Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyen tinh cam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyen tinh cam. Hiển thị tất cả bài đăng

17/11/11

Posted by Xmen on 19:36 | No comments

Một câu chuyện tình - Phần một

- Vậy chừng nào anh Đức đến thăm Hồng dzị?
- Dzị để cuối tuần này Đức xin nghỉ vacation rùi bay qua thăm Hồng nghe.
- Nhanh dzị sao? - Có tiếng Hồng cười lanh lảnh trong điện thoại.
- Chứ sao nữa. Qua thăm người yêu mà??
- Hả??? - Tiếng Hồng vang lên thảng thốt nhưng không giấu được vẻ vui sướng lẫn thẹn thùng.
Câu chuyện bắt dầu như vậy dó. Đức quen Hồng qua internet, đến nay cũng được gần một tháng rồi. Từ bữa quen nhau tới giờ không bữa nào là cả hai không nói chuyện dzới nhau. Cả hai cũng đã trao đổi hình cho nhau nữa. Nhìn thấy hình Đức với thân hình vạm vỡ, cao ráo, bộ ngực nở nang là Hồng mê mệt liền. Và do dó cô nàng không thể cưỡng lại ý dịnh gọi điện thoại cho anh chàng đẹp trai này.
Còn nhớ lần dầu tiên chat với nhau, Hồng hỏi :
- Tên bạn là gì?
- Sao bạn, anh chứ? - Đức type lại.
- Chưa gì dã đòi làm anh người ta rùi. Khôn quá dzị?
- Thì con trai hồi nào cũng dzị muh.
- OK, thì “anh” tên gì dzị?? (Kèm theo là một cái smiling face)
- Dzị có dễ nghe hơn hôn!! Anh tên Đức, nhưng...
- Nhưng sao?
- Thui đi, anh hổng nói được đâu.
- Có gì đâu mà mắc cở?
- Em nói đó nghen.
- Uh huh
- Anh tên Đức nhưng tụi bạn hổng bao giờ gọi là Đức hít mà toàn gọi là...
- Là gì? Nói mau đi...
- Là Cu Bự hông à...
- Hả???? - Giống như Hồng la lên hốt hoảng...
- Thì thiệt mà. Anh đã nói rùi
- Hổng tin, chừng nào thấy mới tin lận
- Dzị sao.. Dzị để anh gửi hình cho em coi nghen.
Tưởng là Đức nói giỡn dzị thui, nào ngờ ngày mai Hồng check mail thì thấy một lô hình của Đức với thân hình nở nang. Và đặc biệt nhất là “cái đó”.. Đức không chụp lúc nó “cương” mà chỉ ở trạng thái đang “ngủ” thui mà Hồng cũng đã đoán được là nó như thế nào lúc “lâm sự”. Hổng biết thằng chả ăn cái giống gì mà.... bự dữ dzị hổng biết - Hồng thầm nghĩ.
Lần chat sau đó, Đức hỏi :
- Em nhận được mail của anh rùi chứ?
- Uh huh.
- Dzị tin chưa?
- Đọc dòng đó, người Hồng nóng ran lên khi trong đầu nghĩ đến hình ảnh cái “của quí” của Đức. Hồng bối rối đến nỗi trong giây lát không biết nói gì.
- R u still there em??
- Yeah... - Hồng reply.
- Tất cả là của em đó.....
- Oh my God..... - Hồng la lên.
Đức biết là cá đã cắn câu và tự hào với cái chiêu gửi hình của mình.
Từ bữa đó, Hồng thường thấy Đức trong mơ với con cặc dài bự tổ chảng vừa đi vừa đung đưa trước mắt mình. Hồng thấy có một nỗi ham muốn mơ hồ nhưng ngày càng mãnh liệt dâng lên trong lòng. Hồng nhiều lần nằm mơ thấy Đức trần truồng nằm phủ lên người mình, cái con cặc bị đè bẹp dí trên bụng nóng hổi. Hồng mơ thấy mình được tận tay cầm con cặc của Đức mà vuốt ve thương mến. Cả hai thân hình quyện vào nhau không rời, mỗi cử động của Đức lại làm cho Hồng rung lên trong sung sướng. Sau những giờ phút đó, bao giờ dưới đáy quần lót của cô cũng ướt sũng.
* * * * *
Ngày hẹn đã tới. Hồng ra sân bay đón Đức. Phút đầu gặp nhau thật là ngỡ ngàng.
- Em là Hồng đây hả?
- Dạ, còn anh là Đức? Hồng bẽn lẽn.
- Gọi anh là “cu bự” - Đức cười xòa.
- Hứ, kỳ thí mồ...
- Có gì đâu mà kỳ, em thấy đó là sự thật đó mà.
Nghe dzị, mặt Hồng đỏ rần lên.
- Nhớ em ghê vậy đó....
Hồng còn đang cúi đầu chưa biết nói gì thì Đức đã choàng tay ôm lấy người Hồng. Hai tay Đức vuốt ve tấm lưng trần lộ ra sau chiếc áo hở lưng. Hai bàn tay của Đức như có điện làm Hồng giật nẩy người lên. Hồng ưỡn người về phía trước theo phản xạ càng làm cho bộ ngực gắn chặt hơn vào người Đức. Đức cảm thấy hai vú của Hồng cương lên, cứng và nóng ấm.
Mặc kệ những người xung quanh qua lại, Đức xiết chặt Hồng hơn và lần tay xuống vuốt ve mông nàng và đi theo đường gân của cái quần lót, rồi xuống nữa qua hai đùi và vòng ra phía trước đến chỗ cái mu cưng cứng.
- Đừng anh..... - Hồng thở mạnh, hơi thở nóng hổi và gấp gáp.
Hồng đã từng có nhiều bạn trai từ hồi học high school nên không lạ gì mấy cái vụ này. Nhưng đây là lần đầu tiên một người chưa biết rõ ôm Hồng, lại là giữa chốn đông người nữa. Hồng vừa thích vừa sợ, nhưng theo bản năng phụ nữ Hồng phải gạt tay Đức đang ấp lên mu lồn mình.
- Oh anh xin lỗi.
Đức biết là mình đang chiếm ưu thế. Kinh nghiệm chiến trường cho Đức biết là phải vờn con mồi cho đến khi chúng nó phải van nài, hay quì xuống lạy thì ra tay cũng chưa muộn. Và lúc đó thì càng có nhiều khoái cảm hơn.
Đức theo Hồng đi vào khu nhà parking rồi lên tầng hai.
- Xe em kìa, - Hồng chỉ.
- Đẹp quá hén, cũng như em dzị.
Hồng hứ một tiếng, rồi nói :
- Đàn ông các anh lúc nào cũng chỉ biết nịnh thôi..
Đức chỉ cười :
- Em rành quá hén.
- Thôi đi, nói nữa là em cho anh đi bộ à. Bi giờ anh muốn đi đâu trước? - Hồng hỏi khi cả hai đã ngồi trong xe.
- Tùy em. - Đức nói và lại cầm lấy tay Hồng.
Hồng thẹn thùng rút tay ra làm bàn tay Đức rớt xuống cặp đùi Hồng. Không bỏ lỡ cơ hội tay Đức vuốt ve lên đùi Hồng qua làn vải mỏng. Da con gái thật mềm và mát rượi, Đức thầm nghĩ.
Như thầm đoán được ý nghĩ của Đức, Hồng oằn người tránh tay Đức. Cử động đó của Hồng làm hai đùi Hồng mở rộng ra. Theo làn xẻ của váy Đức đã nhìn thấy hai đùi Hồng trắng mịn màng làm anh chàng nhỏ cả nước miếng.
Đức kéo tay phải lại đặt lên vai Hồng, kéo nàng lại gần và nói rằng :
- Em đẹp lắm.
Hơi thở nóng hổi của anh chàng phả vào gáy, vào tai Hồng làm Hồng rùng mình. Cùng lúc đó, bàn tay trái của Đức đặt lên đùi Hồng, khẽ lật làn váy lên mà luồn vào trong vuốt nhè nhẹ dọc theo hai bên đùi.
- Em là người con gái đẹp nhất anh được gặp đó.
Không biết bao nhiêu người đã nói với Hồng câu đó nhưng sao lần này được nghe một người con trai này nói trong lúc cả hai đang ở rất gần nhau tự nhiên làm Hồng mủi lòng.
Hồng để cho Đức kéo đầu mình về phía Đức và đặt lên môi cô nụ hôn đầu tiên. Hai môi Đức cứ gắn vào môi Hồng thật chặt. Lưỡi Đức luồn vào trong tìm lưỡi Hồng. Sau thoáng ngập ngừng, lưỡi Hồng tìm lưỡi Đức và cả hai lưỡi quấn quít lấy nhau trong miệng Hồng. Trong khi đó tay trái Đức vẫn mân mê đùi Hồng và đã lần đến cái ngấn của quần lót sát với háng của Hồng. Cô nàng nhoài mình về phía sau rên lên. Cử động đó làm miệng cô mở rộng hơn và hai đùi cô cũng mở rộng hơn. Đức gắn chặt miệng mình vào miệng Hồng hơn và bất thình lình hút thật mạnh làm Hồng muốn hụt hơi, cô phải đẩy Đức ra để thở.
Chờ cho Hồng thở được một cái, Đức lại cúi đầu xuống hôn lên môi cô. Lần này Đức hôn nhẹ nhàng hơn, môi Đức day nhè nhẹ trên môi Hồng, nó trườn từ môi lên mắt, xuống đôi má bầu bĩnh, xuống cổ, rồi vòng ra sau gáy.
Hồng thở nhanh hơn. Tay trái của Đức đã bắt đầu đặt lên cái mu cưng cứng giờ đã bắt đầu nóng ấm mà xoa nhè nhẹ. Đức cảm nhận được bộ lông lồn của Hồng cấn lên qua làn vải lót mỏng manh. Hồng mất chủ động hoàn toàn, cô rên nhiều hơn và hơi thở cũng gấp rút hơn. Đức dùng miệng cắn và kéo hai dây váy quàng qua vai của Hồng xuống. Bộ ngực trắng nõn nảy nở hiện ra.
“Con nhỏ thiệt đẹp” - Đức nói thầm với mình.
Bây giờ Hồng đã nằm xoài người ngang qua Đức, đầu tựa nghiêng lên vai Đức. Môi Đức chuyển xuống chạy vòng vòng trên gò ngực đang nhô lên hạ xuống một cách không ngừng kia. Cùng lúc đó tay Đức đã luồn vào trong quần lót của Hồng và đi xuống nữa xuống khu vực giữa hai đùi mà giờ đây đã ướt sũng.
- Ááááá.
Hồng lên rên, oằn oại, mắt nhắm nghiền trong đê mê. Không kìm được, Hồng rút tay Đức đang mân mê lồn nàng lên và đặt trên ngực nàng. Đức hiểu ý và đưa cả hai tay bóp lấy đôi ngực Hồng rồi kéo phắt cái nịt ngực không dây của Hồng đứt cái một. Giờ đây ngực Hồng hiện ra trước Đức một cách toàn vẹn, căng tròn, hai núm vú đỏ hồng cương lên cứng ngắc.
Xem tiếp phần 2

[top]

Posted by Xmen on 19:11 | No comments

Mẹ lại lên chín tầng mây rồi
Thằng Lộc năm nay mười sáu, nhưng ông bà ngoại bảo nó giống bố, to cao như đứa trẻ mười bẩy mười tám. Nó không phải là cháu ruột của ông bà ngoại. Bố mẹ nó đụng xe chết từ hồi nó còn nhỏ lắm, cha mẹ Thơm đem nó về nuôi. Một tay Thơm chăm sóc nó, cho đến khi nàng về nhà chồng, lúc đó thằng Lộc mới bảy tuổi. Cũng là chỗ họ hàng xa, Thơm ngang hàng với mẹ nó, nên đáng ra nó phải gọi là dì. Nó không gọi là dì, mà lúc nào cũng gọi là mẹ Thơm, có khi gọi mẹ. Nó quấn mẹ Thơm lắm, mà nàng cũng chiều nó hết sức, lớn bây nhiêu mà còn tắm rửa cho nó, tối đến cho ngủ chung giường. Lúc cuộc chiến sắp tàn, chồng của Thơm chết tại Lộc ninh, từ đó Thơm về ờ nhà cha mẹ, cũng đã ba năm. Dì cháu vẫn thân với nhau lắm, nhưng bây giờ thằng Lộc lớn rồi, nên ông bà không cho nó ngủ với dì như hồi trước. Mà trong người nó cũng thấy khang khác, khi mẹ Thơm về ở lại đây. Nó vừa tuôỉ dậy thì, rất dễ khơi động dục tình khi ở gần đàn bà con gái. Ra ngoài thì nhút nhát. Ở nhà chỉ có bà ngoại với Thơm là đàn bà. Bà ngoại già rồi. Nên nó cứ bị bóng dáng của Thơm hút lại như nam châm hút sắt. Mẹ Thơm của nó thì cứ phây phây ra, cái áo cánh trắng mỏng vừa chật vừa ngắn củn cỡn, ngực gồ lên hai gò vú nây nây mà eo thì hở da trắng mát rười rượi. Lúc đi cặp mông tròn nhọn nhúc nhích lắc theo nhịp chân, con mắt nó cứ bị hút theo. Nhà có cái sân nhỏ phía sau, có nhà tắm vách ván, nhưng cái cửa ván không sát đất. Lúc nhà vắng vẻ mà Thơm bưng nước nóng vào tắm, nó bò xuống đát ghé mắt nhòm vô, thấy nửa người ở truồng, bàn tay dì nó xoa trên đùi, trên mông làm nó nứng lên, phải chạy lên giường nó ở gác lửng mà sục cặc. Có những buổi tối, nó nằm nhớ lại cái ngực hở tí vú, hay cái mông nhòm được trong nhà tắm là đã nứng lên rồi.
* * * * *
Thằng Lộc biết được đi vượt biên với mẹ Thơm, nó mừng lắm. Nó không nhìn thấy hiểm nguy, chỉ biết là được một cuộc viễn du, khỏi phải đi lao động, lại có hy vọng sang tới Mỹ ở với dì Hai nó, nghe đâu làm giàu vì mở chùa thuyết pháp được nhiều tiền công quả lắm.
Theo lới dặn của ông bà Năm đứng đầu tổ chức, hai dì cháu chỉ mang mỗi người một bọc quần áo nhỏ, với mấy chai nước. Đi xe đò xuống Cà Mau, có người dẫn ra điểm hẹn của ghe nhỏ để chở ra tàu lớn. Trời tối như mực, dì cháu nó cùng với mấy chục người theo người nhà chủ ghe co ro trong bụi cây vùng đầm lầy, chỉ nghe tiếng côn trùng rên rỉ. Chợt thằng dẫn đường hô lên khe khẽ :
- Động rồi, công an tới. Chạy lẹ! Lội sình chỗ này sang tới cái gò bên kia.
Vậy là tất cả túa xuóng, mạnh ai nấy chạy. Thơm nắm chatë tay thằng Lộc lôi đi, nhưng chỉ ít phút sau là mệt thở không ra hơi, thành ra nó là người kéo dì nó đi. Sình lầy chỗ ngang đùi, chỗ ngang đầu gối, bước đi một bước lại thụt sâu chân xuống bùn rất khổ sở. Xa xa, lấp loáng ánh đèn pin, lại càng sợ thêm. Nó bước một bước, lại dừng lại, kéo dì nó đi một bước. Một lúc thì đã hết thấy ánh đèn mới bớt sợ, cái gò thì còn ở mãi đằng xa. Chung quanh vắng lặng, mấy người đi cùng lạc nhau hết cả. Cứ đi mò mò trong đêm tối từng bước một.
Chợt Thơm níu nó đứng khựng lại, kêu lên :
- Thôi chết rồi!
Nó quay lại hỏi :
- Mẹ Thơm sao vậy?
Thơm mếu máo :
- Mẹ đạp phải ống quần, nó tụt xuống sình mất rồi.
Mẹ Thơm nó ngay trước mặt chỉ có manh áo trên người, từ ngang hông xuống đến đùi da thịt lộ trăng trắng trong bóng đêm.
Nó cúi xuống cố moi móc dưới sình, nhưng không tìm thấy cái quần. Mặt nó gần ngang tầm đầu gối, nó thoáng thấy đám lông lờ mờ giữa khe đùi. Tim nó đập thình thịch, nhưng cố trấn tĩnh, ngửng lên nói :
- Tìm không được mẹ à.
Thơm hỏi trong tiếng thút thít khóc :
- Bọc quần áo còn không? Mẹ rớt mất cái bọc hồi nãy rồi.
- Còn.
- Con lấy quần con cho mẹ mặc đỡ.
Nó dỗ dành Thơm như dỗ con nít :
- Chỗ này sình ngập nhiều lắm, làm sao mặc được, đi cố tới đất khô hãy hay.
Vậy là nó dắt Thơm bì bõm lội sình, chỉ có áo mà ở truồng, tuy trong lúc nguy nan, mà mắt nó cũng thấy cái vùng lờ mờ đen giữa cặp đùi trắng, tuy rằng không thấy gì rõ, vì trời tối mà nó không dám nhìn lâu.
Tới gò đất, thì mới thấy mấy người cùng đi cũng bì bõm lội tới. Thơm quýnh lên níu lấy nó :
- Con kiếm cái quần cho mẹ Thơm mặc lẹ lên, đứng sát lại đây che cho mẹ nè! Coi chừng người ta thấy đó!
Trong bọc nó chỉ có mấy chai nước lọc, với hai cái quần xà loỏng, một cái áo len. Thơm đành lấy đỡ cái quần xà loỏng. Một tay Thơm vịn vai cháu cho vững để mặc quần, mà đứng ngay sát rạt trước mặt nó, nên tuy tối trời mà suốt từ bụng xuống lồ lộ da thịt trắng hếu làm nó thấy nong nóng trong người, nuốt nước miếng mấy cái.
Ông Năm chủ tàu gom được gần hết mọi người, nghe đâu có hai người bị công an bắt, ai cũng hú vía. Chia nhau ra làm hai toán, chen chúc trong hai cái chòi của dân chăn vịt để chờ sáng có ghe nhỏ đưa ra tàu lớn. Trong cái chòi nhỏ bằng cái chiếu, cùng với dì cháu nó có thêm cả chục người nữa, nhưng vì mệt nhọc quá, cũng cố nằm sát nhau cho đủ chỗ mà ngủ đỡ. Nó quay lưng lại một bà già mập, Thơm thì quay lưng lại vợ chồng ông đại úy trốn trại cải tạo. Đêm càng về khuya càng lạnh, cứ phải xích vào nhau cho ấm, thằng Thu được cánh tay tròn lẳn mềm mại của dì nó ôm kéo sát vào người, nó thấy hồi hộp nhưng rồi mệt quá ngủ lúc nào không biết.
Ông Năm gọi dậy lúc tờ mờ sáng hối mọi người lên ghe nhỏ, xuôi lọt ra khơi cặp tàu lớn. Nói là cái tàu, thực ra cũng chỉ như những cái ghe đánh cá nó từng thấy hồi đi chơi Gò Công. Trên ghe có cá thảy gần ba chục người, nhưng mấy người tỏ vẻ thành thạo nói, nếu là tổ chức vượt biên thương mại, người ta nhồi nhét cả trăm người hay hơn nữa. Biển lặng, đồ ăn thức uống có đầy đủ, nên cũng không có gì cực lắm, Thơm bị say sóng ngày đầu tiên, hôm sau thì bớt. Thằng Lộc sức con trai, nó không những không say sóng, mà còn vui vẻ như đi chơi xa. Nó có vẻ thích trò chuyện với con nhỏ Thảo, con gái chủ ghe, hơn nó vài tuổi. Thơm thấy con nhỏ chỉ được cái trắng mũm mĩm, nhưng nói cười toe toét, lại hay nhắm tít mắt lại, coi vô duyên mà thằng Lộc lại thích. Ban đêm, vì quen thân với ông bà Năm, nên Thơm với thằng Lộc được ngủ ở cabin, mới vừa tối đến, thằng Lộc với con Thảo đã kề rề nằm cạnh nhau nói cười khúc khích, nhưng Thơm lách nằm vào giữa, hai đứa cụt hứng không nói nhiều nữa.
Thuyền đi êm ả được hai ngày, đến chiều tối đột nhiên người lái tàu la hoảng :
- Chết mẹ rồi! Cướp Thái lan!
Mọi người xanh mắt, nhìn ra xa thấy có con thuyền lớn đi tới. Ghe mở hết máy, nhưng chỉ một lát cái tàu cướp đã cập bên, cả bọn cướp hô to vung dao rồi ném dây cột hai tàu lại.
Mọi người trên tàu sợ quá, lùi hết về phía sau, trong khi đó hơn chục tên cướp nhảy qua. tên nào cũng lực lưỡng vạm vỡ mà đen thui như cột nhà cháy, mỗi tên chỉ có cái quần xà loỏng, ở trần trùng trục. Chúng chia nhau vừa lôi kéo vừa chỉ trỏ, dồn hết đàn ông con trai về một phía lấy dây trói chùm lại với nhau. Thằng Lộc đang đứng ôm chặt lấy Thơm cũng bị một tên kéo giựt ra đẩy về với đám đàn ông. Đám đàn bà con gái còn lại bị chúng ngó mặt từng người, rồi lựa ra bốn người giữ lại giữa khoang thuyền, có Thơm, là người đẹp nổi nhất trong đám, con Thảo dáng xí xọn, bà Năm tuổi đã gần bốn mươi nhưng dáng dấp xinh xắn lại sửa soạn coi hấp dẫn lắm, với bà vợ ông đại úy nữa. Những người còn lại, hoặc là già, hay là xấu xí ốm yếu, chúng xua lại đầu ghe đằng kia.
Bốn người bị lựa đang run rẩy ngơ ngác, thì cả bọn cướp xông lại giựt lột hết áo quần ra, trần truồng tồng ngồng. Thơm la khóc, hai tay ôm lấy vú, ngồi kẹp hai đùi lại. Thằng Lộc bị trói, nó vừa sợ, lại thấy dì nó bị bắt cũng thương lắm, nhưng nó tự nhiên cũng thấy muốn nhìn thân thể trần truồng của dì nó với ba người kia., Những bầu vú trắng núng nính chưa bao giờ thấy. Mông đùi trắng trần truồng lồ lộ, bà Năm má con Thảo ngồi kẹp đùi nhưng lại bạnh hai bàn chân ra, nên hở cả cái lồn rậm rì lông đen đen làm thằng Lộc thấy xốn xang cả người. Bọn cướp tụt hết quần ra, đứng thành một vòng những thân thể trần truồng đen thui láng ướt mồ hôi, con cu đen bóng của chúng cứng ngỏng lên to như cánh tay gân guốc, dài thòng lỏng, giựt giựt, trông như lũ quỷ, bao quanh mấy người đàn bà con gái trắng nõn nà ngồi co rúm lại với nhau, mắt thao láo sợ hãi tột độ. Thơm vừa nghĩ, “con cu gì mà đen đủi thấy ghê”, thì hai tên đã nhảy bổ lại chỗ Thơm đè vật ngửa nàng ra, một tên ở đằng đầu nắm hai cổ tay nàng kéo ngược khỏi đầu kìm xuống sàn tàu, tên kia nắm hai đầu gối nàng kéo banh đùi ra. Thơm hét lên, vừa phần sợ, vừa phần mắc cỡ với mọi người vì mình bị phơi hết cả ra như vậy. Nàng không có thì giờ suy nghĩ lâu, vì tên cướp banh đùi nàng ra đã quỳ xông tới, nhét ngay con củ lẳng cứng như sắt của nó đâm vào giữa khe lồn nàng. Thơm từ mấy năm nay không làm tình, lại sợ hãi, nên cửa mình khô rang, cái đầu rùa tên cướp thì lớn quá khổ, nó ních tới đâu lồn nàng căng ra tới đó, vừa đau lại vừa rát, còn quá cái đêm mất trinh với chồng ngày cưới. Thơm vừa tủi thân vừa đau, bật khóc lên thành tiếng, tiếng khóc càng làm cho tên cướp hứng tình, hắn co mông lên mà dập lên dập xuống thật mạnh. Thơm há miệng kêu la ôi ối, thân mình quằn quại, càng làm cho tên cướp nứng thêm, nó hùng hục thọc mạnh mấy cái nữa. Bỗng nó rú lên, ưỡn người ra rồi phóng tinh rào rào trong lồn nàng. Như có phản xạ, âm đạo Thơm co bóp, nước lồn ứa ra hòa với tinh khí ướt ngập nhầy nhợt, Thơm thấy cái đau bớt đi, trong cơn sợ hãi mê man, nàng lờ mờ thấy có lẫn lộn sướng khoái rờn rợn bên trong lồn. Tên cướp thỏa mãn rồi. hắn rút ra, vừa đứng dậy thì tên ngồi ở đằng đầu nứng quá đã nhảy bổ lại, nằm đè lên nàng, rồi ngóc mông lên đút con cặc vào lồn nàng bây giờ vừa mềm vừa ướt sũng, nó đâm thọc mạnh xuống. Thơm kêu rú lên, mông nàng nẩy lên từng chập, muốn kìm lại không được. Tên cướp ôm ghì lấy nàng, hai cánh tay nó cứng như sắt, hai thân thể dính cứng như keo, tên cướp ôm lấy nàng lồng lộn lên, ngực nó đè nghiến day qua day lại trên vú nàng làm nàng sởn gai hết cả thân thể. Thơm cố nghĩ trong đầu, cái tên cướp tồi bại, nó hiếp mình, nhưng đồng thời nàng bị kích thích tối đa, khắp cả người nhất là hai bầu vú và bên trong lồn cứ nứng lên, nàng muốn cưỡng lại cũng không được.. Nàng cứng người ra, giựt giựt mấy cái, thấy mình như bay bổng lên mây... Rồi sau đó, mấy tên cứ thay phiên nhau hãm hiếp nàng cả gần chục bận, Thơm mệt lả, mê đi rồi, mới đầu cái thân xác nàng còn đáp ứng theo phản xạ nhưng rồi về sau mệt rã rời, chúng vần nàng như khúc thịt không hồn, nàng không còn biết gì nữa.
* * * * *
Sau khi bọn cướp hiếp thỏa thuê, lục lọi lấy hết vàng và những đồ quý giá, chúng bắt con Thảo đi theo trở về tàu của chúng, còn ném qua cho mấy can nước ngọt, rồi mới cắt dây cho tàu chạy đi. Đám đàn ông con trai lo cởi trói cho nhau. Ông bà Năm than khóc rầm trời, mọi người xúm vào khuyên giải. Ông Năm mếu máo nhờ người vực bà vợ vào cabin. Ông đại úy cũng bế vợ đi theo. Thằng Lộc thấy dì nó trần truồng nằm bất động, nó thương lắm, nước mắt nức mũi sụt sùi, phần nữa nó cũng tội nghiệp con Thảo. Nhất là hồi nãy nó lại đã chứng kiến cả cái cảnh con Thảo bị hiếp lần đầu tiên, con nhỏ khóc thét lên như lợn bị chọc tiết. Nó một tay luồn dưới gáy, một tay dưới đùi toan bế bế dì Thơm nó lên, ôm da thịt đàn bà nần nẫn trong vòng tay, vú lồn lồ lộ ngay trước mắt làm nó bứt rứt nóng cả người. Nhưng nặng quá bế không nổi, nó vực dì ngồi dậy, rồi vừa ôm ngang eo vừa kéo dần vào trong. Mấy bà già mang theo quần áo mặc lại cho nạn nhân. Ông Năm có mang theo đồ cứu thương, bông băng., đem ra bảo bôi lên những vết bầm cho mọi người. Thằng Lộc theo lời lấy bông tẩm thuốc đỏ, lật áo lật quần dì nó lên để thoa lên những chỗ bầm tím trầy xát ở vú, ở bụng, ở dưới đùi. Nó vạch cái dây thun quần xuống, nó chưa bao giờ nhìn gần cái lồn dàn bà như vậy, lại còn thoa thuốc ngay háng sát đám lông lồn loăn xoăn. Hai cái mép lồn như hai múi bưởi mở hé ra, cái lỗ lồn vừa đụ au lên đỏ lòm. Nó như người mất hồn, mắt lờ đờ, vừa làm việc vừa nuốt nước miếng, miệng khô ran, người nóng hừng hực, con cu trong quần nó cứ vươn cứng mãi lên, nó chỉ sợ mấy người kia nhìn thấy.
Cũng may mà biển lặng như nước hồ, máy tàu lạch bạch đều đặn, sau cơn kinh hoàng mọi người ngủ mê mệt. Lúc tỉnh dậy, Thơm thấy thằng Lộc nằm bên đang ngủ say, bà Năm cũng ngủ như chết, ông Năm ra chỗ khoang lái. Thơm thấy mệt rã rời, mà lồn thì đau ê ẩm. Nhớ lại lúc bị hiếp, Thơm thấy tủi hổ, nàng quay qua ôm lấy thằng Lộc, khóc thút thít. Nàng ép ngực vào lưng nó, ôm chặt hơn. Một cảm giác lâng lâng, xen lẫn với cảm tưởng an toàn được che chở. Thơm mệt quá thiêm thiếp ngủ lại.
* * * * *
Tàu đi bình yên, hai ngày sau mặt trời vừa lên khỏi mặt biển thì tớí đảo. Mấy nạn nhân bị hiếp được cô y tá người Đan Mạch cho uống thuốc ngừa thai, cho thuốc trụ sinh. Làm thủ tục xong xuôi, dì cháu nó được cấp mấy tấm ny lông cùng dây, cọc để căng lều tạm trú mưa nắng. Thằng Lộc tuy nhỏ, nhưng sức con trai, dựng lều, đi ra suối xách nước về, nó làm hết. Buổi trưa Thơm nấu mì gói, ăn no nê rồi hai dì cháu nằm trong lều ngủ mê mệt một giấc dài không còn biết trời trăng gì nữa.
Thơm tỉnh dậy thì trời đã tối, các lều xung quanh im ắng ngủ hết cả. Nàng chợt nhớ ra gói đô la bọc ny lông gọn ghẽ đút giấu trong cửa mình, mới tụt quần, ngồi giạng háng ra, rồi nhẹ nhàng cho hai ngón tay vào trong để lấy ra. Cửa mình bây giờ đã hết đau, nhưng không sờ thấy cái gói tiền, Thơm cố thọc vào sâu hơn. Thấy cồm cộm ở đầu ngón tay nhưng lấy ra không được. Mấy thằng cướp làm dữ quá, gói tiền bị dồn tuốt vào sâu mất rồi. Thơm qúynh quá, không biết làm sao. Nàng nhìn thằng Lộc đang ngủ ngon lành. Không lẽ.... Nhưng không còn cách nào khác,... mà nó cũng như con mình vậy, hồi còn nhỏ mình còn cho nó sờ vú mà.. Còn hơn là nhờ người ngoài.
Thơm mặc quần lại rồi lay thằng Lộc dậy. Nó đang mơ mơ màng màng chưa tỉnh hẳn. Thơm kéo nó ngồi dậy sát bên, nói nhỏ :
- Mắc cỡ quá, mẹ Thơm giấu gói tiền đô la ở dưới này, lấy ra không được.
Nó mắt nhắm mắt mở lè nhè hỏi, giọng ngái ngủ :
- Mẹ Thơm giấu ở đâu?
Thơm cầm tay nó đặt vào dưới quần :
- Ở đây nè..., ở bên trong... của mẹ.
Cánh tay đè lên đùi dì nó êm êm âm ấm còn bàn tay dì nó cầm đặt ngay dưới bụng. Nó tỉnh hẳn, hiểu câu chuyện. Thơm nói tiếp :
- Ngón tay con dài, chắc lấy ra được. Đừng có mắc cỡ, tối mò mò, không sao đâu.
Vừa nói, Thơm vừa nhích mông kéo cái quần xuống ngang đùi. nàng bảo thằng Lộc ngồi đối diện, cầm tay nó kéo lại bên dưới quần, bảo nó :
- Con đưa ngón tay vào trong rồi khều nó ra.
Thằng Lộc thấy rạo rực hồi hộp, muốn run lên, tay thì run thực sự, dì nó vẫn nắm cổ tay nó kéo lại, tay nó đang rờ vào lông lồn rồi hai cái mép lồn mềm mại. Con cu nó cứng lên. Nó nuốt nước miếng, đút một ngón tay vào trong khe lồn. Bên trong âm ấm mà ướt trừơn trượt, mềm mại khít khao ôm ép lấy ngón tay nó, không phải cái lỗ tròn tròn như nó tưởng, nó thấy rờn rợn khắp người, con cặc nó vươn dài ra trong cái quần xà loỏng. Nhưng cái thế ngồi vướng chân vướng cẳng, đưa ngón tay vô không xuôi, nó nói :
- Vướng víu quá, mẹ Thơm à.
Thơm bảo :
- Để mẹ nằm ra dễ hơn.
Nàng nằm ngửa, rồi nhướn mông kéo tụt hẳn cái quần ra, hai chân giang rộng chống xuống đất.
Thằng Lộc đầu óc choáng váng, trong bóng đêm, cái mu lồn phơi ngay trước mắt nó. Nó nghe tiếng dì nó :
- Con quỳ lên thuận tay hơn.
Nó theo lời, quỳ lên, rồi nhích lại gần. Nó không khỏi liên tưởng đến tên cướp lúc hiếp mẹ Thơm nó cũng ở tư thế như vậy. Nó lại đút ngón tay vô, nhưng khều khều cái gói không ra. Lồn mẹ Thơm nó bây giờ mềm nhão. Thơm không chủ ý mà tự nhiên cái mông cứ hích hích lên hoài. Nàng dục nó :
- Con đút hai ba ngón tay vô dễ lấy ra hơn.
Nó đút cả ba ngón tay thọc mạnh thật sâu. Nửa bàn tay bên ngoài ép vào cái mép lồn lún phún những lông. Lúc Thơm nằm ngửa ra, nàng chỉ có chủ ý làm sao lấy được cái gói đô la ra cho dễ, nhưng không ngờ bây giờ, mấy ngón tay thằng Lộc đút chật ních nhúc nhích bên trong, thân mình con trai trần trụi lừng lững giữa đùi, rồi cái xương mu bàn tay nó đè lên hột le ngay dưới mu lồn làm nàng nứng rung cả người, nước lồn ứa ra ướt hết cả bàn tay thằng Lộc, hai chân nàng chống xuống đất, cái mu lồn ưỡn ngược mãi lên, mà hai bầu vú thì tưng tưng muốn bung ra. Nàng cứng cong người lên, hơi thở hổn hển,, đưa hai tay bấu lấy hai cánh tay nó.
Thằng Lộc run rẩy rút được cái gói ra. Thơm thấy cái lồn mình như hụt hẫng, xác thịt tự nhiên thèm muốn cuồng nhiệt, nàng nắm cánh tay kéo nó xuống nằm đè lên người, hôn chụt lên má nó, chân nàng quặp ngược ghịt chặt đùi nó, rồi nói rất ngọt ngào :
- Thương quá đi! Con thương mẹ Thơm không?
Thằng Lộc đỏ mặt, gật đầu, người nó run bắn lên mà nóng hôi hổi. Cái con cu vươn dài cứng ngắc, đỏ lòm lòm thòi lòi ra ngoài ống quần xà loỏng. Thơm đưa tay nắm lấy cái đầu rùa, cái buồi to nần nẫn trong bàn tay làm nàng rởn cả người, Thơm đưa tay kia kéo tụt quần nó xuống, nàng thều thào trong hơi thở gấp gáp :
- Tụt quần ra đi con.
Thằng Lộc quýnh quáng nhổm mông lên, tụt cái quần ra, rồi nằm ôm lấy Thơm. Nàng cầm con cu nóng hổi cứng ngắc của nó rà rà nơi mép lồn, rồi giú dí nhét vào giữa khe, cái đầu rùa ních vào làm banh hai mép lồn ra chật cứng, nàng thở hồng hộc ôm mông nó rịt xuống;
- Giập xuống đi.
Thằng Lộc run lập cập, nghe lời, giập mạnh xuống như cái máy, củ lẳng như cái đầu rắn tuồn tuột trơn trượt nước lồn thụt tuốt luốt ngập lút. Thơm sướng rụng rời, kêu to :
- Úi da!
Thằng Lộc đâm hoảng, nó khựng lại, hỏi :
- Mẹ đau hả?
Thơm lắc đầu quầy quậy, nói vội trong hơi thở dồn dập :
- Không sao! không sao! Cứ giập như vậy nữa đi con!
Chân nàng quặp lấy đùi nó, tay thì ôm lưng nó ghì rịt sát vào người, Thơm nẩy lên, từng chập. Mấy tên cướp bữa nọ, nàng vừa sợ hãi, vừa tức tối cố cưỡng lại, nhưng cái dục tình âm ỉ ngủ yên mấy năm bị khơi dậy, hôm nay, Thơm thấy sao mà yêu thương thằng cháu quá, nàng mở rộng lòng ra, cả tâm hồn và thể xác, nàng cho nó tất cả. Thơm vít đầu nó xuống, nhú lưỡi hôn ngay lên môi nó. Môi mọng ướt nún nhẹ làm thằng Lộc đầu óc quay cuồng, nó dập lên dập xuống, cái sướng khoái rần rần khắp người, đầu buồi nó cứ cứng mà to ra dài ra bên trong cái lồn đang co bóp, nhầy nhớt trờn trượt ngập nước lồn. Nó nghe Thơm thì thào :
- Bú vú đi con.
Nó gục đầu xuống, chụm môi lại mà nún mà mút, trong khi vẫn dập đình đâm sâu đầu buồi trong lỗ lồn. Bỗng Thơm nẩy mạnh người lên, hai gót chân nện vào mông thằng Lộc từng chập, nàng rên lên :
- Úi da!... Úi da!....
Thằng Lộc bây giờ đã biết mẹ Thơm nó kêu “Úi da!” không phải vì đau, mà là sướng, nó cuồng lên miệng vẫn ngậm đầu vú, ú ớ rên “gừ... gừ...”, mông ngỏng lên giập mạnh thêm nữa. Thơm như người bị điện giật, rú lên :
- Úi da!... Sướng quá!... Sướng mẹ quá con ơi!... Úi da!... Úi da!...
Thằng Lộc thấy luồng tinh khí rùng rùng chạy rờn rợn trong ống đái. Nó không nhịn được nữa. cái đầu buồi của nó giựt lên như phải kinh phong, cương cứng lên rồi tinh bắn phụt ra chan hòa trong lồn mẹ Thơm của nó.
Thơm thấy cái củ lẳng chật khút khít cứ to cứng mãi, lồn nàng như muốn căng bung ra ngàn vạn tia tinh khí rờn rợn bên trong lồn, làm tưng tưng tê mê tẩn mẩn khắp người, nàng sướng như phát điên muốn la lớn lên, nhưng vì đã mệt nhừ nên chỉ nghe tiếng rên lẫn vơi hơi thở phì phò :
- Úi da... sướng quá!... tôi sướng...... quá!...
Tay chân quặp cứng lấy nó, Thơm thấy mình bay bổng lơ lửng nhẹ như mây, nàng thở hắt ra :
- Sướng chết mất!....
Rồi mệt quá sóng soài buông tay buống chân ra nằm rã rời.
Hai dì cháu trần truồng ôm nhau ngủ.
* * * * *
Trong suốt thời gian ở đảo, Thơm với thằng Lộc cứ tiếp tục ngủ với nhau, mà không còn ngại ngùng như lúc đầu. Cứ ăn cơm tối xong, là vội vàng cột kín mấy tấm che lều lại, thằng Lộc sẵn ở trần, chỉ cởi bỏ cái quần xà lỏng là tồng ngồng, con cặc ngúc ngoắc, nó ôm chầm lấy Thơm, tay thọc vào trong áo mà bóp cặp vú nần nẫn. Thơm liếc nhìn cái đầu buồi ngong ngỏng, sướng nóng cả người, nhưng mắng yêu nó :
- Làm gì mà cuống lên thế? Để người ta cởi đồ ra đã nào.
Tự nhiên Thơm cảm thấy thằng cháu như là chồng mình.
Thằng Lộc kéo bật tung hàng khuy bấm rồi lột áo Thơm ra, hai bầu vú căng đầy núng nính. Nó gục xuống bú chùn chụt, lúc nào nó cũng thích nún mút hai cái vú. Thơm ưỡn ngực ra hổn hển :
- Hư quá đi! Cứ làm người ta nứng mãi lên thôi!
Nàng cúi xuống lom khom tụt quần ra, miệng thằng Lộc vẫn không rời núm vú.
Nàng kéo nó xuống đất, hai dì cháu ngã lăn ra trên tấm ny lông. Thơm quay nằm ngửa ra, hai tay ôm đùi banh ra, cong ngược lên, cười khúc khích, dục nó :
- Lẹ lên! Bắt đền làm cho người ta nứng quá đi!
Thế là thằng Lộc chồm tới, nó rất thành thạo, miệng mút vú, đưa tay xuồng rờ rờ lồn, lấy hai ngón tay banh mép lồn ra, tay kia cầm cái con cặc cứng như sắt của nó đút thụt vô rồi giập một cái đánh “hự”, bắt đầu cuộc ái ân cuồng loạn. Thơm thì đang độ sung sức phải nhịn thèm mấy năm nay, thằng Lộc trai dậy thì mạnh như con trâu điên.
Mỗi lần Thơm được thằng Lộc làm cho sướng đến mê tơi, “ra” rồi, nàng âu yếm vít cổ nó, thầm thì :
- Sướng quá!... Làm người ta lên tít chín từng mây rồi...!...
Thằng Lộc cũng có kinh nghiệm thêm, nó muốn cho mẹ Thơm nó sướng cùng lúc với nó. Mỗi lần xuất tinh ra, “đã” rồi, nó chưa vội rút con cặc của nó ra ngay, mà vẫn cứ để dập đình trong lồn, nó cúi xuống rồi hỏi nựng :
- Chín từng mây chưa mẹ Thơm?
Thơm trả lời trong hơi thở ngắt quãng vì mệt :
- Lên... chín... chín... từng... mây rồi...!.. hờ... hờ...!. Cho... mẹ... mẹ nghỉ.... đi... con!...
Thơm quay ôm rúc đầu vào cổ nó, kéo chân nó cho gác lên hông, lim dim cặp mắt. Nó thấy thương yêu vô vàn, nâng đầu Thơm cho gối lên đầu tay nó, rồi xoa cái lưng trần mát mịn cho dì nó ngủ. nhưng không đêm nào Thơm ngủ một giấc tới sáng. Đêm bớt mệt, tỉnh dậy, bên thằng Lộc đang ngon giấc, con cặc nó vừa đưôc bàn tay nàng xoa vuốt mấy cái đã dựng đứng cứng ngắc, Thơm lại thấy ướt mọng cả lồn, không nhịn nổi phải đánh thức nó dậy. Thằng Lộc dụi mắt tỉnh dậy, thấy nứng cặc quá, nó bò lên người Thơm, hỏi giọng rề rề :
- Mình hư nữa hả mẹ Thơm?
Thơm ôm hôn lên môi nó, ưỡn cong người lên chờ đợi :
- Ừa, mình hư suốt đêm... Ừa! Thế đấy!... Nữa đi!... Úi da!... Mạnh nữa đi! Đừng có ngưng... con ơi!... Nữa.... nữa... tí nữa..... úi... úi..... sướng cái lồn quá!.... Sướng cái vú quá!.... Mẹ lại lên... chín... chín... từng mây... nữa... rồi!... Úi da...
Tuyết Vân
Hết

[top]

Posted by Xmen on 18:34 | No comments

Lời nguyền con bướm - Phần một
Tại phòng thay đồ nam, người đàn ông đang thay vào bộ quần áo đồng phục trắng, một loại áo phẩu thuật, chuẩn bị cho ca mỗ sáng nay.
Jack Tarkington, một trong những bác sĩ phẩu thuật đồng nghiệp với người đàn ông đó bỗng nhiên nhìn thấy cái gì đó và hỏi, bằng một giọng khàn khàn thường lệ của anh ta.
- Ê, Dick, từ đâu anh xâm được cái hình đó? Có phải anh nhậu xỉn tối qua và trên đường trở về vô tình rớt lại trên đường De Kalb Street, hay sao?
- Xâm gì? Ở đâu?
Người đàn ông trả lời phản bát câu hỏi là một người có dáng dấp thể thao, nước da ngâm đen trạc khoảng 45, ra vẻ thắc mắc khi ông ta tự nhìn từ trên xuống dưới, vội vã kiểm tra khắp thân thể để xem người bạn đồng sự muốn nói gì. Ông ta không có hình xâm nào cả, không thể nào! Ông ta không thuộc cái loại dân chơi đàng điếm. Con đường De Kalb, rõ ràng! Ông ta không bao giờ đi đến đó chưa kể là nơi đó cách xa cả mười công phố của quận.
- Hình xâm gì? - ông hỏi gằn một lần nữa.
- Cái nằm trên mông của anh đó. Con bướm màu tím kia, - Tarkington thở ra và nói tiếp - Ít nhất anh cũng có thể xâm con rồng hoặc là sọ người, trời ơi, tại sao lại là một con bướm? Anh đâu phải là đàn bà đâu! Anh làm việc quá nhiều đến phát điên rồi, Dick; anh cần phải nghỉ ngơi thôi.
Bác sĩ Richard Gardiner, với tên ngắn là Dick, ngoái cổ lại và nhìn xuống, lần đầu qua vai trái, lần sau qua vai phải. Cái gì đó đang ở bên kia lồ lộ ra trước mắt ông. Ông liếc nhìn xuống nơi đó, một cái dấu màu tím sáng, to cỡ một đồng bạc có lẽ, cao ở phía bên trên mông - thực ra thấp hơn ở trên hông - vừa ngay trên lưng quần.
Gardiner chưa bao giờ thấy cái gì giống như thế trước kia ở trên da thịt của ông. Cố gắng giữ vững thăng bằng, ông vói tới tấm gương được đặt ở cuối tủ quần áo và tự soi qua vai. Để cho chắc chắn, ông có thể trông rõ hơn cái dấu ấn đó; đúng rồi chắc chắn là một con bướm màu tím dang cánh bay, được một bàn tay nghệ thuật nào đó xâm lên từng chi tiết sống động, vừa sắc xảo vừa đẹp như một hình chụp.
Đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên nọ về cái hình xâm kỳ lạ, Gardiner không định nói cho Tarkington biết về nó.
- Ồ, cái đó hả, - ông cô tình ra vẻ bình thản - Đó chỉ là một cái dấu mực do sự bất cẩn của Stacey làm dính trên mình của tôi mà thôi. Tôi sẽ chùi sạch sau khi làm ca phẩu thuật. Anh chớ phải lo.
Stacey Higden, một trong những y tá trực, là người phụ tá sau cùng của Gardiner; thật dễ hiểu để nhận ra rằng họ đang có một cuộc tình vụng trộm, và hai người họ thực sự đã ngủ với nhau đêm trước đó, vết mực đó có lẽ là do Stacey phá phách trong lúc ông đang nằm ngủ.
Stacey có tính tình cởi mở, phóng khoáng, dí dõm (không kém như khi nàng ở trên giường), vì thế sự giải thích của Gardiner thật thỏa đáng, đánh tan mối nghi ngờ về con bướm xâm ở trên mông của Gardiner.
Tarkington tỏ vẻ hài lòng với lời giải thích logic, thế là anh lại đổi sang đề tài phẩu thuật như thường lệ
- Anh định làm gì hôm nay, Gardiner? - gã hỏi với ý trêu chọc Gardiner - Có phải biến thêm nhiều bệnh nhân tâm thần trở thành hoa hậu loạn tính không? Hay là biến thêm thật nhiều dương cụ trở thành âm hộ? Anh thiệt giỏi, khi chọn lấy nghề giải phẩu đổi giống này. Toàn là thứ đáng có tiền không, hả? Anh lấy bao nhiêu cho mỗi ca mổ xẻ, sẵn đây hỏi?
Gardiner được khá nhiều người biết đến là một vị bác sĩ “đổi giống” cho đàn ông, đã biến bao nhiêu bệnh nhân của ông từ “đực” thành “cái” và cũng đã làm giàu bằng nghề nghiệp cắt bỏ dương cụ cho đàn ông trở thành “cái mu rùa” của đàn bà, hoặc là “gái hệ hai”, như họ thường thích được gọi. Ông thường chế giễu họ cho bạn đồng nghiệp nghe mỗi khi xong việc, ông thường cười vào tư cách, điệu bộ, tướng đi của dân “lại cái” và pha trò về sự thay đổi hốc môn trong người họ, biến họ thành bán nam bán nữ, ăn nói điệu đàng.
Bác sĩ Gardiner, tuy nhiên, rất là cẩn thận khi xuất hiện trước mặt các bệnh nhân, ông sẽ luôn là một bác sĩ biết thông cảm, giàu lòng từ tâm, và có tay nghề giỏi. Những bệnh nhân của ông rất ngưỡng mộ ông, và không bao giờ ngờ là ông đã nghĩ xấu, bôi nhọ họ như thế nào đàng sau lưng. Và với sự tín nhiệm đó của ông, cũng như với kỹ thuật giải phẩu, và kỹ thuật trên giường, ông trở thành một người toàn diện.
Kỹ thuật của Gardiner như thế đó. Không ai có thể tưởng được, bất cứ bệnh nhân nào đến với ông cần giải phẩu đổi giống, thì sau đó đều gật đầu thỏa mãn. Đó là cái tuyệt vời của bác sĩ Richard Gardiner, không chỉ riêng về nét bên ngoài, mà: kỹ thuật khâu may, cắt xén thật chính xác kể cả từng mạch máu nhỏ ti, sau khi xong thì không một vết bầm nào còn để lại. Kết quả là, hầu hết bệnh nhân nam đều đạt được trọn vẹn khoái cảm như là phụ nữ vậy. Đã được bác sĩ Richard Gardiner giải phẩu là cái hoàn thiện nhất để sống lại làm người phụ nữ thực thụ, vì thế văn phòng của ông luôn đắt khách: Từ “đổi giống” từ đó cũng được lan truyền nhanh như cơn động chấn lớn, và bây giờ ai nấy trong vòng trăm dặm đã từng là bệnh nhân của ông cũng phải cám ơn vị phẩu thuật gia Richard Gardiner, một người có thể biến hóa cao siêu vậy.
Tarkington lập lại câu hỏi :
- Vậy, anh sẽ định làm gì hôm nay, Dick?
Gardiner, hài lòng về chuyện hình con bướm xâm đã không được đề cặp tới nữa, trả lời :
- Không gì cả, Jack, hôm nay tôi không có ca giải phẩu lớn nào, chỉ là mấy ca mổ nhỏ cắt bớt, cấy thêm và vén xén mấy nếp da thịt ở âm đạo bị lồi ra bên ngoài cho một số bệnh nhân đã hẹn trước thôi.
Gardiner bỏ lơi những dữ kiện tiền nông lên bàn; cố tình cho Tarkington biết rằng ông sạt $6,500 đô là cho một ca phẩu thuật biến giống (cộng thêm $750 cho cắt xén và lấp ráp thêm da thịt cho dương vật nếu quá nhỏ), nhiều hơn hết, ông thừa biết rằng, số tiền cho bất cứ bác sĩ giải phẩu nào ở trong tiểu bang. Và số tiền ông sẽ nhận phải là tiền mặt, chứ không chi phiếu, không thẻ tín dụng.
Danh từ “cắt da âm đạo”, ông hay thường gọi trong những lúc vui đùa, Gardiner không bao giờ lo lắng cho ca mổ như thế cả - chỉ mấy đường rạch nơi đó thì xong ngay - nhất là khi đã chích thuốc tê vào rồi (giámột chai thuốc tê là $2,500 cũng đã tính vào sổ). Những ca mổ như thế này Gardiner thường làm vào mỗi thứ Năm của tuần thứ ba trong tháng, còn thứ Ba thì là ngày chuyên giành cho giải phẩu đổi giống thực sự. Và hôm nay là ngày thứ Năm của tuần thứ ba trong tháng.
Cuộc trò truyện của họ bị cắt ngang bởi một tiếng gõ cửa phòng thay đồ, cánh cửa từ từ mở ra.
- Bác sĩ Gardiner có trong đây không?
Một trong những người y tá lên tiếng hỏi, không chờ ai trả lời, cô ta tiếp tục
- Nếu có, nói cho ông ta là chúng tôi đã sẵn sàng ở phòng số 7.
* * * * *
Bác sĩ Richard Gardiner đã mất cả buổi sáng nay để chỉnh lại năm lớp màng ngoài của âm hộ còn được gọi là đại âm thần của các như nhân như của Dee Dee, Satin, Sarah Anne, Daphne và Wendi - tất cả đều là dân “lại cái”, và đều có giải phẩu âm hộ trước đó ba tháng, bây giờ chỉ đến khám theo lệ. Thường những lúc khám như thế, ông hay ngắm nhìn vào tuyệt tác - tài nghệ cắt xén của ông đã biến hóa trên bộ phận sinh dục như thế nào - và hài lòng với cái ảo giác mà ông đã tạo thành còn hơn hẳn cả bàn tay của đấng tạo hóa : là được biến đổi họ thành đàn bà, dù cái ảo giác chỉ có người điên khùng mới nghĩ ra được, và mới có những bệnh nhân kỳ lạ như vậy.
Nhưng sự hài lòng đó không đến dễ dàng với Gardiner như thường lệ, bởi vì hôm nay ông đã bị ám ảnh bởi cái xâm hình con bướm lạ lùng. Nếu nói là một vết mực mà Stacy không biết vì lý do gì và bằng cách nào đêm qua đã chuyển qua cho ông trong lúc đang ngủ, (mà ông đang nghi ngờ) thì chắc rằng nó phải bị tẩy đi - hoặc ít ra cũng bị bôi nhòa - trong lúc tắm gội buổi sáng, còn đằng này nó không phải vậy. Sự hiện diện của con bướm quá khác thường làm cho Gardiner thấy nóng lòng muốn tìm hiểu nguyên do. Ông không thể chờ lâu hơn được nữa cho ca mổ cuối cùng qua đi để có thể chạy vội vào phòng tắm chà rửa nó.
* * * * *
Sau năm phút chùi nát, cái hình xâm vẫn không đổi, mà có thể còn sáng, sắc xảo hơn trên làn da của ông.
Để chắc chắn là lớp da ngoài đã sạch, Gardiner đi ra khỏi phòng tắm và nhanh chóng lau khô. Thêm một lần nữa ông bước tới chiếc gương, máu của ông chợt đông lại khi nhìn thấy... không những con bướm vẫn còn đó, mà nó còn long lanh một màu xanh lá cây. Và tệ hơn, đôi cánh của nó lúc đầu dựng thẳng, thì nay dang ngang, dường như là nó biết cử động vậy. Ô kìa! Đôi cánh nó bắt đầu động đậy: con bướm đang chấp cánh và bắt đầu di chuyển trên mặt da của ông - thật chậm, lắc lư, cứ như là bay lơ lững theo cử tác của thước phim được quay chậm.
Gardinner quan sát, sợ sệt, khi con bướm, giống như hình phim hoạt họa dần dần tiến sâu xuống một bên mông, đâm sâu vào đường kẻ và biến mất hút vào phía trong háng, và chỉ để xuất hiện bên vách đùi, cánh của nó ánh lên một màu bạc sáng chói. Ông nhìn chằm chặp vào nó một cách say mê như bị thôi miên trước điều kỳ ảo kia; và hình xâm bắt đầu đổi màu mỗi khi con bướm đập cánh nhanh hơn: màu rượu chát, màu xanh da trời, màu tím, màu hoàng yến... tất cả thật là sống động không thể tưởng được. Và giờ đây con buớm (lúc này là màu hồng) chuyển dần lên bụng, không còn biến màu nữa, nằm ngay trên bụng dưới, xếp cánh lại thành hình chữ “V”, và trở nên bất động thêm một lần nữa như đang đậu lại trên mặt đất. Màu hồng biến dạng thành một màu tím cà điểm những chấm xanh lá cây và giữ lại nguyên sắc thái.
Gardiner chạy vội về phòng thay đồ và điên cuồng mở hộc tủ khóa bằng số. Vì quá căng thẳng nên ông phải mất cả sáu lần thì mới mở được cửa. Cầu trời cho không ai bước vào phòng, trước khi ông che đậy con bướm quái lạ kia, ông mặc lại áo quần nhanh chóng. Khi ông cài nút ở cổ tay áo, ông thấy một vệt sáng như màu vàng chanh mập mờ ở trên lưng cổ tay trái - con bướm đã đi lần lên đó trong lúc ông lay hoay mở khóa. Ông cố tình như không thấy nó, nhưng ông đã không thể chống cự được sự lo lắng sợ hãi đang xâm chiếm tâm hồn.
Ông lao nhanh về văn phòng trong nỗi bàng hoàng lạnh buốt, đương nhiên là ông có thể cảm nhận được cái hình xâm đang di động khắp mình mẩy. Và ông ước gì không có bệnh nhân nào đến khám bệnh hôm nay, nhưng sổ hẹn của ông đã đầy ắp tên: Trưa thứ Năm là mỗi khi Gardiner khám cho những bệnh nhân mới, những bệnh nhân của ngày này sẽ được khám tổng quát chuẩn bị cho giải phẩu đổi giống và họ hiện tại đang sống như đàn bà hoặc họ là một số người độ tuổi thanh nữ, và tất cả họ sẽ đều được bơm ngực và cấy da cho trơn và biến đổi từ uống thuốc đổi hốc môn, hông thì được bơm thêm chất mỡ. Sau đó thì tùy mỗi trường hợp khác nhau mà định liệu như là tẩy sạch lông tóc dư thừa và tập nói giọng bổng, tập tướng đi yểu điệu của phái nữ, (vài người đã được cạo lông ở trái cổ), và tập cách ăn mặc đúng cách.
Ông có thể hóa trang cho họ áo quần đúng mức - trong số bệnh nhân của ông thì chỉ một ít là có tướng đi và cách nhìn giống như người phụ nữ thực sự - nhưng khi đến phần thủ thuật giải phẩu chính yếu, khi mà họ cởi bỏ lớp quần áo và ông phải cân đo bao nhiêu thịt da mà ông phải cắt xén sao cho đúng ý hợp thời (thỉnh thoảng dương vật quá nhỏ mà ông chỉ có thể hứa khoét được chiều sâu ở mức tối thiểu, và lý do đó, sau cùng, chỉ cần một chút axít là ông có thể xóa tan hết thứ thừa thải) - mà lúc nào cũng làm cho ông phát lộn mửa lên vì sờ mó nắn bóp vào đó, cái mà chính ông cũng có. Nhưng công việc thì vẫn là công việc, vì thế Gardiner phải bấm bụng, luôn nở nụ cười trên môi và chắc rằng bệnh nhân luôn có niềm hưng phấn với kết quả mỹ mãn rối rít cám ơn một người lương y như từ mẫu.
Vì công việc áp lực hằng ngày nên Gardiner thường hay trải hết thời gian còn lại cho việc hành lạc để khuây khỏa, với đàn bà thực sự, chứ không phải là thứ giả tạo - là “lại cái” biến thành. Ông thích quan hệ giới tính một rộng rãi với nhiều người cùng một lượt, nhưng biết cách chấm dứt “mối nhợ” mỗi lúc cần thiết, ngay khi mối quan hệ đã dẫn đến ràng buộc của chuyện hôn sự. Điển hình là trường hợp của ông và Stacey, (ý tá chuyển từ một nơi khác), Annette (huấn luyện viên thể dục nhịp điệu), Janine (nhân viên chơi cổ phiếu), và Constance (bác sĩ thú y). Mặc dù có thể dụ dỗ họ lên giường bất cứ lúc nào, nhưng phần nhiều ông vẫn giữ một khoảng cách cố định, tránh tình huống quá thân thiết và tuyệt đối không được dây dưa.
Phải nói luôn rằng bác sĩ Richard Gardiner thường hay để ý tới đàn bà - bất cứ ai - không ngoài mục đích tìm hoa hút mật để thỏa mãn dục vọng cần thiết của ông. Số người ông “quen” kể ra không hết. Richard Gardiner là một người, phải thực lòng thú nhận, nghiện với đàn bà, nghiện dục tình. Nhưng trong khi đi làm hoặc đang làm việc thì không có người đàn bà nào được ông bỏ vào trong tâm trí, không nhìn bất cứ ai dù nửa con mắt.
Chiều đó, vừa đến khu đậu xe - tầng dưới cùng của căn bin-đinh - ông chạy vội lên ba tầng lầu với mỗi bước chân là hai nấc thang: vì ông không muốn gặp ai ở thang máy cả, để tránh phải xã giao làm mất thời giờ. Cám ơn đường thang bộ vắng vẻ nên ông có thể chuồn vào văn phòng mà không một ai trông thấy. May mắn thay! Tất cả nhân viên đều ra ngoài ăn trưa và như vậy không bắt gặp ông vội vã điên cuồng, cuống quít chạy vội vào, đóng nhốt kín ông ta trong phòng làm việc.
Gardiner nhanh chóng cởi bỏ hết áo khoác, cà vạt, áo sơ mi và áo lót. Trong phòng không có một cái gương nào, nhưng ông vẫn có thể thấy cái hình xâm bây giờ được in đậm ở trên ngực, đã chạy lên phía trên núm vú trái từ lúc nào rồi. Vào chính thời điểm này, nó đã biến thành màu cam sống động lung linh dưới cặp mắt tròn xoe của ông.
Thật là rối trí, nhưng không còn khám xét gì hơn được nữa, Gardiner mặc lại áo, rồi mở máy vi tính lên quyết định tìm tòi cho ra lẽ và chỉ trong vòng thời gian ngắn ông đã tìm ra được loài bướm kỳ lạ kia có cái tên là “Semperjuvena”.
Ông chăm chú lên màn hình computer, đọc vội những điều mô tả về lối sống, nơi ở, và sự sanh sản của loài vật hiếm có này với vẻ mặt hoàn toàn kinh ngạc. Gardiner, là một nguời thực tế, chỉ tin vào những điều hiện hữu, nhưng đồng thời, hiện giờ, tại sao bàn tay ông lại vô thức để vào quần kiểm tra xem con bướm đang nằm đâu. Ông không tin vào sự thật này và ông cũng không muốn tin, chỉ còn biết tự trấn an : không có điều gì lạ lùng ở đó hết..., chắc có thể là ông chỉ quá mệt mỏi thôi - những chuyện hoa mắt là lẽ thường mà!
Gardiner cố gắng trở lại vị trí cũ kịp thời, đúng lúc mà Ruth, người thư ký riêng, và Candace, y tá, trở lại văn phòng sau buổi ăn trưa, và họ có thể đã không phát giác được chuyện gì khác thường từ diện mạo của ông. Không cần liếc nhìn Gardiner lần thứ hai, họ bắt đầu sắp xếp công việc cho sau buổi trưa: cuộc phỏng vấn, khám bệnh tổng quát, và trị liệu tâm lý cho những kẻ đổi giống tiếp sau ngày thứ ba như là Danielle, Krystal, Jade, Cathy Ellen and Lavinia.
Xem tiếp phần 2

[top]

11/11/11

Posted by Xmen on 08:11 | No comments

Con đĩ - Phần một

Diễm Trinh
“Con đĩ” là một tuyển tập bao gồm các truyện ngắn kể về các cuộc ái ân mây mưa trăng gió giữa khách làng chơi và các cô gái buôn hương bán phấn.
Từng mẩu chuyện như từng nét bút phác họa lại các cuộc tình ngắn ngủi của các cô gái ăn sương. Trần trụi, dung tục nhưng đầy chua xót. Bi có, hài có nhưng nó lột tả được hết những gì rất thực của đời thường.
Từng mảnh đời, từng cuộc tình như những gam màu rối rắm chen chúc trong một bức tranh tổng thể. Bức tranh vô thường.


Con đĩ đứng run cầm cập dưới gốc cây lớn nằm sát bên lề của đường Huyền Trân công chúa. Hai hàm răng của nó va vào nhau kêu cộp cộp.
Mưa, mưa tầm tã, mưa lớn như chẳng bao giờ sẽ dứt, từng giọt mưa rớt xuyên qua cành lá, rớt xuống mặt con đĩ lăn dài trên má rồi chạy dài xuống cổ rồi len lẩy vào tới bên trong vú. Con đĩ đứng khoanh tay như đang gồng cho vơi đi phần nào lạnh giá dưới cơn mưa đêm của trời Sài Gòn.
Con đĩ tuổi trạc 20, nước da trắng trẻo, con nhỏ nhìn coi cũng được lắm. Hai mi nó cong cong như được uốn nắn rất kỹ nhưng thật ra thì đó là tự nhiên. Tội nghiệp cho nó, lần đầu đi ra đứng đường để làm gái, bán cái trinh mà nuôi cái miệng, ngày đầu mở hàng mà lại xui như thế này thì không biết rồi cuộc đời nó sẽ đi đâu và về đâu. Hai vú của nó nhô lên, nhô xuống theo nhịp thở. Bộ ngực của nó phải nói là bự và săn chắc lạ thường. Gái còn trinh mà lị.
Con đĩ ăn mặc rất giản dị trong chiếc áo bà ba màu tím và quần dài màu đen. Nó mặc giản dị như thế không phải vì nó khiêm tốn mà là vì nó nghèo. Ừ phải rồi! Nghèo... nghèo cho nên nó phải bán trinh, bán cái qúy giá nhất của đời nó mà kiếm lấy miếng ăn. Có ai biết được nó đến đâu, chỉ thấy nó rất lạ và có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên mà nó ra đứng đường đợi khách làn chơi.
Nó vừa lạnh vừa run vừa suy nghĩ vừa tiếc thương cho cuộc đời của chính nó. Nó cất tiếng thở dài và hai mắt ngó qua ngó lại hai bên đường xem tối nay có con nhạn nào là đà nào không.
Tiếng xe Dream II thắng lại một cái “két” trước mặt nó. Con đĩ nhìn kỹ lại thì thấy một anh chàng còn khá trẻ. Chàng này chắc độ 34, 35 là cùng, gã nhìn có vẻ xỉn xỉn vì con đĩ ngửi thấy có mùi nồng của rượu từ người chàng thanh niên này.
Con đĩ cất tiếng run run vì lạnh :
- Anh Hai đi hả?
- Thì chả lẽ đứng đây chơi sao em? Bao nhiêu một cú?
- Dạ năm trăm ngàn.
- Hả... mình có nghe lầm chăng nhỉ? Tính ăn cướp hay sao mà chém anh đẹp vậy cưng?
- Dạ hàng xịn mà Anh Hai.
- Hàng dzin à?
- Dạ phải.
- Hihihi... chắc dzin cái lỗ đít qúa... mà đụ mẹ... chưa chắc lỗ đít còn dzin... hà hà... chắc là dzin lỗ rún.
- Tội nghiệp em mà Anh Hai, em nói thiệt... em mới ra làm ngày đầu tiên mà... em còn trinh thiệt... hổng tin thì...
Chết mẹ... con đĩ tính nói “Không tin thì anh sờ thử đi” nhưng nghĩ tới đó nó chợt thẹn thùng và không nói nữa. Nó nói tiếp :
- Dạ em bảo đảm 100% mà Anh Hai. Hàng dzỏm sẽ hoàn trả tiền lại.
- Hahaha... nhỏ này nói y nó quảng cáo vậy hà... hà hà... được được.. sẵn ta hôm nay trúng mánh thì.. chơi xả láng... 500.000 đ. Được lên xe đi em.
- Dạ.
Con đĩ mừng quýnh, nó lật đật thót lên phía sau xe của chàng thanh niên. Nó coi vậy mà cũng gan cùng mình. Nó vừa lên là hai tay ôm sát chàng thanh niên, đôi bồng đảo cọ xát vào lưng chàng thanh niên. Hắn nghe như có dòng điện một chiều chạy cái ót từ cột sống lên tới não.
Hắn nhủ thầm “Hà hà... cái con quỷ cái này coi vậy mà ngực núi lửa bự quá... tối nay chắc mình trúng mánh hé hé”.
Hắn xung độ, rồ ra chạy một mạch rồi mới sực nhớ và hỏi :
- Ờ mà mình đi đâu chơi giờ em?
- Dạ tùy anh, khách sạn hay là đâu cũng được.
- Khách sạn nhàm quá. Em đang sống với ai?
- Dạ em sống một mình hà.
- Có một mình hà hả? Vậy có anh dzô nữa là hai mình phải không? - Hắn pha trò.
- Dạ phải... hihihi... anh Hai vui tính ghê. Mà anh Hai tên là gì? Nói cho em dễ gọi nghen.
- Trực.
- Cái gì Trực anh Hai?.... À không... anh Trực
- Dương Thường Trực.
Chết mẹ... con đĩ nghĩ thầm... cười khúc khích “Dương gì mà dương thường trực ai mà chịu nổi”.
Trực nghe tiếng con đĩ cười khúc khích vội hỏi :
- Em cười gì đó?
- Dạ em thấy thích cái tên anh... nó hay hay... Anh “dương” kiểu đó riết ai mà chịu nổi hihi...
- Hihihi... ờ tên anh vậy mà.... tụi bạn anh kết mô đen tên này lắm... nó kêu anh bán mà anh đâu có thèm hì hì.
- Anh Hai vui tính ghê... chắc là nhiều đào lắm.
- Ờ nhiều thì cũng nhiều... nhưng anh thích ra ngoài chơi hơn. À mà nè... về nhà em chơi cho tiện nhe, chơi ở các chỗ khác hoài anh chán rồi. Anh muốn tìm cảm giác lạ, sẵn em ở một mình không có ai mà. Thế nào?
- Dạ...nhưng nhà em nghèo chỉ sợ anh Hai... à không anh Trực chê mà thôi.
- Làm gì có.... chơi thì chơi chỗ nào chả được, nằm dưới đất còn được mà. Quyết định vậy đi. Em chỉ đường cho anh đi.
- Dạ anh chạy về hướng cầu Thị Nghè đi!
Dọc đường Trực cố chạy làm bộ thắng cà giựt cà giựt mãi cho hai trái đào tiên của con đĩ nó cạ sát vào lưng chàng. Trực thích lắm. Nhưng con đĩ đâu phải ngu mà không biết... cứ mỗi lần như thế là nó càng ôm sát Trực hơn. Đôi bồng đảo cọ sát lưng Trực như người ta lấy hai cái bánh ú... mà không lấy hai trái banh da mà đè lên lưng hắn.
Trực thấy phê phê... con cặc của hắn đã bắt đầu ngọa nguậy, hắn đang nghĩ tới cái cảnh mà hắn với con đĩ sẽ làm tình, hắn sẽ bóp cái vú của con đĩ cho bể mới thôi. Hắn chợt hỏi :
- Mà em tên gì?
- Dạ em tên Trinh.
- Em tên Trinh nhưng... em còn Trinh không đó hà hà...
- Dạ.. hàng thiệt 100% mà anh Trực.
- Mà cái gì Trinh?
- Dạ Diễm Trinh.
- Hà hà... Diễm Trinh tức là... “Dĩnh chim” à? hà hà... - Hắn chọc Trinh.
- Cái anh này.... nói bậy qúa!
Rồi thì hai tay con Trinh véo, ngắt hai bên hông của Trực. Nó đấm thùi thụi vào lưng Trực. Rồi nó lại ôm chầm lấy Trực, tiếp tục để cho hai trái đào tiên cọ sát vào lưng Trực. Ôm chặt Trực như vậy con đĩ hình như thấy mình nó ấm hơn. Có lẽ vì nó đã đứng suốt dưới mưa tối nay, ôm Trực mà nó cứ ngỡ ôm được một cục than hồng làm cho thân thể nó ấm lại. Nó áp sát má nó vào lưng Trực, hơi thở nhè nhẹ.
Trực thấy thế càng thích hơn, xỉn thế này mà có một nàng ôm, hai trái bồng đảo lại cọ xát vào lưng hắn... thì hỡi ơi.. con gì mà chịu cho nổi? Chắc hắn sẽ sung sướng đến mất thôi.
Một tay của Trực rắn mắc, Trực để tay trái lên đùi của con đĩ và di chuyển từ từ. Bàn tay nhám nhúa bò như rắn từ đầu gối Trinh lên gần tới bẹn. Rồi nó không ngừng, lại tiếp tục bò vào vị trí điểm... vùng cấm địa.
Một tay lái, một tay mò. Tay hắn bóp mạnh lồn Trinh một phát làm con nhỏ thiếu điều hết hồn xém té xuống đất. Con đĩ đấm thùi thụi nói :
- Đợi lát nữa đi anh... ngoài đường mà anh làm thế kỳ qúa.
- Khuya rồi... có ai thấy đâu mà em lo...
- Sắp tới rồi anh ơi.. anh chạy từ từ... quẹo trái... rồi quẹo phải...
- Nhà em nằm trong hóc bò tó này sao mà quẹo hoài vậy nè? Lát nữa làm sao anh ra?
- Thì sáng em đưa anh ra.
- Ừ... có lý... anh ở nhà em tới sáng.
Rồi thì con đĩ chỉ cho Trực dừng lại một căn nhà lụp xụp mà không nói là qúa nghèo nàn. Có lẽ gọi nó là một túp lều tranh thì đúng hơn. Gần đó không phải riêng nhà con đĩ là nghèo mà thậm chí còn có biết bao nhiêu gia đình chỉ giăng những tấm bạt làm nóc và ngủ trong đó. Cũng may là con đĩ đã bảo Trực tắt máy xe một đoạn trước khi vào nhà của nó... không thì có lẽ đã đánh thức các nhà kế bên.
Trực dắt xe vào nhà con đĩ. Hắn thấy tồi tội cho cuộc sống của con đĩ, hoàn cảnh của nó cũng thật đáng thương đó chứ. Nhưng hắn chợt nhớ ra nó đâu phải là nhà từ thiện. Nó trao đổi mà, hắn có tiền còn con đĩ thì có cái... mà sẽ làm hắn sướng.
- Anh vào đây đi.
Rồi con đĩ khoá cánh cửa bằng lá lại. Trực tiến tới bên con đĩ, hai tay hắn ôm lấy con đĩ mà hôn tới hôn tấp, hắn lùa cái lưỡi nhám nhúa vào tìm lưỡi của con đĩ. Hai tay hắn mò mẫm, rà rà từ trên xuống dưới rồi luồn vào trong quần con đĩ. Con đĩ mặc quần thun cho nên không làm trở ngại hai bàn tay Trực cho lắm, thoáng chốc nó đã cởi được cái quần con đĩ đang mặc một cách dễ dàng.
Không ngừng, hai tay hắn mở luôn hàng cúc áo của chiếc áo bà ba tím mà con đĩ đang mặc. Hắn đứng sựng lại một tí ngắm nhìn pho tượng khỏa thân mà hắn vừa tạo nên, “à... còn cái quần xì nữa”... hắn lột luôn.
Bây giờ trước mặt hắn là một pho tượng tố nữ tuyệt vời, một cô gái tóc dài đen, cặp mắt long lanh mơ huyền, da dẻ trắng nõn nà. Hai vú ngồn ngộn...mu lồn cũng cao... Kiểu này hắn trúng mánh rồi. Hắn chưa bao giờ chơi được con nhỏ nào mà tuyệt vời như con đĩ này.
Trực ngó xung quay tìm cái giường... à thì ra nhà con đĩ chỉ có vỏn vẹn một cái giường nhưng mà cái giường này trông yếu quá.. không biết đang chơi giữa chừng có khi nào nó xập xuống không.
Nhưng mà kệ. Hắn tự lột hết đồ máng lên chiếc xe Dream II của hắn. Thằng nhỏ của hắn lúc này chĩa cao vút như mũi tên hướng thượng. Con đĩ mắc cỡ... ờ.. mà làm đĩ còn mắc cỡ... Nhưng tại đây là lần đầu mà con đĩ nó mới thấy cặc một thằng đàn ông... sao mà nó ngộ quá... nó.. bự qúa.
Trực bế xốc con đĩ và đặt lên giường, nói :
- Em nằm yên nha...để anh làm cái này sướng lắm.
- Dạ.
Hắn rồi cũng leo lên giường và tuột xuống mút dưới lồn con đĩ. Hắn nằm dài xuống, hai tay vươn lên bóp vú con đĩ. Đã thực, phải rồi, vú gái còn trinh bóp nghe có khác. Nó cứng mà còn sướng cái tay nữa.
Hắn dày vò cặp vú con đĩ, hắn chồm lên một tí đưa miệng vào nút hết vú này rồi đến vú kia. Hắn muốn cắn một phát cho đứt mẹ cái núm vú... nhưng hình như hắn thấy bú và nút cắn nhè nhẹ lại phê hơn nhiều vì thế hắn không nỡ cắn cho đứt. Con đĩ sung sướng và nhột rên lên the thé.
Hắn tuột xuống phía dưới mu lồn của con đĩ, hai tay rà rà trên mu lồn con đĩ rồi vạch chùm lông đen ngòm ra hai phía. Hắn đang đi tìm... phải rồi.. hắn tìm con hến của con đĩ. Hai tay hắn dang rộng hai đùi con đĩ ra hai bên, rồi vạch hai mép lồn sang hai bên. Hắn chìa cái lưỡi nhám nhúa ra, liếm nhẹ từ dưới đít con đĩ vét ngược lên.
- Á....sướng qúa - Con đĩ rên.
Cái lưỡi nhám nhúa của Trực tiếp tục đi sâu vào hơn... nó ngọa ngậy phía trong lồn con đĩ. Cái lưỡi Trực như cái lưỡi rắn thè ra thục vô nó bò lung tung trong cái lồn của con đĩ.
Con đĩ cảm hứng qúa độ nó rên lên tiếp :
- Aaaah hhh aummm ummm uhhh... sướng qúa anh ơi. Em chết mất thôi.
Rồi thì một dòng nước nhơn nhớt từ trong lồn con đĩ chảy ra, đó là dâm thủy. Lưỡi của Trực liền liếm hết không chừa một giọt dâm thủy nào cả. Hắn liếm láp một cách ngon lành.
Cái lồn con đĩ giựt giựt, nó uốn éo... rên rỉ.
- Chơi em đi anh... em chịu hết nổi rồi.. đút vào đi anh.
- Ừ anh tới đây.
Trực cầm con cặc cứng ngắc của hắn trên một tay, tay kia banh lồn con đĩ ra, hắn thọc mạnh một cái.
- Á á á.... đau.. đau quá anh ơi... cu anh bự quá.. làm em đau... sướng quá em sướng quá.. aaaaaa
Trực không nói không rằng.. hắn tiếp tục thọc, hắn thọc ra thọc vô con cặc trong lồn con đĩ. Hắn càng thọc càng nhanh, đến nỗi chiếc giường cũ kỹ... có lẽ từ thời Gia Long... kêu “ót ét, ót ét”. Tiếng cặc và lồn va nhau kêu “ọp ẹp” hòa cùng tiếng kêu của chiếc giường nghe thật vui tai.
Rồi Trực rút con cặc ra và hắn đang chuẩn bị thọc một cái thật mạnh vào lồn con đĩ, hắn tính đánh đòn quyết định phá màng trinh con đĩ. Hắn thọc một cái thật mạnh... và “Rầm”... Cả hai người hắn và con đĩ cùng rơi xuống đất...
- Chết mẹ.. sập giường rồi em... ơi.... iii aaaaa... té é eeee..
Nhưng cũng vì thế mà con cặc Trực đâm sâu hơn... làm lủng màng trinh của con đĩ nghe một cái “phựt”. Nhưng cả hai cũng chẳng bị hề hấn gì. Vậy mà rơi xuống đất hắn cũng còn ráng nắc nắc vào lồn con đĩ.
- A hhh... ummm.. anh ra đây em ơi.. anh ra..
Rồi một luồng tinh khí phóng thật mạnh vào lồn con đĩ. Con đĩ sướng qúa nằm rên rỉ, hắn cũng phê qúa nằm đè lên mình của con đĩ. Chưa có lần nào mà Trực chơi sướng như lần này, hắn chịu trả thêm cho con đĩ một triệu và chơi cho hết cả đêm nay. Tối đó Trực và con đĩ đã ra đến năm lần. Tới gần sáng bọn họ mệt mỏi và thiếp đi.
...
Một ngày mới lại bắt đầu...
Xem tiếp phần 2

[top]