Hiển thị các bài đăng có nhãn truyên hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyên hay. Hiển thị tất cả bài đăng

30/11/11

Posted by Xmen on 18:55 | No comments

Người Khách Lạ

Một nhà văn lớn tuổi và rất nổi tiếng đã khuyên tôi: Cậu hãy cố gắng viết một đề tài gì cho sâu sắc, cứ viết mãi truyện về tuổi mới lớn, cậu sẽ không thể trở thành nhà văn lớn được.
Tôi đã bóp trán suy nghĩ nhiều đêm và cuối cùng viết được truyện này . Tôi không biết nó có sâu sắc không nhưng đọc lại tôi thấy nó lạ lẫm với phong cách thường viết của mình. Tôi hơi buồn nhưng rồi tự an ủi: Đối với thần chết, ai mà chẳng lạ lẫm. Nếu đã thân quen với ông ta, bạn sẽ chẳng còn có cơ hội để viết nữa .
*
* *
Năm tôi 14 tuổi tôi bị bệnh thương hàn rất nặng. Ba tôi nói lần ấy cả nhà đều tưởng tôi sẽ không sống qua khỏi cơn bệnh. Tôi đã nằm liệt giường gần nửa tháng và thường mê man bất tỉnh khi cơn sốt lên đến 40 độ.
Một buổi sáng tự nhiên tôi thức dậy với đầu óc tỉnh táo khác thường và nhận ra ba tôi đã ngồi ở bên giường từ lúc nào . Ông hỏi tôi có đỡ mệt không? Tôi gật đầu và ông đỡ tôi ngồi dậy cho uống một viên thuốc màu trắng. Uống thuốc xong, tôi lại nằm xuống giường và đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng nhấp nháy trên những tàn cây trong vườn khiến tôi chóa mắt một lúc rồi tôi nhìn thấy một người đàn ông đang đứng tựa tay trên thành cửa sổ. Người ông ốm và cao, bộ quần áo màu đen ông mặc bó sát, làm nổi bật khuôn mặt trắng nhợt. Vì tưởng ông ta là một bác sĩ được ba tôi mời đến khám bệnh nên tôi nhắm mắt nằm im chờ đợi . Tôi đã chán nhìn mặt các bác sĩ. Ông nào cũng mạnh khỏe tươi cười, nói những lời dịu ngọt trấn an làm tôi thêm bực mình cho sức khỏe yếu đuối của tôi .
Ba tôi nói gì đó, tôi không nghe được rõ ràng và mãi khi nghe tiếng đóng cửa lại, một lúc lâu vẫn không có ai đụng chạm đến mình, tôi mở mắt nhìn quanh. Căn phòng vắng lặng chẳng có bóng dáng ai, ngay cả người đàn ông cũng không còn đứng ngoài cửa sổ. Tôi nghĩ vậy ông ta là một người bạn của ba tôi đến thăm, chứ không phải là bác sĩ đến khám bệnh và giờ này chắc ông đang ngồi nói chuyện với ba tôi ở phòng khách. Tôi bình thản nhắm mắt lại .
- Cháu khỏe chứ?
Tôi giật mình nhận ra người đàn ông lúc nãy đang đứng cạnh giường. Tôi không hiểu ông ta vào phòng từ lúc nào mà tôi không nghe có tiếng cửa mở cũng như tiếng giày đi trên nền nhà lát gạch bông. Ông hơi cúi người nhìn tôi, đôi mắt ông sâu hoắm nằm giữa hai lưỡng quyền cao và cái trán rộng có nhiều nếp nhăn. Tôi ngửi thấy mùi hương thơm ngát từ người ông tỏa ra . Đây không phải là mùi nước hoa . Nó như là mùi hương của nhiều loại hoa tươi trộn lẫn với mùi trầm và tôi nhận ra rõ nhất là mùi thơn của hoa huệ, một loại hoa thường được má tôi mua về cúng vào những ngày rằm và mùng một.
Ngay đối với những người thân trong gia đình, tôi vẫn thường giấu những cơn đau không cho họ biết để khỏi phải lo lắng quá nhiều cho bệnh trạng của tôi . Nên khi nghe người đàn ông hỏi thăm, mặc dù đang mệt nhoài, tôi cũng gắng gượng trả lời:
- Cám ơn ông, cháu đã thấy đỡ nhiều .
Người đàn ông đặt tay lên trán tôi, bàn tay ông lạnh băng như được ngâm trong nước đá khiến tôi rùng mình. Ông ta nói bằng giọng khàn khàn như có cái gì đang vướng trong cổ.
- Cháu không khỏe lắm đâu, cơn bệnh chỉ tạm rút lui và chẳng bao lâu sẽ trở lại trầm trọng hơn.
Tôi hỏi:
- Ông là bác sĩ mà ba cháu mời đến?
Người đàn ông lắc đầu:
- Không. Tôi là người bạn thân của gia đình cháu .
- Cháu chưa thấy ông đến thăm ba má cháu lần nào ?
- Tôi quen ba má cháu từ khi cháu chưa ra đời, vì quá bận việc nên tôi chưa có dịp đến thăm.
- Ông gặp ba cháu chưa ? Ba cháu mới ở phòng này bước ra .
- Tôi chưa cần gặp ông ấy vội, tôi muốn đến thăm cháu trước. Cháu có muốn khỏi bệnh ngay bây giờ không?
- Ông đã nói ông không phải là bác sĩ mà.
- Tôi có cách chữa bệnh riêng của tôi . Đi theo tôi rồi cháu sẽ biết.
- Cháu đang bệnh mà, đi đâu được.
- Tôi sẽ dìu cháu đi . Không xa lắm đâu, ngay chỗ kia kìa . Đến đó cháu sẽ hết bệnh ngay .
Người đàn ông chỉ tay ra phía cửa sổ, tôi ngẩng đầu nhìn theo . Tôi chẳng còn nhận ra khu vườn hằng ngày của gia đình tôi . Khu vườn có những cây nhãn cành lá xum xuê tôi vẫn thường leo trèo bắn chim và hái trái vào mùa nhãn chín. Gần giếng nước uống có cây trúc đào trổ hoa bốn mùa và dọc theo bờ tường có những bụi hoa lài rậm rạp, ba tôi trồng để lấy hoa ướp trà uống thay bữa ăn điểm tâm trước khi đến sở làm. Ngoài cửa sổ bây giờ tôi chỉ thấy một lớp sương trắng mờ đục phủ kín mặt đất. Có những bóng người qua lại chậm rãi, vật vờ như những người di chuyển trong một đoạn phim quay chậm mà tôi đã được xem. Tôi không nghe có tiếng động nào dù đôi lúc có những chiếc xe lớn chạy ngang sát thành cửa sổ và những con chim sẻ đùa giỡn với nhau, bay vụt vào phòng rồi biến mất ngay .
Tôi quay lại hỏi người đàn ông:
- Sao cháu không thấy có nhà thương ở đó?
Người đàn ông mỉm cười:
- Nơi đó không cần nhà thương vì chẳng có ai đau ốm. Đến đó mọi người đều hết bệnh và sẽ khỏe mạnh mãi mãi .
- Nhưng nơi đó có vẻ buồn quá.
- Nơi đó không nhộn nhịp. Đấy là một nơi chốn thanh thản.
- Cháu không thích sống thanh thản, cháu chỉ thích cuộc sống nhộn nhịp.
Người đàn ông chép miệng:
- Tuổi trẻ ai cũng vậy, chỉ thích sự nhộn nhịp vô ích. Thôi chúng ta đã mất nhiều thì giờ rồi . Cháu hãy đi theo tôi .
- Cháu sẽ phải ở lại nơi đó bao lâu để chữa bệnh?
- Cháu không cần phải trở về đây nữa .
- Đâu được, cháu không muốn sống xa ba má và các em cháu .
- Đừng lo, chẳng bao lâu cháu sẽ gặp họ đầy đủ ở nơi đó.
- Còn bạn bè cháu ?
- Không trước thì sau chúng cũng phải đến đó như cháu . Nào chúng ta đi .
Tự nhiên tôi nghĩ người đàn ông đây có thể là "mẹ mìn", chuyên đi dụ dỗ con nít bắt đem bán, nên tôi nắm chặt lấy thành giường và lắc đầu .
- Không. Cháu không thích đi với ông.
Người đàn ông có vẻ bực tức, gắt:
- Không đi cũng phải đi . Mất nhiều thì giờ rồi .
Ông đến nắm tay tôi, kéo tôi nhổm dậy khỏi giường. Tôi hốt hoảng la lên:
- Ba ơi! Ba ơi!
- La hét cũng vô ích. Chẳng ai giúp được đâu .
Bị người đàn ông lôi kéo, tôi trở nên bướng bỉnh, cứng đầu như những khi bị thầy giáo phạt oan hay bị bọn học trò lớp lớn ăn hiếp, tôi hung dữ chống cự lại . Hai chân tôi đạp liên hồi vào người ông và tôi cúi xuống cắn vào bàn tay ông đang nắm chặt tay tôi . Người đàn ông nắm tóc giật đầu tôi ra, tôi nổi điên chụp con dao bổ cam để trên bàn đâm mạnh vào bụng ông. Lưỡi dao đi nhẹ nhàng như đâm vào cái gối nhét đầy bông gòn. Tôi rút lưỡi dao ra định đâm tiếp nhưng người đàn ông đã buông tay tôi và loạng choạng lùi ra xa, hai tay ôm chặt bụng - chỗ vết thương, người đàn ông ngã khụy xuống nền nhà rồi lết đi về phía cửa sổ, trong khi đó tôi cũng mệt nhoài ngã xuống giường nằm thở không ra hơi . Người đàn ông cố bám vào thành cửa sổ đứng dậy, ông quay lại nhìn tôi với đôi mắt buồn bã và nói thều thào như người sắp chết:
- Cháu hiểu lầm tôi rồi . Cháu sẽ hối tiếc đã làm mất thì giờ một cách vô ích. Không phải lúc nào tôi cũng rảnh để ghé thăm cháu . Đành phải chờ đợi một dịp khác.
Người đàn ông trèo qua thành cửa sổ để trốn đi nhưng vì đuối sức, ông ngã nhào ra ngoài vườn. Bấy giờ cơn sợ hãi mới ùa đến và tôi kêu rú lên. Nghe có tiếng cửa mở, tôi vội dấu lưỡi dao đẫm máu dưới tấm mền bông. Ba tôi nhanh chân bước vào, ông lấy khăn lau mồ hôi trên trán tôi . Không ngăn được xúc động, tôi úp mặt xuống gối khóc. Giọng ba tôi hỏi nhỏ nhẹ:
- Con đau lắm à?
Tôi lắc đầu:
- Không. Con vừa mới giết người .
- Con đã nằm mơ thấy ác mộng?
- Không. Con giết người thật sự. Một người bạn của ba đến thăm và muốn bắt con đi .
- Ai đâu ?
- Con đã đâm ông ấy chết ngoài cửa sổ.
Ba tôi đi đến cửa sổ nhìn ra ngoài rồi ông trở vào thở dài .
- Để ba cho con uống một viên thuốc an thần.
Tôi hét lên:
- Không. Con không nằm mơ . Đây bà xem lưỡi dao đẫm máu con vừa đâm ông ta .
Tôi rút lưỡi dao dưới tấm mền bông đưa cho ba tôi xem. Lưỡi dao sáng loáng không một vết bẩn. Ông cầm lấy nó đặt lên bàn.
- Con đừng chơi dao coi chừng đứt tay .
*
* *
Căn phòng đột nhiên tối om. Câu chuyện kể bị dừng ngang, những ngọn đèn néon sáng choang trên trần nhà vừa được tắt đồng loạt, báo hiệu đã đến giờ ngủ của các bệnh nhân. Thạnh quay sang nhìn người bạn nằm giường bên cạnh, điếu thuốc vẫn còn cháy đỏ lập lòe trên môi anh.
- Có lẽ anh không tin câu chuyện tôi vừa kể là thật phải không? - Thạnh nói tiếp - Chính tôi, tôi vẫn không tin là người khách lạ đó có thật và tôi đã quên ông ta ngay khi khỏi bệnh thương hàn. Mãi đến khi vào nằm ở đây tôi mới sực nhớ đến ông ta và tôi tin chắc rằng ông ta có thật. Tôi tin ông ta có thật còn hơn là Thượng Đế nữa . Anh có tin một người như thế có thật không?
- Chưa bao giờ tôi gặp người khách lạ như anh kể. - Bệnh nhân nằm giường bên cạnh nói - Những lần đau mê man, tôi thường gặp bà dì của tôi . Ba ta ôm một bó huệ trắng, vẫy tay ra dấu cho tôi đến gần và đưa tay cho tôi nắm. Nhưng cứ mỗi lần tay tôi sắp chạm tay bà, bà lại biến mất và tôi tỉnh dậy .
- Có thể lắm - Thạnh nói - Có thể bà dì của anh cũng giống người khách lạ của tôi . Họ chỉ đến với chúng ta khi sinh mạng của chúng ta bị nguy ngập.
- Không phải đâu - Người bạn nói tiếp - Bà dì của tôi có thật đàng hoàng, nhưng bà ấy đã chết vào năm 16 tuổi . Tôi chỉ biết mặt bà qua một tấm ảnh chụp để lại vì lúc bà mất tôi chưa ra đời . Nhưng không hiểu sao mỗi lần mê man ở bệnh viện này, tôi không còn mơ gặp bà ấy nữa . Bây giờ tôi chỉ mơ thấy con nhỏ sexy bán ở quán Thiên Thai . Còn anh có gặp lại người khách lạ đó không?
Thạnh nằm im không trả lời câu hỏi của người bạn. Chàng không muốn tiếp tục câu chuyện để khỏi làm mất giấc ngủ của những người nằm giường kế bên.
Năm nay, Thạnh đã 28 tuổi . Mười bốn năm trôi qua chưa lúc nào chàng được gặp lại người khách lạ. Chàng mới bị tai nạn xe tôi và phải đưa vào bệnh viện cấu cứu . Biết bao lần mê man khi tỉnh dậy, Thạnh đều thầm mong sẽ gặp lại người khách lạ ngày xưa đã đến thăm chàng. Thạnh tin ông ta đã không chết vì nhát dao chàng đâm và một ngày nào đó ông ta sẽ đến, dẫn chàng tới nơi mà một lần ông ta đã chỉ cho chàng thấy . "Một nơi chốn thanh thản" như lời ông ta nói . Nơi chốn mà ngày xưa chàng đã kháng cự để từ chối bước vào, nhưng nay chàng lại ước ao mãnh liệt được sống ở nơi đó. Nhưng trong suốt sáu tháng nằm ở bệnh viện này chờ đợi, Thạnh đã thất vọng chẳng thấy bóng dáng người khách lạ viếng thăm.
Rời bệnh viện, chân phải của Thạnh bị cưa đến đầu gối . Người ta lắp cho chàng một cái chân giả bằng plastic rất khéo . Nếu Thạnh đứng thẳng không chống nạng trong lúc chụp ảnh kiểu, chẳng ai nghĩ chàng chỉ còn một chân khi nhìn chàng trong tấm ảnh toàn thân đó.
Trái với dự đoán của người thân trong gia đình, ra khỏi bệnh viện Thạnh đã hăng say hoạt động và có vẻ yêu đời hơn trước. Trên khuôn mặt của ba chàng đã để lộ nét vui của một người hết lo âu cho con.
Chàng làm việc rất cần mẫn và ông giám đốc rất bằng lòng. Những người bạn cùng Công ty cũng mến chàng vì tánh vui vẻ và sẵn lòng giúp đỡ người khác của chàng. Thạnh còn ngỏ ý với ba là chàng muốn cưới vợ. Điều mà trước đó ông đã nài ép chàng nhiều lần, nhưng chàng đều từ chối .
Một cô gái làm việc cùng công ty không đẹp lắm vì có cái mũi hơi tẹt, nhưng nàng thật sự yêu chàng và muốn lập gia đình với chàng. Thạnh chấp nhận ngay tình yêu đó. Chàng không còn mộng tưởng cưới một cô nữ sinh có đôi mắt đen láy, học giỏi, con nhà giàu như xưa . Chàng cũng chẳng còn thắc mắc đến cái chân của chàng đã mất. Thạnh cũng quên luôn ước mong được gặp lại người khách lạ.
*
* *
Một buổi chiều trời quá nóng. Tan việc ra, Thạnh rủ người yêu cùng đi hóng mát ở một đồng cỏ ngay ngoại ô thành phố. Đồng cỏ này chàng thường cùng các bạn đến ngồi nhậu lai rai mỗi khi rảnh rỗi .
Thạnh và người yêu bước vào một quán lợp tranh đơn sơ có tên là Lều Mộng. Cả hai cùng ngã lưng trên một chiếc ghế dựa đôi đan bằng những sợi dây nilon trắng, xanh. Thạnh uống bia và gọi cho nàng chai cam vàng. Đồng cỏ xanh tươi với những ngọn gió mát làm Thạnh quên đi nhanh chóng những giờ làm việc mỏi mệt. Chàng châm thuốc hút và bàn với nàng về đám cưới mà họ định cử hành vào tháng tới .
- Đừng bày đặt nhiều quá anh ạ. - Nàng nói - Chúng ta hãy để dành tiền còn lo những chuyện khác.
- Anh muốn đám cưới của chúng ta giống như mọi người . - Chàng nói - Không thể thiếu xe hoa và tiệc mừng ở nhà hàng. Em cũng cần đặt may một áo cưới sang trọng.
- Không cần phải may . - Nàng nói - Thuê được rồi anh ạ. Em chỉ mặc nó một lần trong đời .
- Không phải một lần. - Chàng nói - Em phải may một áo riêng để mặc bất cứ lúc nào anh muốn em mặc. Ngay khi chúng ta đã già, anh vẫn muốn thấy em mặc chiếc áo đó.
- Tụi chúng cười chết. - Nàng nói với vẻ e thẹn.
- Ai cười ? - Chàng gắt.
- Lũ con chúng ta . - Nàng khẽ đáp.
- Đứa nào cười - chàng giơ cái nạng bằng nhôm lên - anh phang cái này vào đầu nó ngay . Chúng phải biết cái áo đó không phải là trò đùa, chính nhờ cái áo đó mà chúng mới có dịp chào đời .
- Được rồi, em sẽ may một áo cưới! - Nàng khẽ đáp - Còn anh cũng nên may một bộ complet màu nâu mà anh thích.
- Đồng ý - Chàng nói - Anh còn muốn chụp thật nhiều ảnh màu ở tiệc cưới để sau này lũ con chúng ta mở album ra xem chúng sẽ lác mắt luôn. Chúng sẽ thấy đám cưới của cha mẹ chúng đã không thua kém ai, dù cha chúng thua người ta một chân.
Khi chàng nói đến cái chân đã mất, nàng nghĩ tốt hơn là im lặng để chàng quên nó đi . Chàng rất dễ nổi sùng khi có dịp nhắc nhở đến cái chân đã mất đó.
Có tiếng còi tàu vang lên từ xa . Thạnh ngó qua ngó lại muốn biết con tàu sẽ đến từ phía nào . Một khối đen từ từ hiện ra ở phía cái chân giả của chàng.
- Em ngồi đây . - Chàng nói - Anh muốn ra xem đoàn tàu . Lâu quá anh chưa nhìn thấy nó.
- Ngồi đây anh cũng nhìn thấy nó mà. - nàng nói .
- Anh muốn nhìn nó thật gần. - Chàng nói - Anh muốn nhìn thấy bánh xe nghiến trên đường sắt.
Thạnh đứng dậy, chiếc nạng nhôm vương chân ghế rơi xuống, người thiếu nữ hơi chồm tới định cúi lượm, nhưng nàng đã kìm giữ được, ngồi im. Nàng sợ chàng sẽ chửi thề ngay khi có ai giúp đỡ chàng trong việc đi lại . Thạnh cúi lượm chiếc nạng một cách khó khăn rồi chống đi thật nhanh.
Chàng bước qua cầu ván bắc ngang một con lạch nhỏ, bờ bên kia mọc đầy cỏ ống cao . Đi một đoạn nữa Thạnh mới nhìn thấy hai đường sắt đen bóng nằm lẫn trong cỏ. Chàng cúi lượm một cục đá bằng nắm tay, đặt lên đường tàu . Chàng muốn thấy cục đá bị nghiền nát kêu rạo rạo, như những ngày còn nhỏ chàng và bạn bè vẫn thường đặt đá lên đường tàu chạy, để thi xem cục đá của ai cứng hơn. Còi tàu hú lên, tài chạy sầm sập đến gần. Đầu máy xe lửa này chạy bằng dầu diesel nên chàng không còn thấy hơi khói bốc lên trắng xóa như những đám mây nhỏ. Cục đá bị nghiền nát ngay khi bánh xe đầu tiên lăn qua . Chàng lẩm bẩm:
- Đồ gì yếu xìu, chịu không nổi một bánh xe .
Đầu máy xe lửa chạy qua . Thạnh ngước nhìn hành khách ngồi ở toa hạng nhất, tất cả các khuôn mặt đều xa lạ với chàng. Qua cửa kính của toa thứ ba, Thạnh đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt trắng nhợt của người đàn ông đã đến thăm chàng ngày xưa . Tóc ông đã bạc nhưng khuôn mặt không thay đổi bao nhiêu nên chàng nhận ra dễ dàng. Chàng thấy đôi mắt sâu hoắm của ông có nhìn chàng, nhưng không nhận ra chàng. Thạnh hét lên:
- Này ông! Này ông! Đợi tôi với .
Chàng lao mình vào con tàu định nhảy lên khung cửa bỏ ngỏ, nhưng chiếc nạng nhôm vướng víu khiến chàng chậm chạp, người chàng đụng vào thành tàu và bị hất văng ra ngoài . Có nhiều tiếng la hốt hoảng của hành khách:
- Ông ấy muốn tự tử! Ông ấy muốn tự tử!
Và đoàn tàu vẫn thản nhiên đi qua .
Khi tỉnh dậy chẳng cần mở mắt nhìn, chỉ hít thở không khí đầy mùi thuốc, Thạnh cũng biết chàng đang nằm trong bệnh viện. Chàng nghe thấy tiếng khóc dấm dứt (có lẽ của nàng), tiếng ba chàng nói chàng nhận ra ngay và tiếng đáp (có lẽ của người y tá) "Ông ấy không sao đâu . Chỉ nằm một tuần là khỏi ." Chàng chờ đợi được nghe tiếng nói của người khách lạ, nhưng bên tai chàng vẫn tiếp tục vẳng tiếng trò chuyện của ba chàng hỏi thăm y tá về các vết thương trên thân thể chàng.
Thạnh chẳng còn muốn mở mắt nhìn mọi người . Chàng nằm im cố nhớ lại khuôn mặt của người khách lạ. Chàng mừng thấy nhát dao ngày xưa chàng đâm đã không làm ông ấy thiệt mạng. Ông ấy vẫn khỏe mạnh và chỉ già hơn xưa chút ít. Chàng chỉ buồn ông ấy đã không nhận ra chàng. Không nhận ra chàng, không biết ông ấy có còn ý định đến thăm chàng nữa không.
"Cháu hiểu lầm tôi rồi" Người khách lạ ngày xưa đã nói với chàng "Cháu sẽ tiếc đã làm mất thời giờ một cách vô ích. Không phải lúc nào tôi cũng rảnh để ghé thăm cháu . Đành phải chờ đợi một dịp khác vậy ."
Thạnh lẩm bẩm:
- Quả thật mình đã làm mất thì giờ một cách vô ích. Đành phải chờ đợi một dịp khác vậy .
Để quên đi thời gian chờ đợi, Thạnh mở mắt nhìn những người đang đứng chung quanh chiếc giường chàng nằm.

[top]

17/11/11

Posted by Xmen on 18:54 | No comments

Màn vũ sexy lịch sử
Hội trường của Casino “Human Paradise” tại thành phố S. J., thuộc tiểu bang California hôm ấy thật là nhộn nhịp xôn xao. Hình như ông bầu kiêm nhạc sĩ Tam Kim có tổ chức Đại Nhạc Hội ở đấy thì phải.
Cái ‘hình như’ đó đã trở thành sự thật. Thiên hạ đổ xô đi mua vé, rỉ tai nhau rằng thành phần ca sĩ chuyến này thật là nồng cốt, bao gồm toàn những tên tuổi gạo cội cả nam lẫn nữ tại hải ngoại, và nghe đâu lại có cả một thành phần hùng hậu của ‘ca sĩ hàng đầu’ từ Việt Nam sang tham dự nữa. Vé bán cứa cổ là hai trăm đô một vé, thế nhưng chỉ trong vòng mấy tiếng đồng hồ trước khi trinh diễn đã bán hết sạch. Và lạ lùng hơn nữa là đại đa số khán giả bỏ tiền mua vé hôm đó đều là phái nữ và một số các đấng mày râu yểu điệu. Nhiều nhất dĩ nhiên là các cô thiếu nữ trẻ tuổi vẫn còn ‘mơ mộng’, kế đến là các bà sồn sồn, và sau đó là các bà góa và các bà ‘divorced’. Có một số cô trẻ măng, hình như là dưới tuổi vị thành niên nhưng ban tổ chức cũng mắt nhắm mắt mở cho ‘thông qua’ chứ không buồn hỏi giấy tờ. Số khán giả sấp hàng tấp nập đi xem ước lượng phải từ 1500 cho đến 2000 người. Mọi người xếp hàng nối đuôi nhau dài ra đến tận ngoài đường.
Thỉnh thoảng có vài cô, vài bà sồn sồn muốn ‘chen’ vào giữa hàng liền bị đẩy ra ngay tức thì, và kèm theo đó những lời chửi thề ngoạn mục của lối giang hồ, không ‘tiếng Đức’ thì cũng ‘tiếng Đan Mạch’.
Một nàng ký giả của tờ báo ‘Đít Vịt’ trông cũng xinh xắn đẹp gái đi ngang qua trông thấy hiện tượng như thế cũng phải ‘tắt kinh’... í quên, ‘thất kinh’. Thấy hay hay, nàng ta tò mò tới xem thử ra sao. Trước cửa là tờ bích chương quảng cáo ‘Đại Nhạc Hội’ như thường lệ thôi chứ không có gì đặc biệt cả. Nhưng ngay bên cạnh đó là một hình ‘thượng bán thân’ một ‘người mẫu’ phái nam người Việt, với thân thể cường tráng, những bắp thịt nổi lên cuồn cuộn chẳng khác gì một ‘Mr. Universe’. Ngay phía dưới hình là những hàng chữ lớn đập ngay vào mắt người xem.
- Đến để xem một màn vũ sexy độc đáo, chưa từng bao giờ có trong cộng đồng người Việt chúng ta.
- Đến để xem một thân hình bốc lửa của một chàng trai trẻ tuổi đầy ‘khí thế và nhựa sống’.
- Đến để xem một con cặc khổng lồ dài khủng khiếp chưa từng thấy xuất hiện ở bất cứ nơi nào.
Tiếng tâm sự, tiếng xì xầm bàn tán của các cô các bà, ôi thôi làm vang động khắp cả hí trường. Nhân viên giữ trật tự đã nhiều lần phải lên tiếng bảo im lặng nhưng không có hiệu quả.
- Nội cái màn ấy là đáng 200 đồng rồi.
- Con cặc dài nhất tôi được nhìn thấy là dài khoảng 8 inches, không biết con cặc của thằng cha này dài cỡ nào.
- Tôi chán chồng tôi quá rồi! Cặc thằng chả lên hết cỡ chỉ được có 2 inches, chơi chẳng sướng chút nào hết!
- Đây là lần đầu tiên em được coi cặc đó chị!
Có vài ‘đại hiệp ẻo lả’ dáng đi ưỡn ẹo ôm nhau hôn môi, thích chí cười tủm tỉm nói :
- Ai bảo người Việt không có cặc bự hả? Đây thật là một niềm hãnh diện lớn cho dân tộc.
Một ông giữ trật tự bực quá không chịu nổi phải đổ quạu lớn tiếng nói :
- Thôi, cho tôi xin đi mấy bà, mấy cô. Muốn coi cặc bự cặc dài thì cũng phải từ từ một chút chứ, làm gì mà cứ nhắng lên vậy? Bộ nứng lồn hết cả đám rồi hả? Cặc gì thì cặc, trước sau rồi các bà các cô đều được coi cả mà!
Ông ta vừa dứt lời thì một tràng cười nổi lên chẳng khác gì những tiếng bom thả hay lựu đạn nổ ngoài chiến trường. Rồi chính ông ta cũng không nhịn được, phải bật cười.
Cô ký giả ‘Đít Vịt’ tới xin được vào để ‘quay phóng sự’ cho tờ báo nhà. Nhưng ông bầu Tam Kim nghiêm mặt nói :
- Cô phải mua vé như mọi người. Nhưng vào trong thì cấm không được chụp hình hay quay phim đó nghe. Chỉ có chúng tôi mới có thẩm quyền làm việc này mà thôi. Mà nói để cô rõ là hết vé rồi đó. Chịu khó mà đưa tiền mặt đây thì tôi cho vô.
Không còn đường chọn lựa, cô ký giả bèn lục bóp, móc hết túi trên, moi hết túi dưới chỉ còn được khoảng 180 đồng. Cô ta vuốt lại từng tờ cho ngay ngắn, đếm lại một lần, đưa cho ông bầu rồi ‘ca bài ca con cá’:
- Xin ‘ông bầu’ thông cảm cho, em chỉ còn có từng này thôi. Lấy đỡ giùm em nhé!
Dứt lời, nàng ký giả hôn ông bầu Tam Kim nghe một cái ‘chụt’ rồi đặt tay xuống phía dưới, khẽ ‘vuốt ve thằng nhỏ’ của ông ta mấy cái.
Ông bầu Tam Kim ‘sướng quá’, đưa tay cầm tiền, miệng khẽ kêu ‘đã quá, đã quá’. Mặc dầu ‘lỗ’ hai chục bạc, nhưng ông ta nghĩ đến trong tương lai thế nào chắc mình còn phải cần đến nhà báo đăng hộ quảng cáo nên ông ta ‘không nỡ’ làm khó làm dễ nhà báo. Đưa tay còn lại sờ vào mông cô ký giả xoa một hồi, ‘béo’ mấy cái, ông bầu Tam Kim từ tốn nhỏ nhẹ nói :
- Thôi cũng được. Cô thấy đó, với số khán giả như thế thì tôi đâu cần mấy đồng ‘bạc vụn’ này của cô đâu. Nhưng thấy cô hiền lành tử tế...
Cô ký giả ra vẻ sung sướng, đôi mắt như mơ màng, tình tứ nhìn ông bầu Tam Kim, khẽ lè lưỡi động đậy như liếm qua liếm lại rồi nở miệng cười toe toét đi thẳng vào bên trong theo sự hướng dẫn của một ‘anh bảo vệ’ lực lưỡng.
Mọi người thấy thế lại ồn ào, la ó lên như vỡ chợ.
- Đâu có được! Cô ấy tới sau tụi tui mà lại được vô trước à?
- Không công bằng chút nào hết!
- Tụi tui đứng đây chờ lâu quá rồi!
- Đụ mẹ, ông bầu chơi đéo được!
- Không cho vô tui đòi tiền lại bây giờ!
Thấy không xong, ông bầu Tam Kim phải đích thân đứng ra năn nỉ đám đông :
- Quý vị hãy bình tĩnh! Xin tất cả làm ơn im lặng cho tôi có một đôi lời. Nếu tất cả giữ gìn trật tự thì chúng tôi sẽ mở cửa cho vào từ từ, nhưng nói trước không được chen lấn đó nghe!
Tiếng vỗ tay hoan hô ầm ĩ vang lên. Lần này thì quả nhiên trật tự đã được vãn hồi lại. Thấy số người quá đông đảo, hí-trường phải mở thêm một cửa nữa để giải quyết nạn ‘cản trở lưu thông’.
Phải mất đến hai tiếng đồng hồ mới thu xong vé người khán giả cuối cùng. Bên trong hí trường chỉ có ghế cho khoảng 1500 người thành thử có đến 500 người, tức một phần tư số khán giả phải đứng...
Đèn điện được tắt hết. Ánh đèn màu của sân khấu từ từ bật lên. Từng tiếng trống bắt đầu nổi lên nhộn nhịp theo điệu ‘Taboo’. Một người đàn ông to con, vóc dáng khỏe mạnh cao ráo bước ra. Tiếng reo hò lại vang lên. Anh ta cởi trần, mặc quần dài bước theo tiếng của điệu nhạc đi qua đi lại. Bước ra trước sân khấu, anh ta cúi xuống chào khán giả rồi từ từ tụt quần dài ra.
Khán giả trố mắt lên nhìn. Một khúc ‘thịt’ vắt ngang trong lớp ‘quần xì’ lên quá rốn cả hơn một tấc. Kế tiếp, anh ta từ từ tụt luôn quần xì xuống. Tiếng la, tiếng hét, tiếng hú cùng vang lên một lượt.
- Trời ơi! Nếu tôi không nhìn tận mắt thì không bao giờ tin là có một con cặc vừa bự vừa dài cỡ này!
- Ít nhất là một ‘foot’ chứ chẳng chơi!
- Một foot gì! Hai feet kia!
- Làm gì tới!
- Thì một foot rưỡi vậy!
- Trời ơi! Giá mà thằng chả chia bớt cho chồng tui một chút có phải đỡ cho tui hông!
Có vài cô gái trẻ tuổi, có lẽ là ‘người Mỹ gốc Việt’ chịu không nổi phải la lên :
- Wow!
- What a big and long Dick!
- It’s a monster!
- It’s a python!
- I’ve never seen such a cock until now!
Thật vậy, con cặc của người nam vũ công bự như cổ tay người thường, dài lòng thòng tựa hồ như muốn chấm đất, sàng qua sàng lại như một con rắn. Chàng nam vũ công rung người lắc mấy cái, tức thì con cặc cũng đưa qua đưa lại...
- Ố....
- Ú....
- Á....
Một cô thiếu-nữ trần truồng từ trong đi ra, tới trước mặt người nam vũ công quỳ xuống nâng con cặc chàng ta lên dọc một hồi rồi đưa lưỡi liếm chung quanh đầu cặc, sau đó cầm cặc đưa vào miệng mút một hồi. Lúc nàng ngừng mút thì từ một ‘con rắn’, con cặc dài khổng lồ kia nứng lên cứng ngắc dài không thua gì mũi một con cá kìm.
Tiếng nhạc trở nên dồn dập, con cặc của người nam vũ công ngổng lên ngổng xuống theo điệu nhạc rất có nhịp điệu. Phía dưới, nhiều cô nhiều bà chịu không nổi hét lên như điên dại. Nhiều người không dằn được phải cởi quần ra đưa ngón tay đút vào lỗ ở phía dưới cụm lông như tưởng tượng là đang được con cặc dài khổng lồ kia đút vào lồn mình.
Nàng thiếu nữ trần truồng núc cặc hồi nãy bỗng trở lại, đem ra một cái túi vải may bằng nỉ màu đỏ có dây đeo tương tự như cái bóp của đàn bà. Cô ta từ từ bước tới cạnh người nam vũ công quàng cái túi vải lên cặc của chàng ta để xệ xuống phía dưới hai hòn dái. Đứng trước máy vi âm, nàng lớn tiếng nói :
- Sau đây là phần đặc biệt của chương trình. Chàng vũ công sẽ bước ra đứng gần phía quý vị để phục vụ. Và đây là phần giá biểu, mong tất cả nghe cho kỹ. Ai muốn rờ cặc, bóp cặc hay hôn cặc, giá là 10 đồng một cái. Ai muốn ngậm cặc, giá là 20 đồng mỗi cái. Còn ai muốn bú cặc thì giá là 100 đồng cho một phút. Nhưng nói trước là ai làm cho khí bắn ra để cặc xìu xuống là phải đền 10000 (mười ngàn) đồng đó! Tất cả tiền bạc, xin quý vị bỏ vào cái túi đỏ treo trên cặc của anh vũ công.
Nàng thiếu nữ vừa nói dứt lời thì khán giả đổ xô lại tranh nhau bỏ tiền vào cái túi treo trên cặc của chàng vũ công. Rồi kẻ rờ, người bóp, kẻ ngậm, người bú, chen lấn nhau dữ dội như muốn loạn cả lên...
Có một cô đang bú cặc bỗng bị người phía sau dồn tới làm mất tự chủ nên răng cà mạnh, như cắn vào đầu cặc chàng vũ công khiến chàng ta đau quá không chịu nổi phải kêu rống lên như heo bị chọc tiết. Không đầy bao lâu, cái túi đã đầy nhóc tiền. Nàng thiếu nữ khi nãy phải đem ra một cái túi mới thay vào đó...
Chàng vũ công bỗng nhiên đưa hai tay lên trời miệng la lớn :
- Time out!
Các nhân viên trật tự phải ùa lại dẹp đám đông để cho chàng vũ công được nghỉ ngơi. Một nàng thiếu nữ khác cũng trần truồng đi lại cầm cặc chàng vũ công lên xem xét. Nguyên con cặc dài sấp xỉ nửa thước ướt nhèm nhẹp vì nước miếng của các bà các cô thấm vào. Trên cặc còn nhiều vết răng cắn, và đỏ hết cả lên! Chàng vũ công nhăn nhó rên :
- Ối chao! Xót quá! Đau quá!
Nàng thiếu nữ dùng một cái khăn thấm nước ấm lau cặc chàng vũ công qua một lượt từ đầu cặc xuống tuốt phía dưới hai hòn dái.
Bỗng nhiên từ nơi phía khán giả, một bà sồn sồn ăn mặc hết sức sang trọng, kim cương hột soàn đeo đầy người, đầy mình từ trên xuống dưới, tuổi chừng 35 bước xồng xộc tới, cầm một tấm ngân phiếu nói :
- Tôi bỏ ra 20000 (hai chục ngàn) để bú cặc đây. Dĩ nhiên, bú đây là bú cho ra đó!
Nàng thiếu nữ lúc đó cũng đã lau cặc xong cho chàng vũ công nên bước ra để nhường cỗ lại cho bà ta.
Bà sồn sồn này trông vẫn còn ‘phê’ và đẹp gái vô cùng. Bà ta nhìn chàng vũ công nheo mắt rồi quỳ xuống dùng tay khẽ nhấc cặc chàng ta rồi từ từ đưa lên miệng. Bà ta liếm chung quanh đầu cặc một hồi rồi đưa cặc vào miệng mút lấy mút để chẳng khác gì con nít mút cà rem. Chàng vũ công sướng quá rên lên nghe hừ hự, ôm đầu mụ hết nhấn vào lại kéo ra :
- Đã quá! Đã quá! Bú nữa đi! Bú nữa đi! Nữa... nữa...
Bỗng nhiên bà ta ngừng lại một giây nói :
- Sướng không bồ? Vừa được tiền lại vừa được người ta bú cặc cho nữa!
Đang sướng lại đã muốn điên cả người mà bà sồn sồn lại ngừng bú, chàng vũ công hơi khó chịu bèn nói lớn :
- Phải nói là bà được bú cặc mới đúng chứ!
Bà sồn sồn nhoẻn miệng cười rồi tiếp tục bú. Nước miếng nước rãi bà ta ra tùm lum khiến cặc của chàng vũ công lại một phen ướt nhẹp. Kể ra cổ họng bà sồn sồn này cũng khá sâu nên có lúc bà ta núc vào miệng được đến ba phần tư con cặc. Các cô thiếu nữ ai nấy phục lăn, trông thấy mà đều nhỏ rãi thèm thuồng.
Chàng vũ công thấy càng lúc cặc mình càng nhột, rồi như tê hẳn lại. Tất cả khí trong cặc bỗng xịt ra có vòi đầy miệng bà sồn sồn, và trắng xóa cả mặt bà ta.
Mụ sồn sồn ‘à’ mấy tiếng rồi nuốt hết tất cả khí đang còn đọng đầy trong miệng mụ. Sau đó, bà ta đưa tay lên mặt vuốt tất cả khí cho dính hết lên tay rồi lè lưỡi ra liếm sạch tay đến khô thì thôi. Chưa thỏa mãn, bà ta còn nắm cặc chàng vũ công ghé lưỡi kề vào cái lỗ tiểu liếm hết khí còn dính lại chút đỉnh trên đó. Lúc này, cặc chàng vũ công đã có mòi vừa tê vừa mỏi, nên cảm thấy nhột quá không còn chịu được nữa. Chàng ta nhìn bà sồn sồn như năn nỉ :
- Thôi má, đủ rồi. Cứ tiếp tục như thế thì chết con cặc tôi còn gì!
Bà sồn sồn cười thích chí nói :
- Phải chịu khó một chút chứ cưng! Lấy tiền của khách hàng thì ít nhất phải làm cho khách hàng thỏa mãn chứ! Tôi bỏ ra những 20000 mà! Nghĩa là tôi còn có quyền bú thêm được một ‘tăng’ nữa. Mà bú đây, dĩ nhiên là bú cho ra mới thôi!
Mặc cho chàng vũ công kêu trời than khổ, mụ sồn sồn lại há miệng ra, cầm cặc chàng ta nhét vào bú lấy bú để, bú liên tục không ngừng. Lúc đó, cặc của chàng vũ công cũng đã từ từ lên lại, và chàng ta lại bắt đầu cảm thấy đã trở lại nên đôi mắt nhắm nghiền lại, khẽ rên lên ‘hừ hự’.
Nghe chàng vũ công rên, bà sồn sồn càng bú bạo hơn nữa. Lạ thay! Bà ta càng bú lại cành hăng chứ không thấy mỏi miệng chút nào cả. Rồi sau cùng, chàng vũ công chịu không nổi lại ‘ra’ thêm một lần nữa. Vẫn bổn cũ soạn lại, bà sồn sồn hứng tất cả khí của chàng trong miệng, nhưng rút kinh nghiệm không để cho khí bắn tung tóe lên mặt như lần trước nữa. Sau đó bà ta nuốt đến ‘ực’ một cái ra vẻ ‘ngon lành’ vô cùng.
Thêm một lần xuất tinh, chàng vũ công hơi mỏi mệt, đứng thở vào thở ra một lúc thì bỗng từ đâu một giọng nói the thé vang lên như cái lệnh vỡ :
- À, thì ra là thế! Bảo với tôi là đi nào là đi công tác, nào là đi gặp khách hàng, té ra là đi làm mấy cái trò khỉ này đây.
Cả hội trường nhìn ra thì thấy một bà sồn sồn khác, tay cầm roi mây hùng hổ đi vào, bước lên sân khấu. Bước lại gần chàng vũ công, bà ta khẽ nhếch môi một cái nói :
- Sao? Đi công tác đến đâu rồi? Khách hàng làm sao hả?
Từ khi trông thấy bà sồn sồn thứ hai này, chàng vũ công tái mặt lại, đứng im một chỗ không sao nhúc nhích được. Anh ta miệng ú ớ chưa biết phải trả lời sao thì ‘vút’ một cái, đã bị bà quất một roi mây ngay cặc. Chàng vũ công đau quá, kêu thấu trời xanh. Khán giả phía dưới cười ồ lên như được chứng kiến một màn hài kịch độc đáo.
Chàng vũ công ôm lấy cặc nhăn nhó ra đều đau đớn lắm thì bà ta lại quất thêm một cái như trời giáng vào mông đít. Anh ta ‘ui da’ một tiếng đưa tay xoa lấy mông thì lại bị bà quất thêm một cái nữa ngay cặc. Chàng vũ công tay ôm cặc, tay ôm mông đít, miệng kêu khổ luôn miệng. Bà ta vẫn chưa chịu tha, cầm roi mây vụt tứ tung lên người chàng vũ công, không chưa một chỗ nào cả. Sau cùng, người anh ta từng lằn đỏ nổi lên cả trước lẫn sau, luôn cả trên cặc. Anh ta quỳ xuống, miệng mếu máo lạy như tế sao :
- Trăm lạy mình, tha cho anh đi. Lần sau anh không dám nữa đâu! Trăm lạy mình... Ngàn lạy mình... Một triệu lạy mình...
Bà ‘chằng lửa’ nghe nói cười gằn nói :
- Bây giờ về được rồi chứ hả?
Chàng vũ công nhăn mặt nói :
- Chờ anh lấy tiền và mặc quần áo cái đã.
Lúc đó, một cô thiếu nữ trần truồng cầm mấy cái túi nỉ màu đỏ treo vội lên cặc chàng rồi rút lui thật lẹ. Bà ‘chằng lửa’ mới nhìn chàng vũ công chằm chặp nói :
- Có tiền rồi. Về ngay thôi. Khỏi cần mặc quần áo chi cả. Ông thích vũ sexy thì cứ để thế mà về nhà vũ cho tôi coi tiện thể!
Nói xong bà ta bước tới, một tay lăm le cây roi mây, một tay nắm cặc chàng vũ công lôi đi xồng xộc. Chàng vũ công đau thốn quá, nhưng không làm sao hơn được, đành để cho bà vợ chằng lửa dẫn đi đâu thì đi đó thôi.
Khán giả tưởng đây cũng là một màn nằm trong chương trình nên vỗ tay la ó muốn bể cả rạp...
Ngoài đường, người ta thấy một bà sồn sồn một tay cầm cây roi mây, còn tay kia nắm cặc một người đàn ông trần truồng như nhộng kéo đi. Không ai hiểu được làm sao vì lý do gì, chỉ bụm miệng mà cười nắc nẻ... Nhưng khi nhìn thấy chiều dài của con cặc khổng lồ kia ai nấy đều phải trố mắt nhìn vì kinh ngạc...
Lúc đó, nàng ký giả của tờ báo ‘Đít Vịt’ mới từ trong chạy vội ra ngoài, cầm máy hình chụp lén mấy cái, bụng hớn hở nghĩ thầm :
- “Chuyến này đi thật bõ công. Vừa được coi một màn vũ sexy lịch sử, vừa được coi một con cặc vừa to vừa dài có một không hai, lại vừa được chứng kiến một màn kịch sống vô cùng sôi nổi. Đã thế lại còn chụp được hình về vừa để đăng cho phóng sự, vừa để giữ làm kỷ niệm muôn đời. Hà, chỉ tiếc... chỉ tiếc...”
Khẽ thở dài một tiếng rồi chặc lưỡi, nàng ký giả khẽ nói cho một mình nàng ta vừa đủ nghe :
- Chỉ tiếc là mình không được rờ cặc, bóp cặc, hôn cặc, ngậm cặc và bú cặc, cũng như không được con cặc đó đút vào lồn mình!...
Bồ Lô Chộp
Hết

[top]

Posted by Xmen on 18:07 | No comments

Lầm lỡ
Tôi không bao giờ dám nghĩ có quan hệ tình dục với con của tôi cho tới tối thứ Sáu vừa qua khi mà vợ của tôi phải đi làm ca hai. Ðứa con gái 13 tuổi của tôi tên là My đang say sưa ngủ trên sàn gạch trước màn ảnh TV. Trời lạnh, tôi không muốn nó nhuốm bệnh vì thế tôi đánh thức nó dậy, lên giường.
- Không được bố ạ, giường của con bị gãy rồi.
Nó vẫn còn ngáy ngủ, tôi kéo nó dậy và đưa nó lên giường. Quả nhiên cái giường đã bị gãy. Tôi nói với nó vào giường của tôi nằm đỡ trong khi tôi tìm cách sửa lại.
Tiếc thay, cái giường đã gãy không thể sửa lại được. Tôi định lay nó dậy và cho nó ngủ trên ghế sa lông đỡ đêm nay. Nhưng khi tôi đánh thức nó thì day dưa chẳng chịu ngồi dậy.
- Bố ạ, cho con ngủ thêm tí nữa nhé. Tí thôi hay cho con ngủ với bố nhé.
Ðây không phải là lần đầu tiên nó ngủ trên giường của tôi. Vì thế tối tắt đèn và chui vào nằm cạnh nó. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi choàng qua ôm vợ của tôi, ép sát vào mình của bả từ phía sau và luồn bàn tay vào quần lót. Tôi chợt bàng hoàng tỉnh giấc mới hay là tôi đang ướm bàn tay lên mặt bướm bóng nhặn. Chết mẹ rồi, là con My, không phải bà xã. Thôi đúng rồi, không có sợi lông nào hết.
Tôi rút tay lại thì nó cũng choàng tỉnh giấc.
- Ummm bố à, thấy sướng lắm.
Tôi nhủ thầm là phải ngưng ngay, nhưng bàn tay tôi vẫn khư khư để yên vị trí.
- Con cạo đó bố, tất cả các bạn gái của con cũng vậy.
Tôi kéo tay về.
- Bố, bố giận hả.
Không con à, bố xin lỗi con bố không cố tình sờ mó, bố tưởng đó là má của con.
Tôi cứ la thầm trong bụng là phải ngưng ngay, nhưng “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”. Nó bắt đầu dang hai chân rộng ra khiêu khích. Tôi không còn lý trí nữa mà đặt ngón tay giữa để tìm “đậu phụ” đã ướt tự bao giờ. Nó cứ ấn cái mông của nó vào vùng nhạy cảm của tôi. Tôi không chống lại mà ưỡn tới đón nhận. Và có trời mới hiểu được tại sao, tôi đã đút ngón tay vào trong bướm của nó và cọ quậy.
Tôi muốn ngưng nhưng chẳng được, tôi kéo quần nó xuống, và nó trở mình xoay lại. Tôi bắt đầu hôn nó và nó đáp lại bằng cái dang chân rộng hơn. Tôi hôn mặt, cổ, và bụng của nó. Cuối cùng tôi cúi xuống đó để “bắt bướm”.
- Ðã quá bố ơi, bố!
Nó nắm chặt tóc tôi để kéo sát vào người nó. Tôi hôn nó lần lên tới miệng và ướm vật cứng vào miệng bướm. Nó càng dang hai chân xa hơn và ưỡn mông hứng hẩy. Từ từ tôi đi vào. Tôi ngưng. Nó đẩy. Tôi đẩy. Nó ngưng. Dần dần lút tuốt vào trong.
- Sướng quá bố ơi.
Tôi “ra” thật mạnh hơn cả những lúc tôi mười sáu tuổi.
Nằm nghỉ mệt, tôi chợt thấy tội lỗi.
- Xin lỗi con.
- Bố, con thích lắm, bố đừng lo lắng.
Tôi hỏi nó có từng với con trai chưa, nó trả lời tôi là người đầu tiên của nó.
Vợ tôi trở về sáng hôm sau, thứ 7. Trong khi bả ngủ, nó lại tới với tôi. Tôi không thể từ chối được. Tôi nghĩ tôi là cặn bã của xã hội nhưng tôi vẫn muốn nó cạo bướm cho sạch sẽ để tôi dễ dàng hôn hít.
Tôi thật là cặn bã, tôi đáng bị chửi, tôi đáng bị lên án vì hành động của tôi. Nếu ai giống như là tôi thì từ nay xin chừa vì kết quả mà tôi gặt hái. Ðúng là “gieo gió thì gặt bão”. Hai tháng sau đó, vợ tôi phát hiện chuyện loạn luân của tôi và nó. Bả không nói gì hết, đợi lúc tôi ngủ mê bả thẻo mất cái đó. Tôi bây giờ là thằng lại cái. Bà con nghĩ sao? Tôi chết cho rồi, sống làm chi nữa.

Lời bàn :
Câu chuyện này Kinh Bích Lịch dịch từ tiếng Anh. Loạn luân một trong những tệ nạn của xã hội. Cũng đáng mừng thay là quan hệ cha con không có trong truyền thống của người Việt Nam chúng ta. Nhưng tuổi trẻ ngày nay khó phân biệt phải trái trắng đen. Nên học bài học này mà luôn nhớ rằng “Gieo gió sẽ gặt bão”.
Hết

[top]