Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyen hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyen hay. Hiển thị tất cả bài đăng

17/11/11

Posted by Xmen on 19:19 | No comments

Men say tình ái - Phần một
7 giờ tối thứ Năm

Mặt trời đã lặn, còn 1 ngày nữa mới tới weekend mà chưa chi thiên hạ đã rủ nhau đi ăn uống đông đảo sau khi tan sở. Đường phố đông nghẹt xe cộ người đi. Mấy chiếc xe taxi mầu vàng lấn đường bấm còi inh ỏi. Tôi băng qua đường với mấy thằng bạn làm cùng sở. Cái “job” của tôi bắt buộc mình phải liên tiếp đi công tác xa nhà. Riết thành gặp mặt bạn đồng nghiệp nhiều hơn gặp người yêu. Cả đám bước vô cái quán bar quen thuộc có cái tên rất ư là lãng mạn: “Paper Moon”. Trên bốn bức tường cao, ánh đèn mầu xanh đỏ tím vàng cực kỳ hấp dẫn quyễn rũ khách chơi đêm chiếu sáng trên những bức tượng thần thánh Apollo, Venus của thời La Mã. Tiếng nhạc Techno/House vang thật lớn làm không khí nhộn nhịp.

“Love is a mystery”
“And true love never dies....”
- “Hảo tửu” của mày là loại nào? - M. hỏi tôi.
- Gin and tonic.
Tôi đứng đợi cạnh quầy bar trong lúc M. loay hoay trả tiền. M. với tay vô túi áo, rút 2 điếu thuốc lá ra khỏi bao, quẹt diêm châm mồi rồi đưa cho tôi một. Nó kéo một hơi dài rồi ngả đầu ra sau, thổi luồn khói lên trần nhà.
- Cái chỗ này có làm mày nhớ tới thời còn độc thân không? - Nó quay sang hỏi tôi.
Tôi nhếch mép tính trả lời, vừa lắng tai cố nghe nó nói, vừa mải nhìn đám nam nữ trẻ trung nhẩy nhót trên sàn. Bất thình lình, một cô gái Á Đông, thân mình nhỏ nhắn xinh xẻo, quay mặt sang phía chỗ tôi và M. đang đứng. Người thiếu nữ ấy mỉm một nụ cười duyên, lấy tay hất mái tóc dài đen mượt sang một bên, rồi quay mặt đi nói chuyện tiếp với người bạn trai đang đứng bên cạnh nàng.
Tự nhiên, tôi thấy nguyên cái quán bar tối sầm lại, những động tác ồn ào chung quanh từ từ chậm lại, làm như giây phút thời gian đã đứng yên. Trái tim tôi đập mạnh, tôi chớp mắt nhắm lại nửa giây rồi mở ra trở lại. Cái cử động vô tình của người con gái xa lạ đó đã làm tôi chợt nhớ tới một thế hệ khác.....

Và tôi đang ngồi ở bàn học trong thư viện. Thay vì trời đang tối, ánh nắng nóng nực của buổi trưa đang chiếu sáng qua các cửa sổ rộng rãi của ngôi trường đại học. Không khí thật im lặng ngoài những tiếng lật trang sách sột soạt. Tôi nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn 12:30 trưa, sắp tới giờ có lớp.
- Anh làm gì mà trốn trong góc kẹt vậy? - Giọng nói dễ thương lớ lớ nửa Nam, nửa Bắc của người con gái vang lên thật êm dịu đằng sau lưng tôi.
- “Hi” em, ồ đâu có gì đâu. Anh sắp có exam, vô đây ôn bài lại một tí thôi đó mà.
- Ôn bài hay ngủ trưa đó? - Lan Anh vừa cười vừa đưa cánh tay nhỏ bé ra đánh nhẹ lên vai tôi - Thôi, không đùa với anh nữa đâu, em đi trước đây. Nhớ không được ngủ quên đó nha!
Nàng bỏ đi vô cái hành lang dài ở giữa mấy tủ kệ đựng sách, bước ra hướng cổng. Bất chợt nàng quay mặt lại nhìn tôi, hai tay khoanh trước ngực, ép cuốn tập vào mình. Khuôn mặt xinh xẻo đầy nhan sắc của nàng lúc ấy tươi rói. Nàng nhoẻn môi cười duyên, chưa bao giờ tôi được thấy một nụ cười xinh như vậy. Tôi toét miệng cười đáp lễ. Nàng đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc dài mịn mà sang một bên. Nàng quay gót bước đi. Tôi không còn tài nào ôn bài vở được nữa. Thân mình nhỏ nhắn, yểu điệu, hồn nhiên ấy đã in hẳn trong trí óc.....

- Mày có nghe tao nói gì không, hay đang nhìn con đào nào đó? - Cái tiếng ồm ồm của thằng M. làm tôi giật mình tỉnh mộng.
- Whaaa..t? Oh, yes.
Tôi nâng ly rượu lên môi nếm một ngụm. Hương vị chua chát và khô đắng làm tôi thấy trong lòng cay đắng. Mới vài năm trôi qua thôi mà cảm như nguyên một thế kỷ. Tôi cầm cái ống hút nhỏ bằng plastic quấy mấy cục đá lạnh vòng vòng trong ly. Tiếng nhạc bên tai lại ru tôi trở về quá khứ.....
“And you are still with me, my love.”
“When I close my eyes.”

Sau khi thi bài xong, tôi đeo cái ba lô đầy sách vở chạy từ giảng đường này sang giảng đường nọ. Tôi bỗng chợt bắt gặp Lan Anh đứng đằng trước lớp với một chàng trai VN, đô con cao ráo bảnh bao, nhìn như “tài tử HK”. Nàng có vẻ hơi e thẹn khi thấy mặt tôi. Nàng lí nhí nói vài lời giới thiệu cho tôi biết “hắn” tên là Lâm. Lâm vừa bắt tay, vừa quắc mắt chiếu tướng nhìn tôi soi mói từ đầu tới chân. Tôi đáp lời bằng vài câu xã giao chào hỏi rồi bỏ đi tới lớp.

Chiều hôm đó, khi ngồi ở bàn ăn cafeteria với thằng bạn “tam cùng” (cùng ăn, cùng ngủ, cùng copy bài), tôi lại thấy Lan Anh ở ngoài chỗ đậu xe với Lâm. Hai người đi song song bước tới một chiếc xe BMW 525i mới toanh bóng loáng. Hắn mở cửa cho nàng bước lên xe. Chiếc xe rồ máy phóng “kít” thật lẹ ra khỏi sân trường, chạy vụt đi mất.
- Ai biểu mày đi mê gái đẹp làm chi. Đồ ngu, thất tình dài dài, con ạ.
Thằng bạn C3 của tôi cười hô hố, bàn tay vỗ đùi khoái chí. Tôi cúi mặt xuống bàn, im lặng không trả lời, mặc kệ để yên cho nó nói tiếp. Qua lời nó kể, tôi được biết thêm về tên Lâm. Nó học trước tôi và Lan Anh hơn 2 khóa. Lâm đã tốt nghiệp có bằng, nghe nói hắn đi làm ở một công ty lớn nào đó. Lâm thường ghé trở lại trường, đón nàng đi chơi.
- Mày là “ma mới”, mới transfer lên trường. Mày chưa biết đâu, con nhỏ đó rất là “thơm”, thằng nào ở đây cũng mê hết, không chỉ có thằng Lâm. Mày liệu thần hồn đó, canh chừng “đàn anh” thẻo dái mày bây giờ!

“Moi” đầu hàng trước khi ra trận? No way, not this boy. Từ lúc đó trở đi, tôi mở đầu một cuộc chiến dịch du kích lâu dài. Hắn có mặt thì mình “trốn”, còn khi hắn không có đó thì mình “tấn công”. Tôi để ý đến giờ giấc lớp học của nàng. Ngoài giờ học của tôi ra, nàng đi tới đâu là tôi có đó, vừa vác cặp táp giùm cho người đẹp, vừa cho mấy tên kia thấy mặt đối thủ mới nữa chứ. Lan Anh có thêm một chàng mới theo đuổi, lại càng thấy thích. Nàng cứ làm lơ như không có “cái đuôi” lết bên cạnh.

Quen nhau trong trường hơn được hai, ba tháng, hai đứa thành thân mật gần gũi với nhau hơn. Tôi và nàng bắt đầu đi chơi riêng ban tối. Lâm cũng không còn ghé lại trường nữa. Hình như hai người đã chia tay. Nhưng tôi tuyệt đối không hề đả động gì đến chuyện tình cảm giữa nàng và Lâm.

Tới một đêm cuối tuần kia, tôi và nàng tình cờ gặp lại Lâm ở một party. Hắn mời nàng ra sàn nhảy. Nàng hơi ngượng ngập, quay mặt sang nhìn tôi hỏi ý kiến. Tôi mỉm cười “ga lăng” gật đầu. Nàng đứng dậy đi theo Lâm. Nhìn hai người quay cuồng lãng mạn trong điệu BeBop qua giọng hát ấm của Don Hồ, tôi cũng hơi thấy tức trong lòng. Tôi phải công nhận Lâm tiến bộ hơn hẳn tôi về cái chuyện nhẩy đầm, cua gái.
Sau bản nhạc Bebop là bản Rhumba. Lan Anh quay gót bước trở lại chỗ tôi đang ngồi cùng với thằng bạn và con bồ của nó. Lâm níu tay nàng lại, nói nhỏ với nàng vài câu gì đó. Hình như hắn muốn nhảy tiếp. Lan Anh tỏ vẻ khó chịu ra mặt, nàng đang giằng co với hắn. Thằng bạn của tôi quay sang nhìn tôi cau có thăm dò. Tôi đứng bật dậy đi ra sàn, cơn giận ghen tuông cháy nóng bỏng trong lòng đang dâng cao tới cổ. Lâm thấy tôi đành buông tay Lan Anh ra, hắn quay mặt bỏ đi phía khác. Các cặp khác trên sàn nhìn ba đứa tụi tôi chăm chú một cách tò mò. Tôi ôm nàng trong vòng tay, bình tĩnh “thả bộ” theo điệu nhạc như không có gì xảy ra. Lan Anh vẫn im lặng, bước theo bước tôi dìu, khuôn mặt nàng đăm chiêu.

Trên con đường về nhà, hai đứa ngồi im không nói một lời. Tôi lẳng lặng lái xe, một lát sau, tôi quay sang hỏi dò :
- Em và Lâm vẫn...????
- Anh à, đừng hỏi em... nữa mà. - Tôi chưa nói xong lời nàng đã cắt ngang.
Tôi lầm lì ngồi yên, người tôi nóng như lửa. Lan Anh vòng hai tay trước ngực, quay mặt đi chỗ khác, nhìn thẳng ra ngoài đường. Trong bóng tối mập mờ, tôi thấy bóng nàng trên kính cửa sổ xe qua ánh đèn trắng mờ ảo của đèn đường. Nàng vội vã đưa tay lên mặt, vuốt thật lẹ một giọt lệ khỏi má...

8:00 giờ tối.

Tụi tôi đang ngồi quanh cái bàn tròn nhỏ trong góc quán. Cô gái tiếp đãi viên mắt xanh tóc vàng bưng ra nguyên một khay đầy mấy cái ly “shot glass” bằng thủy tinh, nhỏ cỡ cái chén uống trà. Mỗi ly được rót đầy rượu Johnny Walker Black Label. Thằng M. đứng bật dậy, vòng tay quanh vai cô gái, nâng cao ly rượu lên chỉ về hướng tôi. Nó nhìn cô tiếp đãi viên, nói tiếp :
- Hôm nay là “his” birthday. “You” phải uống cạn một ly chúc mừng cùng với tụi này.
Cô gái cười tàng, tôi nhận thấy khuôn mặt nàng hơi đỏ bửng mắc cỡ trong bóng tối. Nàng đón cái ly từ tay thằng M., cố nói thật to lên để mọi người nghe thấy qua những tiếng la hét ồn ào trong đám đông :
- Happy birthday.
Thằng M. vẫn không tha, nó kéo tôi đứng dậy. Tôi chán nản rời ghế, quay sang nhìn cô gái bán hàng, hỏi tên nàng :
- What is your name?
- Becky. - Nàng mỉm cười trả lời.
- Here’s to Becky.
Tôi nâng ly ngửa cổ hớp một ngụm thật lẹ cạn một hơi không ngừng. Cái vị 80 độ proof của rượu scotch whisky làm cháy cổ họng. Becky đưa tay lên mặt che miệng cười khúc khích thật lớn trong khi mấy thằng bạn của tôi cụng ly :
- Cheers!!!
Trên bàn bây giờ chỉ còn lại những cái ly được úp xuống mặt bàn sau khi uống cạn. Mấy người đồng nghiệp nhỏ tuổi còn độc thân bỏ đi vòng vòng kiếm gái để tán chuyện. Chỉ còn tôi và M. ngồi lại bàn. Hai đứa bàn tán chuyện công việc sở làm, bất chợt nó hỏi đến chuyện gia đình.
- Vợ mày vẫn khỏe chứ?
- She’s fine. Mà tại sao mày lại tự nhiên hỏi vậy?
Câu hỏi của nó làm tôi cau mày. Thấy tôi bực mình, M. ngồi im dè dặt. Nó nhún vai, với tay cầm chai Moet Chandon Brut lên rót đầy hai ly champagne rồi trao cho tôi một.
- No, không có gì hết cả. Thôi, đừng quan tâm nữa, sau cuộc vui với anh em, nhớ chạy thẳng về nhà nghe chưa, kẻo nàng đang đợi đó.
Tôi biết thằng bạn C3 của tôi chỉ đùa giỡn, nhưng trong lòng tôi nghe con tim của mình bị nhói đau, như vừa mới bị một lưỡi dao tâm lý thật bén đâm thẳng vô ngực. Tôi đã đánh lừa Lan Anh sáng nay. Nàng vẫn tin rằng tôi đang ở San Francisco, và sẽ bận rộn việc làm không thể gọi phone ban đêm cho nàng được. Nhưng thật sự tôi đã về sớm hơn dự định. Tôi đã có mặt trở lại ở cái thành phố tổ ấm quen thuộc, tôi đã quyết định.....
Nghĩ đến đây, tôi đứng dậy đi vào phòng vệ sinh. Lúc trở ra, tôi đưa cái điện thoại Nokia cầm tay lên tai. Hơi men của rượu nặng đã làm tôi choáng váng tinh thần. Tôi lúng túng mãi mới bấm ra cái số. Tôi đưa tay lên trán, vuốt giọt mồ hôi đang rớt xuống khỏi mặt. Tôi đưa tay lên cổ cởi lỏng cái cà vạt, mở luôn cái nút áo ra. Cái đồng hồ đeo tay chỉ 8:30 tối. Tim tôi bắt đầu đập mạnh.

Ring Ring.....
2 tiếng.... không ai trả lởi.
Ring Ring..... thêm hai tiếng nữa.
Ring.....
- Hello?
Cái giọng nửa Nam nửa Bắc của một phụ nữ vang lên từ phía bên kia làn sóng viễn thông. Người đàn bà ấy thở mạnh trên phone, hình như có vẻ đang vội vã cái gì.
Tôi cúp phone ngay lập tức, không nói một lời.
* * * * *
4 giờ chiều thứ Năm.

- Bye anh. Không gọi em tối nay được thì hẹn anh ngày mai nha.
Lan Anh cúp phone xuống. Nhìn đồng hồ, nàng nghĩ trong đầu... hừm, chắc bên San Francisco mới có 1 giờ trưa. Ngồi ở bàn văn phòng trên từng lầu 12 của căn building cao, nàng cố làm việc tiếp. Nhưng nàng vẫn suy nghĩ vẩn vơ lung tung trong đầu. Đêm nay chồng nàng lại vắng mặt, nàng đã có hẹn với tình nhân. Càng nghĩ đến càng làm Lan Anh nứng. Nàng thấy nhột nhạt ở giữa đùi, nàng ngồi yên không được, cứ thấy nhoi nhói trong lòng như đang bị kiến đốt. Đôi vớ pantyhose trên cặp chân lại càng bó sát lên làn da trắng như tuyết của nàng. Cái cảm giác ướt át của dâm thủy đang từ từ thấm đậm vô lớp vải satin mềm mại của đáy quần xì-líp làm nàng hơi khó chịu. Hai núm vú hồng đang cương cứng lên đằng sau lớp vải ren của áo nịt. Nàng đưa tay lên dưới nách, kéo cái bra điều chỉnh ngay ngắn lại cho dễ thở. Nàng luồn tay vô trong váy đầm ngắn, vuốt thẳng lại cái mảnh vải nylon mỏng của đôi vớ. Nàng hít một hơi thở dài.
Tới bây giờ nàng vẫn không biết tại sao nàng lại quay trở lại với Lâm sau khi nàng lập gia đình. Nhưng có ai mà hiểu được cái tâm lý phức tạp của nàng. Nàng là một người phụ nữ trẻ trung đầy nhan sắc, ăn sống sung sướng nhàn hạ. Rất tiếc nàng lại thấy rất cô đơn trong cuộc hôn nhân long distance vô tình cảm.
Lan Anh nhớ lại thời nàng mới cặp bồ với Lâm. Thật là đậm đà, vui vẻ, nhiệt tình. Sau khi nàng đã nhẹ dạ trao cho hắn tất cả, nàng cố tin tưởng rằng hắn là con người đàng hoàng tử tế. Ai nhè đâu hắn lại đi phát ngôn mấy chuyện tầy trời về quan hệ giữa nàng và hắn khắp cái làng sinh viên VN. Chỉ vì tình cờ mà nàng mới nghe được những điều hắn tuyên bố với mấy thằng bạn của hắn. Nàng té ngửa vì cái xấu tính khốn nạn của Lâm.
Trong cơn giận ấy, nàng đã tình cờ quen người chồng tương lai. Cái “đuôi” mới của nàng thời ấy lại rất tử tế tận tụy. Người anh hùng của nàng đã là con đường escape, một con đường thoát trời ban cho nàng.
Nhưng thật ra, nàng cũng tự biết nàng vẫn có máu dâm trong lòng. Nàng đã từng mê, và luôn mãi mãi mê say đắm đuối, cái tướng đô con đẹp trai của Lâm. Hơn nữa, người phụ nữ nào cũng không bao giờ quên được cái người đàn ông đã đoạt trinh tiết của mình. Cho nên, khi tình cờ gặp lại Lâm ở quán Starbuck Coffee, nàng đã chịu khó ngồi cạnh hắn, nghe những lời xin lỗi năn nỉ bịa đặt của hắn qua hai ly “latte”. Nàng cũng đang cần gỡ rối tơ lòng, người bạn trai cũ cũng đem lại cho nàng một tí an ủi.
Khi Lâm vuốt nhẹ lên năm ngón tay búp măng của nàng thì nàng giật bắn mình. Trái tim của nàng nhói lên vì bị mũi tên nhục dục đâm sâu vô điểm huyệt. Nàng rùng mình, nàng cảm thấy như cái chất đàn ông của Lâm đang bắn sâu vào trong người nàng...

6 giờ 30 tối.

Lan Anh vứt túi đồ nàng mới mua lên trên mặt giường. Nàng cong chân lên, đưa tay ra đằng sau cởi đôi giầy đế cao, tụt luôn đôi vớ pantyhose ra khỏi mình. Nàng với tay lên tai lột cặp bông tai ra bỏ lên mặt bàn phấn. Mười ngón tay của nàng cởi từng nút áo đằng trước ngực ra để hở cái áo nịt vú ở trong. Nàng đứng trước gương, tự nhìn mình trong cái tư thế hở hang nửa che nửa mở bên cạnh ánh đèn vàng thơ mộng trong căn phòng ngủ ấm cúng.
Lan Anh với cái lược chải lại mái tóc dài đen nhánh mượt mà. Nàng thấy rất tự kiêu căng vì cái tướng nữ phái xắc sảo nổi bật đầy khiêu gợi của nàng. Nàng lấy tay chống nạnh hai bên cái eo thon thẻo, ưỡn bộ ngực trần ra, lấy hai tay kéo váy tốc cao lên quanh eo. Nàng vừa nắm váy, vừa từ từ quay mình trước gương, ưỡn cái mông đang được che đậy bằng cái quần lót satin mầu trắng ra nhìn thưởng thức. Cặp mông của nàng vẫn căng tròn như thời con gái. Nhưng cái điểm đặc biết nhất của nàng là cặp chân đùi thon dài đầy đặn tuyệt vời. Lan Anh quay mình trở lại ra đằng trước. Nàng đặt một chân lên trên cái ghế đẩu. Một tay nàng vẫn nắm váy để hở cặp đùi và miếng vải hình tam giác của đáy quần lót ra, tay kia nàng túm mái tóc dài trên đầu kéo lên cao. Cái áo không cài nút làm hở nguyên làn da trắng trên ngực, dưới bụng ra. Lâm vẫn từng mê nhất cặp chân của nàng. Nàng thích thú tự nhìn cái tướng xinh đẹp của mình trong gương một hơi, rồi trút hết đồ ra, bước vô phòng tắm mở vòi sen nước nóng.....
Nàng bước ra khỏi bồn, với tay lấy cái khăn lông lau mình. Lớp vải bông dầy cộm cọ trên đầu vú làm nàng nhớ tới cái cảm giác người đàn ông bú đôi vú nhỏ nhắn tròn trịa. Nàng rùng mình, buông tay đánh rớt cái khăn xuống sàn đá phòng tắm. Một tay nàng tự xoa bóp cặp vú, bàn tay kia nàng đặt lên trên mu.
Sau một vài giây, nàng thở nhẹ. Nàng bước ra trở lại căn phòng ngủ, mở túi đồ ra. Nàng mở nắp lọ nước hoa Eternity của CK mà nàng vẫn từng muốn thử từ trước tới giờ. Nàng xoa tí nước hoa lên ngón tay, bôi lên làn da mịn mà của nàng, bôi tí dầu thơm lên cái vùng cấm trên mình nàng. Lan Anh với lấy cái quần lót “thong panties” nhỏ bé mầu đen nàng mới mua ở Bloomingdales ra khỏi bao, kéo mặc lên người. Nàng lấy luôn cái áo đầm ngủ ngắn bằng silk mầu tím đậm ra khỏi túi, kéo lớp vải mát rượi lên trên thân mình nàng. Nàng bước xuống phòng ăn dưới lầu, mở cái TV lên coi, ngồi chờ đợi Lâm tới.
Xem tiếp phần 2

[top]

Posted by Xmen on 18:34 | No comments

Lời nguyền con bướm - Phần một
Tại phòng thay đồ nam, người đàn ông đang thay vào bộ quần áo đồng phục trắng, một loại áo phẩu thuật, chuẩn bị cho ca mỗ sáng nay.
Jack Tarkington, một trong những bác sĩ phẩu thuật đồng nghiệp với người đàn ông đó bỗng nhiên nhìn thấy cái gì đó và hỏi, bằng một giọng khàn khàn thường lệ của anh ta.
- Ê, Dick, từ đâu anh xâm được cái hình đó? Có phải anh nhậu xỉn tối qua và trên đường trở về vô tình rớt lại trên đường De Kalb Street, hay sao?
- Xâm gì? Ở đâu?
Người đàn ông trả lời phản bát câu hỏi là một người có dáng dấp thể thao, nước da ngâm đen trạc khoảng 45, ra vẻ thắc mắc khi ông ta tự nhìn từ trên xuống dưới, vội vã kiểm tra khắp thân thể để xem người bạn đồng sự muốn nói gì. Ông ta không có hình xâm nào cả, không thể nào! Ông ta không thuộc cái loại dân chơi đàng điếm. Con đường De Kalb, rõ ràng! Ông ta không bao giờ đi đến đó chưa kể là nơi đó cách xa cả mười công phố của quận.
- Hình xâm gì? - ông hỏi gằn một lần nữa.
- Cái nằm trên mông của anh đó. Con bướm màu tím kia, - Tarkington thở ra và nói tiếp - Ít nhất anh cũng có thể xâm con rồng hoặc là sọ người, trời ơi, tại sao lại là một con bướm? Anh đâu phải là đàn bà đâu! Anh làm việc quá nhiều đến phát điên rồi, Dick; anh cần phải nghỉ ngơi thôi.
Bác sĩ Richard Gardiner, với tên ngắn là Dick, ngoái cổ lại và nhìn xuống, lần đầu qua vai trái, lần sau qua vai phải. Cái gì đó đang ở bên kia lồ lộ ra trước mắt ông. Ông liếc nhìn xuống nơi đó, một cái dấu màu tím sáng, to cỡ một đồng bạc có lẽ, cao ở phía bên trên mông - thực ra thấp hơn ở trên hông - vừa ngay trên lưng quần.
Gardiner chưa bao giờ thấy cái gì giống như thế trước kia ở trên da thịt của ông. Cố gắng giữ vững thăng bằng, ông vói tới tấm gương được đặt ở cuối tủ quần áo và tự soi qua vai. Để cho chắc chắn, ông có thể trông rõ hơn cái dấu ấn đó; đúng rồi chắc chắn là một con bướm màu tím dang cánh bay, được một bàn tay nghệ thuật nào đó xâm lên từng chi tiết sống động, vừa sắc xảo vừa đẹp như một hình chụp.
Đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên nọ về cái hình xâm kỳ lạ, Gardiner không định nói cho Tarkington biết về nó.
- Ồ, cái đó hả, - ông cô tình ra vẻ bình thản - Đó chỉ là một cái dấu mực do sự bất cẩn của Stacey làm dính trên mình của tôi mà thôi. Tôi sẽ chùi sạch sau khi làm ca phẩu thuật. Anh chớ phải lo.
Stacey Higden, một trong những y tá trực, là người phụ tá sau cùng của Gardiner; thật dễ hiểu để nhận ra rằng họ đang có một cuộc tình vụng trộm, và hai người họ thực sự đã ngủ với nhau đêm trước đó, vết mực đó có lẽ là do Stacey phá phách trong lúc ông đang nằm ngủ.
Stacey có tính tình cởi mở, phóng khoáng, dí dõm (không kém như khi nàng ở trên giường), vì thế sự giải thích của Gardiner thật thỏa đáng, đánh tan mối nghi ngờ về con bướm xâm ở trên mông của Gardiner.
Tarkington tỏ vẻ hài lòng với lời giải thích logic, thế là anh lại đổi sang đề tài phẩu thuật như thường lệ
- Anh định làm gì hôm nay, Gardiner? - gã hỏi với ý trêu chọc Gardiner - Có phải biến thêm nhiều bệnh nhân tâm thần trở thành hoa hậu loạn tính không? Hay là biến thêm thật nhiều dương cụ trở thành âm hộ? Anh thiệt giỏi, khi chọn lấy nghề giải phẩu đổi giống này. Toàn là thứ đáng có tiền không, hả? Anh lấy bao nhiêu cho mỗi ca mổ xẻ, sẵn đây hỏi?
Gardiner được khá nhiều người biết đến là một vị bác sĩ “đổi giống” cho đàn ông, đã biến bao nhiêu bệnh nhân của ông từ “đực” thành “cái” và cũng đã làm giàu bằng nghề nghiệp cắt bỏ dương cụ cho đàn ông trở thành “cái mu rùa” của đàn bà, hoặc là “gái hệ hai”, như họ thường thích được gọi. Ông thường chế giễu họ cho bạn đồng nghiệp nghe mỗi khi xong việc, ông thường cười vào tư cách, điệu bộ, tướng đi của dân “lại cái” và pha trò về sự thay đổi hốc môn trong người họ, biến họ thành bán nam bán nữ, ăn nói điệu đàng.
Bác sĩ Gardiner, tuy nhiên, rất là cẩn thận khi xuất hiện trước mặt các bệnh nhân, ông sẽ luôn là một bác sĩ biết thông cảm, giàu lòng từ tâm, và có tay nghề giỏi. Những bệnh nhân của ông rất ngưỡng mộ ông, và không bao giờ ngờ là ông đã nghĩ xấu, bôi nhọ họ như thế nào đàng sau lưng. Và với sự tín nhiệm đó của ông, cũng như với kỹ thuật giải phẩu, và kỹ thuật trên giường, ông trở thành một người toàn diện.
Kỹ thuật của Gardiner như thế đó. Không ai có thể tưởng được, bất cứ bệnh nhân nào đến với ông cần giải phẩu đổi giống, thì sau đó đều gật đầu thỏa mãn. Đó là cái tuyệt vời của bác sĩ Richard Gardiner, không chỉ riêng về nét bên ngoài, mà: kỹ thuật khâu may, cắt xén thật chính xác kể cả từng mạch máu nhỏ ti, sau khi xong thì không một vết bầm nào còn để lại. Kết quả là, hầu hết bệnh nhân nam đều đạt được trọn vẹn khoái cảm như là phụ nữ vậy. Đã được bác sĩ Richard Gardiner giải phẩu là cái hoàn thiện nhất để sống lại làm người phụ nữ thực thụ, vì thế văn phòng của ông luôn đắt khách: Từ “đổi giống” từ đó cũng được lan truyền nhanh như cơn động chấn lớn, và bây giờ ai nấy trong vòng trăm dặm đã từng là bệnh nhân của ông cũng phải cám ơn vị phẩu thuật gia Richard Gardiner, một người có thể biến hóa cao siêu vậy.
Tarkington lập lại câu hỏi :
- Vậy, anh sẽ định làm gì hôm nay, Dick?
Gardiner, hài lòng về chuyện hình con bướm xâm đã không được đề cặp tới nữa, trả lời :
- Không gì cả, Jack, hôm nay tôi không có ca giải phẩu lớn nào, chỉ là mấy ca mổ nhỏ cắt bớt, cấy thêm và vén xén mấy nếp da thịt ở âm đạo bị lồi ra bên ngoài cho một số bệnh nhân đã hẹn trước thôi.
Gardiner bỏ lơi những dữ kiện tiền nông lên bàn; cố tình cho Tarkington biết rằng ông sạt $6,500 đô là cho một ca phẩu thuật biến giống (cộng thêm $750 cho cắt xén và lấp ráp thêm da thịt cho dương vật nếu quá nhỏ), nhiều hơn hết, ông thừa biết rằng, số tiền cho bất cứ bác sĩ giải phẩu nào ở trong tiểu bang. Và số tiền ông sẽ nhận phải là tiền mặt, chứ không chi phiếu, không thẻ tín dụng.
Danh từ “cắt da âm đạo”, ông hay thường gọi trong những lúc vui đùa, Gardiner không bao giờ lo lắng cho ca mổ như thế cả - chỉ mấy đường rạch nơi đó thì xong ngay - nhất là khi đã chích thuốc tê vào rồi (giámột chai thuốc tê là $2,500 cũng đã tính vào sổ). Những ca mổ như thế này Gardiner thường làm vào mỗi thứ Năm của tuần thứ ba trong tháng, còn thứ Ba thì là ngày chuyên giành cho giải phẩu đổi giống thực sự. Và hôm nay là ngày thứ Năm của tuần thứ ba trong tháng.
Cuộc trò truyện của họ bị cắt ngang bởi một tiếng gõ cửa phòng thay đồ, cánh cửa từ từ mở ra.
- Bác sĩ Gardiner có trong đây không?
Một trong những người y tá lên tiếng hỏi, không chờ ai trả lời, cô ta tiếp tục
- Nếu có, nói cho ông ta là chúng tôi đã sẵn sàng ở phòng số 7.
* * * * *
Bác sĩ Richard Gardiner đã mất cả buổi sáng nay để chỉnh lại năm lớp màng ngoài của âm hộ còn được gọi là đại âm thần của các như nhân như của Dee Dee, Satin, Sarah Anne, Daphne và Wendi - tất cả đều là dân “lại cái”, và đều có giải phẩu âm hộ trước đó ba tháng, bây giờ chỉ đến khám theo lệ. Thường những lúc khám như thế, ông hay ngắm nhìn vào tuyệt tác - tài nghệ cắt xén của ông đã biến hóa trên bộ phận sinh dục như thế nào - và hài lòng với cái ảo giác mà ông đã tạo thành còn hơn hẳn cả bàn tay của đấng tạo hóa : là được biến đổi họ thành đàn bà, dù cái ảo giác chỉ có người điên khùng mới nghĩ ra được, và mới có những bệnh nhân kỳ lạ như vậy.
Nhưng sự hài lòng đó không đến dễ dàng với Gardiner như thường lệ, bởi vì hôm nay ông đã bị ám ảnh bởi cái xâm hình con bướm lạ lùng. Nếu nói là một vết mực mà Stacy không biết vì lý do gì và bằng cách nào đêm qua đã chuyển qua cho ông trong lúc đang ngủ, (mà ông đang nghi ngờ) thì chắc rằng nó phải bị tẩy đi - hoặc ít ra cũng bị bôi nhòa - trong lúc tắm gội buổi sáng, còn đằng này nó không phải vậy. Sự hiện diện của con bướm quá khác thường làm cho Gardiner thấy nóng lòng muốn tìm hiểu nguyên do. Ông không thể chờ lâu hơn được nữa cho ca mổ cuối cùng qua đi để có thể chạy vội vào phòng tắm chà rửa nó.
* * * * *
Sau năm phút chùi nát, cái hình xâm vẫn không đổi, mà có thể còn sáng, sắc xảo hơn trên làn da của ông.
Để chắc chắn là lớp da ngoài đã sạch, Gardiner đi ra khỏi phòng tắm và nhanh chóng lau khô. Thêm một lần nữa ông bước tới chiếc gương, máu của ông chợt đông lại khi nhìn thấy... không những con bướm vẫn còn đó, mà nó còn long lanh một màu xanh lá cây. Và tệ hơn, đôi cánh của nó lúc đầu dựng thẳng, thì nay dang ngang, dường như là nó biết cử động vậy. Ô kìa! Đôi cánh nó bắt đầu động đậy: con bướm đang chấp cánh và bắt đầu di chuyển trên mặt da của ông - thật chậm, lắc lư, cứ như là bay lơ lững theo cử tác của thước phim được quay chậm.
Gardinner quan sát, sợ sệt, khi con bướm, giống như hình phim hoạt họa dần dần tiến sâu xuống một bên mông, đâm sâu vào đường kẻ và biến mất hút vào phía trong háng, và chỉ để xuất hiện bên vách đùi, cánh của nó ánh lên một màu bạc sáng chói. Ông nhìn chằm chặp vào nó một cách say mê như bị thôi miên trước điều kỳ ảo kia; và hình xâm bắt đầu đổi màu mỗi khi con bướm đập cánh nhanh hơn: màu rượu chát, màu xanh da trời, màu tím, màu hoàng yến... tất cả thật là sống động không thể tưởng được. Và giờ đây con buớm (lúc này là màu hồng) chuyển dần lên bụng, không còn biến màu nữa, nằm ngay trên bụng dưới, xếp cánh lại thành hình chữ “V”, và trở nên bất động thêm một lần nữa như đang đậu lại trên mặt đất. Màu hồng biến dạng thành một màu tím cà điểm những chấm xanh lá cây và giữ lại nguyên sắc thái.
Gardiner chạy vội về phòng thay đồ và điên cuồng mở hộc tủ khóa bằng số. Vì quá căng thẳng nên ông phải mất cả sáu lần thì mới mở được cửa. Cầu trời cho không ai bước vào phòng, trước khi ông che đậy con bướm quái lạ kia, ông mặc lại áo quần nhanh chóng. Khi ông cài nút ở cổ tay áo, ông thấy một vệt sáng như màu vàng chanh mập mờ ở trên lưng cổ tay trái - con bướm đã đi lần lên đó trong lúc ông lay hoay mở khóa. Ông cố tình như không thấy nó, nhưng ông đã không thể chống cự được sự lo lắng sợ hãi đang xâm chiếm tâm hồn.
Ông lao nhanh về văn phòng trong nỗi bàng hoàng lạnh buốt, đương nhiên là ông có thể cảm nhận được cái hình xâm đang di động khắp mình mẩy. Và ông ước gì không có bệnh nhân nào đến khám bệnh hôm nay, nhưng sổ hẹn của ông đã đầy ắp tên: Trưa thứ Năm là mỗi khi Gardiner khám cho những bệnh nhân mới, những bệnh nhân của ngày này sẽ được khám tổng quát chuẩn bị cho giải phẩu đổi giống và họ hiện tại đang sống như đàn bà hoặc họ là một số người độ tuổi thanh nữ, và tất cả họ sẽ đều được bơm ngực và cấy da cho trơn và biến đổi từ uống thuốc đổi hốc môn, hông thì được bơm thêm chất mỡ. Sau đó thì tùy mỗi trường hợp khác nhau mà định liệu như là tẩy sạch lông tóc dư thừa và tập nói giọng bổng, tập tướng đi yểu điệu của phái nữ, (vài người đã được cạo lông ở trái cổ), và tập cách ăn mặc đúng cách.
Ông có thể hóa trang cho họ áo quần đúng mức - trong số bệnh nhân của ông thì chỉ một ít là có tướng đi và cách nhìn giống như người phụ nữ thực sự - nhưng khi đến phần thủ thuật giải phẩu chính yếu, khi mà họ cởi bỏ lớp quần áo và ông phải cân đo bao nhiêu thịt da mà ông phải cắt xén sao cho đúng ý hợp thời (thỉnh thoảng dương vật quá nhỏ mà ông chỉ có thể hứa khoét được chiều sâu ở mức tối thiểu, và lý do đó, sau cùng, chỉ cần một chút axít là ông có thể xóa tan hết thứ thừa thải) - mà lúc nào cũng làm cho ông phát lộn mửa lên vì sờ mó nắn bóp vào đó, cái mà chính ông cũng có. Nhưng công việc thì vẫn là công việc, vì thế Gardiner phải bấm bụng, luôn nở nụ cười trên môi và chắc rằng bệnh nhân luôn có niềm hưng phấn với kết quả mỹ mãn rối rít cám ơn một người lương y như từ mẫu.
Vì công việc áp lực hằng ngày nên Gardiner thường hay trải hết thời gian còn lại cho việc hành lạc để khuây khỏa, với đàn bà thực sự, chứ không phải là thứ giả tạo - là “lại cái” biến thành. Ông thích quan hệ giới tính một rộng rãi với nhiều người cùng một lượt, nhưng biết cách chấm dứt “mối nhợ” mỗi lúc cần thiết, ngay khi mối quan hệ đã dẫn đến ràng buộc của chuyện hôn sự. Điển hình là trường hợp của ông và Stacey, (ý tá chuyển từ một nơi khác), Annette (huấn luyện viên thể dục nhịp điệu), Janine (nhân viên chơi cổ phiếu), và Constance (bác sĩ thú y). Mặc dù có thể dụ dỗ họ lên giường bất cứ lúc nào, nhưng phần nhiều ông vẫn giữ một khoảng cách cố định, tránh tình huống quá thân thiết và tuyệt đối không được dây dưa.
Phải nói luôn rằng bác sĩ Richard Gardiner thường hay để ý tới đàn bà - bất cứ ai - không ngoài mục đích tìm hoa hút mật để thỏa mãn dục vọng cần thiết của ông. Số người ông “quen” kể ra không hết. Richard Gardiner là một người, phải thực lòng thú nhận, nghiện với đàn bà, nghiện dục tình. Nhưng trong khi đi làm hoặc đang làm việc thì không có người đàn bà nào được ông bỏ vào trong tâm trí, không nhìn bất cứ ai dù nửa con mắt.
Chiều đó, vừa đến khu đậu xe - tầng dưới cùng của căn bin-đinh - ông chạy vội lên ba tầng lầu với mỗi bước chân là hai nấc thang: vì ông không muốn gặp ai ở thang máy cả, để tránh phải xã giao làm mất thời giờ. Cám ơn đường thang bộ vắng vẻ nên ông có thể chuồn vào văn phòng mà không một ai trông thấy. May mắn thay! Tất cả nhân viên đều ra ngoài ăn trưa và như vậy không bắt gặp ông vội vã điên cuồng, cuống quít chạy vội vào, đóng nhốt kín ông ta trong phòng làm việc.
Gardiner nhanh chóng cởi bỏ hết áo khoác, cà vạt, áo sơ mi và áo lót. Trong phòng không có một cái gương nào, nhưng ông vẫn có thể thấy cái hình xâm bây giờ được in đậm ở trên ngực, đã chạy lên phía trên núm vú trái từ lúc nào rồi. Vào chính thời điểm này, nó đã biến thành màu cam sống động lung linh dưới cặp mắt tròn xoe của ông.
Thật là rối trí, nhưng không còn khám xét gì hơn được nữa, Gardiner mặc lại áo, rồi mở máy vi tính lên quyết định tìm tòi cho ra lẽ và chỉ trong vòng thời gian ngắn ông đã tìm ra được loài bướm kỳ lạ kia có cái tên là “Semperjuvena”.
Ông chăm chú lên màn hình computer, đọc vội những điều mô tả về lối sống, nơi ở, và sự sanh sản của loài vật hiếm có này với vẻ mặt hoàn toàn kinh ngạc. Gardiner, là một nguời thực tế, chỉ tin vào những điều hiện hữu, nhưng đồng thời, hiện giờ, tại sao bàn tay ông lại vô thức để vào quần kiểm tra xem con bướm đang nằm đâu. Ông không tin vào sự thật này và ông cũng không muốn tin, chỉ còn biết tự trấn an : không có điều gì lạ lùng ở đó hết..., chắc có thể là ông chỉ quá mệt mỏi thôi - những chuyện hoa mắt là lẽ thường mà!
Gardiner cố gắng trở lại vị trí cũ kịp thời, đúng lúc mà Ruth, người thư ký riêng, và Candace, y tá, trở lại văn phòng sau buổi ăn trưa, và họ có thể đã không phát giác được chuyện gì khác thường từ diện mạo của ông. Không cần liếc nhìn Gardiner lần thứ hai, họ bắt đầu sắp xếp công việc cho sau buổi trưa: cuộc phỏng vấn, khám bệnh tổng quát, và trị liệu tâm lý cho những kẻ đổi giống tiếp sau ngày thứ ba như là Danielle, Krystal, Jade, Cathy Ellen and Lavinia.
Xem tiếp phần 2

[top]