Hiển thị các bài đăng có nhãn cach lam tinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cach lam tinh. Hiển thị tất cả bài đăng

21/11/11

Posted by Xmen on 08:37 | No comments

Ngôi nhà ba tầng - Phần một

Những dòng chữ của đứa con
Năm nay tôi được 16 tuổi. Tôi là một đứa con trai bịnh hoạn, trí óc tôi không được bình thường. Có những lúc tôi rất tỉnh táo như bây giờ, tôi có thể suy nghĩ như một người bình thường, tôi có thể nhớ lại được tất cả mọi chuyện trong quá khứ, nhưng chuyện xảy ra từ rất lâu, thật lâu về trước, rành rẽ từng chi tiết, nhưng bất chợt trí óc tôi bỗng biến mất. Mẹ tôi nói lúc đó tôi không còn biết gì cả, như một người mất hồn. Tôi đi ra đi vào trên tầng lầu thứ ba cuả căn nhà. Trí óc tôi hoàn toàn trống rỗng...

Tôi phải kể lại chuyện này, tôi phải viết lại những gì đã xảy ra trong cuộc đời tôi. Tôi không muốn viết lại như một hồi ký. Tôi đâu có gì để viết lại đâu, nhưng tôi chỉ sợ nếu tôi không ghi lại những gì mà tôi còn nhớ được bây giờ thì đến một lúc nào đó, tôi sẽ không còn nhớ được gì hết và tôi sẽ không còn biết mình là ai nếu không có những dòng chữ này để nhắc nhở đến thân phận của tôi. Tôi sẽ viết những dòng chữ này rất chậm rãi, rất từ từ... khi nào trí óc tôi có thể suy nghĩ một cách bình thường như bây giờ, tôi sẽ cố nhớ lại những kỷ niệm từ trước đến nay và ghi lại thật trung thực không để cho ai đọc cả, mà chỉ cho chính tôi, chỉ một mình tôi thôi.

Tôi là một đứa trẻ bình thường được sinh ra trong 1 gia đình trung lưu. Tôi đã có được đầy đủ những gì mà một đứa trẻ trong xã hội này mong muốn : gia đình êm ấm, ba mẹ tôi rất thương yêu nhau và tôi đã được cưng chiều, tôi đã có những món đồ chơi đắt tiền, hiếm hoi mà những đứa bạn phải thèm thuồng... tôi đã mặc những quần áo hiệu đắt tiền mà rất ít những đúa bạn trong lớp đã có, tôi đã được gởi đến những trường học tốt nhất từ khi bắt đầu học mẫu giáo. Nói tóm lại hơi kiểu cách và cải lương một chút, có thể nói rằng : tôi được sinh ra đời dưới một ngôi sao sáng, trong sự ước muốn của tất cả mọi người và trong một hoàn cảnh kinh tế rất tốt của gia đình tôi mặc dù tình trạng chung của đất nước Việt Nam không được khả quan lắm, nếu không nói là nghèo khổ trong thời gian giữa những năm 1980, thời điểm mà tôi đã được sinh ra.
Ba tôi đã có những công việc làm ăn rất thuận lợi và đã mua được căn nhà hiện thời, căn nhà 3 tầng lầu trong một khu rất yên tĩnh trong khu vực hồ tắm Chi Lăng thuộc quận Tân Bình. Và cũng để ngừa trước những rủi ro có thể xảy đến trong những cuộc làm ăn của ba tôi, chuyện này có thể xảy ra bất cứ lúc nào trong nền kinh tế không ổn định của xã hội Việt Nam lúc đó, ba tôi đã để cho bà ngoại tôi đứng tên căn nhà. Một số ngoại tệ cũng đúng tên bà tôi trong một trương mục tại một ngân hàng ngoại quốc, tôi không biết là bao nhiêu, nhưng đủ để cho gia đình chúng tôi tiếp tục sống một cách ung dung như khi ba tôi còn sống. Người ta đã giết ba tôi 6 năm trước, lúc đó tôi được 10 tuổi. Những người làm ăn buôn bán chung với ba tôi đã thuê người giết ba tôi. Bà ngoại và mẹ tôi kể lại như vậy khi công việc làm ăn buôn bán bị trục trặc. Không ai nói rõ cho tôi biết chuyện này. Mọi người đều muốn giấu kín và muốn quên đi chuyện đã xảy ra, muốn câu chuyện đi vào quên lãng để bớt đi sự suy nghĩ càng làm thêm đau khổ cho sự mất mát quá lớn trong gia đình chúng tôi. Nhưng tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của tầng lớp người có tiền trong xã hội, tiền gởi về đều đều từ ngân hàng ngoại quốc để mẹ tôi có thể nuôi tôi ăn học thành tài và để mẹ tôi có thể sống nhàn hạ suốt cuộc đời của bà mà không phải làm lụng gì cả.

Tôi là một đứa trẻ kháu khỉnh, khỏe mạnh, sáng sủa. Trong lớp, tôi luôn đứng ở 5 hạng đầu, tôi có năng khiếu về văn và ngoại ngữ. Trong suốt những năm ở tiểu học và những năm đầu của trung học và ngay cả sau biến cố ba tôi chết, tôi vẫn là một đứa trẻ khoẻ mạnh và sự thay đổi, mất mát lớn lao đó không làm cho tôi bị ảnh hưởng quá nhiều đến tinh thần. Bắt đầu từ năm 13 tuổi, có sự thay đổi lần lần trong tôi. Trí nhớ của tôi bị giảm đi từ từ... thứ hạng trong lớp của tôi xuống đến gần cuối chỉ trong vòng 1 năm. Thể chất tôi vẫn bình thường, nhưng tôi hay quên và lần lần đưa đến trạng thái như bây giờ, rất ít khi tôi được tỉnh táo để ngồi suy nghĩ và viết được như thế này, mẹ tôi bảo tôi không biết tôi là ai và hành đông như một người mơ ngủ, không có thần. Tôi cũng không biết là mình như thế nào nữa. Trong vòng mấy năm trời, tôi đi hết bác sĩ này đến bác sĩ khác, hết nhà thương này đến nhà thương khác đến nỗi chuyện đi đến nhà thương khám bệnh đối với tôi coi như công việc hàng ngày. Tôi quen với những câu hỏi mà bác sĩ đã đặt ra cho tôi, tôi quen với những cái máy scan não to lớn, cồng kềnh rất mới mẻ mà chỉ ở nhà thương dành riêng cho người ngoại quốc mới có. Tôi quen với những sợi dây điện xanh đỏ chi chít gắn vào đầu tôi đưa vào một cái máy để hiện lên nhũng làn sóng trên màn ảnh. Tôi quen với những viên thuốc đủ màu, vừa nhỏ vừa lớn lộn xộn mà tôi bắt buộc phải uống một ngày mấy lần, cả chục viên, một cách đều đặn. Mẹ tôi bảo con chịu khó uống thuốc một thời gian sẽ hết, con chỉ bị suy nhược thần kinh thôi. Tôi chỉ biết thế và chẳng nghĩ đến điều gì khác, mà dù có muốn suy nghĩ đi nữa tôi cũng chẳng biết phải suy nghĩ gì cả, tôi đã nói là đầu óc tôi bây giờ ít khi được tỉnh táo lâu để có thể suy nghĩ trọn vẹn một chuyện gì, đang suy nghĩ là bị cắt đứt.. như vậy đó.

Tôi đã kể cho bác sĩ nhiều lần, với sự khuyến khích của mẹ tôi là phải làm sao có thể kể từng chi tiết những sự việc mà người ta nghĩ có anh hưởng đến đầu óc của tôi. Tất cả mọi chuyện tôi thấy không có gì là đáng kể lại ở đây, trừ một việc, tôi nghĩ là có ảnh hưởng mạnh đến trí óc và căn bịnh của tôi. Để tôi ghi biến cố này lại ở đây một cách vắn tắt, vì cũng không có gì nhiều để mà viết về chuyện này cả.

Năm tôi 6 tuổi, tôi có mấy đứa bạn con của người bạn thân của ba mẹ tôi. Chúng tôi thường hay sang chơi nhà nhau vì ba mẹ tôi mời bạn sang nhà ăn uống hay ngược lại. Người lớn nói chuyện với nhau và trẻ con chúng tôi kiếm chỗ chơi với nhau. Ba đứa một đứa con gái 7 tuổi và đứa con trai 5 tuổi con của người bạn ba mẹ tôi. Bữa đó, chúng tôi chơi cất nhà, lôi tất cả mùng mền chăn gối trong phòng ngủ đem vô phòng học của tôi để cất nhà. Cất xong mấy đứa chui vô nhà nói chuyên với nhau trong nhà mới. Thằng con trai nằm lăn ra ngủ. Đứa con gái và tôi nói chuyện với nhau một lát rồi con nhỏ rủ tôi chơi trò vợ chồng.. Con nhỏ nói tôi hai đứa cởi hết quần áo và kêu tôi nằm trên người nó, giống như ba má nó làm như vậy đó. Tôi cũng leo lên nằm trên người nó, một cảm giác la lạ thích thích rất mới mẻ. Con nhỏ cầm chim tôi đặt lên chim nó rồi hai đứa nằm yên như vậy một lúc lâu đến khi chán rồi mới mặc quần áo lại. Sự kiện này đi qua, sau đó tôi chỉ lâu lâu mới nhớ lại với 1 cảm giác nhớ nhớ. Nhịp độ nhớ lại chuyện này càng ngày càng tăng lên khi tôi lớn lên. Từ năm 10 tuổi câu chuyện trở lại với tôi thường xuyên hơn, với những bứt rứt, thèm muốn, tiếc rẻ vì lúc đó tôi đã được biết qua bạn bè những câu chuyện nhảm nhí về tình dục là cái gì rồi. Tôi nằm mơ thấy mình nằm trên người con nhỏ và đến năm 12 tuổi, tôi bắt đầu mộng tinh. Khi tôi bắt đầu bị bịnh thì tôi không còn nhớ nhiều đến chuyện khác nữa, nhưng chỉ có chuyện này, chuyện tôi nằm trên người con nhỏ lúc nào cũng lẩn quẩn trong đầu tôi, lúc nào ý muốn làm tình, ý muốn về dục vọng cũng thôi thúc đòi hỏi tôi. Tôi không biết khi trí nhớ của tôi bị mất mát khá nhiều như những ngày gần đây, lúc tỉnh táo tôi vẫn nghĩ đến chuyện đó, nhưng khi tôi đang ở trọng trạng thái vô thức, không biết là như thế nào nữa.

Bây giờ thì tôi vẫn luẩn quẩn trên lầu 3 của căn nhà, vẫn mỗi ngày uống cả chục viên thuốc và vẫn viết được chừng nào hay chút đó khi đầu óc tôi tỉnh táo.

Tôi là mẹ của đứa con trai duy nhất của vợ chồng tôi. Tôi đã đọc được những dòng chữ con tôi viết để trong ngăn kéo bàn học của nó. Tôi đã khóc hết nước mắt về sự hẩm hiu của con tôi. Những gì con tôi viết chỉ là một phần sự thưc về căn bệnh của nó thôi. Tôi đã giấu không cho nó biết về tình trạng thực sự bệnh của nó. Sau cả gần 2 năm khám bịnh và định bịnh. Bằng tất cả những phương tiện tối tân nhất mà y học có thể có được và dĩ nhiên là tốn nhiều tiền mà chồng tôi để lại, các bác sĩ chuyên môn về não bộ và thần kinh đã tìm ra sự tắt nghẽn của mạch máu đưa lên não của nó, máu chỉ được đưa lên những phần của não bộ điều khiển những hoạt động thông thường nhưng bi tắc nghẽn ở phần điều khiển trí nhớ. Một căn bịnh rất hiếm, tên khoa học dài lòng thòng tôi không thể nào nhớ nổi! Mạch máu càng ngày càng bi teo nhỏ lại và chỉ trong vòng hơn hai năm trời, con trai tôi đã mất gần hết trí nhớ của nó. Bác sĩ đã tiên đoán là con tôi chỉ còn sống được trong vòng một thời gian ngắn nữa, tối đa là sáu tháng mà thôi khi mạch máu bị teo lại hết và máu không còn truyền được lên đầu nữa. Tôi đã van nài năn nỉ họ cứu dùm con tôi, tôi có đủ tiền để chi phí cho một cuộc giải phẩu thông mạch máu não, nhưng họ nói không thể làm được, y học ngày nay vẫn phải bó tay với chứng bịnh ngặt nghèo của con tôi. Tôi đã đi cầu khẩn van vái khắp nơi rồi tìm kiếm hy vọng ở Đông y. Tôi đã tìm được một thày Tàu rất giỏi, sau khi chẩn mạch cho con tôi, ông thầy đã nói con tôi bị chứng kinh mạch ở não không được điều hòa và trong người quá nhiều dương khí, cần phải bổ sung âm khí. Tôi đã liên lạc với tất cả viện nghiên cứu Đông y của Trung Quốc để cho con tôi được cơ hội trị liệu, giải pháp cuối cùng khi y khoa Tây phương đã chịu bó tay.

Tuần sau tôi sẽ sang Trung quốc, đến Bắc Kinh để làm mọi thủ tục để họ chấp thuận chữa trị cho con tôi tại viện Đông y nổi tiếng nhất ở đó.

Bây giờ tôi sẽ nói về tôi một chút và rồi đến những diễn biến thật đau lòng về chứng bịnh của con tôi.
Xem tiếp phần 2

[top]

Posted by Xmen on 08:33 | No comments

Nghệ thuật rên rỉ
Nghệ thuật rên rỉ! Nghe tựa thật ngộ, nhiều bạn không khỏi thắc mắc: “Rên rỉ cũng có nghệ thuật sao?” hoặc là phủ nhận: “Rên thì rên, cần gì mà nghệ thuật, xạo quá!”, nhưng thực sự rên rỉ có cả trời nghệ thuật trong đó, bạn có tin không?

Biết cách rên rỉ sẽ làm cho “cuộc vui” thêm sống động, hào hứng, có nhiều màu sắc; biết cách rên rỉ giúp kích thích người bạn tình mau đạt khoái cảm; biết cách rên rỉ để tỏ sự sung sướng hòng đem sự hãnh diện đến người bạn tình. Rên được chia ra làm nhiều loại: mạnh, nhẹ, nhanh chậm, to, nhỏ, thì thào, òn ỉ, thanh tao, hoặc tục tĩu; sẽ được bàn sau.

Trước hết, rên rỉ làm cho “cuộc vui” thêm sống động. Trong sinh hoạt tình dục, rên rỉ là sự bộc lộ cảm giác cho đối phương, một hình thức bày tỏ cái thiên nhiên trong chính mình. Nó hầu như chiếm một phần ba cái quan trọng trong lúc hoạt động tình dục – hai phần kia là sự xuất tinh và tư thế làm tình. Thiếu rên rỉ như thiếu một chén nước mắm khi ăn một dĩa cơm sườn. Tưởng tượng xem, hai vợ chồng hoặc một cặp tình nhân làm tình trong im lặng, người nam cứ hì hục không nói tiếng nào, người nữ cắn răng không dám rên dù cái sướng đã lên chín tầng mây, đến khi xong việc thì nằm khì nơi đó, vậy chán chết! Rên rỉ làm cho tình dục sống động, làm cho sự mật thiết giữa đôi bạn tình luôn mới mẻ, tạo nhiều cảm giác khác nhau, tinh thần lẫn thể xác. Người nam phải biết rên, người nữ cũng phải biết rên, để tạo “cuộc vui” thật hào hứng, nhiều sắc màu. Vậy biết rên là rên làm sao, mời bạn đọc những đoạn kế tiếp.

Biết cách rên rỉ giúp kích thích người bạn tình mau đạt khoái cảm. Quan trọng lắm! Có nhiều bạn nam than rằng: “Tôi bị xuất tinh sớm, bạn gái/bà xã còn chưa thỏa mãn, muốn cho cô ấy ‘ra’ lẹ làm hoài không được v.v...”, là tại sao? Chuyện xuất tinh sớm là ngoài đề tài của bài này, nhưng đôi khi bạn không thuộc loại người xuất tinh sớm vẫn bị cảm giác đó, bởi vì so với “độ bền” của người nữ, bạn luôn luôn là kẻ thua cuộc. Để giải quyết điều này, bạn chỉ cần kích thích người bạn tình mau đạt khoái cảm... bằng cách rên rỉ. Rên để kéo cái sướng của nàng trổi dậy, rên đúng cách đúng yếu điểm của nàng giúp rất nhiều đem nàng đến tuyệt đỉnh trong khoảnh khắc. Song, ngược lại, người nữ biết rên rỉ sẽ làm người nam mau xuất tinh (ngoài ý muốn), điều này phải được bàn thảo giữa đôi bên để xác định thời điểm nào thích hợp cho người nữ rên rỉ, hoặc rên nhỏ, ngưng đúng lúc...

Biết cách rên rỉ để tỏ sự sung sướng hòng đem sự hãnh diện đến người bạn tình. Điều này cũng rất quan trọng. Bạn cũng biết, sinh hoạt tình dục ngoài để hưởng cảm giác bên nhau, còn bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình cho đối phương. Người nam rên để cô ấy biết bạn đang sướng vì sự hiến dâng của nàng cho bạn, một sự biểu lộ của bạn cho biết nàng là tất cả. Anh rên là vì em đẹp, em sexy, em thiên thần, là niềm sung sướng đang trong anh v.v... Người nữ rên để anh ấy biết bạn đang hạnh phúc vì những gì anh đang tặng nàng. Em rên là vì anh đẹp trai, anh đô con, anh giỏi về kỹ thuật, anh mạnh trong chăn gối, anh đem cho em sự thỏa mãn tình yêu v.v...

Rên được chia ra làm nhiều loại: mạnh, nhẹ, nhanh chậm, to, nhỏ, thì thào, òn ỉ, thanh tao, hoặc tục tĩu. Trước hết, rên cũng tùy trường hợp. Như lúc mới quen nhau, lần đầu tiên làm tình, trai gái đều mắc cỡ, dám gì rên. Anh rên thì em nghĩ : “Sao anh lại thô bỉ, kỳ cục, thấy ghê”, em rên thì anh nghĩ : “Sao em dâm quá!”. Con trai sợ con gái nói mình “tà”, con gái sợ con trai nghĩ mình “dâm”, nên chẳng ai dám rên. Nhưng không sao, trong trường hợp này ngoại lệ, về sau khi đã quen nhau và gần gũi nhiều, đôi trai gái mạnh dạn hơn để bày tỏ khả năng này. Lúc đó, phải rên và rên cho đúng thời, rên không đúng thời đối phương sẽ cho mình... xạo, tiếng Anh gọi là “fake”, nếu bị biết là “fake” mất hứng (turn off) lắm nhen! Ví như anh ấy sờ vào chỗ kín của bạn, bạn rên là phải, nhưng sờ vào ngón tay (hoặc chân, hoặc mặt, hoặc tóc...) mà bạn rên ào ào thì coi sao được. Giả dối quá đi! Nếu bạn (gái) quyết định “fake” thì ráng “fake” cho hay và ráng nhớ mình “fake” cái gì để sau làm cho đúng. Ví dụ hôm trước anh ấy sờ vào chỗ này bạn rên hư hử, hôm nay cũng chỗ đó bạn tỉnh như ruồi, anh ấy thế nào cũng đoán ra. Nói về rên mạnh nhẹ, nhanh chậm, to nhỏ, thanh tao hoặc tục tĩu cũng tùy thời, tùy lúc. Đương nhiên lúc hứng tình quá thì nhanh-to-mạnh-tục tĩu, còn lúc lãng mạn âu yếm thì chậm-nhỏ-thanh tao. Thường trong lúc “foreplay” (thời điểm kích thích nhau), những tiếng rên mèo (rừ rừ) nhẹ nhàng, chậm rãi, còn lúc giao hợp thì mặc sức mà rên, rên càng to càng thấy sướng. Bàn về rên tục trong lúc ân ái cũng là một nghệ thuật, một điều tế nhị được bàn thảo (tìm hiểu) giữa đôi bên. Người nam đa số thích rên tục trong lúc quan hệ, ví dụ như những chữ : “cặc”, “lồn”, “vú”, “đít”, hoặc những câu nói thô tục (nhưng thật không tục trong lúc ấy): “anh đụ em”, “anh fuck em”, “chơi em”, “nắc em”, “em chổng đít lên anh đụ”, “banh háng ra”, “lồn em đẹp”, “vú em to”, “cho anh chơi kiểu chó” v.v... Người nữ thì không thích tục tĩu lắm, họa chăng chỉ nói được chữ “cu” thay cho “cặc”, “chim” thay cho “lồn”, hoặc những câu nhẹ nhàng hơn như : “em muốn nằm trên”, “em thích làm tình”, “em sướng quá”, “anh nghệ thuật quá”, “em muốn phục vụ anh”, “em chìu anh hết mức”, hoặc những câu nói vô nghĩa như “anh làm gì vậy”, “chết em rồi anh ơi”, “em đang ở đâu đây”, “chín tầng mây rồi anh ơi!”, hoặc những tiếng than như “trời ơi”, “chúa ơi”, “oh, my god!” v.v... Nói chung, tục tĩu hoặc thanh tao tốt nhất được dung hòa, khi này khi khác mới tạo nhiều sắc thái: nam nên có những lúc thanh tao, nữ nên tục tĩu khi cần thiết. Dẫu sao, cho cùng, chốn phòng the chỉ dành riêng cho (đôi) bạn tự tung tự tác, không ai biết cả, rên thế nào cũng được miễn là đôi bên thỏa mãn, hạnh phúc.
Kinh Bích Lịch
Hết

[top]

Posted by Xmen on 08:32 | No comments

Nghệ thuật phô trương thân thể

Đây là bài “Nghệ Thuật Phô Trương Thân Thể” dành cho các bạn gái thích thú muốn sưu tầm hay tò mò đọc chơi cho biết. Tôi có nghe qua về nghệ thuật phô trương thân thể mấy năm rồi, nên quyết định dùng bài này để chia sẻ chút ít những nghệ thuật, cách thức và bí quyết, cùng với những ví dụ sinh động với các bạn để giúp các bạn học hỏi thêm về nghệ thuật của dục tình.
Các bạn cũng biết đó, nghệ thuật phô trương thân thể không có nghĩa là tùy tiện đưa ra chỗ kín cho người khác thấy. Khi nói tới nghệ thuật thì bạn hãy nghĩ tới vấn đề nghệ thuật của nó, và khi thực hiện hãy coi đó như là một tác phẩm nghệ thuật cần phải khoe cho người khác thưởng thức, thì bạn mới thấy tự tin hơn ở thân thể của bạn. Tính ra thì đó cũng là điều tốt. Giả sử như sau này khi bạn có chồng rồi thì nghệ thuật phô trương thân thể sẽ luôn luôn giúp bạn hâm nóng lại tình yêu với ông xã. Một bộ áo sexy, một cái áo ngực màu đỏ, hay một cái quần lót bé tẹo cũng là một hình thức trong nghệ thuật phô trương thân thể. Chưa kể trong những lúc động phòng, khi đèn vặn xuống lờ mờ, nghệ thuật phô trương thân thể có thể giúp bạn khỏa thân một cách khêu gợi, như một vũ nữ trong các sex show khoe từng chỗ kín mà không kín ra cho chàng thấy, bảo đảm đêm đó chồng bạn sẽ thấy cưng bạn nhiều hơn thường lệ. Đôi khi, ngay lúc chồng bạn đi làm về, bạn thình lình xuất hiện trước mặt chàng hoàn toàn trống trơn không một mảnh vải nào trên người cũng là một nghệ thuật phô trương thân thể làm cho chàng chết mê chết mệt. Hay là những lần ăn tối với chàng, bạn chỉ vận mỗi chiếc quần lót trắng có thể nhìn xuyên qua, là chàng có thể ăn ngấu ăn nghiến cho hết cơm để mau chóng vào phòng ngủ với bạn. Nói chung nghệ thuật phô trương thân thể thì đa hình đa dạng, bạn phải tùy theo sở trường của bạn và hoàn cảnh của mỗi người mà biến chuyển, sáng kiến, hay bày vẽ sao cho thích hợp.
Nghệ thuật phô trương thân thể thì chia ra làm ba hạng : hạng căn bản, hạng trung, và hạng khá. Nghệ thuật phô trương thân thể căn bản thì kín đáo hơn so với hạng trung và hạng khá, nhưng điểm chung trong nghệ thuật này là bạn phải biết phô trương làm sao cho thật tự nhiên, không gượng ép, lộ liễu một cách lố lăng, dâm dục. Còn hạng hạng trung, và hạng khá đều tùy ở sự gan dạ, tính phiêu lưu mạo hiểm của bạn, phô trương ở những nơi công cộng và đương nhiên chuyện đó cũng có cái tai hại của nó, có thể bạn sẽ bị người ta chửi, vì thế bạn nên quan sát tình hình sao cho phù hợp rồi hãy thực hiện. Điểm lợi cũng phô trương thân thể ở hạng trung và hạng khá là tập cho bạn có tính bạo dạn trong tình dục, đó cũng là một cái hay vì sau khi bạn lấy chồng chuyện phòng the của bạn sẽ được mở rộng ở mức tự nhiên, bàn thảo với chồng về chuyện tình dục là điều nên làm. Ví dụ như anh ấy thích bạn mặc áo ngực gì, quần lót gì, hay không mặc càng tốt hơn, bạn cứ mạnh dạn hỏi han.
Qua phép phô trương thân thể căn bản thì chỉ nhìn quanh về cách thức ăn mặc sao cho đạt được mục đích, ví dụ như nên mặc quần áo gì, cách cởi đồ ra sao là hai yếu tố quan trọng, hơn cả vấn đề phải phô trương ở nơi nào thì mới thích hợp, và bạn không cần phải trần truồng hoàn toàn thì mới gọi là phô trương thân thể.
Qui tắc đầu tiên của cách thức phô trương thân thể là: không mặc xú chiêng. Điều căn bản nhất ở đây là bạn chỉ phô trương đôi núm vú của bạn xuyên qua vải áo. Rồi dần dà bạn sẽ quen lần với nghệ thuật phô trương thân thể, bạn sẽ được dịp khoe núm vú trần thực sự, cũng như những thứ khác ra cho người khác phái thấy. Chiếc áo ngực ở trong nghệ thuật phô trương không bao giờ hữu dụng cả, vì phô trương chính da thịt của bạn thì mới là điều chính yếu, trừ khi là bạn cố tình khoe cho người ta biết bạn có áo ngực đẹp mà thôi.
Phơi bày đôi núm vú xuyên qua vải áo chia ra làm hai cách: lộ liễu hoặc kín đáo. Người có hốc môn tình dục cao thì sẽ dạn dĩ hơn người có hốc môn tình dục thấp và khi phô trương sẽ đưa ra toàn bộ không chỉ riêng một phần kín nào trong cơ thể, còn người có hốc môn tình dục thấp chỉ dám phô trương thân thể trong ánh sáng lờ mờ, và chỉ đưa ra một phần nào đó thôi. Nhưng dạn dĩ hay nhút nhác không quan trọng, điều cần thiết ở đây là bạn phải làm sao cho người ta biết là sự dạn dĩ hay nhút nhác của bạn chỉ là một sự tình cờ (không phải cố tình) ngộ nghĩnh đáng nhớ, đáng yêu và khêu gợi.
Cách hiệu quả nhất ở qui tắc đầu tiên là phải dùng loại áo trắng mỏng. Tất cả các loại áo trắng và mỏng đều thực hiện được, vì áo trắng mỏng có thể nhìn thấu được. Cũng có những loại hàng như vải moussiline, loại “see-through” cho bạn lựa chọn. Vấn đề ở đây chỉ là sự phơi bày quá lộ liễu đôi khi cũng hơi kỳ, có người cho là mất thẩm mỹ hay vung tục, hay cho là bạn “ngựa” quá; vì vậy loại áo thể thao bó sát với nhiều màu sắc thật nhạt có thể phơi bày rõ ràng thân thể của bạn một cách khéo léo mà không ai có thể phê bình bạn được cả.
Bạn hãy vận những thứ quần áo này tới những nơi đông đúc người qua lại, ví dụ như chợ búa, siêu thị, khu mua sắm, hay bất cứ nơi đâu miễn sao có càng nhiều kẻ lạ mặt càng tốt, vì những kẻ lạ mặt họ sẽ không còn gặp bạn lần thứ hai để mà gièm pha, nói xấu. Và khi đó bạn hãy để ý xem cách nhìn của họ trên thân thể của bạn như thế nào, bạn sẽ thấy nó khác hẳn, người ta thích thú khi nhìn vào sự hấp dẫn của bạn đó. Thử đi, bạn sẽ thấy một điều thú vị. Rồi sau đó trở về nhà, đợi khi ông xã về sẽ khoe cho ổng thấy.
Dạo đó tôi đang đứng ở giữa chợ, đang lựa một số trái cây, và tình cờ tôi phát giác có kẻ đang nhìn chằm chặp vào ngực của tôi từ một quày hàng gần đó. Lúc đó trời đã hừng sáng, tôi chỉ mặc mỗi cái áo bà ba mỏng trắng, đôi vú căn phồng không có xú chiêng thì quá hiển nhiên qua lớp vải, và khí hậu của tháng 11 hơi lạnh, nên làm cho đôi núm vú của tôi săn lại đội hẳn ra ngoài thật là kên kiệu, bất cứ ai đi ngang cũng phải liếc nhìn. Một tay cầm rổ đi chợ một, còn một tay giả vờ như đang lựa, tôi biết anh ta đang nhìn tôi hâm mộ một bộ ngực khá điêu khắc. Lúc đó tôi cố tình ẹo qua, ẹo lại cố tình đưa cái đôi nhũ phồng săn chắc của tôi về phía kẻ đó. Hắn nhìn tôi một cách thích thú khoảng vài ba phút trước khi vợ hay bồ của hắn xuất hiện để kéo hắn đi. Tôi nguýt cô ta một cái trong khi nàng ta thì nhìn chăm chăm vào tôi khi thấy tôi mặc đồ không có áo ngực, tuy nhiên cô ta vẫn mỉm cười, lắc đầu và bỏ đi, nói nói vì đó với anh chàng, còn anh chàng thì cố gắng giải thích. Tối đó chồng tôi đi làm về, tôi thuật lại chuyện hồi sáng cho chồng tôi nghe, chồng tôi bảo tôi mặc lại bộ quần áo đó cho ảnh xem. Sau đó chúng tôi làm tình điên dại và tôi rút ra một kết luận rằng ăn mặc sexy đôi khi cũng giúp cho tình cảm vợ chồng thêm nồng thắm.
Nếu bạn thực sự muốn gây sự chú ý hơn của người khác phái hoặc với chồng của bạn thì có một phương pháp gọi nôm na là “chiếc nhẫn tình cờ”. Đó là một cặp nhẫn bằng kim loại, dùng để kẹp đôi núm vú của bạn lại và tạo cho chúng lúc nào cũng săn cứng. Hoặc bạn có thể nhờ những tay chuyên nghiệp xỏ lỗ vú để đút vòng kim loại qua.
Nếu ai không muốn “khoang” vú thì có một cách khác để gây nên sự chú ý, bạn có thể dùng dây kẽm bẻ thành khúc, uốn cong lại và kẹp lên đầu vú. Bạn làm thử xem, bảo đảm sẽ có khối kẻ “chăm bẵm” vào người của bạn một cách yêu chuộng, đôi khi nhờ thế bạn lại được sự chú ý đặc biệt và biết đâu bạn lại gặp được một chàng bạch mã hoàng tử nào đó “kết” bạn không chừng.
Cách phô trương thân thể thứ hai là dùng áo quần của bạn sao cho rộng vừa đủ, hoặc sao cho người khác trông thấy thân thể bạn tiện hơn. Điều này hơi khó thực hiện, nhưng nếu làm được thì cũng đáng giá lắm. Hãy quan sát vài anh chàng rảo rảo chung quanh bạn xem, bạn cứ giả vờ như đang làm điều gì đó không chú ý tới họ nhưng vẫn kín đáo đưa bộ ngực hay cái mông tròn trịa của bạn ra cho anh ấy thấy, khi biết rằng anh chàng “địa” bạn lăm lăm, bạn có thấy bạn hơi khoái khoái trong bụng không? Có thấy ngứa ngứa không? Nếu gặp anh chàng đẹp trai thì bạn có dám làm liều để mong sự chú ý của ảnh không?... Thì phải thử mới biết.
Để làm được điều này bạn hãy mở một vài cút áo trên cùng sau cho thấp hơn mực thước núm vú của bạn, bạn phải chồm người tới thật sâu và quẹo ngang hông, về hướng của anh ấy canh ngay khi anh ta đi tới thì cổ áo sẽ bật tung ra và anh ấy sẽ nhìn thấy bộ ngực của bạn. Hoặc bạn làm như “vô tình” khoe hết bộ ngực ra ngoài, như vô tình “lỡ tay” giựt đứt hết cút áo chẳng hạn, hoặc mặc một loại áo khoác nhưng không mặc áo trong cũng là một hình thức phô trương một cách nghệ thuật cho những anh chàng mà bạn đã yêu thầm từ lâu. Biết đâu chừng sau khi thấy ngực của bạn rồi, anh ta tới kiếm bạn, hoặc hỏi thăm hoặc xin số phone mong làm quen được với bạn thì anh ta mới chịu thôi.
Cũng như lần nọ, trong một tiệm ăn, tôi không thể tin vào mắt mình khi chứng kiến có một cô nàng cố tình phô trương thân thể cho một anh luật sư gần đó. Khi đó cô ấy đang ngồi ở bàn đối diện gần bàn tôi. Tôi nhớ là chỉ tay ra hiệu cho anh bạn đồng nghiệp xem, và chúng tôi hơi e lệ nhìn cô ta cố tình quay sang trái rồi sang phải để đưa vạt áo mở toạc gần tới eo, và chúng tôi có thể nhìn thấy rành rành là cô ta không có mặc áo ngực, nhưng không phải khoe cho chúng tôi thấy mà là khoe cho anh chàng luật sư đẹp trai gần đó.
Cũng như chúng tôi, anh chàng luật sư ngồi kế cô ta đương nhiên là trông rõ hết ngực của cô ta, và cứ trố mắt nhìn hoài. Tôi và anh bạn đồng nghiệp ngồi đó ngắm họ không biết bao lâu, chỉ biết sau đó chúng tôi đi ra ngoài hành lang, nhưng vẫn nhìn vào, và từ góc độ đó chúng tôi lại thấy rõ ràng bộ ngực trần của cô ta với hai cái núm săn cứng đội hẳn ra lớp vải áo. Anh chàng luật sư kia đã đến ngồi chung với cô nàng đó tự bao giờ rồi, và họ tỏ ra vui vẻ trò truyện râm rang.
Chúng tôi giả vờ đứng đó lâu hơn, và cuối cùng thì chúng tôi cũng bỏ đi. Tôi còn nhớ lúc đó tôi định trở vô khéo léo dò hỏi là cô ta có cố tình làm chuyện đó, nhưng tôi biết tôi không thể làm vậy và rồi thì thôi chúng tôi rời quán ăn. Cô ta cũng cặp tay anh chàng luật sư nọ bỏ đi.
Như bạn biết đấy, cách ăn mặc rất quan trọng trong vấn đề phô trương thân thể để gây sự chú ý của người khác phái, nhưng cũng có thứ cộng thêm vào thì tác dụng càng lớn, như là đổ nước lên áo chẳng hạn. Một cơn mưa tầm tã ở tại một siêu thị hay chợ búa, hay đang lúc bạn lái chiếc xe Dream chạy tàng tàng giữa thành phố, hoặc vô tình làm đổ ly nước lên ngực, hay lỡ chân rớt xuống hồ bơi là những cách tiện lợi nhất để làm ướt áo quần khéo léo trước mặt công chúng. Một cái áo sơ mi trắng mỏng, hoặc một cái quần vải nhạt cũng góp phần làm cho bạn thật sống động, khêu gợi, hấp dẫn, và sáng chói như một bức tranh với người con gái trần trụi đứng dưới mưa cho hàng trăm anh chàng thưởng lãm.
Và khi nói đến nước thì bạn sẽ nghĩ ngay tới tắm biển. Phần lớn những loại áo tắm là phương tiện rất tốt để cho bạn được phô trương thân thể hay khoe khoang cái đẹp của trời ban, nhưng nếu bạn muốn có một sự chú ý đột phá của một người nào đó bạn mến yêu thì bạn cần phải lấy đi hết những múi đệm ở bên trong áo xú chiêng hay quần tắm. Bạn biết đó, khi áo tắm thấm ướt, vải áo sẽ dán sát vào da chỉ tạo ra một màn mỏng đủ để thấy rõ những bộ phận bên trong, đặc biệt là dùng loại áo tắm trắng. Và bạn sẽ trông như một người mẫu khỏa thân đi dọc theo bờ biển, tưởng tượng xem bao nhiêu con mắt đang ngắm nhìn bạn khao khát và hâm mộ. Đương nhiên cũng có kẻ không thích... thì thây kệ họ, miễn có người bạn muốn cho thấy thích là được rồi.
Dĩ nhiên, cách ăn mặc sao cho sexy không thôi cũng còn chưa đủ, phần còn lại là bạn phải tạo ra một cơ hội để thực hiện.
Có rất nhiều cách để cố tình khoe thân thể sexy của bạn, phần lớn cũng là do cách ăn mặc, tuy nhiên nếu cố tình tạo cơ hội bị bắt gặp trong lúc thay quần áo cũng là một điều thú vị. Điều này có thể thực hiện ở nhiều nơi khác nhau, như những khu bãi tắm, biển hoặc hồ bơi, phòng vệ công cộng v.v... khi giả vờ quên khóa cửa, hoặc cố tình để cửa hở, hoặc cứ thay đại những nơi trống trải chờ khi có người tới thì giả vờ như mắc cỡ che đậy, nhưng vẫn chừa ra chỗ hở. Như đã nói trên, bạn không cần mặc áo ngực trong lúc này, và một khi đã quen bạn cũng có thể không mặc cả quần lót.
Điển hình vào một lần đó, khi tôi đi du lịch xa ở Nha Trang. Tôi bước vào một phòng thay đồ nữ gần bãi biển, xách theo một túi đựng áo tắm. Trong phòng đã có sẵn vài cô thanh nữ đang thay đồ, tôi ngẫu nhiên đặt túi thay đồ xuống sàn, lấy ra một cái áo pull trắng, và tự tiện cởi áo sơ mi ra. Đám thanh nữ chợt nhìn tôi chăm chăm khi thấy tôi ở trần khoe cặp nhũ hoa khêu gợi. Tôi vẫn dửng dưng như thế, lấy áo sơ mi trắng bỏ vào bồn rửa mặt để giặt, xong rồi tôi vắt và dùng nó để lau chùi mặt, tay, lưng và phía trước ngực. Một cô trong số họ trợn mắt nhìn tôi. Tôi biết, nhưng vẫn xem như pha từ từ cởi bỏ quần dài xuống, kể cả luôn quần lót xuống cổ chân. Rồi tôi cúi lom khom, giả vờ đang tìm kiếm thứ gì đó trong túi xách, cố tình đưa âm hộ đã cạo tỉa sạch sẽ về phía nàng. Cô ta bước đến gần tôi, lúc đó tôi có cảm giác cô ta tò mò nhìn chòng chọc vào đó. Thình lình tôi đứng dậy, cô ta luống cuống quay mặt đi nơi khác. Nhìn vào kiếng tôi có thể thấy mặt cô ta thẹn thùn đỏ gấc và các bạn của cô ta thì len lén nhìn tôi một cách hâm mộ. Biết thế, tôi bèn dùng áo sơ mi ướt bắt đầu lau chùi cánh chân và ngay vùng bẹn. Tôi cố tình đưa chân lên trên bồn rửa mặt, lúc đó một cô đi ngang mặt tôi trông rõ tất cả những gì có ở bên trong. Cô ta cười với tôi và đến gần bên để rửa mặt. Sau hết tôi lấy trong túi xách ra một váy ngắn và mặc tròng qua đầu, lúc đó tôi thầm nghĩ sẽ khoe cho các cô thấy sự hấp dẫn trên thân thể kiều nữ của tôi, bèn lòn tay vào cổ áo để sửa lại bộ ngực vun cao, tiện tay tôi se tròn lên đôi vú. Các cô gần đó nhìn thấy hết, giương mắt to tò mò. Mặc đồ xong, tôi ngắm nghía mình trước gương, thấy mình hấp dẫn ra phết, lại thấy mình kiêu ngạo hơn bao giờ hết. Hiên ngang tôi liếc nhìn các cô rồi nguýt một cái dài trước khi đẩy cửa bước ra ngoài.
Nói về nghệ thuật phô trương thân thể thì bước lên cầu thang với một cái váy ngắn cũn cỡn cũng là một cách hay, hoặc là để khoe cái quần lót nhìn xuyên qua mà bạn mới mua ở đâu đó. Và những nơi như trạm xe buýt, xe lửa hoặc sân bay, tàu cao tốc khi mà người ta kiên nhẫn chờ chuyến đi kế thì bạn hãy giả vờ ngủ quên gần đó với áo sơ mi hở vừa đủ để người ta thấy ngực của bạn, hoặc ngồi trên băng ghế ở những nơi này, khi dang chân ra bạn có cho số người trố mắt thèm thuồng. Bạn có thể áp dụng phương pháp này với chồng hay người yêu của bạn, khi mà bạn cúi xuống lấy một món đồ để ở dưới sàn nhà chẳng hạn. Tôi dám chắc rằng anh ta sẽ liếc nhìn bạn từ phía sau...
Để kết thúc bài này tôi muốn nhắc lại, điều quan trọng trong nghệ thuật phô trương thân thể là bạn phải làm sao như là một chuyện ngẫu nhiên tình cờ, vì sự tự nhiên nó có cái hay của nó, người ta sẽ không cho rằng bạn là người “ngựa” quá, còn đối với chồng hay người yêu thì bạn càng “ngựa” ảnh càng thích đấy. Đơn giản vậy thôi. Chúc bạn vui vẻ nhé!
Kinh Bích Lịch
Hết

[top]