Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen cuc hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen cuc hay. Hiển thị tất cả bài đăng

21/11/11

Posted by Xmen on 08:37 | No comments

Ngôi nhà ba tầng - Phần một

Những dòng chữ của đứa con
Năm nay tôi được 16 tuổi. Tôi là một đứa con trai bịnh hoạn, trí óc tôi không được bình thường. Có những lúc tôi rất tỉnh táo như bây giờ, tôi có thể suy nghĩ như một người bình thường, tôi có thể nhớ lại được tất cả mọi chuyện trong quá khứ, nhưng chuyện xảy ra từ rất lâu, thật lâu về trước, rành rẽ từng chi tiết, nhưng bất chợt trí óc tôi bỗng biến mất. Mẹ tôi nói lúc đó tôi không còn biết gì cả, như một người mất hồn. Tôi đi ra đi vào trên tầng lầu thứ ba cuả căn nhà. Trí óc tôi hoàn toàn trống rỗng...

Tôi phải kể lại chuyện này, tôi phải viết lại những gì đã xảy ra trong cuộc đời tôi. Tôi không muốn viết lại như một hồi ký. Tôi đâu có gì để viết lại đâu, nhưng tôi chỉ sợ nếu tôi không ghi lại những gì mà tôi còn nhớ được bây giờ thì đến một lúc nào đó, tôi sẽ không còn nhớ được gì hết và tôi sẽ không còn biết mình là ai nếu không có những dòng chữ này để nhắc nhở đến thân phận của tôi. Tôi sẽ viết những dòng chữ này rất chậm rãi, rất từ từ... khi nào trí óc tôi có thể suy nghĩ một cách bình thường như bây giờ, tôi sẽ cố nhớ lại những kỷ niệm từ trước đến nay và ghi lại thật trung thực không để cho ai đọc cả, mà chỉ cho chính tôi, chỉ một mình tôi thôi.

Tôi là một đứa trẻ bình thường được sinh ra trong 1 gia đình trung lưu. Tôi đã có được đầy đủ những gì mà một đứa trẻ trong xã hội này mong muốn : gia đình êm ấm, ba mẹ tôi rất thương yêu nhau và tôi đã được cưng chiều, tôi đã có những món đồ chơi đắt tiền, hiếm hoi mà những đứa bạn phải thèm thuồng... tôi đã mặc những quần áo hiệu đắt tiền mà rất ít những đúa bạn trong lớp đã có, tôi đã được gởi đến những trường học tốt nhất từ khi bắt đầu học mẫu giáo. Nói tóm lại hơi kiểu cách và cải lương một chút, có thể nói rằng : tôi được sinh ra đời dưới một ngôi sao sáng, trong sự ước muốn của tất cả mọi người và trong một hoàn cảnh kinh tế rất tốt của gia đình tôi mặc dù tình trạng chung của đất nước Việt Nam không được khả quan lắm, nếu không nói là nghèo khổ trong thời gian giữa những năm 1980, thời điểm mà tôi đã được sinh ra.
Ba tôi đã có những công việc làm ăn rất thuận lợi và đã mua được căn nhà hiện thời, căn nhà 3 tầng lầu trong một khu rất yên tĩnh trong khu vực hồ tắm Chi Lăng thuộc quận Tân Bình. Và cũng để ngừa trước những rủi ro có thể xảy đến trong những cuộc làm ăn của ba tôi, chuyện này có thể xảy ra bất cứ lúc nào trong nền kinh tế không ổn định của xã hội Việt Nam lúc đó, ba tôi đã để cho bà ngoại tôi đứng tên căn nhà. Một số ngoại tệ cũng đúng tên bà tôi trong một trương mục tại một ngân hàng ngoại quốc, tôi không biết là bao nhiêu, nhưng đủ để cho gia đình chúng tôi tiếp tục sống một cách ung dung như khi ba tôi còn sống. Người ta đã giết ba tôi 6 năm trước, lúc đó tôi được 10 tuổi. Những người làm ăn buôn bán chung với ba tôi đã thuê người giết ba tôi. Bà ngoại và mẹ tôi kể lại như vậy khi công việc làm ăn buôn bán bị trục trặc. Không ai nói rõ cho tôi biết chuyện này. Mọi người đều muốn giấu kín và muốn quên đi chuyện đã xảy ra, muốn câu chuyện đi vào quên lãng để bớt đi sự suy nghĩ càng làm thêm đau khổ cho sự mất mát quá lớn trong gia đình chúng tôi. Nhưng tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của tầng lớp người có tiền trong xã hội, tiền gởi về đều đều từ ngân hàng ngoại quốc để mẹ tôi có thể nuôi tôi ăn học thành tài và để mẹ tôi có thể sống nhàn hạ suốt cuộc đời của bà mà không phải làm lụng gì cả.

Tôi là một đứa trẻ kháu khỉnh, khỏe mạnh, sáng sủa. Trong lớp, tôi luôn đứng ở 5 hạng đầu, tôi có năng khiếu về văn và ngoại ngữ. Trong suốt những năm ở tiểu học và những năm đầu của trung học và ngay cả sau biến cố ba tôi chết, tôi vẫn là một đứa trẻ khoẻ mạnh và sự thay đổi, mất mát lớn lao đó không làm cho tôi bị ảnh hưởng quá nhiều đến tinh thần. Bắt đầu từ năm 13 tuổi, có sự thay đổi lần lần trong tôi. Trí nhớ của tôi bị giảm đi từ từ... thứ hạng trong lớp của tôi xuống đến gần cuối chỉ trong vòng 1 năm. Thể chất tôi vẫn bình thường, nhưng tôi hay quên và lần lần đưa đến trạng thái như bây giờ, rất ít khi tôi được tỉnh táo để ngồi suy nghĩ và viết được như thế này, mẹ tôi bảo tôi không biết tôi là ai và hành đông như một người mơ ngủ, không có thần. Tôi cũng không biết là mình như thế nào nữa. Trong vòng mấy năm trời, tôi đi hết bác sĩ này đến bác sĩ khác, hết nhà thương này đến nhà thương khác đến nỗi chuyện đi đến nhà thương khám bệnh đối với tôi coi như công việc hàng ngày. Tôi quen với những câu hỏi mà bác sĩ đã đặt ra cho tôi, tôi quen với những cái máy scan não to lớn, cồng kềnh rất mới mẻ mà chỉ ở nhà thương dành riêng cho người ngoại quốc mới có. Tôi quen với những sợi dây điện xanh đỏ chi chít gắn vào đầu tôi đưa vào một cái máy để hiện lên nhũng làn sóng trên màn ảnh. Tôi quen với những viên thuốc đủ màu, vừa nhỏ vừa lớn lộn xộn mà tôi bắt buộc phải uống một ngày mấy lần, cả chục viên, một cách đều đặn. Mẹ tôi bảo con chịu khó uống thuốc một thời gian sẽ hết, con chỉ bị suy nhược thần kinh thôi. Tôi chỉ biết thế và chẳng nghĩ đến điều gì khác, mà dù có muốn suy nghĩ đi nữa tôi cũng chẳng biết phải suy nghĩ gì cả, tôi đã nói là đầu óc tôi bây giờ ít khi được tỉnh táo lâu để có thể suy nghĩ trọn vẹn một chuyện gì, đang suy nghĩ là bị cắt đứt.. như vậy đó.

Tôi đã kể cho bác sĩ nhiều lần, với sự khuyến khích của mẹ tôi là phải làm sao có thể kể từng chi tiết những sự việc mà người ta nghĩ có anh hưởng đến đầu óc của tôi. Tất cả mọi chuyện tôi thấy không có gì là đáng kể lại ở đây, trừ một việc, tôi nghĩ là có ảnh hưởng mạnh đến trí óc và căn bịnh của tôi. Để tôi ghi biến cố này lại ở đây một cách vắn tắt, vì cũng không có gì nhiều để mà viết về chuyện này cả.

Năm tôi 6 tuổi, tôi có mấy đứa bạn con của người bạn thân của ba mẹ tôi. Chúng tôi thường hay sang chơi nhà nhau vì ba mẹ tôi mời bạn sang nhà ăn uống hay ngược lại. Người lớn nói chuyện với nhau và trẻ con chúng tôi kiếm chỗ chơi với nhau. Ba đứa một đứa con gái 7 tuổi và đứa con trai 5 tuổi con của người bạn ba mẹ tôi. Bữa đó, chúng tôi chơi cất nhà, lôi tất cả mùng mền chăn gối trong phòng ngủ đem vô phòng học của tôi để cất nhà. Cất xong mấy đứa chui vô nhà nói chuyên với nhau trong nhà mới. Thằng con trai nằm lăn ra ngủ. Đứa con gái và tôi nói chuyện với nhau một lát rồi con nhỏ rủ tôi chơi trò vợ chồng.. Con nhỏ nói tôi hai đứa cởi hết quần áo và kêu tôi nằm trên người nó, giống như ba má nó làm như vậy đó. Tôi cũng leo lên nằm trên người nó, một cảm giác la lạ thích thích rất mới mẻ. Con nhỏ cầm chim tôi đặt lên chim nó rồi hai đứa nằm yên như vậy một lúc lâu đến khi chán rồi mới mặc quần áo lại. Sự kiện này đi qua, sau đó tôi chỉ lâu lâu mới nhớ lại với 1 cảm giác nhớ nhớ. Nhịp độ nhớ lại chuyện này càng ngày càng tăng lên khi tôi lớn lên. Từ năm 10 tuổi câu chuyện trở lại với tôi thường xuyên hơn, với những bứt rứt, thèm muốn, tiếc rẻ vì lúc đó tôi đã được biết qua bạn bè những câu chuyện nhảm nhí về tình dục là cái gì rồi. Tôi nằm mơ thấy mình nằm trên người con nhỏ và đến năm 12 tuổi, tôi bắt đầu mộng tinh. Khi tôi bắt đầu bị bịnh thì tôi không còn nhớ nhiều đến chuyện khác nữa, nhưng chỉ có chuyện này, chuyện tôi nằm trên người con nhỏ lúc nào cũng lẩn quẩn trong đầu tôi, lúc nào ý muốn làm tình, ý muốn về dục vọng cũng thôi thúc đòi hỏi tôi. Tôi không biết khi trí nhớ của tôi bị mất mát khá nhiều như những ngày gần đây, lúc tỉnh táo tôi vẫn nghĩ đến chuyện đó, nhưng khi tôi đang ở trọng trạng thái vô thức, không biết là như thế nào nữa.

Bây giờ thì tôi vẫn luẩn quẩn trên lầu 3 của căn nhà, vẫn mỗi ngày uống cả chục viên thuốc và vẫn viết được chừng nào hay chút đó khi đầu óc tôi tỉnh táo.

Tôi là mẹ của đứa con trai duy nhất của vợ chồng tôi. Tôi đã đọc được những dòng chữ con tôi viết để trong ngăn kéo bàn học của nó. Tôi đã khóc hết nước mắt về sự hẩm hiu của con tôi. Những gì con tôi viết chỉ là một phần sự thưc về căn bệnh của nó thôi. Tôi đã giấu không cho nó biết về tình trạng thực sự bệnh của nó. Sau cả gần 2 năm khám bịnh và định bịnh. Bằng tất cả những phương tiện tối tân nhất mà y học có thể có được và dĩ nhiên là tốn nhiều tiền mà chồng tôi để lại, các bác sĩ chuyên môn về não bộ và thần kinh đã tìm ra sự tắt nghẽn của mạch máu đưa lên não của nó, máu chỉ được đưa lên những phần của não bộ điều khiển những hoạt động thông thường nhưng bi tắc nghẽn ở phần điều khiển trí nhớ. Một căn bịnh rất hiếm, tên khoa học dài lòng thòng tôi không thể nào nhớ nổi! Mạch máu càng ngày càng bi teo nhỏ lại và chỉ trong vòng hơn hai năm trời, con trai tôi đã mất gần hết trí nhớ của nó. Bác sĩ đã tiên đoán là con tôi chỉ còn sống được trong vòng một thời gian ngắn nữa, tối đa là sáu tháng mà thôi khi mạch máu bị teo lại hết và máu không còn truyền được lên đầu nữa. Tôi đã van nài năn nỉ họ cứu dùm con tôi, tôi có đủ tiền để chi phí cho một cuộc giải phẩu thông mạch máu não, nhưng họ nói không thể làm được, y học ngày nay vẫn phải bó tay với chứng bịnh ngặt nghèo của con tôi. Tôi đã đi cầu khẩn van vái khắp nơi rồi tìm kiếm hy vọng ở Đông y. Tôi đã tìm được một thày Tàu rất giỏi, sau khi chẩn mạch cho con tôi, ông thầy đã nói con tôi bị chứng kinh mạch ở não không được điều hòa và trong người quá nhiều dương khí, cần phải bổ sung âm khí. Tôi đã liên lạc với tất cả viện nghiên cứu Đông y của Trung Quốc để cho con tôi được cơ hội trị liệu, giải pháp cuối cùng khi y khoa Tây phương đã chịu bó tay.

Tuần sau tôi sẽ sang Trung quốc, đến Bắc Kinh để làm mọi thủ tục để họ chấp thuận chữa trị cho con tôi tại viện Đông y nổi tiếng nhất ở đó.

Bây giờ tôi sẽ nói về tôi một chút và rồi đến những diễn biến thật đau lòng về chứng bịnh của con tôi.
Xem tiếp phần 2

[top]

11/11/11

Posted by Xmen on 08:08 | No comments

Con bé Lan - Phần một
Con Lan đặt cái gánh đậu xuống, cầm cái nón lá quạt quạt và ngẩng đầu hỏi tôi :
- Hôm nay anh mua mấy gói? Mua giùm em nhiều đi, hôm nay trời nóng qúa em bán ế còn cả thúng đây.
Tôi mở cổng cho nó vào trong sân, rồi kép hờ lại. Chiều nào tôi cũng mua giúp nó vài ba gói đậu phộng. Hôm nay tôi thấy thúng đậu nó còn đầy, tôi nói :
- Ờ để anh mua hết thúng cho, vô nhà uống miếng nước nghỉ mệt đi em.
Nó bước vô nhà ngồi phệt xuống ghế xa lông nói :
- Nhà anh đẹp quá, mát quá đi thôi, em nghỉ chút rồi đi bán tiếp.
- Không sao, em cứ nghỉ đi. Anh nói là mua hết thúng đậu rồi mà.
- Dạ cám ơn anh.
Rồi nó cười khúc khích khoe cái răng khểnh rất dễ thương.
Tôi bật quạt máy lên cho nó rồi đi vào tủ lạnh lấy cho nó chai nước ngọt. Nó cầm chai nước tu lấy một hơi dài, nó hỏi.
- Hai Bác đi làm rồi hả anh?
- Ừ, ba má đi làm rồi.
- Anh sướng nhỉ, con một mà nhà lại giàu nữa. Em ước gì em giống như anh vậy.
- Sướng gì mà sướng em ơi. Nè em ngồi chơi, anh đang nấu mì gói, anh nấu cho em một gói nhe.
- Dạ, cám ơn anh.
Để con Lan ngồi đó, Tôi đi xuống bếp nấu hai gói mì. Năm phút sau tôi bưng hai tô mì trở lên nhà. Con nhỏ Lan dường như mệt, nó ngả lưng xuống ghế ngủ rồi hai chân còn thòng xuống đất. Tôi để hai tô mì trên bàn, rồi ngồi ăn một tô. Tôi vừa ăn vừa nhìn nó ngủ.
Con Lan đẹp thật. Tôi nhìn lén vô áo bà ba hở cổ rộng của nó. Cặp ngực trái dưa hấu của nó trắng tròn phập phồng theo nhịp thở. Tự nhiên thằng nhỏ của tôi cứng lên, tôi cảm thấy hơi rạo rực. Cái quần bà ba đen bóng dán chặt hít vô da thịt của nó, tôi nhìn rõ mồn một cái mu lồn của nó u lên một đống và cái khe rãnh in thật rõ dưới vải quần. Tôi động lòng quá, bước ra ngoài khóa cái cổng lại. Tôi bước vô đứng nhìn nó không biết phải làm sao. Tim tôi đập thình thịch, trong khi thằng nhỏ cứ cương lên cứng ngắc.
Tôi ngồi xuống bên nó mà nó vẫn ngủ như chết. Tôi rờ nhè nhẹ trên mu lồn nó, nó vẫn nằm yên. Tôi kéo hai chân nó ngay ngắn trên ghế salong, rồi sờ mu lồn nó một lần nữa, tôi thấy rạo rực quá nên đưa tay luôn vô trong quần nó mà rờ. Cái cảm giác đụng mấy cộng lông làm tôi sướng sướng, thì con nhỏ Lan bất chợt tỉnh dậy la lên :
- Anh anh làm gì vậy!!!
Tôi vừa thấy thẹn với nó, và cảm thấy rằng mình đã lỡ bậy rồi, tôi nói :
- Anh thương em lắm Lan à, anh thương em lâu lắm rồi.
Con nhỏ nhìn tôi trân trân, dường như nó đang hỗn loạn về tư tưởng. Thì tôi đè hai tay nó ra và hôn lên mặt nó. Con nhỏ ú ớ, nửa la nửa không, nhưng vùng vẫy chống cự hất hai tô mì đổ đầy nhà. Nó cứ hất tránh làm tôi bực lên, đè cổ nó ra và nút thật mạnh đôi môi của nó. Và cho luôn tay vô quần nó bóp móc cái lồn cưng cứng của nó. Nó đạp đá lung tung hất tôi ra, thì cái quần bà ba đen cũ kỹ của nó rách cái toẹt nơi háng.
Tôi cầm lấy kéo một cái soạt, cái quần rách một đường xuống tới lai quần. Tôi thuận tay giật mạnh luôn cái quần xì líp, cái quần xì líp cũng theo tay tôi mà rách ra.
Con nhỏ Lan sợ như là sợ quá, nó co hai chân lại để che cái lồn trắng hếu của nó. Miệng cứ kêu “Ðừng đừng”.
Tôi giống như là con chó sói đang ăn con thỏ con. Không tự chủ được tôi trèo lên mình nó dùng hai chân tôi kèm hai chân nó. Nó tiếp tục giằng co làm tôi không làm sao cởi được cái áo của nó, tôi bèn nắm hai vạt áo kéo mạnh. Cái áo cũng rách luôn, tôi xé xé liên tục làm cái áo rách bấy ra. Nó nhìn tôi trào nước mắt tức giận.
Trên mình nó chỉ còn cái áo ngực, nhưng không dễ dàng cởi. Tôi ghịch xuôi ghịch ngựơc cái áo lót để cởi nó ra.
Con Lan đau quá la bài hãi nên nó đành hợp tác cho tôi tháo cái áo ngực ra. Hai vai và hai vú nó bị cái áo ngực xiết, nổi lên lằn ngang lằn dọc đỏ ửng. Nó lấy tay bụm che cặp vú to như trái dưa hấu của nó và nhìn tôi với cặp mắt đỏ ngầu đầy thù hận tột đỉnh.
Tôi đè lên người nó, một tay bóp lấy ngực nó ào ào, hết vú bên này qua tới vú bên kia. Nó vùng vẫy cào cấu lung tung, mình mẩy tôi bị móng tay nó cào trầy sướt. Một tay tôi đưa xuống bóp lồn nó như điên như khùng. Rồi tôi dùng ngón tay giữa nhét vào khe lồn của nó. Nó giẫy mình, hét lên “Á áaaa” thật to.
Tôi thừa thắng xông lên, dùng ngón tay ngoáy ngó trong âm hộ nó. Tôi ngoáy tới đâu, nó giẫy giụa vặn vẹo thân mình đến đó. Rồi tôi dùng đến hai ngón tay thọt vào, nó đã bậm môi, nghiếng răng trèo trẹo. Tuy nhiên nó vẫn cứ mở to mắt nhìn tôi trân trân tức giận.
Tôi cảm thấy người nó sắp bốc cháy rồi. Tôi móc máy lồn của nó lâu lắm, tay tôi ước đầm đề chất khí nhờn chảy ra từ mép lồn nó. Dường như tới lúc nó chịu hết nổi, nó bắt đầu rên hừ hự trong miệng.
Tay chân nó như bị tê liệt, tôi liền banh hai chân nó dang rộng ra. Một dòng nước trắng đục chảy theo ra. Nhờ có nước nhờn tôi nhét liền ba ngón tay sâu vô lồn nó một cách trơn tru và ấn mạnh trên mu lồn nó. Nó đang nằm tê chết trân bỗng nhiên run bẩy mình bắn mạnh lên.
Tôi bóp và nút vú nó thật là lâu, tay tôi thì mò mẫn xờ xoạng và móc bưới phần bên dưới của nó. Dường như nó cũng đang có một cảm giác sướng.
Tôi lấy ngón cái ấn và bóp nhè nhẹ hột le của nó, hai tay nó liền quờ quạng trong không khí như bắt bươm bướm. Nó cắn răng thiệt mạnh, tôi nghe nó thở hổn hển trong tiếng rên hừ hừ rít qua kẽ răng nó. Tôi dùng ba ngón tay đi sâu vào âm hộ nó. Con nhỏ không còn chống cự nữa mà oàn oại như con rắn bị chặt đầu.
Nước nó ra nhiều quá, phần dưới háng nó ước đẫm. Cặp vú bự của nó bóp thiệt là đã, đôi vú nó không còn trắng nữa mà đã trở nên đỏ hồng và nóng hổi.
Con Lan đã không còn kiềm chế đuợc những thớ thịt săn chắt của nó nữa. Hai bắp đùi nó giật giật từng cơn, như có ai châm kim vào. Bụng nó thì thót lên thót xuống.
Tôi chồm xuống cầm con cu bự như trái dưa leo dí vào giữa hai mép lồn cong u đầy thịt trắng nõn nà của nó. Tôi nhét vô, nó trợn trừng mắt, bấu hai tay xuống ghế, hả to miệng và nhỏng cong đít lên.
Tôi ấn con cu tôi vô lồn nó một cái ọt ngọt xớt. Nó la lên một tiếng thất thanh, tôi nghĩ là nó bị rách màng trinh, tôi chắc là nó đau lắm. Tôi thấy nó cắn chặt hai hàm răng mà chịu đựng.
Tôi rút ra rồi ấn vào, nó la lên
- Ao ao.. ui da ui da.. đau đau.. ao ao rát quá ao ao...
Tôi tiếp tục nắc sâu vào lồn nó. Tôi thấy nó cố gắng gồng lên, mặt nó đã đỏ ửng, nước mắt nó tuôn ra tự hồi nào.
Nó tiếp tục rên la, tôi tiếp tục nắc. Tôi nắc càng lúc càng nhanh. Nó trợn ngược tròng trắng lên, tôi tưởng là nó xỉu, nhưng không nó vẫn còn rên hừ hừ kia mà. Khi thì nó bậm môi, lúc thì nó hả to miệng để thở. Hai tay lúc thì cào, lúc thì quơ, lúc thì bắt bướm. Nó lắc đầu quầy quậy, tóc tai rối nùi trông nó đẹp và man dã vô cùng.
Rồi tôi thúc như vủ bão, hai tay nó đập thình thình trên ghế. Người giật bắn lên từng cơn theo độ nhấp của tôi. Miệng nó la lên oai oải không ngừng. Rồi tôi bấu chặt vào hai vú nó, gồng mình nắc vô lồn nó một cái sau cùng. Một dòng tinh khí nóng bắn thật mạnh vô sâu vào tử cung con nhỏ Lan.
Con Lan hét lên “Á á á aa...” rồi gập người lại run bần bật như con tôm.
Nó ngồi co hai chân và thu mình vào một góc ghế nhìn tôi không chớp mắt. Tôi không biết phải nói gì, lấy một điếu thuốc ba số hút, và liếc nhìn nó. Nó có một thân thể nó với làn da trắng hồng, và cặp vú thật là bự với những đường cong tuyệt mỹ. Nó khoanh tay kéo co hai chân lên, giữa háng lộ ra một túm lông đen ước nhèm nhẹp vì chất nhờn của nó và tinh khí của tôi trộn lại.
Quần áo nó đã rách hết rồi. Tôi đang suy nghĩ làm thế nào để đưa nó về đây.
Tôi bỏ con Lan ngồi co mình trần truồng trên ghế như thế, rồi đi vô nhà tắm, tắm cho sạch sẽ.
Khi tôi tắm xong trở ra phòng khách thì nó vẫn còn ngồi đó. Tôi bèn mạo muội nói.
- Em đi tắm đi em.
Nó đứng lên không nói gì đi thẳng vào trong nhà, tôi đành dìu nó đi vô nhà tắm rồi tôi bước ra.
Con Lan tắm thật là lâu tôi nghe nó khóc nức nở trong nhà tắm.
Tôi lấy một bộ đồ của má tôi cho nó bận. Tôi nhét vào túi nó một số tiền, nó không nói gì. Kế đó tôi đang nghĩ là làm sao nó có thể về với một bô đồ của người khác trên mình. Thì may quá trời đổ mưa to. Tôi nói với nó :
- Lan à, em lấy cái áo mưa khoát lên rồi dầm mưa đi về nhé, như vậy sẽ không ai biết, nhé em.
Nó cũng không nói gì, cầm lấy cái áo mưa, đội cái nón lá lên rồi quảy đòn gánh, gánh thúng đậu ra khỏi sân, rồi từ từ đi khuất vào trong mưa.

Từ hôm đó trở đi, con Lan không còn ghé nhà tôi mời tôi mua đậu phọng nữa. Tôi thì lại nhớ nó kinh khủng. Cứ nghĩ đến con Lan và cái hôm nọ là thằng nhỏ của tôi cương cứng lên rồi. Tôi chơi gái cũng nhiều, nhưng quả thật chưa từng chơi sướng như hôm hiếp con nhỏ Lan.
Ba tháng sau, nghe tin con Lan đã lấy chồng. Được biết má nó gả bán cho thằng Tâm đạp xích lô để có bốn cây vàng làm vốn. Tôi bỗng thấy hơi tức tức trong lòng.
* * * * *
Tôi hỏi người ta thì biết là nó không còn bán đậu phọng nữa mà bán rau cải bên chợ Bàn Cờ. Một hôm tôi mạnh dạn đi qua bên chợ, với mục đích là tìm con Lan. Khi bước tới sạp bán rau cải của nó, chút xíu nữa là tôi không nhận ra nó. Một con mắt nó bị bầm tím chỉ mở được ti hí thôi. Trên trán thì sưng u một cục.
Nó thấy tôi thì ngước lên nhìn rồi cúi đầu xuống tiếp tục xếp rau. Tôi lên tiếng hỏi :
- Em Lan à, sao ra nông nổi này vậy em?
Nó không trả lời mà hỏi lại tôi :
- Anh Khoa anh khoẻ không?
- Ơ anh khoẻ lắm, còn em?
Tôi thấy con Lan không còn ngượng như hôm nào nữa, nên đi thẳng vào phía trong sạp.
- Nghe nói em lấy chồng, sao không mời anh vậy?
- Ừ em có chồng rồi, còn anh thì sao?
- Anh không lấy vợ đâu. Còn sao em ra như thế này?
- Chồng em đánh em đó, ảnh đánh em hoài như cơm bữa vậy.
- Trời đất, sao không đi thưa cho nó ở tù cho rồi.
Tôi trò chuyện với con Lan một lúc thì có người đến mua rau. Tôi cũng mua một bó rau rồi hẹn với nó là sau phiên chợ đến nhà tôi tâm sự tiếp. Nó bằng lòng.

Có tiếng người bấm chuông, tôi biết là con Lan tới. Tôi ra mở cổng, mời nó vô nhà. Tôi để sẵn hai chai nước ngọt trên bàn. Tôi mời nó ngồi xuống ghế rồi nói.
- Uống nước đi em.
- Dạ, cám ơn anh.
- Lan à, anh xin lỗi em về vụ bữa hôm nọ nhé, xin em thông cảm cho.
- Thôi anh à, chuyện đã qua rồi, nhắc lại làm gì.
- Còn em lấy chồng rồi sao ra như thế này.
- Dạ, chồng em nó vũ phu quá. Nó thích đánh em như là để cho nó vui vậy. Em khổ quá.
- Vậy sao không ly dị đi?
- Thôi má em không cho, mới lấy chồng mà ly dị thì thiên hạ cười.
- Hắn đánh em hằng ngày hả?
- Dạ, đánh như cơm bữa. Có lần hắn cột em lại, lột quần em ra, cầm roi mây đánh vô đít em cho đến khi dít em nổi lằn ngang lằn dọc thì mới thôi.
- Trời đất, sao hắn dã man vậy, vậy mà em chịu được sao?
- Dạ, như vậy đã ăn thua gì. Hắn còn nhiểu sáp đèn cầy trên đít em nữa đó. Hai mông em vẫn còn dấu phỏng của sáp đèn cầy đây. Hắn thích hành hạ em như vậy thì hắn mới vui.
- Trời trời, vậy em không còn cách nào xa hắn hay sao.
- Em đang tính như vậy đó, nhưng chưa có dịp nào thôi. Anh thấy mắt em đây, bị hắn đấm một cái như trời giáng đó. Còn cái trán này thì bị hắn xô dí mạnh vô tường.
- Thôi đủ rồi, em phải xa hắn. Có cần anh giúp gì không?
- Dạ không cần đâu.
Dường như con Lan đang cần người để trút cạn nỗi lòng. Tôi hỏi chuyện của nó một hồi lâu, rồi mạnh dạn nói :
- Em đi tắm đi cho mát, anh chạy ra đầu ngõ mua gì về cho em ăn nhe.
Nó gật đầu đứng lên đi vô nhà tắm, tôi liền đi ra đầu ngõ.

Tôi mua hai dĩa cơm tấm bưng vô nhà. Con Lan vẫn còn trong nhà tắm. Nhìn bóng dáng con Lan qua tấm màn nhà tắm, tôi bỗng thấy muốn làm tình với con Lan quá. Thằng nhóc của tôi dựng đứng lên rồi. Chịu hết nổi, tôi bèn cởi quần áo ra, vén màng nhà tắm bước vô.
Con Lan thấy tôi bước vô mà lại mỉm cười, chứ không la hoảng như lần trước. Tôi mừng thầm trong bụng.
Tôi chà sà bông lên người nó. Một cảm giác mịn màng mềm mại của thân thể con Lan truyền qua tay tôi. Tôi xoa bóp đôi vú to như trái dưa hấu của nó một cách đã thèm. Con Lan dứng yên dưới vòi nước hoa sen, nhắm mắt thưởng thức.
Tôi ngồi qùi xuống trước âm hộ của con Lan. Tôi đưa một chân nó lên cao để tôi có thể chiêm ngưỡng hết cái lồn vung cao mập cứng đầy thịt đang khêu gợi ở giữa hai háng. Tôi chưa từng thấy một cái lồn nào mà đẹp và no tròn như lồn con nhỏ Lan vậy. Lồn nó hồng hồng trắng trắng nhìn kỹ thì thấy những mạch máu bé li ti nằm dưới lớp lông mềm và mịn màng.
Tôi cúi đầu dùng môi ngậm lấy hai mép lồn thịt như ăn hến luộc. Con Lan khẽ rên lên, hai tay thả xuống nắm lấy đầu tóc của tôi. Rồi tôi nhả ra và dùng lưỡi liếm vào hai cái mép lồn. Lồn con nhỏ Lan bây giờ cương no tròn như muốn nổ tung ra vậy. Con Lan rướn người lên, gát chân lên tường cao hơn, nới rộng ra cho tôi có thể cúi đầu vào sát hơn nữa.
Tôi mút liếm và liếm mút một hồi lâu. Con Lan lúc thì rướn người, lúc thì rên khẽ, hơi thở càng lúc càng dồn dập, hai tay bấu càng lúc càng chặt vào tóc tôi.
Tôi đưa lưỡi rà xuống đít rồi lại đưa lên mồng đốc. Dường như Con Lan đã đến tột đỉnh giác cực lạc, Nó rên rỉ oằn oại trong khoái cảm, và lồn nó cử động bằng cách nẩy lên, nẩy xuống không kiềm chế được.
Tôi cứ quét lên quét xuống rồi chọt cái lưỡi vô trong lồn nó thật sâu và ngoáy mạnh một cái. Âm khí con Lan tuôn ra dầm dề, chảy dọc ra hai bên mép lồn xuống tới đít nó thật nhiều, tôi dùng môi lưỡi quyện và nút lấy nút để. Bây giờ thì hai chân nó dang rộng đến hết cỡ, mỗi khi tôi chọt cái lưỡi vô trong lồn nó và ngoáy thì con Lan rên lên một tiếng “Ư ư ư ư”.
Tôi biết là là con Lan đang sướng lắm, nó lịm người đi.
Tôi đứng lên, xoay con Lan vào tường rồi banh dang hai chân nó ra. Con Lan giờ không còn nói gì nữa hết, nó làm theo tôi từ từ dang rộng đôi chân ra. Tôi thấy cái mu nó vung lên nghều nghệu như cái mả, hai mép lồn ướt nhẹp đang chờ đợi.
Tôi cầm con cu cứng như khúc gỗ của tôi, nhẹ nhàng đưa vào lồn mà ngoáy qua ngoáy lại mấy cái để cho lồn con Lan nở rộng ra, từ từ tôi đút con cu tôi vào trong lỗ lồn của nó.
Có lẽ vì cu tôi quá to nên chưa đưa hết con cu vào trong lồn con Lan thì nghe nó ré lên tiếng “Aoo Aoo”.
Tôi bất ngờ dùng hết ga đẩy vô lồn con Lan một cái ọt. Nó càng ré lên lớn hơn nữa “AAAAA”. Rồi tôi cứ nắc lia nắc lịa, để cho thằng nhỏ của tôi chạy ra chạy vào lồn nó. Con Lan thở hổn hển như sắp đứt hơi, từ bụng tới đít nó uốn éo theo từng cử động của cu tôi. Nó oằn người như con tôm, nghiến răng rên rỉ.
Tôi cứ tiếp tục thụt lia lịa vô lồn Con Lan rất lâu. Cho tới lúc người nó nẩy nẩy như bị điện giựt và vừa rên ư ư không ngừng.
Rồi nó bỗng kêu lên
- Anh Khoa!... Em sướng quá!... Em sướng quá
Đít nó cứ nhỏng cao lên, mấy ngón chân nó thì quíu lại bấu chặt xuống sàn nhà tắm. Nó thở hổn hển dang rộng hai chân ra.
Thấy con Lan gần đến bến, Tôi rút cu ra rồi đẩy nó qùi xuống trước thằng nhỏ của tôi. Con Lan biết ý, dùng tay khích thích xoa nhẹ cái dương vật của tôi. Rồi nó ngậm đầu dương vật và dùng môi, lưỡi, sức nút để gây khoái cảm cho tôi. Nó dùng lưỡi quay tròn trên đầu dương vật rồi nút mạnh từng chập, làm tôi sướng quá chừng. Một tay nó mân mê hai vò vò hai hòn dái. Cái cảm giác khoái lạc đến dần dần.
Tôi thấy đến lúc cực điểm rồi, toàn thân tôi nẩy lên và cứng lại. Từ đầu dương vật tinh khí bắn ra thật mạnh vô miệng của con Lan, đến lúc tinh khí không ra nữa, con Lan đẩy tôi ra. Miệng nó đầy tinh khí của tôi, tôi thấy nó nhổ ra thì nói với nó :
- Nuốt luôn đi em, nhổ ra làm chi.
Nó nhoẻn miệng cười, một dòng khí trắng chạy dài xuống mép môi nó...

Phần một đến đây là kết thúc câu chuyện. Phần hai là một mẩu chuyện nói về nhân vật chính cũng có tên là con bé Lan nhưng hoàn toàn không dính líu gì đến phần một. Nếu thích, xin mời các bạn đọc giả xem tiếp phần hai.
Xem tiếp phần 2

[top]

9/11/11

Posted by Xmen on 11:08 | No comments

Chuyện tình vùng cao nguyên - Phần một

Tôi sinh ở Việt Nam nhưng không phải là người Việt, tôi là người Thượng. (Cốt truyện xảy ra trước ngày 30/04/1975). Tôi thuộc về một bộ lạc thiểu số sống trên cao nguyên Trung Việt, bộ tộc của chúng tôi sống trong một làng hẻo lánh trong tỉnh Buôn mê thuộc. Chúng tôi trồng lúa, trồng bắp, dệt vải, cất rượu cần, chăn nuôi trâu bò gà vịt. Ðời sống dân Bản Thượng rất giản dị, ngày ngày chúng tôi đi săn bằng ná để có thêm thịt ăn. Chúng tôi rất cần muối nên phải dệt vải với màu sắc rực rỡ để đổi lấy muối, quần áo chúng tôi đơn giản, đàn ông đóng khố, đàn bà mặc váy để ngực trần.
Tôi lớn lên trong một căn nhà tranh dài cất trên những hàng cột, tôi sống cùng cha mẹ, anh chị và các em. Khi tôi lên 15 tuổi theo tục lệ tôi phải theo các thanh niên chưa vợ tối tối ra ngủ ở nhà “Rông”. Tòa nhà tròn với hai mái cao vút được làm trung tâm cộng đồng, chỉ khi nào lấy vợ tôi mới được ngủ ở nhà. Cuộc đời tôi thay đổi hoàn toàn khi người Mỹ đến. Ban đầu chúng tôi thấy những con chim sắt, những con chuồn chuồn (máy bay vá trực thăng) bay qua đầu chúng tôi, sau đó người da trắng đến thăm làng chúng tôi. Chúng tôi được thông báo trước để tiếp khách. Người Mỹ mở những lớp dạy Anh Văn trên tỉnh lỵ và tôi may mắn được tuyển đi học. Sau khi tốt nghiệp tôi được trở về làng và được cử ra để đón người Mỹ. Chúng tôi được phát bột mì, bắp, sữa bột, phó mát, bo bo và dầu ăn của Mỹ viện trợ. Một cố vấn gia chánh đến thăm làng tôi và chỉ dạy phụ nữ trong làng cách sử dụng các vật phẩm nói trên, nàng tên là Traci, tôi không thể nêu tên thật vì biết đâu bây giờ nàng đã có chồng con. Nàng trạc tuổi ba mươi và thật là đẹp, da nàng trắng như trứng gà bóc, hai má hồng hồng, cặp mắt xanh và trong sáng, tóc vàng thân hình nảy nở.
Có người Việt làm thông ngôn nhưng nàng không biết tiếng bộ lạc Thượng, tôi phải giúp cô ta vì tôi biết cả tiếng Việt nên Traci hỏi tôi có muốn làm thông ngôn cho cô không? Nàng đẹp và tử tế quá nên tôi nhận lời ngay không một phút chần chờ. Ðể tiện cho công việc, tôi dọn nhà lên tỉnh lỵ ở với nàng để có thể gọi tôi bất cứ lúc nào. Tôi sung sướng hết sức, lần đầu tiên trong đời tôi được ở trong một tòa nhà sang trọng, có nước máy, có đèn điện. Tôi được phép tắm bằng hoa sen trong phòng tắm rộng rãi nhưng tôi thích nhất được nhìn trộm Traci, nhìn khuông mặt xinh đẹp, cặp mắt sáng ngời, cặp môi đỏ mộng, cái mũi dọc dừa và cái cổ trắng ngần cộng thêm thân hình nảy nở của nàng tôi đê mê vì chỗ nào của nàng cũng đẹp.
Traci trông rất là hấp dẫn khi bước ra khỏi phòng tắm sau một ngày làm việc với chiếc áo sa tanh mỏng hồng dính sát thân hình làm cho cặp nhũ hoa tròn trịa nổi bật lên. Tôi quen nhìn phụ nữ để ngực trần (phụ nữ Thượng không mặc áo) vậy mà khi nhìn cặp vú kín kín hở hở của Traci máu dồn lên mặt làm tim tôi đập mạnh. Nàng như không quan tâm về việc tôi chiêm ngưỡng nàng trong im lặng. Ðôi khi tôi có cảm giác như nàng cố ý để hở một phần cặp nhũ hoa cho tôi ngắm. Một hôm vào ngày thứ bảy nàng hỏi tôi :
- Y Tân, tôi muốn chụp hình anh mặc y phục người Thượng. Anh có bằng lòng không?
Tôi biết nàng muốn gởi hình người Thượng về Mỹ cho bà con nên đồng ý ngay và bảo nàng cho tôi một phút để thay quần áo. Tôi về phòng cởi quần áo và quấn lên cái khố mới. Vì tôi quen sống trong rừng rậm nên tôi cao lớn khỏe mạnh và có một thân hình rất cường tráng. Khi tôi đi ra Traci đã cầm sẵn máy ảnh, nàng chụp hình tôi đứng, ngồi, qùy một gối và hình tôi kéo ná cầm ná chỉa vào con hươu tưởng tượng và hình tôi đang gùi (tôi vẫn đang gùi bán cho cố vấn Mỹ). Traci ngập ngừng bảo tôi :
- Y Tân trông anh như Tazan!
Tôi hỏi :
- Tazan là ai?
Nàng giải thích :
- Tazan là một người Anh lạc trong rừng từ nhỏ và được đàn khỉ nuôi dưỡng. Tazan khỏe mạnh, đẹp trai. Anh ta cứu một cô gái người Anh trong trường hợp hết sức hiểm nghèo sau đó lấy nàng làm vợ, tên cô là Jane.
Traci đến gần tôi :
- Anh cho tôi sờ bắp tay anh nhá?
Nàng đặt máy xuống hai bàn tay nhỏ nhắn ve vuốt bắp tay gồng lên của tôi, hơi thở ấm áp của nàng như mơn trớn ngực tôi. Mùi nước hoa xen lẫn mùi da thịt chui qua mũi và lọt vào trái tim tôi. Tôi phải gồng mình lắm để khỏi ôm chầm lấy nàng để ghì nàng xuống hôn nàng.
- Y Tân anh có thấy phụ nữ trần truồng lần nào chưa?
- Có nhưng chỉ thấy từ xa, nói thật với Traci tôi đôi khi theo bạn bè ra suối xem phụ nữ tắm. Nhưng chúng tôi phải ở thật xa vì những bô lão trong làng sẽ trừng phạt nặng nề nếu họ bắt được chúng tôi nhìn trộm phụ nữ đang tắm.
Traci nói :
- Y Tân anh phải hứa với tôi là sẽ không nói cho ai biết chuyện chúng ta sắp sửa làm.
Tôi hứa và nàng bảo tôi theo nàng vào phòng ngủ. Nàng ra lệnh :
- Cởi khố ra.
Tôi tuân theo râm rắp.
- Y Tân cặc của anh đẹp quá. Tôi sờ được không?
- Traci em làm gì cũng được.
Xem tiếp phần 2

[top]