Hiển thị các bài đăng có nhãn top truyen hay nhat. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn top truyen hay nhat. Hiển thị tất cả bài đăng

19/11/11

Posted by Xmen on 00:04 | No comments

Một mảnh tình xưa
Loan thường hay thức dậy trễ vào những ngày nghỉ cuối tuần. Nàng như muốn ngủ cho thoải mái sau cả tuần lễ làm việc. Hơn nữa tối qua nàng về đến nhà rất khuya. Những tối thứ sáu sau khi tan sở làm, nàng hay thường cùng với các cô bạn trong hãng đi ăn tối hay tổ chức những buổi tiệc nhỏ để vui chơi. Các cuộc vui này thường chấm dứt rất khuya trong đêm khi mọi người như đã khan cả cổ hát karaoke, bụng thì đầy ấp những món ăn mà họ thường tự nấu tại nhà.
Cả một đám bạn gái sáu người, Loan là đứa con gái đẹp nhất bọn và thường là người đầu tiên kêu gọi các buổi vui chơi nho nhỏ cuối tuần hay tổ chức các chuyến chơi xa. Ðã hai mươi năm tuổi đời, Loan nhìn như giống cô gái độ ba mươi, có thể do cái tính nghiêm nghị và hay im lặng của nàng. Dáng người Loan thì tuyệt, cái chiều cao tự nhiên trời phú và thân hình mảnh dẻ như nét đặt trưng của toàn bộ vẻ đẹp của nàng.
Trong đám bạn chơi chung, Loan là đứa cao nhất bọn, và cũng là mục tiêu chính của những anh chàng xung quang trong sở làm hay trường học. Cái sở thích chạy bộ hàng ngày đã giúp nàng giữ gìn cái thân thể vốn đã đẹp, và càng làm nàng đẹp hơn trong những bộ đồ ngắn cũn cỡn thể thao. Bọn đàn ông từ trẻ đến sồn sồn tuổi đời đều nhìn nàng mà mơ ước một vài chuyện gì đó trong đầu mỗi khi thấy nàng.
Buổi sáng thứ bảy này nàng vô cùng uể oải thức dậy, dù đã mở mắt thức dậy lâu rồi, nhưng nàng vẫn cố lăn qua uốn lại trên giường một lúc thật lâu, nàng như cố hưởng thụ cái giờ phút được ngơi nghỉ sau một tuần làm việc và cái cuộc vui chơi đêm thứ sáu qua.
Nàng nằm nghĩ lại cái cuộc vui đêm qua tại nhà người bạn gái chung sở làm. Họ cùng nhau nấu các món ăn mà đã cố nghĩ ra cách để làm sau khi đã thử qua tại các nhà hàng mà họ thấy thích. Sau khi ăn uống là màn ca hát như thường lệ. Cái tối qua còn có bọn con trai cùng làm chung hãng tham gia nên cuộc vui trở nên hấp dẫn hơn và nhộp nhịp hơn thường lệ.
Nàng nghĩ đến Long, người bạn trai của một cô bạn của nàng đến tham dự chung cuộc vui đêm qua. Long nhìn thật phong lưu và hấp dẫn. Long có cái dáng dấp và khuôn mặt giống như người tình xưa của Loan khi nàng còn ở Việt Nam. Cái mối tình đầu của nàng giờ đây như trỗi dậy trong tiềm thức khi Long xuất hiện. Nhưng cái tình đầu đó là một mối tình cay đắng mà nàng vẫn không bao giờ muốn nhắc tới nữa.
Nàng có chút ghen tỵ với người bạn gái của mình khi cô ta may mắn hơn nàng trong vấn đề trai gái tình cảm. Cô bạn gái của Loan thì không đẹp như Loan, nhưng nàng cũng rất dễ nhìn và có duyên. Cô ta quen được Long khi còn học trong trường college, cái môi trường mà Loan không có mấy cơ may trong đời để được tham gia nhiều, nàng thường hay bỏ ngang những cua học để đi làm. Hơn nữa, nàng học không vô những cái chương trình bắt buột để có những bằng cấp của trường. Nàng vẫn thường nghĩ mai mốt lấy chồng thì coi như ổn định trong đời, nên sau một vài năm sau học xong phần sinh ngữ dành cho người nước ngoài đến định cư tại xứ Mẽo này, Loan bỏ học luôn và đi làm luôn từ đó.
Tối qua, nàng đột nhiên thấy mình quá cô đơn trong đám bạn khi tất cả bọn bạn gái ai cũng có người con trai ngồi bên và tán gẫu. Mặc dù đã có nhiều chàng trai cố tâm lại gần nàng để trò chuyện và thả lời ong bướm nhưng lúc đó nàng như không hề để ý để tâm. Cái dáng dấp của Long đã cướp hồn nàng lúc đầu tiên nàng trong thấy chàng bên cạnh cô bạn gái mình. Nàng cố tâm tìm tòi cơ hội để tiến gần tới Long. Những phút giây ngắn ngủi trò chuyện với Long cùng với các cơ hội nhỏ nhoi mà nàng cố gắng có được, cuối cùng khi bước chân về nhà nàng cũng có được số phone của chàng trong bóp.
Nàng đang mơ màng một cuộc gặp gỡ với Long, và nàng nghĩ là nàng sẽ làm điều này, vì cái hình bóng chàng sao mà cứ lởn vởn trong đầu óc nàng càng lúc càng sâu hơn. Ðã hơn 11 giờ sáng, nàng vẫn còn nằm trên giường, Loan vẫn còn mặc cái váy từ hôm qua. Nàng đã như quá mệt khi bước tới cái giường mình tối rồi để lăn đùng ra ngủ khi kim đồng hồ đã chỉ qua con số 3 AM.
Nàng nhổm dậy nhìn quanh phòng như tìm kiếm cái gì đó. Nàng thấy cái bóp mà nàng để trên kệ tủ đêm qua. Nàng đứng dậy đi tới để cầm lấy bóp. Loan lôi cái mảnh giấy nho nhỏ ra ngoài, cái mảnh giấy mà Long đã viết vội cho nàng ở nhà bếp khi Long nói lời chào tạm biệt đêm qua.
Loan trở lại giường rồi lại nằm tiếp, nàng như nghĩ ngợi mông lung chuyện gì đó. Ðã hơn bốn năm rồi từ cái ngày nàng đặt chân xuống đất Mỹ, nàng chưa hề gặp hay là gần gũi những chàng trai. Nàng vẫn như chờ đợi một ai đó trong thâm tâm. Và Long chợt xuất hiện, cái bóng dáng kỷ niệm đang dần lớn lên trong nàng, bất giác nàng nghĩ lại cái mối tình xưa, cái mối tình nhiều nghiệt ngã và cay đắng...
* * * * *
Loan vẫn biết người đàn ông mà nàng yêu là một người không đàng hoàng. Hắn vẫn vui chơi và làm tình với nhiêu cô gái khác khi hắn nói với Loan là hắn sẽ cưới Loan và Loan là người con gái duy nhất mà hắn yêu thương thật sự thôi. Hắn làm ăn buôn bán gì đó rất lớn. Hắn có sự giao du qua lại với nhiều nhân vật đầy quan chức thẩm quyền. Cái nghề buôn lậu bán lén và đi khắp nơi của hắn như là cái nguồn cội cho sự ăn chơi sa đọa. Bạn bè hắn nhìn rất ghê tợn và cách ăn nói của bọn họ cũng cho thấy người yêu Loan và đám bạn bè cho Loan cảm nghĩ chúng là một lũ du côn cô hồn. Cái hoàn cảnh kiếm sống sinh nhai trong thời thế khó khăn có thể làm cho con người ta dễ thay đổi từ bản tánh hiền lành sang quỷ dữ điêu ngoa.
Loan yêu hắn từ khi còn học trung học, hắn vốn dĩ là người tốt. Nàng thương hắn qua cái sự ngây ngô và thực thà. Có ngờ đâu một vài năm sau khi ra trường và hắn lao thân bôn ba vào con đường mánh khóe làm ăn, hắn trở nên vô cùng đàng điếm và lưu manh. Loan vẫn yêu thương hắn mặc dù hắn đã thay đổi hẳn. Nàng vẫn thường nuôi hoài vọng là sẽ hoán cải lại được con người của hắn. Nàng đánh mất thân thể trinh nguyên cho hắn trong một đêm hắn rất say rượu sau cuộc nhậu nhẹt.
Hắn đến nhà nàng khuya trong đêm, rồi chở nàng đi chơi. Loan đã không ngờ cái đêm đó nàng đã đánh mất trinh tiết thơ ngây vào tay hắn một cách đau đớn. Hắn chở nàng đi uống ly nước, rồi sau đó chở nàng về cái phòng mà hắn thường ngủ lại trong sở làm, mặc dù nàng đã cố năn nỉ hắn nên chở nàng về nhà. Hắn đã say rồi nhưng cái sức khỏe của hắn vẫn không suy giảm.
Loan nhớ lại rằng là hắn bất thình lình đã tuột cái quần nàng khi hắn đi từ đang sau nàng khi hai đứa cùng đang bước vào nhà. Hắn làm rất mạnh tay làm cho Loan vô cùng hoảng sợ. Hắn như quì xuống và lôi tuột cái quần Loan khi nàng đang đi đã khiến Loan như ngã chuối ra trước, nàng phải bám tay vào cánh cửa để khỏi té sấp xuống. Hắn tuột luôn cái quần xi líp của nàng, Loan không có cách gì kháng cự lại khi hai tay nàng ráng bám lấy cửa, miệng nàng ú ớ kêu thầm “Ðừng anh...đừng anh” liên tục. Cả phần dưới cơ thể nàng hoàn toàn trần truồng chỉ trong vòng vài giây đồng hồ.
Loan không rõ là hắn đã cởi dây kéo quần của hắn từ lúc nào, khi nàng quay mặt lại để như xem chuyện gì xảy ra, con cu của hắn cương cứng và chĩa thẳng ra ngoài, cái quần của hắn thì tụt ngang xuống đầu gối. Hắn quì ôm ngang bụng Loan, một tay hắn dùng để đè Loan cúi gập người nàng lại, trong khi tay kia hắn đang đẫn con cu hắn để cố nhét vào lồn nàng.
Loan cảm thấy rất thốn và đau đớn vô cùng khi hắn đâm con cu trật lồn nàng và đi thẳng vào lỗ đít của nàng. Hắn dồn hết sức nặng của cơ thể hắn đâm một cú lút cán con cu hắn vào làm cho Loan như muốn ngất xỉu vì quá đau đớn. Sự đau đớn càng lúc càng gia tăng khi hắn bắt đầu rút ra và đẩy vào liên tục.
Loan như không thể nào không la hét lớn được khi nàng cảm thấy cơn thốn cùng cực ở ngay háng nàng lúc đó. Nàng là cô gái ngây thơ và yếu đuối. Hái ước mơ lang thang trong lòng nàng về sự yêu đương vô cùng đẹp đẽ và thơ mộng. Nàng đã có lúc nghĩ cái dâng hiến trinh tiết của mình cho chồng là một việc thiêng liêng, và chuyện đó sẽ xảy ra như nàng thường thấy trong các cuốn phim yêu đương lãng mạn, chứ không phải cái đang xảy ra như vầy.
Loan lúc này ở trong tư thế đang bò bằng hai tay và hai đầu gối nàng, nàng cố lấy hết cái sức mảnh mai yếu đuối của mình bò đi để trốn thoát. Bỗng hắn nắm lấy tóc nàng mà giật ngược Loan về phía sau trong lúc hắn càng lúc càng gia tăng cường độ dập vùi cu hắn vào ra trong đít Loan. Cái mùi hôi thối tỏa ra từ đít làm cho hắn biết rằng hắn đã thọt trật lồn Loan, nhưng hắn như là càng khoái chí như vậy. Chợt Loan thấy rằng hắn dồn hết con người hắn đè chặt nàng xuống, con cu hắn co giật liên tục và hắn rên rỉ la lên. Hắn như đổ gục sau đó và đè lên Loan. Nàng thấy hắn nằm yên và thở hồng học như bò thở sau đó.
Loan cố lợi dụng lúc hai tay hắn nới lỏng người nàng, nàng lẻn người chuồi ra khỏi hắn và loạn choạng tìm cách đứng lên để chạy. Tay nàng tựa vào cánh cửa, lúc này chốt cữa tự dưng xoay lỏng ra và theo sức nặng tì lên của nàng mở toang về phía trong, khiến Loan té nhào đến phía trước. Nàng còn đang lảo đảo để gắng đứng dậy, hắn đã nhào tới từ phía sau và ôm chặt lấy nàng đè xuống sàn nhà tiếp. Hắn như vẫn còn mệt sau đợt xuất tinh, nên hắn cứ ôm chặt lấy Loan để nàng không sao thoát hắn được.
Cái té khiến tay Loan như bị trẹo, nàng thấy đau buốt nơi cổ tay, hơn nữa hắn ghì nàng quá chặt khiến nàng thở rất nặng nhọc, cái duy nhất lúc này Loan có thể làm là khóc ào và phó thác số phận mình cho định mệnh mà thôi. Những giọt nước mắt của Loan không làm cho hắn có chút gì hồi tâm, cái thói ăn chơi dâm đãng, và đầy thú tính mà năm tháng như đã ăn sâu trong đời hắn.
Tay hắn tìm lấy những cái nút áo của Loan để cởi ra, nhưng tay Loan đang đè chặt lên ngực mình như cố che chở cái phần còn lại của trinh tiết. Hắn trở lại sự thô bạo và mạnh mẽ sau một hồi thở như con chó thở ở những tháng hè. Hắn không tìm những cái nút áo của Loan nữa mà hắn thọc tay luồn xuống áo nàng và từ trong giựt ra rất mạnh bạo. Cái áo mỏng manh rách tuột tả tơi theo sức xé của hắn, cái nịt ngực cũng rách bựt ra và Loan giờ đây hoàn toàn trần trụi. Nàng càng lúc càng khinh hãi trước sự vũ phu và thú tính của hắn. Nàng không còn đủ sức mà vùng vẫy nữa, nàng mhắm mắt lại và để mặt hắn muốn làm gì thì làm.
Hắn lật ngược Loan lên, lúc này Loan thấy hai con mắt hắn vô cùng đáng sợ, nó đục ngầu và như không còn chút hồn trong đó. Hắn thô bạo dùng hai tay nhào nát đôi vú nho nhỏ của Loan không thương tiếc, hắn cắn mạnh như muốn cắn đứt cái đầu vú của nàng. Hắn lòn một tay xuống dưới phần háng nàng để tìm lồn nàng, Loan cảm giác như có cái gì đó đang thọc dần sâu vào chim mình. Hắn đang luồn sâu những ngón tay vào quậy trong chim Loan, cái cảm giác đau đớn kinh hãi lúc này làm Loan vô cùng ngột ngạt, nàng thấy trong người một cảm giác buồn nôn.
Hắn rút những ngón tay hắn ra khỏi chim Loan, rồi nắm lấy hai cổ chân nàng giơ lên cao trên vai hắn. Con cu hắn giờ đây đã cương cứng lại và hắn cố gắng để cu hắn vào ngay cửa mình Loan rồi từ từ đẩy vào. Loan thấy đau buốt ngay háng mình theo mỗi cái đẩy cu vào chim nàng. Cái cảm giác mà nàng thầm nghĩ ngày nào đã không như ước mơ. Cái lồn nàng khô ráo không chút nhờn nhờn và chỉ có cái đau điếng và ran rát mà nàng thấy ở lúc này.
Loan thấy hắn rút cu hắn ra, dường như hắn cũng bị đau rát con cu như nàng. Rồi hắn chùi người hắn xuống khi hai tay hắn vẫn giữ chân Loan banh rộng ra. Loan thấy hắn cúi đầu hắn xuống và liếm lên lồn nàng trong khi tay hắn như ráng banh chim Loan ra cho nó càng mở rộng thêm. Cái cảm giác nhồn nhột và đột nhiên Loan thấy chim nàng như nở rộng khi cái lưỡi của hắn đi sâu vào lồn nàng, nàng rùng người và cảm thấy có cái gì đó đang chảy ra trong nàng. Cái nước dâm thủy của nàng như đã giúp hắn!!
Hắn chồm lên một tay bóp mạnh vào vú nàng và tay kia cầm con cu để nhét vào chim nàng. Nàng không còn cảm thấy đau rát, nhưng nàng vô cùng sợ, cái ý định trốn thoát như không còn nữa. Nàng đã phó mặc nàng lúc này cho hắn rồi. Một cái đau đột nhiên như xé nát lồn nàng khi hắn nhấn mạnh cả thân người hắn xuống như để đâm con cu hắn sâu vào chim nàng, Loan thét lên dữ dội... hai tay nàng như quào nát cái mảnh sàn nhà xung quanh. Nàng ráng co rún người lại, nhưng cái thân thể hắn nằm trên quá nặng cho nàng để làm điều đó. Nàng như ngất liệm đi sau đó......
* * * * *
Loan không còn gặp hắn nữa sau cái lần mà hắn như hiếp dâm nàng. Nàng cùng gia đình lo chạy thủ tục giấy tờ để đi Mỹ. Loan đã phải đi nạo thai sau đó, nàng không muốn có cái oan nghiệt này làm khổ nàng hơn nữa. Trong thâm tâm Loan, cái con người thú vật ấy như vẫn còn lảng vảng theo nàng, dù sao đi nữa hắn là người đàn ông đầu tiên trong cuộc đời Loan.....
Loan cảm thấy có cái gì đó ươn ướt ở háng nàng khi nàng nghĩ đến câu chuyện tình xưa, nàng đã chảy nước dâm thủy khi nghĩ lại cú đụ đầu tiên tuy không sung sướng như ý muốn, nhưng cái cảm giác thiếu thốn và cô đơn giờ đây của nàng đã đang khơi dậy sự thèm muốn yêu và được yêu. Nàng muốn được làm tình trong lúc này với một người mà nàng thầm nhớ đến, cái đau đớn khi bị ép buột xa xưa như không còn nhiều ấn tượng trong nàng, mà giờ đây là một chút gì đó dâm dật đang sống lại và khiến nàng khao khát vô cùng.
Loan chợt đứng dậy và đi tới cái phone để ở đầu bàn. Nàng nhìn vào những con số nhỏ được viết trên đó. Số phone của Long. Cái giọng nhẹ nhàng ở trên phone của Long làm hai mắt Loan như tròn lên, một tia sáng chợt thoáng qua. Loan không biết nói gì, nàng im lặng cầm phone và Long cũng có thể hiểu cái ý nghĩa của cú phone này. Long nói Loan hãy cho địa chỉ và số phone của Loan, và có thể nếu Loan muốn Long có thể ghé lại nhà nàng.....
Một nụ cười thoáng hiện trên miệng nàng, Loan cúp phone rồi đi vào phòng tắm....
Hết

[top]

17/11/11

Posted by Xmen on 18:51 | No comments

Mai
Sân trường đại học hôm nay chợt im ắng khác với mọi ngày thường, chắc là thứ 7 nên mọi người không đến lớp, hàng ghế đá trống trơn chỉ lác đác vài người siêng học hay dân tỉnh ở lại trường ôn tập. Tôi dạo bước qua từng giảng đường, nơi đây 4 năm trước tôi đã từng một thời vui vẻ chơi đùa cùng chúng bạn, một thời sinh viên tươi đẹp! Vậy mà bây giờ chẳng còn một ai. Sau khi ra trường mỗi người đi mỗi ngả, chẳng mấy khi liên lạc với nhau.
- Anh Tuấn, dừng lại cho em hỏi cái này với!
Tiếng ai đó gọi phía sau cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Ngoái đầu nhìn lại, thì ra là Ngọc Hà, em gái của cô bạn học cùng lớp đại học. Năm nay Hà là tân sinh viên của trường cũ của tôi.
- Hà đó hả em! Mấy năm không gặp, trông em lớn hơn xưa đó, và đẹp ra nữa. Có chuyện gì mà kêu anh gấp vậy?
- Trời ơi cái anh này, sao lâu quá rồi không liên lạc với chị Mai của em, nếu hôm nay em không đến trường chắc cũng không gặp anh luôn đó. Miệng của anh vẫn còn dẻo như kẹo kéo hà.
Vừa nói cô bé vừa cười khúc khích, tay ôm cặp sách dày cộm liếc nhìn tôi.
Cô bé này lúc nào cũng tinh nghịch như quỷ sứ. Hà là em gái của Mai, bạn học cũ của tôi, năm nay em được 17 tuổi, cái tuổi bẻ gãy sừng trâu, ăn ngay nói thẳng. Mai hơn em mình năm tuổi, nàng đang là nhân viên kế toán của một công ty liên doanh. Còn tôi, thằng bạn thân của nàng vẫn còn đang lang thang ngoài đầu đường phố chợ làm gia sư cho người khác, trong lúc kiếm tìm một chỗ làm chính thức. Bạn bè tôi hay bảo rằng số thằng Tuấn đào hoa, đẹp trai nhưng lại nghèo, quả có thế! Thời đi học, tôi cũng có nhiều cô gái theo đuổi lắm chứ, nhưng khi vừa biết tôi là dân khố rách áo ôm, nhà cửa tàm tạm, các nàng bay đi chẳng một lời từ tạ. Chỉ duy nhất có Mai là còn xem tôi như bạn chơi thân với nhau.
Nhà Mai thuộc loại khá giả nhưng họ không đối xử phân biệt với bạn bè của con cái nên tôi cũng lâu lâu lui tới nhà nàng chơi. Sau nhà ba nàng có nuôi chim kiểng nên ông cũng rất thích tâm sự trò chuyện với tôi về những chú chim con, cách nuôi dạy chúng hót như thế nào, chăm sóc chúng ra sao? …
- Anh suy nghĩ cái gì mà ngẩn người ra vậy? Chị em nói ngày kia nếu anh rảnh ghé nhà chơi, hôm đó là sinh nhật của chị em, khi đi nhớ mang theo quà đó nhe, thôi em đi học đây, chào anh.
Nói xong Hà nhanh chân chạy đi mất, tôi phì cười vì lời nói sau cùng của em. Năm nào khi mời tôi đến dự sinh nhật của Mai, em đều nói câu đó. Và lúc nào cũng đòi thêm phần quà cho cả em luôn, đã là cô sinh viên chứ ít gì, thế mà vẫn như như là trẻ con.

Mấy hôm nay tôi tranh thủ dạy thêm môn dancing thay thế một người bạn, số là anh bạn tôi một ngày nọ bị té xe trật chân, anh ta kêu tôi dạy thế, nghe nói thù lao cũng hấp dẫn nên tôi đã đồng ý ngay, vì hồi đi học tôi cũng hay đi la cà nhảy nhót ở các trung tâm, thỉnh thoảng còn đi coi cọp thiên hạ học nhảy nên tôi cũng biết chút đỉnh, huống hồ hiện nay tôi chưa có việc làm nên phải tận dụng cơ hội. Tranh thủ chỉnh đốn lại quần áo, tôi phóng xe đạp thể thao ào tới Nhà văn hóa phụ nữ trên đường Lý Chính Thắng, chỗ dạy là sân thượng có mái che nên rất thuận tiện cho mọi người đến đây tập nhảy. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, sao mà toàn mấy bà, mấy cô sồn sồn không, chẳng thấy cô gái nào cả… Ngoài ra còn mấy anh chàng non choẹt rủ bạn gái đi tập nên tôi có chút thất vọng. Đang chuẩn bị hướng dẫn cho mọi người khởi động tay chân thì tôi nghe giọng nói quen thuộc phía sau :
- Anh Tuấn!
Tôi ngạc nhiên quay người lại nhìn thì ra là 2 chị em Mai, Hà. Đã nửa năm rồi do lăn lộn kiếm việc làm khắp nơi mà tôi không gặp Mai, nhìn nàng vẫn tươi trẻ và có phần xinh đẹp hơn xưa. Ngày mai sinh nhật nàng mà tôi vẫn chưa tìm thấy món quà ưng ý. Hà nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên :
- Thì ra anh dạy ở đây hả, coi bộ cũng hay quá phải không chị Hai, vậy lát nữa chị khỏi lo em không có người kèm.
- Vậy ra 2 chị em đến đây học nhảy hả? Tôi chỉ dạy thế cho người bạn khoảng nửa tháng thôi hà!
Đang thao thao nói, tôi nhận ra có một ánh mắt khác lạ nhìn mình soi mói, ánh mắt ấy nãy giờ đứng sau lưng Mai, nhìn tôi chằm chằm. Như cảm nhận được sự lúng túng của tôi, Mai quay sang giới thiệu :
- Đây là anh Tuấn, bạn học cũ hồi xưa của em. Còn đây là anh Sơn, đồng nghiệp trong công ty của em.
Bé Hà chợt cắt ngang lời nói :
- Và còn là… bạn trai của chị em nữa đó anh Tuấn ơi, anh mất cơ hội rồi.
- Cái con bé này, quậy như quỷ sứ ấy, anh đừng có nghe lời nó.
Mai đỏ mặt nhéo bé Hà làm em la oai oái.
Tôi thoáng chút ngỡ ngàng, đưa tay ra bắt với anh chàng lạ mặt kia. Thì ra Mai đã có bạn trai, thế là hết, mối tình đầu của tôi vậy là đã dang dở… những năm còn là sinh viên, tuy khác lớp nhưng không hoạt động nào ở lớp nàng mà tôi không tham gia, riết rồi đám bạn nàng coi tôi như anh nuôi trong lớp nàng, còn tôi đã yêu thầm nàng từ lúc nào không biết.
Từ khi quen biết Mai, tôi đã dành cho nàng bao nhiêu là cảm tình trìu mến, khi nàng không phân biệt đối xử với tôi, xem tôi như bạn thân thiết thì tôi đã bắt đầu có tình cảm với nàng. Nhưng do thân phận và mặc cảm của mình nên tôi đã nín lặng suốt mấy năm trời, dự định tìm việc làm đàng hoàng rồi mới ngỏ lời… ai dè đâu! Tôi bước chân theo điệu nhạc Blue buồn mà lòng nghe nặng trĩu, đến nỗi giẫm phải chân bé Hà khi nào không hay :
- Ui da, anh làm đau chân em, bắt đền đi. - Tôi giật mình hoảng hốt, nhìn xuống chân Hà.
Em cười khúc khích nhìn tôi :
- Em đùa với anh thôi, thấy anh suy nghĩ gì đâu không hà, thế mà cũng đòi dạy cho người ta học nhảy.
- Tại vì có cô học trò ngang bướng quá nên anh làm sao dạy giỏi được. Ta làm lại đi, 1, 2, 3 trái phải trái phải, lùi lại…
Ngọc Hà rất tinh tế, em nhìn thấy tôi luống ca luống cuống, dạy và thực hành chẳng ăn rơ gì nhau, hướng theo ánh mắt tôi nhìn Mai và bạn trai đang say sưa theo điệu nhạc là em đã hiểu, em ngước nhìn tôi với vẻ thông cảm rồi tiếp tục tập nhảy. Nhiều lần tôi đạp trúng chân Hà nhưng cô bé vẫn không lên tiếng kêu đau mà lại tập tiếp. Tôi cũng không biết làm gì hơn nên đổi một anh bạn khác cho tập nhảy với Hà nhưng cô bé không chịu, đòi tập chung với tôi.

Từ sau hôm học nhảy về, thái độ của tôi trầm mặc hơn, ít nói hơn thường ngày, tôi tránh gặp mặt và nói chuyện với Mai, cũng như đến nhà cô ấy thường xuyên nữa, khi nào thật cần thiết, tôi mới đến nhà cô ấy. Và cũng giống như số phận chơi tôi, mỗi khi tôi đến, Mai lại ra ngoài với Sơn, bạn trai nàng. Chỉ có Ngọc Hà ngồi trò chuyện với tôi mà thôi. Ngọc Hà cũng ít nói líu lo chọc tôi và Mai như trước, bởi vì chính cô bé cũng bị bất ngờ khi Mai dẫn Sơn về nhà ra mắt gia đình, em cho rằng tôi xứng đôi với Mai nhất nên đã dự định mai mối cho tôi.
Mai biết tình cảm của tôi dành cho nàng, nhưng nàng nghĩ giữa hai chúng tôi chỉ nên là tình bạn mà thôi, tôi ôm ấp mối tình đơn phương suốt cả năm trời hy vọng một ngày nào đó nàng sẽ đổi ý. Vậy mà giờ đây… nghe đâu ba mẹ Sơn chuẩn bị lễ dạm hỏi cho cậu con trai cưng của họ. Còn ba mẹ nàng cũng rất hài lòng vì đàng trai có học thức, có địa vị và giàu có chẳng kém ai, họ không phản đối nàng chuyện nàng đã lựa chọn.

Hôm nay dạy kèm xong tôi trở về nhà mình, căn nhà nhỏ vắng lặng nằm trong con hẻm thật là yên tĩnh, tôi đạp xe qua mấy quán cà phê vỉa hè, nghe anh ca sĩ nào đó hát bài “Tình đơn phương”, lời bài hát như xoáy sâu vào tâm hồn đau khổ của tôi, nó như những lưỡi dao nhỏ cứa vào máu thịt tôi làm tôi muốn ứa nước mắt vì thất vọng, phải nói đúng hơn là tôi bị thất tình… mà chẳng có ai trên đời này biết chuyện đó.
Về đến nhà thì trời đã tối, thay đồ tắm rửa xong tôi lấy chai bia để trong tủ lạnh ra vừa uống vừa nghiền ngẫm sự đời, đã buồn thì cho buồn luôn, đã rầu thì cho rầu luôn.
“Cộc cộc cộc”
- Ai đó?
- Em đây, Ngọc Hà đây mà!
Tôi bước ra mở cửa, Hà hôm nay đi chiếc xe đạp nhỏ màu tím, trên giỏ xe còn một ít sách vở, chắc là mới đi học thêm về.
- Em ghé chơi hả? Đợi anh chút xíu anh dọn dẹp lại nhà cửa cái đã, bề bộn quá, em thông cảm nhe.
Nói rồi tôi chạy vội vàng vào trong nhà, trên bàn là vỏ chai bia lăn lóc với đống sách báo nằm ngổn ngang. Kế đó là tủ đồ dơ của tôi làm biếng giặt giũ, ở một mình mà, lâu lâu giặt cũng đâu có sao! Ngọc Hà theo sau chân tôi, đưa mắt ngó nghiêng nhà bếp rồi bật cười thích thú trước chồng chén dĩa mấy ngày chưa rửa.
- Anh Tuấn chắc lâu rồi không dọn dẹp nhà cửa phải không? Vẫn như mấy năm về trước chứ gì? Thôi được, hôm nay em sẽ phụ anh một bữa, dù gì thì lát nữa anh cũng sẽ phải nói “cảm ơn em”. Hồi chiều em thấy chị Mai đi với anh Sơn rồi, biết anh rảnh nên em mới ghé đây.
- Chuyện gì đây? Sao mà bí mật quá vậy. Thôi để đó lát nữa anh làm. Hôm nay đến đây chắc em có chuyện nhờ rồi phải không?
Ngọc Hà bĩu môi làm nũng, rồi lôi trong giỏ xách ra một gói quà được thắt nơ cẩn thận.
- Tặng anh nè, hôm nay sinh nhật anh mà, anh không nhớ sao? Thôi anh cứ ngồi đây chơi đi, em dọn dẹp cho, nhanh lắm.
Tôi quá bất ngờ vì ngạc nhiên và ngỡ ngàng, hôm nay đúng là sinh nhật của tôi, đã lâu rồi chẳng ai nhớ đến nên tôi cũng quên tuốt luốt, mỗi năm cứ lủi thủi một mình tự hát cho mình nghe bài ca mừng sinh nhật, không ngờ Ngọc Hà lại biết sinh nhật của tôi và còn mua quà nữa chứ. Sau khi biết tình cảm của tôi dành cho Mai và việc chị nàng có người yêu, Hà luôn ở bên cạnh tôi nghe tôi tâm sự và lắng nghe tôi nói về quãng đời sinh viên của mình, một thời tươi đẹp với Mai và các bạn khác. Đôi khi tôi cảm thấy dễ chịu vì được tâm sự với ai đó nỗi lòng của mình cho nó được nhẹ nhõm hơn, dễ chịu hơn.
Tôi hồi hộp mở gói quà ra, trong khi em rửa chén bát và dọn dẹp ở ngoài sau. Hồi đó khi Mai còn sang nhà tôi chơi, em vẫn hay đòi theo và phụ tôi dọn dẹp. Món quà là một đôi thiên nga bằng thủy tinh trong suốt, chúng chụm đầu vào nhau và một tấm thiệp nho nhỏ, tôi mở ra xem :
“Chúc anh Tuấn sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc và mau có đôi như món quà này. Em Ngọc Hà.”
- Sao? Món quà của em đẹp không vậy? Em đã phải đi nhiều cửa hàng lắm mới lựa ra nó đó.
- Cám ơn em về mọi thứ, anh thật sự cũng không nhớ hôm nay là sinh nhật của mình… Thôi để chúc mừng anh, chúng ta cụng ly đi, anh uống bia, em uống nước lọc nhé. Hôm nay không có gì đãi em hết, đợi mai mốt anh bù lại cho.
Vừa nói tôi vừa cầm chai bia lên tu ừng ực, che giấu cái bộ mặt đang sầu não của mình. Khi nhìn thấy món quà, tôi đã nghĩ ngay đến Mai, bao kỷ niệm êm đềm mà chúng tôi từng có lại hiện lên, tôi uống như một kẻ đang khát cháy bỏng, như đồng ruộng đợi cơn mưa rào, mặc kệ tiếng can ngăn của Hà bên tai.
- Anh Tuấn đừng uống nữa, uống nhiều sẽ say đó, không tốt cho sức khỏe đâu! Có phải anh buồn vì em đã tặng cho anh món quà này không?
- À không phải đâu, anh vui nên mới uống, hôm nay sinh nhật anh mà…
- Anh đừng có giấu em nữa, có phải chị Mai làm anh buồn phải không? Em biết mà, anh có tình cảm với chị Mai từ lâu, bây giờ chị ấy sắp lấy chồng…
Tôi buông chai bia ra thở dài, giương đôi mắt gần đỏ ngầu về phía em, nó trong sáng làm sao, đang nhìn tôi như thông cảm, như tội nghiệp thương hại một kẻ thất tình.
- Em… cứ mặc kệ anh, thôi tối rồi em về đi kẻo nhà ba mẹ mong, kệ anh đi mà.
Tôi đứng dậy lảo đảo kéo tay em về phía cửa, định đuổi em về để trốn tránh cái sự thật mà gần đây tôi đang cố che giấu. Cơn say làm tôi choáng váng đầu óc, vấp phải cái bậc cửa té xuống trên nền nhà, kéo theo Ngọc Hà ngã chúi theo. Tôi mơ màng nghe tiếng cô bé gọi : “Anh Tuấn ơi, anh có sao không?” Rồi có ai đó dìu tôi nằm dậy trên chiếc giường, tiếng lục đục trong bếp rồi có ai đó đắp trên trán tôi chiếc khăn nhỏ nóng hổi. Tôi vẫn còn trong trạng thái say nên cứ để em lau bàn, dọn dẹp đống chai rỗng. Có bàn tay ai đó rờ trán tôi, lay người tôi dậy. Trong cơn mê, tôi đưa tay nắm lấy, mở mắt ra tôi nhìn thấy Mai, nàng đang ngồi đó chăm sóc cho tôi, đắp khăn cho tôi, canh chừng tôi. Tôi cảm động quá chỉ biết thốt lên : “Anh yêu em, Mai ơi”. Lời nói mà bấy lâu nay tôi kìm nén trong lòng, không có dịp bày tỏ.
- Anh Tuấn, em là Ngọc Hà đây mà, anh tỉnh lại đi.
Tiếng âm thanh trong veo bên tai làm tan biến giấc mộng của tôi, mở mắt ra tôi nhìn thấy em đang ngồi đó, mặt đỏ hồng vì tôi đang nắm chặt tay em mà réo gọi tên Mai, nhìn em có vẻ thẹn thùng mắc cỡ, trông em thật dễ thương. So với chị em thì em xinh đẹp hơn, sống động hơn. Hai chị em là 2 loại người trái ngược, Mai hiền dịu và trầm tĩnh còn Hà sôi động và hoạt bát hơn, miệng lúc nào cũng líu lo như con chim hót véo von cả ngày.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra cái gì là ở bên cạnh mình mà mình không hay biết, đến khi mất rồi mới nuối tiếc buồn đau. Tôi nắm tay Hà đưa lên miệng hôn nhẹ, làm em đỏ rần mặt mày định rút tay về đứng dậy cáo từ tôi, nhưng tôi đã khỏe lại và nhanh tay kéo em lại gần phía mình, trao cho em một nụ hôn ngây ngất và say đắm. Có lẽ tôi vừa nhận ra cái gì bên mình lúc này là đang quý nhất, từ bấy lâu nay Ngọc Hà đã có tình cảm với tôi, ban đầu tôi cứ ngỡ là em thương hại tôi bị chị em bỏ rơi, nhưng dần dần nó đã trở thành tình yêu lúc nào không biết. Tôi đã thật sự hiểu ý nghĩa lời chúc sinh nhật của em rồi.
Ngọc Hà không phản đối khi tôi kéo em vào lòng, quàng tay qua người em xích lại gần hơn, em như con chim bé nhỏ tìm được cành cây vững chắc, còn tôi giống như con đại bàng bay xa xứ, bây giờ tìm được nơi trú chân. Đôi môi em sao mà dịu ngọt, mềm mại và nồng nàn đến vậy, mùi hương dìu dịu tỏa ra từ thân thể em pha lẫn mùi dầu gội đầu thơm nhè nhẹ đánh động vào mũi tôi, cho tôi hôn lên mái tóc dài óng mượt của em, cái trán thông minh này, đôi mắt ngây thơ long lanh đang nhìn tôi mỉm cười, và nhất là đôi môi êm đềm này nữa. Trước kia tôi chưa từng nghĩ đến cô bé suốt ngày đeo kè kè theo tôi nhờ tôi tập nhảy, nhờ tôi làm bài tập giúp em, một ngày nào đó có thể thay thế cho hình bóng của chị em.
- Em cứ sợ là anh không quên được chuyện cũ rồi lại không chịu mở cửa trái tim mình ra, em sẽ lâm vào tình trạng như anh ban nãy mất thôi.
Tôi nâng nhẹ cằm em lên âu yếm :
- Em thật là ngốc quá, bây giờ anh mở rộng trái tim rồi đây nè, đừng có lo gì nữa nghe cô bé ngốc nghếch, hì hì…
Ngọc Hà quàng tay ôm lấy tôi, em dụi đầu vào vai tôi âu yếm như trẻ thơ dụi đầu vào ngực cha mẹ làm nũng. Tôi bật cười trước vẻ ngây thơ trẻ con của em, và khi cười ra được tôi cảm thấy tâm hồn mình trở nên thoải mái hơn, lạc quan hơn. Chính em đã mang lại sức sống mới cho tôi đây mà.

Tình yêu quả là có sức thu hút thật mãnh liệt, tôi muốn trao trọn hết cho em những gì tôi có, cho em hạnh phúc, cho em niềm vui, tất cả… nhất là tôi tự nhủ không để lỡ cơ hội tuyệt vời mà tôi đang có. Sự quyến rũ từ em làm cho tôi gần như phát điên, tôi ôm hôn em lần nữa. Bàn tay tôi lần giở từng chiếc cúc áo của em ra, em không phản đối. Đôi môi chúng tôi gắn với nhau, tôi đưa lưỡi nhẹ nhàng tìm lưỡi em, nút nhẹ, xoay vòng vòng như trò chơi cút bắt. Bàn tay tôi tìm hiểu hương vị ngọt ngào từ đôi vú mới lớn của em. Chúng săn chắc, căng cứng trong tay tôi, tôi cúi xuống bú mớm chúng thật nhè nhẹ, ngọt ngào, Ngọc Hà xuýt soa nhè nhẹ khi tôi cắn nhẹ vào 2 đầu nhũ hoa của em, tôi cứ thế hôn dần xuống bụng nàng. Mùi thơm da thịt chi phối tôi, cuốn hút lấy tôi cởi bỏ phecmotuya chiếc quần jean của nàng ra, tôi sửng sốt khi nhìn thấy cả kỳ quan của vũ trụ nằm ẩn hiện sau lớp vải trắng tinh của nàng. Tôi kéo nó xuống và hòn đảo của tạo hóa chưa ai khám phá ra mời gọi tôi chinh phục.
- Ngọc Hà, chúng ta yêu nhau nhé, em có chịu không?
Vừa nói tôi vừa dùng lưỡi liếm nhẹ lên nơi nhạy cảm nhất của nàng, ngón tay không ngừng sờ nắn. Ngọc Hà nhìn tôi mỉm cười gật đầu, nàng còn đưa tay ra cởi áo giùm tôi, tôi bế nàng lên giường giống như lên thiên đường vậy. Thân thể nàng uốn éo theo từng hành động của tôi, nhất là khi tôi dùng lưỡi khám phá hoang đảo của nàng, nó trinh nguyên và hoang sơ, tôi là người đầu tiên và có lẽ duy nhất được nếm thử, thật là đặc biệt, thích thú, say mê!
Khi chúng tôi cởi hết những lớp vướng víu bên ngoài, nàng nhìn tôi như mời gọi khiến cho tâm hồn tôi đầy ắp những cảm xúc cháy bỏng, tôi cúi xuống hôn nàng trong khi tay chân không ngừng kích thích nàng, khi dương vật của tôi bắt đầu khám phá l... của nàng, nàng giật nảy người vì nhột, vì cảm giác mới lạ mà bất cứ người con gái nào lần đầu tiên trong đời nếu được tận hưởng một lần sẽ thích mê và muốn nó mãi mãi cho đến hết cuộc đời còn lại. Nàng cũng thế, và tôi cũng thế, cảm giác đê mê tràn đầy người tôi khi tôi cho nó đi sâu vào người nàng, sự co thắt nơi hạ bộ, khoái cảm nhục dục ngày càng tăng, nó bốc lên đầu cả hai chúng tôi. Hai tay chúng tôi nắm chặt nhau mà âu mà yếm, còn thân thể thì bắt đầu hòa làm một, cứ như bài giảng dancing tôi đã dạy cho nàng, chúng tôi bắt đầu nhịp điệu: 1, 2, 3 lên xuống lên xuống. Bạn có bao giờ thử loại cảm giác đặc biệt này chưa, hương vị tình yêu mới xen lẫn khoái cảm tình dục xâm chiếm cơ thể tôi. Tôi đẩy mạnh hai mông để cho dương vật đi sâu vào trong người nàng trong tiếng rên rỉ sung sướng của nàng cùng với dâm thủy đang trào ra từ cơ thể nàng hòa với cơ thể tôi. Tôi nhún xuống, nàng nẩy người lên thật vừa vặn. Bạn có thể tưởng tượng cái cảm giác đặc biệt ấy, với nàng thì đó là một phần cơ thể của người mình yêu, nó tròn tròn to to như một cây mía, chui sâu vào nơi khoái cảm của mình, ngọ nguậy tìm đến điểm cực lạc, đồng thời mang lại cho nàng sự ngây ngất khó tả. Mỗi khi tôi tiến vào sâu thêm một chút thì cảm giác đó lại tăng lên và ngày càng mạnh mẽ hơn.
Còn với tôi, được sở hữu nàng, tình yêu của nàng, tôi muốn trao hết cho nàng tinh lực của tôi, đó là hạnh phúc. Khi tôi cảm nhận được sự sung sướng từ nàng lan sang tôi và điều đó thật tuyệt vời. Được tìm hiểu con người nàng, khám phá cái thế giới bí ẩn kia thật là sung sướng. Chúng tôi cứ nhún xuống, nhún lên như thế cho đến khi tôi chịu hết nổi, tinh khí từ dương vật tôi truyền qua cho nàng và chúng tôi cảm thấy thật là hạnh phúc khi ở bên nhau…

Sau khi Ngọc Hà tốt nghiệp, chúng tôi đã tổ chức lễ cưới và tôi cũng đã có việc làm ổn định, trong thời gian đó chúng tôi không ngừng ở bên nhau, cùng vượt qua những thử thách của cuộc đời, và bây giờ chúng tôi chung sống rất hạnh phúc. Nhưng đối với tôi, Mai vẫn là mối tình đầu để lại cho tôi kỷ niệm sâu lắng nhất, và tôi cũng phải cám ơn Mai đã tạo cơ hội cho tôi gặp em nàng – Ngọc Hà!
Swan
Hết

[top]