Hiển thị các bài đăng có nhãn hoc sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hoc sinh. Hiển thị tất cả bài đăng

21/11/11

Posted by Xmen on 08:32 | No comments

Nghệ thuật phô trương thân thể

Đây là bài “Nghệ Thuật Phô Trương Thân Thể” dành cho các bạn gái thích thú muốn sưu tầm hay tò mò đọc chơi cho biết. Tôi có nghe qua về nghệ thuật phô trương thân thể mấy năm rồi, nên quyết định dùng bài này để chia sẻ chút ít những nghệ thuật, cách thức và bí quyết, cùng với những ví dụ sinh động với các bạn để giúp các bạn học hỏi thêm về nghệ thuật của dục tình.
Các bạn cũng biết đó, nghệ thuật phô trương thân thể không có nghĩa là tùy tiện đưa ra chỗ kín cho người khác thấy. Khi nói tới nghệ thuật thì bạn hãy nghĩ tới vấn đề nghệ thuật của nó, và khi thực hiện hãy coi đó như là một tác phẩm nghệ thuật cần phải khoe cho người khác thưởng thức, thì bạn mới thấy tự tin hơn ở thân thể của bạn. Tính ra thì đó cũng là điều tốt. Giả sử như sau này khi bạn có chồng rồi thì nghệ thuật phô trương thân thể sẽ luôn luôn giúp bạn hâm nóng lại tình yêu với ông xã. Một bộ áo sexy, một cái áo ngực màu đỏ, hay một cái quần lót bé tẹo cũng là một hình thức trong nghệ thuật phô trương thân thể. Chưa kể trong những lúc động phòng, khi đèn vặn xuống lờ mờ, nghệ thuật phô trương thân thể có thể giúp bạn khỏa thân một cách khêu gợi, như một vũ nữ trong các sex show khoe từng chỗ kín mà không kín ra cho chàng thấy, bảo đảm đêm đó chồng bạn sẽ thấy cưng bạn nhiều hơn thường lệ. Đôi khi, ngay lúc chồng bạn đi làm về, bạn thình lình xuất hiện trước mặt chàng hoàn toàn trống trơn không một mảnh vải nào trên người cũng là một nghệ thuật phô trương thân thể làm cho chàng chết mê chết mệt. Hay là những lần ăn tối với chàng, bạn chỉ vận mỗi chiếc quần lót trắng có thể nhìn xuyên qua, là chàng có thể ăn ngấu ăn nghiến cho hết cơm để mau chóng vào phòng ngủ với bạn. Nói chung nghệ thuật phô trương thân thể thì đa hình đa dạng, bạn phải tùy theo sở trường của bạn và hoàn cảnh của mỗi người mà biến chuyển, sáng kiến, hay bày vẽ sao cho thích hợp.
Nghệ thuật phô trương thân thể thì chia ra làm ba hạng : hạng căn bản, hạng trung, và hạng khá. Nghệ thuật phô trương thân thể căn bản thì kín đáo hơn so với hạng trung và hạng khá, nhưng điểm chung trong nghệ thuật này là bạn phải biết phô trương làm sao cho thật tự nhiên, không gượng ép, lộ liễu một cách lố lăng, dâm dục. Còn hạng hạng trung, và hạng khá đều tùy ở sự gan dạ, tính phiêu lưu mạo hiểm của bạn, phô trương ở những nơi công cộng và đương nhiên chuyện đó cũng có cái tai hại của nó, có thể bạn sẽ bị người ta chửi, vì thế bạn nên quan sát tình hình sao cho phù hợp rồi hãy thực hiện. Điểm lợi cũng phô trương thân thể ở hạng trung và hạng khá là tập cho bạn có tính bạo dạn trong tình dục, đó cũng là một cái hay vì sau khi bạn lấy chồng chuyện phòng the của bạn sẽ được mở rộng ở mức tự nhiên, bàn thảo với chồng về chuyện tình dục là điều nên làm. Ví dụ như anh ấy thích bạn mặc áo ngực gì, quần lót gì, hay không mặc càng tốt hơn, bạn cứ mạnh dạn hỏi han.
Qua phép phô trương thân thể căn bản thì chỉ nhìn quanh về cách thức ăn mặc sao cho đạt được mục đích, ví dụ như nên mặc quần áo gì, cách cởi đồ ra sao là hai yếu tố quan trọng, hơn cả vấn đề phải phô trương ở nơi nào thì mới thích hợp, và bạn không cần phải trần truồng hoàn toàn thì mới gọi là phô trương thân thể.
Qui tắc đầu tiên của cách thức phô trương thân thể là: không mặc xú chiêng. Điều căn bản nhất ở đây là bạn chỉ phô trương đôi núm vú của bạn xuyên qua vải áo. Rồi dần dà bạn sẽ quen lần với nghệ thuật phô trương thân thể, bạn sẽ được dịp khoe núm vú trần thực sự, cũng như những thứ khác ra cho người khác phái thấy. Chiếc áo ngực ở trong nghệ thuật phô trương không bao giờ hữu dụng cả, vì phô trương chính da thịt của bạn thì mới là điều chính yếu, trừ khi là bạn cố tình khoe cho người ta biết bạn có áo ngực đẹp mà thôi.
Phơi bày đôi núm vú xuyên qua vải áo chia ra làm hai cách: lộ liễu hoặc kín đáo. Người có hốc môn tình dục cao thì sẽ dạn dĩ hơn người có hốc môn tình dục thấp và khi phô trương sẽ đưa ra toàn bộ không chỉ riêng một phần kín nào trong cơ thể, còn người có hốc môn tình dục thấp chỉ dám phô trương thân thể trong ánh sáng lờ mờ, và chỉ đưa ra một phần nào đó thôi. Nhưng dạn dĩ hay nhút nhác không quan trọng, điều cần thiết ở đây là bạn phải làm sao cho người ta biết là sự dạn dĩ hay nhút nhác của bạn chỉ là một sự tình cờ (không phải cố tình) ngộ nghĩnh đáng nhớ, đáng yêu và khêu gợi.
Cách hiệu quả nhất ở qui tắc đầu tiên là phải dùng loại áo trắng mỏng. Tất cả các loại áo trắng và mỏng đều thực hiện được, vì áo trắng mỏng có thể nhìn thấu được. Cũng có những loại hàng như vải moussiline, loại “see-through” cho bạn lựa chọn. Vấn đề ở đây chỉ là sự phơi bày quá lộ liễu đôi khi cũng hơi kỳ, có người cho là mất thẩm mỹ hay vung tục, hay cho là bạn “ngựa” quá; vì vậy loại áo thể thao bó sát với nhiều màu sắc thật nhạt có thể phơi bày rõ ràng thân thể của bạn một cách khéo léo mà không ai có thể phê bình bạn được cả.
Bạn hãy vận những thứ quần áo này tới những nơi đông đúc người qua lại, ví dụ như chợ búa, siêu thị, khu mua sắm, hay bất cứ nơi đâu miễn sao có càng nhiều kẻ lạ mặt càng tốt, vì những kẻ lạ mặt họ sẽ không còn gặp bạn lần thứ hai để mà gièm pha, nói xấu. Và khi đó bạn hãy để ý xem cách nhìn của họ trên thân thể của bạn như thế nào, bạn sẽ thấy nó khác hẳn, người ta thích thú khi nhìn vào sự hấp dẫn của bạn đó. Thử đi, bạn sẽ thấy một điều thú vị. Rồi sau đó trở về nhà, đợi khi ông xã về sẽ khoe cho ổng thấy.
Dạo đó tôi đang đứng ở giữa chợ, đang lựa một số trái cây, và tình cờ tôi phát giác có kẻ đang nhìn chằm chặp vào ngực của tôi từ một quày hàng gần đó. Lúc đó trời đã hừng sáng, tôi chỉ mặc mỗi cái áo bà ba mỏng trắng, đôi vú căn phồng không có xú chiêng thì quá hiển nhiên qua lớp vải, và khí hậu của tháng 11 hơi lạnh, nên làm cho đôi núm vú của tôi săn lại đội hẳn ra ngoài thật là kên kiệu, bất cứ ai đi ngang cũng phải liếc nhìn. Một tay cầm rổ đi chợ một, còn một tay giả vờ như đang lựa, tôi biết anh ta đang nhìn tôi hâm mộ một bộ ngực khá điêu khắc. Lúc đó tôi cố tình ẹo qua, ẹo lại cố tình đưa cái đôi nhũ phồng săn chắc của tôi về phía kẻ đó. Hắn nhìn tôi một cách thích thú khoảng vài ba phút trước khi vợ hay bồ của hắn xuất hiện để kéo hắn đi. Tôi nguýt cô ta một cái trong khi nàng ta thì nhìn chăm chăm vào tôi khi thấy tôi mặc đồ không có áo ngực, tuy nhiên cô ta vẫn mỉm cười, lắc đầu và bỏ đi, nói nói vì đó với anh chàng, còn anh chàng thì cố gắng giải thích. Tối đó chồng tôi đi làm về, tôi thuật lại chuyện hồi sáng cho chồng tôi nghe, chồng tôi bảo tôi mặc lại bộ quần áo đó cho ảnh xem. Sau đó chúng tôi làm tình điên dại và tôi rút ra một kết luận rằng ăn mặc sexy đôi khi cũng giúp cho tình cảm vợ chồng thêm nồng thắm.
Nếu bạn thực sự muốn gây sự chú ý hơn của người khác phái hoặc với chồng của bạn thì có một phương pháp gọi nôm na là “chiếc nhẫn tình cờ”. Đó là một cặp nhẫn bằng kim loại, dùng để kẹp đôi núm vú của bạn lại và tạo cho chúng lúc nào cũng săn cứng. Hoặc bạn có thể nhờ những tay chuyên nghiệp xỏ lỗ vú để đút vòng kim loại qua.
Nếu ai không muốn “khoang” vú thì có một cách khác để gây nên sự chú ý, bạn có thể dùng dây kẽm bẻ thành khúc, uốn cong lại và kẹp lên đầu vú. Bạn làm thử xem, bảo đảm sẽ có khối kẻ “chăm bẵm” vào người của bạn một cách yêu chuộng, đôi khi nhờ thế bạn lại được sự chú ý đặc biệt và biết đâu bạn lại gặp được một chàng bạch mã hoàng tử nào đó “kết” bạn không chừng.
Cách phô trương thân thể thứ hai là dùng áo quần của bạn sao cho rộng vừa đủ, hoặc sao cho người khác trông thấy thân thể bạn tiện hơn. Điều này hơi khó thực hiện, nhưng nếu làm được thì cũng đáng giá lắm. Hãy quan sát vài anh chàng rảo rảo chung quanh bạn xem, bạn cứ giả vờ như đang làm điều gì đó không chú ý tới họ nhưng vẫn kín đáo đưa bộ ngực hay cái mông tròn trịa của bạn ra cho anh ấy thấy, khi biết rằng anh chàng “địa” bạn lăm lăm, bạn có thấy bạn hơi khoái khoái trong bụng không? Có thấy ngứa ngứa không? Nếu gặp anh chàng đẹp trai thì bạn có dám làm liều để mong sự chú ý của ảnh không?... Thì phải thử mới biết.
Để làm được điều này bạn hãy mở một vài cút áo trên cùng sau cho thấp hơn mực thước núm vú của bạn, bạn phải chồm người tới thật sâu và quẹo ngang hông, về hướng của anh ấy canh ngay khi anh ta đi tới thì cổ áo sẽ bật tung ra và anh ấy sẽ nhìn thấy bộ ngực của bạn. Hoặc bạn làm như “vô tình” khoe hết bộ ngực ra ngoài, như vô tình “lỡ tay” giựt đứt hết cút áo chẳng hạn, hoặc mặc một loại áo khoác nhưng không mặc áo trong cũng là một hình thức phô trương một cách nghệ thuật cho những anh chàng mà bạn đã yêu thầm từ lâu. Biết đâu chừng sau khi thấy ngực của bạn rồi, anh ta tới kiếm bạn, hoặc hỏi thăm hoặc xin số phone mong làm quen được với bạn thì anh ta mới chịu thôi.
Cũng như lần nọ, trong một tiệm ăn, tôi không thể tin vào mắt mình khi chứng kiến có một cô nàng cố tình phô trương thân thể cho một anh luật sư gần đó. Khi đó cô ấy đang ngồi ở bàn đối diện gần bàn tôi. Tôi nhớ là chỉ tay ra hiệu cho anh bạn đồng nghiệp xem, và chúng tôi hơi e lệ nhìn cô ta cố tình quay sang trái rồi sang phải để đưa vạt áo mở toạc gần tới eo, và chúng tôi có thể nhìn thấy rành rành là cô ta không có mặc áo ngực, nhưng không phải khoe cho chúng tôi thấy mà là khoe cho anh chàng luật sư đẹp trai gần đó.
Cũng như chúng tôi, anh chàng luật sư ngồi kế cô ta đương nhiên là trông rõ hết ngực của cô ta, và cứ trố mắt nhìn hoài. Tôi và anh bạn đồng nghiệp ngồi đó ngắm họ không biết bao lâu, chỉ biết sau đó chúng tôi đi ra ngoài hành lang, nhưng vẫn nhìn vào, và từ góc độ đó chúng tôi lại thấy rõ ràng bộ ngực trần của cô ta với hai cái núm săn cứng đội hẳn ra lớp vải áo. Anh chàng luật sư kia đã đến ngồi chung với cô nàng đó tự bao giờ rồi, và họ tỏ ra vui vẻ trò truyện râm rang.
Chúng tôi giả vờ đứng đó lâu hơn, và cuối cùng thì chúng tôi cũng bỏ đi. Tôi còn nhớ lúc đó tôi định trở vô khéo léo dò hỏi là cô ta có cố tình làm chuyện đó, nhưng tôi biết tôi không thể làm vậy và rồi thì thôi chúng tôi rời quán ăn. Cô ta cũng cặp tay anh chàng luật sư nọ bỏ đi.
Như bạn biết đấy, cách ăn mặc rất quan trọng trong vấn đề phô trương thân thể để gây sự chú ý của người khác phái, nhưng cũng có thứ cộng thêm vào thì tác dụng càng lớn, như là đổ nước lên áo chẳng hạn. Một cơn mưa tầm tã ở tại một siêu thị hay chợ búa, hay đang lúc bạn lái chiếc xe Dream chạy tàng tàng giữa thành phố, hoặc vô tình làm đổ ly nước lên ngực, hay lỡ chân rớt xuống hồ bơi là những cách tiện lợi nhất để làm ướt áo quần khéo léo trước mặt công chúng. Một cái áo sơ mi trắng mỏng, hoặc một cái quần vải nhạt cũng góp phần làm cho bạn thật sống động, khêu gợi, hấp dẫn, và sáng chói như một bức tranh với người con gái trần trụi đứng dưới mưa cho hàng trăm anh chàng thưởng lãm.
Và khi nói đến nước thì bạn sẽ nghĩ ngay tới tắm biển. Phần lớn những loại áo tắm là phương tiện rất tốt để cho bạn được phô trương thân thể hay khoe khoang cái đẹp của trời ban, nhưng nếu bạn muốn có một sự chú ý đột phá của một người nào đó bạn mến yêu thì bạn cần phải lấy đi hết những múi đệm ở bên trong áo xú chiêng hay quần tắm. Bạn biết đó, khi áo tắm thấm ướt, vải áo sẽ dán sát vào da chỉ tạo ra một màn mỏng đủ để thấy rõ những bộ phận bên trong, đặc biệt là dùng loại áo tắm trắng. Và bạn sẽ trông như một người mẫu khỏa thân đi dọc theo bờ biển, tưởng tượng xem bao nhiêu con mắt đang ngắm nhìn bạn khao khát và hâm mộ. Đương nhiên cũng có kẻ không thích... thì thây kệ họ, miễn có người bạn muốn cho thấy thích là được rồi.
Dĩ nhiên, cách ăn mặc sao cho sexy không thôi cũng còn chưa đủ, phần còn lại là bạn phải tạo ra một cơ hội để thực hiện.
Có rất nhiều cách để cố tình khoe thân thể sexy của bạn, phần lớn cũng là do cách ăn mặc, tuy nhiên nếu cố tình tạo cơ hội bị bắt gặp trong lúc thay quần áo cũng là một điều thú vị. Điều này có thể thực hiện ở nhiều nơi khác nhau, như những khu bãi tắm, biển hoặc hồ bơi, phòng vệ công cộng v.v... khi giả vờ quên khóa cửa, hoặc cố tình để cửa hở, hoặc cứ thay đại những nơi trống trải chờ khi có người tới thì giả vờ như mắc cỡ che đậy, nhưng vẫn chừa ra chỗ hở. Như đã nói trên, bạn không cần mặc áo ngực trong lúc này, và một khi đã quen bạn cũng có thể không mặc cả quần lót.
Điển hình vào một lần đó, khi tôi đi du lịch xa ở Nha Trang. Tôi bước vào một phòng thay đồ nữ gần bãi biển, xách theo một túi đựng áo tắm. Trong phòng đã có sẵn vài cô thanh nữ đang thay đồ, tôi ngẫu nhiên đặt túi thay đồ xuống sàn, lấy ra một cái áo pull trắng, và tự tiện cởi áo sơ mi ra. Đám thanh nữ chợt nhìn tôi chăm chăm khi thấy tôi ở trần khoe cặp nhũ hoa khêu gợi. Tôi vẫn dửng dưng như thế, lấy áo sơ mi trắng bỏ vào bồn rửa mặt để giặt, xong rồi tôi vắt và dùng nó để lau chùi mặt, tay, lưng và phía trước ngực. Một cô trong số họ trợn mắt nhìn tôi. Tôi biết, nhưng vẫn xem như pha từ từ cởi bỏ quần dài xuống, kể cả luôn quần lót xuống cổ chân. Rồi tôi cúi lom khom, giả vờ đang tìm kiếm thứ gì đó trong túi xách, cố tình đưa âm hộ đã cạo tỉa sạch sẽ về phía nàng. Cô ta bước đến gần tôi, lúc đó tôi có cảm giác cô ta tò mò nhìn chòng chọc vào đó. Thình lình tôi đứng dậy, cô ta luống cuống quay mặt đi nơi khác. Nhìn vào kiếng tôi có thể thấy mặt cô ta thẹn thùn đỏ gấc và các bạn của cô ta thì len lén nhìn tôi một cách hâm mộ. Biết thế, tôi bèn dùng áo sơ mi ướt bắt đầu lau chùi cánh chân và ngay vùng bẹn. Tôi cố tình đưa chân lên trên bồn rửa mặt, lúc đó một cô đi ngang mặt tôi trông rõ tất cả những gì có ở bên trong. Cô ta cười với tôi và đến gần bên để rửa mặt. Sau hết tôi lấy trong túi xách ra một váy ngắn và mặc tròng qua đầu, lúc đó tôi thầm nghĩ sẽ khoe cho các cô thấy sự hấp dẫn trên thân thể kiều nữ của tôi, bèn lòn tay vào cổ áo để sửa lại bộ ngực vun cao, tiện tay tôi se tròn lên đôi vú. Các cô gần đó nhìn thấy hết, giương mắt to tò mò. Mặc đồ xong, tôi ngắm nghía mình trước gương, thấy mình hấp dẫn ra phết, lại thấy mình kiêu ngạo hơn bao giờ hết. Hiên ngang tôi liếc nhìn các cô rồi nguýt một cái dài trước khi đẩy cửa bước ra ngoài.
Nói về nghệ thuật phô trương thân thể thì bước lên cầu thang với một cái váy ngắn cũn cỡn cũng là một cách hay, hoặc là để khoe cái quần lót nhìn xuyên qua mà bạn mới mua ở đâu đó. Và những nơi như trạm xe buýt, xe lửa hoặc sân bay, tàu cao tốc khi mà người ta kiên nhẫn chờ chuyến đi kế thì bạn hãy giả vờ ngủ quên gần đó với áo sơ mi hở vừa đủ để người ta thấy ngực của bạn, hoặc ngồi trên băng ghế ở những nơi này, khi dang chân ra bạn có cho số người trố mắt thèm thuồng. Bạn có thể áp dụng phương pháp này với chồng hay người yêu của bạn, khi mà bạn cúi xuống lấy một món đồ để ở dưới sàn nhà chẳng hạn. Tôi dám chắc rằng anh ta sẽ liếc nhìn bạn từ phía sau...
Để kết thúc bài này tôi muốn nhắc lại, điều quan trọng trong nghệ thuật phô trương thân thể là bạn phải làm sao như là một chuyện ngẫu nhiên tình cờ, vì sự tự nhiên nó có cái hay của nó, người ta sẽ không cho rằng bạn là người “ngựa” quá, còn đối với chồng hay người yêu thì bạn càng “ngựa” ảnh càng thích đấy. Đơn giản vậy thôi. Chúc bạn vui vẻ nhé!
Kinh Bích Lịch
Hết

[top]

17/11/11

Posted by Xmen on 18:51 | No comments

Mai
Sân trường đại học hôm nay chợt im ắng khác với mọi ngày thường, chắc là thứ 7 nên mọi người không đến lớp, hàng ghế đá trống trơn chỉ lác đác vài người siêng học hay dân tỉnh ở lại trường ôn tập. Tôi dạo bước qua từng giảng đường, nơi đây 4 năm trước tôi đã từng một thời vui vẻ chơi đùa cùng chúng bạn, một thời sinh viên tươi đẹp! Vậy mà bây giờ chẳng còn một ai. Sau khi ra trường mỗi người đi mỗi ngả, chẳng mấy khi liên lạc với nhau.
- Anh Tuấn, dừng lại cho em hỏi cái này với!
Tiếng ai đó gọi phía sau cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Ngoái đầu nhìn lại, thì ra là Ngọc Hà, em gái của cô bạn học cùng lớp đại học. Năm nay Hà là tân sinh viên của trường cũ của tôi.
- Hà đó hả em! Mấy năm không gặp, trông em lớn hơn xưa đó, và đẹp ra nữa. Có chuyện gì mà kêu anh gấp vậy?
- Trời ơi cái anh này, sao lâu quá rồi không liên lạc với chị Mai của em, nếu hôm nay em không đến trường chắc cũng không gặp anh luôn đó. Miệng của anh vẫn còn dẻo như kẹo kéo hà.
Vừa nói cô bé vừa cười khúc khích, tay ôm cặp sách dày cộm liếc nhìn tôi.
Cô bé này lúc nào cũng tinh nghịch như quỷ sứ. Hà là em gái của Mai, bạn học cũ của tôi, năm nay em được 17 tuổi, cái tuổi bẻ gãy sừng trâu, ăn ngay nói thẳng. Mai hơn em mình năm tuổi, nàng đang là nhân viên kế toán của một công ty liên doanh. Còn tôi, thằng bạn thân của nàng vẫn còn đang lang thang ngoài đầu đường phố chợ làm gia sư cho người khác, trong lúc kiếm tìm một chỗ làm chính thức. Bạn bè tôi hay bảo rằng số thằng Tuấn đào hoa, đẹp trai nhưng lại nghèo, quả có thế! Thời đi học, tôi cũng có nhiều cô gái theo đuổi lắm chứ, nhưng khi vừa biết tôi là dân khố rách áo ôm, nhà cửa tàm tạm, các nàng bay đi chẳng một lời từ tạ. Chỉ duy nhất có Mai là còn xem tôi như bạn chơi thân với nhau.
Nhà Mai thuộc loại khá giả nhưng họ không đối xử phân biệt với bạn bè của con cái nên tôi cũng lâu lâu lui tới nhà nàng chơi. Sau nhà ba nàng có nuôi chim kiểng nên ông cũng rất thích tâm sự trò chuyện với tôi về những chú chim con, cách nuôi dạy chúng hót như thế nào, chăm sóc chúng ra sao? …
- Anh suy nghĩ cái gì mà ngẩn người ra vậy? Chị em nói ngày kia nếu anh rảnh ghé nhà chơi, hôm đó là sinh nhật của chị em, khi đi nhớ mang theo quà đó nhe, thôi em đi học đây, chào anh.
Nói xong Hà nhanh chân chạy đi mất, tôi phì cười vì lời nói sau cùng của em. Năm nào khi mời tôi đến dự sinh nhật của Mai, em đều nói câu đó. Và lúc nào cũng đòi thêm phần quà cho cả em luôn, đã là cô sinh viên chứ ít gì, thế mà vẫn như như là trẻ con.

Mấy hôm nay tôi tranh thủ dạy thêm môn dancing thay thế một người bạn, số là anh bạn tôi một ngày nọ bị té xe trật chân, anh ta kêu tôi dạy thế, nghe nói thù lao cũng hấp dẫn nên tôi đã đồng ý ngay, vì hồi đi học tôi cũng hay đi la cà nhảy nhót ở các trung tâm, thỉnh thoảng còn đi coi cọp thiên hạ học nhảy nên tôi cũng biết chút đỉnh, huống hồ hiện nay tôi chưa có việc làm nên phải tận dụng cơ hội. Tranh thủ chỉnh đốn lại quần áo, tôi phóng xe đạp thể thao ào tới Nhà văn hóa phụ nữ trên đường Lý Chính Thắng, chỗ dạy là sân thượng có mái che nên rất thuận tiện cho mọi người đến đây tập nhảy. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, sao mà toàn mấy bà, mấy cô sồn sồn không, chẳng thấy cô gái nào cả… Ngoài ra còn mấy anh chàng non choẹt rủ bạn gái đi tập nên tôi có chút thất vọng. Đang chuẩn bị hướng dẫn cho mọi người khởi động tay chân thì tôi nghe giọng nói quen thuộc phía sau :
- Anh Tuấn!
Tôi ngạc nhiên quay người lại nhìn thì ra là 2 chị em Mai, Hà. Đã nửa năm rồi do lăn lộn kiếm việc làm khắp nơi mà tôi không gặp Mai, nhìn nàng vẫn tươi trẻ và có phần xinh đẹp hơn xưa. Ngày mai sinh nhật nàng mà tôi vẫn chưa tìm thấy món quà ưng ý. Hà nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên :
- Thì ra anh dạy ở đây hả, coi bộ cũng hay quá phải không chị Hai, vậy lát nữa chị khỏi lo em không có người kèm.
- Vậy ra 2 chị em đến đây học nhảy hả? Tôi chỉ dạy thế cho người bạn khoảng nửa tháng thôi hà!
Đang thao thao nói, tôi nhận ra có một ánh mắt khác lạ nhìn mình soi mói, ánh mắt ấy nãy giờ đứng sau lưng Mai, nhìn tôi chằm chằm. Như cảm nhận được sự lúng túng của tôi, Mai quay sang giới thiệu :
- Đây là anh Tuấn, bạn học cũ hồi xưa của em. Còn đây là anh Sơn, đồng nghiệp trong công ty của em.
Bé Hà chợt cắt ngang lời nói :
- Và còn là… bạn trai của chị em nữa đó anh Tuấn ơi, anh mất cơ hội rồi.
- Cái con bé này, quậy như quỷ sứ ấy, anh đừng có nghe lời nó.
Mai đỏ mặt nhéo bé Hà làm em la oai oái.
Tôi thoáng chút ngỡ ngàng, đưa tay ra bắt với anh chàng lạ mặt kia. Thì ra Mai đã có bạn trai, thế là hết, mối tình đầu của tôi vậy là đã dang dở… những năm còn là sinh viên, tuy khác lớp nhưng không hoạt động nào ở lớp nàng mà tôi không tham gia, riết rồi đám bạn nàng coi tôi như anh nuôi trong lớp nàng, còn tôi đã yêu thầm nàng từ lúc nào không biết.
Từ khi quen biết Mai, tôi đã dành cho nàng bao nhiêu là cảm tình trìu mến, khi nàng không phân biệt đối xử với tôi, xem tôi như bạn thân thiết thì tôi đã bắt đầu có tình cảm với nàng. Nhưng do thân phận và mặc cảm của mình nên tôi đã nín lặng suốt mấy năm trời, dự định tìm việc làm đàng hoàng rồi mới ngỏ lời… ai dè đâu! Tôi bước chân theo điệu nhạc Blue buồn mà lòng nghe nặng trĩu, đến nỗi giẫm phải chân bé Hà khi nào không hay :
- Ui da, anh làm đau chân em, bắt đền đi. - Tôi giật mình hoảng hốt, nhìn xuống chân Hà.
Em cười khúc khích nhìn tôi :
- Em đùa với anh thôi, thấy anh suy nghĩ gì đâu không hà, thế mà cũng đòi dạy cho người ta học nhảy.
- Tại vì có cô học trò ngang bướng quá nên anh làm sao dạy giỏi được. Ta làm lại đi, 1, 2, 3 trái phải trái phải, lùi lại…
Ngọc Hà rất tinh tế, em nhìn thấy tôi luống ca luống cuống, dạy và thực hành chẳng ăn rơ gì nhau, hướng theo ánh mắt tôi nhìn Mai và bạn trai đang say sưa theo điệu nhạc là em đã hiểu, em ngước nhìn tôi với vẻ thông cảm rồi tiếp tục tập nhảy. Nhiều lần tôi đạp trúng chân Hà nhưng cô bé vẫn không lên tiếng kêu đau mà lại tập tiếp. Tôi cũng không biết làm gì hơn nên đổi một anh bạn khác cho tập nhảy với Hà nhưng cô bé không chịu, đòi tập chung với tôi.

Từ sau hôm học nhảy về, thái độ của tôi trầm mặc hơn, ít nói hơn thường ngày, tôi tránh gặp mặt và nói chuyện với Mai, cũng như đến nhà cô ấy thường xuyên nữa, khi nào thật cần thiết, tôi mới đến nhà cô ấy. Và cũng giống như số phận chơi tôi, mỗi khi tôi đến, Mai lại ra ngoài với Sơn, bạn trai nàng. Chỉ có Ngọc Hà ngồi trò chuyện với tôi mà thôi. Ngọc Hà cũng ít nói líu lo chọc tôi và Mai như trước, bởi vì chính cô bé cũng bị bất ngờ khi Mai dẫn Sơn về nhà ra mắt gia đình, em cho rằng tôi xứng đôi với Mai nhất nên đã dự định mai mối cho tôi.
Mai biết tình cảm của tôi dành cho nàng, nhưng nàng nghĩ giữa hai chúng tôi chỉ nên là tình bạn mà thôi, tôi ôm ấp mối tình đơn phương suốt cả năm trời hy vọng một ngày nào đó nàng sẽ đổi ý. Vậy mà giờ đây… nghe đâu ba mẹ Sơn chuẩn bị lễ dạm hỏi cho cậu con trai cưng của họ. Còn ba mẹ nàng cũng rất hài lòng vì đàng trai có học thức, có địa vị và giàu có chẳng kém ai, họ không phản đối nàng chuyện nàng đã lựa chọn.

Hôm nay dạy kèm xong tôi trở về nhà mình, căn nhà nhỏ vắng lặng nằm trong con hẻm thật là yên tĩnh, tôi đạp xe qua mấy quán cà phê vỉa hè, nghe anh ca sĩ nào đó hát bài “Tình đơn phương”, lời bài hát như xoáy sâu vào tâm hồn đau khổ của tôi, nó như những lưỡi dao nhỏ cứa vào máu thịt tôi làm tôi muốn ứa nước mắt vì thất vọng, phải nói đúng hơn là tôi bị thất tình… mà chẳng có ai trên đời này biết chuyện đó.
Về đến nhà thì trời đã tối, thay đồ tắm rửa xong tôi lấy chai bia để trong tủ lạnh ra vừa uống vừa nghiền ngẫm sự đời, đã buồn thì cho buồn luôn, đã rầu thì cho rầu luôn.
“Cộc cộc cộc”
- Ai đó?
- Em đây, Ngọc Hà đây mà!
Tôi bước ra mở cửa, Hà hôm nay đi chiếc xe đạp nhỏ màu tím, trên giỏ xe còn một ít sách vở, chắc là mới đi học thêm về.
- Em ghé chơi hả? Đợi anh chút xíu anh dọn dẹp lại nhà cửa cái đã, bề bộn quá, em thông cảm nhe.
Nói rồi tôi chạy vội vàng vào trong nhà, trên bàn là vỏ chai bia lăn lóc với đống sách báo nằm ngổn ngang. Kế đó là tủ đồ dơ của tôi làm biếng giặt giũ, ở một mình mà, lâu lâu giặt cũng đâu có sao! Ngọc Hà theo sau chân tôi, đưa mắt ngó nghiêng nhà bếp rồi bật cười thích thú trước chồng chén dĩa mấy ngày chưa rửa.
- Anh Tuấn chắc lâu rồi không dọn dẹp nhà cửa phải không? Vẫn như mấy năm về trước chứ gì? Thôi được, hôm nay em sẽ phụ anh một bữa, dù gì thì lát nữa anh cũng sẽ phải nói “cảm ơn em”. Hồi chiều em thấy chị Mai đi với anh Sơn rồi, biết anh rảnh nên em mới ghé đây.
- Chuyện gì đây? Sao mà bí mật quá vậy. Thôi để đó lát nữa anh làm. Hôm nay đến đây chắc em có chuyện nhờ rồi phải không?
Ngọc Hà bĩu môi làm nũng, rồi lôi trong giỏ xách ra một gói quà được thắt nơ cẩn thận.
- Tặng anh nè, hôm nay sinh nhật anh mà, anh không nhớ sao? Thôi anh cứ ngồi đây chơi đi, em dọn dẹp cho, nhanh lắm.
Tôi quá bất ngờ vì ngạc nhiên và ngỡ ngàng, hôm nay đúng là sinh nhật của tôi, đã lâu rồi chẳng ai nhớ đến nên tôi cũng quên tuốt luốt, mỗi năm cứ lủi thủi một mình tự hát cho mình nghe bài ca mừng sinh nhật, không ngờ Ngọc Hà lại biết sinh nhật của tôi và còn mua quà nữa chứ. Sau khi biết tình cảm của tôi dành cho Mai và việc chị nàng có người yêu, Hà luôn ở bên cạnh tôi nghe tôi tâm sự và lắng nghe tôi nói về quãng đời sinh viên của mình, một thời tươi đẹp với Mai và các bạn khác. Đôi khi tôi cảm thấy dễ chịu vì được tâm sự với ai đó nỗi lòng của mình cho nó được nhẹ nhõm hơn, dễ chịu hơn.
Tôi hồi hộp mở gói quà ra, trong khi em rửa chén bát và dọn dẹp ở ngoài sau. Hồi đó khi Mai còn sang nhà tôi chơi, em vẫn hay đòi theo và phụ tôi dọn dẹp. Món quà là một đôi thiên nga bằng thủy tinh trong suốt, chúng chụm đầu vào nhau và một tấm thiệp nho nhỏ, tôi mở ra xem :
“Chúc anh Tuấn sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc và mau có đôi như món quà này. Em Ngọc Hà.”
- Sao? Món quà của em đẹp không vậy? Em đã phải đi nhiều cửa hàng lắm mới lựa ra nó đó.
- Cám ơn em về mọi thứ, anh thật sự cũng không nhớ hôm nay là sinh nhật của mình… Thôi để chúc mừng anh, chúng ta cụng ly đi, anh uống bia, em uống nước lọc nhé. Hôm nay không có gì đãi em hết, đợi mai mốt anh bù lại cho.
Vừa nói tôi vừa cầm chai bia lên tu ừng ực, che giấu cái bộ mặt đang sầu não của mình. Khi nhìn thấy món quà, tôi đã nghĩ ngay đến Mai, bao kỷ niệm êm đềm mà chúng tôi từng có lại hiện lên, tôi uống như một kẻ đang khát cháy bỏng, như đồng ruộng đợi cơn mưa rào, mặc kệ tiếng can ngăn của Hà bên tai.
- Anh Tuấn đừng uống nữa, uống nhiều sẽ say đó, không tốt cho sức khỏe đâu! Có phải anh buồn vì em đã tặng cho anh món quà này không?
- À không phải đâu, anh vui nên mới uống, hôm nay sinh nhật anh mà…
- Anh đừng có giấu em nữa, có phải chị Mai làm anh buồn phải không? Em biết mà, anh có tình cảm với chị Mai từ lâu, bây giờ chị ấy sắp lấy chồng…
Tôi buông chai bia ra thở dài, giương đôi mắt gần đỏ ngầu về phía em, nó trong sáng làm sao, đang nhìn tôi như thông cảm, như tội nghiệp thương hại một kẻ thất tình.
- Em… cứ mặc kệ anh, thôi tối rồi em về đi kẻo nhà ba mẹ mong, kệ anh đi mà.
Tôi đứng dậy lảo đảo kéo tay em về phía cửa, định đuổi em về để trốn tránh cái sự thật mà gần đây tôi đang cố che giấu. Cơn say làm tôi choáng váng đầu óc, vấp phải cái bậc cửa té xuống trên nền nhà, kéo theo Ngọc Hà ngã chúi theo. Tôi mơ màng nghe tiếng cô bé gọi : “Anh Tuấn ơi, anh có sao không?” Rồi có ai đó dìu tôi nằm dậy trên chiếc giường, tiếng lục đục trong bếp rồi có ai đó đắp trên trán tôi chiếc khăn nhỏ nóng hổi. Tôi vẫn còn trong trạng thái say nên cứ để em lau bàn, dọn dẹp đống chai rỗng. Có bàn tay ai đó rờ trán tôi, lay người tôi dậy. Trong cơn mê, tôi đưa tay nắm lấy, mở mắt ra tôi nhìn thấy Mai, nàng đang ngồi đó chăm sóc cho tôi, đắp khăn cho tôi, canh chừng tôi. Tôi cảm động quá chỉ biết thốt lên : “Anh yêu em, Mai ơi”. Lời nói mà bấy lâu nay tôi kìm nén trong lòng, không có dịp bày tỏ.
- Anh Tuấn, em là Ngọc Hà đây mà, anh tỉnh lại đi.
Tiếng âm thanh trong veo bên tai làm tan biến giấc mộng của tôi, mở mắt ra tôi nhìn thấy em đang ngồi đó, mặt đỏ hồng vì tôi đang nắm chặt tay em mà réo gọi tên Mai, nhìn em có vẻ thẹn thùng mắc cỡ, trông em thật dễ thương. So với chị em thì em xinh đẹp hơn, sống động hơn. Hai chị em là 2 loại người trái ngược, Mai hiền dịu và trầm tĩnh còn Hà sôi động và hoạt bát hơn, miệng lúc nào cũng líu lo như con chim hót véo von cả ngày.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra cái gì là ở bên cạnh mình mà mình không hay biết, đến khi mất rồi mới nuối tiếc buồn đau. Tôi nắm tay Hà đưa lên miệng hôn nhẹ, làm em đỏ rần mặt mày định rút tay về đứng dậy cáo từ tôi, nhưng tôi đã khỏe lại và nhanh tay kéo em lại gần phía mình, trao cho em một nụ hôn ngây ngất và say đắm. Có lẽ tôi vừa nhận ra cái gì bên mình lúc này là đang quý nhất, từ bấy lâu nay Ngọc Hà đã có tình cảm với tôi, ban đầu tôi cứ ngỡ là em thương hại tôi bị chị em bỏ rơi, nhưng dần dần nó đã trở thành tình yêu lúc nào không biết. Tôi đã thật sự hiểu ý nghĩa lời chúc sinh nhật của em rồi.
Ngọc Hà không phản đối khi tôi kéo em vào lòng, quàng tay qua người em xích lại gần hơn, em như con chim bé nhỏ tìm được cành cây vững chắc, còn tôi giống như con đại bàng bay xa xứ, bây giờ tìm được nơi trú chân. Đôi môi em sao mà dịu ngọt, mềm mại và nồng nàn đến vậy, mùi hương dìu dịu tỏa ra từ thân thể em pha lẫn mùi dầu gội đầu thơm nhè nhẹ đánh động vào mũi tôi, cho tôi hôn lên mái tóc dài óng mượt của em, cái trán thông minh này, đôi mắt ngây thơ long lanh đang nhìn tôi mỉm cười, và nhất là đôi môi êm đềm này nữa. Trước kia tôi chưa từng nghĩ đến cô bé suốt ngày đeo kè kè theo tôi nhờ tôi tập nhảy, nhờ tôi làm bài tập giúp em, một ngày nào đó có thể thay thế cho hình bóng của chị em.
- Em cứ sợ là anh không quên được chuyện cũ rồi lại không chịu mở cửa trái tim mình ra, em sẽ lâm vào tình trạng như anh ban nãy mất thôi.
Tôi nâng nhẹ cằm em lên âu yếm :
- Em thật là ngốc quá, bây giờ anh mở rộng trái tim rồi đây nè, đừng có lo gì nữa nghe cô bé ngốc nghếch, hì hì…
Ngọc Hà quàng tay ôm lấy tôi, em dụi đầu vào vai tôi âu yếm như trẻ thơ dụi đầu vào ngực cha mẹ làm nũng. Tôi bật cười trước vẻ ngây thơ trẻ con của em, và khi cười ra được tôi cảm thấy tâm hồn mình trở nên thoải mái hơn, lạc quan hơn. Chính em đã mang lại sức sống mới cho tôi đây mà.

Tình yêu quả là có sức thu hút thật mãnh liệt, tôi muốn trao trọn hết cho em những gì tôi có, cho em hạnh phúc, cho em niềm vui, tất cả… nhất là tôi tự nhủ không để lỡ cơ hội tuyệt vời mà tôi đang có. Sự quyến rũ từ em làm cho tôi gần như phát điên, tôi ôm hôn em lần nữa. Bàn tay tôi lần giở từng chiếc cúc áo của em ra, em không phản đối. Đôi môi chúng tôi gắn với nhau, tôi đưa lưỡi nhẹ nhàng tìm lưỡi em, nút nhẹ, xoay vòng vòng như trò chơi cút bắt. Bàn tay tôi tìm hiểu hương vị ngọt ngào từ đôi vú mới lớn của em. Chúng săn chắc, căng cứng trong tay tôi, tôi cúi xuống bú mớm chúng thật nhè nhẹ, ngọt ngào, Ngọc Hà xuýt soa nhè nhẹ khi tôi cắn nhẹ vào 2 đầu nhũ hoa của em, tôi cứ thế hôn dần xuống bụng nàng. Mùi thơm da thịt chi phối tôi, cuốn hút lấy tôi cởi bỏ phecmotuya chiếc quần jean của nàng ra, tôi sửng sốt khi nhìn thấy cả kỳ quan của vũ trụ nằm ẩn hiện sau lớp vải trắng tinh của nàng. Tôi kéo nó xuống và hòn đảo của tạo hóa chưa ai khám phá ra mời gọi tôi chinh phục.
- Ngọc Hà, chúng ta yêu nhau nhé, em có chịu không?
Vừa nói tôi vừa dùng lưỡi liếm nhẹ lên nơi nhạy cảm nhất của nàng, ngón tay không ngừng sờ nắn. Ngọc Hà nhìn tôi mỉm cười gật đầu, nàng còn đưa tay ra cởi áo giùm tôi, tôi bế nàng lên giường giống như lên thiên đường vậy. Thân thể nàng uốn éo theo từng hành động của tôi, nhất là khi tôi dùng lưỡi khám phá hoang đảo của nàng, nó trinh nguyên và hoang sơ, tôi là người đầu tiên và có lẽ duy nhất được nếm thử, thật là đặc biệt, thích thú, say mê!
Khi chúng tôi cởi hết những lớp vướng víu bên ngoài, nàng nhìn tôi như mời gọi khiến cho tâm hồn tôi đầy ắp những cảm xúc cháy bỏng, tôi cúi xuống hôn nàng trong khi tay chân không ngừng kích thích nàng, khi dương vật của tôi bắt đầu khám phá l... của nàng, nàng giật nảy người vì nhột, vì cảm giác mới lạ mà bất cứ người con gái nào lần đầu tiên trong đời nếu được tận hưởng một lần sẽ thích mê và muốn nó mãi mãi cho đến hết cuộc đời còn lại. Nàng cũng thế, và tôi cũng thế, cảm giác đê mê tràn đầy người tôi khi tôi cho nó đi sâu vào người nàng, sự co thắt nơi hạ bộ, khoái cảm nhục dục ngày càng tăng, nó bốc lên đầu cả hai chúng tôi. Hai tay chúng tôi nắm chặt nhau mà âu mà yếm, còn thân thể thì bắt đầu hòa làm một, cứ như bài giảng dancing tôi đã dạy cho nàng, chúng tôi bắt đầu nhịp điệu: 1, 2, 3 lên xuống lên xuống. Bạn có bao giờ thử loại cảm giác đặc biệt này chưa, hương vị tình yêu mới xen lẫn khoái cảm tình dục xâm chiếm cơ thể tôi. Tôi đẩy mạnh hai mông để cho dương vật đi sâu vào trong người nàng trong tiếng rên rỉ sung sướng của nàng cùng với dâm thủy đang trào ra từ cơ thể nàng hòa với cơ thể tôi. Tôi nhún xuống, nàng nẩy người lên thật vừa vặn. Bạn có thể tưởng tượng cái cảm giác đặc biệt ấy, với nàng thì đó là một phần cơ thể của người mình yêu, nó tròn tròn to to như một cây mía, chui sâu vào nơi khoái cảm của mình, ngọ nguậy tìm đến điểm cực lạc, đồng thời mang lại cho nàng sự ngây ngất khó tả. Mỗi khi tôi tiến vào sâu thêm một chút thì cảm giác đó lại tăng lên và ngày càng mạnh mẽ hơn.
Còn với tôi, được sở hữu nàng, tình yêu của nàng, tôi muốn trao hết cho nàng tinh lực của tôi, đó là hạnh phúc. Khi tôi cảm nhận được sự sung sướng từ nàng lan sang tôi và điều đó thật tuyệt vời. Được tìm hiểu con người nàng, khám phá cái thế giới bí ẩn kia thật là sung sướng. Chúng tôi cứ nhún xuống, nhún lên như thế cho đến khi tôi chịu hết nổi, tinh khí từ dương vật tôi truyền qua cho nàng và chúng tôi cảm thấy thật là hạnh phúc khi ở bên nhau…

Sau khi Ngọc Hà tốt nghiệp, chúng tôi đã tổ chức lễ cưới và tôi cũng đã có việc làm ổn định, trong thời gian đó chúng tôi không ngừng ở bên nhau, cùng vượt qua những thử thách của cuộc đời, và bây giờ chúng tôi chung sống rất hạnh phúc. Nhưng đối với tôi, Mai vẫn là mối tình đầu để lại cho tôi kỷ niệm sâu lắng nhất, và tôi cũng phải cám ơn Mai đã tạo cơ hội cho tôi gặp em nàng – Ngọc Hà!
Swan
Hết

[top]

11/11/11

Posted by Xmen on 08:10 | No comments

Con Chín bến đò
Rổ mía ghim vẫn còn hơn phân nửa, con Chín ngước nhìn bầu trời đã về chiều, khách xuống đò đã bắt đầu thưa thớt, con nhỏ nhìn lại rổ mía mà ngán ngẩm. Con Chín buồn cho thân nó, phải chi nó là con trai, tay chân lanh lẹ thì chắc không phải dầm mưa dãi nắng đêm ngày như vậy, nó nhớ tới đám thằng Sậu, thằng Ba gà, thằng Út mun, mấy đứa nó là con trai, tay ôm thúng cóc, ổi mà vẫn nhảy xuống xe đò ào ào dù là xe đang chạy. Chiều chiều ngồi tụ tập bên trong quán trà đá, chúng nó đếm tiền, thằng nào cũng được năm bảy chục tới một trăm, chỉ riêng mình con Chín là ít khi nào tới được ba chục, thường chỉ được mười lăm tới hai chục là khá lắm rồi.
Con Chín chán nản, ngồi bẹp xuống gốc cây ven đường, thúng mía ghim đặt bên cạnh, mặc cho đám ruồi vo ve bay lượn chung quanh. Con Chín nghĩ mà thương cho thân phận nó, ba mẹ nó đã chết hết, để lại hai chị em nó trên cái cõi đời ô trọc này. Bà con thân thiết cũng từ từ xa lánh nó, giữa thời buổi củi quế gạo châu, lòng nhân đạo cũng chỉ có cái giới hạn của nó. Họ thí cho hai chị em nó năm ba ký gạo rồi thôi, họ còn phải lo cho đàn con nheo nhóc của họ nữa. Con Chín cũng không buồn về chuyện đó, nó chỉ tủi cho hai chị em nó không được quần lành áo đẹp, học hành như những người khác mà thôi. Con Chín ngồi suy nghĩ vẩn vơ một hồi rồi chợt nhớ đến con Sống chị nó. Nó nghe nói hồi mẹ nó mới có thai lần đầu, bác sĩ nói cái thai quá yếu, sợ hư! Mẹ nó đã khấn vái đêm ngày, đến lúc sinh ra thì đứa bé yếu ớt nhỏ xíu, mẹ nó sợ nó chết nên mới đặt tên cho nó là con Sống, rồi đến đứa thứ nhì tức là nó, mẹ nó không biết đặt thế nào cho có vần, chẳng lẽ đứa trước là Sống, đứa sau là... Chết, nghe không được nên bà đặt tên nó là Chín. Sống, Chín, nghe cũng hay hay...
Con Chín càng nhớ tới chị nó, nó càng thắc mắc, chẳng biết chị nó làm cái giống gì mà lúc này tự nhiên thấy điệu hẳn ra, tướng tá nảy nở, áo quần láng cón. Chiều chiều còn bày đặt thoa son phấn, sơn móng tay đỏ chót, đi tới nửa đêm mới chịu về. Mấy đứa tụi thằng Sậu, thằng ba Gà, hay chọc nó là con Sống đi làm... gái, nó cũng chẳng biết đi làm gái là cái gì, nhưng nó cũng đoán hiểu một cách mơ hồ là con Sống làm một nghề gì đó không được đàng hoàng nên người ta mới chọc ghẹo.
Giọng thằng Út mun vang lên sau lưng làm con Chín giật mình.
- Mầy còn nhiều quá vậy Chín, đưa bớt phân nửa để tao đi bán phụ cho.
Con Chín quay lại, thằng Út đã đứng sau lưng nó tự bao giờ.
Con Chín cảm động nói :
- Bán thấy mẹ từ sáng tới giờ mà chưa được nửa thúng, còn mầy thế nào, bộ bán sạch hết rồi hả?
Thằng Út trả lời giọng hãnh diện
- Tao bán bốn năm thúng cũng hết.
Thằng Út ngồi xuống, tự động sớt bớt mía ghim trong thúng con Chín qua thúng của nó, rồi đội lên đầu đi thẳng lại phía mấy chiếc xe đò đang chờ qua bắc.
Con Chín nhìn theo, lòng nó lâng lâng một xúc động nhẹ. Trong số những đứa trẻ buôn thúng bán bưng ở bắc Mỹ Thuận này, con Chín thấy thằng Út là dễ thương nhất, nó không hay chọc ghẹo người ta và sẵn sàng giúp đỡ cho mấy đứa bạn đồng cảnh.
Con Chín uể oải đứng dậy, đội thúng mía ghim lên đầu rồi lững thững nối gót thằng Út đi xuống bến.
Con Sống biểu thằng Bảy bồ nó đứng chờ ngoài đầu hẻm, để nó vào coi con Chín đi bán chưa. Sau khi biết chắc chắn là con Chín đã đi rồi nó mới ngoắc tay kêu thằng bồ nó vô nhà rồi đóng kín cánh cửa lại. Thằng Bảy nhào tới ôm con Sống đè lên giường liền. Ở cái tuổi mười tám, mười chín, mới biết chơi, hai đứa như hai thỏi nam châm, đứng gần nhau là hít dính cứng ngắc. Thằng Bảy vừa hôn mà hai tay thì cứ mò mẫm bên trong làn áo mỏng của con Sống để mân mê đầu vú.
Con Sống cố vùng ra nhưng không được, đành phải xuống giọng năn nỉ
- Từ từ, để tui cởi áo ra đã, coi chừng rách bây giờ. Làm cái gì mà như chó gặp... cứt vậy.
Con Sống năm nay đã được mười chín, lớn hơn em nó hai tuổi, tuy người nhỏ thon nhưng cũng tương đối có da có thịt. Từ ngày ba mẹ nó thay phiên nhau qua đời. Nó phải xoay sở đủ nghề để sống, từ đi ở đợ đến giữ con cho người ta, chuyển qua nghề gánh nước mướn, rồi đi bán bia ôm ngoài bến bắc. Trong thời gian này nó cặp bồ với một thằng lơ xe hay đến quán nó uống bia. Rồi nó bị phá trinh ngay trên chiếc xe đò mà thằng lơ tối tối hay ngủ để giữ xe. Cái giòng gái mới bén hơi trai, kể từ sau cái đêm hôm đó, gần như đêm nào nó cũng mò ra cho thằng lơ “dớt” nó. Tình nghĩa đang độ mặn mà thì có người báo cho chủ xe biết, ông ta nắm đầu thằng lơ đập cho một trận rồi đuổi nó tuốt về Cà Mau, nối nghiệp ông cha làm nghề... ướp ba khía.
Con Sống nằm nhung nhớ “người tình trăm năm” một thời gian rồi cũng nguôi ngoai. Nó ăn đã quen, nhịn không quen, con Sống bắt đầu chiều chiều son phấn lạng vòng vòng kiếm thằng khác. Nay thằng này, mai thằng kia, bọn con trai đàng điếm coi nó như một thứ bò lạc không hơn không kém. Những lúc nổi hứng, tụi nó xách Honda rề rề đi kiếm con Sống, đem về thay phiên nhau để “làm thịt”. Lúc có tiền thì cho nó vài ba chục, không có thì thôi, “văn nghệ” một buổi cũng đâu có sao. Con Sống cũng không đòi hỏi, ở cái tuổi như nó, nứng ngày nứng đêm, nứng cả trong giấc ngủ, có thằng chơi là may lắm rồi.
Thằng Bảy leo lên kề môi hôn hít mặt mày nó loạn xạ cho có lệ rồi từ từ xuống tới cặp vú. Gái mới lớn có khác, vú con Sống dù nhỏ nhưng tròn trĩnh như trái cam sành cắt đôi úp hai bên. Mặt thằng Bảy kề giữa hai đồi vú con Sống mà hôn trong khi hai tay nó nắn bóp vú con nhỏ một cách thô bỉ như người ta... vắt cam. Lạ một điều là con Sống không đau mà lại cảm thấy sướng tê người, hai chân nó cứ thay phiên nhau co duổi, một chất nhờn từ trong lồn nó ứa ra làm hai cái chân nó cử động có vẻ như bị vướng víu, rít rít. Thằng Bảy bóp vú nó chán chê rồi sẵn tay kéo cái gối bên cạnh chêm dưới xương khu con Sống làm người nó bị uốn cong lên. Chiếc mu khum khum lớt phớt những sợi lông đen làm con cu thằng Bảy cương cứng lên như đang giận dữ, sẵn sàng đâm bất cứ nơi nào. Con Sống vừa suýt xoa vừa rên ư ử khi thằng Bảy xòe bàn tay xoa nhè nhẹ trên mu lồn làm những sợi lông như rối lại với nhau. Con Sống đã nứng lắm rồi, hai mép lồn nó đã ướt đẫm nhưng khi cu thằng Bảy rà rà tới mép lồn thì con Sống cũng còn làm điệu, sàng đít qua một bên để né tránh.
Thằng Bảy rề cu theo thì con Sống lại sàng qua hướng khác, lồn con Sống sàng tới đâu thì con cu cứng ngắc của thằng Bảy rề theo tới đó, giống như đóa hoa hướng dương, lúc nào cũng xoay về phía mặt trời. Thằng Bảy bực mình, nó không thích đùa giỡn trong “giờ phút thiêng liêng”, nó ôm ngang eo ếch lật sấp con Sống lại rồi quỳ gối lên, xốc hai chân con Sống hổng lên cặp vô eo ếch nó, rồi từ đàng sau, nó đút con cu của nó tới.
Con Sống kêu rên nghe thật thảm thiết, nó càng rên thằng Bảy càng hứng chí, con cu dài và to của nó cứ thụt thẳng cánh vào trong lồn đầm đìa khí của con Sống kêu nghe òng ọc. Con Sống tuy tướng tá nhỏ nhắn, nhưng nếu ai nghĩ nó yếu đuối là lầm to, một mình nó đã từng đấu với bốn năm thằng là thường. Nó cũng không hiểu tại sao nó dâm như vậy, nhưng hễ còn chơi là nó còn sướng, mà lúc nó sướng thì khí của nó cứ ầm ỉ ra hoài như không bao giờ dứt.
Thằng Bảy biết trước như vậy nên buổi chiều trước khi đến chỗ hẹn với con Sống, nó đã cẩn thận chạy ra tiệm thuốc bắc mua chai “xây-xập-dì” mà mấy thằng đàn anh nó dạy là thoa vô chừng mười lăm hai chục phút rồi nhập trận là bách chiến bách thắng, chơi cho con Sống tởn tới già, chơi sao cho ba ngày sau con Sống ợ lên vẫn còn nghe mùi... cặc lỏ. Thằng Bảy nạp đã hơn một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy nhúc nhích, chẳng hiểu triệu chứng nào cho thấy là nó sắp sửa xuất tinh, cũng may lồn con Sống liên tục ra khí làm trơn nhớt cái pít-tông của thằng Bảy, chứ nếu không thì chắc là thằng Bảy phải lột dên rồi. Thằng Bảy cảm thấy hơi mỏi mệt, nó lật người con Sống nằm ngửa ra rồi nằm kề xuống một bên, kéo chân con Sống ghé qua người nó, tư thế này nó có thể lòn cu từ dưới mà nắc lên. Con Sống hình như ra khí đã hai ba lần rồi, người nó vừa rã rời vừa sung sướng, hai mắt lờ đờ, hai tay đưa lên tự bóp vú nó. Thằng Bảy vừa nắc, vừa đưa ngón tay cái nhắm ngay hột le con Sống mà chà lòng vòng, làm con Sống rên rỉ, người nẩy nẩy như bị điện giựt. Đến giờ phút này thì thằng Bảy đã quá mỏi mệt, nó muốn ra cho rồi, nhưng con cu nó vẫn trơ trơ như đá, vững như đồng, nó nắc chậm dần rồi ngưng lại. Con Sống thật lạ lùng, nãy giờ nó mệt lả như sắp chết, nhìn nó mà thằng Bảy cảm thấy thương hại, nhưng khi thằng Bảy vừa ngừng lại thì con Sống bật ngồi dậy leo lên mình nó như một xác chết vừa hồi sinh lại, con Sống cầm cu thằng Bảy chĩa thẳng vào lồn nó rồi tư trên ngồi phụp xuống kêu nghe cái “ót”. Thằng Bảy cứ nằm yên mặc cho con Sống nhấp nha nhấp nhỏm trên mình nó.
* * * * *
Trời chạng vạng tối thì thúng mía của con Chín và thằng Út cũng vừa bán hết. Con Chín hân hoan cầm tiền của thằng Út đưa cho mà cám ơn rối rít rồi lật đật đi về.
Đêm hôm đó, nó thấy con Sống chị nó ở nhà, không đi ngựa như mọi hôm, nó cũng chẳng để ý tới chị nó, nó ra sau nhà vo nồi gạo bắt lên bếp rồi ra sông múc nước tắm.
Thằng Út mun chờ má nó vừa đi xong là lòn tay vô kẹt vách móc cái bao tiền ra đếm, tổng cộng gần chín trăm đồng, đó là số tiền mà nó đã dành dụm cả năm nay không cho mẹ nó biết.
Từ ngày ba nó mất đi, một tay nó đi buôn bán ở bến bắc đem tiền về nuôi mẹ, nhưng khoảng thời gian sau này, má nó mới bắt đầu giở quẻ. Ngày nào cũng vác cái bản mặt xuống xóm dưới điều binh khiển tướng, bà mê tứ sắc đến mức độ không còn dòm ngó đến nó nữa. Thằng Út nghĩ mà tủi thân, hai người anh của nó đã vào lính và lần lượt chết cách đây mấy năm, nó là út, không hiểu sao nước da nó đen thui đen thủi nên hai anh nó gọi nó là Út mun, riết rồi quen, ai cũng kêu nó bằng cái tên đó, thằng Út cũng vui vẻ chấp nhận. Đối với nó, Út mun hay Út Trà Ôn, Út Bạch Lan cũng vậy thôi. Má nó cứ mỗi lần thua bài là về hạch sách, hoạnh hẹ nó, thằng Út còn nghe người ta xầm xì là hình như mẹ nó có bồ bịch lăng nhăng gì với thằng cha chủ chứa bài nữa, vì vậy mà nó bắt đầu giấu diếm từng đồng đề phòng khi cần đến.
Thằng Út gói gọn lại gói tiền rồi đút trở vào chỗ cũ, nó ngã người nằm miên man nghĩ ngợi đến con Chín. Trong số những đứa con gái buôn bán ở bến bắc, thằng Út thấy con Chín thật dễ thương, dù không đẹp lắm, nhưng con Chín có vẻ mũm mĩm, lúc nào cũng đưa cái miệng có chiếc răng khểnh cười với mọi người dù là thúng mía ghim vẫn còn đầy ắp. Con Chín không tranh dành, không chửi bới khách khi người ta lựa mía rồi mà không mua, lúc nào nó cũng đầm thấm với cái vẻ chịu đựng, hiền hòa. Thằng Út nhớ tới cái nước da bánh mật của con Chín, không biết có phải vì giang nắng ngày này qua ngày khác hay không mà nước da con Chín có cái vẻ ram rám, nâu nâu khoẻ mạnh, nhất là cặp chân dài thon thả của con Chín trong lớp vải quần mỏng mảnh. Gặp ngày mưa, con Chín cuốn hai mép lưng quần lên hai bên để ống quần khỏi dính bùn sình làm nổi bật cái “mu cao gợi cảm”. Thằng Út cảm thấy hai bên thái dương giật giật, người nó lâng lâng như say rượu, bất chợt nó lòn tay vô quần đùi rờ thằng nhỏ đang cục cựa trở mình.
Con Chín nhìn số tiền trên tay, rồi nhìn thằng Út nó ngạc nhiên hỏi :
- Tiền gì vậy?
Thằng Út mỉm cười trả lời :
- Chín không cần biết, Út cho thì Chín cứ cất đi, tiền của Út để dành đó, hõng phải tiền ăn cắp ăn trộm gì đâu mà Chín sợ.
Con nhỏ ngại ngùng trả lại nhưng thằng Út dứt khoát bỏ đi, không cho con Chín có cơ hội trả lại tiền cho nó.
Con Chín nhìn theo cái tướng chắc nịch của thằng Út mà lòng dâng lên một cái cảm giác khó tả, nó muốn chạy theo đưa lại, nhưng không hiểu sao nó vẫn đứng yên một chỗ nói với theo :
- Tối nay Út ghé nhà chơi, Chín sẽ làm cơm đãi Út.
Thằng Út quay lại nhìn nó gật đầu một cái rồi đi thẳng vô quán trà đá bên đường.
Con Sống vừa đi khỏi chừng nửa tiếng thì thằng Út tới. Con Chín đã bày sẵn nồi canh chua với hai con cá trê chiên vàng bên cạnh tô nước mắm gừng để đãi nó. Hai đứa nó biết nhau cả chục năm nay rồi, từ cái hồi sáu bảy tuổi cho đến cách đây mấy năm, hai đứa nó cùng buôn bán trái cây theo mùa ở bến bắc, tụi nó vẫn kêu nhau bằng mày tao, nhưng khoảng chừng vài tháng nay, con Chín tự nhiên nhổ giò, cao lớn, nở nang và đẹp thấy rõ. Đám thằng Sậu, thằng Ba gà bạn nó vẫn thường nhìn con Chín một cách thèm thuồng. Thằng Út cũng thấy điều đó, nó thường tìm mọi cách để được gần gũi con Chín và bắt đầu xưng Út chứ không còn mầy tao nữa, con Chín cũng vậy, nó đã nghĩ tới đàn ông từ cái hôm tình cờ về nhà bắt gặp con Sống chị nó đang trần truồng nằm banh càng cho thằng con trai nắc. Cái hình ảnh đó đã ám ảnh làm nó mất ngủ nhiều đêm. Chờ cho con Chín dọn dẹp xong xuôi, thằng Út rủ nó ra sau vườn ngồi dọc bờ sông chơi cho mát, con Chín ngoan ngoãn nghe theo lời, hai đứa đi xuyên qua mấy cây mận xum xuê phía sau nhà.
Thằng Út nắm tay con Chín kéo ngồi xuống bên cạnh nó, con Chín mắc cở nhưng không muốn rút tay về, nó moi đầu suy nghĩ rồi hỏi thằng Út một câu cho đỡ ngượn
- Chín hỏi thật chứ... tiền ở đâu mà Út cho Chín cả trăm đồng vậy.
Thằng Út trả lời giọng hãnh diện :
- Tiền Út để dành mà sao Chín cứ hỏi hoài.
Con Chín vẫn không chịu thôi, hỏi tiếp :
- Út đã để dành sao còn đưa cho Chín chi vậy
- Tại Út... thương Chín, thấy Chín buôn bán cực khổ mà không kiếm được bao nhiêu nên Út tặng Chín để... kỷ niệm.
Vừa nói nó vừa vòng tay ôm ngang eo ếch con Chín kéo sát vô người nó.
Con Chín cảm động thật sự, nó cũng cảm mến thằng Út lâu rồi nên không phản đối khi thằng Út đưa tay nâng cầm nó lên mà hôn vào mắt nó. Con Chín nhắm mắt lại tận hưởng cái hôn đầu tiên trong đời. Thằng Út bạo dạn hơn, hôn xuống bờ môi đang hé ra chờ đợi, cái lưỡi con Chín tự động le ra để cho thằng Út tha hồ mà mút. Thằng Út quýnh quáng, đây là lần đầu tiên trong đời nó được ôm hôn một người con gái, hai tay con Chín vòng qua đầu vuốt vuốt tóc thằng Út làm nó càng bạo dạng hơn, nó nắm tay con nhỏ kéo xuống rồi úp gọn lòng bàn tay con Chín vào cu nó đang nằm vắt ngược lên trong quần mà chà lên chà xuống rồi nói :
- Út thương Chín lắm...
Con Chín mắt nhắm hít lại như đang tận hưởng giây phút thần tiên, nó trả lời :
- Em cũng vậy...
Tay con Chín vẫn xoay vòng vòng chỗ đó hoài, thằng Út tấy vậy nó liền đưa tay xuống mở sợi dây nịt ra kéo mạnh “phọt-mơ-tuy” xuống, con Chín cũng từ từ đưa bàn tay vào bên trong quần xì líp của thằng Út mà bóp nhẹ con cu đang cương cứng và nóng hổi, bỗng dưng nó rùn mình mấy cái, có lẽ vì đây là lần đầu tiên trong đời nó mới biết cầm cu con trai, con Chín thỏ thẻ bên tai thằng Út :
- Đây là lần đầu tiên mà em biết được con cu của đàn ông con trai... anh Út thấy em có bạo lắm không?
- Em Chín cứ tự nhiên đi, ba cái vụ này có bạo thì tốt chứ có sao em...
Thằng Út nói xong nó đưa tay lần mở hàng nút bóp trước ngực con Chín. Con Chín thở hổn hển, đưa tay ra nắm lấy bàn tay của thằng Út, nhưng vẫn để yên chứ không đẩy ra, trong lòng con Chín, nó vừa mắc cở vừa thích thú với cái cảm giác rờn rợn sung sướng mà lần đầu tiên nó được hưởng. Hai vạt áo vừa bung ra thì hai bàn tay của thằng Út đã vội vã sờ soạng nắn bóp làm con Út vừa kích thích vừa nhột nên cứ rúc đầu vào ngực thằng Út để mặc cho hai bàn tay nó thám hiểm trên vùng đồi núi nhấp nhô của cơ thể nó. Thằng Út vừa xoa nắn vú, con Chín vừa run trong bụng, con Chín còn run hơn cả nó nhưng vẫn không nén được tiếng rên khe khẽ phát ra nho nhỏ trong cổ họng nó. Thằng Út dìu con Chín nằm xuống cỏ, cặp vú săn chắt nhô cao dưới ánh trăng trong trắng nhể nhại, làm thằng Út không kềm được, nó chồm người nằm đè lên mình con Chín rồi há to cái miệng ngoạm lấy hết phân nửa phần vú của con Chín mà mút túi bụi, đầu vú con Chín từ từ nở to ra, người nó uốn cong lên vì sướng, hai tay nó bấu lấy mấy đám cỏ dại...
- Em đã quá trời anh Út ơi!
Hơi thở con Chín dồn dập gấp rút, mặt nó nóng dần lên, tim đập mạnh, máu huyết chảy nhanh hơn, thằng Út biết con Chín giờ đã nứng lắm rồi, nó từ từ thọt tay vô quần con Chín thì đã thấy ướt nhớt nhát tự bao giờ. Thằng Út thấy đã chắc ăn, nên nó kéo tuột quần con Chín ra cho khỏi bị vướng víu, hai chân nó từ từ dang rộng ra, thằng Út lần tay xuống dùng ngón trỏ xoay lòng vòng xung quanh hột le con Chín, làm nó chịu hết muốn nổi...
- Anh Út!... em sướng quá...
Thằng Út vẫn bình tĩnh từ từ thọt ngóng tay vào trong lồn con Chín làm nó tê tái cả người, đít nó nhỏng lên, mấy ngón chân quíu lại trong khi hai tay con Chín thì rịt chặt lấy đầu thằng Út làm nó đau điếng. Con Chín vừa thở hổn hển vừa dang rộng hai chân ra như chờ đợi. Thằng Út run run cầm con cu của nó ấn vô lồn con Chín, nhưng lồn con nhỏ chặt cứng nên cu nó không vô trong được, thằng Út cứ ấn vô lại bị tuột ra mấy lần như vậy, nó biết là con Chín còn trinh nên mới khó khăn như vậy, nó làm bộ ra giọng ngây thơ :
- Em Chín ơi, sao khó quá vậy em?
Con Chín mắc cở đỏ cả mặt, nó cũng không biết trả lời sao nên nói đại.
- Chắc tại cu của Út to quá nên không vừa, em còn là con gái nên lần đầu tiên chắc cũng khó khăn lắm.
- Nãy giờ Út làm em Chín có đau không?
- Dạ có... em rát lắm... nhưng Chín sợ anh buồn nên không dám...
Thằng Út nghe con Chín nói vậy trong lòng nó cũng cảm động lắm, nó trấn an con Chín ngay
- Hổng có sao đâu em Chín, em đừng có sợ, mình rán chút nữa chắc được mà.
Nói xong nó tiếp tục cầm con cu đút vào lồn con Chín, nó cố gắng lắm rồi mà chỉ mới lọt vào trong một nửa, con Chín thì cứ bậm môi, nhăn mặt, hai tay ôm cào lên trên lưng thằng Út, hình như nó đang đau đớn lắm, thằng Út cảm thấy càng ngày càng dễ hơn nhờ khí từ trong lồn con Chín tuông ra làm cu nó trơn ướt. Thừa thắng xông lên, thằng Út đánh bạo chổng cu đẩy mạnh một cái lút cán làm con Chín hét lên một tiếng đau đớn.
- Ui da!... Trời ơi! chết em rồi anh Út ơi, anh làm cái gì kỳ vậy! em thốn quá... chết em rồi! ui da!
Nó xô bật thằng Út ra, cũng vừa lúc đó những giọt khí ấm từ con cu thằng Út bắn ra từng giọt, từng đợt làm ướt hết cả mu lồn con Chín. Con Chín vừa khóc ấm ức vừa đưa tay bụm lồn làm thằng Út sợ hãi, lẳng lặng mặc lại quần áo rồi bỏ đi một nước không kịp ngó đầu lại...
Con Sống đã thật sự bước chân vào chốn lầu xanh, ban đầu nó chỉ đi ngựa, kiếm trai để thỏa mãn cái máu dâm đãng của nó mà thôi, nhưng sau cùng nó nghe lời mấy đứa bạn xúi giục, “thà là vô động làm gái còn có tiền xài, chớ bộ lồn chùa hay sao mà để tụi nó chơi không”. Con Sống thấy có lý nên đi theo bọn nó vô động xin việc. Thấy tướng tá con Sống có vẻ ngon cơm, Tú bà đồng ý và còn có phần ưu đãi nó. Bà ta thường hay giới thiệu với khách, con Sống là... em mới.
Con Sống kiếm khá bộn tiền, nó bắt đầu lên quần, lên áo trông sang như... đĩ. Rồi nó cũng không nghĩ tới việc trở về thăm hỏi con Chín em nó nữa, nó ăn ở tại động luôn cho tiện việc đụ đéo. Việc con Sống bỏ nhà đi chẳng những không làm cho con Chín buồn, mà trái lại nó còn mừng thầm trong bụng. Con Chín chẳng sợ gì chị nó, nhưng có con Sống ở nhà nó cũng hơi lo ngại. Chính mắt nó đã từng thấy con Sống dẫn bồ về nhà bao nhiêu lần, nhưng nó là em, nó không có quyền ngang nhiên như vậy.
Sau cái đêm bị thằng Út phá trinh ngoài bờ sông, người con Chín đau rát vài hôm rồi bỗng nhớ thằng Út đến nẫu người, nó thèm cái bàn tay xoa nắn đầu vú nó, thèm cái hơi con trai và thèm cái cảm giác lúc nằm banh háng cho thằng Út đút con cu vô mà nghe tê điếng cái cảm giác vừa đau đớn, vừa sung sướng rần rần trong cơ thể. Con Chín càng nhớ đến thằng Út, người nó càng rờn rợn cái cảm giác nôn nao khó tả. Nó phân vân không hiểu tại sao thằng Út cứ lánh né như là sợ phải đối diện với nó. Con Chín quyết định phải đi gặp thằng Út ngay, nó không tha thiết đến thúng mía ghim nữa. Thằng Út từ nhà con Chín chạy thẳng về nhà nó, nó cảm thấy hãnh diện với sự khám phá lần đầu tiên của cuộc đời nó và con Chín. Thằng Út cảm thấy đầu cu nó bị đau thốn. Nó đi mau về đến nhà. Má nó lại đi đánh bài như mọi hôm, thằng Út mừng rỡ ra sau bếp lấy ngọn đèn thắp thật sáng rồi tuột quần ra coi, nó hoảng hốt thấy con cu nó lợn cợn máu, thấm đỏ chiếc quần xà lỏn trong người. Thằng Út bủn rủn tay chân lo sợ, nó chạy thẳng ra sông tắm rửa kỳ cọ và giặt cái quần xà lỏn. Từ trong thâm tâm thằng Út, nó thấy cái cảm giác lần đầu tiên được đút cặc vào lồn một người con gái, mà lại là gái còn trinh, dù làm nó đau thốn nhưng thật là tuyệt diệu, cái cảm giác không thể nào đem so sánh với cái gì khác được. Nhưng rồi nó lại lo sợ, nó hiểu một cách mù mờ là nó đã phá trinh con Chín, đã làm người nó yêu thương đau đớn đến “tét lồn chảy máu”. Thằng Út càng nghĩ càng thấy lo sợ, nó nghĩ là con Chín ghê tởm, khinh khi, oán hận nó nên cứ lấm lét, thấy con Chín ở đâu là nó lãng đi nơi khác... Thằng Út vừa ngồi xuống kêu ly trà đá thì con Chín cũng vừa bước vô. Thằng Út ngượng ngùng cười với nó mà mắt không dám nhìn thẳng vào mặt con Chín, nó nói trống không
- Uống trà đi.
Con Chín nhoẻn miệng cười làm thằng Út an tâm, nó tự động kéo chiếc ghế đẩu ra ngồi bên cạnh thằng Út rồi nói luôn
- Sao thấy Út lạ lạ, bộ... có mèo rồi hả?
Thằng Út ngạc nhiên, trợn mắt nhìn lại con Chín trả lời
- Đâu có, mèo chuột gì đâu
- Sao Út gặp Chín là tránh xa vậy, bộ chán chê rồi hả?
hằng Út thật tình trả lời
- Tại Út... sợ Chín giận nên không dám gặp.
Con Chín mở lời giùm nó.
- Chín đâu có giận hờn gì đâu, Chín vẫn... thương Út mà.
Thằng Út mừng run trong bụng làm ly nước trà trên tay sóng sánh
- Thiệt hả, Út cũng nhớ Chín muốn chết mà không dám tới.
Con Chín biết thằng Út còn khờ hơn nó nên khuyến khích
- Vậy thì bây giờ Út lại nhà Chín chơi đi, nhà hổng có ai đâu, bà Sống đi bụi đời luôn rồi.
Thằng Út mừng rỡ lật đật cầm ly trà uống một hớp thật lớn, nó đứng lên đi thẳng lại quầy trả tiền, xong lót tót đi theo con Chín thẳng về hướng dẫy nhà cặp bờ sông.
Cánh cửa vừa khép lại là bao nhiêu thương nhớ, háo hức trong lòng hai đứa tuôn trào. Chúng ôm nhau ngã vật trên chiếc giường cây cũ kỹ, tay chân sờ soạng tứ tung. Thằng Út hôn liên tục vào mặt vào mũi làm con Chín vừa ngộp vừa khoái, nó cười rúc rích như chuột trong vòng tay thằng Út. Con Chín tự động đưa tay lên giật hàng nút bóp trên áo nghe lách cách rồi vén cao áo lên tới cổ, phơi bày cặp vú trắng ngần, giống y như hai cái bánh bao trong lồng kiếng mà mấy chú ba tàu hay đẩy xe đi bán ngoài bến bắc. Thằng Út cúi đầu xuống mà hôn lên cặp bánh bao đáng yêu đó. Con Chín trân người khi bờ môi thằng Út đụng đến cái núm, thà là nó chưa biết mùi thì thôi, đằng này nó chỉ mới vừa thử qua một lần ngoài bờ sông, bắt đầu biết thèm biết nhớ thì thằng Út trốn biệt, mãi đến hôm nay mới tái ngộ, thì thử hỏi làm sao con Chín không nôn nao sao được. Đôi tay thằng Út giống như những cái chân nhền nhện bò trên người nó, và khi vừa bò xuống quá lỗ rún thì con Chín cảm thấy dâm thủy nó bắt đầu chảy ứa ra. Gái mười bảy có khác, chỉ cần có hơi đàn ông là con Chín đã bủn rủn tay chân, sải người nằm buông xuôi chờ đợi. Thằng Út lần này không vội vã, không run sợ như trước nữa, nó đã được mấy đàn anh ngoài bến xe giáo dục, cứ chầm chậm từng bước đưa con Chín đi tìm những khoái cảm thần tiên. Thằng Út cứ vờn con Chín như mèo vờn chuột, mãi cho đến khi hai mép lồn con nhỏ đã ướt đẫm dục tình nó mới đưa đầu con cu đang cương cứng mà kéo rà từ dưới đít con Chín lên tới mòng đốc rồi lại kéo trở xuống, khiến người con Chín cứ dợn lên như sóng biển. Nó chờ tới lúc con Chín chịu hết nổi phải vừa rên vừa năn nỉ nó mới chịu cho “tốt đầu dí vô cung”. Con cu thằng Út đâm sâu vô lồn con Chín ngọt sớt, con Chín thét lên một tiếng sung sướng tột độ, người nó giật như bị kinh phong..
- Sướng quá Út ơi!
Thằng Út cho đầu cu ra khỏi miệng hang rồi lại từ từ đút vào, nó không cho cu nó vào sâu trong lồn con Chín mà cứ thong thả cho vào trong được phân nửa thì lại kéo đầu cu ra, làm con Chín ấm ức muốn điên, con Chín đưa hai tay ôm choàng ra sau lưng thằng Út kéo sát vào người nó và nói :
- Nắc mạnh lên đi Út...
Thằng Út nghe con Chín nói ra vẻ thảm thương thấy cũng tội nghiệp nó vừa nắc vừa nói :
- Út nắc mạnh đây, Chín dễ thương quá... đẹp quá, Chín có sướng không?
- Chín sướng lắm... đã lắm, đừng ngừng nghe Út.
Thằng Út nắc con Chín túi bụi hình như không biết ngừng là gì, tiếng va chạm ra vào của hai dương vật kêu nghe ành ạch, làm thằng Út càng hứng tình hơn, nó nắc con Chín hết kiểu này rồi tới kiểu khác, hai đứa nó vừa trải qua một cơn khoái lạc tột đỉnh, mà chắc chắn trong đời hai đứa chưa bao giờ có...
* * * * *
Con Sống làm trong động đâu được chừng ba tháng thì phải lòng thằng Tí ma cô, cái nghề làm đĩ luôn luôn phải tiếp xúc với đủ mọi hạng người, học sinh có, con nhà giàu cũng có, cho nên đám bạn đồng nghiệp của nó đứa nào cũng cặp bồ với một thằng ma cô để nương tựa.
Ngoài những giờ phải tiếp khách, con Sống về ở với thằng Tí như kiểu vợ chồng hờ. Thằng Tí xuất thân từ một gia đình thợ thuyền, ba nó làm nghề đóng ghe ở bến bắc, suốt đời ông lam lũ để lo cho thằng con trai duy nhất của ông ăn học nên người. Nhưng thằng Tí không thích học bằng đi theo mấy thằng du đảng giựt dọc ngoài bến xe. Nó cảm thấy nó có uy với cái đám lu bu ngoài bến bắc khi nó đi cặp kè với bọn anh chị. Hình ảnh mà nó mơ mộng là sẽ trở thành một đàn anh khét tiếng, dưới tay có cả đám đàn em hô đâm là đâm, hô chém là chém. Thằng Tí đêm ngày mơ tưởng là trước sau gì nó cũng sẽ trở thành một đàn anh cao cả, nó về nhà gom góp hết mấy lượng vàng mà ba nó giấu trên mái lá rồi đi bụi đời luôn, khi mấy lượng vàng đã tiêu tan thì thằng Tí cũng vừa bị ghiền xì ke.
“Bần cùng sanh đạo tặc, không ăn cắp vặt lấy cặc gì ăn” Thằng Tí bắt đầu đi chôm chỉa, uy hiếp mấy bạn hàng đi sớm về khuya một mình rồi từ từ leo lên tới cái chức... ma cô. Đêm ngày nó trực ở động đĩ, chờ thằng nào không tiền mà đi chơi sảng là nó ra tay, khi gặp những ông khách dữ dằn, đánh đập chị em ta là thằng Tí không ngần ngại cầm dao bay tới can thiệp. Hai đứa sống chung mới ba tháng thì con Sống cảm thấy cơ thể nó bất bình thường, người rã rượi, tay chân chậm chạp, hay ụa mửa khơi khơi và bắt đầu thèm chua. Chuyện có bầu đối với chị em ta là một tai nạn nghề nghiệp mà khó tránh khỏi. Thằng Tí đưa con Sống đến nhà thương thí khám, sau khi thử thỏ, bác sĩ xác nhận là con Sống đã có thai được ba tháng, nhưng cái thai rất yếu, có lẽ vì thằng Tí chích xì ke nhiều quá nên bị ảnh hưởng. Hai đứa nó bàn nhau đi phá, mà không phá cũng không được. Cái nghề làm đĩ mà mang cái bụng thè lè thì làm sao có khách, rồi đẻ ra thì ai nuôi, lấy cái gì sống trong thời gian này, hai đứa nó bàn tới bàn lui mất hết gần mười phút rồi đi đến quyết định phá thai.
* * * * *
Mới sáng sớm, phòng mạch bác sĩ Rô đã nườm nượp khách đến viếng, đa số là các bà các cô thuộc vào loại trốn chúa lộn chồng, xen lẫn vào đó còn có một số chị em ta đến chích Penicilline trị bịnh lậu. Thật ra ông Rô không phải là bác sĩ, cái ngày còn trẻ, bị động viên vào lính, ông Rô lo sợ phải cầm súng ra tác chiến nên lo tiền, chạy chọt để được vào làm “tà lọt” một thứ sai vặt trong ban quân y của đơn vị, sống lâu lên lảo làng, ngày mãn lính trở về ông cũng biết lem nhem một số tên thuốc thông dụng như Chloroquine trị sốt rét, Optalidon trị cảm cúm, nhưng rành nhất có lẽ là mấy cái loại trụ sinh mà ngày trước ông hay chôm chỉa để bán ra ngoài. Rồi thời thế tạo anh hùng, ông Rô cho vẽ đại một chữ thập đỏ treo trước cửa nhà rồi đề thêm mấy chữ. “Y tá, chích thuốc theo toa bác sĩ”. Không ngờ dân chúng ở cái xóm nghèo dọc bờ sông Mỹ Thuận sùng bái; coi ông như một đấng cứu nhân độ thế được trời biệt phái xuống để giúp đỡ dân lành lỡ mang bệnh lậu. Được một điều là ông Rô chữa bệnh rất mát tay, lậu mũ, lậu ké, mồng gà hoa khế, cù đinh thiên pháo gì ông cũng chích cho một mũi Lyncosin là dứt nọc. “Hữu xạ tự nhiên hương”. Dân chúng quanh vùng chiếu cố đến ông ngày một đông, hạ sỉ Rô ngày nay tự nhiên được mọi người gọi là bác sĩ Rô một cách kính cẩn. Đôi khi ngồi một mình bên chai rượu Tây loại đắt tiền ông Rô nghiền ngẫm lại cuộc đời mình, ông nghĩ có lẽ ngày xưa ba ông qua đời, tình cờ được chôn trúng mạch rồng hay mạch lươn gì đó mà ngày nay ông phát hoạch tài khơi khơi.
Thừa thắng xông lên, ông Rô cho cất thêm một căn phòng nhỏ bên hông nhà, đặc biệt dành riêng cho dịch vụ phá thai. Thường thì sau khi nạo thai xong, nạn nhân vừa đau đớn vừa mất sức phải nằm lại ít nhất cũng từ nửa buổi tới một hai ngày mới ra về, trong thời gian này bệnh nhân sẽ được nghỉ ngơi tại căn phòng nhỏ đó. Em nào lỡ dại mang bầu, đã uống nước rau răm, ăn đu đủ đực mà cái thai vẫn ngoan cố không chịu ra thì cứ đến với ông. Căn nhà nhỏ của ông Rô ngày nay đã trở thành một bệnh xá nho nhỏ chuyên trị bá bệnh.
Con Sống chờ cho vắng khách rồi mới rón rén bước vô, nó kê khai rành mạch tỉ mỉ từng chút cho bác sĩ Rô nghe rồi nhờ bác sĩ giúp đỡ giùm. Sau khi khám xét trong ngoài xong xuôi, ông Rô bóp trán ra chiều suy nghĩ, mà ông Rô đang suy nghĩ thật, ông đang tính trong đầu coi... chém con nhỏ này bao nhiêu tiền. Thường thì ông Rô tính tiền theo kiểu “coi mặt đặt tên”. Giàu tính khác, mà nghèo thì tính khác, người giàu mà tính rẻ thì uổng, còn nghèo mà tính đắt thì mất mối. Ông Rô đã từng gặp nhiều trường hợp bệnh nhân chê mắc, đón xe lôi lên nhà thương thí trên tỉnh, vừa khỏi tốn tiền vừa chắc ăn.
Sau khi cò kè bớt một thêm hai, hai bên ngã giá, ông Rô đưa con Sống qua căn phòng “hồi sức” chờ đợi, ông hứa sau khi khách đến khám bệnh ra về hết ông sẽ giúp đỡ cho. Con Sống bước vô căn phòng mờ mờ tối mà rờn rợn trong người vì lo sợ. Trong phòng đã có sẵn một người nằm, tấm drap trắng phủ dài từ cổ xuống đến chân như một xác chết chưa chôn. Nạn nhân nằm thoi thóp, mắt nhắm nghiền, hai mắt thụt sâu. Ông Rô bảo nó cứ tự nhiên đừng lo sợ. Ông ta bảo “con nhỏ đó cũng mới phá thai xong”. Đồng bệnh tương lân, con Sống cảm thấy thương hại cho người đồng cảnh, con Sống bước tới gần nạn nhân định hỏi thăm vài câu xã giao. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, con Sống nhận ra người nằm đó là... con Chín em nó.
Khoa Nguyên
Hết

[top]