tinh quái :
- Em bị mụn tại lâu quá hổng có ai hun em hết á!
Tôi cười trừ. Đã bảo là em gái mà. Nàng thường hỏi tôi về những người con gái tôi quen. “Con nhỏ đó anh có... làm nó hông?” “Trời ơi, sao con đó vú nó nhỏ xíu mà anh lại quen, anh nói anh thích vú bự mà!” Đại khái là những câu hỏi con gái không nên hỏi con trai.
Có lần nàng rủ tôi đi xi-nê với nàng. Tôi đi, mắt chăm chú nhìn lên màn ảnh. Khi về, nàng bĩu môi :
- Vậy mà em nghe nói tưởng anh hùng hổ gì lắm chứ!
- Ê, em gái nói gì kỳ vậy. Anh mà làm ăn cái khỉ gì với em được chứ. Bộ anh hổng sợ em làm bể mánh sao?
Nàng cười. Tuần sau, nàng lại rủ tôi đi nữa. Lúc đó, tôi đang vả độ, chả có nhỏ nào để đi chơi, nên cũng đồng ý.
Khi ánh đèn trong rạp hát mờ dần, nàng lẳng lặng quay qua giật cặp mắt kiếng cận của tôi. Tôi đành xuôi theo ý nàng. Lần đầu tiên, hai đứa hôn nhau. Cái lưỡi lão luyện của nàng làm tôi như hụt hơi. Nó chạy sang đông, sang tây rồi thụt lại dụ lưỡi tôi sang. Nàng nút lưỡi tôi, nút mạnh bạo.
Tay tôi lần sang luồn lên cái áo thun. Tôi nói nhỏ bên tai nàng :
- Anh không thích loại áo ngực đan này đâu
- Mở móc áo đằng sau, kéo dây vai bên phải xuống qua khuỷu tay, nắm dây vai bên trái lôi tuột nó ra tay áo bên phải.
Nàng cười khúc khích bên tay tôi :
- Hi, hi, anh cởi nghề thiệt hé, chỉ tốn có mấy giây thôi.
Tôi không trả lời, bận thám thính cái vú nho nhỏ, nhưng rắn chắc vô cùng. Cái làm tôi thích thú là cái núm nhỏ xíu đang cứng lên, cạ nhè nhẹ vào những ngón tay tôi làm tôi thấy lâng lâng.
Rồi tôi dắt nàng lên căn phòng của tôi. Căn phòng nàng thường nghe nói, với ba vách tường dán đầy những hình ảnh kiều nữ trong báo Playboy. Căn phòng nhỏ là một căn gác, nóng bức với mái tôn, chỉ có một chiếc giường đã mất nệm, thay bằng một tấm thảm dầy. Một cái bàn gỗ gụ, dưới mặt kính là hình những cô gái tôi quen.
Nàng nhìn những tấm hình, nheo mắt nói :
- Em không muốn có hình em ở đây đâu...
Tôi nâng mặt nàng lên, hôn lên trán, lên mắt, lên mũi rồi lần xuống môi. Vừa hôn tôi vừa nói trong họng :
- Trễ rồi, em ơi...

- Anh đang nghĩ gì đó...
Trinh xuất hiện đằng sau tôi lúc nào tôi chẳng hay. Hôm nay nàng diện rực rỡ, áo đầm đỏ làm nổi bật làn da trắng muốt của nàng.
Tôi hỏi :
- Em muốn đi đâu, diện như vầy phải đi uống cà phê mới được!
Nàng cười, nụ cười héo hắt :
- Em muốn về phòng mình thôi.
Tôi chợt nhớ ra rằng, lần này là lần gần nhau cuối cùng.

Trinh nằm trên giường tôi, làn da trắng muốt nổi bật lên giữa suối tóc dài xõa xuống phủ kín xung quanh. Nàng nhắm mắt, tay mân mê tóc tôi. Tôi đang quỳ bên cạnh giường, hôn nàng từ trên xuống dưới. Hôn từ từ lên từng khoảng thịt da nõn nà. Hôn từ từ lên gò cao, hôn từ từ xuống vực cạn. Tay nàng vẫn mân mê tóc tôi, lâu lâu giựt nhè nhẹ khi nàng cảm thấy sung sướng. Tay tôi ve vuốt thân thể trần trụi đó, đầu óc lâng lâng, không nghĩ ngợi. Nàng thuộc loại nhỏ con, nhưng không ốm.
Tôi leo lên giường, lật nàng nằm sấp xuống. Tay mân mê đôi mông tròn trịa, đôi mông tôi vẫn nuốt nước miếng mỗi khi nhìn nàng bận quần jean bó sát. Tôi nâng mông nàng lên, rồi từ từ tiến sâu vô. Tay nàng bấu vào tấm mềm cũ, rồi từ từ thả nhẹ đầu xuống, nghiêng một bên. Mái tóc dài che nửa khuôn mặt nàng.
Làm tình với nàng tôi luôn luôn cảm thấy như mới lạ. Những phản ứng của nàng không thể nào đoán trước, khi nhẹ nhàng, khi mãnh liệt như con hổ đói mồi. Suốt hơn tám tháng ân ái với nhau, nàng rất ít khi nói yêu tôi. Tôi cũng vậy. Không biết đó là tình yêu, hay là tình xác thịt. Không ai bỏ công tìm hiểu điều đó, chỉ cần biết không thể thiếu nhau.
Cái giường cũ kêu ọp ẹp, dường như muốn gãy đổ. Nàng đòi xuống đất. Tôi nhảy xuống, trải cái mền trên nền xi măng rồi nằm xuống. Nàng cũng xuống giường, leo lên người tôi ngồi.
Ánh mặt trời gay gắt buổi xế chiều soi qua khung cửa sổ làm suối tóc nàng óng ánh. Nàng nhắm mắt, đầu ngẩng lên, chiếc cổ dài vươn lên, lâu lâu chuyển động khi nàng nuốt nước miếng. Tôi nhớ đến cái cổ ngày nào vươn lên chờ tôi quàng chiếc khăn đỏ. Khác chăng là lúc đó tôi nhìn xuống, giờ tôi lại nhìn lên, thấy sao mà chiếc cổ dài khiêu gợi quá. Nàng vẫn nhấp nhô trên tôi, hai tay nàng đặt lên bộ ngực lép kẹp vì thiếu ăn của tôi.
Tôi chợt thấy trên khóe mắt nàng một giọt lệ lăn dài xuống. Rồi một giọt nữa... Nước mắt càng rơi, nàng càng nhấp nhô nhanh hơn. Chừng khi tôi căng người trong cảm giác nửa thích thú, nửa bi thương, hự lên một tiếng, nàng từ từ hạ đầu xuống, ép sát ngực nàng lên tôi rồi ôm đầu tôi khóc nức nở...
Chương 3: Thủy
Đưa Trinh về thì trời đã tối mò. Đi ăn nhậu với đám bạn thân buổi cuối, về tới nhà đã hơn 11 giờ khuya. Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy Thủy đã chờ tôi từ hồi nào. Ngạc nhiên vì Thủy không phải là bồ tôi.

Thủy là cô bé hàng xóm, chơi với nhau từ hồi năm sáu tuổi gì đó. Tôi vẫn bị đám con trai trong xóm gọi là “T. dê” vì tui dám phá lệ chơi với đám con gái trong xóm. Tôi vẫn thường đóng vai vợ chồng với Thủy, vì cô bé là người xinh nhất trong đám con gái đó.
Rồi thời gian trôi qua, tôi lớn lên, không chơi trò con nít. Nàng cũng lớn lên, bỗng dưng trở nên nặng nề hơn. Dĩ nhiên tôi muốn nói là nàng phát tướng, mập ú nú ù nu. Nhưng cũng có thể hiểu rằng nàng nặng nề hơn vì cặp vú vĩ đại có một không hai. Tôi thì bồ bịch tá lả, nàng thì vẫn cô đơn. Tôi vẫn nhớ tình xưa, lâu lâu khi mà túi hết tiền, tình trống trơn, tôi lại rủ nàng đi ăn, đi coi xi-nê. Dĩ nhiên là nàng trả tiền hết, vì nàng thuộc loại con nhà giàu. Chưa bao giờ nàng thắc mắc gì về những cô bạn gái của tôi hết. Nàng vẫn vui vẻ đi chơi với tôi khi tôi cần đến, suốt mấy năm trường. Tôi chỉ dẫn nàng đi đến rạp xi-nê gần nhà vì sợ bạn bè bắt gặp tôi đi chơi với một em mập ú. Nhưng thưa bạn, xin đừng chê các cô như vậy. Khi ngứa tay, tôi vẫn thường thò tay mân mê cái vú bự, mũm mĩm và thấy thật đã. Tôi vẫn có cái tật là khi mới quen với em nào, giai đoạn đầu mò mẫm vú em, lúc nào cũng thấy vú mấy em lớn hết. Càng rờ rẫm, sao lại thấy nó nhỏ hồi nào không hay. “Nhỏ” vì tôi đã rõ ràng mọi góc cạnh, bóp như thế nào thì nó đầy tay, hay bóp như thế nào thì nó mất phê. Nhưng với cái vú vĩ đại của Thủy, tôi không tài nào khám phá được mọi ngóc nghách. Cũng có thể vì lâu lắm, có khi cả năm tôi mới đi chơi với Thủy một lần, nên tôi không có thì giờ để mà khai phá. Vả lại, tôi chẳng bao giờ dắt Thủy về phòng mình.

Tôi càng ngạc nhiên hơn khi Thủy nói Thủy đã xin phép mẹ Thủy ngủ lại nhà tôi đêm nay với chị tôi. Mọi người tán dóc, mệt mỏi rồi đi ngủ. Trong căn phòng rộng, có tất cả 3 cặp: chị tôi và tên bồ, bạn tôi và cô bồ, tôi và Thủy. Mỗi người chia nhau một góc rồi tắt đèn.
Căn phòng không có cửa sổ, tối đen, giơ bàn tay lên không thấy cả ngón tay. Tôi ôm Thủy, vòng tay dù dài đến đâu cũng không hết nổi thân hình mũm mĩm của nàng.
Tôi hôn Thủy, lần đầu tiên sau bao năm chỉ biết rờ rẫm người nàng. Tay tôi lần xuống vú nàng, nhẹ nhàng tháo khuyu gài áo ngực nàng rồi lấy ra. Nàng bận áo ngực rất đặc biệt, toàn những cọng thép cứng để nâng ngực, nên nếu không tháo thì rất vướng víu khó chịu. Đi xi-nê với nàng không tháo hẳn ra được, lần này tháo ra xong, tay tôi tung hoành ngang dọc. Với hai bàn tay, tôi cũng chỉ mới nắm trọn được một vú của nàng. Nàng thích thú hay nhột gì đó, cứ cười rinh rích trong miệng.
Tôi mò mẫm đủ chỗ, đến khi thấy nàng ướt nhẹp ngón tay tôi nhẹ nhàng kéo quần nàng xuống. Nàng chận tay lại, tôi lại kéo xuống nhưng nàng nhất quyết không cho. Đành vậy, ngày mai tôi đi mất rồi, nàng sợ tôi sẽ để lại cho nàng một bụng bầu thì chết. Rồi đêm qua đi, tôi ngủ lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, ba người con gái đó đã tiễn tôi ra phi trường Tân Sơn Nhất. Tôi chỉ hôn Trinh từ giã. Bước lên cầu thang dẫn lên máy bay, tôi ngó lại mảnh đất yêu quý. Giã biệt Saigon, giã từ tuổi trẻ thác loạn...
Ca Ngô
Hết

[top]

14/11/11

Posted by Xmen on 20:06 | No comments

Lâm triều
Lâm triều dưới sự cai trị của dâm tặc Lâm Sản, muôn dân lầm than ca thán. Lâm Sản một thân ngàn vợ vẫn không thỏa lòng dâm của mình. Hắn thành lập riêng một biệt đội toàn là những dũng sĩ mạnh khỏe, giỏi võ để ngày đêm sục tìm khắp hang sâu ngõ hẻm mang về cho hắn những nàng trinh nữ đẹp nhất trần gian. Những nàng trinh nữ này phải đạt được những điều lệ mà hắn đặt ra :
*  Vú phải bự săn chắc. Núm vú màu hồng, quần vú phải to.
*  Eo nhỏ, mông tương xứng vơí thân hình (không được to lắm hay nhỏ lắm).
*  Lông lồn phải rậm rạp.
*  Lồn phải còn màng trinh, mép có sắc hồng.
*  Lỗ đít phải khít và không được đen.
*  Da trắng, ngón tay dài và thon.
*  Chân dài (trường túc bất chi lao)
*  ... (chắc là còn nhiều lắm mà tác giả không được biết)
Để kiểm tra chất lượng những người trinh nữ này, hắn đặc biệt cử theo biệt đội một thái giám tin cẩn có một con mắt nhà nghề mà trước đến giờ không bao giờ chọn sai một em nào.
Trinh nữ đạt được những điều kiện trên nếu bị biệt đội phát hiện sẽ được mua lại với giá năm xu, nếu gia đình mà cự tuyệt không bán thì gia đình sẽ bị tàn sát và cô gái vẫn bị bắt đi như thường. Do đó dưới triều đại này, gái thường hay nén vú, ép mông không để những đường cong quyến rũ phô trương ra ngoài. Khi bị bắt về, các cô gái này sẽ được sống ở biệt cung, ngày ngày tắm bằng trầm hương, ăn uống linh đình để chờ ngày gặp vua.
Khi được tuyển nhập cung, các trinh nữ sẽ được tắm rửa sạch sẽ, vú và lồn được tẩm một loại nước đặc biệt để tăng hứng cảm cho người khác phái. Sau đó họ được dẫn vào đụ cung, nơi đây đã có sẵn một đoàn cung nữ đang vũ những vũ khúc nghê thường gợi tình độc đáo, những cặp vú mơn mởn tung tăng những sợi lông lồn bay bay như đưa hồn người tráng sĩ về một cõi tiên bồng. Lâm tặc đang nằm chờ tại long sàng thưởng thức những vũ điệu thiên thai, mình không mảnh vải, cặc cương cứng ngắc và đung đưa theo từng điệu nhạc trữ tình.
Người trinh nữ sẽ được nằm chung giường với vua và cùng với Lâm tặc thưởng thức vũ điệu tình nồng. Lúc này tại cánh cửa sau long sàn bật mở và hai cung nữ trần truồng xuất hiện và tiến từ từ tới nàng trinh nữ. Một nàng thì sờ nắn cặp nhũ hoa, nàng còn lại thì dùng lưỡi để liếm lồn. Nghệ thuật liếm lồn của nàng cung nữ nầy rất là đặc sắc, lúc đầu nàng liếm nhè nhẹ hai mép lồn cho đến khi mép lồn hé mở và mật lồn từ từ rỉ ra (do sự kết hợp giữa sự mơn trớn giữa vú và lồn, người trinh nữ sẽ đạt cảm giác từ từ và mép lồn sẽ hé mở). Lúc này nhụy hoa đã hé (hột le), nàng ta đánh lưỡi vào đó cho tới lúc nàng trinh nữ phải oằn người lên vì sung sướng. Đến lúc này Lâm tặc bắt đầu hành động. Hắn dùng một dụng cụ đặc biệt, một đầu có kẹp quả táo Tàu từ từ đút vào lồn nàng trinh nữ, hắn là thiệt chậm rãi và từ tốn để tránh mọi thương tổn có thể xảy ra cho cô gái. Thụt ra thụt vô vài lần cho đến khi trái táo đã tẩm đầy tinh khí thì hắn bỏ vào mồm ăn một cách ngon lành. Đến lúc này, người trinh nữ đã đạt đến tận cùng của khoái lạc, hắn từ từ đút cặc vào lỗ lồn đang co giựt.

Lành Đoài, nằm chơ vơ ở một ven biển. Trong làng có gia đình một thầy đồ, mở lớp dạy học cho trẻ em trong lành. Không ai biết thầy đồ từ đâu đến, thầy cư ngụ ở đây đã được vài năm. Gia đình thầy chỉ có thầy và một con trai, một con gái. Cậu trai thì ngày ngày theo trai làng ra biển đánh cá kiếm ăn qua ngày, cô gái thì nấu ăn thổi lửa và may vá. Càng lớn cô gái càng xinh đẹp khiến các trai làng đều mê mệt, cô đặc biệt có một giọng hát thật hay, hàng đêm cả làng vẫn được nghe giọng ca vàng vui tươi và mạnh khỏe. Cũng chính vì sắc đẹp này mà cha nàng cấm nàng không được bước ra khỏi cửa để đề phòng đám diều hâu của Lâm tặc.
Một đêm mưa rơi tầm tã, trời đen như mực :
- Con ơi.
Người anh vội lay người em gái của mình :
- Em, em có nghe gì không? Hình như có tiếng của cha kêu.
- Có ai kêu đâu. - Người em gái trả lời và tiếp tục vùi mình trong chăn ấm.
- Con ơi, con ơi...
Hai anh em vội vàng chạy ra cửa và trước mắt họ là người cha máu me đầy người bên cạnh có một hán tử cũng chẳng trông khá gì hơn, người lấm lem máu và bùn đất.
- Cha ơi, có chuyện gì vậy? - Người con gái vội hỏi.
- Vào nhà rồi hãy nói chuyện. - Người cha trả lời.
Người con trai vội vàng dìu cha và người thanh niên vào nhà, trong khi người em gái vội vàng đi nấu nước để cha mình tắm rửa.
Sau khi tắm rửa và băng bó xong xuôi, cả nhà ngồi quanh quần bên đống lửa hồng. Lúc này người con gái mới để ý thấy hán tử thanh niên lúc nầy anh ta trông thật là đẹp trai, người to lớn và lực lưỡng, tay chân gân guốc như ngầm chứa đựng một nền võ học tuyệt đỉnh.
- Đây là anh Long, một bạn đồng chí với cha. Hôm nay cha cũng cho các con biết sự thật, cha là một thành viên của Phản Lâm hội. Mục đích của hội là lật đổ Lâm tặc để cứu giúp cho con gái nhà lành ra khỏi cảnh lầm than. Anh Long đây là Đàn chủ là người trực tiếp chỉ huy cha. Đêm nay nhờ anh ấy mà cha mới thoát ra khỏi ổ phục kích của triều đình.
Long ở lại nhà vài ba ngày chờ cho tình hình lắng dịu. Một đêm trời nóng nực khó ngủ, Long trở dậy và đi lang thang vào rừng để tâm hồn thanh thản. Ven theo tiếng hát Long lạc vào một cõi bồng lai tiên cảnh. Lòng bỗng chùng lại, khi chàng thấy một bóng thiếu nữ bên bờ suối đang cất tiếng hát líu lo. Vốn là một vị quân tử, chàng không thể nhìn lén một thiếu nữ đang tắm được, lòng thì bảo đi chân thì bước tới và bóng nàng thiếu nữ rõ dần. Trời bé Lan đó sao, ta phải đi thôi, không thể phụ lòng nàng được.
Vừa bước được vài bước, chàng dừng lại và nghĩ thầm “Nếu ta bỏ đi và có ai đó làm gì nàng thì ta hối hận biết mấy” thế là chàng vội nhún chân dùng thân pháp Tiên Hạc Thần Long phóng nhẹ lên cây và canh chừng cho Tiểu Lan.
Dùng Thiên Lý Mục chàng có thể thấy rõ thân thể trần truồng đầy nhựa sống của nàng. Ôi làn da nàng trắng quá, ánh trăng cũng phải ghen, ước gì ta được là dòng suối để được vuốt ve làn da đó. Nhìn bàn tay búp măng đang xoa rửa đôi gò bồng đảo làm máu trong người Long như ngừng chảy. Con cặc đã cứng tự lúc nào làm Long khó chịu.
Ô kìa nàng đang rửa lồn, vội tăng Thiên Lý Mục lên 8 thành công lực Long có thể thấy rõ mép lồn của nàng, thật là đẹp, nó hồng tươi e ấp núp sau những cọng lông đen nhánh, trông cứ như nàng đang rửa một con sò vậy.
Bản tính tự nhiên của một thằng con trai, Long thò tay xuống sục cặc của mình và... chàng căng người ra một dòng khí trắng bắn thẳng xuống.
- Á ai cứu tôi với.
Giật mình nhìn xuống, Long đã thấy bọn diều hâu của Lâm tặc xuất hiện và đang cười nham nhở chỉ chỏ về phía Tiểu Lan.
- Ồ cô bé đó coi được quá, ta bắt về để Liệt Dương đại sư khám đi. - Tên đầu đàn nói.
Thế là cả bọn ùa tới định bắt Tiểu Lan.
- Đứng lại, đồ khốn khiếp.
Cả bọn sững người dừng lại và sau họ một thanh niên áo trắng đã đứng đấy tự bao giờ.
- Mày là ai, sao dám nói với chúng ông như thế hử?
- Hahaha, chúng mày có mắt mà không tròng. Coi thử ta là ai. - Chàng thanh niên phe phẩy chiếc quạt.
- A... Long anh hùng.
Thế là chúng nó mạnh ai nấy chạy trối chết không màng gì đến việc bắt Tiểu Lan nữa.
Nhún mình định chạy theo để giết hết bọn chúng, nhưng Long cảm thấy mình không còn một điểm khí lực gì nữa. Ôi nàng đã làm ta tiêu hao hết tinh khí rồi, Long than thầm.
- Cám ơn chàng đã cứu em thoát khỏi bọn chó đó
Tiếng nói của Tiểu Lan kéo Long về thực tại. Nàng đang đứng trước mặt chàng với cái nhìn biết bao trìu mến.
- Thôi ta đi về đi.
Và hai người cùng nhau đi về, mỗi người mang một tâm trạng khác nhau.
* * * * *
Trời còn chưa sáng rõ, dân làng Đoài đã bị đánh thức dậy bởi tiếng la phèn, ngựa hí vang dội. Người nào can đảm lắm mới dám thò đầu ra nhìn xem sự tình. Quân lính triều đình, bộ binh, kỵ binh từng đoàn đang tiến vào làng Đoài như nước tràn.
- Lục soát tất cả, không để cho Long tặc chạy thoát, và bắt cho bằng được nàng thiếu nừ tắm sông. Ai bắt được bọn họ sẽ được thăng quan tiến chức. Liệt Dương đại sư ra lệnh.
Thế là quân lính reo hò mừng rỡ xông vào và cố gắng lập công để cho vợ con và gia đình được nhờ.
Liệt Dương đại sư mỉm cười quan sát cảnh tượng đang diễn ra, quân lính phân chia đàn ông đàn bà quá tuổi ra một góc và trói tất cả lại. Còn các thiếu nữ hơ hớ xuân tình với những bộ mặt hãi sợ thì bị quây tròn lại. Không tìm được Long tặc và Mỹ nhân làm cho lửa giận tăng vùn vụt, mặt hầm hầm sát khí.
- Hãm hiếp tập thể. - Liệt Dương đại sư la to.
- Đại sư muôôôôônnnnnn năăăăămmmmmm...
Toàn bộ quân lính từ từ cởi bỏ y phục trên người, toàn thân lõa thể cùng nhau tạo thành vòng tròn bao quanh các cô gái, các cô gần như chết đứng vì quá sợ hãi. Các cô chưa từng thấy bộ phận sinh dục của người khác phái lần nào mà lần này nào là cặc to cặc nhỏ, cặc có lò xo, cặc nhỏ cặc to... quay vòng cái thì như cái dùi cui, cái thì như cục thịt thì có cô nào mà không sợ hãi. Quân lính vừa nhảy vừa hát :
Lâm hoàng đế vạn tuế
Cho chúng con của ngon
Nào là vú nào là lồn
Chúng con rất là thích
Lâm hoàng đế vạn tuế vạn vạn tuế.
Rồi tất cả cùng xông vào các cô gái tội nghiệp đang đứng run rẩy. Quần áo bị xé rách tơi tả, không còn mảnh vải che thân. Các cô tay thì che vú tay thì che lồn và hành động này tăng thêm phần kích thích cho đám dâm ô. Các cô gái bị đè ngửa ra thằng nào nhanh tay thì có phần thằng nào chậm tay thì đứng chờ tới phiên mình.
Lúc này cảnh tượng thật là rùng rợn thằng thì thọc con cặc vào miệng cô gái bắt bú, thằng thì đưa tay bóp vú phải, thằng thì bóp vú trái, thằng thì đút thẳng con cặc cương cứng vào cái lồn khô không khốc làm cho các cô la thảm thiết, thằng thì nông cặc vào lỗ đít và ra sức mà nắc. Thằng nào ghiền quá thì tự đứng sục cặc và chờ đợi.
Tiếng kêu la dần dần thay thế bởi những tiếng rên rỉ. Có một số ít cô thì cắn răn chịu đựng sự ô nhục, còn phần nhiều thì biểu lộ sự thích thú, đồng tình bằng cách lắc mông qua lại để cho cặc được vào sâu và tạo ra nhiều cảm giác hơn. Lúc này lồn các cô nhễ nhại những nước và nó làm tạo ra những tiếng nhóp nhép khi các tên lính đang cố gắng nhấp mạnh cặc vào.
Bọn lính rút hết để lại một thảm cảnh thê lương tiêu điều. Các cô gái trần truồng nằm la liệt, toàn thân vương vãi những bãi tinh khí đục trắng bốc lên mùi tanh lợm giọng. Đám đàn ông thì đang cố gắng tự giải thoát, nét mặt họ ai cũng trầm tư đau khổ khi tận mắt nhìn con, bạn gái, em gái của mình bị hãm hiếp ngay trước mặc họ.

Trên một con đường bụi mờ, một chiếc xe thổ mộ đang lặng lẽ đi. Đánh xe là một thanh niên áo trắng rất là đẹp trai, nét mặt đăm chiêu suy nghĩ làm chàng có vẻ già đi, nhưng vẫn không làm mất những đưng nét quyến rũ trông rất là đàn ông. Trong xe Tiểu Lan cùng cha và anh trai đang dựa vào thành xe nghỉ mệt. Lâu lâu nàng đưa cặp mắt phượng nhìn lèn chàng dũng sĩ với một sự kính trọng, tôn sùng và yêu mến.
- Long đàn chủ, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Chúng ta chia làm hai ngã mà trốn, nếu có gì cũng thoát được một nhóm. Chú đi thế này chúng mà bắt được thì chết cả đám. - Người cha nói.
- Nếu vậy thì bác và Tiểu Lan hãy dùng xe này. Tôi và em Trung sẽ đi ngõ khác. - Long nói.
- Không được, võ công của tôi không thể bảo vệ con Lan được. Đàn chủ có thể bảo vệ nó, để cho tôi và thằng Trung đi ngã khác. Chúng ta sẽ gặp nhau tại Bắc Kinh nhé.
- Nếu vậy cũng được. Hẹn trong 10 ngày nữa chúng ta sẽ gặp nhau tại Bắc Kinh.
Nói về Long và Tiểu Lan, sau khi chia tay cha và anh trai, hai người đi vào những ngõ nhỏ ít người hẻo lánh để tránh tai mắt của triều đình.
Đêm đi ngày nghỉ đến ngày thứ năm họ tới được huyện Phong Xương. Đói và khát, họ cùng vào một quán nhỏ kêu vài món điểm tâm và rượu. Trong quán chỉ có họ và hai người đàn ông đội nón che mặt, người mặt áo đen, người mặt áo trắng trông rất là khả nghi. Họ thì thầm và lâu lâu ngó về phía Long cùng Tiểu Lan. Sau đó họ đứng dậy và tiến về phía chàng.
- Long tặc, có biết chúng ta là ai không? - Lão già áo trắng hỏi.
- Umm..., Âm Dương lão quái, lâu ngày không gặp.
- Hahahaha, đã biết danh bọn ta thì hãy bó tay chịu trói, theo ta về gặp Lâm hoàng đế thì ta sẽ nói để bớt tội nếu không thì đừng trách ta vô tình. - Lão già áo đen nói.
Cả hai lão già chiếu hai cặp mắt cú vọ chăm chăm nhìn vào thân mình Tiểu Lan từ vú xuống đùi và cười một cách đểu giả.
- À, đây là mỹ nhân, thảo nào vú mông coi được quá. - Lão già áo trắng thốt.
Lão già áo đen vội nhình quanh và nhắc :
- Này, nói năng phải coi chừng đấy không lại mang vạ vào thân.
Đến lúc này Long anh hùng không còn chịu được nữa, chàng rút kiếm ra và dùng thế Mãng Xà Nộ tấn công hai lão già. Đường kiếm của chàng thật là dũng mãnh, hơi lạnh đẩy ra làm hai lão già không dám coi thường vội búng người về phiá sau để tránh.
- À coi được.
Lão già áo đen rút ra một loại khí giới kì lạ, trông giống như móc câu, lão già áo trắng thì dùng đao cả hai cùng tấn công Long anh hùng.
Không nao núng, Long anh hùng dùng Phân ảnh kiếm, hai tia kiếm tấn công vào huyệt Long Đỉnh của hai lão già. Đường kiếm quá nhanh nên hai lão già chỉ còn kịp dùng ảo ảnh bộ lách người tránh né, tuy vậy lưỡi kiếm cũng đã xẹt rách áo của hai lão. Nhân dịp Âm Dương lão quái còn đang bàng hoàng, Long anh hùng vội nắm tay Tiểu Lan vận dụng khinh không nhảy vào rừng trốn thoát.
Cả hai băng rừng lội suối không ngừng nghỉ và trốn vào một hang động hẻo lánh. Đến lúc này, cả hai mới thấy rằng quần áo mình đã bị gai rừng cào rách nát. Long anh hùng không dám nhìn lâu vào vùng ngực trắng đang phập phồng như mời gọi.
- Chắc chúng ta phải ở đây qua đêm. Chờ trời sáng rồi tìm đường đi Bắc Kinh. - Long anh hùng thốt.
- Dạ, có chàng thì em không sợ gì hết. Tất cả là do chàng định liệu. - Tiểu Lan trả lời.
Hang động nhỏ và hẹp nên một sự va chạm nhỏ cũng làm hai người đỏ mặt lên. Lần đầu tiên được đứng cạnh và đụng chạm người mình yêu mến làm tim Tiểu Lan đập dồn dập, nàng cảm thấy cái gì cưng cứng lâu lâu đụng vào lồn mình tạo nên những cảm giác mà trước đây nàng chưa bao giờ cảm nhận.
Đầu vú Tiểu Lan cứng lên và nước trong lồn cũng từ rỉ ra làm người nàng run lên bần bật. Long anh hùng thấy vậy tưởng rằng Tiểu Lan bị thấm lạnh nên chàng vội ôm nàng vào lòng để sưởi ấm. Chàng cảm được đôi gò ngực mềm mại với hai đầu vú cương cứng tựa vào lòng ngực vững chắc, trong khi đó thì con cặc đang cương cứng của mình thì đang cạ vào lồn của nàng làm cho giây thần kinh chàng co giãn đến mức tối đa. Sau vài phút cạ lồn, con cặc giựt giựt và chàng xiết mạnh nàng vào lòng để dòng tinh khí bắn thẳng ra quần của mình.
- Anh lạnh hả. - Tiểu Lan âu yếm hỏi Long anh hùng.
Người vẫn còn rung động sau khi xuất tinh, Long anh hùng trả lời :
- Ồ không, anh không lạnh đâu. Em có còn lạnh không?
Tiểu Lan không trả lời và nép mình vào Long anh hùng như để tìm hơi ấm.
Ngoài trời bắt đầu mưa lất phất, con cặc của Long anh hùng lại bắt đầu cương cứng. Cặp trai gái như đang cảm nhận được tình yêu, đứng sát vào nhau. Long anh hùnh từ từ đưa tay vuốt ve đôi gò bồng đảo, trong khi Tiểu Lan e thẹn cúi đầu.
Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vú nàng, chàng từ từ liếm đầu vú đỏ hồng cương cứng. Tiềm thức xa xưa nhắc chàng nhớ đến lúc còn bé thơ bú tí mẹ, chàng dùng đôi môi và đầu lưỡi mơn trớn đầu vú làm Tiểu Lan run lẩy bẩy ôm ghì lấy chàng. Tay chàng thì vuốt ve làn da mềm mại tươi mát của nàng và từ từ di chuyển xuống. Lông lồn nàng giống như tơ và rậm rạp nó gần như bao phủ gần hết cái lồn. Lông ướt đẫm một chất nhờn sền sệt làm cho chàng hưng phấn thêm.
Long anh hùng từ từ đặt Tiểu Lan nằm xuống chiếc nệm bằng lá mà chắc do người trước đụt mưa để lại. Lúc này chàng có thể chiêm ngưỡng nàng trọn vẹn, toàn thân trắng ngời, cặp vú rung rẩy trước tình yêu, đôi mắt nhắm nghiền lại như để hưởng thụ những gì mà thượng đế đã manh lại cho nàng.
Đôi môi chàng ngừng lại ở vùng lông lá rậm rạp. Chàng nhẹ nhàng dùng lưỡi nếm chất nhờn tiết ra từ lồn nàng và chàng thấy lồn nàng dưng như nở rộng và co giựt dữ dội. Chàng từ từ lấy đầu cặc xoa xoa quanh lồn nàng và từng chút từng chút nhấp vào. Tiểu Lan như đồng tình sàng sẩy mông nàng để cặc chàng dễ dàng vào hơn.
Á... Tiểu Lan nhăn mặt đau đớn khi cảm nhận một vật cứng ấn vào lồn mình, không dám la to, nàng nhắm mắt chịu đựng trong khi đó Long anh hùng vẫn nhấp mạnh cặc vào sâu trong lồn nàng. Lúc này chỉ nghe tiếng nhóp nhép của cặc cạ vào lồn và hai tâm hồn bay bổng trong sung sướng. Chợt Long anh hùng căng mình la to một tiếng và Tiểu Lan cảm thấy một luồng khí nóng phóng thẳng vào lồn mình.
- Xin lỗi em, anh thể cầm lòng được. - Long anh hùng nói.
- Em yêu anh, em xin dâng hết thể xác này cho anh. - Tiểu Lan trả lời.
- Khi về tới Bắc Kinh anh sẽ xin phép cha cho mình làm đám cưới. Lúc đó em sẽ đẻ cho anh những đứa con ngoan.

Ánh dương quang đang từ từ lên chiếu sáng hai thân thể trần truồng đang nằm ôm nhau ngủ, trên môi họ còn phảng phất nụ cười hạnh phúc.
Lâm Sản
Hết

[top]

7/11/11

Posted by Xmen on 23:40 | No comments

Bé Bự - Phần một

Truyện này được viết dựa vào lời kể lại của một người rồi nhân tiện thêm thắc ra. Các tình tiết, tên tuổi hay địa điểm trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng. Do đó có chỗ nào vô tình trùng hợp hay xúc phạm đến quý đọc giả, xin vui lòng bỏ qua cho.

Mười năm rồi mới về lại quê hương, mọi sự đã hoàn toàn thay đổi. Ngồi trên tầng bốn khách sạn Majestic nhìn ra sông Sài Gòn lộng gió, tôi thấy quang cảnh thật xinh tươi và đầy sức sống.
“Mọi người bây giờ lo làm giàu dữ a, nhìn tàu hàng lớp lớp thì biết, không như 10 năm trước đây..”
- Em đi mua đồ chút, hai anh ngồi chơi nha. Nhớ chiều về sớm ăn cơm đó.
- Ừ, nhớ mua vài chai Sài Gòn ướp lạnh sẵn nghe em!
- Ừ, biết rồi! Mấy anh tụ lại là chỉ được nước đó!
Câu chuyện của hai vợ chồng thằng bạn cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Người vợ to lớn dềnh dàng bước vào thang máy rồi khuất dần. Kể cũng lạ, thằng bạn của tôi - nếu nói cho thực sự công bằng - thuộc vào hàng “bảy chú lùn”, thế mà lấy cô vợ to lớn như đười ươi, kiểu này không biết làm ăn gì được. Quả là sự lạ trên đời năm nào cũng có.
Nhìn cái vẻ mặt ngạc nhiên mà không dám hỏi của tôi, thằng bạn hiểu ý cười khà khà, rồi bắt đầu kể.
* * * * *
Vào khoảng năm 90, tôi đậu vào học trường Đại học Bách Khoa. Vào thời đó có con cái học đậu vào trường này là một niềm hãnh diện đối với bố mẹ, nên ba má tôi cưng lắm, không cho làm gì cả, lại sắm sửa đủ mọi phương tiện vật chất để bằng chúng bạn. Thật ra thì trong trường tôi thuộc vào hàng loắt choắt, người có chút xíu, đứng nhiều lắm là tới vai tụi bạn cùng khóa, nên ít nhiều gì bị khinh thường, nhất là bọn con gái. Cái tướng nó hại tới cái thân, thấy tôi nhỏ bé quá nên các cô gái không thèm để mắt đến. Do đó con trai đại học rồi mà chưa có mối tình vác vai, thiệt nói ra xấu hổ với bạn bè. Tôi chỉ được cái là học giỏi, bất cứ môn gì cũng ăn đứt tụi bạn cùng lớp, nên tụi nó ít nhiều nể mặt, đi đâu cũng dắt theo, đặc biệt là chuyện gái gú.
Bẵng đâu được một năm với nhiều biến đổi, chuyện tình không đâu vào đâu, tôi bước vào năm hai đại học. Bữa vô giảng đường dự lễ khai giảng, thằng Minh “lé” ngồi kế tôi cứ nhìn quanh nhìn quất rồi chặc lưỡi :
- Chà, năm mới mà ít em quá, đúng là Bách Khoa mà!
Quả thật, con gái vào học Bách Khoa rất ít, có vào đi nữa cũng là mấy em còi cọc, hay tướng đàn ông, không như tụi bên Sư Phạm hay Tổng Hợp, em nào em nấy đẹp như tiên.
Đang lơ mơ nghĩ tới đó, thằng Minh lé đập tay tôi đánh chát một cái làm mọi người xung quanh quay lại nhìn. Đợi yên yên một lúc, nó mới khẽ bảo tôi :
- Mày nhìn xem, ơ hàng ghế thứ tư đó, có một con nhỏ “bá chấy” luôn!
Tôi lơ ngơ quay lại nhìn :
- Đâu đâu? Tao có thấy gì đâu?
- Đó, đó, áo xanh xanh đó..!
- Phải chỗ con nhỏ bự tổ chảng như đười ươi đó không?
- Ừ, đúng rồi!
- Vậy mà đẹp gì, mặt mũi trắng xác không có duyên dùng gì hết!
Thằng Minh nhìn tôi (thật ra lúc nó nhìn tôi thì người không biết tưởng nó liếc đi đâu không hà) như người từ cung trăng rơi xuống rồi cười mỉa mai :
- Mày cóc mà chê ễnh ương!
Nó nói làm tôi cũng hơi nhột, tôi bèn ngoan cố liếc nhìn lại một cái cho tường tận, ai ngờ cái em to đùng như voi ngồi kế bên em áo xanh đó tình cờ quay lại, thấy tôi nhìn bèn trợn mắt liếc một cái, tôi sợ quá thụt luôn.
Thằng Minh không ngờ cái tướng lanh chanh vậy mà hay, chỉ mới vài bữa không biết nó mồi chài thế nào, mà em áo xanh đã chịu đèn, lại rủ đến phòng chơi.
Nó bèn rủ tôi theo cho có đôi có bạn, tiếng là tạo cơ hội cho tôi nhưng thật ra là cho hắn đỡ.. khớp.
Ký túc xá nằm trên đường Trần Hưng Đạo, thật là đông sinh viên. Hai thằng tôi phải leo tận lầu bốn, thở hào hển mới tới được phòng của bọn con gái đó. Ký túc xá này chỉ dành cho sinh viên Kinh Tế và Tổng hợp, không ngờ tụi này học Bách Khoa mà thuê đươc, cũng hay.
Vào phòng, thằng Minh lo châu đầu vào nhỏ Vân tâm sự này nọ. Tụi nó cùng quê Quãng Ngãi nên câu chuyên ít nhiều cũng dễ thân.
Trong phòng còn một người nữa, nó phân công cho tôi tiếp chuyện. Và một điều xui xẻo cho tôi: người con gái mà tôi được hân hạnh diện kiến là Bé Bự của ngày khai trường khi nào. Người ta nói oan gia chạy mười tám đời vẫn gặp, quả là đúng.
Bé Bự có tên cũng dễ thương : Oanh, ở chung phòng với Vân và hai cô bạn nữa. Hai cô bạn kia đi chơi rồi, tôi ngồi đối diện tiếp chuyện với “nàng” mà oải từng cơn. Thực ra tôi ngoài cái tội là nhỏ con thôi, chứ da thịt cũng săn chắc lắm à. Tập Thiếu Lâm từ hồi còn nhỏ, gần đây lại học Vovinam nữa, nên tôi không ngán thằng nào hết. Nhưng mà thực tình ngồi trước cô bé bự này, tôi run lên từng chập, da gà nhỏ da gà lớn nổi lên có cục vậy đó.
Oanh có gương mặt bầu bĩnh, nhìn cũng dễ coi. Nước da ngâm ngâm đen như bánh ít, gương mặt này nếu nhỏ đi một chút, ốm bớt một chút thì có thể nói là đẹp. Thân hình của “nàng” không thể nói là phì nộn, nhưng có thể nói một từ rất gọn: “gấu”, vì nàng rất to. Cái to của người vai u thịt bắp, cái to của các lực sĩ thể hình. Nhận xét cho đúng, lực sĩ Lý Đức bây giờ so ra còn kém nàng vài phân! Nói chung chỗ nào cũng to hết, hỏng biết “chỗ đó” có to không thôi.
- Anh Phong là người Xì Gòng hả?
- Ừ, anh sinh ra và lớn lên ở đây, khi nào có dịp mời em lại nhà anh chơi.
- Ờ, hay quá nhỉ. Chắc nhà anh to lắm.
- Nhỏ thôi, có mấy người ở mà cần gì nhà lớn, vả lại ở Thành phố này mà nhà to là sẽ giàu ngay.
- Tại sao?
- Thì bán đất chứ sao.
- Ừ, không như em, ở Đắc Lắc đất ê hề, chỉ trồng cà phê thôi, à, anh thích uống cà phê không lát đem về một ít..
Câu chuyện cứ thế diễn ra, không đến nỗi là tẻ nhạt, nghe nói tôi học giỏi, Oanh liền nhờ tôi có rảnh chỉ bài giùm, thật là chết tôi không ấy chứ? Nhưng thằng Minh cứ kỳ kèo, cầu mong tôi giúp để nó trồng cây si nhỏ Vân.
- Ừ thì giúp, mà mỗi tuần ba chầu cà phê mới được.
- Mắc quá, bớt bớt cho tao nhờ..
- Đó là tao tính nới lắm rồi! Hy sinh đời con trai nheo nhẻo của tao rồi còn gì? (không ngờ lời nói chơi này sao này thành sự thực).
Thân hình phì nộn của Oanh không thoát khỏi tụi bạn quỷ quái trong trường.
Chúng không ngừng đàm tiếu :
- “Cặp vú con nhỏ đó chắc nặng cỡ 7 kí”
- “Chu choa ơi, cái đít một đít kìa, nhìn thấy khiếp chưa?”
- “Má ơi, bộ ngực đó mà úp mặt dzô chắc tao chết ngộp quá mậy”
- “Ừh, leo lên đó nhảy còn được, chắc là đã hơn ngồi trên nệm mút Kim Đan quá tụi bây ơi!”
Biết tôi thân với Oanh, tụi nó châu mồm lại hỏi :
- Ê, thấy nó sao mậy?
- Ê, mầy có bao giờ nhìn thấy gì của nó chưa mậy?..
- Hỏi nó làm gì, cái thằng ốc tiêu này mà nói chuyện gái gú thì cũng như không?
Tụi nó làm tôi tức nghẹn cổ, nhưng mà biết sao hơn?
Bỗng chí anh hùng nổi lên, tôi nói :
- Tao sẽ mô tả chi tiết thân hình của nó cho tụi bây xem, cá gì nào?
Cả bọn nhao nhao :
- Cá một tháng học bổng của tụi tao!
Chết cha rồi, tôi chống chế :
- Nhưng tao lấy tiền trước mới được!
Thằng Tuấn bụng phệ nói :
- Ê, đâu có được mậy, rủi mầy làm hổng được rồi huề tiền sao?
Tôi được thế lấn tới :
- Sức chơi sức chịu chứ! Không cá thì thôi nghe!
Thằng Phùng trâu điên bèn khỏa lấp liền :
- Ê, chẳng mấy khi thằng Phong nó hăng thế này, không chìu nó một chuyến đi tụi bây! À, tao nói trước đó nghe, không thành công là phải hoàn lại vốn, cộng thêm một chầu nhậu ở Dốc Sương Mù cộng thêm một năm làm bài tập không công cho tụi tao, nhớ chưa?
Nhìn tụi nó loay hoay dốc túi, mỗi đứa hơn năm chục, cộng lại cũng đủ mua bộ đồ hiệu cáu cạnh và mấy tháng gửi xe, tôi bồn chồn trong dạ, bèn gỡ gạc :
- Ê, tụi bây, cho tao 1 năm đi tụi bây?
Tụi nó nhao nhao :
- Ê, đâu có được mậy, ăn nóng mới ngon, 1 tuần thôi!
- Thôi cho tao 6 tháng đi!
- Đã nói là không được mà, tiền cầm rồi đó nghe!
- 5 tháng?
Kỳ kèo mãi, cuối cùng tụi nó cho tôi cái hẹn là 3 tháng. Thật là khó cho tôi. Cái chuyện cua gái xưa nay tôi làm đâu có thành công lần nào. Lần này em này mặc dù là xấu đi, nhưng cua được tới cái vụ cho xem ngực xem mông rồi thì còn gì đời trai của tôi nữa? Thôi rồi, số tiền này đem về cất để đó, chờ đúng kỳ hạn ba tháng đem nộp lại cho chúng, cộng thêm tiền nhịn quà sáng cơm trưa chắc là đủ.
Thật đúng là khôn ba năm, dại.. một lời nói mà.
Bắt đầu từ hôm đó, tôi cũng ráng bạo dạn mà gạ gẫm Oanh. Những giờ học trên giảng đường xong tôi thường đi đến lớp của nàng, hôm thì rủ đi ăn cơm, hôm thì uống nước mía, tán dóc. Quả thật nàng là người voi, cơm ăn gấp hai gấp ba người thường. Đĩa cơm 4 ngàn, nàng xơi hết còn xin thêm 4-5 dĩa cơm thêm, làm bà bán cơm nhăn mặt nhăn mày than lỗ vốn.
Tôi nhiều lúc phải nhường khẩu phần cơm thêm của tôi cho nàng. Những lúc đó, nàng nhìn tôi cảm kích lắm, nghĩ cũng tội. Đã mang cái thân như vầy, ai cũng thì thào chê bai, tự nhiên có người tốt với mình sao không biết ơn vô hạn cho được. Thật ra tôi có tốt gì cho cam? Tôi tốt với nàng chỉ vì mục đích đen tối kia thôi. Nhưng những lúc đó, tôi muốn nhân cơ hội giả vờ bày tỏ tình cảm của mình, để hòng lấy lòng nàng rồi.. ấy ấy cho xong. Nhưng phiền cái vừa mới định cất lời là tôi đã run như cầy sấy, líu cả lưỡi, để rồi mặt đỏ bừng ráng nhai cơm nhóc nhách như nhai cám vậy. Tôi đâu có biết những lúc đó nàng nhìn tôi với đôi mắt long lanh, ấm áp lắm.
Xem tiếp phần 2

[top]