Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen nguoi lon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen nguoi lon. Hiển thị tất cả bài đăng

19/11/11

Posted by Xmen on 07:04 | No comments

Ngàn năm đâu dễ mấy ai quên - Phần một
Cuối cùng thì Nga cũng đã đi lấy chồng, người mà tôi yêu quý nhất đã mãi xa tôi rồi sao? Tôi tự hỏi. Những ngày Tết sắp đến rồi mà lòng tôi thì vẫn cứ buồn rười rượi. Tôi tự trách sao số phận của mình quá nghiệt ngã.
Cây mai trước ngõ nhà tôi đã bắt đầu nở những bông hoa đầu tiên. Mai nở thật đẹp, thật rực rỡ, nhưng hình như không phản ánh đúng tâm trạng lúc này của tôi. Ngồi trên bàn học, tôi ủ rũ nhìn xuyên qua cửa sổ như đang trông ngóng một điều gì đó rất xa lạ nhằm có thể quên đi được tâm trạng này. Nhưng vô ích. Mọi việc đều diễn ra bình thường như chưa từng có chuyện gì.
Đường phố vẫn cứ nhộn nhịp, xe cộ vẫn chạy đều đều, thậm chí còn tấp nập hơn nữa là đằng khác bởi lẽ họ đang chuẩn bị ráo riết để mà mua sắm đồ Tết. Cha mẹ tôi cũng vậy, ông bà đã đi mua sắm không những là đồ Tết cho gia đình mà còn những thứ khác để tặng biếu bà con và những khách hàng quen mà gia đình tôi thường cấp hàng sỉ cho họ.
Căn nhà quá vắng vẻ, chỉ có tôi và chị giúp việc. Tôi mơ nghĩ mông lung về Nga. Tôi không hiểu sao lúc này mình như là người mất hồn vậy. Tôi không còn tha thiết một điều gì trên đời này nữa. Tôi quá cô đơn. Trong lúc tôi như thế thì bất chợt trông thấy Nhi, người bạn cùng lớp của tôi, đi qua và ghé ngang nhà tôi.
Tôi vội vàng rửa mặt, thay đồ mới và xuống tiếp Nhi. Nhi không đẹp lắm, nhưng được một điều là Nhi rất dễ thương, tính tình thùy mị nết na. Các bạn trong lớp tôi tuy chỉ mới học gần năm tháng thôi mà đã có nhiều chàng muốn tán tỉnh Nhi. Và thất vọng thay là bọn họ đều thất bại. Có thằng bạn thân nhất của tôi nói với tôi :
- Nghe nói nhỏ kết đứa nào trong lớp. Bạn bè bàn tán xôn xao.
- Thì kệ nhỏ đi chứ mắc mớ gì tới tao.
- Tao nghi là nhỏ kết mày đó Minh. Ngày nào vào lớp nhỏ cũng lén nhìn mày. Không biết mày có biết chuyện đó hay không?
- Thiệt hả?
Thật ra thì lúc đó tôi cũng không để ý gì cho lắm. Bởi lẽ tôi nghĩ lúc này là lúc mà tôi nên chú tâm nhiều cho việc học hơn là việc yêu đương tình tứ. Còn việc mà Nhi biết nhà tôi và đến thì quả là một điều làm cho tôi bất ngờ. Tôi lịch sự :
- Chào Nhi, bạn đến đây tìm mình hả?
Nhi cười mỉm và nói :
- Chứ còn tìm ai nữa. Mấy bữa nay nghỉ Tết, Nhi nhớ Minh quá nên ghé qua thăm hỏi một chút mà.
Tôi không biết nói gì hơn đành phải nhỏ nhẹ hai tiếng cám ơn :
- Mình cám ơn Nhi.
- Có gì đâu mà ơn với nghĩa cơ chứ, chỗ bạn bè quen biết mà.
Bây giờ thì tôi đã có thể khẳng định được điều thằng bạn tôi nói là hoàn toàn chính xác. Tôi cũng chưa nghĩ tới hoàn cảnh hiện nay nữa cho nên có lẽ tôi hơi bất ngờ (quá bất ngờ nữa là đằng khác). Tôi khẽ mời Nhi :
- Mời Nhi ngồi chơi để mình đi lấy nước cho Nhi uống.
Nàng ngồi xuống chiếc ghế sa lông gần đó và nhỏ nhẹ :
- Cám ơn bạn.
Tôi lấy hai chai nước ngọt mời Nhi. Lúc trước tôi thật tình chỉ hơi mến mến Nhi mà thôi chứ hoàn toàn chưa có tình cảm gì đặc biệt với Nhi cả. Nhi không đẹp nhưng dễ thương. Nàng để tóc ngắn như con trai. Chiều cao khiêm tốn: 1m65. Tôi biết được điều này là vì trong năm học giáo viên thể dục đề nghị các học sinh khám sức khỏe tổng hợp. Thân hình của nàng hơi thon thả. Đôi mắt nâu quyến rũ. Làn da mặt thật trắng và mịn màng. Đôi tay thon thả và mềm mại. Nhưng một điều đặc biệt và nổi bật nhất của Nhi đối với tôi là tính tình hòa đồng và thương người.cũng vì thế cho nên các bạn học cùng lớp ai cũng yêu mến nàng.
Trang phục của Nhi không rườm rà mà giản dị vô cùng. Đi học thì quần jean và áo tay ngắn, có khi lại là áo thun. Lúc này cũng vậy, trông Nhi lại càng xinh với quần jean xanh và áo thun màu hồng nhạt thật quyến rũ. Cặp ngực của Nhi nhìn qua áo thun không căng to như Nga và chị Trâm nhưng cũng đủ để bắt mắt người khác.
Nàng mở đầu câu chuyện :
- Nhi thấy bạn hình như đang có chuyện buồn thì phải?
Đúng là linh tính của người phụ nũ. Nhi quá nhạy cảm và sâu sắc trong vấn đề tình cảm. Đúng là tôi có đang buồn thiệt (buồn vì chuyện của Nga), nhưng tôi đâu có nói cho ai biết là tôi buồn đâu. Vả lại tôi cũng tiếp chuyện với Nhi theo một phong thái bình thường mà. Tôi lấy làm lạ hỏi Nhi :
- Làm sao Nhi có thể biết là mình đang buồn?
- Thì nhìn mặt là biết liền à. Bạn giấu ai chớ đừng giấu Nhi.
- Đúng thật là mình đang có chuyện không vui. Chuyện này khó nói lắm. Má cho dù có nói ra chăng nữa thì chắc gì vui lên được tí nào.
Nhi thông cảm :
- Mình hy vọng là mình có thể đem lại niềm vui cho bạn.
Quả thật Nhi là một người bạn rất tốt. Gặp lúc tôi thế này mà có được một người hiểu được mình thì còn gì bằng. Tôi nói với Nhi :
- Mình cám ơn Nhi nhiều lắm.
Nhi e thẹn nhìn tôi rồi nói :
- À Minh ơi! Nhi có một chuyện này muốn nói cho Minh. Nhưng vì suốt học kỳ thấy Minh lo học nhiếu quá nên mình nghĩ là Minh không có thời giờ nên mình cũng không dám nói.
- Chuyện gì vậy Nhi?
Nhi hơi ngại ngùng. Một lát sau Nhi có lẽ lấy hên can đảm mới dám nói, tôi biết được là vì tôi để ý thấy đôi má của Nhi hơi ửng hồng. Nàng nói :
- Minh nhắm mắt lại đi, Nhi có cái này cho bạn nè.
Tôi thêm vào :
- Làm gì mà có vẻ bí mật như vậy không biết nữa. Có gì thì nói ra luôn cho rồi.
Mặc dầu nói vậy nhưng tôi vẫn nhắm mắt lại. Chờ có thế, Nhi ôm chồm lấy tôi, hôn tôi một cái rồi nói :
- Nhi yêu bạn lắm, Minh ơi. Không biết là bạn có hiểu cho Nhi hay không?
Nhi vẫn ôm chặt lấy tôi, tôi quá bàng hoàng đến nỗi không thể phản ứng được gì. Mọi việc diễn ra quá nhanh đối với tôi. Còn về phía Nhi, là người chủ động nên có thể kiểm soát được tình thế. Tôi chết lặng đi.
Nhi lại hôn nhẹ lên má tôi rồi nói :
- Còn Minh thì sao? Minh có cảm tình gì với Nhi không?
Thú thật là tôi không còn biết nói gì trong giây phút nàu đây. Nhưng sau một hồi suy nghĩ thì tôi cũng tìm ra được một câu trả lời mà tôi cảm thấy là hợp lý nhất trong lúc này. Tôi nói :
- Hiện giờ thì Minh chỉ coi Nhi như một người bạn tốt mà thôi. Mình chưa có ý gì hết.
- Thì bây giờ là bạn, còn sau này có thể hơn nữa thì sao.
- Đến lúc đó rồi tính. Còn bây giờ mình muốn yên tĩnh một chút để suy nghĩ.
Nhi hôn tôi. Lưỡi Nhi tìm đến lưỡi tôi rồi cạ sát vào. Tôi cũng làm như thế để không phụ tình của Nhi. Tôi và Nhi hôn nhau một hồi rồi thôi. Tôi nói :
- Chuyện vừa rồi thì để mình từ từ suy nghĩ rồi nói cho Nhi sau. Còn bây giờ thì mình có chút công chuyện, Nhi thông cảm.
- Thôi cũng được, Nhi xin phép đi về vậy.
Tôi tiễn Nhi ra tới tận cửa. Dắt chiếc xe đạp Trung Quốc cho Nhi. Khi Nhi đã đi một đoạn, tôi nhìn theo nàng và hiểu: có lẽ là nàng rất buồn. Tôi hối hận. Lẽ ra mình không nên nói như vậy. Mình quá ích kỷ chăng, Nhi đâu có tội tình gì mà phải bị từ chối tình cảm như vậy chớ. Tôi lại tự trách mình. Ít ra tôi cũng mong nàng hiểu cho là tôi cũng có một chút tình cảm dành cho nàng.
Tôi trở về phòng, nằm ngủ một giấc để chờ bữa cơm cuối cùng trong ngày.
Tôi ngủ cho quên đi sự buồn bã. Buồn về Nga, về Nhi và cả tôi nữa. Tôi mong tìm đến giấc ngủ cho mau. Tôi bật nhạc nhẹ, chiếc máy cas- set quen thuộc vang lên một bản nhạc tình do một ca sĩ hải ngoại trình bày. Tôi chìm dần vào giấc ngủ.

Chỉ còn chừng một tuần nữa là Tết đến rồi. Những ngày này tôi cố gắng lấy lại sức lực sau một học kỳ quá mệt mỏi. Chuông đồng hồ điểm 6 tiếng, 8 tiếng, 9 tiếng. Tôi vẫn còn ngủ nướng. Tôi nghĩ nếu giờ này có dậy chắc cũng chẳng có việc gì để làm cả, chi bằng ngủ cho nó khoẻ.
Đã chín giờ rưỡi rồi. Vị khách ngày hôm qua nay lại đến. Đó là Nhi. Tôi đi vôi xuống nhà, nói :
- Nhi ngồi đợi mình một nhút nha.
Tôi nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân. Tôi cố gắng giải quyết thật nhanh không để Nhi phải đợi lâu. Tôi ngại Nhi sẽ cười tôi vì ngủ dậy trễ. Xong cả mọi việc tôi trở lên phòng khách nhưng không còn thấy Nhi đâu nữa. Chị giúp việc bảo là cô ta đã lên phòng tôi ngồi đợi.
Tôi bước lên phòng mà trong đầu cứ mãi ngạc nhiên. Không hiểu tại sao mà nàng làm như vậy. Tôi vừa bước vào phòng thì Nhi đã nói :
- Xin lỗi bạn. Mình có một chuyện quan trọng cần nói với bạn nhưng ngại chị giúp việc của bạn nghe thấy.
Nãy giờ lên đây mà bây giờ tôi mới để ý thấy Nhi hôm nay đẹp lạ kỳ. Với bộ áo dài truyền thống tôi trông thấy Nhi đẹp hẳn ra. Để lộ ra những phần cơ thể đầy khêu gợi. Một hương thơm nhẹ nhàng toát ra từ trên thân người của nàng, một hương thơm đầy quyến rũ. Tôi hít một hơi thât đầy với hy vong lùa toàn bộ mùi hương vào sâu trong lồng ngực của tôi. Nhi nói :
- Bạn làm gì thế. Trông bạn có vẻ lạ lùng thiệt.
- Đâu có đâu, tại hương thơm trên người bạn quá quyến rũ là cho mình phải ngây ngất luôn.
Nhi nói :”Cám ơn” và không hiểu là vô tình hay cố ý mà Nhi lăn ngửa ra giường nệm của tôi một cách thoải mái cứ như là đang ở tại nhà của mình. Một hồi sau, Nhi nói :
- Nệm này êm quá ha. Nhi từng ước ao được một lần nằm giường nệm như thế này đây. Đây là lần đầu tiên mà mình nằm nệm êm như thế này.
Sau đó một lát, Nhi nói tiếp :
- Sao bạn không nằm xuống đây luôn để mình tâm sự một chút. Nhi đang có chuyện buồn đây nè.
Tôi cố trấn tĩnh và nói :
- Thôi cũng được.
Không đợi tôi nói dứt lời, nàng ngồi dậy và kéo tôi nằm xuống. Tôi nằm xa nàng và giữ khoảng cách.
Nàng mở đầu :
- Bạn nói gì về gia đình của bạn đi Minh.
- Mình thì có gì đâu để mà nói. Thôi Nhi nói về Nhi trước đi, rồi lát nữa, mình nói sau.
- Hoàn cảnh của mình buồn lắm. Cha mình thì mất sớm, mình phải ở với mẹ ở bên nhà ngoại.
- Xin lỗi, mình không cố ý gợi lại chuyện buồn như thế.
- Đã vậy nhà mình cũng nghèo lắm đâu có được như Minh đâu. Mà mình còn buồn một chuyện khác nữa.
Tôi gạn hỏi :
- Chuyện gì hả Nhi?
- Chuyện tình cảm của mình. Mình có yêu một người mà người đó tại sao lại không yêu mình cơ chứ. Hay là người ta chê mình nhà nghèo mà không yêu mình??
Tôi an ủi :
- Không phải như thế đâu. Chẳng qua là mình có tâm sự riêng.
- Tâm sự gì có thể nói cho Nhi nghe được không.
Tôi kể lại tóm tắt cuộc đời lận đận của tôi cho Nhi, từ chuyện đổi nhà rồi đến chuyện tình dang dở của tôi với Nga, vì rằng là Nga đã đi lấy chồng. Điều đó làm cho tôi buồn và không thiết nghĩ đến việc phải yêu một người khác.. Tuy nhiên, tôi cố giấu chuyện tôi có quan hệ với Nga. Vì sợ nói ra thì Nhi sẽ đánh giá không tốt về tôi, nàng sẽ nghĩ tôi là một người không đứng đắn. Nhưng có một điều mà tôi dám chắc là chuyện tôi quan hệ tình dục với Nga là chuyện mà chính Nga là người chủ động chứ không phải tôi.
Nghe tôi kể xong Nhi lên tiếng :
- Thì ra mấy bữa nay anh buồn là vì chuyện đó.
- Tại sao gọi mình là anh.
- Anh Minh lớn tuổi hơn thì Nhi kêu là anh có gì đâu.
Tôi đành chấp nhận :
- Thôi cũng được, tùy em.
- Em cũng hiểu tình cảm của anh lúc này. Có lẽ vì thế mà anh không muốn làm người yêu của em.
- Em đừng nghĩ vậy. Chẳng qua là anh bị xốc nặng trước tình cảnh Nga đi lấy chồng mà thôi.
- Thôi em hiểu.
Nhi im lặng một chút. Hình như là nàng đang suy nghĩ một điều gì đó thì phải. Một hồi sau Nhi nói :
- Em có một chuyện muốn làm cho anh ngạc nhiên. Nhưng trước hết anh phải đi tắm cái đã.
Tôi không biết sự việc rồi sẽ đưa tôi đi đến đâu nữa. Nhưng thôi, tôi đành chiều theo ý của nàng vậy. Dù sao thì tắm cho mát người vào lúc này không hẳn là một ý tồi.
Tắm xong tôi thấy mình mát mẻ hẳn ra. Tôi lên phòng, mới vừa mở cửa ra thì thấy một cảnh tượng hết sức là lạ lùng. Nhi đã cởi bỏ áo quần, chỉ còn chừa lại cái nịch ngực và quần lót mà thôi. Tôi hốt hoảng :
- Em làm gì kỳ vậy hả Nhi.
- Anh có thích không? Thấy em có đẹp lắm không.
Lúc này tôi không còn nhận ra cô bé Nhi bạn của tôi nữa, mà giờ đây trước mặt tôi là một người phụ nũ hết sức quyến rũ và đầy vẻ khêu gợi. Con cu của tôi bỗng cứng đơ lên. Tôi không kiềm chế nổi nữa rồi. Tôi nói :
- Nhi ơi. Em đẹp lắm.
- Làm tình với em đi anh Minh.
Tôi đóng sập cửa lại. Cởi quần áo ra. Lao xuống nệm trong tư thế không trọng lượng. Tôi ôm nàng và lăn lộn trên giường nệm của tôi. Tôi xé bỏ luôn cả quần sịp của nàng. Nhi cởi nịch ngực ra. Hơi thở của hai người dồn dập từng hồi.
Tôi ôm Nhi và hôn lên đôi môi bé nhỏ của nàng. Tôi nút lưỡi của Nhi. Hai người ôm hôn nhau và lăn lộn từng nhịp. Một hồi thấm mệt hai đứa tôi không lăn nữa. Tôi vừa hôn vừa khám phá cơ thể của nàng. Bắt đầu tôi hôn lên trán rồi lên môi. Sau đó, tôi nhoài người xuống và hôn cổ nàng, vừa hôn vừa liếm làm cho nàng cảm thấy nhột. Mùi nước hoa thơm phức.
Kế đến tôi lại sổ sàng hôn rồi liếm từng hồi lên cặp vú của nàng đang đỏ ửng và căng phồng lên. Tôi nút chùn chụt không ngừng, hết vú bên này sang vú bên kia. Nàng rên lên vẻ mệt mỏi :
- Nhột quá, phê quá anh ơi. Làm tiếp đi anh, làm cho em sướng đi anh.
Tôi xoay người liếm âm vật của Nhi, nút hết, liếm hết âm dịch chảy ra từng hồi không ngớt. Đồng thời với tôi, Nhi cũng liếm rồi nút con cu của tôi. Tôi lấy ngón tay cái chọc vào lỗ lồn một cái thiệt mạnh. Nàng co người hẳn lên mà la :
- Thôi anh ơi. Em chịu không nổi nữa nè.
Tôi nói :
- Em sục con cu của anh cho nó bắn khí đi em.
Nàng nghe lời tôi, dùng lưỡi liếm cu tôi rồi sục. Nàng sục cu tôi bằng cách nút nó, dùng môi ngậm lại cái đầu cu của tôi rồi lấy tay sục sục. Đồng thời nàng còn dùng lưỡi liếm liếm lỗ cu của tôi. Tôi không vừa ý, nói :
- Ngậm nó vô sâu luôn đi em.
Nàng nghe vậy, cầm mông đích tôi chốc vào, đầu cu của tôi chạm đến tận thanh quản của nàng luôn. Cứ thế hai ba lần gì đó thì cu tôi bắn khí vào đầy miệng của Nhi và được nàng nút hết. Tôi thì vẫn còn nằm liếm âm hộ của nàng.
Nàng nói với tôi :
- Thôi em về đây, ngày mai em lại qua có được không.
Tôi qua phòng ba mẹ tôi, lục tìm cho Nhi cái quần lót của mẹ tôi cho nàng mặc rồi tiễn nàng ra cửa. Tôi nói :
- Ngày mai em nhớ đến nha, anh chờ.
Xem tiếp phần 2

[top]

Posted by Xmen on 07:03 | No comments

Năm tới nữa, Dave nhé
Lời tác giả: Chào các bạn đã hoặc chưa từng đọc truyện của ParSongHip. Mình mong các bạn sẽ thưởng thức câu chuyện này. Mình muốn giới thiệu nó với các bạn vì chuyện tình và hai nhân vật chính trong câu chuyện đẹp giống như một bức tranh. Phần mở đầu khá giống “Đau lòng”, nhưng đây là một câu chuyện khác. Không như “Đau lòng”, “Năm tới nữa, Dave nhé!” mang đến cho ParSongHip một cảm giác bình yên. Nó cho ParSongHip niềm tin vào tình yêu và cuộc sống, nó khiến ParSongHip tin tưởng vào cuộc đời và con người. Nó khẳng định với mình rằng: “True love never had a happy ending. That’s because true love never has an ending”.

- Jane, con có giữ gói điểm tâm ngũ cốc trong phòng con không?
Tôi nghe tiếng mẹ càng lúc càng to hơn khi bà đi từ dưới bếp lên. Hé mắt nhìn, tôi thấy đã 7 giờ 45. Mẹ tôi mua hai bịch lớn cuối tuần rồi. Tôi thật chẳng có hứng mà ăn chúng. Nhưng thật sự tôi có giữ chúng.
Mẹ tôi xô cửa vào phòng rồi nói “Ồ!” khi với tay lấy cái bao không để cạnh giường.
- Con có ăn một tí - Tôi cố mỉm cười một cách duyên dáng.
- Đừng có cố lừa tôi. Tôi dư biết cô đem chúng cho mấy con mèo. Con vô tâm quá Jane à. Con biết em Lolly không chịu ăn điểm tâm gì khác ngoài ngũ cốc mà.
- Con ôn con ấy hư quá. Tôi nghĩ và bắt đầu cằn nhằn lớn tiếng. Sao mẹ đánh thức con dậy. Hôm nay con được nghỉ mà.
- Ở đâu lại có cái kiểu ăn nói như vậy? Mà chỉ mỗi mình con được trường cho nghỉ.
Lolly đứng ngoài cửa. Mặt nó ụ một đống.
- Vậy là không công bằng. Con phải đi học.
- Còn mẹ thì phải đi làm. Thôi Lolly, mẹ xin con, con ăn đỡ bánh mì nhé. Còn Jane - mẹ tôi lườm tôi khi bà đã đi ra đến cửa - Không đủ thức ăn cho cả hai con mèo. Con nên nhớ chúng ta chỉ nuôi mình con Thomas.
- Con mèo già Ginge cũng tội mà mẹ - Tôi thở dài đáp - Thôi chết, con phải đi đến nhà Rachael. Chúng con có bài viết về môi trường cần phải in ra.
Ginge là con mèo hàng xóm. Nó là của anh Dave. Anh lớn hơn tôi một tuổi nhưng khác với tôi, anh không còn đi học. Bố của Dave hầu như không bao giờ tỉnh táo để chú ý đến con mèo, còn bà Scott - Mẹ Dave thì luôn sống trong thế giới kỳ quặc.
- Con nên đến tiệm Woolies - Mẹ ra lệnh - Nó mở lúc 8 giờ 30 và con kịp đón xe về nếu đi ngay bây giờ.
Tôi thấy mẹ nói đúng do đó tôi lăn khỏi giương và đâm bổ ra cửa.
Lolly thò đầu theo tôi và hỏi :
- Sao anh Dave không nuôi con Ginge chứ. Anh ấy mê nó lắm mà.
- Em không để ý sao? - Tôi hỏi - Dave đâu còn ở nhà nữa. Chị không gặp anh ấy nhiều tuần nay rồi.
Tôi chạy ào vào khu thương xá Banksia Guly lúc 8 giờ 30. Năm phút sau, khi tôi vấp vào sợi dây dài cột quanh túi đồ, tôi bị trượt té. Bàn tay và đầu gối tôi quẹt dọc theo lề gạch đỏ và dừng lại khi mũi tôi đập vào một đôi giày vải khó chịu. Tôi ngẩng lên và bắt đầu líu lưỡi xin lỗi, rồi ngưng lại, há hốc mồm vì người đi giày vải là Dave.
Anh ấy trông cũng ngạc nhiên nữa. Cái gương mặt thánh thiện cùng đôi môi gợi cảm giờ đang ngoác ra nhìn tôi. Nhưng khi nhìn thấy hai bàn tay trầy xước và lỗ thủng ở quần jean của tôi thì anh chìa tay ra. “Ê”, anh kêu lên “Chúng ta không nên gặp nhau như thế này”
- Em không sao, tôi vụng về đáp.
- Nhưng em chảy máu rồi kìa. Và anh dẫn tôi tới chỗ vòi nước.
- Dạo này em không gặp anh, tôi vừa nói vừa chậm nhẹ vết thương bằng miếng giấy lụa ướt sũng. Tôi luôn để ý đến anh ấy. Một chàng trai tuyệt vời và nếu anh không quá e dè thì hai chúng tôi đã cặp bồ từ lâu.
- Không - Dave nói nhát gừng - Có một sự im lặng vụng về và tôi không cần nhìn cũng biết anh đang nhìn tôi đăm đăm. Bây giờ anh đang cân nhắc xem có thể tin cậy tôi hay không.
Đột nhiên Dave chuyển sang giọng cộc cằn :
- Có thăm con mèo Ginge của tôi nhiều không?
- Em có cho nó ăn. Tôi đáp. Đó là lý do vì sao em đến đây. Tôi kể cho anh nghe về mẹ và mấy bịch điểm tâm.
Khuôn mặt Dave bừng sáng. Anh lại là anh chàng đẹp trai mà tôi từng biết.
- Con mèo già Ginge, nó là lý do duy nhất anh còn về nhà, em biết đấy - Giọng anh bắt đầu hơi trầm ngâm - Nếu... nếu anh, Jane này, nhờ em nuôi con Ginge nếu anh bỏ đi luôn nhé.
- Dĩ nhiên là được. Nó là bạn cũ mà đúng không? Nhưng...
- Cám ơn, anh nói và bỏ đi.
- Nhưng này Dave, bây giờ anh sống ở đâu?
Anh nhìn tôi trong vài giây, rồi bước về phía cửa nhà vệ sinh nam. Khi mở cửa, anh chỉ vào thùng quần áo kế bên bụi cây: “Đây”.
Cả ngày hôm đó tôi bị sốc. Dave là chàng trai nhà hàng xóm, không phải trẻ bụi đời. Anh mới vừa 18 tuổi. Đường phố không là chỗ của anh. Chúng tôi xém chút đã là của nhau nếu như không có những chuyện kì quặc luôn xảy ra và ngăn cản chúng tôi.
- Bạn không tập trung chú ý!
Rachael than phiền hai lần khi tôi ngồi trước máy vi tính của cô ấy. Cuối cùng cô ấy hỏi: “Anh ấy thấp và đen phải không?”
Cô ấy làm tôi bất ngờ không cảnh giác. “Không, rất cao và da thì sáng”. Tôi đỏ bừng mặt “Mình không yêu, mình chỉ lo lắng cho người ta thôi”, tôi cố chối.
Đêm hôm đó, nằm trên giường tôi suy nghĩ lại việc buổi sáng. Trời bắt đầu mưa và tôi tự hỏi ngủ trong thùng quần áo thì như thế nào. Tôi nghĩ là cũng ổn nếu có nhiều quần áo mềm ở dưới đáy. Nhưng thử tưởng tượng leo ra ngoài vào buổi sáng lạnh buốt, rồi sẽ làm gì cả ngày? Sẽ ăn gì đây?
Tại sao? Tại sao? Tôi lờ mờ hiểu ra câu trả lời. Tôi nhớ, một lần vào sinh nhật thứ 17 của Dave. Khi đó chúng tôi rất thân nhau và tôi gần như tin rằng hai chúng tôi yêu nhau dù anh ấy vẫn chưa ngỏ lời. Tôi leo lên tầng hầm trên lầu của nhà Dave. Hai chúng tôi đứng sau tấm ván và hôn nhau thắm thiết. Tôi quyết định tiến xa thêm khi bắt đầu kích thích Dave từ bên ngoài quần. Anh ấy cũng đã cởi lớp áo ngoài của tôi.
Vừa lúc đó thì chị Sharon - chị của Dave và người yêu của chị ta - Marco bước vào. Hai người nhanh chóng khỏa thân trong khi tôi và Dave đứng như tượng đá khuất sau tấm ván. Sharon nằm dài xuống sàn. Hai tay chỉ để ngược lên đầu. Hai chân chị banh nhẹ ra, hơi cong cong lên và chờ đợi. Bầu ngực Sharon căng tròn và mọng ướt. Đó là điều mà tôi khao khát. Tôi hơi xấu hổ khi nhìn thấy thân thể của Marco.
Marco nằm đè lên người Sharon. Anh bắt đầu nhích lên trên và tôi nghĩ con cu anh ấy đang chọt vào trong âm đạo của Sharon. Sharon khẽ rên rỉ còn đáy quần tôi thì hơi ươn ướt.
Đúng lúc đó ông Scott bước vào, tay cầm theo một sợi dây thừng. Sharon và Marco hốt hoảng. Dave vội đẩy tôi lách ra miếng ván thủng và leo ra mái nhà. Chúng tôi bám theo đường ống nước đi xuống trong khi phía trên lầu bắt đầu có tiếng thét của bà Scott và chị Sharon.
Dave đợi tôi chui qua hàng rào rồi anh leo trở lại lên lầu. Kể từ sau đó trở đi. Dave không thân thiết với tôi nữa mặc dù nhiều lần tôi cố gặng hỏi.
Ngay từ bé, tôi đã biết có gì đó không ổn trong gia đình nhà Scott. Tôi nghe một vài người nhiều chuyện đầu phố nói bà Scott bị ba tên xấu hãm hiếp chỉ 1 ngày sau khi làm lễ cưới với ông Scott còn chị Sharon thường xuyên bị ông bố xâm phạm. Nhưng bất chấp tất cả, Dave luôn là một chàng trai dễ thương. Sự việc càng tồi tệ bao nhiêu, anh càng tỏ ra dễ thương bấy nhiêu. Vậy điều gì đã khiến anh ấy bỏ đi?
- Thằng bé ấy được đấy. Nó biết cách tồn tại - Bố tôi nói khi thấy tôi hay cặp kè với Dave - Nó kém may mắn hơn bất cứ ai ba biết, nhưng lúc nào nó cũng có kế hoạch cho tương lai.
Vâng kế hoạch, những ước mơ giúp Dave tồn tại. “Sang năm”, anh ấy hay nói với đôi mắt mộng mơ. “Năm tới anh sẽ có một trái banh da xịn” hoặc “Năm tới bố anh bảo sẽ có thêm tiền và gia đình anh sẽ ra bãi biển. Vâng, để nghỉ mát”
Rồi khi anh vào trung học, anh bảo với tôi rằng “Sang năm anh sẽ học hết tất cả các bài khoa học vì anh muốn trở thành nhà môi trường học”. Đó là lý do tôi thích viết các bài luận về môi trường.
Cho đến nay thì những ước mơ sang năm ấy không bao giờ thành hiện thực, tôi suy nghĩ khi tôi thiếp ngủ. Và năm nay cũng chẳng ra gì.
Mẹ ngạc nhiên khi thấy tôi ngỏ ý muốn đi siêu thị cùng mẹ vào sáng chủ nhật. “Chỉ để bảo đảm mẹ mua nhiều đồ ăn thôi mà”. Tôi nhe hàm răng trắng tinh ra cười.
- Khoai tây chiên, bánh qui, nước ngọt chứ gì? Mẹ chắc phải rút thêm 100 đô từ Easybank - Mẹ tôi thở dài.
- Và mua thêm đồ ăn cho mèo, à, cho em Lolly. Mấy bịch ngũ cốc. - Tôi thêm vào.
Khi xe chạy ra ngoài, tôi thấy bà Scott tưới một số chậu cây buồn tẻ ở ngoài hiên. Bà xoay lưng lại.
Tôi hỏi mẹ rằng bà Scott bị làm sao và mẹ bảo người ta nghĩ bà ta bị suy nhược khi Sharon bỏ nhà theo trai vào giáng sinh năm ngoái.
Tôi nhớ ra Marco - anh chàng lái xe tải. Tôi hơi xấu hổ khi nhớ đến thân hình của hắn.
- Không ai giúp bà Scott sao mẹ? - Tôi hỏi.
- Ai dám?
Mẹ tôi chỉ nói có thế. Chúng tôi đã từng bàn câu hỏi đó trước đây. Vâng, đừng dính dáng gì là an toàn hơn. Vậy mà tôi đang dính vào.
Tôi chuồn ra khỏi siêu thị khi mẹ đang tính tiền hàng, và ngó quanh khu thương xá nhưng không thấy Dave đâu cả. Tôi không biết ban ngày anh ta đi đâu.
Sáng hôm thứ ba, tôi tìm thấy Dave ở chính nơi tôi không ngờ nhất - ngay tại sân sau nhà anh ta. Tôi đem bột ngũ cốt trộn thịt băm và một ít vụng bánh mì - mấy thứ con Thomas nhà tôi chê - để cho Ginge. Tôi kêu meo meo đằng sau tấm cửa lưới và Ginge xuất hiện. Nó chén sạch mọi thứ đúng 10 giây. Sau đó thì nó mỉm cười với tôi khi tôi cúi xuống vỗ nó. Lúc đó tôi nghe bên kia hàng rào có tiếng thì thầm. “Ê Jane!”
- Dave, tôi thì thào đáp lại, anh làm gì ở đây?
- Anh về nhà tắm và thăm Ginge. Mẹ anh đang ở nhà thờ. Em qua đây đi, an toàn lắm. Mấy tiếng nữa ông già cũng chưa thức dậy đâu.
Tôi đẩy những tấm ván qua một bên như đã từng làm một năm về trước, bò qua rồi dẫn Ginge vào. Chúng tôi dựa lưng vào hàng rào trong ánh nắng mùa thu ấm áp và từng chiếc lá vàng bắt đầu rơi rụng. Từ sân nhà Dave không thấy được mặt trời vì có những bụi cây che khuất nhưng nắng ấm luôn len được đến đây. Những mầm cây luôn vươn lên đón nắng, hệt như Dave vậy. Mèo Ginge dễ thương cuộn tròn trong lòng Dave khi chúng tôi trò chuyện.
Lần này Dave muốn kể tôi nghe tất cả. Mẹ anh gần như luôn bị hãm hiếp mỗi khi bố anh chung đụng với bà. Còn Sharon luôn tức tưởi dưới bàn tay của ông bố. Khi Sharon bỏ nhà, ông Scott ngày càng độc ác với vợ mình. Cuối cùng, một đêm, khi Dave cố bảo vệ mẹ, ông bố quay sang anh. Khi anh kể tới đoạn tồi tệ nhất, lúc ông bố đánh gục anh, gần như xâm phạm anh rồi tống cổ anh ra khỏi nhà không cho về nữa, anh ấy úp mặt vào bộ lông của Ginge và im lặng. Tôi phát bệnh về điều anh vừa kể.
- Anh muốn em biết là anh yêu em. Anh không thể nói lời này từ nhiều năm nay. Anh biết em cũng yêu anh nhưng em hãy quên anh đi. Em xinh đẹp và hiền lành. Gia đình anh không phải là chỗ của em.
Tôi nắm lấy tay Dave, ánh mắt tôi cố trìu mến và nhìn anh ấy :
- À, chị Sharon trốn được rồi. Tại sao mẹ anh không bỏ đi luôn?
- Chuyện đâu đơn giản thế. Bà không có tiền và bạn bè. Biết đi đâu bây giờ?
- Nhà trú ẩn cho phụ nữ.
- Ừ, nhưng bà mất hết ý chí rồi, hoặc giả thì cũng chẳng còn là mấy. Bà giống như người máy. Không bao giờ nói chuyện, chỉ quét nhà, xếp dọn thứ này thứ kia và nấu đồ ăn.
- Và tưới mấy chậu cây nữa. - Tôi thêm vào.
- Ừ, mấy chậu cây đó. Tuy vậy bà vẫn làm việc tốt. Bà để lỏng tấm ván trên tầng gác. Em nhớ chỗ đó mà. Anh có thể vào phòng anh từ chỗ đó.
Tôi ngạc nhiên: “Mẹ anh biết anh về sao?”
Anh ấy gật đầu
- Bà có để cho anh thức ăn, quần áo và vật dụng không?
- Không hẳn, có ngày trong nhà không có thứ gì để ăn.
Tôi nghĩ anh nói đúng. Tôi nhớ thỉnh thoảng Dave ăn sáng khoai tây nghiền trộn với nước sốt cà chua. Tôi hỏi anh ăn gì.
- Thứ này một ít, thứ kia một ít. Anh ấy nói xạo. Đúng là anh chàng Dave của ngày nào.
Tôi nhìn anh ta nghi ngờ “Anh không ăn cắp chứ”. Dave tỏ vẻ bị xúc phạm.
- Em cho là anh không tìm được cách nào khá hơn à? Anh ta hỏi. Rồi hệt như trò chơi, anh liệt kê các nguồn thức ăn. Bánh mì cũ hôm qua ở cửa hàng bán đồ ăn vặt. Hàng loại ra từ cửa hàng bán rau củ. Đổi đồ ăn bằng đổ rác cho họ. Bánh ngọt và bánh mì nướng quá hạn của Woolies.
- “Em chỉ cần quen biết” - Anh nói - “Và vì anh còn 18 tuổi nên được đi xe miễn phí. Các trung tâm thương mại ở Adelaide anh đều quen cả. Anh nghĩ khi mình trên 18 tuổi anh sẽ đi làm người mẫu”. Anh ấy cười cười.
Tôi rùng mình. Anh ấy đi săn lùng thức ăn!
- Thật sao Dave? Và thật sự anh ngủ trong cái thùng đó à?
- Ấm hơn ghế đá công viên. Thậm chí anh còn kiếm được quần áo vừa vặn với khổ người mình. Đột nhiên anh cười mơ màng. Nguy hiểm nghề nghiệp duy nhất là đôi khi người ta vất đồ lên người em. Anh bị quăng 1 cái ghế đẩy em bé vào đầu trong đêm gần đây.
Tôi biết mình vẫn còn yêu anh ấy. Tôi đứng dậy, nắm lấy tay anh ấy và bắt đầu kéo anh ấy trèo lên gác.
- Dừng lại Jane - Anh ấy nói khi tôi bắt đầu ôm anh ấy trên gác.
- Đó là điều em muốn. Em vẫn yêu anh. Dẹp người nhà của anh đi. Em đâu có yêu anh vì họ. Em muốn chúng ta tiếp tục việc chúng ta đã làm vào tháng 11 năm ngoái. Em nợ anh một món quà sinh nhật năm anh 17 tuổi.
- Anh không muốn Jane. Chúng ta cần nghiêm túc suy nghĩ. Anh không có tương lai và chính vì yêu em nên anh không muốn em lại giống anh. Anh rất đau khổ - Anh gào lên khi gỡ tay tôi ra khỏi người anh - em còn muốn anh bị dằn vặt thêm về em à.
- Em không cần thứ đó. Em muốn được kề cận bên anh và được anh ôm lấy em. Đó là điều em muốn. Một năm nay anh luôn tránh né em và bây giờ em muốn anh gần bên em.
Tôi chồm lên hôn môi Dave. Anh cố đẩy tôi ra nhưng chỉ năm giây sau thì anh ôm chầm lấy tôi. Miệng Dave hơi có mùi khoai tây chiên nhưng nó không làm tôi bận tâm. Khi anh đút lưỡi anh vào miệng tôi thì tôi nút chặt lấy nó. Một tay tôi ôm lấy cổ của Dave còn tay kia thì bắt đầu rờ rẫm hạ bộ anh ấy. Tôi vẫn chưa được khám phá nó.
Dave vòng tay xuống eo tôi. Anh lật ngược cái áo thun tôi lên, vất nó sang một bên khi nó ra khỏi người tôi rồi bắt đầu hôn xuống cổ tôi. Tôi cũng chủ động cởi áo ngực mình ra và bầu vú tôi lộ ra trước mặt Dave. Anh úp mặt vào đó. Tôi sướng tê lên khi anh lè lưỡi liếm vào đầu vú tôi. Tôi nằm dài xuống sàn nhà chờ đợi trong khi Dave lột hết áo quần anh ra. Một bức tượng thần Hy Lạp. Thân hình anh đẹp đến nỗi tôi bị hút vào đấy. Còn dương vật anh ấy làm tôi phát sốt lên.
Tôi vẫn còn trinh. Khi Dave đụng đến lưng quần tôi, tôi hơi co người lại. Dave bối rối. Tôi biết tôi là người con gái duy nhất anh từng đụng chạm vào.
Sau khi quần tôi được cởi bỏ xong, tôi nhớ đến tư thế của chị Sharon ngày xưa. Tôi banh háng ra và con chim của tôi lộ rõ. Dave đưa tay vuốt nó và tôi run người bần bật.
Phía dưới nhà có tiếng động. Ông Scott đã thức dậy. Chúng tôi nuối tiếc rời nhau ra. Mặc lại quần áo xong, Dave nhìn tôi buồn bã. Tôi đi về phía anh ấy và ôm eo anh. Dave vuốt nhẹ tóc tôi rồi giục tôi leo xuống, và bảo tôi đi về nhà ngay trước khi bố anh phát hiện.
- Đừng nói gì nha em. Ông già sẽ giết anh nếu thấy anh ở đây. Tam biệt em. Anh yêu em. Ráng học nha Jane. Anh sẽ cố gắng và em cũng phải như vậy - Dave thì thầm khi tôi đã qua bên kia hàng rào. Anh ấy vẫn như ngày nào.
Tôi gắp món bò xào, thường là món tôi ưa thích và suy nghĩ về những gì Dave đã nói. Tôi không biết đằng sau vẻ ngoài vui vẻ đó anh đau đớn biết bao nhiêu. Tôi ao ước anh được ăn chung bữa cơm gia đình của chúng tôi.
- Ăn hết đi con - Mẹ tôi giục. Bố tôi nói thêm rằng mấy đứa nhỏ chết đói ở Ethiopia có thể sống được cả tuần lễ với thức ăn tôi bỏ thừa.
- Con sẽ gửi đồ ăn cho tụi nó. - Tôi cáu.
Tôi cố tìm Dave nhưng hơn một tuần sau tôi mới gặp lại anh ấy. Rachael và tôi bận làm biểu ngữ cho nhóm Môi Trường của chúng tôi để sử dụng tại Liên hoan Thanh niên xanh. Còn Dave có vẻ như lảng tránh tôi. tôi buồn vì điều đó nhưng tôi vẫn cho mèo Ginge ăn mỗi ngày.
Tôi biết Dave vẫn có mặt đâu đó quanh tôi, quan sát tôi với cuộc sống kép trong bóng tối kì lạ. Một hôm Lolly nói nó thấy Dave leo qua hàng rào sau nhà, và mẹ thêm là thấy anh ta giúp một bà già đẩy xe mua hàng.
- Con nghĩ anh ta ở đâu đó gần đây - Tôi nói.
Thứ hai, tôi đi học sớm và đi qua thương xá, viện cớ bỏ quần áo vào thùng. Tôi không thể tin được sự thay đổi ở Dave khi thấy anh ta.
Anh co ro trong góc hàng hiên ở cửa tiệm, mặc áo có mũ trùm đầu không vừa tí nào. Khi anh ta nói cho tôi biết anh bị cảm, anh vặn vẹo thêm: “Em làm gì ở đây?”.
- Em nhớ anh Dave. Em muốn được thấy anh. Em bỏ đồ vào thùng ngủ của anh. Tôi chỉ vào thùng quần áo. Có một đôi giày vải còn tốt của ba em mà có thể vừa với anh. Ba em làm rớt một giọt sơn trên một chiếc.
- Cám ơn, anh ấy nói một cách không có sinh khí.
- Ginge ổn thôi. - Tôi nói thêm. - Nó mập ra. Em nghĩ nó ngủ trên gác, chỗ nhà kho.
Dave chỉ gật đầu.
Tôi lại cố gắng nói chuyện. Tôi thấy buồn khi Dave cố tỏ vẻ dửng dưng với tôi.
- Ở trường, em giúp làm một biểu ngữ lớn đề là “Tương lai của chúng ta” cho cuộc tuần hành của thanh niên cuối tuần tới. Anh có nghe nói về cuộc diễu hành không?
- Chỉ tốt cho những ai có tương ai mà thôi. - Cuối cùng anh ta nói.
Thình lình tôi nói một hơi :
- Dave, anh không thể tiếp tục như thế này! Anh là một học sinh xuất sắc. Anh có thể làm được tất cả bất cứ điều gì anh muốn. Anh có thể giúp những người khác. Lúc nào anh cũng có những kế hoạch mà - vậy mà bây giờ anh lại đang sống ngoài đường phố. Sống cũng không nổi... - Tôi nói nhỏ rồi ngừng.
- Chỉ vất vưởng qua ngày thôi - Anh ta đồng ý.
Tôi nhìn thẳng vào Dave
- Lần trước anh bảo, khi đủ tuổi anh sẽ đi làm người mẫu. Em cũng vậy, tốt nghiệp xong em sẽ đi làm người mẫu cùng anh. Chúng ta đủ khả năng làm điều đó. Rồi chúng ta sẽ có ít tiền, chúng ta sẽ mướn một căn hộ và rồi chúng ta sẽ sống hạnh phúc với nhau.
Dave im lặng. Tôi thấy rất buồn. Chưa bao giờ chúng tôi xây dựng hay nghĩ về tương lai hai chúng tôi. Dave nghĩ anh ấy không có tương lai.
- Về nhà em sống tạm đi anh.
- Không được. Anh không muốn sống bám gia đình em. Với lại, nếu bố anh thấy anh ở đó thì ông ấy sẽ giết anh.
- Anh có thể vào ở nhà nuôi dưỡng.
- Em biết gì sẽ xảy ra không? Cơ quan phúc lợi sẽ liên lạc với bố mẹ anh và nếu bố anh tỉnh táo và mẹ anh vẫn nói chuyện được, cả hai sẽ bảo họ muốn lãnh anh về. Và thế là anh sẽ được gửi trả về nhà.
- Sẽ không đâu nếu anh kể cho họ nghe những gì đã nói với em
- Anh đã nghe quá nhiều chuyện về những nhà nuôi dưỡng rồi. Anh ấy khăng khăng. Dù sao anh sẽ chỉ ở đây trong khi còn có Ginge để thăm và còn... À Ginge là thứ duy nhất quan tâm chăm sóc anh.
- Còn cả em nữa. Anh còn em nữa mà - Tôi liếc nhìn đồng hồ và thở dốc - Thôi chết, em sẽ bị trễ học mất. Gặp lại anh sau nhá Dave.
- Có thể không đâu. Anh nói khi tôi chạy đi.
Khi tôi về nhà có một chiếc xe lớn đậu ngang đường vào nhà Scott với dòng chữ “Jenke and Sons - Port Augusta” bên hông. Khi đi chầm chậm ngang qua nó, tôi nhận ra người đang bước ra cửa trước nhà Scott. Đó là Marco, ban trai chị Sharon.
Anh ta ngờ ngợ nhận ra tôi.
- Cô là Jane bạn của Dave và ở nhà bên cạnh phải không? - Anh ta hỏi.
Tôi gật đầu.
- Cái chuyện quái quỷ gì xảy ra ở đây thế này? Điện thoại cắt. Bà Scott không trả lời thư Sharon và bây giờ không ai ra mở cửa. Nhưng vẫn có người sống ở đây mà. Mấy chậu cây đều ướt.
Tôi nhanh chóng giải thích tình hình và anh ta lắc đầu không tin. “Sharon sẽ sốc lắm khi tôi kể lại”. Anh ta còn bảo. “Tôi đã đám cưới rồi. Cô biết đấy. Vài tháng nữa là có con”.
- Hay quá, tôi nói. Tôi ao ước câu chuyện của tôi và Dave cũng có kết thúc hạnh phúc đơn giản.
Chắc hẳn Marco cũng nghĩ thế.
- Cô biết không? Nếu có dịp, bảo Dave lại chỗ chúng tôi ở cảng Augusta. Chúng tôi sẽ gầy dựng lại cho cậu ấy. Cậu ấy có thể đi học lại và đi làm để trả tiền nhà cho chúng tôi. Sau ba bốn năm, tôi nghĩ Dave sẽ có kha khá tiền. Cậu ấy có thể mua được một căn hộ nhỏ và cô có thể...
- Em sẽ bảo anh ấy - Tôi nói một cách nghi ngờ - Nhưng em nghĩ anh ấy không dễ bỏ con mèo già Ginge đâu. Con mèo vừa xuất hiện trước đó một phút và đang quanh quẩn chân tôi.
- Mèo già đó à! - Marco cười - À bảo cậu ấy được đem theo con mèo luôn.
Sau đó Marco phải đi, nhưng anh ta nói sẽ rời kho hàng của hãng Jenkes mỗi thứ hai vào khoảng 5 giờ chiều. Tôi vào nhà cất cặp rồi chạy ra khu thương xá tìm kiếm Dave. Nhưng tôi vô vọng. Dường như Dave cố tránh tôi. Anh ấy nghĩ điều đó tốt cho tôi nhưng anh ấy không biết tôi đang vô cùng đau khổ.
Suốt mấy ngày không gặp Dave tôi luôn tự hỏi anh ấy đang làm gì. “Jane, em có học cùng chúng tôi không đây?”. Giáo viên toán hỏi tôi hôm thứ ba. Thứ tư tôi quên không tham gia buổi tập khúc côn cầu. Tôi làm bể mấy cái tách ngày thứ năm. Đến thứ sáu, tôi thấy mừng vì cuối cùng mình cũng gặp lại Dave.
Anh ấy đã khá hơn nhiều và dường như đã khỏi bệnh. Anh đang đẩy một cái xe cút kít cho cửa hàng rau quả và khi thấy tôi thì anh có vẻ bảng lảng.
- Anh Dave, em cần nói chuyện với anh.
- Anh đang rất bận. - Dave thở dài.
- Tối nay bé Lolly sẽ đi diễn kịch ở trường nó. Bố mẹ em sẽ đưa nó đi và em muốn được ăn tối với anh lúc bảy giờ. Em sẽ chờ anh.
Tôi nói và bước đi trước khi Dave kịp phản đối. Sáu giờ chiều, tôi viết vào một lá thư những gì Marco nói với tôi. Có thể Dave sẽ tránh mặt tôi và khi đó tôi sẽ bỏ lá thư này vào thùng quần áo của anh. Sau đó tôi bắt tay vào làm món bò đút lò và khoai tây. Sáu giờ rưỡi, tất cả xong xuôi và ngay khi Dave đến nơi, tôi sẽ đút món bò vào lò và 5 phút sau chúng tôi sẽ ngồi dưới ánh nến. Bảy giờ mười lăm. Tôi quyết định sắp xếp lại bếp. Bảy giờ bốn lăm, tôi sửa lại bình hoa. Tám giờ, khi tôi quyết định dọn dẹp bàn ăn thì Dave gõ cửa.
- Anh nghĩ nếu anh không đến đây thì xem như anh phụ lòng thương yêu của em. Anh rất nhớ em.
Dave bối rối chào tôi. Trên vai anh là một cái ba lô nho nhỏ. Bên ngoài trời se se lạnh.
- Mừng anh đã đến Dave. Anh vào nhà đi.
- Jane này, anh cần mượn phòng tắm của em. Anh có mang theo quần áo. Chỉ cần em cho anh mượn xà bông. Người anh dơ quá.
Trong khi Dave tắm, tôi bắt tay làm nóng món bò. Tôi kịp ngắm mình trong gương trước khi Dave bước ra và sau đó chúng tôi ngồi ăn dưới ánh nến lung linh. Dave sạch sẽ và gọn gàng trong bộ quần áo khá tươm tất. Chàng hoàng tử của lòng tôi. Bề ngoài lịch thiệp đó mới thật sự xứng đáng với gương mặt đẹp trai của Dave. Tôi nghĩ đây là bộ đồ đẹp nhất của anh ấy. Nhìn anh ấy anh ngấu ngiến, tôi suýt rơi lệ. Chúng tôi không nhắc lại mấy chuyện buồn. Suốt buổi ăn, đề tài chính là môi trường.
- Loài tảo và mấy con chim bồ nông có thể báo hiệu chính xác khi môi trường bắt đầu ô nhiễm.
Dave khẳng định với tôi khi anh ăn hết miến thịt cuối cùng. Anh ấy ăn hơn 500 gram thịt bò và khoai tây.
Tôi thấy hạnh phúc. Khi chúng tôi đứng bên nhau, dọn sạch bàn ăn rồi rửa chén dĩa, tôi cảm tưởng hai chúng tôi là một đôi vợ chồng mới cưới. Dave vui vẻ, hoặc giả anh cố làm như vậy. Tôi nghĩ mọi đau buồn anh đều vất lại trong thùng quần áo của mình.
Tôi đểnh đoảng làm rớt một cái dĩa, rồi trong lúc thu dọn, tôi lúng túng làm chảy máu ngón tay mình.
- Đây là cách cầm máu khá tốt.
Dave cầm lấy ngón tay tôi cho vào miệng anh và nút. Tôi điếng người, rụt tay về. Thay vào đó, đầu tôi hướng về phía anh ấy.
Đôi môi của Dave ngoạm lấy môi dưới của tôi. Anh mút nó ngon lành. Rồi chúng tôi đổi chỗ cho nhau. Anh ngậm môi trên của tôi còn tôi thì nút chặt môi dưới của Dave. Tình yêu của chúng tôi lan toả. Dave chủ động đưa lưỡi của anh vào sâu trong miệng tôi. Nó cà cà trên vòm họng của tôi, vuốt ve lưỡi của tôi rồi rà soát hàm răng tôi. Tôi lấy lưỡi mình đè lên trên lưỡi Dave và từ từ tiến sâu nó vào miệng anh. Dave chộp lấy nó một cách say sưa.
Tôi chưa bao giờ có một nụ hôn tuyệt vời như thế. Tôi mê dại người ra khi Dave ôm chặt lấy tôi. anh buông miệng tôi ra rồi cúi xuống cổ tôi. Tôi lột cái áo thun của Dave ra khỏi người anh. Trong khi anh hôn cổ tôi thì tôi lấy hai tay xoa xoa bộ ngực săn chắc. Tôi bấm bấm móng tay vào hai đầu vú, rồi se nó thật mạnh. Hai đầu vú Dave cương lên hệt như tình trạng cặp nhũ hoa của tôi.
Tôi đẩy Dave nằm ngửa ra bàn ăn. Dave không đeo thắt lưng và tôi cởi quần Jean của anh ra một cách dễ dàng. Mùi xà bông thơm tho từ con cu của Dave bay nhẹ vào mũi tôi. Tôi nắm lấy nó và xoa bóp. Dave nhắm mắt lại và tận hưởng. Tôi thật sự muốn cúi xuống và hôn vào con cu của Dave nhưng tôi sợ Dave đánh giá không tốt về tôi. Thế nên tôi quyết định bắt đầu sục nó lên xuống. Nhẹ và từ từ. Rồi tôi cởi áo ra. Tôi kẹp con cu Dave giữa hai bầu vú của mình rồi bắt đầu ép chúng lên xuống. Dave quằn quại phía dưới. Quần tôi bắt đầu ướt đẫm. Dave ngồi dậy, cởi sạch mọi thứ trên người tôi. Tôi đứng xa khỏi bàn một chút, banh chân ra và hơi hạ người xuống. Dave quì xuống phía dưới tôi. Anh hôn lấy hai mép thịt của tôi. Anh mút vào đốc mồng. Tôi bắt đầu rên rỉ. Dave đặt tôi nằm ngửa ra bàn còn anh thì đứng thẳng. Nhẹ nhàng và từ từ, anh banh háng tôi ra, vuốt ve cái lồn của tôi, rồi nắm con cu của anh và từ từ đút nó vào.
Quy đầu của dương vật Dave đã nằm bên trong cửa mình của tôi. Tôi quằn mình vì sung sướng. Một ít nước nhờn tiết ra làm lồn tôi trơn ướt. Dave tiến vào thêm bên trong một chút. Tôi nấc lên một tiếng. Màng trinh tôi đã bị rách và máu từ trong người tôi chảy ra, dọc theo thân cu của Dave rồi nhỏ vài giọt xuống sàn. Bấy nhiêu cũng đủ làm Dave bối rối. Khi thấy tôi khóc, Dave càng dao động. Anh rút cu ra khỏi mình tôi, lấy tay gạt nước mắt cho tôi. Anh nói với tôi anh không có kinh nghiệm mấy, và mặc dù biết điều này nhưng anh vẫn lúng túng. Nếu anh làm tôi đau thì anh xin lỗi tôi. Rồi anh cúi xuống và hôn tôi. Cu anh lại tiếp tục nhấp vào lồn tôi. Lần này Dave mạnh bạo đút nó thẳng vào bên trong. Tôi la lên một tiếng vì đau nhưng khi Dave kéo nhẹ nó ra ngoài thì nước nhờn tôi lại chảy ra tiếp tục. Điều này làm Dave thấy hứng hơn. Anh hơi ngửa mặt lên trời, hơi thở dồn dập, hai tay bám chặt đùi tôi. Dave cố gắng đút sâu con cu anh vào trong âm đạo tôi. Khi vào sâu nhất, anh dừng lại vài giây rồi bắt đầu rút nó ra. Đến khi còn lại quy đầu trong người tôi thì Dave bắt đầu đút nó vào lại. Ban đầu anh làm từ từ, nhẹ nhàng và tôi thì rên nhẹ. Nhưng một lúc sau, anh đẩy cao cường độ. Khi sắp vào hết, anh nẩy mạnh mông cho con cu vào sâu tận cùng có thể và da thịt chúng tôi đập vào nhau chan chát. Cơ thịt mềm mại và nóng ấm của tôi bọc chặt lấy con cu của Dave. Mỗi khi kéo ra hoặc đút vào, cả hai chúng tôi đều sướng. Lúc cu anh nằm sâu nhất, nó cạ cạ vào cổ tử cung tôi và khiến tôi phát điên lên. Cảm giác đau rát đã chấm dứt. Thay vào đó là sự đê mê liên hồi và dồn dập. Dave đưa một tay ve vuốt đốc mồng của tôi. Rồi anh day day nó, bóp nó, rung rung nó khiến tôi muốn xỉu. Khoái cảm tăng lên tột độ. Tôi chảy nước mỗi lúc một nhiều hơn cho tới khi tôi run khắp người. Tôi gập người lại, miệng rên lớn, đầu ngẩng lên, cơ lồn co bóp mãnh liệt và tôi xuất dâm thuỷ một cách ào ạt.
Nước nhờn nhiều khiến lồn tôi trơn tru. Nó vừa khít với con cu của Dave và tôi biết mỗi lần Dave kéo nó ra vào thì anh cảm thấy tê dại. Tôi nẩy mông theo nhịp nắc của Dave. Mấy cô bạn có kinh nghiệm của tôi đã chỉ tôi điều này. Nó làm Dave sướng điên lên và anh nhanh chóng đạt đến khoái cảm. Dave chỉ kịp rút con cu ra khỏi mình tôi thì nó xuất tinh xối xả lên đốc mồng, bẹn và háng tôi. Dave đổ phục xuống và đè lên người tôi. Cả hai chúng tôi mệt lử người và thở hổn hển. Chúng tôi lại hôn nhau sau đắm và tôi thấy hài lòng vì đã trao tất cả cho Dave - một chàng trai xứng đáng.
Tôi tiễn Dave một đoạn ngắn. Tôi quàng cho anh một chiếc khăn xung quanh cổ rồi nhét vào túi anh lá thư. “Hãy đọc nó khi anh về đến thùng ngủ”. Dave hôn tạm biệt tôi thật lâu rồi bước đi. Khi vào lại nhà, tôi mới nhớ tối nay chưa cho mấy con mèo ăn. Tôi vội vã pha bột ngũ cốc với một ít thịt vụn, chia làm hai phần bằng nhau, một phần tôi để cho con Thomas còn phần kia thì tôi đem ra sau vườn.
Tôi kêu meo meo mãi nhưng không thấy Ginge trả lời. Tôi hơi lo cho nó. Tôi quyết định đẩy tấm ván ngăn hai nhà sang một bên rồi chui qua bên đó. Tôi bắt gặp mèo già Ginge trên mái nhà, phía trước phòng kho gác xếp quen thuộc. Nó đang bị mắc một chân vào một sợi dây và kêu meo meo yếu ớt. Tôi leo lên bằng đường ống nước, gỡ chân cho con mèo rồi bế lấy nó và lách mình qua tấm ván thủng, rồi đi vào trong căn gác. Tôi bị cánh cửa gỗ tháo rời chặn lại. Ginge bắt đầu đánh chén thức ăn còn tôi thì định tìm công tắc và bậc đèn. Ngay lúc đó, cả căn phòng sáng rực lên. May cho tôi là tôi đang đứng đằng sau tấm cửa. Tôi thấy ông Scott. Trần truồng. Ông ta kéo lê bà Scott, đang khỏa thân dọc theo cầu thang rồi xô bà ấy ngửa ra giữa sàn nhà. Hắn ngồi xuống và đút con cu của hắn vào miệng bà vợ. Tôi đứng sững người. Tôi không thể nhúc nhích. Ông Scott lật úp người đàn bà tội nghiệp lại. Hắn nắm hông bà, kéo nó lên cao rồi hắn quỳ gối và đút mạnh con cu của hắn vào trong lồn bà Scott. Tôi thấy nước mắt bà Scott chảy dài trên gương mặt đau khổ.
Scott rời bà vợ ra. Hắn lật ngửa bà ấy rồi đứng thẳng dậy và kéo hai chân bà ấy lên cao. Người đàn bà gần như chổng ngược, chỉ còn đầu và cổ là dính với sàn nhà. Ông Scott kéo hai chân bà quặp lấy eo hắn. Lồn bà Scott mở ngửa lên trời và tên đốn mạt bắt đầu chĩa cu hắn vào đó. Bà Scott nấc lên nghẹn ngào. Tên đốn mạc cười ha hả rồi bất ngờ, hắn cào cấu khắp đùi bà Scott và rên lên trong khoái lạc.
Người đàn bà rú lên khi máu đỏ tươi bật ra. Tôi muốn hét lên trước cảnh kinh hoàng đó. Một bàn tay nóng hổi và run rẩy bịt miệng tôi lại rồi đẩy tôi ra ngoài. Là Dave. Anh tống tôi xuống đất trong một vẻ hốt hoảng, đẩy tôi đến chỗ hàng rào, nhìn tôi nghẹn ngào rồi quay trở ngược lên lầu.
Tôi khuỵ gối xuống ngay tại đó. Một tay tôi bịt lấy miệng mình. Nước mắt tôi chảy dài xuống hai gò má.
Thình lình mọi thứ dường như bùng nổ xung quanh tôi. Tôi nghe ông Scott gầm lên và bà Scott la khóc. Rồi tôi nghe tiếng mèo kêu ré lên thê thảm. Ginge. Nó vẫn còn ở trên lầu.
Tôi cố lếch qua vườn nhà mình trong khi khắp người cứng đờ. Dave tụt xuống đường ống nước. Trên tay anh là cái xác mềm oặt của mèo già Ginge.
Ông Scott đã mặc lại quần. Hắn đang đuổi theo Dave. Dave chạy tới chỗ hàng rào, nơi tôi đang quỳ ở gần đó. Anh đặt nhẹ mèo Ginge xuống rồi quay qua ông bố. “Được, ông làm thế nhé! Tại sao ông không giết tôi luôn đi. Ông đá con mèo của tôi đến chết! Tôi chẳng còn gì mà sống nữa. Tôi mong là ông được vui”. Khi tên đốn mạt lao tới Dave, anh xoay người và biến mất.
Tôi sợ chết khiếp khi ông Scott hướng về phía tôi và nhắm một cú đá nữa vào Ginge. Miệng chửi thề, ông lê bước vào nhà. Cánh cửa đóng sầm lại rồi tôi lại nghe tiếng bà Scott thét lên khủng khiếp.
“Ôi Ginge, mèo già Ginge thương yêu” tôi thì thầm, nhưng tôi sợ không dám bế nó. Tôi vào nhà trên đôi chân bủng rủng. Tôi khóc và ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tôi dậy sớm. Lấy xẻng ở nhà kho rồi tôi lê bước ra sau vườn để đi chôn Ginge.
Nhưng xác nó đã biến mất.
Dường như cả một phần đời của tôi đã chưa hề xảy ra. Tôi lắc người khi mặc bộ đồ đi học và tự nhủ với tôi trong gương - cái tôi xanh xao và buồn bã - “Đúng! Đã chấm dứt mọi chuyện khiếp sợ này và mày không được nhúng mũi vào chuyện người khác nữa. Quên Dave đi”.
Tôi tập trung học suốt ngày trong lớp và đi tập khúc côn cầu sau khi tan học. Khi Rachael đề cử tôi làm chủ tịch nhóm môi trường, tôi không phản đối. Đã đến lúc phải sống trọn vẹn như trước.
Và có thể mọi chuyện đã chấm dứt. Chỉ trừ những kí ức. Nhưng có hai việc xảy ra vào thứ năm tuần trước chứng minh rằng ước mơ đôi khi cũng thành hiện thực.
Đầu tiên, tôi nhận được một lá thư có dấu bưu điện cảng Augusta. Dave đã nhận lời đề nghị của Marco.
“Anh cảm thấy như vừa đáp xuống một hành tinh khác” Anh viết. “Anh chưa đi học được, do đó bố mẹ anh Marco sắp xếp cho anh làm trong tiệm bánh pizza của họ đến khi anh thu xếp xong. Anh nhớ em và anh nhớ... Anh sẽ cố gắng. Anh sẽ kiếm nhiều tiền. Nhưng có lẽ sang năm thì anh sẽ...”
Dave cảm ơn tôi vì đã yêu anh và nói tôi đã giúp anh quyết định bắt đầu lại. Anh nói anh sẽ sống vì anh và vì tôi. Anh bảo tôi hãy chờ anh. Tôi sẽ giữ lá thư của anh ấy và câu chuyện này vì có nhiều điều tôi không muốn quên khi tôi trưởng thành và tôi muốn con cái chúng tôi sau này sẽ biết về cha mẹ chúng.
Còn một điều kỳ diệu nữa đáng để ghi lại. Tôi đang gõ truyện này trên máy vi tính, vào một chiều thứ hai êm ả. Mèo Ginge đang nằm gừ gừ trên đầu gối tôi!
Đêm thứ năm tuần trước, con Thomas có vẻ bồn chồn không yên, và khi thả ra, nó chạy thẳng qua hàng rào nhà Scott và ngoái nhìn tôi. Dưới ánh trăng tôi bắt đầu thấy những đôi mắt mèo - hai, ba cặp.
Sau đó mèo Ginge loạng choạng chui qua hàng rào. Nó đi chậm lại phía tôi và nằm dưới chân. Gần như nín thở, tôi cúi xuống sờ vào nó, để chắc là không phải trong mơ. Nó thực là vẫn sống. Những con mèo khác trong khu vực đã đưa nó về nhà.
Tôi đưa nó vào nhà và kể lại một số việc quan trọng và cần thiết. Dĩ nhiên cả nhà đều nói: “Tại sao không bảo trước? Cả nhà có thể giúp đỡ mà”.
Bây giờ Ginge cũng đã ổn rồi, nhưng lúc này, nó và Dave chắc chắn cần nhau. Mọi người đều cần ai đó hoặc vật gì đó để yêu thương.
4 giờ chiều. Mẹ đang chờ để đưa tôi đến kho hàng của hãng Jenkes. Tôi đã để một lá thư trong hộp cùng với Ginge. “Đây là chút ít để giúp anh bắt đầu cuộc đời mới”. Tôi viết. “Em yêu anh Dave. Em mong anh có một năm mới tốt lành. Jane”
“Và cả năm tới nữa, Dave nhé!”
ParSongHip
Hết

[top]

Posted by Xmen on 06:59 | No comments

Nàng Loan
Loan ngả lưng ra ghế, người nhễ nhại dầu chống nắng. Mắt Loan từ từ nhắm lại hiu hiu theo con gió mát... Một giọng cười ồ ồ từ bên trái cất lên của cậu Đức cùng mấy cô gái mới quen, làm nàng hơi bực bội... Phía bên phải, giọng trầm của ba nàng đang rì rà bên tai mẹ, càng làm nàng thêm khó chịu... Mồ hôi bắt đầu rịn ra, Loan cảm nhận bộ bikini của mình rinh rít... Nàng muốn cởi tung nó ra để giải thoát bộ ngực phát triễn quá nhanh trong vòng hai tháng qua...
Trở người, Loan phủi cát dính trên đùi, cố tình xua đi ồn ào của ba má nàng. Một cái gì đó kích thích mỗi khi nàng phớt lên vùng mu! Trời nóng thiệt, làm người nàng cũng nóng theo. Nàng quyết định mở mắt, ngồi lên, và nhìn mơ hồ ra phía biển để tìm chút thoải mái. Nhưng cái khô khốc ở cổ họng làm nàng thêm bức rức. Nàng bỗng cần uống một cái gì đó cho đỡ khát, song lại thấy làm biếng di chuyển.
- “Loan? Sao ngồi thừ ra đó?” - Giọng mẹ nàng cất lên.
- “Dạ, không có gì”
Loan trả lời lấy lệ. Nàng lại nằm xuống, nhắm mắt, và nghĩ tới cái cảm giác tăng tăng giữa hai đùi nàng. Có lẽ cảm giác này sẽ làm cho nàng thấy nguôi ngoai sự bực dọc...
- “Chắc là không có gì?” - Mẹ nàng hỏi tiếp.
- “Mẹ, con không có gì mà!” - Nàng bỗng gắt lên, rõ ràng do cái bực của mồ hôi và nắng gắt lây sang.
- “Quỳnh, kệ nó!” - Ba nàng nói khẽ với mẹ nàng, rồi quay sang hướng Loan la lớn - “Muốn bơi ra đảo với ba không?”
Loan lưỡng lự rồi nói :
- “Thôi. Con định về phòng. Nắng quá, vộp da hết rồi”
Nàng lăn qua, lọn tóc đuôi gà hất về phía sau, đen tuyền dưới con nắng, rồi lượm cái khăn quấn ngang hông. Thân hình của nàng cong vút, vễnh ngược thật đúng là con gái mới lớn!
- “Về thiệt à?” - Mẹ nàng hỏi. Giọng bà có lẽ lo lắng. - “Anh Khiêm, để tui về theo nó”.
- “Kệ mà” - Ông nhấn mạnh - “Bà ở đây với tui. Nắng nóng thiệt. Nó với thằng Đức giăng nắng từ sáng... từ khi tụi mình còn ‘cái đó đó...’ ở trên phòng”.
Ông đặt lên lên vai vợ, cười hà hà, ngầm đẩy đưa.
Bà Quỳnh liền ngồi phắt dậy, đẩy tay ông ra giả vờ đánh trống lãng :
- “Coi chừng... Đức...” - Bà nhìn quanh kêu lớn, vói theo hướng của Loan - “Đức đâu? Kêu cậu đi về phòng với con, Loan. Anh con đâu?”
- “Mẹ này” - Loan nhằn - “Con 15 tuổi rồi. Về phòng một mình có sao đâu”.
- “Nhưng có ai đi theo...” - Bà vừa nói tới đó thì ông Khiêm kéo tay bà lại. Bà bỗng la toáng lên, ra vẻ bực dọc - “Đừng kéo tui kiểu đó nghen chưa!”
Khiêm giơ hai tay lên :
- “Sorry... bình tĩnh... sorry. Em coi, nó chỉ về phòng thôi. Mình có thể trông chừng mà. Ban ngày ban mặt mà... Thôi, nằm nghỉ đi. Đừng lo quá mà... mau già cho coi!...”
Bà Quỳnh cắn môi dưới, suy gẫm. Đôi mắt nâu của bà long lanh, với mái tóc nhuộm vàng óng giống người Phi hơn Việt nam. Ngực bà hơi trệ nhưng săn chắc, coi trẻ hơn lứa tuổi 36 của bà. Sở dĩ bà Quỳnh lo lắng cho Loan là vì cách đây 10 ngày thôi, chuyện xảy quá sức tưởng tượng... Bây giờ, nó vẫn còn in trong óc bà...
“Làm sao mà không... Thôi thì mình cố gắng đừng lo xa quá” Bà nghĩ ngợi như vậy rồi ngả lưng ra ghế. Vừa lúc đó, ông Khiêm nhìn lại phía Loan gật đầu, không quên dặn :
- “Mẹ cho phép rồi... Nhớ khóa cửa kỹ càng...”
- “Nhớ đó!” - Bà Quỳnh chồm lên dặn lại một lần nữa.
- “Nhớ mà. Mẹ đừng lo nữa”
Loan nói vọng lại. Loan cười mỉm với mẹ rồi bước nhanh về phía phòng. Nàng thấy anh nàng chạy nhanh về phía biển, rượt đuổi với một cô gái và một thằng con trai.
* * * * *
Loan ngừng ở cửa phòng, chìa khóa ở trên tay. Những ngón tay nàng run run vì nàng vẫn luôn nghĩ tới cảm giác tê tái đó từ nãy tới giờ. Miệng nàng bỗng khô quánh. Nàng mạnh dạn tra chìa vô ổ, và đẩy cửa ra. Một cái gì đó làm cho nàng hơi lo lắng. Cái đêm kinh hoàng đó thiệt đáng sợ nên mẹ nàng cứ khăng khăng bắt nàng phải khóa cửa đàng hoàng, không để chuyện đó tái diễn nữa.
Cửa khóa xong. Máy lạnh mở lên, hơi lạnh chan hòa vô phòng ngủ và phòng khách. Loan thấy bớt bực bội. Nàng trút khăn quấn ngang mình ra. Khi đi ngang phòng ngủ của mẹ nàng, Loan không khỏi liếc nhìn vô trong. Lòng tò mò vẫn cứ reo rắt trong đầu nàng mấy tuần qua. Diễn cảnh gì thường xảy ra trong phòng ba mẹ nàng. Lần này cũng chẳng có gì lạ hơn ngoài giường chăn nhàu nát, chứng tỏ một sự vật lộn nào đó.
Không nghĩ gì hơn, nàng đi vội vô phòng riêng. Cảm giác bớt lo lo như trước nữa. Cởi luôn bộ bikini, nàng đi nhanh vô phòng tắm. Tắm một lúc cho đã đời. Xong, nàng xấy khô tóc, và đứng ngắm mình ở trong kiếng. Nàng nghiêng nghiêng ngắm thưởng sự tươi trẻ trên khuôn mặt. Bộ ngực săn chắc, đôi núm hồng tươi, nhỏ híu như hột trái trùm ruột...
Dò dọc theo thân thể, nàng thử chạm lên mông, rồi ngấm nghía. Nàng lại thấy nhúm lông đen tuyền mọc loăn xoăn trên vùng mu, vừa vặn như có ai khéo cắt tỉa. Tò mò, nàng khẽ vạch hai bên ra, ngắm cái gò thịt trăng trắng nổi quầng lên sau lớp lông như gò núi sau bức màn sương... Nàng lại thấy ở giữa một đốt thịt nhỏ bằng nửa ngón tay út, nổi quầng lên, đụng vô như tê giựt. Nàng không những đụng một lần mà nhiều lần, và cảm nhận cái tê đại chảy rần trong thân thể mới lớn.
Rồi... nàng đăm chiêu, tự hỏi, nếu như người đàn ông nào đó nhìn thấy nàng trần truồng như bây giờ, hay như hắn sẽ đặt tay lên người nàng, rờ vô chỗ kín, hoặc như làm “chuyện ấy” với nàng? Chắc rằng hắn sẽ thích lắm. Nàng cũng thích nữa! Thích như cái đêm kinh hoàng đó vậy?! Nó cứ ám ảnh nàng không nguôi...
Nàng lim dim, lưng tựa vô bồn rửa mặt, tay mân mê theo cảm tính, theo đòi hỏi của thể xác. Thật khó hiểu cái cảm giác đó khi chưa bao giờ từng gặp, nàng không tin vào mắt mình khi cả vùng bẹn nàng đã ướt đẫm. Hay đó là mồ hôi, nàng ngờ vực. Nhưng rõ ràng chất nhờn đó tiết ra từ bên trong không giống mồ hôi. Nàng bỗng thấy thú về sự phát hiện đó, và vui khi thấy mình đã trưởng thành.
Nàng lại vô tình bắt gặp mình đứng trần trụi trước kiếng, hai chân giang hai bên tự hồi nào. Mặt đỏ hây hây, nóng bừng, nàng tự cười duyên với mình trong kiếng và động cơ nào đó bắt nàng ướm bàn tay vô giữa hai đùi. Bóp nhẹ trên hai thớ thịt nổi quầng... Nàng bắt đầu rên khẽ... Mắt mở mơ màng chỉ đủ thấy đôi núm vú đã cương lên, đỏ thẩm... “Tại sao... tại sao nó lại sướng lạ lùng thế?!...” Nàng lại nghĩ ngợi, nghĩ tới cái đêm kinh hoàng đó làm nàng thấy ấm ức làm sao... “Tại sao... tại sao hắn lại chê một thiếu nữ như mình! Hắn lại chọn mẹ... chứ không chọn nàng?!...”
Rít một hơi dài, Loan bỗng buông tay. Nàng day lưng đi ra phòng tắm mà vẫn còn thấy tưng tức về chuyện lần đó. Nàng quăng mình lên giường và nhắm mắt lại, nghiền ngẫm cái lý do nào đó trong đầu. Nhưng rồi bàn tay nàng như bị lực hút nam châm cứ kéo nàng xuống bẹn. Nàng phát hiện mình tự nhiên dạng đùi ra, chân đưa lên hơi co lại. Nàng như muốn tìm cái tư thế nào đó trong cái đêm kinh hoàng nọ, hay như cố thử tìm cái cảm giác đó ra sao khi cửa mình nàng bị va chạm. Và như vậy, lưng nàng như oằn lên mỗi khi nàng chạm vô chỗ hiểm... Nàng liếm môi liên tục trong khi đầu lắc lia không ngừng... “Quả thật nó ngây ngất lạ lùng! Hèn gì... hèn gì mà mẹ nàng cứ oằn quại giống như nàng đây” Nàng nghĩ...
Và hình ảnh trần truồng của người đàn ông hì hục trên thân thể lõa lồ vật vã của người đàn bà cứ len lõi trong trí tò mò của nàng... “Cái giống của đàn ông cứng cáp, nổi quầng các lằn gân đó, đâm toạt vô giữa hai gò mông mẹ. Nhưng... nhưng... tại sao lại không chịu đâm toạt vô người nàng?!...” Nước nhờn lại ứa ra, trơn và rít. Nàng cắn răng khi ngón tay tay nàng trượt tới tắp lên lằn giữa, nơi quầng lên một đốt thịt bóng lưỡng như lưng con tôm nướng bơ. Mông nàng vễnh ngược, run run theo từng đợt của cảm giác. Hai chân thì như đá vít liên tục trên không như một điệu nhảy rock không bài bản.
Nước nhờn càng lúc càng nhiều. Nàng không thể cản nó trào ra nữa. Nàng đưa tay kia banh luôn hai bên ra, tay còn lại nàng xọc liên tục vô giữa, tùy theo cảm tính, mà cho nó vỗ phành phạch lên mặt trên. Hơi đau nhưng cực lạc tràn khắp... Rồi mỗi lúc nàng rên lớn hơn như không còn sợ ai nghe thấy. Sự co thắt trong âm đạo bắt đầu trỗi dậy như muốn nuốt ngón tay nào vô trong. Nàng thả trôi theo sự đòi hỏi của cơ thể, cứ đút sâu nó hơn... cho tới khi nàng cảm thấy đau... thì ngừng.
Nhưng chỉ một lúc sau, nàng lại phát hiện mình như một con nghiện, nghiện với cảm giác ngộ nghĩnh... nghiện cái cảm giác lâng lâng... muốn ngừng vì sợ tội nhưng tiếc nuối khi rời tay... Nàng buông thỏng người, nằm duỗi ra giường. Cảm giác sướng rơn cứ trồi lên, dồn dập. Hình ảnh của cái đêm kinh hoàng đó lại chợt vụt về trong trí nàng... Hai thằng xông vô nhà, say khướt. Một thằng nắm lấy mẹ nàng và thằng kia lục lọi tìm bắt nàng trốn trong ngạch cửa, và mang ra phòng khách. Mẹ nàng la toáng khi thấy nàng bị xé rách áo và giãy dụa hơn khi thấy quần nàng cũng bị giựt đứt.
Đến bây giờ, Loan vẫn không hiểu tại sao tên đó không hiếp nàng. Có lẽ hắn sợ không đủ thời gian để hiếp một đứa còn trinh như nàng vì “đi vô” sẽ khó khăn hơn! Thay vậy, hắn chỉ bóp vú nàng, rồi bắt nàng quỳ xuống, hắn vạch quần móc cái đàn ông của hắng ra và bắt nàng nắm ngậm cái “của nợ...” đen đúa, gân guốc, đang cương cứng... “Không... Không!” mẹ nàng hét lớn, “Con tôi còn tuổi đi học!” Nhưng lời nói của bà như gió thổi ngang tai. Tên kia đã đè mẹ nàng xuống... Loan chỉ thấy mẹ được nửa mắt. Tên nọ trong tư thế khom xuống kéo tuột quần mẹ ra rồi xé banh cái quần lót... Hắn lèn vô giữa hai chân bà, áp bụng vào háng bà...
Loan nhớ lại cảnh mẹ bị đè hai tay vòng lên trên đầu, ngực ưỡn cong lên... mẹ lo ngoáy lại nhìn nàng một cách lo lắng không để ý tới thằng kia đang cầm cái của nợ lừa lừa dưới háng của bà... khi tên nọ xọt “con lợn lòng” vô giữa háng bà, bà chỉ kịp thét lên... Khi ấy thì miệng của Loan cũng bị lèn chặt bởi một vật căng cứng, nhớp nhúa. Sự co thắt của nó và vị mằn mặn quệt lên lưỡi nàng, làm nàng muốn nôn ói...
- “ĐM, già mà còn ngon! Lồn bót ghê...” - Tên nọ vừa hì hục trên bụng của mẹ vừa nói...
- “Ừ! Cái miệng nà̀y cũng sướng lắm...”
Gã nọ cũng họa theo thằng bạn rồi cúi nhìn Loan
- “Nút đi. Con bé!”
Hắn vừa nẩy háng vừa kéo đầu Loan về phía bụng, đâm khúc gân vào sâu trong miệng nàng... theo một động tác đều đặn...
Trở lại với thực tại, đang nằm trên giường, Loan vẫn còn thấy hình ảnh đó diễn ra liên tục trong trí nàng kể từ mấy ngày qua. Cảnh mẹ nàng bị “nhồi” như một con rối. Cảnh nàng đang ngậm “nó” ở trong miệng, mà tai thì nghe tiếng phì phạch bên kia ghế sofa, không khác gì hơn một con nô lệ tình dục.
Nàng nhớ tới cái vị mằn mặn, cái chất nhơn nhớt đó phóng thẳng vô cổ họng nàng. Hai hòn cứ liên tục vỗ lên cằm nàng, rồi đầu nàng bị kéo rít vô bẹn hắn như muốn bẹp dí. Nghẹt thở. Rồi hắn kéo ra. Chất long lỏng đó vẫn còn tòn teng trên môi nàng. Loan bệt ra như kẻ không hồn. Nàng cố phun, nhưng nghẹn lại. Rồi cố nuốt, nhưng càng nuốt càng bị rướng ngay cổ họng...
Rồi thì cậu Đức và cha nàng xuất hiện trong bối cảnh bàng hoàng tức tửi. Ba nàng xông vô quện thùng sơn cầm trên tay lên đầu của tên đứng trước mặt nàng. Cậu Đức thì lao tới đập túi bụi lên tên kia. Một cuộc đánh đấm diễn ra trong căn phòng nhỏ. Nước sơn văng tứ tung... Loan chỉ nhớ mẹ và nàng rút nhau vô trong góc, trần truồng, ôm nhau thút thít...
Loan ngả đầu ra giường một lần nữa để trí tưởng tượng của cô bay xa hơn. Tại sao người bị hiếp của đêm đó không phải là nàng, nàng vẫn tư lự... Nếu như... nàng gánh việc đó thay cho mẹ thì... sẽ tốt hơn không. Ít ra là mẹ nàng sẽ không gặp ác mộng như mấy hôm vừa qua. Hay như không nóng giận với ba và nàng chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt. Nàng thừa biết mẹ nàng vẫn còn tủi nhục lắm...
Loan lại mở mắt. Nơi bẹn nàng vẫn còn hoen ướt và đỏ thẩm. Nàng hơi mặc cảm, không biết làm gì hơn là suy nghĩ... “Tủi nhục?” Nàng chả thấy tủi nhục gì hết. Quả thật cái cảm giác “nó” giựt giựt trong miệng nàng không thể nào quên được. Không biết cái cảm giác “giựt giựt” đó trong lồn nàng có làm nàng quên luôn mình là ai không? Nàng biết nó sẽ sướng lắm vì nó sẽ rất vừa vặn với âm đạo của nàng. Phải chăng đó là sự tự nhiên mơ mộng của đứa con gái mới lớn? Nàng thầm nghĩ, rồi thiếp đi lúc nào không hay...
Tiếng xì xào văng vẳng từ phòng bên đánh thức Loan. Nàng nhíu mày tự hỏi tiếng rên đó là của ai. Nàng chú ý... Ra là mẹ nàng. Tiếng thào thào đó làm quá khứ trỗi dậy trong lòng nàng, rõ ràng không khác nào tiếng rên lúc mẹ nàng bị hiếp... Thì ra, hình ảnh đó cứ luôn reo rắt trong tâm khảm nàng... Rồi nàng nghe tiếng năn nỉ của ba nàng, trầm, đục. Thở dài, Loan muốn thờ ơ với hiện thực lắm, nhưng cả mấy ngày qua hầu như ba mẹ nàng tranh cải một điều gì đó, không ngừng nghỉ.
Nàng bèn ngồi dậy, lượm lên bộ bikini và mặc nó vô. Thì ra suốt buổi qua nàng ngủ truồng lúc nào không hay. Lục trong tủ áo, nàng định mặc luôn cái quần ngắn, nhưng lúc đó, nàng nghe tiếng nài nỉ của ba nàng trở nhanh và mạnh. Ông nói điều gì đó như cáu gắt... Sự tò mò bắt nàng bước tới gần cửa định nghe. Phòng cạnh bên, cửa để hở, nàng nghe...
- “Quỳnh, em... khoan đã! Nhìn coi... cứng... nè... bây giờ... sao?”
- “Mặc kệ anh! Thôi dẹp... anh. Coi không... chút nào!”
- “Em làm như... chưa.... giờ thấy!” - Ông nguýt môi.
- “Không phải... em vẫn... nghĩ tới... vẫn... sợ!”
Loan hít một hơi khi mẹ nàng nhắc tới cảnh tượng của đêm hôm đó. Một cái gì đó khiêu khích nàng khi nghe mẹ nàng chối từ ba. Tình dục đôi khi nó đến là đến, cơ thể là bộ phận tiếp liệu của nó, nhưng não bộ là trung tâm điều khiển. Loan biết mấy ngày qua ba cần tình dục lắm, nhưng mẹ vẫn không “sẵn sàng”. Bỗng nhiên, nàng thấy tim đập mạnh. Hai chân nàng run run, bàn chân lạnh toát. Một ý nghĩ táo bạo chợt tràn đầy dục vọng thoáng qua đầu. Rõ ràng cơ thể đang là sự tiếp liệu cơn đòi hỏi trong người...
Một tay vẫn đang cầm cái quần chưa mặc, Loan bước thêm một bước về phía phòng ba mẹ nàng và ghé mắt nhìn vô. Trong lòng, nàng hết sức lo lắng cho tình huống bị ai đó phát hiện...
- “Em... người đàn ông... cũng có nhu cầu!” - Ông nói.
- “Em biết... em dư biết... nhưng... phải thông cảm... em... thêm thời gian”.
- “Anh chờ... bao lâu rồi. Em có biết... anh.... vô phòng tắm một mình và ở rất lâu... đây”.
- “Nếu anh... phương pháp... giúp được anh thì... coi như anh giúp em...!.” - Bà nói.
Một khắc im lặng. Loan nhích thêm nửa bước. Nghe ngóng. Tim nàng nện mạnh, cố nhìn qua khe hở... Ba mẹ nàng đang nằm dài trên giường, quần áo tắm vẫn chưa thay. Giữa đủng quần ba nàng thộn lên, đập vô mắt Loan rõ rệt... Mẹ nàng thình lình ngồi dậy nhìn về phía đùi ông, kêu lên, làm Loan rộn tim lên :
- “Anh... sao kỳ quá... bộ chịu hết nổi hay sao...”
- “Em nhớ... đây mấy tuần... ai nói... dễ thương, ai nâng niu... khen đủ điều” - Ông nài nỉ.
- “Nếu như không... cái đêm đó... em sẵn sàng... bây giờ...”
Loan không hiểu sao, nhìn thấy cảnh ba mẹ nàng “đuổi bắt” nhau bằng ngôn từ, nàng thấy nóng trong bụng. Như một hình thức “dục ngôn” vậy. Trong vô thức, nàng ướm tay xuống vùng bẹn và xoa nhẹ... Trong trí tưởng của nàng, hình ảnh của đêm hôm đó chợt vụt về, rõ rệt... Nàng ước gì được nhìn thấy ba mẹ nàng ngay bây giờ hết sức! Ba nàng là tên hiếp dâm đó... nếu có thể... diễn cảnh thực sự nếu xảy ra, thì thị dục nàng sẽ làm vơi đi sự thèm thuồng ít nhiều. Nàng ao ước...
Loan run lên với cái ý nghĩ kỳ quặc ấy. Họ là cha mẹ nàng mà! Nhìn lén cha mẹ làm tình là có tội, nàng biết chứ. Nghĩ bậy về họ càng tội nặng hơn. Nhưng một cái gì đó cứ thôi thúc nàng. Sự hưng phấn trong người nàng che lấp hết lý trí, đạo đức. Nàng nhớ cái dương vật của người đàn ông của đêm đó quá. Nó không còn mằn mặn khó nếm hay mùi vị khó ngửi mà là một cái ngon, cái thơm khó kiếm. Nàng tự hỏi, không biết của ba nàng có lớn bằng, hay... nàng nghĩ, nếu bây giờ nàng là mẹ nàng, thì nàng sẽ không từ chối ba đâu. Nàng hơi trách mẹ vì sự thiếu trách nhiệm làm vợ. Và có lẽ... không chừng, nàng sẽ hôn “cái đó” của ông y như nàng hôn của tên nọ và làm tình với ông ấy điên cuồng y như tên hãm hiếp mẹ...
Nhưng đây chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Một ý nghĩ điên rồ làm nàng chợt giựt mình. Nàng nhìn xuống. Đưa tay rút khỏi cửa mình, Loan phát giác nước nhờn rịn ướt mấy đầu ngón. Đôi chân nàng lại bấn lên, mặt nàng nóng bừng... Thẹn, lo lắng, hồi hộp...
- “Nếu anh không ngại... em chỉ có thể làm tay...” - Mẹ nàng bỗng nhiên đề nghị.
- “Làm tay... làm tay... anh làm... được vậy” - Ông nhún vai. Nhưng rồi ông không nói gì thêm, chỉ biểu lộ một sự đồng tình miễn cưỡng.
Mẹ nàng không nhìn trực tiếp, đưa tay đặt lên đủng quần ông và len lỏi vô trong. Ba nàng dạng hai đùi ra, nhìn xuống giữa đùi để gia tăng kích thích thị dục.
- “Em... em làm mạnh... chút... không?” - Ông thào thào.
Mẹ nàng không trả lời, chỉ làm theo...
Ba nàng đưa tay trệch quần xuống. Dương vật ông bật ra. Loan thấy rõ mồn một. Như con kiến cắn lấy tim nàng, Loan nhói lên vì kích thích. Trước mặt nàng, một cái dương vật căng phồng đang trồi thụt giữa lòng bàn tay mẹ. Mà cái dương vật đó lại chính của cha nàng. Không biết nên sợ hay tìm hiểu, hay chỉ để được khiêu khích. Một cảnh tượng mà mấy ngày qua nàng cứ mơ tưởng tới. Một lần nữa, sờ tới hay tốt hơn được đặt nó vô trong miệng...
- “Em... em cởi áo cho anh... chút... không?” - Ba nàng xin xỏ.
- “Thôi... em làm... vậy đủ rồi” - Bà trả lời.
- “Mấy tuần rồi, nhìn... không cho... nói... là chuyện khác” - Ông có vẻ cằn nhằn...
Loan rít hơi vô lồng phổi, đưa tay lên ngực mình, và chụm vô đầu vú. Mẹ nàng tuy từ chối, nhưng vẫn để ông ấy kéo áo bà xuống, để cho ông ấy chồm qua, đặt cặp môi lên đầu nhũ. Bà lăn tròn cặp mắt với cảm giác chảy rần trong cơ thể. Dù lý trí bà phản bác nhưng thân thể bà vẫn còn là một thân thể đòi hỏi... Rồi một lúc bà ngừng bàn tay, trong khi ông đặt tay lên ngực bà, nắn bóp. Lần đầu tiên, từ nảy tới giờ, nàng mới nghe mẹ nàng bậc ra tiếng rên khoái cảm. Nàng cũng nghe tiếng ba rựt rựt trong cổ họng. Chân ông ấy co giựt từng đợt nhỏ...
Loan trố mắt ra nhìn cho rõ, trước mặt nàng, một giòng đặt sệt phọt ra từ đầu dương vật... “Phệt!” Nhanh như tít tắt. Nó quệt một bệt lên cổ tay mẹ nàng. Mẹ “hứ” lên một tiếng tỏ phản ứng. Tay bà vẫn không ngừng hoạt động. Nhưng có phần nhẹ nhàng hơn...
Loan cũng nấc lên. Một cái gì đó như ngọn núi lửa phún ra từ trong người nàng. Nàng muốn bậc lên tiếng rên, nhưng chỉ đành cắn môi lại. Rồi cơn sướng dịu dần, dịu dần đến khi chấm dứt. Thả lỏng hai bàn tay, nàng phát giác ra mình đã bóp quá chặt, nên thấy hơi ê ẩm. Chợt quay sang, nàng nghe ba nàng nói gì đó mà mẹ nàng không trả lời. Bà chỉ vụt nhanh một cái vô phòng tắm, còn ba nàng ngả người ra sau thở hổn hển...
Loan có chút tò mò khi nhìn thấy cảnh hớ hênh của ba mình. Một cảm giác tội tội cho ông khi nghĩ tới sự từ chối giao hợp của mẹ. Chắc ba nàng cần sự ôm ấp nhiều hơn là thủ dâm đơn thuần, nhưng thôi... nàng mặc kệ...
Chỉ khi nàng định quay về phòng thì cánh cửa trước mở ra, và cậu Đức đi cùng với anh nàng thình lình xuất hiện. Nàng giựt bắn mình quay lại. Bốn mắt nhìn chăm chăm vô người nàng. Kẻ sợ sệt, kẻ như bị hớp hồn trước cảnh tượng nửa như lõa thể của đứa cháu, kẻ ngơ ngác khi thấy em mình một tay cầm quần đứng lớ ngớ trước phòng của ba nó. Rõ ràng, chẳng phải điều bình thường. Đức nuốt vội nước miếng, mắt lướt một lượt khắp thân thể của đứa cháu gái. Dù cho cố tình ngăn sự háo hức, Đức chỉ vọt miệng nói được: “Cháu... chư... c. c...”
Loan vừa hoàn hồn chỉ kịp phóng nhanh vô phòng mình. Chuyện mà nàng sợ nhất đã xảy ra – Nàng bị người khác bắt gặp trần truồng và tệ hơn là đang làm một điều vô đạo đức, khác hẳn với tính thùy mị thường ngày.
Cửa đóng sầm lại, Loan đứng tựa lưng vô mà trong đầu bấn loạn...
“Trời ơi, mắc cỡ ơi là mắc cỡ. Chắc mình độn thổ quá. Làm sao đây, làm sao đây. Họ chắc cho mình là con dâm dục thôi! Chắc chắn là như vậy. Thôi chết rồi.....” Loan dậm nhẹ hai chân tức tửi, “Phải chi nàng trở về phòng sớm hơn 10 giây thì đỡ biết mấy... Ngu quá, ngu quá!...” Nàng lao mình nằm sấp lên giường, ôm mặt thút thít. Thẹn muộn độn thổ cho rồi.
Vậy là suốt ngày hôm đó, nàng nhất nhật không chịu ra khỏi phòng, mặc cho bữa cơm chiều đã dọn lên. Nàng nghĩ không còn mặt mũi nào gặp lại mặt cậu và anh nàng. Ba mẹ nàng kêu réo, nàng nó no rồi...
* * * * *
Sáng hôm sau...
- “Em ơi... anh để đồ ăn sáng ở đây, một lát em dẹp nghe!” - Ông Khiêm nói rồi đứng dậy.
Bà Quỳnh từ phòng khách bước lên, cũng vừa lúc Loan bước ra từ phòng ngủ ra, mặt còn chưa tỉnh táo, nhưng bụng đã đói cồn cào.
- “Hôm nay có ra tắm nắng nửa thôi?” - Ông hỏi.
- “Thôi, hôm nay ở nhà nghỉ” - Bà đáp rồi ngồi phịt xuống ghế có vẻ mệt mỏi.
Loan ngừng lại ở giữa phòng, nhìn ba mẹ nàng một lúc. Mẹ nàng coi bộ không khỏe lắm. Ba nàng cũng có vẻ lười biếng sau buổi ăn sáng nhét đầy. Cậu Đức và anh nàng không có ở đó, Loan thấy nhẹ đi, vì nhớ tới cảnh nàng bị bắt gặp, nàng không biết làm sao để đối mặt.
- “Thức rồi à, công chúa!” - Ba nàng chọc, cười hề hà với đứa con gái và vuốt lấy đầu nàng - “Con chậm hơn anh con hai tiếng rồi. Từ sáng nó đã ra bơi”.
Loan ngáp một cái thật dài và cười xòa lấy lệ, nhún vai tỏ ý “sao cũng được”.
- “Hay là anh dẫn nó ra ngoài đi” - Mẹ nàng đề nghị với ba nàng.
- “Được” - Ông đáp.
- “Đi đâu hả?” - Loan hỏi.
- “Vậy nè... hai mẹ con tới đây nghe nói....” - Ông kéo ghế lại, tiếp - “Lần này mình tới đây ngoài lý do nghỉ mát, ba còn phải làm một chuyện cho công ty. Nếu như con muốn, hai cha con mình đi đây một ngày” - Khiêm nói.
- “Đi đâu, sao anh không nói em trước chuyện đó vậy?” - Quỳnh hỏi.
- “Anh cũng không tính trước, định nhờ thằng bạn làm dùm, nhưng bây giờ sẵn dịp thì đi luôn. Chỉ cách đây không xa thôi”.
- “Thôi... nếu xa quá, con không đi” - Loan đáp.
- “Vậy... thôi anh đi đi, tôi ở lại với tụi nó” - Quỳnh trả lời, khoanh tay nhìn chồng.
- “Con thật không đi?” - Ông hỏi - “Ở đó có lượm ốc, bãi biển cát trắng mịn như đường”.
- “Thiệt!” - Loan tròn xoe cặp mắt - “Vậy thì đi!”
Loan chợt nghĩ, hay ít ra mình đi cũng tránh mặt cậu Đức và thằng anh được một ngày.
- “Nhớ ăn cái... trước hả đi” - Bà Quỳnh nhắc.
- “Con ăn sau cũng được” - Loan đáp, quay mặt về phía ba mình - “Con mặc vậy được không?”
Ông nhìn, nhíu mày, nói :
- “Hôm qua tới giờ con chưa ăn. Ăn rồi mới cho đi!”
Rồi ông cười hề hà.
Hai cha con ăn xong, Loan từ giã bà Quỳnh từ tốn bước ra ngoài. Mẹ nàng ngó theo cho đến khi xe họ khuất xa, rồi quay về với đống chén còn chưa rửa. Đi một đoạn trên xe, Khiêm nghĩ sao bèn quay qua bắt chuyện với Loan :
- “Con, ba thật không hiểu... chuyện này”.
- “Chuyện gì” - Loan quay lại nheo mắt nhìn ba nó như nó vẫn còn là một đứa bé bỏng trong mắt ông.
Ông do dự rồi nói luôn :
- “Có phải còn chuyện gì đó mà mẹ con còn giấu ba?... Chuyện gì làm bả tức giận mà con như không hề hấn gì?...”
Loan nhìn lơ qua cửa sổ, liếm môi. Con nắng bắt đầu gắt gao chiếu xuống mắt nàng. Nàng phải mất ít phút mới hiểu ba nàng muốn nói điều gì. Ra là ông vẫn còn lo lắng chuyện mẹ nàng không còn được “như xưa” nữa. Lúc đầu nàng không định trả lời câu hỏi đó, nhưng điều gì đó vẫn cứ ray rứt trong lòng nàng chưa thoát ra được. Cuối cùng, nàng chỉ thốt ra :
- “Thằng đó... làm... dữ lắm! Mẹ... mẹ... cũng... con không biết nữa!”
- “Sao con không biết. Con có mặt ở đó mà!” - Ông thúc dục...
Loan im lặng hơn hai phút, mặc cho ba năn nỉ nàng nói... Trong đầu nàng, cái cảnh hôm đó lại hiện ra... thật rỏ... sau khi biết thằng đó đã đâm cái khúc gân của nó vào trong người... mẹ chống cự dữ dội... Hai chân mẹ chòi đạp tức tung... nhưng không làm gì được vì háng của nó đã dính sát vào háng mẹ... Thằng đó vẫn đè cứng hai tay mẹ trên đều, mông nó nắc vào háng mẹ, thật mạnh... thật mạnh... cuối cùng... mẹ chỉ trân người lên, rên rỉ, chịu đựng... Rồi như không còn chịu được lâu hơn khi thấy khuôn mặt ba nàng thểu não. Nàng nói luôn...
- “Mẹ... có phần... tham gia!”
Thình lình bầu trời như sụp đổ. Hai chữ “có phần” làm cho ông Khiêm không thể nào ngờ được, “Tại sao? Tại sao, vợ ông lại có phần tham gia?” Ông ú ớ...
- “Con nói sao... nói... nói lại...”
- “Con nói, mẹ cũng có vẻ... có vẻ như không phải đang bị người ta... hiếp. Mẹ như đang... đang... cái kiểu... vợ chồng... hơn”.
Loan bấm môi lại như sợ điều gì sẽ xảy ra khi nàng quyết định nói hết.
- “Con muốn nói...”
- “Cái kiểu giống như... mẹ đang... với ba”.
Ông Khiêm không nói thêm lời nào, chỉ thấy mặt ông đăm lại... Loan cũng thấy hơi sợ, hơi tiếc vì lỡ nói ra sự thật. Nàng bỗng thấy lo lắng cho mối quan hệ của ba mẹ nàng sau này. Vậy họ suốt buổi sáng đó, không một lời nào thốt ra từ miệng ba nàng. Nàng thấy ông thật buồn bả và luôn căng thẳng nên cũng không dám quấy rầy.
* * * * *
Sau khi ba nàng làm xong công việc ở hảng, thay vì đưa Loan ra bãi lượm ốc như đã hứa, ông lại dẫn nàng ra bãi biển gần đó, cho tiện đường hơn. Loan biết ba mình buồn nên cũng không dám vòi vĩnh như mọi khi, chỉ đành kiếm chỗ nằm ngả lưng, dưới bóng mát của cây dù có rất nhiều ở đó. Gió buổi trưa thật mát mẻ, tiếng sóng rì rào dễ đưa bất kỳ ai đó vô cơn ngủ say... Loan đang lim dim thì chợt nghe tiếng nói :
- “Ông cần gì không?” - Một cô gái trạc tuổi vừa hơn 20, trẻ, xinh, tóc ngắn, da dẻ rám nắng, dáng thể thao.
- “Cho một ly Long Island Ice Tea” - Quay sang Loan ông hỏi - “Con uống gì?”
- “Magarita... slushy!”
- “Tôi pha loại không rượu cho em. Dưới 21 tuổi là illegal đó nhen” - Rồi cô nói tiếp - “Nhìn hai cha con, chắc là đi nghỉ mát ở đây cũng mấy ngày?” - Cô tiếp viên dò chuyện.
- “Đúng, tôi đi với vợ và hai con, vừa nghỉ mát, vừa công viêc”.
Cô gái cười duyên nhìn Khiêm nheo mắt. Loan không hiểu cái nhìn của cô cho lắm. Nhưng nhờ vậy nàng mới thấy cô có cặp mắt thật đẹp.
- “Em tên Carmen, có gì cứ việc kêu em” - Cô nói.
- “Tôi tên Khiêm. Cám ơn. Cô cũng dễ mến quá! Người Việt cũng ở đây nhiều hả” - Khiêm nói.
Cô gái cười thích thú khi nghe khen, trả lời :
- “Người Việt nhiều... nhiều lắm. Đủ nghề hết anh ơi...”
Nói rồi, cô gái quay lưng bỏ đi... mông nàng thật to, thật tròn, căn lên dưới lớp vải...
Khiêm nhìn theo, dán chặt cặp mắt lên mông cô gái Mễ. Ít khi thấy ông nhìn gái lom lom như vậy. Có lẽ do mấy tuần nay thiếu thốn, cộng thêm chuyện vừa rồi Loan kể lại, làm ông thấy tưng tức vợ làm sao, một ý nghĩ muốn buông mình ra khỏi cái vỏ người đàn ông đạo đức chợt thoáng qua đầu ông...
Điều này không qua được mắt Loan. Nàng biết ba mình đang nghĩ gì khi cặp mắt ông vẫn còn liếc theo bóng cô gái. Bỗng nhiên Loan muốn nhắm mắt lại, liên tưởng tới cái cảnh ba nàng cùng cô gái đó lăn lộn trên cát biển, trần truồng, dưới con nắng chói chang. Ý nghĩ đó sẽ làm nàng thấy nhẹ nhàng hơn vì sự bênh vực cho ba. Và cảnh tượng đó cứ tiếp diễn trong trí nàng cho tới khi nghĩ tới ba nàng sẽ xuất tinh đầy ắp trên mặt, trên bụng, trên đùi cô gái đó.
Đang lim dim, Loan chợt nghe tiếng bước chân của cô gái nọ. Trên tay cô với hai ly nước. Loan ngồi dậy, đón lấy. Nàng ngốp một ngụm, rồi hai ngụm mà cô gái nọ vẫn còn chưa bỏ đi. Nàng biết chắc điều gì đó đang xảy ra giữa ba nàng và cô ta. Một ý nghĩ gì đó mà nàng muốn giúp cho ba nàng, hay là thử tạo cơ hội cho ba nàng được thỏa mãn với cô ta. Điều này nghĩ ra cũng bậy với mẹ nàng lắm, nhưng nàng nghĩ ba nàng đáng tội nghiệp, cũng đáng thương. Ông thật không có lỗi trong hoàn cảnh này.
- “Ba, con ra ngoài bơi một lát...” - Loan chợt bắn tiếng cắt ngang lời nói của cô gái - “Con định đi kiếm ốc... chắc cũng phải một tiếng mới trở lại”
Nàng nói và nhấn mạnh hai chữ “một tiếng” như nhắc nhở cho ba nàng biết rằng ông có bao nhiêu thời gian để thực hiện.
Thời gian bây nhiêu là quá dư cho một người đàn ông đang thèm muốn để thỏa mãn trọn vẹn, nhưng điều khó khăn, là làm sao để kéo cô gái lên giường vào khoảng giữa trưa như vậy. Ông biết, ban đêm những cô tiếp viên sau giờ làm việc cũng có “đi khách” nhưng bây giờ là giữa ban ngày. Ông biết đứa con gái ông, dù không nói, nhưng cũng thầm “mưu đồ” đó cho ông. Vậy chỉ còn một cách để đạt được. Ông nghĩ tới tiền! Đồng tiền là sức mạnh. Ông biết, nếu như ông dúi vô tay cô gái một số tiền vừa ý thì cô gái sẽ lập tức báo với sếp hôm nay cô bị bịnh rồi tha hồ cô đi cả ngày với ông.
Nhưng thực chất, Khiêm chỉ cần một tiếng để giải quyết cho xong, rồi trở về với bà vợ trước khi trời chiều. Và ông không khó khăn gì đạt được thủ tục “đầu tiên”, tiền đâu. Cô gái Mễ đồng ý đi với ông tới một khách sạn ở cạnh đó với một cái giá khá cao...
* * * * *
Sau khi hai người bỏ đi được 10 phút, Loan quay lại vì thật ra ở đó chẳng có ốc nào cho nàng lượm. Nàng lại trở về chỗ ngồi, nhưng chỉ một lúc sau nàng lại nghĩ tới ba nàng và cô gái. Sự tò mò thúc dục nàng đứng dậy và tiến về phía khách sạn. Khách sạn không lớn nên không bao lâu nàng tìm ra tiếng xầm xì vẳng từ trong một phòng. Nàng biết đó là tiếng ba nàng vì bao lâu nay nàng vẫn thường nghe tiếng thì thào đó từ bên vách phòng nàng. Loan bắt đầu hồi hộp khi nàng tiến gần tới sát cửa... Bên trong, tiếng lạo xạo, kọt kẹt. Tiếng rên nho nhỏ của cô gái Mễ tóc nâu. Loan đứng đó chừng một phút, sợ có người tới lui nên nàng đi vòng qua bên cửa sổ. Ở đó, nàng có thể lén nhìn vô trong...
Bên trong hơi tối, nhưng Loan có thể nhìn thấy ba mình đang quay lưng về phía nàng, thùm thụp trên bụng cô gái Mễ. Chân cô gái to kềnh vắt lên vai ông. Mồ hôi ông nhễ nhại do cái nắng ở bên ngoài và do sự hì hục. Một người đàn ông Việt dường như thật nhỏ nhắn trước thân hình cô gái Mễ nảy nở... Miệng Loan há hốc trước cảnh tượng ba mình và một người phụ nữ khác, vừa hồi hộp vừa kích thích. Tình dục thật ngộ. Nàng tự hỏi, tại sao đàn ông có thể tùy hứng với bất kỳ người đàn bà nào khác dễ dàng như vậy. Lòng kích thích lại xóa vội ý tưởng, Loan phát hiện mình đã đưa tay xuống vùng kín mình, ở đó, nước nhờn đã rỉ rả chảy ra...
Nàng đứng đó thêm không bao lâu để chứng kiến cảnh ba nàng rùng mình ôm chặt cô gái nảy liên tục, trong tư thế chân cô gái dang ra hết cỡ... Hình như chỉ có ba là đang lên cao điểm vì cô gái mễ vẫn nằm tỉnh bơ nhìn ba cười cười khuyến khích... Loan thấy tội nghiệp cho ba... Phải chi gặp người nhỏ nhắn như mẹ... như nàng thì chắc ba sẽ... sướng hơn... Nếu là nàng trong đó, nàng sẽ rên rỉ như mẹ... nàng sẽ đu cứng lấy ba... sẽ không cho ba rời khỏi người nàng...
Rồi thì ba nàng cũng chấm dứt, nhanh chóng, hụt hẫng. Vậy là một số tiền bay đi một cái vèo vô tay cô gái. Xong, người đàn ông chỉ một thoáng là hết. Ông lăn qua một bên thở dốc. Dương vật vẫn còn ngỗng cao nên Loan thấy hết. Nàng nhận biết ba nàng mang condom vì vậy lúc ông nằm ngửa tinh dịch chảy ngược xuống bìu dái. Cảnh tượng đó làm nàng phát gớm, nhưng cũng rạo rực kỳ lạ. Ngộ ghê!
Sau khi xong cuộc, Khiêm móc tiền ra “boa” thêm cho cô gái, trong lúc cô đang mặc lại áo quần. Rõ ràng là cô gái Mễ là “chuyên nghiệp” kiêm nghề tiếp viên quán nước. Trên mình cô xâm tùm lum hình thù kỳ quặc. Loan thấy họ trò truyện thêm dăm ba câu gì đó thì cũng tò mò muốn nghe, nhưng lúc nàng kê đầu vô cửa sổ, nàng bắt gặp ánh mắt của ba. Loan hoảng hồn vì biết mình bị lộ, vội tốc chạy...
Đến khi ba nàng từ trong khách sạn trở ra, Loan nằm vờ trên ghế như không biết gì hết. Ông Khiêm lững thững, xộc xệ áo quần lộ vẻ lo lắng. Ông không biết phải giải thích chuyện vừa rồi cho con gái làm sao, sợ nó về nhà méc vợ ông. Và lúc gặp nàng, ông thấy nàng lơ lơ không nói năn. Ông càng lo. Nhưng trên đường lái xe về, Loan vọt miệng :
- “Ba đừng lo. Chuyện ba làm con thông cảm. Mẹ sẽ không bao giờ biết”.
Nghe con gái nói vậy, Khiêm thấy nhẹ nhõm trong lòng, lái một mạch về tới nhà.
Ngày hôm sau, cả gia đình Loan có dịp mướn tàu ra biển. Lần này, Loan không còn cách nào để tránh mặt cậu Đức và anh của nàng. Nhớ tới cảnh nàng bị hai người họ bắt gặp hai ngày trước, nàng thật không biết phải đối diện với ra sao. Lâu lâu, nàng chỉ lén nhìn họ, nhưng đôi lần nàng bắt gặp cậu Đức nhìn nàng lom lom trong bộ áo tắm bó sát người. Loan vội quay đi nơi khác, mặt đỏ thẹn.
Có đôi lúc nàng nghĩ, cậu Đức cũng khá đẹp trai, nét giống hệt mẹ nàng. Cậu có số đào hoa, nhưng cũng chẳng có duyên được với ai. Nghĩ tới cái cảnh bao cô gái đều nằm trong vòng tay của cậu Đức, Loan chợt mỉm cười. Ba nàng, anh nàng, rồi cậu Đức, lòng vòng ba người đàn ông sao mà nàng thấy họ không còn được trọng vọng trong lòng nàng kể từ ngày ba nàng và cô gái Mễ đó... Đàn ông nào thì cũng cần... cái đó thôi.
Chiều đó, gia đình Loan lại tụ tập quanh đống lửa chuẩn bị một màn BBQ thịt nướng, nhưng ba mẹ nàng lại gây gỗ. Chỉ vì một chuyện nhỏ thôi. Họ cố tình ăn thua đủ với nhau, có lẽ nó bắt nguồn từ chuyện ăn nằm không thỏa mãn. Cái lý do đó Loan đây rõ nhất.
Cậu Đức phải một mực can ngăn mới giản hòa được cho hai bên. Lúc sau, khi ba mẹ nàng trở về phòng, cậu Đức mới kéo Loan ra hỏi nguyên nhân vì sao họ lại hằn hộc. Loan thấy cậu thật tình nên đem đầu đuôi câu chuyện, từ lúc cái đêm kinh hoàng đó xảy ra, trước khi Đức xông vô đập hai tên hãm hiếp... kể cho Đức nghe với đầu đủ chi tiết...
- “Có thật mẹ con... hưởng ứng với tên hiếp dâm?” - Đức hỏi, trong lòng thấy rạo rực...
- “Con dám chắc như vậy?” - Loan đáp - “Rồi ba giận... vậy đó”.
Đức gật gù ra vẻ hiểu chuyện, thầm trách chị mình không đúng. Nhưng ngộ thay, y lại nuốt nước miếng, nghĩ tới cảnh tượng chị mình bị hiếp đêm hôm đó cũng là lạ... Còn cái cảnh con cháu mình đang quì, cầm cái “của quí” ngậm trong miệng... Đức rùn mình...
Thật ra, mấy hôm rồi, Đức cứ mơ nghĩ tới con cháu mình, nghĩ miết đi... Đức đã từng chơi gái nhiều, nhiều đến rất dễ nhàm chán trong chuyện tình dục, nhưng với đứa cháu ruột, Đức thấy cái gì đó loạn luân mà kích thích kinh hồn. Nhất là từ hôm xông vào giải cứu cho con Loan... Nhìn nó trần truồng run rẩy, bối rối... hai tay cố che cái ngực đang nhú ra... hai đùi khép khép lại cố che cái chỗ kín đáo của đứa con gái mới lớn... Đức thấy kích thích nhiều hơn là tội nghiệp... Giờ đây nói chuyện với Loan, mà dương vật Đức cứ căng cứng một cách không thể kềm chế...
Sau một lúc truyện trò khá lâu, trời đã khuya, thấy Loan có vẻ muốn về phòng, Đức cố dò chuyện để giữ Loan ở lại. Đức kể chuyện từ cô bạn gái này tới cô gái nọ, làm Loan thích thú lắng nghe. Nhưng rồi suốt đêm hôm đó, Đức cố gắng cho mấy cũng không dụ được Loan làm cái điều mình muốn. Đức đành đưa đứa cháu mình về phòng mà lòng tiếc hùi hụi...
 * * * * *
Trở về California... Đức nghĩ hoài cũng không ra được cách để dụ Loan lên giường, dù là y đoán Loan cũng có cảm tình với mình lắm. Từ đó, Đức cứ bám lấy đứa cháu mình. Hễ cuối tuần là Đức dẫn Loan đi bar, đi club. Lần nào về, Loan cũng ngà ngà say...
Thoạt đó, tình cảm ba mẹ Loan càng ngày càng xuống dốc. Hai người càng lúc càng lạnh lùng xa cách nhau hơn... Ba nàng nhậu nhẹt hầu như hàng ngày... Còn mẹ thì ở miết trong phòng... vài bữa lại tới nhà bạn chơi qua đêm... Một hôm... Loan về tới nhà sau khi đã uống một mớ rượu... Người nàng nóng phừng phừng... trong nhà đèn đuốc tối ôm... Loan cũng không màng bật sáng... Nàng đi về phòng... cởi bung hàng nút áo... Cái phẹt mơ tuya bên hông cái jíp cũng được kéo xuống keo một phần hông của nàng chỉ che đậy bằng cái quần xì líp nho xíu... Nàng cảm thấy dễ chịu chút...
Chợt Loan khựng lại... luồn gió nhẹ thoảng vào phần da thịt trống trải của nàng...
- “Cửa nào mở đây?...”
Nàng bước về nhà bếp... Loan chợt nhận ra cánh cửa kéo ngang chỉ đóng nửa chừng... Có bóng người ngồi gục đầu vào cái bàn sau hiên nhà... Loan bước tới gần hơn... nàng nhận ra là ông Khiêm... im lìm nằm đó... Loan gọi nhỏ...
- “Ba... Ba à...”
- “...”
Yên lặng...
- “Ba...” Loan gọi nữa, nàng nhẹ nhàng bước ra ngoài...
Ông Khiêm nằm gục trên bàn... tay ông vẫn còn nắm lấy ly rượu đã nghiên tràn... cái chai ngã ngang trên bàn và một cái chai nữa đã gần cạn chứng tỏ ông đã uống rất nhiều... Loan lắc vai ông nhưng ông vẫn không động đậy... Loan kéo vai ông ngửa người ra ghế... Cà vạt lõng thõng trên cổ... ngực áo phanh rộng... Loan nhìn ngay ra bàn tay kia của ba đang thọc trong quần... “Ôi! chắc là ba... vã quá...” Loan chặc lưỡi... nàng thấy tội nghiệp cho ba... Không muốn để ba nằm ngoài hiên... Loan kéo tay ông Khiên choàng qua vai, rồi ráng dìu ông đứng dậy đi về phòng... Ông Khiêm lè nhè...
- “Quỳnh ơi!... Tại sao... Tại sao... sao lại... hưởng ứng...”
- “Ba, đi vào trong ngủ... Ngoài nà̀y có sương...”
- “Anh muốn... Quỳnh ơi!... Cho anh...”
Ông Khiên thò tay còn lại quơ quào trước ngực Loan...
- “Ba...”
Loan bậm môi... nàng đang ráng sức lê thân hình của ông Khiêm nhưng bà tay ông Khiêm mầy mò trước vú làm nàng nhột nhạt...
Trong cơn say... ông Khiêm vẫn còn đủ khéo léo để đẩy cái áo xú chiêng của Loan trồi lên rồi mân mê cái núm của nàng... Cái cảm giác bàn tay của người đàn chà sát vào bầu vú làm Loan run rẩy... mất sức... Kịp khi đi ngang qua ghế sa lông, Loan thả ông Khiêm xuống để lấy sức...
- “Quỳnh ơi... Đừng bỏ anh mà...”
Ông Khiêm mơ màng lôi Loan đổ ặp lên người của ông...
- “Đừng đi... cho anh...”
Ông vùi mặt vào giữa ngực của Loan...
- “Ba... Đừng...”
Loan cố thoát người ra khỏi ông Khiêm...
- “Ba... Ư...”
Loan nấc lên vì trong tích tắc, ông Khiêm đã cởi bung cái móc áo và môi ông đang ngậm trên cái núm vú đang nhú cương lên của nàng...
- “Ba... Ah...”
Làm sao Loan chịu nổi cái cảm giác đó cộng thêm với bàn tay rắn chắc đang xoa bóp cặp mông của nàng... Những ham muốn, thầm kín, chồng chất của nàng đang cuồn cuộn dâng lên trong người... “Ah... Ag...” Loan chỉ còn biết rên rỉ khi bàn tay ông Khiêm vạch đáy quần xìlíp qua một bên, đầu ngón tay thọt vào cái chỗ kín của nàng đang rỉ rả...
- “Ôi!... sướng...”
Cái ngón tay đàn ông nó mạnh mẽ, nó kích thích hơn mấy ngón tay của nàng... Loan ôm ghịt lấy đầu ông Khiêm vào ngực mình, hai đầu gối kẹp chặt lấy hông ông Khiêm... đầu gục xuống ghế, cả thân người rút lại...
- “Ưhm... Quỳnh ơi!... em... ưhm... thơm quá... sướng quá!... ưhm...”
Ông Khiêm tận tình hưởng thụ cặp vú thơm tho và cặp mông đầy sức sống...
Đang miên man trong hoan loạn chợt... Loan cảm thấy ngón tay của ba trong người nàng nở lớn nơi cửa mình... “Oh! Không! Không phải!...” Loan ngẩn đầu trợn mắt... nàng hiểu ra không phải là ngón tay ba mà là cái... đó của ba... Ông Khiêm đã đút cái... đó của ông vào cái... ấy của nàng...
- “Ba! Áh...”
Loan bậm môi... Cả nguyên khúc gân cứng ngắc của ông Khiêm đã đâm sâu vào trong người của nàng... Loan chống tay, ưỡn cong lưng, trân mình chịu đựng cái đau đầu đời... khi, lần đầu tiên, cái con gái của nàng bị nông rộng... chà... xát... Hai tay nàng bấu chặt bờ vai ông Khiêm...
- “Em ơi!... Sướng quá...” - Ông Khiêm vẫn lảm nhảm... - “Lâu quá rồi!... em ơi... anh... thèm quá!...”
Tay ông quàng sau eo Loan ghịt háng nàng sát vào người, hạ bộ ông nẩy mạnh từng cái... Tay kia quấn lấy lưng nàng khéo xuống... môi lưỡi ông lại quấn lấy đầu núm vú nhỏ bé nhưng đã cương cứng lên như hột đậu...
Loan muốn gỡ người thoát đi nhưng không được... nhìn xuống khuôn mặt ông Khiêm Loan thấy tội nghiệp cho ba... mẹ lơ là bỏ bê ông... chẳng phải là nàng trách mẹ hay sao?... chẳng phải nàng cũng từng nghĩ rằng nàng muốn thế mẹ hay sao?... Chẳng phải nàng tội nghiệp ba khi hì hục trên mình cô gái Mễ hay sao?...
“Uh...” Ý nghĩ của Loan bị gián đoạn... “Uh... Uh...” cái đó của ba đang thúc vào chỗ tận cùng của nàng... nó thốn... nó tê... nó sướng...
Ông Khiêm càng nắc, Loan càng tê tái cả người... hơi thở dồn dập... nàng như bò trên người ông Khiêm... ráng nhỗng mông cao hơn cho cái đó của ông Khiêm đâm những cú dài hơn... cho nàng sướng hơn... Để rồi... hai tay ông Khiêm quấn chắc lấy eo Loan, mu ưỡn cao, đâm cái khúc gân phình to, căng cứng như sắp nổ tung, vào sâu trong người nàng... rồi nẩy, nẩy, nẩy...
Thật rõ ràng... Loan cảm nhận tinh trùng ấm áp của ông Khiêm phóng vào trong người... Loan kích thíc lạ thường... cảm giác đầu đời sướng lạ lùng... Loan trân người, vận động bắp thịt bóp xiết lấy cái đàn ông của ông Khiêm từng chập... cho đến khi ông Khiêm thả lõng người trên ghế, lảm nhảm...
- “Đã quá... em ơi! Sướng lắm... em ơi!...”
Rồi chìm lại vào cơn say...
Loan nhổm người bò dậy... cái khúc gân đã mềm của ông Khiêm tuột ra khỏi người nàng kêu cái cái “boóc” làm Loan thót ruột... Nàng muốn nhét nó lại vào người một lần nữa nhưng nó đã mềm rồi... Ông Khiêm thì bắt đầu ngáy khò khò, nét mặt tươi lên vì thỏa mãn... Thấy vậy Loan đành phải về phòng rửa ráy vì khí của ông Khiêm và nàng bắt đầu nhiễu dài xuống háng làm nàng khó chịu...
* * * * *
Nửa đêm ông Khiêm giật mình tỉnh dậy... ông nhớ chuyện đã xảy ra, nghĩ là Quỳnh đã về... ông về phòng tìm vợ nhưng... phòng vắng ngắt, chăn nệm vẫn ngay ngắn nằm yên... ông thắc mắc... đi sang phòng của Loan... nhẹ nhàng mở cửa... ông Khiêm khựng người... trong ánh sáng nhạt nhào của ngọn đèn đường chiếu qua cửa sổ... Loan nằm ngủ yên lành nhưng thân thể lõa lồ... một tay nàng còn đang bụm vào háng cho ông thấy nàng chìm vào giấc ngủ trong lúc đang tự tìm khoái lạc...
- “Mình đã... với con Loan?... Không! không thể nào...” - Ông Khiêm ôm đầu... - “Nhưng rõ ràng... khí khô còn dính trên người... nhà chỉ có mình với nó...”
Ông Khiêm lảo đảo dựa vào cửa...
- “Mà... nó đâu còn nhỏ nhắn gì nữa...”
Ông đưa mắt nhìn Loan...
Loan nằm chân co chân duỗi... cặp vú con gái săn chắc, không chảy sang hai bên như của đàn bà, chĩa núm lên như thách thức... cái bụng thon thả phẳng lỳ như mời mọc... Ông Khiêm tiến tới gần giường ngủ của Loan... ông thò tay bóp háng mình cố đè cái ham muốn đang bành trướng... Loan trở mình... hơi thở ông Khiêm như ngừng lại... Cái vật mà ông thèm khát bữa giờ phơi bày trước mắt... Không phải của Quỳnh... mà đẹp hơn, hấp dẫn hơn... bãi lông thưa thớt nhưng có vẽ mịn màng hơn... Ông cúi xuống nhìn cho rõ... Cái mùi khí nồng nồng thoáng lên mũi như kéo đầu ông lại gần hơn cái vật con gái của Loan...
- “Không!” - Ông Khiêm hít một hơi dài...
- “Mình đã làm gì... với nó? Mình sắp làm gì nữa đây?!... Ôi!...”
Gom hết lý trí, ông Khiêm lê mình ra khỏi phòng... không dám làm Loan thức giấc vì ông không biết phải nói gì với Loan... Ông tránh mặt Loan từ hôm đó... Ông vắng nhà luôn và cuối cùng... Mẹ Loan đâm đơn ly dị ba nàng. Ông chấp nhận và dọn ra ngoài sống một mình... Vậy là nàng bớt đi một người cha luôn coi sóc, hay nói đúng hơn là hai người vì mẹ nàng lại hay vắng nhà thường hơn...
* * * * *
Đức coi như đây là một cơ hội để gần gũi đứa cháu mình hơn... Y bắt đầu bằng những lời bóng gió, khen Loan đẹp, rồi những cái ôm chào đón, hay từ giã, lúc đầu chỉ vịn hờ vào vai rồi tiến xa hơn bằng những cái xoa lưng và bàn tay như vô tình với xuống tới cái mông căn tròn của nàng... rồi những cái hôn phớt trên má cũng lệch lạc thành phớt bờ môi...
Loan dần dần không còn đề phòng tới chủ tâm gần gũi của cậu mình nữa. Thậm chí, nàng bắt đầu có chút cảm tình với y. Có phải điều đó do sự đổ vỡ của gia đình làm cho Loan tìm đến cậu Đức như một niềm an ủi? một tình cảm gia đình đang thiếu xót?... Hay Loan cũng muốn tìm cảm giác đụng chạm cơ thể của người khác phái mà nàng khao khát từng đêm? Cái cảm giác kích ngất trong đêm mà ba nàng và nàng... ấy nhau?... Cái cảm giác làm cho nàng dằn vặt từng đêm vì nàng thèm, nàng muốn... nhưng lại không dám...
Trong khi đó, Đức càng lúc càng có dã tâm. Sau hai tháng kể từ lúc trở về từ ngày nghỉ mát đó, Đức thật sự có quyết tâm chiếm đoạt Loan, ít ra là một lần. Y thật sự không còn chờ được lâu hơn nữa, khi đêm nào y cũng nghĩ tới cảnh Loan đứng truồng trước mắt. Những cuốn phim con heo đặc biệt là loại loạn luân incest được Đức order hàng đống về, nhưng tất cả... tất cả... vẫn không sao thỏa mãn trọn vẹn được cho y.
Vậy là một âm mưu được vạch ra trong đầu y. Mà cách dễ thực hiện nhất là đưa Loan đi quán bar, chuốt cho nàng uống thật say. Và đêm nay, y đã làm được bước đầu tiên đó. Đức đưa Loan về nhà riêng, thay vì nhà của Loan. Bây giờ, y cũng không còn phải lo chuyện đó nữa vì mẹ Loan cũng đã không để ý tới nàng mấy tuần qua. Y bồng Loan vô phòng, đặt nàng lên giường. Loan phải ói đến mấy lượt đến khan cả cổ, nàng mới thiếp đi được...
Đức đợi một lúc lâu, khi biết chắc là Loan ngủ say, y mới tới gần, ngồi xuống và sờ vô người nàng. Thật ra y sợ lắm vì đây là một hình thức hiếp dâm và còn nặng hơn vì nó có cả cái loạn luân với đứa cháu vị thành niên. Đức run rẩy nhìn thấy đứa cháu mình quá đẹp. Khó mà từ chối được trong tình huống “trai đơn gái chiếc” mà “mâm cỗ” đã dọn sẵn. Mái tóc lơ phơ của Loan phết qua khuôn mặt đỏ hồng vì rượu. Bộ ngực nàng nảy nở nhịp nhàng theo hơi thở như cứ mời mọc Đức. Nàng đẹp quá...
Đức đi tới đi lui trong phòng, hết trặc lưỡi, bóp tay, gãy đầu cũng chưa biết có nên thực hiện hay không. Nhưng trong thâm tâm y biết được, nếu y còn đứng đây thì sớm muộn thôi. Vì không thể kềm chế được cơn dục vọng đang đè nén trong lòng. Nhưng rồi, lý trí ngăn cản được y. Đức quyết định chỉ cởi hết áo quần Loan ra ngắm cho thỏa mãn và chỉ định đứng gần nàng thủ dâm là đủ. Và y đã làm được điều trước tiên một cách mạnh dạn. Nhanh chóng...
Loan nằm thư thã, trần truồng trên giường hết sức là gợi tình. Nàng đã quá say, dù là Đức có cởi hết quần áo nàng và mặc đi mặt lại hai lượt nàng sẽ vẫn không hay biết. Bây giờ đến lượt Đức thoát y. Hắn đến gần nàng đặt một tay lên ngực nàng, ve vuốt. Tay kia, y làm cái chuyện mà hầu như người thanh niên nào mới lớn cũng hay làm – thủ dâm. Lúc đó, coi như Đức cũng tạm thỏa mãn với cái dục vọng bị dồn nén mấy tháng qua. Y đã chiêm ngưỡng được thân thể của đứa cháu mình, được nhìn cặn kẽ chỗ kín đáo nhất, và thích thú hơn được đích tay sờ mó lên cái bu thịt mềm mại. Chùm lông mơn mỡn...
Đức chợt nghĩ tới cái mùi vị đó sẽ ra sao. Y đã ngủ với khá nhiều cô gái, nếm cũng khá nhiều cái mùi vị “lạ lùng” nhưng chưa bao giờ nếm người con gái còn trinh. Trong thâm tâm, người con gái còn trinh phải tinh khiết lắm, thơm tho nữa. Và với cái ý nghĩ đó, y thực hiện ngay. Y dạng hai chân Loan sang hai bên và lách đầu vô giữa. Y muốn tận hưởng từng phút một nên làm thật chậm...
Trước tiên, y ngửi. Y ngửi thật kỹ càng từ đùi trong cho tới háng. Mùi mồ hôi còn đọng hai vách làm cho Đức lâng lâng, nhưng cũng không thể so sánh khi y đặt mũi mình ngay vô cửa động. Một mùi nhằn nhặn, măn mật thoáng qua khứu giác làm cho Đức lim dim, miên tưởng một sự chiếm đoạt cả thân thể của người sỡ hữu nó.
Run run đưa lưỡi ra liếm, Đức dù thấy khô đắng vì cứ mãi thở dốc, nhưng vẫn chụm môi, liếm mép. Làm tới làm lui. Y cố làm thật nhẹ nửa như sợ đánh thức Loan dậy, nửa như còn nuối tiếc cho cái âm hộ quá hoàn mỹ của đứa cháu. Hai tay thì xếp dọc theo tư thế nằm sấp. Y có vẻ chưa muốn sờ mó Loan bây giờ. Y chỉ muốn sự va chạm duy nhất là lưỡi y và mòng đóc của Loan...
Loan khẽ cựa mình. Một cái gì đó trong thân thể nàng phản ứng theo tự nhiên. Dù sao nơi đó cũng là khu nhạy cảm nhất, đặc biệt nàng vẫn còn là một đứa con gái mới lớn, tràn trề nhựa sống. Và trong mơ màng của hơi men, Loan lại chờn vờn tới cảnh hiếp dâm đêm đó, những cảnh cải lộn của ba mẹ và cảnh ba nàng dồn dập trên mình cô gái Mễ có cái tên là Carmen, xen lẫn là cảnh nàng bị cậu Đức trông thấy...
Loan khẽ uốn mình rồi quay lại nằm sấp, nhưng hai chân nàng vẫn toạt sang hai bên. Đức khẽ lui về, đợi cho Loan nằm im rồi lại lách đầu vô giữa. Bây giờ, y đã đặt tay xuống dương vật và hoạt động đều đặn. Có mấy lúc, Đức như không thể chịu được lâu hơn, muốn xuất tinh cho hả dạ, nhưng y cố kềm lại. Cả mấy tháng nay, chẳng lẽ chỉ để kết thúc một cách gọn ghẽ, đơn điệu như vậy. Uổng lắm!, Đức thầm nghĩ...
Đức chợt ngưng tay. Hay là... một điều gì đó thoáng qua trong đầu. Nhưng... động lực vẫn chưa đủ để y phải chủ tâm làm chuyện hiếp dâm. Nếu như... nếu như... y lấy cuốn phim loạn luân mà y thích nhất “Cậu và Cháu” ra coi và thực hiện thì có thể y sẽ quả quyết hơn. Nghĩ sao làm vậy, Đức lấy mền trùm thân thể trần truồng của Loan lại rồi đi nhanh ra phòng khách mở cuốn video lên. Đức ngồi phệt ra ghế, một tay đặt trên dương vật một tay cầm chai bia. Cảnh trong phim bắt đầu hiện ra trước mắt. Mặt Đức săn cứng lại. Dù cho y đã coi hết bao nhiêu lượt rồi nhưng lần nào y cũng thấy kích thích vô cùng. Nhất là khi phim quay cận cảnh bộ phận sinh dục của đứa cháu trong phim, Đức như muốn bắn tinh ra cho thỏa chí. Nhưng rồi, y cố nén lại để gia tăng sự kích thích mà lát nữa đi y có thể đích tay hành sự sao cho thỏa đáng.
Đức bấm “forward” cho thước phim chạy nhanh hơn. Mắt y láo lia trên màn ảnh phăng phăng. Đến đoạn hào hứng, y “play” hoặc “pause” để nhìn cho kỹ. Càng lúc Đức thấy càng chịu không nổi. Thước phim gần như quá dài so với sự kiên nhẫn của y. Đức bấm nhanh cho tới đoạn cuối, lúc mà người cậu bắn tinh vô trong âm đạo rồi rút nhanh ra, cảnh quay âm đạo đứa cháu ứ ra một chất sền sệt, trắng đục. Đến lúc này, đầu óc Đức gần như điện dại. Y sốc dương vật mình mấy lượt, rồi như không chịu được nữa, y oằn mình phóng mạnh những đợt tinh bị dồn nén đến “tức nước vỡ bờ” xuống sàn nhà.
Vậy là Đức đã “xong”. Y có lẽ hơi “hối hận” vì không kềm được vào phút chót. Dù tiếc nuối nhưng y vẫn đến tắt máy video, mặc lại áo quần rồi rón rén trở vô buồng ngủ. Loan vẫn còn nằm trên giường, ngủ say sưa. Đức thấy dục vọng đã giảm đi nhiều, có chút hối lỗi về việc mình đã làm với đứa cháu. Y vén mền ra và mặc quần áo lại cho Loan đàng hoàng. Đâu đó xong xuôi, Đức nằm ra giường, cạnh Loan, nghỉ mệt.
Có lẽ rượu đã thấm vô máu. Y thấy lừ đừ, nhưng sự nao nức trong lòng y vẫn còn níu kéo, cứ bắt y phải giương mắt lên để nhìn diện mạo của Loan. Nó đẹp quá, Đức nghĩ, không biết bao giờ mình mới có được dịp này nữa. Đức xích lại gần Loan, nghe hơi thở của nó. Y bỗng nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Loan trần truồng. Y cười nhoẽn, tự hỏi, ở trên đời này cũng ngộ nghĩnh nhỉ, tại sao con người ta có khi lại tốt quá, có khi lại quá tồi bại giống như y trong lúc này. Nhưng y lại ngẫm nghĩ, có lẽ do bản chất của con người luôn luôn yếu lòng, và dục vọng luôn là một sức mạnh không ai cản nỗi. Những gì mà người ta cấm kỵ đôi khi là mục tiêu chinh phục. Loạn luân, cái mà gọi là phi đạo đức y đang nghĩ tới, một cái “thành tựu” gì đó khó hiểu nỗi trong lãnh vực tình dục học, mà người như y luông mong đạt được.
Y vuốt tóc Loan nhè nhẹ, rồi rà tới hôn lên trán nàng. Y hôn nhẹ lên môi. Mùi rượu miệng Loan thoảng ra làm cho y như say sưa hơi người. Máu trong người y lại rần rần kéo về trung điểm. Trong vô thức, Đức đưa tay cởi ra từng cái nút áo mà y vừa mới gài lại cho Loan. Bộ ngực nàng nõn nà nghiêng về một bên, thon thỏn theo nhịp đập trái tim. Đức kéo vạc áo ra để coi nhũ hoa. Đến bây giờ y mới để ý nó thiệt đẹp hơn y tưởng. Một cảm giác như sôi trong ruột, y đỡ Loan nằm ngửa rồi cởi luôn áo Loan ra. Tiện tay, y tuột luôn quần của nàng. Một lần nữa, Loan trần truồng, đẹp như một pho tượng đúc, nằm hớ hênh trước mặt y...
Đức cũng nhanh chóng trút hết áo quần mình, rồi run run nằm ướm lên bụng Loan. Bỗng nhiên y lại nghĩ ra điều gì, y bèn bật dậy tắt hết đèn chung quanh. Giờ này trong phòng tối om. Vắng lặng. Đức mon men tìm đến thân thể của đứa cháu ôm nhè nhẹ. Mùi con gái trinh thoang thoảng bên mũi, Đức thấy lâng lâng lạ thường. Y thử nít môi bên hông cổ của Loan, rồi nhí ra chút đầu lưỡi liếm khe khẽ.
Sức nặng của Đức hơi làm Loan khó thở, nàng khẽ trở mình. Mơ mơ màng màng. Những lúc tỉnh tỉnh, nàng lại thấy một người đàn ông đang nằm trên mình nàng. Diễn biến của cái đêm đó lại tái diễn trong trí óc mê mê. Loan thấy mình đang cầm dương vật trong tay và đưa lên miệng nút. Nàng vẫn cứ lập đi lập lại một sự thắc mắc... “Tại sao?... tại sao hắn lại không hiếp nàng?... Nếu như hắn hiếp nàng một lần... một lần thôi... dù chỉ trong giấc mơ...” Loan lại khẽ trở mình, cảm giác nằng nặng ở trên ngực... “Nàng đang mơ hay là tỉnh đây? Ai vậy? Kẻ hiếp dâm nàng đã tới trong giấc mơ?...” Nàng không biết nên sợ hay là mừng khi điều đó thực sự đang xảy ra trước mắt nhưng thân thể nàng bắt đầu phản ứng theo sự “mừng” hơn là “sợ”.
Đức cũng ưỡn ẹo theo phản ứng của Loan. Y cố gắng chóng hai tay sao cho Loan thấy thoải mái. Trong đầu y bỗng lóe lên một sự hy vọng, Loan cũng có nhu cầu của người con gái và nàng đang cần một người đàn ông như y ôm ấp. Nếu như y dùng hết khả năng tạo cho Loan hứng tình, biết đâu nàng chấp nhận tất cả. Cũng là cái lập luận “biết đâu” của y mà y mạnh dạn hơn. Y nghĩ rằng, sau này, nếu Loan phát hiện cái bóng đen đang nằm trên mình nàng chính là cậu ruột của nàng, nàng cũng phải cam lòng xí xóa.
Nghĩ đến đó, thì Đức trườn đầu xuống tìm lấy nhũ hoa của Loan nút nhè nhẹ. Y dùng hết khả năng tích trữ bấy lâu để khơi dục một đứa con gái mới lớn. Và cũng không khó khăn gì để y đạt được điều đó. Loan bắt đầu uốn éo theo cảm tính. Bụng nàng nẩy lên nẩy xuống, vô tình để cửa mình chạm vô đầu dương vật, Loan rên khe khẽ... Đức phát hiện ra điều đó, nên cứ lâu lâu hạ bụng xuống chấm mút. Chỉ vài phút bắt đầu như vậy, Đức không ngờ mình đang ôm chặt đứa cháu gái trong vòng tay và nó cũng ôm chặt lấy y như một người tình đầu...
Không biết nó có biết mình là ai không, Đức chợt nghĩ. Nhưng y cố xua đi cái ý nghĩ đó hiện tại mà tập trung “làm việc...” Trong bóng đêm, sự đen tối hòa hợp với cái lòng ma quỷ, con người ta trong lúc dục vọng lên cao có thể bất chấp mọi luân lý. Và còn hơn vậy nữa, khi luân lý lại là một động cơ cực độ để kích thích dục vọng. Đức và Loan lại lăn lộn trên giường như hai con đực cái trong thời xung mãn cực thịnh, để tìm nhau bằng những cái liếm láp liên tục chỉ ngắt ngang bởi hơi thở dồn dập... Một lát, Đức lại phát hiện mình trườn xuống hai đùi Loan, tìm lấy trung điểm, và hoạt động không ngừng...
Còn Loan, không biết bây giờ nàng đang nghĩ gì, hay không còn biết nghĩ gì. Nàng còn đang mê hay đã tỉnh, để biết người đàn ông dưới chân nàng là tên hiếp dâm, là cậu Đức, hay chính là ông Khiêm... Mơ màng xen lẫn hiện thực... Nhưng dù sao đi nữa thì thân thể và cảm giác đang chế ngự trí óc và lòng đạo đức của nàng rồi. Loan phát hiện mình đang lao vô cái hố sâu của trụy lạc, sướng vô cùng tận. Mà tuyệt đỉnh của sự sung sướng đó không khác hơn “sự nhận lấy và cho đi”. Nàng “cho đi” bằng cách dâng ra những gì quí báo nhất mà nàng có... hai chân nàng chõi xuống giường, nẩy mu cao lên môi lưỡi của kẻ nào đó dể dàng hưởng thụ nàng hơn... hay đúng ra là để khỏa lấp sự thiếu vắng, sự tò mò, sự cần phải có mà bửa giờ nàng thèm thuồng đến điên tiết... Hai tay nàng vò đầu người đang ngụp lặng dưới háng nàng, khuyến khích hắn làm những gì hắn muốn trên thân thể nàng...
Trong một tít tắt, nàng vồ lấy Đức, hổn hển, tục tằn, huỵt tẹt những lời sằn bậy nhất mà trong đời Đức chưa bao giờ nghe, “Cậu ơi, chơi con đi! Chơi con ngay bây giờ!” Và Đức tìm thấy lời nói đó có một sức mạnh kinh hồn có thể... làm Đức xuất tinh ngay lập tức. Nhưng nhờ đã thủ dâm, Đức co mình lại tránh né sự va chạm của dương vật và sự mềm mại của Loan. Y lại tìm ra một tư thế êm ái nằm sấp, đè úp trên bụng đứa cháu gái...
Dương vật của Đức tọt thẳng vào trong một cách ngọt ngào... Loan ưỡn người ôm cứng lấy Đức rên lên... Đức ngạc nhiên vì không thấy Loan đau... nhưng cái áp lực trên dương vật thúc dục Đức tiếp tục việc mới bắt đầu... Và cứ vậy, y nhoi... nhoi... và nhoi... trên bụng của Loan...
Loan tìm thấy mình kích thích lạ thường thật không thể tưởng. Càng khó tưởng hơn khi rõ ràng nàng đã biết người sắp đụ mình lại chính là cậu ruột của mình... Mà có lẽ lúc nàng tỉnh táo thì điều này rất khó xảy ra, nhưng bây giờ... người ta nói trong bóng đêm, khi dục tình ở mức cực thịnh, thì một người con trai và con gái đơn thuần chỉ là trai và gái, đơn thuần của sự cần có nhau, sự thỏa mãn cho nhau mà bất chấp mối quan hệ, cha con, anh em, hoặc cậu cháu. Nói chung chỉ là tình dục và tình dục!
Mồ hôi nhễ nhại, mền gối quăng tứ tung, ra bung nhàu nát... Loan vật vã... quằn quại... rên xiết... tiếp nhận những kích thích mà Đức đem đến... chưa có lần nào Đức làm tình nào sôi động như lần này... Nếu như Đức đã không xuất tinh từ trước, thì y đã không kềm chế được bao lâu. Nếu như Đức không “điên” để chồm qua vít một miếng dầu gió xanh chét vô hậu môn mình, thì sự khao khát của cực lạc đã chế ngự được y. Hoặc do vì Loan quá đẹp, quá thon thả, quá mịn màng, chật hẹp và quá là... cháu gái. Y chắc phải buông mình kết thúc màn giao hợp ngắn ngủi. Và y đã chiến thắng “thuật bế tinh” kỳ quặc, và hưởng thụ cái chiến công đó bằng những cú thúc tưởng chừng đâm toạt đứa cháu gái của y ra.
Ý nghĩ được phóng tinh trong mình Loan cứ chờn vờn trong trí. Nếu như nó tới, chắc phải là một cơn cực sướng. Nhưng... nhưng... người đàn ông, họ thích nhất là được đụ người đàn bà ở tư thế chó. Đức không ngoại lệ hay bỏ qua cái tư thế rất hoang dại, dâm dật và nguyên thủy này với Loan. Nghĩ sao làm vậy, Đức thu mình lại, lấy nó ra và đẩy Loan quỳ chổng mông. Y hăm hở đưa từ phía sau tới. Cảm giác chật hẹp lại bám lấy toàn thân thể. Y thấy Loan rên đau, có lẽ vì màn trinh nàng đã rách do lần quật trước. Nhưng Đức đâu còn lo lắng tới điều đó, điều quan trọng là y cần phải xuất tinh sau cho cực sướng thì mới là sướng trọn vẹn.
Loan đau thì mặc Loan đau. Cái đau của nàng âu cũng là gia tăng cái sướng của y. Và chỉ có thút mạnh thì nàng mới đau nhiều, còn y sẽ sướng mạnh, sướng nhanh, và kéo dài... kéo dài... cho tới khi giọt tinh cuối cùng trào qua đầu khấc, mà số còn lại không đủ sức phải lắng xuống bìu dái... cho tới khi Đức phát hiện mình kẹp chặt lấy mông Loan, tay thì như bóp nát lấy ngực nàng... thở hổn hển... và cả hai nằm rạp xuống giống như hai kiếm sĩ sau một cuộc tử chiến!...
Sáng hôm sau, Đức lại tìm thấy mình trong vòng tay của đứa cháu gái, dù cho không “bạo động” như đêm qua, nhưng cũng đầy đủ, thỏa mãn. Ê ẩm và rát buốt. Để chắc rằng Loan không mang thai, Đức phải cho Loan uống viên “morning after pill”.
Chuyện tới đây gần như kết thúc. Ở đoạn cuối chỉ biết Đức và Loan lén lút sống chung nhau. Loan viện cớ đi học xa và dọn theo cậu Đức tới một vùng khác. Ba má Loan chính thức ly dị sau một năm. Nàng không biết mẹ nàng có bước thêm bước nữa hay không. Cái đêm kinh hoàng đó đã làm sự thăng bằng sinh lý lệch lạc, của mẹ Loan và nàng. Ba nàng thì nàng quá rõ, ông ấy từ ngày được cái “chức” độc thân đã trở nên trụy lạc, chơi bời phóng túng... đi tìm cái bóng dáng của tuổi xuân mà ông mong muốn được thêm lần nữa nhưng không thể xảy ra...
Nhưng... các bạn thử đoán coi! Cuộc tình loạn luân của Loan và cậu Đức có bền vững hay không. Đúng rồi, xã hội là một áp lực. Giữa con người với nhau cũng là một áp lực. Tình cảm lành mạnh đôi khi cũng là một áp lực, nói chi đến mối quan hệ loạn luân là một áp lực khủng khiếp. Đức ruồng bỏ Loan sau 6 tháng ở chung, hả hê, thỏa mãn... để rồi... để rồi... nàng Loan bây giờ đau khổ, ngồi đây, ghi lại những lời tâm sự này mà chưa biết giải quyết sao với cái bào thai vừa phát hiện là của cậu mình...
Kinh Bích Lịch
Hết

[top]