Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện sex. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện sex. Hiển thị tất cả bài đăng

17/11/11

Posted by Xmen on 19:19 | No comments

Men say tình ái - Phần một
7 giờ tối thứ Năm

Mặt trời đã lặn, còn 1 ngày nữa mới tới weekend mà chưa chi thiên hạ đã rủ nhau đi ăn uống đông đảo sau khi tan sở. Đường phố đông nghẹt xe cộ người đi. Mấy chiếc xe taxi mầu vàng lấn đường bấm còi inh ỏi. Tôi băng qua đường với mấy thằng bạn làm cùng sở. Cái “job” của tôi bắt buộc mình phải liên tiếp đi công tác xa nhà. Riết thành gặp mặt bạn đồng nghiệp nhiều hơn gặp người yêu. Cả đám bước vô cái quán bar quen thuộc có cái tên rất ư là lãng mạn: “Paper Moon”. Trên bốn bức tường cao, ánh đèn mầu xanh đỏ tím vàng cực kỳ hấp dẫn quyễn rũ khách chơi đêm chiếu sáng trên những bức tượng thần thánh Apollo, Venus của thời La Mã. Tiếng nhạc Techno/House vang thật lớn làm không khí nhộn nhịp.

“Love is a mystery”
“And true love never dies....”
- “Hảo tửu” của mày là loại nào? - M. hỏi tôi.
- Gin and tonic.
Tôi đứng đợi cạnh quầy bar trong lúc M. loay hoay trả tiền. M. với tay vô túi áo, rút 2 điếu thuốc lá ra khỏi bao, quẹt diêm châm mồi rồi đưa cho tôi một. Nó kéo một hơi dài rồi ngả đầu ra sau, thổi luồn khói lên trần nhà.
- Cái chỗ này có làm mày nhớ tới thời còn độc thân không? - Nó quay sang hỏi tôi.
Tôi nhếch mép tính trả lời, vừa lắng tai cố nghe nó nói, vừa mải nhìn đám nam nữ trẻ trung nhẩy nhót trên sàn. Bất thình lình, một cô gái Á Đông, thân mình nhỏ nhắn xinh xẻo, quay mặt sang phía chỗ tôi và M. đang đứng. Người thiếu nữ ấy mỉm một nụ cười duyên, lấy tay hất mái tóc dài đen mượt sang một bên, rồi quay mặt đi nói chuyện tiếp với người bạn trai đang đứng bên cạnh nàng.
Tự nhiên, tôi thấy nguyên cái quán bar tối sầm lại, những động tác ồn ào chung quanh từ từ chậm lại, làm như giây phút thời gian đã đứng yên. Trái tim tôi đập mạnh, tôi chớp mắt nhắm lại nửa giây rồi mở ra trở lại. Cái cử động vô tình của người con gái xa lạ đó đã làm tôi chợt nhớ tới một thế hệ khác.....

Và tôi đang ngồi ở bàn học trong thư viện. Thay vì trời đang tối, ánh nắng nóng nực của buổi trưa đang chiếu sáng qua các cửa sổ rộng rãi của ngôi trường đại học. Không khí thật im lặng ngoài những tiếng lật trang sách sột soạt. Tôi nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn 12:30 trưa, sắp tới giờ có lớp.
- Anh làm gì mà trốn trong góc kẹt vậy? - Giọng nói dễ thương lớ lớ nửa Nam, nửa Bắc của người con gái vang lên thật êm dịu đằng sau lưng tôi.
- “Hi” em, ồ đâu có gì đâu. Anh sắp có exam, vô đây ôn bài lại một tí thôi đó mà.
- Ôn bài hay ngủ trưa đó? - Lan Anh vừa cười vừa đưa cánh tay nhỏ bé ra đánh nhẹ lên vai tôi - Thôi, không đùa với anh nữa đâu, em đi trước đây. Nhớ không được ngủ quên đó nha!
Nàng bỏ đi vô cái hành lang dài ở giữa mấy tủ kệ đựng sách, bước ra hướng cổng. Bất chợt nàng quay mặt lại nhìn tôi, hai tay khoanh trước ngực, ép cuốn tập vào mình. Khuôn mặt xinh xẻo đầy nhan sắc của nàng lúc ấy tươi rói. Nàng nhoẻn môi cười duyên, chưa bao giờ tôi được thấy một nụ cười xinh như vậy. Tôi toét miệng cười đáp lễ. Nàng đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc dài mịn mà sang một bên. Nàng quay gót bước đi. Tôi không còn tài nào ôn bài vở được nữa. Thân mình nhỏ nhắn, yểu điệu, hồn nhiên ấy đã in hẳn trong trí óc.....

- Mày có nghe tao nói gì không, hay đang nhìn con đào nào đó? - Cái tiếng ồm ồm của thằng M. làm tôi giật mình tỉnh mộng.
- Whaaa..t? Oh, yes.
Tôi nâng ly rượu lên môi nếm một ngụm. Hương vị chua chát và khô đắng làm tôi thấy trong lòng cay đắng. Mới vài năm trôi qua thôi mà cảm như nguyên một thế kỷ. Tôi cầm cái ống hút nhỏ bằng plastic quấy mấy cục đá lạnh vòng vòng trong ly. Tiếng nhạc bên tai lại ru tôi trở về quá khứ.....
“And you are still with me, my love.”
“When I close my eyes.”

Sau khi thi bài xong, tôi đeo cái ba lô đầy sách vở chạy từ giảng đường này sang giảng đường nọ. Tôi bỗng chợt bắt gặp Lan Anh đứng đằng trước lớp với một chàng trai VN, đô con cao ráo bảnh bao, nhìn như “tài tử HK”. Nàng có vẻ hơi e thẹn khi thấy mặt tôi. Nàng lí nhí nói vài lời giới thiệu cho tôi biết “hắn” tên là Lâm. Lâm vừa bắt tay, vừa quắc mắt chiếu tướng nhìn tôi soi mói từ đầu tới chân. Tôi đáp lời bằng vài câu xã giao chào hỏi rồi bỏ đi tới lớp.

Chiều hôm đó, khi ngồi ở bàn ăn cafeteria với thằng bạn “tam cùng” (cùng ăn, cùng ngủ, cùng copy bài), tôi lại thấy Lan Anh ở ngoài chỗ đậu xe với Lâm. Hai người đi song song bước tới một chiếc xe BMW 525i mới toanh bóng loáng. Hắn mở cửa cho nàng bước lên xe. Chiếc xe rồ máy phóng “kít” thật lẹ ra khỏi sân trường, chạy vụt đi mất.
- Ai biểu mày đi mê gái đẹp làm chi. Đồ ngu, thất tình dài dài, con ạ.
Thằng bạn C3 của tôi cười hô hố, bàn tay vỗ đùi khoái chí. Tôi cúi mặt xuống bàn, im lặng không trả lời, mặc kệ để yên cho nó nói tiếp. Qua lời nó kể, tôi được biết thêm về tên Lâm. Nó học trước tôi và Lan Anh hơn 2 khóa. Lâm đã tốt nghiệp có bằng, nghe nói hắn đi làm ở một công ty lớn nào đó. Lâm thường ghé trở lại trường, đón nàng đi chơi.
- Mày là “ma mới”, mới transfer lên trường. Mày chưa biết đâu, con nhỏ đó rất là “thơm”, thằng nào ở đây cũng mê hết, không chỉ có thằng Lâm. Mày liệu thần hồn đó, canh chừng “đàn anh” thẻo dái mày bây giờ!

“Moi” đầu hàng trước khi ra trận? No way, not this boy. Từ lúc đó trở đi, tôi mở đầu một cuộc chiến dịch du kích lâu dài. Hắn có mặt thì mình “trốn”, còn khi hắn không có đó thì mình “tấn công”. Tôi để ý đến giờ giấc lớp học của nàng. Ngoài giờ học của tôi ra, nàng đi tới đâu là tôi có đó, vừa vác cặp táp giùm cho người đẹp, vừa cho mấy tên kia thấy mặt đối thủ mới nữa chứ. Lan Anh có thêm một chàng mới theo đuổi, lại càng thấy thích. Nàng cứ làm lơ như không có “cái đuôi” lết bên cạnh.

Quen nhau trong trường hơn được hai, ba tháng, hai đứa thành thân mật gần gũi với nhau hơn. Tôi và nàng bắt đầu đi chơi riêng ban tối. Lâm cũng không còn ghé lại trường nữa. Hình như hai người đã chia tay. Nhưng tôi tuyệt đối không hề đả động gì đến chuyện tình cảm giữa nàng và Lâm.

Tới một đêm cuối tuần kia, tôi và nàng tình cờ gặp lại Lâm ở một party. Hắn mời nàng ra sàn nhảy. Nàng hơi ngượng ngập, quay mặt sang nhìn tôi hỏi ý kiến. Tôi mỉm cười “ga lăng” gật đầu. Nàng đứng dậy đi theo Lâm. Nhìn hai người quay cuồng lãng mạn trong điệu BeBop qua giọng hát ấm của Don Hồ, tôi cũng hơi thấy tức trong lòng. Tôi phải công nhận Lâm tiến bộ hơn hẳn tôi về cái chuyện nhẩy đầm, cua gái.
Sau bản nhạc Bebop là bản Rhumba. Lan Anh quay gót bước trở lại chỗ tôi đang ngồi cùng với thằng bạn và con bồ của nó. Lâm níu tay nàng lại, nói nhỏ với nàng vài câu gì đó. Hình như hắn muốn nhảy tiếp. Lan Anh tỏ vẻ khó chịu ra mặt, nàng đang giằng co với hắn. Thằng bạn của tôi quay sang nhìn tôi cau có thăm dò. Tôi đứng bật dậy đi ra sàn, cơn giận ghen tuông cháy nóng bỏng trong lòng đang dâng cao tới cổ. Lâm thấy tôi đành buông tay Lan Anh ra, hắn quay mặt bỏ đi phía khác. Các cặp khác trên sàn nhìn ba đứa tụi tôi chăm chú một cách tò mò. Tôi ôm nàng trong vòng tay, bình tĩnh “thả bộ” theo điệu nhạc như không có gì xảy ra. Lan Anh vẫn im lặng, bước theo bước tôi dìu, khuôn mặt nàng đăm chiêu.

Trên con đường về nhà, hai đứa ngồi im không nói một lời. Tôi lẳng lặng lái xe, một lát sau, tôi quay sang hỏi dò :
- Em và Lâm vẫn...????
- Anh à, đừng hỏi em... nữa mà. - Tôi chưa nói xong lời nàng đã cắt ngang.
Tôi lầm lì ngồi yên, người tôi nóng như lửa. Lan Anh vòng hai tay trước ngực, quay mặt đi chỗ khác, nhìn thẳng ra ngoài đường. Trong bóng tối mập mờ, tôi thấy bóng nàng trên kính cửa sổ xe qua ánh đèn trắng mờ ảo của đèn đường. Nàng vội vã đưa tay lên mặt, vuốt thật lẹ một giọt lệ khỏi má...

8:00 giờ tối.

Tụi tôi đang ngồi quanh cái bàn tròn nhỏ trong góc quán. Cô gái tiếp đãi viên mắt xanh tóc vàng bưng ra nguyên một khay đầy mấy cái ly “shot glass” bằng thủy tinh, nhỏ cỡ cái chén uống trà. Mỗi ly được rót đầy rượu Johnny Walker Black Label. Thằng M. đứng bật dậy, vòng tay quanh vai cô gái, nâng cao ly rượu lên chỉ về hướng tôi. Nó nhìn cô tiếp đãi viên, nói tiếp :
- Hôm nay là “his” birthday. “You” phải uống cạn một ly chúc mừng cùng với tụi này.
Cô gái cười tàng, tôi nhận thấy khuôn mặt nàng hơi đỏ bửng mắc cỡ trong bóng tối. Nàng đón cái ly từ tay thằng M., cố nói thật to lên để mọi người nghe thấy qua những tiếng la hét ồn ào trong đám đông :
- Happy birthday.
Thằng M. vẫn không tha, nó kéo tôi đứng dậy. Tôi chán nản rời ghế, quay sang nhìn cô gái bán hàng, hỏi tên nàng :
- What is your name?
- Becky. - Nàng mỉm cười trả lời.
- Here’s to Becky.
Tôi nâng ly ngửa cổ hớp một ngụm thật lẹ cạn một hơi không ngừng. Cái vị 80 độ proof của rượu scotch whisky làm cháy cổ họng. Becky đưa tay lên mặt che miệng cười khúc khích thật lớn trong khi mấy thằng bạn của tôi cụng ly :
- Cheers!!!
Trên bàn bây giờ chỉ còn lại những cái ly được úp xuống mặt bàn sau khi uống cạn. Mấy người đồng nghiệp nhỏ tuổi còn độc thân bỏ đi vòng vòng kiếm gái để tán chuyện. Chỉ còn tôi và M. ngồi lại bàn. Hai đứa bàn tán chuyện công việc sở làm, bất chợt nó hỏi đến chuyện gia đình.
- Vợ mày vẫn khỏe chứ?
- She’s fine. Mà tại sao mày lại tự nhiên hỏi vậy?
Câu hỏi của nó làm tôi cau mày. Thấy tôi bực mình, M. ngồi im dè dặt. Nó nhún vai, với tay cầm chai Moet Chandon Brut lên rót đầy hai ly champagne rồi trao cho tôi một.
- No, không có gì hết cả. Thôi, đừng quan tâm nữa, sau cuộc vui với anh em, nhớ chạy thẳng về nhà nghe chưa, kẻo nàng đang đợi đó.
Tôi biết thằng bạn C3 của tôi chỉ đùa giỡn, nhưng trong lòng tôi nghe con tim của mình bị nhói đau, như vừa mới bị một lưỡi dao tâm lý thật bén đâm thẳng vô ngực. Tôi đã đánh lừa Lan Anh sáng nay. Nàng vẫn tin rằng tôi đang ở San Francisco, và sẽ bận rộn việc làm không thể gọi phone ban đêm cho nàng được. Nhưng thật sự tôi đã về sớm hơn dự định. Tôi đã có mặt trở lại ở cái thành phố tổ ấm quen thuộc, tôi đã quyết định.....
Nghĩ đến đây, tôi đứng dậy đi vào phòng vệ sinh. Lúc trở ra, tôi đưa cái điện thoại Nokia cầm tay lên tai. Hơi men của rượu nặng đã làm tôi choáng váng tinh thần. Tôi lúng túng mãi mới bấm ra cái số. Tôi đưa tay lên trán, vuốt giọt mồ hôi đang rớt xuống khỏi mặt. Tôi đưa tay lên cổ cởi lỏng cái cà vạt, mở luôn cái nút áo ra. Cái đồng hồ đeo tay chỉ 8:30 tối. Tim tôi bắt đầu đập mạnh.

Ring Ring.....
2 tiếng.... không ai trả lởi.
Ring Ring..... thêm hai tiếng nữa.
Ring.....
- Hello?
Cái giọng nửa Nam nửa Bắc của một phụ nữ vang lên từ phía bên kia làn sóng viễn thông. Người đàn bà ấy thở mạnh trên phone, hình như có vẻ đang vội vã cái gì.
Tôi cúp phone ngay lập tức, không nói một lời.
* * * * *
4 giờ chiều thứ Năm.

- Bye anh. Không gọi em tối nay được thì hẹn anh ngày mai nha.
Lan Anh cúp phone xuống. Nhìn đồng hồ, nàng nghĩ trong đầu... hừm, chắc bên San Francisco mới có 1 giờ trưa. Ngồi ở bàn văn phòng trên từng lầu 12 của căn building cao, nàng cố làm việc tiếp. Nhưng nàng vẫn suy nghĩ vẩn vơ lung tung trong đầu. Đêm nay chồng nàng lại vắng mặt, nàng đã có hẹn với tình nhân. Càng nghĩ đến càng làm Lan Anh nứng. Nàng thấy nhột nhạt ở giữa đùi, nàng ngồi yên không được, cứ thấy nhoi nhói trong lòng như đang bị kiến đốt. Đôi vớ pantyhose trên cặp chân lại càng bó sát lên làn da trắng như tuyết của nàng. Cái cảm giác ướt át của dâm thủy đang từ từ thấm đậm vô lớp vải satin mềm mại của đáy quần xì-líp làm nàng hơi khó chịu. Hai núm vú hồng đang cương cứng lên đằng sau lớp vải ren của áo nịt. Nàng đưa tay lên dưới nách, kéo cái bra điều chỉnh ngay ngắn lại cho dễ thở. Nàng luồn tay vô trong váy đầm ngắn, vuốt thẳng lại cái mảnh vải nylon mỏng của đôi vớ. Nàng hít một hơi thở dài.
Tới bây giờ nàng vẫn không biết tại sao nàng lại quay trở lại với Lâm sau khi nàng lập gia đình. Nhưng có ai mà hiểu được cái tâm lý phức tạp của nàng. Nàng là một người phụ nữ trẻ trung đầy nhan sắc, ăn sống sung sướng nhàn hạ. Rất tiếc nàng lại thấy rất cô đơn trong cuộc hôn nhân long distance vô tình cảm.
Lan Anh nhớ lại thời nàng mới cặp bồ với Lâm. Thật là đậm đà, vui vẻ, nhiệt tình. Sau khi nàng đã nhẹ dạ trao cho hắn tất cả, nàng cố tin tưởng rằng hắn là con người đàng hoàng tử tế. Ai nhè đâu hắn lại đi phát ngôn mấy chuyện tầy trời về quan hệ giữa nàng và hắn khắp cái làng sinh viên VN. Chỉ vì tình cờ mà nàng mới nghe được những điều hắn tuyên bố với mấy thằng bạn của hắn. Nàng té ngửa vì cái xấu tính khốn nạn của Lâm.
Trong cơn giận ấy, nàng đã tình cờ quen người chồng tương lai. Cái “đuôi” mới của nàng thời ấy lại rất tử tế tận tụy. Người anh hùng của nàng đã là con đường escape, một con đường thoát trời ban cho nàng.
Nhưng thật ra, nàng cũng tự biết nàng vẫn có máu dâm trong lòng. Nàng đã từng mê, và luôn mãi mãi mê say đắm đuối, cái tướng đô con đẹp trai của Lâm. Hơn nữa, người phụ nữ nào cũng không bao giờ quên được cái người đàn ông đã đoạt trinh tiết của mình. Cho nên, khi tình cờ gặp lại Lâm ở quán Starbuck Coffee, nàng đã chịu khó ngồi cạnh hắn, nghe những lời xin lỗi năn nỉ bịa đặt của hắn qua hai ly “latte”. Nàng cũng đang cần gỡ rối tơ lòng, người bạn trai cũ cũng đem lại cho nàng một tí an ủi.
Khi Lâm vuốt nhẹ lên năm ngón tay búp măng của nàng thì nàng giật bắn mình. Trái tim của nàng nhói lên vì bị mũi tên nhục dục đâm sâu vô điểm huyệt. Nàng rùng mình, nàng cảm thấy như cái chất đàn ông của Lâm đang bắn sâu vào trong người nàng...

6 giờ 30 tối.

Lan Anh vứt túi đồ nàng mới mua lên trên mặt giường. Nàng cong chân lên, đưa tay ra đằng sau cởi đôi giầy đế cao, tụt luôn đôi vớ pantyhose ra khỏi mình. Nàng với tay lên tai lột cặp bông tai ra bỏ lên mặt bàn phấn. Mười ngón tay của nàng cởi từng nút áo đằng trước ngực ra để hở cái áo nịt vú ở trong. Nàng đứng trước gương, tự nhìn mình trong cái tư thế hở hang nửa che nửa mở bên cạnh ánh đèn vàng thơ mộng trong căn phòng ngủ ấm cúng.
Lan Anh với cái lược chải lại mái tóc dài đen nhánh mượt mà. Nàng thấy rất tự kiêu căng vì cái tướng nữ phái xắc sảo nổi bật đầy khiêu gợi của nàng. Nàng lấy tay chống nạnh hai bên cái eo thon thẻo, ưỡn bộ ngực trần ra, lấy hai tay kéo váy tốc cao lên quanh eo. Nàng vừa nắm váy, vừa từ từ quay mình trước gương, ưỡn cái mông đang được che đậy bằng cái quần lót satin mầu trắng ra nhìn thưởng thức. Cặp mông của nàng vẫn căng tròn như thời con gái. Nhưng cái điểm đặc biết nhất của nàng là cặp chân đùi thon dài đầy đặn tuyệt vời. Lan Anh quay mình trở lại ra đằng trước. Nàng đặt một chân lên trên cái ghế đẩu. Một tay nàng vẫn nắm váy để hở cặp đùi và miếng vải hình tam giác của đáy quần lót ra, tay kia nàng túm mái tóc dài trên đầu kéo lên cao. Cái áo không cài nút làm hở nguyên làn da trắng trên ngực, dưới bụng ra. Lâm vẫn từng mê nhất cặp chân của nàng. Nàng thích thú tự nhìn cái tướng xinh đẹp của mình trong gương một hơi, rồi trút hết đồ ra, bước vô phòng tắm mở vòi sen nước nóng.....
Nàng bước ra khỏi bồn, với tay lấy cái khăn lông lau mình. Lớp vải bông dầy cộm cọ trên đầu vú làm nàng nhớ tới cái cảm giác người đàn ông bú đôi vú nhỏ nhắn tròn trịa. Nàng rùng mình, buông tay đánh rớt cái khăn xuống sàn đá phòng tắm. Một tay nàng tự xoa bóp cặp vú, bàn tay kia nàng đặt lên trên mu.
Sau một vài giây, nàng thở nhẹ. Nàng bước ra trở lại căn phòng ngủ, mở túi đồ ra. Nàng mở nắp lọ nước hoa Eternity của CK mà nàng vẫn từng muốn thử từ trước tới giờ. Nàng xoa tí nước hoa lên ngón tay, bôi lên làn da mịn mà của nàng, bôi tí dầu thơm lên cái vùng cấm trên mình nàng. Lan Anh với lấy cái quần lót “thong panties” nhỏ bé mầu đen nàng mới mua ở Bloomingdales ra khỏi bao, kéo mặc lên người. Nàng lấy luôn cái áo đầm ngủ ngắn bằng silk mầu tím đậm ra khỏi túi, kéo lớp vải mát rượi lên trên thân mình nàng. Nàng bước xuống phòng ăn dưới lầu, mở cái TV lên coi, ngồi chờ đợi Lâm tới.
Xem tiếp phần 2

[top]

7/11/11

Posted by Xmen on 23:42 | No comments

Bé Hoa - Phần một

Bé Hoa cũng chẳng biết nó là con ai, chỉ biết là Hoa lớn lên ở Viện Mồ Côi. Những người thân của Hoa là những Dì Phước, hằng ngày tắm rửa thay đồ, cho nó ăn và dạy nó học. Đến năm 10 tuổi thì Hoa hiểu một cách mù mờ rằng cha mình là một người lính Mỹ nào đó. Còn mẹ là một người đàn bà quê mùa dốt nát ở một thôn làng hẻo lánh tận ngoài miền Trung. Hoa được sinh ra đời là hậu qủa của một trận càn quét của lính Mỹ. Mẹ Hoa chạy giặc và bị vấp té vào gò mối. Thế rồi.. 9 tháng 10 ngày sau là Hoa được ra đời.
Sau khi sinh Hoa xong, mẹ nó sợ xấu hổ với họ hàng chòm xóm nên đem bỏ nó vào Cô Nhi Viện rồi trốn luôn biệt tăm, không một lần trở lại để thăm.
Trong cái xui lại có cái hên. Bé Hoa mang hai giòng máu Mỹ Việt càng ngày càng đẹp, da trắng, tóc vàng, mắt xanh, tướng tá cao ráo, mát mẻ. Chẳng thế mà sau năm 1975, có phong trào đi tìm con lai về nuôi để hy vọng được đi theo ra nước ngoài. Một gia đình giàu có ở Sài Gòn đã ra tận miền Trung xin con lai trong Viện, và đứa đầu tiên được vinh dự lựa chọn không ai khác hơn là bé Hoa. Hoa chính thức được rước về Sài Gòn sống với gia đình ông Bảy, khi Hoa vừa đúng 13 tuổi.
Khi bước chân vào đến Sài Gòn với danh nghĩa con nuôi ông bà Bảy, con Hoa được chìu chuộng, săn sóc một cách chu đáo và được ông bà Bảy chỉ dạy nó phải làm gì, khai làm sao với chính quyền cũng như phái đòan Mỹ.
Hoa không thể nào nhớ hết những điều người ta chỉ dạy nó, nhưng nó cũng thừa khôn ngoan để hiểu rằng, cứ làm theo lời ông bà Bảy thì nó sẽ được tất cả những gì nó hằng mong ước.
Từ đó, bất cứ đi đâu, bất cứ ai hỏi, con Hoa cũng một mực dứt khoát: Ông bà Bảy nuôi nó từ hồi nhỏ đến giờ, còn cha mẹ nó là ai nó thật tình không biết.
Thế rồi đúng với câu “Người đẹp nhờ lụa, lúa tốt nhờ phân”. Cô Hoa Lọ Lem ngày nào ở Cô Nhi Viện miền Trung bây giờ đã trở nên một thiếu nữ mượt mà, tươi mát. Trong thời gian làm thủ tục để cả gia đình ông Bảy sang Mỹ theo diện nuôi con lai. Và nhờ đó con Hoa được cả nhà ông Bảy săn sóc một cách chu đáo.
Bà Bảy dẫn nó đi mua sắm, hết quần áo đến giày dép, rồi bà còn chỉ dạy nó dùng kem, dùng son phấn y như một thiếu nữ con nhà giàu từ trứng nước.
Gia đình ông Bảy có tất cả là bốn người. Ông bà Bảy và hai cậu con trai tên Hùng và Cường. Bây giờ thêm Hoa nữa tổng cộng là năm.
Chỉ mới ba năm từ ngày đặt chân vào Sài Gòn. Con người Hoa đã thay đổi rõ rệt. Nhờ cái nét lai của nó mà ít có cô gái nào có thể so sánh được. Mới 16 tuổi mà Hoa đã có nét nở nang, vú đít ngồn ngộn, đâu ra đó. Có lẽ vì thế mà từ ngày nó đặt chân vào làm con nuôi trong nhà, hai anh em Hùng, Cường ít rong chơi ngoài đường như trước.
Thế rồi cuối năm đó, ông Bảy đề nghị cả nhà về quê trên Biên Hòa ăn Tết, bởi vì ngày đi định cư đã gần kề, ông sợ không có dịp cho hai anh em Hùng, Cường về thăm Nội nữa. Sau khi bà Bảy đồng ý, cả nhà rộn rịp lên đường, chỉ để một mình Hoa ở lại coi nhà.
Cả nhà đi hết, con Hoa cũng buồn. Nó khóa cửa rồi đi một vòng chợ Tết rồi về nhà ngủ sớm. Mới vừa đặt lưng nằm xuống. Hoa đã nghe tiếng người gõ cửa, nó hỏi vọng ra :
- Ai đó?
Từ bên ngoài tiếng ông Bảy nói khe khẽ :
- Bác Bảy nè con. Mở cửa đi.
Con Hoa giựt mình, lật đật chạy lại mở cửa. Trong đó nó nghĩ thầm là ông Bảy bỏ quên cái gì đó nên trở về lấy. Cánh cửa vừa mở là ông Bảy đã lách vào, rồi tự động khóa lại.
Con Hoa chưa hết ngạc nhiên thì ông Bảy đã ôm chầm lấy nó hôn hít túi bụi. Hoa muốn phản đối nhưng nó không dám. Ông Bảy là người cứu vớt cuộc đời của nó, đem nó từ Cô Nhi Viện về đây, lo lắng cho nó đủ điều nó mới có được ngày hôm nay. Vì lẽ đó Hoa một mực kính trọng ông, chưa bao giờ Hoa dám nói một câu gì vô lễ với ông Bảy.
Thấy Hoa không dám kháng cự, ông Bảy càng làm tới. Ông bế xốc nó đem đặt trên giường mà bình thường ông với bà Bảy vẫn ngủ. Rồi không để cho Hoa kịp kháng cự, ông Bảy nhào lên nằm sấp trên mình nó đồng thời áp chặt miệng ông lên trên đôi môi đỏ thắm của Hoa.
Hoa giãy giụa bên dưới tấm thân ông Bảy. Nó kêu lên nho nhỏ trong cổ họng :
- Bác Bảy.. buông con ra. Bác.. bác làm gì kỳ vậy.
Ông Bảy vừa thở hổn hển, phà cả hơi rượu vào mặt Hoa vừa nói :
- Bác Bảy.. thương con mà.. Đừng có la, chìu bác Bảy một lần đi con, rồi con muốn cái gì bác Bảy cũng cho hết..
Con Hoa không muốn cái gì hết, nhưng la toáng lên để lính tới còng đầu bác Bảy thì nó không nỡ. Rồi lối xóm bu lại cười cho thúi đầu. Đã vậy dễ gì bà Bảy cho nó tiếp tục ở lại đây. Hoa chống cự một cách yếu ớt :
- Đừng đừng bác Bảy. Bác gái má biết được thì chết..
Phải chi Hoa hăm dọa là sẽ la làng lên thì họa may ông Bảy mới buông tha cho nó, đằng này nói như nó thì cũng như không, ông coi như Hoa đã gián tiếp đồng ý rồi. Ông Bảy vừa giựt bung hàng nút của Hoa vừa trấn an nó :
- Đừng sợ, bả hông biết đâu. Bác đi nhậu với mấy người bạn, nửa chừng xách xe gắn máy chạy về đây, làm sao bả biết được.
Vừa nói xong, ông Bảy cúi đầu hun hít say sưa lên phần da thịt nõn nà của Hoa đang phơi bày trước mắt. Lúc đó con Hoa cảm thấy sợ thật, nhưng khi bờ môi tham lam của ông Bảy kéo rà rà khắp người nó thì con Hoa cảm thấy người nó tê rần đi. Một cảm giác khoái lạc đê mê rờn rợn chạy lan khắp thân thể của nó. Ông Bảy dùng lưỡi đùa giỡn với cái đầu vú đỏ hồng của Hoa, vừa đưa tay vuốt ngược từ đầu gối lên đến háng.
Con Hoa cảm thấy nhột nhạt khắp người. Nó muốn vùng ra khỏi tay ông Bảy, nhưng hai chân nó đã bị ông Bảy dùng chân kẹp chặt và người ông nằm đè lên một cánh tay của nó. Một tay ông thì lòn qua đầu của Hoa để nắm chặt cánh tay còn lại của Hoa. Tư thế đó coi như hai tay chân Hoa đã bị khóa chặt, trong khi ông Bảy còn thừa một tay tha hồ rờ rẫm, vuốt ve khắp người nó.
Dù con Hoa đang trong cơn hồi hợp, lo sợ người nó vặn vẹo, uốn éo không ngừng. Nhưng khi bàn tay ông Bảy thọc vào trong quần nó thì hai mép lồn con Hoa đã ướt nhẹp từ khi đó rồi. Ông Bảy càng hứng tình, kéo tuột luôn chiếc quần dài lẫn quần lót của Hoa ra khỏi chân nó một lần.
Hoa ngượng cứng người, từ xưa đến nay Hoa chưa từng phơi bày tấm thân trần truồng như thế này trước một người khác phái nào hết. Cũng may là trong nhà tối mờ mờ nên cái ngượng ngùng của Hoa cũng giảm đi phần nào.
Hoa đành nằm chịu trận cho ông Bảy bú vú nó, vừa đưa bàn tay xoa xoa trên túm lông rậm rạp xoắn tít trên mu lồn. Bàn tay năm gón của ông như những cái chân con nhện, cứ bò ngược xuống đầu gối, rồi bỏ chậm chậm ở chỗ háng con Hoa, làm nó nổi da gà từng đợt.
Cái thứ con gái mới lớn như Hoa mà lâm vào cảnh này thì chỉ có nước chết. Sau một hồi chịu trận cảm giác lo sợ ban đầu đã hoàn toàn biến mất. Con Hoa nằm yên, hai mắt nhắm nghiền hai tay buông xuôi, hơi thở nặng nhọc, đứt quãng. Người nó nóng hừng hực như sắp bố lửa. Ông Bảy biết rõ là con Hoa còn trinh. Chính ông là người đem Hoa từ Viện Mồ Côi về nuôi nấng mà làm sao ông không biết. Ông Bảy cứ thong thả, đem hết kinh nghiệm đụ đéo của mình ra mà vờn con Hoa như mèo vờn chuột.
Thấy Hoa bắt đầu rên khe khẽ, người buông lơi, rũ rượi, ông Bảy bắt đầu hôn dài xuống rún nó. Cái mà ông Bảy thích nhất là những sợi lông phơn phớt của con Hoa bên dưới lỗ rún, chạy dài xuống đến chiếc mu lồn cao. Gái Việt Nam ít có người nào mà lông xoáy lên tới rốn như nó. Ông Bảy vừa hôn vừa liếm nút từng phần da thịt của Hoa từ lỗ rún dài xuống đến hai mép lồn đỏ hồng.
Chiếc lưỡi mềm mại của ông Bảy được xử dụng đến mức tối đa, nó cứ khều nhẹ, hết mép bên trái đến mép bên phải, hết liếm vùng da non ở hậu môn tới vân vê hột le con Hoa. Dù là chẳng còn biết đến trời trăng mây nước gì nữa nhưng người con Hoa cứ giựt giựt lên như một phản xạ tự nhiên theo từng động tác của chiếc lưỡi của ông Bảy. Bây giờ thì tiếng rên của Hoa đã nặng nề như tiếng rên của một người bị bệnh nặng. Nó sướng quá độ, dâm thủy từ trong tuôn ra ướt hết nhại cả hàm rầu ông Bảy.
Thấy thời cơ đã đến, ông Bảy nhẹ nhàng trút bỏ áo quần. Ông ngồi xổm như con ếch cho hai chân Hoa khác qua hai bắp vế của ông, rồi cầm con cặc cứng nắc của mình mà đẩy từ từ vào giữa hai mép lồn trơn nhớt của đứa con nuôi.
* * * * *
Chiếc xe chở gia đình ông Bảy vừa ngừng lại rước cửa, Hoa đã nghe tiếng hai anh em Hùng, Cường oang oang lên :
- Hoa ới! Ra phụ tụi anh đem đồ vô nè.
- Hoa ơi! Có quà cho em nè.
Hoa hối hả chạy ra, phụ mọi người mang đồ vào nhà. Hoa thấy ai cũng cỏ vẻ vui tươi, mập mạp ra, chỉ có ông Bảy là thoáng chút âu lo trên mặt.
Hùng là con trai lớn của ông Bảy, năm nay vừa đúng 20 tuổi. Cường nhỏ hơn anh 2 tuổi và lớn hơn Hoa 2 tuổi. Vì vậy, trong gia đình, Hoa được coi như là đứa em út, được hai anh chìu chuộng rất mực. Hoa liếng thoắng hỏi :
- Đâu. Hai anh có cái gì cho em đâu, đưa ra đi?
Hùng nhanh nhẩu chạy tới đưa cho Hoa nguyên một giỏ trái cây. Khi Hoa đưa tay ra đỡ lấy, Hùng liếc nhanh ra cửa xem có ai để ý hay không. Thấy mọi người còn đang lo khiêng đồ, Hùng bạo dạn nắm lấy tay Hoa, giữ lấy như không muốn buông ra. Hoa ngượng ngùng rụt tay lại, mắc cỡ đỏ mặt. Chỉ mới tuần trước đây, khi gia đình ông Bảy chưa về Biên Hoà ăn Tết, Hoa không hề nghĩ ngợi, nghi ngờ gì về tư cách của cả nhà. Lúc nào Hoa cũng xem Hùng và Cường như hai người anh ruột. Nhưng từ hôm ông Bảy mò về, đè nàng ra mà đụ thì Hoa đã bắt đầu nhìn được phần nào cái bề trái của đàn ông con trai rồi.
Hoa cũng chẳng thấy buồn gì về chuyện bị mất trinh. Từ lúc còn bé, Hoa đã hiểu rõ cái phần số bất hạnh của mình rồi. Có danh giá gì đâu mà sợ mất với còn. Vả lại, từ sau cái hôm định mệnh đó, Hoa thấy người mình có vẻ tươi mát hơn, nảy nở hơn và khêu gợi hơn trước. Vì vậy Hoa quyết định là sẽ giữ kín cái chuyện đó, coi như là nàng đã trả ơn cho ông Bảy, vậy thôi.
Buổi cơm chiều hôm đó, cả nhà ngồi quây quần ăn thật vui khi Hoa đưa cho ông bà Bảy xem tờ giấy báo ngày lên đường đi Mỹ của gia đình mà nàng đã nhận được cách đây hai hôm, khi gia đình ông bà Bảy vẫn còn trên Biên Hòa chưa về.
Mỗi người nói một câu như cái chợ nhỏ. Bà Bảy lúc nào cũng lo xa, bà hối mọi người :
- Lo chuẩn bị quần áo ấm trước đi. Nghe nói bên đó lạnh dữ lắm đó.
Cường ngắt lời mẹ, tỏ vẻ hiểu biết :
- Lạnh cái gì mà lạnh, con có thằng bạn bên Cali nó nói khí hậu y như ở Việt Nam vậy.
Bà Bảy trừng mắt nhìn nó và nói :
- Lỡ người ta hỏng cho về Cali thì sao?
Cường tắt dài, cũng may ông Bảy đỡ cho nó :
- Tui có ghi trong đơn là xin về Cali rồi. Vả lại gia đình anh chị Ba cũng ở Cali. Họ hứa sẽ lo cho mình khi mới qua. Tui nghĩ chắc là về đó chớ hỏng đi đâu hết.
Hùng nãy giờ ngồi trầm ngâm, bây giờ mới lên tiếng :
- Dù sao lo trước cũng chắc ăn hơn. Ai có áo lạnh rồi thì thôi. Còn con chưa có chắc mai phải đi mua một, hai cái phòng hờ.
Bà Bảy tỏ vẻ rộng rãi :
- Sắp đi rồi. Còn bao nhiêu tiền cứ mua đồ hết đi, để qua đó cũng đâu có xài được.
Không nghe ai trả lời, bà Bảy hỏi đến Hoa một cách âu yếm :
- Hoa, con có áo quần lạnh chưa?
Hoa trả lời một cách rụt rè :
- Da.. chưa.
Hùng chộp ngay lấy cơ hội, hắn nói tỉnh bơ :
- Vậy ngày mai hai anh em mình ra chợ Sài Gòn mua một hai cái thủ trước. Chớ mới qua đó, biết đường ở đâu mà đi mua.
Hoa mỉm cười gật đầu, trong bụng nàng đã biết Hùng muốn cái gì rồi.
Hoa đứng soi gương lại lần chót trước khi bước ra khỏi phòng, chiếc áo sơ mi Katê trắng bỏ trong chiếc quần jean xanh làm Hoa có cái vẻ đẹp ngổ ngáo của một cô gái mang hai giòng máu Mỹ Việt. Nàng tự thỏa mãn với nhan sắc của mình vô cùng. Nhưng khi Hoa vừa ra tới phòng khách thì đã bị Hùng chê xối xả :
- Trời ơi! Đi Sài Gòn mà ai lại mặc quần jean, kỳ lắm.
Hoa ngạc nhiên :
- Cái gì mà kỳ. Em thấy người ta mặc như vậy thiếu gì.
Sau khi đi một vòng cho Hoa xem, Hùng làm bộ than mỏi chân, để Hoa phải ngồi nghỉ với nó.
Hoa còn muốn đi xem nên nàng phản đối :
- Mới đi có một chút. Chưa coi được cái gì hết mà anh đã than mỏi chân rồi à?
- Coi như vậy là gần hết rồi. Anh mệt muốn chết hà.
- Con trai gì mà yếu quá.
Tuy nói thế nhưng Hoa cũng sà xuống ngồi cạnh Hùng. Thấy chỗ này cũng ít ai lui tới, Hùng bạo dạn choàng tay qua cổ Hoa vùa nói một câu đặc sệt cải lương :
- Hoa.. đẹp quá. Đẹp như.. tiên giáng trần.
Từ xưa đến giờ Hoa chưa nghe ai khen nàng một câu.. hay như vậy. Hoa chớp mắt cảm động.
- Thiệt hả anh?
Hùng kéo đầu Hoa sát vô, vừa kê miệng vào tai Hoa và nói :
- Thiệt chớ. Em hỏng tin hả?
Vừa nói xong là Hùng đã hôn luôn vào vành tai Hoa làm con nhỏ trân mình, nổi gai ốc. Hoa co rút người lại như một con sâu. Hùng chờ đợi giây phút này đã lâu lắm rồi. Hùng ôm siết lấy Hoa, đặt lên môi nàng một chiếc hôn nóng bỏng.
Hoa chẳng biết phải làm sao bây giờ. Từ ngày về nhà ông Bảy, nàng coi ông như cha, rốt cuộc cũng bị ông banh háng ra mà đụ và nàng cũng coi Hùng như anh, rốt cuộc rồi nàng cũng bị Hùng đè vào gốc cây mà hôn. Khổ một nỗi là nàng rất yêu thương cả nhà ông Bảy. Bây giờ biết phản ứng thế nào đây? Hoa năn nỉ :
- Anh Hùng làm cái gì mà kỳ quá vậy?
Hùng nói liều :
- Anh.. yêu Hoa lâu rồi.
- Anh em mà yêu gì kỳ cục vậy?
- Anh em nuôi chớ bộ ruột thịt sao mà kỳ.
Vừa nói xong là Hùng lại ôm chặt lấy Hoa. Miệng Hùng gắn chặt vào miệng Hoa, không cho nàng phản đối nũa. Đồng thời, bàn tay Hùng thọc sâu vào trong váy của Hoa mà mị mẫm..
Từ hôm bị ông Bảy phá trinh, Hoa cảm thấy đau rát cả của mình, đến cả tuần sau, cái cảm giác đau đớn đó mới hết dần, nhường lại cho cảm giác nhớ nhung thèm muốn. Nhiều đêm Hoa nhớ không ngủ được, nàng thèm có một bàn tay con trai nào đó rờ vào nhũng chỗ mà ông Bảy đã rờ qua. Mãi đến hôm nay, Hoa mới được toại nguyện.
Hoa vừa thở hổn hển, vùa phản đối lấy lệ :
- Anh Hùng, đừng làm như vậy, người ta thấy kỳ chết.
Hùng vẫn lì lợm :
- Đâu có ai rảnh đâu mà cười mình.
Vừa nói, Hùng vùa kéo tuột chiếc xì líp của Hoa xuống tận bắp vế, rồi hắn xoa, hắn bóp, hắn móc lồn Hoa đau rát. Hoa vừa sướng vùa ngượng, nàng úp mặt vào vai Hùng, lắng nghe dâm thủy của mình đang úa ra hai mép lồn đang giựt giựt.
Hùng là đứa con trai mới lớn, chưa hề biết đến đàn bà con gái là gì. Tất cả những hiểu biết của Hùng chỉ là qua sách báo, phim ảnh, hoặc bạn bè dạy lại. Hùng đã có ý định này từ lâu rồi nhưng chưa có dịp thực hiện. Chẳng thế mà ngay từ lúc đầu, Hùng đã nằng nặc không cho Hoa mặc đồ Tây, bắt nàng phải mặc đầm để hắn dễ dàng thực hiện ý định.
Hoa càng lúc càng thấy nứng lồn. Nàng ước chi hai đứa đang ở một nơi kín đáo hơn, chắc là nàng sẽ tự động tuột quần bắt Hùng chơi. Nhưng dù sao thì Hoa cũng chỉ là một đứa con gái 16 tuổi, cũng còn chút ngượng ngùng, mắc cỡ. Hoa nghĩ không thể nào để Hùng chơi nó ngay chỗ này được, cái chỗ công cộng mà bất cứ ai cũng có thể xuất hiện bất thình lình được. Nghĩ vậy Hoa dứt khoát vùng ra, thoát khỏi tay Hùng rồi tuyên bố một câu trái ngược ý nghĩ trong đầu :
- Anh Hùng không được làm như vậy, em về em mét bác Bảy à.
Hùng tiếc nuối như con mèo bị mất miếng mỡ. Nó nổi cộc :
- Sướng thấy mẹ mà mét cái gì. Làm bộ hoài.
Hoa cong cớn trả đũa :
- Tự nhiên mà đè em ra.. làm bậy ngay giữa chỗ đông người, sướng gì nổi mà sướng.
Hùng bạo dạn hơn, hắn nói thẳng thừng :
- Hổng sướng sao.. khí ra ướt tay anh hết như vầy nè.
Vừa nói Hùng vừa xòe mấy ngón tay ướt nhẹp ra cho Hoa coi. Hoa liếc nhìn Hùng một cái nửa yêu nửa ghét, rồi nó vừa ngoe nguẩy bỏ đi vừa nói vói lại :
- Giữa chỗ đông người mà làm.. kỳ cục.
Hùng đứng dậy, phủi đít đi theo Hoa, miệng lải nhải :
- Vậy thôi.. để bữa nào anh chở em đi chỗ khác nghe.
Hoa khoái chí, thấy Hùng đã hiểu được ý của mình, nhưng cũng làm bộ nói lẫy :
- Hỏng thèm.
Hai đứa lục tục kéo nhau ra lấy xe. Trên đường về, Hoa không thèm nói với Hùng một tiếng nào, nhưng Hùng thấy Hoa ôm nó chặt hơn lúc đi. Đã vậy cặp vú của Hoa lúc nào cũng áp sát lưng nó một cách rất tình tứ.
Đêm hôm đó, Hoa không thể nào ngủ được, càng không ngủ, con Hoa càng nhớ nhung cái cảm giác lâng lâng khi bàn tay Hùng lòn vào váy của nó, rồi Hoa lại nhớ đến hàm râu chổi xễ của ông Bảy cạ Hai bên mép lồn nó. Rồi Hoa nhớ đến cái cảm giác tê điếng khi đâù cặc ông Bảy đụng vào mồng đốc của nó.
Hoa cứ trằn trọc, nó ôm chiếc gối ôm chặt cứng, để cho đầu óc tha hồ phiêu lưu để tìm kiếm nhũng lạc thú mới mà nó đang thèm khát.
Hùng cũng chẳng khá gì hơn. Câu chuyện vừa rồi trong Sở thú làm nó vùa sung sướng, vừa tiếc nuối. Hùng cứ nghĩ quanh quẩn: “Nếu con Hoa không chịu nó thì làm sao để yên cho nó hun hít, bóp vú, bóp lồn cả tiếng đồng hồ”.
Càng nghĩ, Hùng càng tìm ra manh mối, Hùng tự cho là mình thông minh vô cùng khi biết được rằng con Hoa xô nó ra là vì nó đã làm cho Hoa nứng lồn chịu hết nổi. Mà ở đó là chỗ đông người ta qua lại, làm cho nó nứng lồn mà chơi không được thì con Hoa túc giận là phải rồi.
Nếu con Hoa ghét nó thì trên đường về đâu có ôm nó chặt cứng, cạ hai vú vô lưng nó như vậy. Đó là chưa nói tới chuyện con Hoa thuật lại với ông bà Bảy, ba má của nó nữa.
Càng nghĩ, Hùng càng sáng suốt hơn, nó quyết định ngồi dậy, rón rén xuống lầu, nhẹ bước đến trước phòng con Hoa, đưa tay gõ thật nhẹ. Hoa đang trằn trọc, đầu óc đang mơ tưởng đến chuyện cặc dái lung tung thì nó nghe tiếng gõ của. Như có linh tính, con Hoa nghĩ thầm là “vô mánh” nên nó bước thật nhanh đến dát bên cửa, hỏi nhỏ ra :
- Ai đó?
Hùng thều thào qua khe cửa :
- Mở cửa cho anh đi.. Hoa.
Hoa đã biết là ai rồi, nhưng còn làm bộ gặng hỏi lại, ra điều ta là người đàng hoàng đứng đắn :
- Anh nào? Giờ này mà còn kêu réo gì nữa?
- Anh Hùng nè. Mở cửa anh nói cho nghe cái này hay lắm.
Con Hoa biết tỏng là Hùng muốn gì. Nó vừa mở cửa vừa làm bộ cằn nhằn :
- Nói gì nói lẹ lẹ lên. Em.. buồn ngủ muốn chết hà.
Cánh cửa vừa hé là Hùng đã lách vào. Con Hoa khép của lại thật nhẹ, nó nói vùa đủ cho Hùng nghe :
- Giờ này mà anh còn xuống đây chi vậy. Coi chừng.. cả nhà còn thức đó.
- Ai nấy đều ngủ như chết ở trển. Anh coi kỹ lắm mà.
Vừa nói xong là Hùng đã ôm chặt lấy Hoa, đè nó xuống giường hun hít loạn xạ. Con Hoa không phản đối, mà nó dại gì phản đối trong khi nó đang mơ ước cái chuyện này mà. Hùng vừa hun vừa bóp vú con Hoa. Thấy Hoa không phản đối, Hùng thọc tay kéo tuột luôn cái quần Hoa xuống, rồi đưa tay chụp ngay lồn Hoa như sợ chậm trễ, cái lồn sẽ bay mất.
Quả tiếng đồn không sai, Hùng vẫn thường nghe mấy người lớn nói là mấy đứa con lai dâm lắm. Trong khối óc mù mờ của nó cũng chẳng mường tượng được là dâm như hế nào.
Nhưng khi bàn tay Hùng vừa úp vào lồn Hoa thì nó đã thấy khí lồn tuôn ra dầm dề từ lúc nào rồi. Hoa cũng chẳng còn e lệ, mắc cỡ gì nữa. Nó cũng đưa tay kéo tuột chiếc quần xà lỏn của Hùng xuống rồi nắm ngay con cặc đang cương cứng của Hùng mà vọc vọc.
Hùng cảm thấy nhột nhạt vô cùng. Nó chưa bao giờ có cái cảm giác kỳ lạ này, cảm giác lần đầu được một bàn tay xinh xắn của cô con gái 16 tuổi mân mê, vuốt ve con cặc của nó. Hùng co rúm người lại, nhưng con Hoa đã chồm theo, ngậm lấy đầu cặc Hùng mà nút say sưa như là cặc nó ngon lắm vậy.
Đúng là con nít chưa ráo máu đầu đã bày đặt đụ đéo. Con Hoa mới vừa thổi kèn chưa tới một phút thì Hùng đã rùng mình, và một vọt khí nóng ấm đã phọt thẳng vào cuống họng của Hoa. Trong lúc con cặc của Hùng cịn đang giựt giựt để bắn ra thêm từng giọt khí cuối cùng, thì con Hoa nút lấy nút để, ngon lành như con nít đang đói và ngậm lấy bình sữa mà nút.
Hùng nằm xuội lơ. Nó tức giận cho chính nó. Công trình bao lâu nay dàn xếp để có được giờ phút này mà chưa kịp làm ăn gì thì súng đã cướp cò, cặc mềm èo, trong khi đó con Hoa đang nứng lồn lồng lộn. Thằng Hùng biết thân nó, nêú để tình trạng này thì chắc chắn là sẽ không có thêm lần thứ hai. Làm gì thì làm cũng phải cho con Hoa nó sướng, nó thỏa mãn thì mới cịn có dịp khác.
Thôi thì trong thời gian chờ đợi thằng nhỏ cứng cáp trở lại để tái chiến, tại sao nó không dùng môi, dùng lưỡi để đền bù cho con Hoa. Hùng ngồi dậy, bây giờ đến phiên nó. Hùng cũng bú cũng liếm, cũng dùng lưỡi ngoáy sâu vào lồn Hoa y như ba nó đã làm..
Chỉ 10 phút sau, con cặc của Hùng đã cứng trở lại như cũ. Nó lật đật cầm lấy, nhét vào giữa hai mép lồn của Hoa rồi cong lưng đẩy một cái lút cán.
Con Hoa ú lên một tiếng sung sướng ngập tràn. Nó vịnh hai tay siết cúng lấy lưng thằng Hùng đồng thời mông đít của Hoa nẩy ngược lên để con cặc của Hùng đâm vào sâu hơn trong lồn nó.
Hùng mới nhắp được mấy cái là khí đã bắn ra một lần nữa, không cách chi kềm lại được. Cả hai đứa đều tiếc rẻ cuộc vui quá ngắn ngủi. Thấy mặt Hùng có vẻ sượng sùng, Hoa không nỡ cằn nhằn, nó chỉ nói :
- Anh Hùng.. sướng lắm hả?
Hùng chụp ngay câu nói của Hoa như một người sắp chết đuối mà vớ được cái phao :
- Ờ.. Anh sướng quá nên.. kềm không được.
Lỡ rồi, Hoa đành nói một câu cho Hùng đỡ ngượng :
- Thôi, như vậy cũng.. được rồi.
Thằng Hùng lủi thủi mặc lại cái quần xà lỏn, mở cửa chuồn êm lên lầu... Hoa nằm lại một mình. Nó chẳng buồn tới khóa của phòng, trần truồng như vậy, nằm mở mắt trao tráo. Hoa cảm thấy ấm ức trong lòng vô cùng.
Hoa cứ nghĩ là nó sẽ được một đêm ngập tràn lạc thú với đứa con trai trang lứa. Thằng con trai sung sức như Hùng sẽ cho nó đạt được những khoái cảm chất ngất trong ái ân. Nhưng thật bẽ bàng, nó chưa tới đâu hết, chỉ vừa cảm thấy sướng thì Hùng đã bắn khí ra rồi.
Hoa nhớ tới ông Bảy, nhớ tới hàm râu, chiếc lưỡi và nhớ nhất là con cặc bền bỉ chiến đấu của ông. Bất giác, con Hoa thở dài.
Xem tiếp phần 2

[top]